PHÒNG SỐ 602 KHU CHĂM SÓC ĐẶC BIỆT, KHOA UNG THƯ
CHA ƠI, CON MUỐN CHA LUÔN KHỎE MẠNH
TỐI THỨ TƯ: KHOẢNG THỜI GIAN DÀNH CHO MẸ
TÔI SOI GƯƠNG VÀ THẤY MỘT KẺ THÍCH KIỂM SOÁT
MỘT CUỘC THĂM VIẾNG BẤT NGỜ
KẾ HOẠCH HỒI PHỤC CỦA STEPHANIE
Phòng số 602 Khu chăm sóc đặc biệt, khoa Ung thư
Tình huống khó khăn này của một nhà quản lý bị giằng xé giữa một dự án cấp bách, một người sếp thiếu tự tin và người mẹ ốm thập tử nhất sinh là minh họa đẹp đẽ cho sức mạnh của sự đồng tâm hiệp lực để đưa ra giải pháp thứ ba.
Tôi là một người mẹ đơn thân phải nuôi dạy hai đứa con tuổi teen, còn sự nghiệp của tôi thì đang đến giai đoạn then chốt. Tôi làm quản lý dự án cho một công ty lớn đã được hai năm. Dự án gần đến công đoạn hoàn tất và do đoán trước được kết quả, tôi bắt đầu gánh vác một số trách nhiệm trong vị trí mới của tôi ở một lĩnh vực khác. Tuy vậy, nhiệm vụ của tôi rất rõ ràng: hoàn thành dự án sớm nhất có thể.
Đúng lúc ấy thì mẹ tôi, sống cách tôi hơn 2.500 cây số ở miền Nam Texas, bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư. Căn bệnh diễn biến xấu hơn bất cứ ai trong chúng tôi có thể ngờ đến. Khi bác sĩ phẫu thuật tiến hành sinh thiết tế bào ung thư, ông nói, những lời mà tôi còn nhớ như in tới ngày hôm nay. “Cắt bỏ khối u cũng không cứu được bà cụ. Tôi nghĩ rằng bà chỉ sống được từ hai tuần cho đến ba tháng.”
Cuộc sống luôn biết cách dạy chúng ta về nhu cầu cân bằng, để xác định xem điều gì thật sự quan trọng đối với mỗi người. Rõ ràng, tình trạng sức khỏe của mẹ tôi là mối quan tâm hàng đầu của tôi, và sự nghiệp của tôi cũng vậy. Vấn đề ở đây là phép toán về sự cân bằng. Làm sao tôi có thể vừa chăm sóc mẹ, từng phút giây ở bên bà, mà vẫn hoàn thành dự án một cách tốt nhất? Tin rằng mình không thể cùng làm cả hai việc ở hai nơi cách xa nhau hàng ngàn cây số như thế, tôi quyết định rút khỏi dự án và xin nghỉ phép để sớm tối chăm sóc mẹ già.
Để thực hiện quyết định đó, tôi cần áp dụng Thói quen 4, 5 và 6 [Tư duy cùng thắng, Lắng nghe để được thấu hiểu và Đồng tâm hiệp lực] khi làm việc với sếp của mình. Tư duy cùng thắng khá dễ trong trường hợp này. Tôi thật sự dồn hết tâm sức cho công ty, tôi không muốn bỏ mặc họ loay hoay với một dự án còn dang dở. Tôi mong muốn điều tốt nhất cho công ty, nhưng tôi cũng biết rằng tôi cần ở bên mẹ trong những tuần lễ cuối cùng của đời bà. Thế là tôi nghĩ đến việc chuyển giao dự án này cho một người nào đó sẽ có lợi cho công ty.
Tôi đến gặp người giám sát dự án với ý định lắng nghe để thấu hiểu trước. Cô này là nhân viên mới. Thành tích của cô được đưa ra xem xét kỹ lưỡng và cô cần tạo ấn tượng tốt với cấp trên. Cô mong muốn dự án được hoàn thành đúng kế hoạch và đạt hiệu quả cao nhất. Cô cũng sử dụng Thói quen 5 để hiểu mong muốn của tôi đối với công việc và gia đình. Ngày hôm ấy, tôi rút ra được bài học quan trọng: đó là khi hai bên thật lòng áp dụng Thói quen 4 và 5 thì việc hợp tác ăn ý sẽ diễn ra một cách tự nhiên. Hợp tác không thể đến từ một phía. Sự đồng lòng là phần thưởng tất yếu của tư duy cùng thắng và mong muốn thấu hiểu người khác trước.
Trong vòng ba tháng tiếp theo, tôi tiếp tục làm tròn trách nhiệm của mình cho dự án bằng cách làm việc trên chiếc laptop ngay bên giường bệnh của mẹ. Khi cần thảo luận chung, tôi sẽ tham gia vào buổi họp công ty qua điện thoại từ văn phòng dã chiến của mình, ngay trong phòng bệnh số 602 của khoa Ung thư. Lần đầu tiên trong đời, mẹ tôi cảm thấy vui sướng khi chứng kiến cảnh con gái mình làm việc. Bà nhận xét về những đóng góp của tôi trong các buổi họp và đặt câu hỏi về các khía cạnh của dự án. Còn tôi thì giúp chuyển sự tập trung của bà ra khỏi những mũi tiêm, những viên thuốc chữa bệnh, các bác sĩ và y tá.
