Mười mấy tên vệ sĩ kia, ngày thường ngoài việc nghe lời Lục Mỹ Kỳ nhất, thì người họ nghe lời nhất chính là chị Lương. Dù sao chị Lương cũng là quản lý của Lục Mỹ Kỳ, cũng là người gần gũi với cô ấy nhất.
Vì vậy, lúc này đám vệ sĩ ấy từng tên một đều lao về phía Giang Tiểu Bắc.
Vị đạo diễn kia và chị Lương nhìn Giang Tiểu Bắc lúc này đều nở nụ cười lạnh. Giang Tiểu Bắc dù có thực lực mạnh mẽ thì đã sao? Ba nhân viên công tác vừa rồi chỉ là người bình thường, còn mười mấy tên vệ sĩ của Lục Mỹ Kỳ này đều là đặc chủng binh xuất ngũ cả đấy.
Cho dù là xét về thực lực cá nhân hay số lượng, đều đủ để khiến Giang Tiểu Bắc hôm nay đi mà không có đường về!
Nhìn thấy đông đảo người lao tới, Giang Tiểu Bắc cười lạnh một tiếng, không lùi mà tiến, trực tiếp nghênh đón đám vệ sĩ.
Nếu là lúc trước, vài ngày sau khi vừa trọng sinh, đối mặt với mười mấy tên vệ sĩ này, Giang Tiểu Bắc thật sự có chút lực bất tòng tâm.
Thế nhưng bây giờ đã khác, sau khi tu luyện, trong cơ thể đã có linh khí, dưới sự trợ giúp của linh khí, thực lực của Giang Tiểu Bắc mạnh hơn trước gấp mấy lần. Cho dù đám vệ sĩ này đều là đặc chủng binh xuất ngũ, nhưng muốn giải quyết bọn họ đối với Giang Tiểu Bắc cũng chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ!
Rắc!
Trong đám đông, chỉ nghe thấy những tiếng xương khớp trật vị cùng những tiếng kêu thảm thiết.
Theo sau tiếng kêu thảm là một tên vệ sĩ ngã xuống đất.
Đám vệ sĩ này đều là người vô tội, cho nên Giang Tiểu Bắc cũng không ra tay quá nặng, chỉ làm trật khớp chân khiến họ không thể đứng dậy, đợi sau khi giải quyết xong chuyện sẽ nắn khớp lại cho họ là được!
Hai phút trôi qua, mười mấy tên vệ sĩ đều nằm rạp dưới đất.
Chị Lương và vị đạo diễn kia nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều lộ ra vẻ vô cùng sợ hãi!
Từng thấy người giỏi đánh đấm, nhưng chưa từng thấy ai giỏi đến mức này, hai phút đồng hồ mà mười mấy đặc chủng binh vệ sĩ đã bị hạ gục sạch sẽ?
Nhìn Lục Mỹ Kỳ đang nằm trên ghế sofa đã không còn tự chủ được, không ngừng dùng hai tay xé rách quần áo mình, bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng manh kia thật sự không chịu nổi sự giằng xé đó, chỉ sợ chẳng bao lâu nữa bộ đồ ngủ sẽ bị xé sạch.
Vì thế, Giang Tiểu Bắc nhanh chóng bước về phía vị đạo diễn và chị Lương.
Tốc chiến tốc thắng, rồi đi cứu Lục Mỹ Kỳ!
"Thằng nhãi, mày chết chắc rồi!" Vị đạo diễn kia lập tức gào lên với Giang Tiểu Bắc. "Bây giờ mày cút ngay lập tức, tao có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra, nếu không thì cứ chờ mà ngồi tù đi!"
"Đúng vậy, Giang Tiểu Bắc, kết bái huynh đệ của đạo diễn Chu là Mã Hải Cường, phó cục trưởng Cục Công an thành phố Nam Xuyên các người đấy. Nếu không muốn ngồi tù thì mau cút ngay, đừng có phá hỏng chuyện tốt của đạo diễn Chu!" Chị Lương lúc này cũng lớn tiếng quát tháo.
"Vậy sao?" Giang Tiểu Bắc cười lạnh: "Ý là cô có người chống lưng cả hắc đạo lẫn bạch đạo đúng không?"
"Đương nhiên là phải có rồi!" Đạo diễn Chu lớn tiếng nói. "Bây giờ mày cút đi, tao có thể đảm bảo..."
"Bộp!"
Đạo diễn Chu chưa kịp nói hết câu đã bị Giang Tiểu Bắc đấm thẳng vào mặt, thân hình lập tức đổ ập xuống đất, từ trong miệng nhổ ra vài cái răng lẫn cả máu tươi!
"Mày xong đời rồi, thằng nhãi, mày xong đời rồi!" Đạo diễn Chu tức giận gào thét, vội vàng lấy điện thoại trong túi ra gọi. "Alo, cục trưởng Mã, anh mau đến đây đi, tôi bị người ta đánh rồi! Đúng, thằng này không những đánh tôi, mà còn hạ thuốc đại minh tinh Lục Mỹ Kỳ, ý đồ làm chuyện xấu với cô ấy! Tôi nghi ngờ nghiêm trọng thằng này là phần tử bạo loạn, anh mau đến bắt nó vào tù đi!"
