"Nếu như tình trạng của ông Grace không nghiêm trọng đến mức này, chắc hẳn các người sẽ không nghĩ đến chuyện tìm tới đây để xin lỗi tôi chứ?"
Đừng nói Giang Tiểu Bắc ăn nói khó nghe, cũng đừng nói cậu cố tình làm kiêu.
Những lời cậu nói, tuy không lọt tai, nhưng lại là đạo lý rành rành!
Nếu bệnh tình của ông Grace không quá nghiêm trọng, hoặc là nói, đã được bác sĩ khác chữa khỏi, thì những người tới đây xin lỗi hôm nay liệu có còn nhớ tới việc mình từng nói những lời tàn nhẫn thế nào với một vị bác sĩ, thậm chí còn nhẫn tâm đuổi người ta đi hay không?
E rằng, khi ông Grace bình phục, chuyện này đã sớm bị họ quên sạch trong tâm trí rồi.
"Lúc không cần đến tôi, muốn nói lời khó nghe thế nào cũng được, thậm chí có thể đuổi tôi cút đi!"
"Giờ cần đến tôi rồi, các người lại từng người một tìm tới xin lỗi?"
"Là các người thấy tôi quá rẻ rúng, hay là thấy tôi là kẻ dễ bị lừa gạt?"
Giang Tiểu Bắc không nể mặt bất cứ ai trong số họ. Dù lời nói của cậu rất vô tình, nhưng so với những gì họ đã nói lúc đuổi cậu đi trước đó, những lời cậu nói bây giờ đã là quá nhẹ nhàng rồi!
"Xin lỗi!" Giang Tiểu Bắc nói tiếp. "Tôi không muốn thấy lời xin lỗi của các người, tôi cũng sẽ không đi chữa trị cho ông Grace. Các người có thể nói tôi không có y đức, thậm chí nói tôi là đồ khốn nạn cũng được. Bác sĩ chỉ là một nghề nghiệp của tôi, gạt bỏ nghề nghiệp này sang một bên, tôi cũng là một con người, một người bình thường có máu có thịt, tôi biết giận, tôi cũng biết phẫn nộ! Tôi không vì cái nghề này mà thấp kém hơn người khác. Tôi chữa bệnh cho người ta, tôi nhận tiền, tuy không thể coi là tôi giúp đỡ người khác, nhưng tôi nghĩ, chúng ta nên bình đẳng. Các người hy vọng tôi đối xử với các người thế nào, thì trong hoàn cảnh tương tự, tôi cũng hy vọng các người đối xử với tôi như vậy!"
Nói xong, Giang Tiểu Bắc không nói thêm nửa lời, cậu cầm bia lên, tự mình uống một mình.
Dù trước mặt có bao nhiêu người, cậu vẫn không chút lay chuyển.
"Nói hay lắm!"
Ngụy Hải An là người duy nhất vỗ tay cho Giang Tiểu Bắc!
Sau đó, Ngụy Hải An ngồi xuống bên cạnh Giang Tiểu Bắc.
"Ông là?"
"Ngụy Hải An." Ngụy Hải An đưa tay ra trước mặt Giang Tiểu Bắc, mỉm cười nói. "Tôi cũng là một bác sĩ Đông y, là đồng nghiệp của cậu. Những lời cậu vừa nói, tôi thấy rất đúng, tôi cảm thấy sự đồng cảm sâu sắc, tôi nghĩ chúng ta có thể làm quen với nhau!"
"Ông cũng đến để tìm tôi đi chữa bệnh cho Grace sao?" Giang Tiểu Bắc hỏi.
"Đúng vậy!" Ngụy Hải An gật đầu, nói. "Nhưng trước khi tới, tôi có ý định đó, còn bây giờ, tuy ý định đó vẫn còn nhưng không còn mãnh liệt như trước nữa. Cậu muốn đi thì đi, không muốn thì thôi!"
"Tôi tên Giang Tiểu Bắc." Giang Tiểu Bắc mỉm cười, đưa tay ra bắt tay Ngụy Hải An.
"Tôi biết, từ miệng họ, tôi đã biết rồi!" Ngụy Hải An cười gật đầu.
"Ăn xiên nướng, uống chút bia đi." Giang Tiểu Bắc đưa cho Ngụy Hải An một xiên nướng, sau đó mở một chai bia, hai người bắt đầu uống.
Ngụy Hải An cũng không nhắc chuyện bảo Giang Tiểu Bắc đi chữa bệnh cho Grace, hai người cứ thế ngồi uống rượu.
Điều này khiến những người đang đứng bên cạnh đều ngơ ngác không hiểu chuyện gì!
Lôi Xuân Minh và nữ phiên dịch, dù trong lòng vô cùng sốt ruột, nhưng họ không dám nói thêm một lời nào nữa!