Cuối cùng, dự án của chúng tôi đã hoàn tất thành công vào đúng thời hạn. Và tôi có được những giờ phút quý báu cuối cùng bên mẹ.

“CUỘC SỐNG LUÔN BIẾT CÁCH DẠY CHÚNG TA VỀ NHU CẦU CÂN BẰNG, ĐỂ CHÚNG TA XÁC ĐỊNH ĐIỀU GÌ THẬT SỰ QUAN TRỌNG. RÕ RÀNG, CĂN BỆNH CỦA MẸ TÔI LÀ MỐI QUAN TÂM LỚN NHẤT ĐỐI VỚI TÔI; SỰ NGHIỆP CỦA TÔI CŨNG VẬY. VẤN ĐỀ Ở ĐÂY LÀ PHÉP TOÁN CỦA SỰ CÂN BẰNG.”
Thời điểm quan trọng nhất trong câu chuyện là khi người phụ nữ này tìm gặp người giám sát dự án và chia sẻ vấn đề nan giải của mình. Nhiều người do dự khi làm một việc như thế, bởi vì họ phải đối đầu với nỗi sợ hãi – đặc biệt là nỗi sợ không đạt được kết quả mong muốn. Có người đã nói về điều này rất hay rằng, “Lòng can đảm là phẩm chất của mọi phẩm chất trong những thời điểm cam go nhất.”
Bài học quan trọng nhất mà người này rút ra được là: sự đồng tâm hiệp lực (Thói quen 6) là kết quả của Thói quen 4: Tư duy cùng thắng và Thói quen 5: Lắng nghe để được thấu hiểu. Nếu một tinh thần cùng thắng thật sự và nỗ lực để thấu hiểu lẫn nhau, thì gần như chắc chắn những giải pháp mới sẽ được nảy sinh.
Cha ơi, con muốn cha luôn khỏe mạnh
Câu chuyện đáng nhớ này cho thấy sự đồng tâm hiệp lực, nơi mà sức mạnh tổng thể lớn hơn sự kết hợp của từng phần riêng lẻ, đến từ sự cân bằng trong cuộc sống.
Tôi đã cố gắng làm việc thật tốt để tạo dựng sự nghiệp và đến năm 45 tuổi, có thể nói tôi khá là thành công. Cùng với sự đi lên ấy là sự gia tăng cân nặng của tôi, với lượng mỡ thừa lên tới 30 ký. Càng căng thẳng, tôi càng ăn nhiều. Và do quá bận rộn với công việc, tôi cũng không có thời gian để tập thể dục thường xuyên.
Vào ngày sinh nhật lần thứ năm của mình, con trai tôi Logan đưa cho tôi một quyển sách về sức khỏe. Trong quyển sách, mẹ nó giúp nó viết dòng chữ: “Cha ơi, nhân dịp sinh nhật của con năm nay, con muốn cha luôn khỏe mạnh. Con muốn cha sống lâu với con.” Câu nói này như một cú đánh mạnh thức tỉnh tôi.
Câu nói khẩn thiết đó của con trai tôi đã làm thay đổi hoàn toàn quan điểm của tôi về lối sống. Chế độ ăn uống và việc thiếu vận động không còn là lựa chọn của riêng tôi nữa. Bất chợt, tôi nhận ra mình đang để lại một di sản không lành mạnh gì cho con cái. Tôi là tấm gương xấu khiến chúng nghĩ rằng cơ thể con người chẳng có gì quan trọng; rằng khả năng làm chủ bản thân cũng không quan trọng nốt; và rằng chỉ có một thứ đáng giá trong cuộc sống là tiền tài và danh vọng. Tôi biết vai trò người cha của tôi đối với con cái không chỉ đơn thuần là đáp ứng những nhu cầu vật chất, tiền bạc và tình cảm của chúng. Nó còn đòi hỏi tôi phải làm gương cho con về lối sống lành mạnh nữa. Vậy mà từ trước đến giờ tôi chưa từng làm như vậy.
Thế là tôi cam kết với bản thân rằng mình sẽ trở thành một người cha khỏe mạnh cho con [Thói quen 1: Chủ động]. Không nhất thiết phải giảm cân nhưng phải khỏe mạnh. Điều này rất quan trọng đối với tôi. Lời cam kết ấy phải là một cái gì đó có giá trị thật sự, vì tôi đã từng thử nhiều chương trình ăn kiêng và tập thể thao trước đó. Thông thường, mọi việc tiến triển tốt đẹp cho đến khi tôi gặp phải những chuyện khiến tôi căng thẳng. Vì vậy, động lực giảm lượng mỡ thừa không đủ mạnh đối với tôi.
