SoB.It - Bí Ẩn Một Cái Tên

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
lại

“CHỊ SẼ HỌC KINH TẾ GIA ĐÌNH ở trường đại học giống như mẹ chị từng học chứ ạ?” tôi hỏi Georgia.

“Không, chị sẽ theo ngành chính là tâm lý,” chị đáp.

“Đó là gì ạ?”

“Tâm lý học. Học về những gì giúp cho con người ta vận hành được ấy mà.” Chị gõ gõ lên thái dương hai lần với ngón tay trỏ của mình. Tôi thích ngắm bàn tay của Georgia. Chúng thật thanh nhã và yếu ớt, và khi chị nói, chúng chuyển động xung quanh như những con chim bay nhảy. “Chị cũng muốn học để trở thành người làm công tác xã hội nữa, hoặc một bác sĩ tâm thần.”

“Thứ gì khiến con người vận hành được?” tôi hỏi.

“Nhiều lắm. Bộ não giống như một cái đồng hồ. Em đã bao giờ nhìn thấy bên trong một cái đồng hồ hay một cái đồng hồ cũ chưa?”

Tôi lắc đầu.

“Bố chị đã cho chị xem một lần rồi. Tất cả những bộ phận đó đều chuyển động. Bánh răng, khớp răng, đinh ốc và lò xo - tất cả phải hoạt động đồng bộ, nếu không thời gian sẽ không chính xác.”

Tôi nghĩ tới lời Bernie nói Mẹ giống như một cỗ máy với những phần bị hỏng hóc. Không biết vì sao tôi luôn luôn hình dung tới một chiếc máy giặt, nhưng giờ đây tôi liên tưởng Mẹ có một chiếc đồng hồ bên trong đầu, nó không chạy một cách chính xác.

“Chị có nghĩ liệu có cách nào đó sửa chữa được bộ não của một người nếu nó hoạt động không bình thường không?” tôi hỏi.

“Thỉnh thoảng làm được đấy,” chị đáp.

“Cách nào cơ ạ?” tôi hỏi.

“Ta có thể gặp bác sĩ tâm thần,” chị bảo.

“Họ sẽ làm gì ạ?”

“Đặt ra các câu hỏi. Trò chuyện về giấc mơ của ta. Năm ngoái, chị tham gia khóa học tâm lý dành cho học sinh phổ thông năm cuối theo diện không bắt buộc, nhưng thực sự là chị không nhớ được nhiều thứ lắm. Trừ chuyện về ngôn ngữ cơ thể. Chị nghĩ cái đó mới thật lôi cuốn,” chị kể.

“Ngôn ngữ cơ thể là gì ạ?” tôi thắc mắc.

“Ừm, giống như, có nhìn thấy người ngồi ở trên kia không, mặc áo đỏ cách ta ba hàng ghế đó? Có thấy cách anh ta né người khỏi người phụ nữ đang nói chuyện với anh ta không? Anh ta không muốn nói chuyện với chị này, và dù anh ta không nói ra bằng lời với chị ấy, nhưng anh ta đang nói bằng cơ thể. Đó là ngôn ngữ cơ thể.”

Tôi nhìn người đàn ông và nhận ra anh ta có vẻ né ra khỏi người phụ nữ ngồi cạnh.

“Có thể chị này hơi thở có mùi hôi,” tôi bảo.

Georgia cười khúc khích. Tôi thích thú vì đã khiến chị cười. “Có lẽ chị nên mời chị kia một viên Violet,” tôi nói thêm.

Chị lại phá lên cười.

“Biết như này nghĩa là sao không?” Georgia hỏi tôi trong lúc chị đan những ngón tay lại với nhau và đưa hai cánh tay ra sau đầu.

Tôi lắc đầu.

“Nó có nghĩa rằng em là một người tự tin,” chị bảo.

“Sao lại như thế ạ?” tôi hỏi.