Bởi vì, những lời của Giang Tiểu Bắc đã đâm sâu vào lòng họ!
Giang Tiểu Bắc nói rất đúng, nếu như bệnh tình của ông Grace có chuyển biến tốt, hoặc có một bác sĩ khác có thể chữa khỏi cho ông ta, thì họ tuyệt đối sẽ không bao giờ nghĩ tới chuyện quay lại xin lỗi Giang Tiểu Bắc!
Tuyệt đối, tuyệt đối không bao giờ.
"Tiểu Bắc." Ngụy lão uống cạn một chai bia, sau đó cười nói với Giang Tiểu Bắc. "Uống rượu thế này, có phải luôn cảm thấy thiếu thiếu gì đó không?"
Giang Tiểu Bắc cười nhạt, nói: "Trong lòng không đủ khoái ý!"
"Đúng vậy!" Ngụy Hải An gật đầu, nói. "Tuy chúng ta có thể không để tâm, nhưng trong lòng luôn cảm thấy vướng mắc một chuyện gì đó. Nếu không giải quyết được chuyện này, rượu uống vào vẫn không thấy đã!"
"Đi đi, nể mặt tôi, chữa khỏi cho Grace xong, chúng ta lại uống rượu cho thỏa thích. Lúc đó chắc chắn sẽ rất khoái chí, đã đời." Ngụy Hải An cười nói với Giang Tiểu Bắc.
"Huống hồ, tôi cũng muốn tận mắt chứng kiến thủ pháp chữa bệnh này."
"Đi thôi!" Giang Tiểu Bắc cũng gật đầu, đứng dậy nói.
Cậu thực sự không muốn đi, nhất là chuyện này càng nghĩ càng thấy tức.
Thế nhưng, so với Lôi Xuân Minh và nữ phiên dịch, Ngụy Hải An khiến lòng Giang Tiểu Bắc dễ chịu hơn nhiều.
Grace, vẫn phải chữa.
Chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn ông ta chết sao?
Là một bác sĩ, cậu không làm được việc đứng nhìn người ta chết ngay trước mắt mình.
Ít nhất, Giang Tiểu Bắc không làm được.
Trong lòng thấy thoải mái hơn chút ít, cậu lên lầu thay một bộ quần áo rồi đi xuống.
"Trước đó cô hứa cho tôi bao nhiêu tiền chẩn phí?" Giang Tiểu Bắc nhìn nữ phiên dịch hỏi.
"Ba triệu đô la Mỹ!" Nữ phiên dịch vội vàng gật đầu nói.
"Đưa đây!" Giang Tiểu Bắc đưa tay ra.
Nữ phiên dịch gật đầu, vội vàng lấy séc từ trong túi ra, viết nhanh ba tờ séc trị giá một triệu đô la Mỹ mỗi tờ, rồi dùng hai tay đưa cho Giang Tiểu Bắc.
Giang Tiểu Bắc cầm séc, sau đó lại cầm lấy tờ séc một triệu đô la Mỹ mà nữ phiên dịch đã đưa trước đó trên bàn trà, gộp chung lại rồi bước tới trước mặt Đinh Văn Võ.
"Thị trưởng Đinh, làm phiền ông giúp tôi quyên góp bốn triệu đô la Mỹ này đi!"
Những người có mặt tại đó, khi nghe câu này của Giang Tiểu Bắc, nhìn hành động của cậu, từng người một đều cúi thấp đầu.
Hành động của Giang Tiểu Bắc chẳng khác nào giáng một cái tát vô hình lên mặt họ!
Nhất là Lôi Xuân Minh và nữ phiên dịch!
Họ càng cảm thấy mặt mình nóng ran đau nhức!
"Ngụy lão, chúng ta đi thôi!"
"Được, đi thôi!"
Ngụy Hải An tươi cười tiến lên, trong thâm tâm, ông thầm giơ ngón cái với Giang Tiểu Bắc.
Tiền bối!
Trong đầu Ngụy Hải An thoáng qua từ này.
Tuổi của Giang Tiểu Bắc nhỏ hơn ông rất nhiều, thậm chí có thể làm cháu ông, nhưng tâm tính, đạo lý mà cậu hiểu và những việc cậu làm khiến ông vô cùng kính phục!
Điều này, chẳng khác nào cậu là tiền bối của ông vậy!
Đoàn người rời khỏi cửa, lên xe rồi nhanh chóng hướng thẳng về phía bệnh viện!
Trên đường tới bệnh viện, Giang Tiểu Bắc bảo nữ phiên dịch gọi điện sắp xếp người đi mua một số thứ, và khi họ đến bệnh viện, những món đồ đó cũng vừa vặn được mua tới.