Nhưng con cái thì có ý nghĩa lớn lao trong cuộc đời tôi. Tôi yêu thương chúng nên tôi có thể đưa ra những quyết định sống lành mạnh. Tôi vạch ra cho mình mục tiêu trở nên khỏe mạnh [Thói quen 2: Bắt đầu bằng cái kết trong tâm trí]. Tôi muốn tràn đầy sức sống, giàu năng lượng để chơi đùa cùng con sau giờ làm việc, để có khả năng tham gia vào vòng thi đấu bóng chày mà không phải nghỉ lấy hơi trong lúc chạy bắt bóng. Để đạt được mục tiêu này, tôi bắt đầu thực hiện chế độ ăn kiêng và luyện tập. Vấn đề ở đây là việc ăn kiêng và luyện tập không phải là mục tiêu, trở nên khỏe mạnh vì các con mới là cái đích tôi cần nhắm đến. Tôi quyết định chia sẻ mục tiêu của mình với bất cứ ai muốn khỏe mạnh. Hiện chúng tôi đang phối hợp với nhau trong một chương trình có lợi cho tất cả mọi người. Tôi bảo đảm mình dành thời gian để hoàn thành mục tiêu đề ra. Tôi học cách ngừng làm việc để chú ý đến nhu cầu của cơ thể mình.
Đã hai năm trôi qua kể từ ngày tôi thay đổi cách nghĩ. Tôi không còn phải đấu tranh tư tưởng để ra khỏi giường mỗi buổi sáng nữa. Luyện tập thể thao gần như trở thành bản chất thứ hai của tôi. Tôi không tự làm nhụt chí bản thân như những ngày đầu nữa. Dĩ nhiên, chắc chắn là có những ngày tôi lơ là. Tôi mệt mỏi, đau đầu hay trời quá nóng chẳng hạn. Cũng có những ngày tôi bỏ buổi chạy bộ vì không có hứng. Nhưng giờ đây, việc quay trở lại luyện tập dễ dàng hơn nhiều đối với tôi. [Thói quen 3: Ưu tiên cho điều quan trọng nhất]. Vì tôi có một mục tiêu lớn, một lời cam kết ý nghĩa với những người mà tôi yêu thương hơn chính bản thân mình, tôi có thể tập luyện trở lại ngay lập tức.
Lợi ích thứ hai của tư duy lành mạnh này là hơn bao giờ hết, tôi tin rằng tôi có thể chủ động. Thức dậy vào mỗi buổi sớm tinh mơ, chạy lên đỉnh đồi, tham gia cuộc thi chạy 5.000 mét, tất cả những điều này đều làm tôi hứng khởi. Ngày qua ngày, khi tôi rèn luyện thể lực, tôi cảm nhận được chiến thắng bản thân. Bây giờ, tôi có hy vọng và niềm tin rằng tôi có khả năng làm được những việc khó khăn. Một cách nào đó, trước đây tôi có tư tưởng của một nạn nhân bởi vì tôi quá chán nản và căng thẳng, đến mức không dám thực hiện một thay đổi nào trong cuộc sống. Giờ đây, chiến thắng bản thân khiến tôi trở nên phấn chấn và tự tin hơn.

“CHA ƠI, NHÂN DỊP SINH NHẬT CỦA CON NĂM NAY, CON MUỐN CHA LUÔN KHỎE MẠNH. CON MUỐN CHA SỐNG LÂU VỚI CON.” CÂU NÓI NÀY NHƯ MỘT CÚ ĐÁNH MẠNH THỨC TỈNH TÔI.
Lợi ích thứ ba của việc có một mục tiêu lớn hơn là sự thanh lọc tâm trí. Mỗi năm tôi một già đi. Trước đây, tôi cho rằng già đi đồng nghĩa với một cơ thể cứng nhắc, nhức nhối, mệt mỏi. Nhưng giờ đây, với một lối sống lành mạnh hơn, tôi nhận ra rằng chính lối sống cũ khiến tôi cảm thấy như vậy chứ không phải do tuổi tác. Tôi biết rằng nếu tôi đau đầu thì đó là vì tôi ăn quá nhiều đường chứ không phải vì cái tuổi 47. Cơ thể tôi đã điều chỉnh để khỏe mạnh hơn. Nhờ những phản ứng lành mạnh của nó mà tôi đưa ra được những quyết định sống thế nào cho tốt. Tôi nghiệm ra rằng bạn có thể thật sự tin tưởng vào một cơ thể khỏe mạnh, nó sẽ mách bảo cho bạn những việc cần làm. Khi bạn nỗ lực sống có nguyên tắc quy củ thì phần thưởng của sức khỏe và sự dồi dào năng lượng là cái có thể nhìn thấy rất rõ. Mỗi khi cảm thấy đầu óc không được minh mẫn cho lắm, tôi biết ngay rằng đó là dấu hiệu cho biết tôi cần quay lại việc luyện tập, ăn kiêng và ngủ đúng giờ.