“Chị không rõ - người ta chỉ nói nó có nghĩa như vậy. Và người ta cũng nói rằng nếu em hay sờ mặt, đặc biệt là sờ môi, trong lúc nói chuyện với ai đó, có nghĩa là em quyến rũ người đó. Phần lớn mọi người làm điều gì đó không tự nhiên và rành mạch khi họ đang nói dối. Mắt giật giật, chớp mắt hay húng hắng ho hoặc có hành động gì đó. Đó được gọi là dấu hiệu để nhận biết.”

“Thật ư? Em có dấu hiệu để nhận biết không?” tôi hỏi.

“Chị không biết. Hãy nói dối đi và chị sẽ nói cho em biết nếu em làm thế,” chị đáp, nhìn sát vào mặt tôi.

“Shirley Temple dạy bà ngoại em cách làm bánh,” tôi nói.

“Thật ư?” Georgia hỏi, hai mắt chị tròn xoe.

“Không, chị nói em hãy nói dối để chị có thể nhìn thấy em có hành động gì không tự nhiên hay không mà,” tôi đáp.

“Ồ, chị quên béng mất không nhìn, chị thấy chuyện của em thật là thú vị đấy. Chị thích các bộ phim do Shirley Temple đóng. Thử lại lần nữa nào.”

“Shirley Temple dạy bà ngoại em cách làm bánh,” tôi nói, nhìn thẳng vào mắt Georgia.

“Xem nào, chị chẳng nhìn thấy gì bất thường, nhưng có lẽ vì em nói nó lần thứ hai, vì thế em đã quen với nó hay sao đó.”

Tôi không tiết lộ cho chị biết tôi đã nói câu ấy tới ba lần rồi.

Sau đó, tôi sẽ thêm hai điều vào danh sách “Những điều tôi biết về nói dối”:

Bạn càng nói dối nhiều lần, càng khó nhận biết được bạn đang nói dối

Có những dấu hiệu để nhận biết về những kẻ nói dối

Tôi cố liên lạc với Bernie ở từng chặng dừng sau điểm dừng ở Cheyenne, song đường dây vẫn bị hư. Tôi rất lo lắng, nhưng chắc là Bernie còn lo lắng hơn cả tôi nữa kia. Tôi biết rõ Bernie đang ở nhà tại Reno cùng với Mẹ, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời Bernie không biết tôi đang ở đâu. Nhớ tàng hình đấy, bác nói với tôi, nhưng giờ đây tôi ra ngoài mà chẳng biết phải lẩn tránh vào đâu cả.

Tôi đưa cho Georgia xem bức hình của Hilltop và nói với chị tất cả những gì mà tôi hy vọng sẽ tìm ra, và chị chưa từng lấy một lần khiến tôi cảm thấy mình là kẻ điên rồ vì muốn biết cả.

“Chị cũng như em thôi,” chị nói. “Chị muốn biết mọi thứ. Chị phải biết.”

V.V.

“Chị lúc nào cũng vậy đó,” chị nói tiếp. “Em không nhận ra chị đã hỏi bao nhiêu câu hỏi sao? Bố chị nói chị là một trong những người có ý chí sắt đá sẵn sàng dời non lấp bể để đạt được mục tiêu.”

Trước khi rời Reno, thế giới này với tôi dường như đầy ắp những con người biết rất rõ họ là ai, họ đang đi về đâu, và họ biết tại sao họ đang làm việc đó. Tôi nhìn thấy họ ở khắp nơi mà tôi tới. Đi bộ xuống phố, đứng ở các góc phố chờ qua đường, đi gửi thư. Những người hiểu biết. Georgia cũng là một trong những người như vậy. Chị biết tất cả những điều quan trọng đó về bản thân chị, những thông tin mà tôi muốn biết về chính mình. Điều khác biệt là, không giống những người kia, những người mà tôi đố kỵ và có lẽ còn ghét chút chút về sự hiểu biết, tôi lại vui mừng với Georgia. Tôi cảm thấy vui mừng vì chị hiểu biết.

