“Có lẽ trước đây cậu ấy không có cơ hội tiếp xúc với những thứ này thôi.”
Giang Tiểu Bắc mỉm cười với Tử Linh Nhi, nói: “Vậy cô vào trong đó, hướng dẫn cho cậu ấy thật tốt đi. Thiên phú của cậu ấy mạnh như vậy, đừng để bị mai một.”
“Ừm.” Tử Linh Nhi gật đầu: “Nếu anh đã bảo tôi hướng dẫn, chắc chắn tôi sẽ hướng dẫn.”
Giang Tiểu Bắc thầm nghĩ, người như Khương Sở Dương sau khi đi theo mình cũng coi như đã thay đổi hoàn toàn, có thể xem là một người bạn tốt. Giúp thực lực của cậu ta nâng cao, có lẽ sau này cũng có ích cho mình.
Kim Bắc Hải tiếp theo chắc sẽ không gây ra chuyện gì nữa, tạm thời một thời gian tới, cũng có thể thư giãn một chút.
Giang Tiểu Bắc rời khỏi nhà họ Đường, lái xe đến nhà của An Kỳ.
An Kỳ cũng mua một căn nhà ở Xuyên Tây, vì cô cảm thấy mình sẽ phải sống ở đây một thời gian dài nên đã mua một căn để ở.
Hiện tại, Tề Tiểu Song và Hồ Mật Nhi đều đang sống ở nhà cô.
Sau khi Giang Tiểu Bắc bước vào, anh nhìn về phía Tề Tiểu Song đang ngồi trên ghế salon xem tivi.
“Thế nào? Tiểu Song, giờ đã đỡ hơn chút nào chưa?”
“Đỡ nhiều rồi ạ!” Tề Tiểu Song kích động nói: “Vết sẹo trên người và trên mặt đều sắp biến mất hết rồi.”
“Anh Tiểu Bắc, thuốc anh bôi cho em thực sự hiệu quả quá.”
“Đây là Thẩm Thị Bạch Dược do công ty của Thẩm Thanh Du sản xuất, hiệu quả xóa sẹo cực kỳ tốt.” Giang Tiểu Bắc ngồi xuống, mỉm cười nói với Tề Tiểu Song: “Không có sẹo là tốt rồi, tránh cho cô em Tiểu Song của chúng ta chưa kịp gả đi đã bị hủy dung.”
“Đúng vậy đó, anh Tiểu Bắc, anh không biết đâu, hai ngày nay em lo lắng lắm.” Tề Tiểu Song than thở: “Nếu em bị hủy dung thật, thì sau này phải làm sao đây? Chẳng biết làm thế nào để ra ngoài gặp người ta nữa.”
“Không sao đâu, anh Tiểu Bắc sẽ lấy em mà.” Đúng lúc này, Hồ Mật Nhi bưng trái cây đi ra.
“Hồ Mật Nhi, cậu đừng có nói bậy.” Tề Tiểu Song lập tức trừng mắt nhìn Hồ Mật Nhi.
Hồ Mật Nhi cười hì hì nói: “Tớ nói bậy chỗ nào chứ? Anh Tiểu Bắc, anh không biết đâu, Tề Tiểu Song cái con nhỏ lẳng lơ này thích anh nhất đấy, tối nào đi ngủ cô ấy cũng gọi tên anh cả!”
“Cậu im miệng cho tớ!” Mặt Tề Tiểu Song đỏ bừng lên ngay lập tức.
“Cộc cộc cộc…”
Ngay lúc này, tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.
Mọi người trong nhà nhìn nhau, trên mặt ai nấy đều đầy vẻ nghi hoặc.
“Ai vậy?”
“Không biết nữa.” An Kỳ lắc đầu nói: “Tôi đâu có gọi đồ ăn bên ngoài.”
“Vậy là ai nhỉ?”
Vì không biết người gõ cửa là ai, Giang Tiểu Bắc là đàn ông nên đương nhiên đứng dậy trước tiên, đi tới cửa, nhìn qua mắt mèo ra ngoài.
Anh lập tức bật cười.
“Thằng nhóc này đến rồi!”
Mở cửa ra, Phùng Thiên Dương với vẻ ngoài bụi bặm, mệt mỏi xuất hiện ở cửa.
Khoảnh khắc Tề Tiểu Song nhìn thấy Phùng Thiên Dương, sắc mặt cô lập tức lạnh đi.
“Phùng Thiên Dương, sao cậu còn đuổi từ Hỗ Hải đến tận Xuyên Tây làm gì?”
Phùng Thiên Dương bước vào, sau khi nhìn thấy Tề Tiểu Song, cậu ta lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Tiểu Song, cậu không sao rồi à? Vậy thì tốt quá.”