Có lẽ bài học lớn nhất mà tôi có được là mối liên hệ chặt chẽ của cơ thể với các khía cạnh trong đời sống xã hội, tinh thần và tình cảm. Căn bệnh đau đầu do ăn quá nhiều đường mà tôi mắc phải đã không cho phép tôi suy nghĩ mọi chuyện một cách tỏ tường. Cộng thêm việc tâm trí trở nên sáng tỏ sau những buổi tập luyện rất hữu hiệu. Chúng tôi xác định giảm cân là một thành quả của chế độ luyện tập. Nhưng tôi tin rằng trí tuệ minh mẫn sáng tỏ là lợi ích lớn nhất mà tôi có được từ trước đến nay. Tôi chưa từng suy nghĩ rõ ràng và chính xác đến vậy. Trước đây, mỗi khi ăn kiêng, tôi thường tỏ ra thô lỗ cộc cằn, làm ảnh hưởng xấu đến mối quan hệ với vợ con và đồng nghiệp. Sở dĩ tôi cáu gắt khó chịu là vì tôi có cả một danh sách dài những việc phải làm, mà đó lại toàn là những việc mà tôi không thích. Bây giờ khi điều tôi muốn là sức khỏe, thì một chế độ ăn kiêng đúng đắn và chương trình luyện tập thích hợp trở thành việc làm tự nguyện và hứng thú hơn đối với tôi. Không còn phải đấu tranh nội tâm về việc tập hay không tập, ăn kiêng hay không ăn kiêng nữa giúp tôi giải tỏa những căng thẳng về mặt cảm xúc, để thoải mái tận hưởng khoảng thời gian ở bên vợ con.
Tôi không thể tưởng tượng nổi một quyết định rèn luyện sức khỏe lại mang đến những thay đổi lớn đến thế trong tất cả bốn khía cạnh trong đời tôi. Mà tôi đâu đã đạt được mục tiêu. Tôi vẫn nỗ lực mỗi ngày. Nhưng tôi đang tận hưởng “trái ngọt” của việc sống, luyện tập và ăn uống đúng cách.
* Khi cậu con trai thức tỉnh người cha 47 tuổi về thực trạng sức khỏe của ông, cậu cũng đồng thời đánh thức nguồn cảm xúc và động lực tinh thần sâu xa nhất, bao gồm cả những di sản mà ông để lại cho gia đình. Đó cũng là lúc người cha lấy lại quyền kiểm soát, có được tầm nhìn sáng suốt, sức mạnh ý chí, tư duy mạch lạc, sự tự nhận thức và tự do cá nhân. Trong số những bài học mà câu chuyện này chứa đựng là bài học chứng minh sức mạnh và thành quả thật sự của việc chiến thắng bản thân. Thật dễ dàng nói “không”với những cám dỗ khi chúng ta có một mong muốn cháy bỏng bên trong.
Tôi đi đến chỗ tin rằng làm chủ bản thân chính là nền tảng duy trì những mối quan hệ tốt đẹp. Ăn uống điều độ đúng cách thường giúp chúng ta làm chủ cảm xúc và tinh thần tốt hơn. Chúng ta không thể xây dựng được những mối quan hệ vững chắc cho đến khi chúng ta kiểm soát thành công đam mê bản thân. Cổ nhân từng nói, “Làm chủ tâm hồn mình còn hơn sở hữu cả một thành phố.” Người Hy Lạp khôn ngoan thì dạy rằng, “Hiểu rõ mình. Làm chủ bản thân. Và cho đi cái tôi.”
Tối thứ tư: Khoảng thời gian dành cho mẹ
Các nghiên cứu của chúng tôi cho thấy hầu hết mọi người thừa nhận rằng họ không có sự quân bình trong cuộc sống. Con người có khuynh hướng quá tập trung vào công việc hoặc các hoạt động cấp bách khác mà lơ là hay lãng quên các mối quan hệ và hoạt động thật sự quý giá đối với họ. Đây là một câu chuyện tuyệt đẹp về một người con bị cuốn vào vòng xoáy của những việc cấp bách, và bằng cách dành thời gian suy nghĩ về vai trò và mục tiêu của mình (Thói quen 1: Chủ động, Thói quen 2: Bắt đầu bằng cái kết trong tâm trí), cùng với sự hợp tác của vợ (Thói quen 6: Đồng tâm hiệp lực), anh đã nghĩ ra một giải pháp tuyệt vời.
Tôi luôn có mối quan hệ thật đặc biệt với mẹ mình. Mẹ con tôi cùng nhau trải qua một chuỗi biến cố trong cuộc sống và điều đó giúp tạo dựng mối quan hệ bền chặt đẹp đẽ. Có một khoảng thời gian, dù rất yêu thương mẹ và rất thích ở bên mẹ, tôi vẫn bị cuốn vào những công việc bộn bề trong công ty, cộng đồng và gia đình riêng. Cuộc đời tôi là những ngày bận rộn triền miên, có khi hàng tuần liền tôi mới gọi được một cú điện thoại ngắn để hỏi thăm sức khỏe mẹ. Và khi tôi có thể thu xếp thời gian đến thăm bà thì chưa kịp nói gì nhiều tôi đã phải đi. Hết cuộc họp này lại đến công việc khác. Cứ thế mà những lần hẹn gặp của mẹ con tôi lúc được lúc không.