Gọi điện xong, đạo diễn Chu chỉ tay vào Giang Tiểu Bắc: "Thằng nhãi, đợi kết bái huynh đệ của tao đến, mày chết chắc!"
Giang Tiểu Bắc thậm chí chẳng buồn nhìn đạo diễn Chu lấy một cái, rồi nhìn sang chị Lương: "Chị Lương, Lục Mỹ Kỳ có người quản lý như chị thật là mất mặt!"
Chị Lương hừ lạnh một tiếng rồi chạy tới đỡ đạo diễn Chu. Hy vọng duy nhất của chị ta lúc này chính là vị đạo diễn này!
Rầm!
Đúng lúc này, cửa phòng bị người ta đạp văng, hai người đàn ông bước vào, một người trong đó mặc cảnh phục, đội mũ cảnh sát, nhìn quân hàm trên vai là biết chức vụ không hề thấp!
"Cục trưởng Mã, anh đến nhanh thật đấy? Tốt quá rồi, anh mau bắt thằng này lại đi, anh nhìn xem, nó đánh gãy răng tôi rồi, còn nữa, bao nhiêu vệ sĩ của Lục Mỹ Kỳ cũng bị nó đánh gục... Anh nhìn Lục Mỹ Kỳ xem, bây giờ thuốc đã ngấm rồi, nó định làm chuyện đồi bại với cô ấy đấy!" Đạo diễn Chu lập tức lớn tiếng nói với Mã Hải Cường.
Thực ra quan hệ giữa hắn và Mã Hải Cường rất tốt, vì hai người là bạn học cấp ba, hồi đó còn là anh em chí cốt. Sau này đại học, hắn thi vào khoa đạo diễn của Học viện Điện ảnh, còn Mã Hải Cường thi vào trường cảnh sát.
Sau khi tốt nghiệp, hai người vẫn thường xuyên liên lạc, quan hệ vẫn duy trì tốt. Tuy nhiên, hắn biết tính cách Mã Hải Cường hơi kỳ quặc, trong mắt không bao giờ chứa nổi một hạt cát. Hai người quen nhau bao năm, bất kể Mã Hải Cường có làm cảnh sát hay không, anh ta vẫn luôn chính trực liêm minh. Sau khi làm cảnh sát, hắn vì đóng phim mà vài lần tìm Mã Hải Cường, tặng quà hy vọng anh ta giúp đỡ, nhưng Mã Hải Cường đều từ chối thẳng thừng.
Chính vì biết tính cách của Mã Hải Cường nên hắn mới phải tiếp tục đảo lộn trắng đen. Nhưng lần này khác với trước, vì Lục Mỹ Kỳ thực sự đã trúng thuốc, vệ sĩ cũng thực sự bị đánh gục, quan trọng nhất là quản lý của Lục Mỹ Kỳ, chị Lương, cũng đang ở đây. Có chị Lương làm chứng, dù hung thủ thật sự không phải Giang Tiểu Bắc thì cũng biến thành Giang Tiểu Bắc!
Hơn nữa, hắn biết với tính cách chính trực của Mã Hải Cường, hôm nay Giang Tiểu Bắc chắc chắn phải chịu khổ lớn rồi!
"Những gì cậu nói là thật?" Mã Hải Cường nhíu mày, nhìn Giang Tiểu Bắc rồi lại nhìn đạo diễn Chu.
Sở dĩ anh đến đây không phải vì cuộc gọi của đạo diễn Chu, mà là nhận được điện thoại của anh rể, nói có một người đã cứu cha mình, anh rể bảo anh tìm người đó để cảm ơn. Anh tìm thấy đối phương qua camera giám sát, rồi cùng anh rể đến đây, vừa vào phòng đã nhận ra ngay là Giang Tiểu Bắc.
Thế nhưng, chưa kịp bày tỏ lòng cảm ơn, trong chớp mắt Giang Tiểu Bắc đã trở thành nghi phạm rồi?
"Là thật!" Đạo diễn Chu gật đầu lia lịa. "Đây là quản lý của Lục Mỹ Kỳ, anh không tin có thể hỏi cô ấy!"
"Cục trưởng Mã, tôi làm chứng!" Chị Lương lúc này gật đầu nói. "Tôi và Lục Mỹ Kỳ đang ở khách sạn xem tivi, sau đó Giang Tiểu Bắc đến tìm cô ấy. Vì Lục Mỹ Kỳ và vợ của Giang Tiểu Bắc là Thẩm Thanh Du đang bàn hợp đồng đại diện quảng cáo, nên sau khi Giang Tiểu Bắc đến, chúng tôi đã để cậu ta vào. Sau đó Giang Tiểu Bắc còn rót một cốc nước óc chó cho Lục Mỹ Kỳ, ai ngờ sau khi uống xong, Lục Mỹ Kỳ liền trở nên như thế này. Tôi thấy có chuyện chẳng lành, liền gọi vệ sĩ vào, ai ngờ vệ sĩ vào rồi lại bị Giang Tiểu Bắc đánh gục hết!"
Chị Lương thản nhiên ngậm máu phun người.