Tôi và Georgia xuống và lên xe ở mỗi chặng dừng chân. Chẳng mấy chốc, các sân ga lẫn lộn với nhau. Lần nào tôi cũng cố gọi cho Bernie, và mỗi lần như vậy Georgia cam đoan rằng rốt cuộc rồi đường dây sẽ được nối lại.

“Hãy nghĩ xem bác ấy sẽ hạnh phúc thế nào khi nghe giọng của em khi cuối cùng em gọi được cho bác ấy,” chị nói.

Tôi đã kể cho Georgia về vận may của mình, tất nhiên, vì tôi đang kể cho chị nghe mọi chuyện, nhưng không có cái máy giật xèng nào quanh đây để tôi chứng minh điều đó cho chị thấy. Không phải là chị chẳng tin lời tôi - chị nói là chị tin mà - nhưng tôi vẫn muốn cho chị thấy. Rốt cuộc ở một bến xe tại Des Moines, tôi đã nghĩ ra một cách để thực hiện việc này.

“Đứng ở đằng kia và đừng nói gì nha,” tôi bảo chị. “Chỉ nhìn thôi đấy.”

Tôi nhìn quanh sân ga khoảng một phút cho tới khi nhận ra thứ mà mình đang tìm kiếm, đang ngồi ngay ở một ghế dài cạnh phòng vệ sinh, đoạn tôi đi thẳng tới quầy bán báo.

“Bán cho cháu hai vé cào nhanh ạ,” tôi nói.

“Còn quá trẻ để chơi bạc, phải không bé con?” người đàn ông nói. “Ta không thể bán cho cháu được, cháu biết đấy.”

“Ồ, không phải mua cho cháu đâu ạ, thưa ông. Mẹ cháu sai cháu mua cho bà ấy đấy. Mẹ cháu nói cháu may mắn hơn. Bà ấy đang ngồi ở băng ghế gần cửa kia kìa. Chú thấy không?” Tôi chỉ về phía một phụ nữ đang ngồi ở chiếc ghế dài xa tít gần dãy nhà vệ sinh, đang mải lục đồ trong chiếc túi xách của mình.

“Chú sẽ không sao hết khi bán vé cho cháu nếu mà cháu đi cùng một người lớn, phải thế không ạ? Mẹ cháu đi cùng cháu mà; bà đang ngồi kia tìm cặp kính. Bà ấy hay đánh mất nó lắm,” tôi bảo. “Cháu bảo mẹ cháu là nên luồn dây rồi treo ở cổ ấy, nhưng bà lúc nào cũng quên làm thế. Mẹ à! Mẹ!” tôi hướng về phía người phụ nữ và gọi to.

“Bà ấy không đeo kính nên không thể nghe thấy,” tôi giải thích (điều mà Bernie một lần đã dẫn chứng sự thật từ bố của bác). “Điều đó cũng dễ hiểu, phải không ạ?”

“Ờ ờ. Thôi được,” người đàn ông nói, nhìn về phía người phụ nữ ngồi trên ghế một lần nữa trước khi trao cho tôi hai tấm vé xổ số.

Tôi trả tiền cho ông rồi lấy móng tay cào ô vuông tráng bạc để lộ ra các con số trên hai tấm vé. Tôi thắng bảy đôla ở tấm vé đầu và ba đôla ở tấm vé sau. Người đàn ông nhìn tôi hơi ngạc nhiên.

“Xem này mẹ ơi!” tôi gọi to lên và vẫy vẫy trên không trung mười đôla mà người bán vé xổ số trao cho tôi. “Chúng ta thắng rồi!”

Georgia hết sức ấn tượng. Tôi thết đãi cả hai chúng tôi bánh hamburger, sữa khuấy và khoai tây chiên với mười đôla vừa thắng xổ số. Tôi biết Bernie cho rằng đó là thức ăn nhanh, nhưng tôi có cảm giác bác sẽ bỏ qua cho tôi. Lần đầu tiên kể từ khi rời Reno, tôi chén no căng bụng.