Mẹ tôi không bao giờ tạo áp lực về việc tôi phải ghé thăm bà thường xuyên hơn, nhưng trong thâm tâm tôi không tránh khỏi cảm giác tồi tệ. Tôi biết cuộc đời mình không thể kiểm soát được nếu tôi không sắp xếp thời gian ở bên mẹ. Thế là áp dụng Thói quen 3: Ưu tiên cho điều quan trọng nhất – vợ chồng tôi cùng ngồi xuống tìm ra giải pháp tốt nhất. Vợ tôi đề nghị mỗi tuần nên dành ra một buổi thích hợp để đến thăm mẹ. Chúng tôi xem lịch và thấy rằng mỗi tối thứ tư vợ tôi đều có buổi tập hát trong ca đoàn. Các tối thứ tư, từ đó, trở thành khoảng thời gian tôi dành cho mẹ.
Bây giờ thì mẹ tôi biết rằng cứ một hoặc hai tuần tôi sẽ đến thăm bà vào một giờ nhất định. Tôi sẽ không phải vội vã rời đi và cũng ít bị ai làm phiền. Nếu bà muốn vận động một chút, mẹ con tôi sẽ đi dạo cùng nhau. Có những hôm bà nấu cho tôi ăn. Cũng có khi tôi đánh xe chở bà đi mua sắm ở một siêu thị khá xa mà bà không tự lái xe đến được. Bất kể chúng tôi làm gì, chúng tôi cũng trò chuyện với nhau - về gia đình, những việc vừa xảy ra và những kỷ niệm.
Mỗi buổi tối ở bên mẹ là một ốc đảo thanh bình xanh mát trong cuộc sống bận rộn hối hả của tôi. Tôi nói với vợ tôi rằng đó là ý tưởng tốt từ trước đến giờ mà cô ấy mang đến cho tôi.

Sau khi cha tôi qua đời, tôi quyết định sẽ nuôi dưỡng, thậm chí phát triển mối quan hệ rất đặc biệt với mẹ mình, để lắp vào khoảng trống mới trong lòng bà. Tôi cũng quyết định rằng, kể từ nay về sau, dù ở bất cứ nơi đâu, tôi cũng sẽ hàng ngày gọi điện thoại cho mẹ. Mặc dù chúng tôi sống cách nhau hơn 80 cây số, tôi luôn nỗ lực đến thăm bà ít nhất hai tuần một lần. Bà sống thêm được 10 năm nữa, còn tôi thì không thể nào biểu lộ hết lòng biết ơn của mình đối với cuộc sống của bà và quãng thời gian quý báu tôi được ở bên bà.
Tôi học được rằng, khi bạn thường xuyên tiếp xúc với một người, hiểu biết của bạn về người đó sẽ đạt đến tầm cao mới một cách tự nhiên. Tôi phát hiện ra những cuộc điện thoại hàng ngày cho mẹ cũng không khác biệt nhiều lắm so với những chuyến viếng thăm mẹ hai tuần một lần; chúng tôi cảm thấy gần gũi, cởi mở và tin tưởng nhau như thể chúng tôi gặp mặt nhau trực tiếp vậy. Cứ như một cuộc đối thoại liên tục. Nói chuyện điện thoại hay gặp mặt trực tiếp cũng không khác biệt gì lắm và điều này khiến tôi ngạc nhiên, bởi vì tôi vẫn nghĩ rằng chẳng gì có thể thay thế được những cuộc gặp mặt. Tôi chắc rằng điều này cũng đúng trong một bối cảnh khác. Bởi vì mỗi cuộc nói chuyện đều chứa đựng ảnh hưởng tích lũy từ những cuộc nói chuyện lần trước, nên hầu như không có tin tức gì mới. Thay vào đó, bạn có thể chia sẻ những suy ngẫm và cảm xúc của mình, chứ không chỉ là những trải nghiệm. Giao tiếp thân tình thường diễn ra như vậy.
Cũng giống như người chồng trong câu chuyện này, tôi cũng nhận được lợi ích to lớn khi có được sự ủng hộ và thấu hiểu của vợ tôi, một người phụ nữ trí lực hơn người. Vợ tôi, Sandra, không nhìn cuộc đời như một miếng bánh cố định với một quỹ thời gian nhất định, nghĩa là nếu dành thời gian cho mẹ tôi nhiều hơn thì sẽ bớt đi thời gian dành cho cô ấy. Sandra nghĩ rằng, thật ra, thời gian tôi dành cho mẹ giúp cho mối quan hệ giữa hai vợ chồng trở nên sâu sắc hơn.
Tôi soi gương và thấy một kẻ thích kiểm soát
Hãy để ý chuyện gì xảy ra khi công việc là trọng tâm cuộc sống của chúng ta. Bạn cũng sẽ thấy rõ sự xáo trộn lớn khi chúng ta thêm vào một trọng tâm mới – cho dù trọng tâm ấy có tầm quan trọng như gia đình. Cuối cùng, chúng ta phải đi đến giải pháp thứ ba – một giải pháp bao trùm và hài hòa tất cả các khía cạnh trong đời sống – đó chính là trọng tâm nguyên tắc. Khi chúng ta hành động, giống như việc người đàn ông trong câu chuyện này đã làm, nó không chỉ mang lại sự cân bằng mà chúng ta tìm kiếm, nó còn giúp chúng ta trầm tĩnh hơn, khiến cho cuộc đời chúng ta đi vào quỹ đạo, giúp bản thân chúng ta có nhân cách cao quý hơn và cảm xúc tốt đẹp hơn. Kết quả, chúng ta giảm được nhu cầu kiểm soát người khác, hiệu suất làm việc tăng lên, và hạnh phúc trong mọi lĩnh vực.