Giang Tiểu Bắc lên tiếng giúp: “Tiểu Song, thực ra sau khi cậu gặp chuyện, Phùng Thiên Dương vẫn rất để tâm, đủ mọi cách tìm cậu, cũng giúp tìm kiếm manh mối khắp nơi. Chính vì chuyện này mà đắc tội với Kim Bắc Hải, khiến bố của Phùng Thiên Dương bị giáng chức, mấy công ty của cậu ấy cũng bị thu mua.”
“Anh Tiểu Bắc, đừng nói những chuyện đó nữa.” Phùng Thiên Dương xua tay với Giang Tiểu Bắc.
Sau đó, cậu ta nhìn về phía Tề Tiểu Song: “Tiểu Song, hôm nay tớ tới là để thăm cậu thôi.”
“Thấy cậu không sao rồi, tớ cũng yên tâm.”
“Những lời anh Tiểu Bắc vừa nói, cậu đừng để trong lòng.”
Phùng Thiên Dương tiếp tục nói: “Thông qua chuyện này, tớ cũng hiểu ra một đạo lý, cái gì là của mình thì mãi mãi là của mình, không phải của mình thì có theo đuổi cũng không được.”
“Tiểu Song, tớ thực sự rất thích cậu, nhưng tớ cũng biết giữa chúng ta không có duyên phận đó. Cho nên, hôm nay đến thăm cậu xong, tớ cũng buông bỏ rồi, từ nay về sau tớ sẽ không theo đuổi cậu nữa.”
“Tuy nhiên, món đồ này là tớ mua cho cậu, nên tớ vẫn muốn tặng nó cho cậu.”
Nói đoạn, Phùng Thiên Dương lấy trong túi ra món bảo vật chí tôn đã mua ở tiệm trang sức tại Hỗ Hải trước đó, đưa cho Tề Tiểu Song.
“Tớ thực sự cảm thấy nó rất hợp với cậu, xin cậu hãy nhận lấy.”
Biểu cảm của Tề Tiểu Song lúc này có chút lúng túng.
Cô không ngờ Phùng Thiên Dương lại làm nhiều chuyện vì mình đến vậy, cũng không ngờ hôm nay cậu ta đến đây lại nói ra những lời như thế.
Trong chốc lát, cô cảm thấy hơi hối hận vì những định kiến trước đây về Phùng Thiên Dương.
“Món này, tớ vẫn thấy quý giá quá, thôi tớ không nhận đâu.” Giọng Tề Tiểu Song dịu lại, cũng không còn vẻ thù địch với Phùng Thiên Dương như trước nữa.
“Không sao, coi như là quà tớ tặng cho một người bạn.” Phùng Thiên Dương cười nói: “Nhận đi, cậu yên tâm, sau khi nhận món quà này, tớ sẽ không làm phiền cậu nữa, sau này chúng ta cứ làm bạn tốt của nhau!”
“Nhận đi.” Giang Tiểu Bắc cũng nói với Tề Tiểu Song: “Phùng Thiên Dương đã nói đến nước này rồi, nếu cậu còn không nhận thì cũng không hay lắm.”
“Đúng vậy.”
An Kỳ lúc này cũng gật đầu nói: “Tiểu Song, nhận đi, dù sao đây cũng là tâm ý của Phùng Thiên Dương, cậu cứ nhận lấy đi, tớ có thể thấy được Phùng Thiên Dương rất chân thành.”
Tề Tiểu Song suy nghĩ một lát, sau đó vươn tay nhận lấy món đồ trong tay Phùng Thiên Dương: “Vậy tớ cảm ơn cậu, cảm ơn cậu đã làm nhiều việc cho tớ sau khi tớ gặp chuyện.”
“Tớ cũng rất lấy làm tiếc, thực sự xin lỗi, có lẽ đúng là do vấn đề duyên phận, nên tớ cảm ơn sự ưu ái của cậu.”
“Không sao, không sao.” Phùng Thiên Dương thấy Tề Tiểu Song cuối cùng cũng nhận đồ, lập tức cười tươi rói: “Vậy tớ đi trước đây, Tiểu Song, sau này chúng ta cứ làm bạn tốt, giữ liên lạc thường xuyên là được rồi, tạm biệt.”
“Ấy ấy, đừng đi vội.” Giang Tiểu Bắc giữ Phùng Thiên Dương lại, nói: “Từ Hỗ Hải xa xôi chạy đến đây mà đã đi ngay sao? Dù gì cũng phải ăn một bữa cơm chứ.”
“Đúng vậy, Phùng Thiên Dương, ở lại ăn một bữa cơm đi.” Hồ Mật Nhi lúc này cũng lên tiếng.
“Thôi!” Phùng Thiên Dương lắc đầu: “Tớ làm xong việc cần làm là được rồi, cơm nước thì khỏi đi, lần tới có cơ hội chúng ta lại ăn cùng nhau.”
Nói xong, Phùng Thiên Dương phất tay rồi bước ra ngoài cửa.
Giang Tiểu Bắc tiễn Phùng Thiên Dương ra đến cửa.