“Em có nghĩ rằng chị sẽ trở thành một bác sĩ tâm thần giỏi không?” Georgia hỏi tôi khi chúng tôi rời Des Moines và trở lại đường cao tốc. “Frank nói, anh ấy nghĩ rằng chị quá dễ bị xúc động để làm công việc này.”

Tôi hình dung một chiếc dây phơi quần áo giăng trên cao với quần dài và váy ngủ và Georgia bị treo lên tới vai với những chiếc kẹp quần áo, cặp chân dài khẳng khiu của chị đung đưa khe khẽ trong cơn gió nhẹ.

“Frank là ai?” tôi hỏi.

“Frank Gregory. Anh ấy là một chàng trai chị thích,” chị đáp.

Lòng tôi nhói lên một cơn ghen tị.

“Frank sai rồi. Chị sẽ trở thành một bác sĩ tâm thần tuyệt vời,” tôi nói với chị.

Chúng tôi cùng nhau nói chuyện thêm nữa, và rồi Georgia ngủ gà ngủ gật.

Tôi lấy sổ tay ra và lật tới một trang trắng để bắt đầu một danh sách mới mà tôi đang suy nghĩ sẽ lập lên nó.

NHỮNG ĐIỀU TÔI BIẾT VỀ GEORGIA SWEET

Ngày sinh:

12 tháng 8

Tên lót:

Alizabeth (theo tên của bà nội chị ấy)

Tên bố:

John Albert Sweet

Giáo viên dạy toán

Thích câu cá

Tên mẹ:

Louise Ann Sweet

Sinh tại Atlanta

Học ngành kinh tế gia đình

Chết vì bệnh ung thư khi Georgia lên năm

Tên chó cưng:

Frisky

Ngủ trên giường

Thích kẹo chocolate M&M và phó mát

Các vật nuôi khác:

không (mong muốn một ngày nào đó có một con khỉ hoặc một con vẹt biết nói)

Thích:

hơi thở thơm tho, sữa khuấy vị dâu tây, tương cà chua ăn cùng khoai tây chiên French, màu vàng, tâm lý học, ngôn ngữ cơ thể, kẹo cao su Doublemint, Violet, Frisky, các bộ phim xưa cũ, câu cá cùng bố, đặt những câu hỏi

Không thích:

ngủ ngồi, đi máy bay, nước xốt mayonnaise

Muốn:

trở thành bác sĩ tâm thần biết về mọi thứ

Bí mật:

thích một cậu con trai tên Frank Gregory

Tôi để rất nhiều khoảng trống sau thích và không thích, vì tôi biết Georgia và tôi càng trò chuyện nhiều thì sẽ có thêm nhiều thứ để bổ sung vào trong danh sách, ước gì chị ấy tỉnh dậy để tôi có thể tìm ra cuốn sách yêu thích của chị là gì, và chị có thích chocolate hiệu Devil Dogs nhiều như tôi thích chúng hay không. Chị cựa mình và tôi quay lại nhìn chị. Cuốn sổ rơi khỏi lòng tôi, và khi tôi cúi người nhặt nó lên khỏi sàn xe, nó lật đến một trang gần trang đầu, tới một danh sách cũ chỉ có vỏn vẹn một dòng ngay dưới tựa đề của nó.

NHỮNG ĐIỀU TÔI BIẾT VỀ MẸ

Tên: So B. It

Sao tôi lại biết nhiều đến thế về Georgia, một người mà tôi mới chỉ quen biết trong vòng một ngày, hơn là về chính mẹ đẻ của mình? Bernie đã nói tôi tìm ai đó có thể làm mẹ của mình. Một người nào đó an toàn. Ngồi cạnh Georgia, nhìn hai cánh tay chị bắt chéo qua ngực trong khi chị ngủ, tôi biết rằng mình đã tìm đúng người, nhưng chị có giống một người mẹ hay không? Và khi tôi thực sự nghĩ về điều đó, phải chăng tôi so sánh với mẹ mình?