Tôi đã dành cả cuộc đời mình vào sự nghiệp. Tôi làm việc 12 đến 14 tiếng một ngày, 6 ngày một tuần để được thăng tiến. Tôi luôn đặt mình vào vị thế được người khác công nhận và tưởng thưởng. Tôi đảm nhận những chuyến đi công tác vì điều đó tạo ấn tượng rằng tôi cống hiến hết mình cho công ty.
Gia đình tôi chuyển vào nội thành Chicago để tôi có thể sống gần trụ sở chính của công ty hơn. Tôi tưởng đâu vợ mình thích sống ở đấy. Tôi nghĩ cô ấy thích cuộc sống lúc bấy giờ của chúng tôi. Bản thân tôi thích cuộc sống này.
Rồi con trai chúng tôi ra đời. Bất chợt, tôi muốn dành nhiều thời gian cho vợ con hơn. Tôi cố gắng gồng mình giữa công việc và gia đình. Tôi cảm thấy mình không khác gì cái bập bênh, gia đình ở đầu này còn công việc ở đầu kia. Nếu tôi dành thời gian cho gia đình nhiều hơn thì thời gian cho công việc bị hụt đi. Thế là tôi lại phải bù đắp cho công việc và điều đó có nghĩa là bỏ bê gia đình.
Cứ như thế, tôi như con thoi, chạy qua chạy lại giữa hai đầu trong suốt cả tuần. Nhưng dù nỗ lực và nhanh nhẹn đến mấy, tôi vẫn không tài nào cân bằng được giữa công việc và gia đình. Dần dần, tôi trở nên mệt mỏi và luôn trong tâm trạng căng thẳng bực dọc với những bước chạy nước rút liên tục như vậy.
Khi tôi bắt đầu nhận thức và suy nghĩ nghiêm túc về nguyên tắc ưu tiên những điều quan trọng nhất, tôi nhận ra thứ tự ưu tiên của tôi không đúng cho lắm. Tôi không thể cố gắng tập trung cả vào công việc và gia đình cùng lúc được. Nếu làm thế, gia đình tôi sẽ lại bị bỏ lại phía sau như bao năm qua. Tôi cần xác định lại đâu là điều quan trọng nhất với tôi [Thói quen 2: Bắt đầu bằng cái kết trong tâm trí]. Sau đó, tôi phải điều chỉnh cuộc sống sao cho hành động của tôi tuân theo thứ tự ưu tiên mà tôi đề ra [Thói quen 3: Ưu tiên cho điều quan trọng nhất]. Chỉ có như vậy, cuộc sống của tôi mới có ý nghĩa và yên bình.
Khi xem lại cách làm việc của mình, tôi nhận ra mình là người thích kiểm soát. Tôi thích tham gia vào tất cả mọi quyết định. Tôi thích săm soi công việc của người khác để chắc chắn rằng mọi thứ được hoàn thành theo cách mà tôi mong muốn. Tôi cho rằng không ai có cách làm tốt công việc hơn cách của tôi. Kết quả, cuộc đời tôi là một mớ rối rắm hỗn loạn. Mỗi ngày, tôi phải đảm nhận hàng loạt bản báo cáo, tường trình, thống kê vụn vặt. Tôi nghĩ mình phải nhúng tay vào tất cả những việc này vì chỉ có mỗi mình tôi là biết cách làm mà thôi. Nhưng tôi đã nhầm. Bằng cách ôm đồm tất thảy mọi việc lớn nhỏ, tôi đẩy đồng nghiệp của mình đến chỗ thất bại vì đã không tạo cơ hội cho họ thể hiện khả năng. Tôi bắt đầu cho phép người khác tham gia vào công việc. Đồng nghiệp của tôi trở nên năng động hơn, còn bản thân tôi thì tham gia sâu hơn vào vai trò cố vấn trong hầu hết các dự án. Tôi phát hiện ra ai nấy cũng đều mãn nguyện hơn khi được đóng góp nhiều hơn trong công việc.

“TÔI CẢM THẤY MÌNH KHÔNG KHÁC GÌ CÁI BẬP BÊNH, GIA ĐÌNH Ở ĐẦU NÀY CÒN ĐẦU KIA LÀ CÔNG VIỆC... TÔI NHƯ CON THOI CHẠY QUA CHẠY LẠI GIỮA HAI ĐẦU TRONG SUỐT CẢ TUẦN. NHƯNG DÙ CỐ GẮNG ĐẾN MẤY, TÔI VẪN KHÔNG TÀI NÀO CÂN BẰNG ĐƯỢC GIỮA GIA ĐÌNH VÀ CÔNG VIỆC.”
Tôi không khỏi kinh ngạc và có phần hơi thất vọng khi thấy những việc quan trọng mà tôi từng nghĩ chỉ có mình mới làm nổi, nay không qua tay tôi vẫn tốt đẹp như thường. Sếp của tôi vẫn hài lòng còn tôi thì không cần phải nhảy nhót loạn xạ như một con rối. Quan trọng nhất là giờ đây tôi có nhiều thời gian hơn để làm những việc mà tôi cho là cần thiết hơn. Tôi bắt đầu dành thời gian ra ngoài ăn trưa thường xuyên hơn, thỉnh thoảng với vợ và con trai. Tôi cũng dành thời gian học cách sử dụng thành thạo các chương trình phần mềm dùng trong văn phòng. Hiệu suất công việc của tôi tăng vượt bậc. Tôi nghĩ, với quỹ thời gian dư ra, thậm chí tôi có thể quay lại trường học thêm một cái gì mới sau bao nhiêu năm chúi mũi vào làm việc [Thói quen 7: Không ngừng rèn luyện].
Cuộc sống gia đình tôi thay đổi rất nhiều. Chúng tôi chuyển ra khỏi Chicago để đến một thị trấn nhỏ (hóa ra vợ tôi chưa bao giờ thích sống trong thành phố). Thay vì bỏ thời gian ngồi ở văn phòng, tôi ở nhà thường xuyên hơn. Cha con tôi thường đi xem những buổi biểu diễn nhạc kịch vào ngày thứ bảy. Chúng tôi mua một bịch bắp rang lớn (có trộn thêm bơ), một ít kẹo cam thảo đỏ và thưởng thức buổi biểu diễn. Mối quan hệ giữa vợ chồng tôi trở nên tốt đẹp hơn bao giờ hết. Chúng tôi dành thời gian cho nhau. Chỉ đơn giản là ở bên nhau thôi, để làm những điều mà chúng tôi muốn: đi bộ, tập thể dục, làm vườn và bao giờ cũng trò chuyện cùng nhau. Tôi rất hài lòng với cuộc sống hiện tại. Thậm chí, tôi còn được mọi người yêu quý vì biết pha trò nữa.
Nhưng điều quan trọng hơn cả, tôi không còn phải chạy tới chạy lui như con rối giữa công việc và gia đình. Cuộc sống không còn là một cuộc đua không điểm dừng. Tôi biết phân biệt giữa những việc phải làm và những việc có thể làm. Và điều quan trọng nhất, tôi biết không nên làm những việc gì. Và tôi gạt nó sang một bên ngay lập tức.
* Khi chúng ta bị giằng xé giữa hai giá trị đối lập, mà cả hai giá trị đều tốt, thì chúng ta thường đi đến chỗ thỏa hiệp. Như trong trường hợp giữa giá trị gia đình và công việc. Tuy vậy, bằng cách tập trung vào một mục đích hoặc nguyên tắc cao hơn, chúng ta không cần đến sự thỏa hiệp nào cả. Bạn có thể đạt được mức độ thành công cao hơn ở cả hai lĩnh vực và có sự hài hòa giữa hai lĩnh vực đó.
Đối với một số người, điều thú vị nhất trong câu chuyện này là sự thay đổi nhận thức của người đàn ông khi đứa con trai chào đời. Nhận thức chính là cách bạn nhìn nhận thực tại, quan điểm của bạn về cuộc sống, là tấm bản đồ của bạn. Cách nhanh nhất để thay đổi nhận thức của một người là thay đổi vai trò của anh ta hay cô ta. Ngay khi chúng ta quyết định chấm dứt cuộc sống độc thân để yên bề gia thất, chúng ta nhìn nhận thế giới khác đi. Và khi chúng ta bắt đầu làm cha làm mẹ, chúng ta lại nhìn thế giới khác đi. Sự thay đổi trong nhận thức có tác động mạnh mẽ hơn sự thay đổi trong hành vi hoặc thái độ. Tôi bao giờ cũng hết lòng tin rằng nếu bạn muốn có một sự cải thiện nào đó đáng kể trong cuộc sống, bạn hãy thay đổi nhận thức của mình. Nếu bạn muốn thực hiện một thay đổi nhỏ thì hãy thay đổi hành vi và thái độ của mình. Sau khi bạn có nhận thức đúng đắn về thực tại, nghĩa là tấm bản đồ của bạn chỉ đường một cách chính xác, hãy thay đổi hành vi và thái độ của bạn.
Chuyến viếng thăm bất ngờ
Khi chúng ta tạo ra bản Tuyên Ngôn Sứ Mệnh, nghĩa là chúng ta xác định mục đích, tầm nhìn, giá trị và những mối quan hệ quan trọng nhất trong đời mình. Mỗi bản Tuyên Ngôn Sứ Mệnh đều có một sức mạnh riêng, nhất là khi nó giải quyết tất cả những vai trò quan trọng trong cuộc đời một cách trọn vẹn. Đa số con người chỉ tập trung vào một hay hai vai trò như gia đình và công việc và thường lãng quên những vai trò khác. Khi người đàn bà trong câu chuyện này tập trung vào họ hàng xa, gia đình của chị tỏ ra chống đối. Nhưng bằng cách hoàn thành vai trò này trong bối cảnh Tuyên Ngôn Sứ Mệnh của chị (Thói quen 2: Bắt đầu bằng cái kết trong tâm trí) và hành động theo kế hoạch (Thói quen 3: Ưu tiên cho điều quan trọng nhất), chị tìm được một khía cạnh mới mẻ và ý nghĩa trong cuộc đời mình.