Vào ngày thứ tư của chuyến đi, chúng tôi đã tới thành phố New York. Tôi thật sự phấn khích. Tôi biết mình đã gần tới nơi, gần tới Liberty rồi. Nhưng tôi đâm lo sợ. Tôi đã không nói chuyện với Bernie kể từ khi ở Wyoming, và giờ đây tôi cũng sẽ không còn Georgia nữa. Ước gì chị ấy đi cùng với tôi.

“Chị hy vọng em sẽ tìm ra soof ? chị nói với tôi khi chúng tôi rời xe buýt. “Và bà ngoại em nữa. Và mọi thứ.”

Georgia không phải bắt xe buýt nữa, nên chị đi bộ cùng tôi qua bến xe khổng lồ, lên thang cuốn và ra tới cổng ShortLine, nơi tôi có thể bắt xe buýt tới Liberty. Bến xe Port Authority rất đông đúc so với mọi bến xe mà chúng tôi đã dừng chân. Có những cửa hàng bách hóa, các nhà hàng và có cả chỗ chơi bowling. Tôi đã thử liên lạc với Bernie từ một buồng điện thoại nhưng không được. Georgia dừng lại mua một phong kẹo Violet ở quầy bán báo. Trong lúc chị đứng xếp hàng trả tiền, tôi đi loanh quanh xem một người đàn ông Nhật Bản đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu chơi một bản nhạc buồn tuyệt hay bằng thứ nhạc cụ có một sợi dây dài. Khi tôi đứng đó lắng nghe, tôi cảm thấy có một cú giật đột ngột vào balô của mình, nhưng khi quay lại nhìn quanh thì không thấy ai ở cạnh cả.

Tại cổng, Georgia giúp tôi chọn người “mẹ” tiếp theo, một phụ nữ thân thiện tên là DeeDee Monroe. Tôi trò chuyện với cô qua quýt về thời tiết, và khi chúng tôi cùng nhau lên xe, tôi quay ra và vẫy chào Georgia lần cuối.

“Đó là ai vậy?” DeeDee hỏi tôi.

“Dạ, chị gái cháu,” tôi đáp, và lần này tôi biết mình đang nói dối vì sự thật quá khó khăn để thú nhận. Một người chị là một người bạn luôn luôn biết rõ, cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.

“Ồ, hiểu rồi,” cô đáp. “Cô có thể thấy hai người có nét tương đồng đấy.”

Đó là một ngày xám xịt và trong xe buýt mờ tối. Tôi bật chiếc đèn nhỏ trước ghế của mình, nó chiếu một quầng sáng mờ đục vào lòng tôi. Tôi mở ngăn trước của balô ra, lấy ra album ảnh từ Hilltop, và xem hết từng tấm một. Tất cả những khuôn mặt giờ đây thật quen thuộc. Những người xa lạ song đồng thời cũng đã trở nên quen đối với tôi. Khi giở đến bức hình tôi đã xé làm đôi, tấm mà Bernie và tôi sau đó đã dán chúng lại, tôi dừng lại. Tôi xếp nó lên đầu xấp hình và nhìn chằm chằm vào nó một lúc lâu. Đoạn, tôi nhắm mắt và cố hình dung ra người phụ nữ tóc vàng mặc áo len đỏ đang mỉm cười.

“Chào Bà Ngoại,” tôi nói to thành lời.

Và tôi tưởng tượng ra giọng nói của bà đáp lại lời tôi, giọng rõ ràng, vui vẻ và khỏe khoắn:

“Chào Heidi. Sao lâu quá rồi cháu mới tìm đến ta vậy?”

« Lùi
Tiến »