Khi tôi viết bản Tuyên Ngôn Sứ Mệnh của mình vào năm ngoái, tôi đã viết rằng tôi muốn gần gũi thân thiết hơn với những người bà con ruột thịt của mình. Thế là trong lúc lên kế hoạch cho kỳ nghỉ hàng năm ở Tennessee để thăm cha mẹ và chị gái, tôi quyết định dành thời gian đến thăm hai người dì lớn tuổi của tôi. Tôi nghĩ có lẽ là đến 10 năm nay tôi chưa gặp lại họ. Tôi cảm thấy mình cần dành thời gian một cách thống nhất với bản Tuyên Ngôn Sứ Mệnh của mình.
Khi đến Tennesse, tôi nói với chị gái về kế hoạch thăm hai người dì Dorothy và Margaret. Nhưng chị ấy không thật sự hiểu mục đích của tôi. “Sao em lại phải cất công đi đến tận đấy? Gọi một cú điện thoại cũng được mà. Chị vừa phát hiện có mấy cửa hàng đồ cổ rất hay ở đây và muốn dẫn em đi xem. Còn hai bà dì ấy, cứ gọi điện thoại thôi là họ cũng đủ vui rồi.” “Không,” tôi đáp lại một cách hơi quả quyết, “em rất muốn gặp các dì.”
Tuy vậy, trong lúc lái xe đến nhà dì, tôi không khỏi băn khoăn. Họ sẽ nghĩ gì khi thấy đứa cháu cả mười năm chẳng thấy tăm hơi đâu nay lại lù lù xuất hiện? Sao tôi lại nghĩ họ sẽ vui mừng khi gặp lại mình cơ chứ? Suýt nữa thì tôi đã vòng xe quay về.
Khi tôi bước vào căn phòng khách nhỏ của họ, cả hai đều biểu lộ nỗi vui mừng khôn xiết. Chúng tôi ngồi uống trà và nói chuyện gần ba tiếng đồng hồ. Các dì kể cho tôi nghe những chuyện khi tôi còn nhỏ, về cái ngày họ đến thăm tôi lúc tôi mới chào đời như thế nào. Họ thậm chí còn kể tôi nghe những chuyện về bà ngoại và ông cố mà tôi chưa từng nghe thấy bao giờ. Thật là một buổi chiều thú vị và đáng nhớ. Tôi chỉ tiếc là mình đã không đến chơi với các dì sớm hơn. Lúc đó, tôi không hề biết rằng mình đã đến vừa đúng lúc.
Ba tháng sau, dì Margaret qua đời. Khi hay tin này, suy nghĩ đầu tiên của tôi là, “Thật may là mình đã không đi đến những tiệm đồ cổ vào ngày hôm ấy.” Vào thời điểm cần đưa ra sự lựa chọn, tôi đã trung thành với kế hoạch của mình. Tôi chọn việc xây dựng mối quan hệ với những người mà tôi yêu thương, như tôi đã viết trong bản Tuyên Ngôn Sứ Mệnh. Buổi chiều hôm ấy là ưu tiên số một của tôi. Tôi nghĩ điều này sẽ không xảy ra nếu tôi không dành thời gian lên kế hoạch và suy nghĩ về tầm quan trọng của việc ưu tiên những mối quan hệ này trong cuộc sống.
Kế hoạch hồi phục của Stephanie
Trong câu chuyện cảm động và đáng học hỏi này, sự đồng tâm hiệp lực đến từ cách tiếp cận đa chiều giúp cho người vợ hồi phục.
Một hôm, khi tôi và vợ tôi là Stephanie cùng nhau đi lặn thì có một chuyện lạ xảy ra. Mỗi lần lặn sâu xuống nước, cô ấy lại có cảm giác như phổi mình đầy nước. Thật ra, cô ấy thậm chí còn có cảm giác như bong bóng khí nổ lốp bốp trong phổi mình. Chúng tôi thôi không lặn nữa vì nghĩ rằng Stephanie bị bệnh khí ép và dành những ngày còn lại của kỳ nghỉ trên bãi biển. Tôi chẳng để ý gì đến chuyện ấy nữa.
Khi chúng tôi trở về nhà, Stephanie cứ húng hắng ho mãi. Cô ấy đi khám bác sĩ. Ông nói, “Chắc chẳng có gì đâu, nhưng nếu cô muốn, tôi sẽ cho cô chụp X quang.” Chúng tôi đợi thêm vài tuần nữa, bệnh ho của Stephanie vẫn không dứt. Thế là chúng tôi tới bệnh viện để chụp X quang. Sau đó là chụp cộng hưởng từ (MRI). Người ta phát hiện một khối u trong ngực cô ấy. Một khối u trong cơ thể người vợ xinh đẹp mới 28 tuổi của tôi.
Hai tuần sau, họ tiến hành sinh thiết tế bào. Kết quả cho thấy, đó là một khối u ác tính đang phát triển rất nhanh. Stephanie cần được tiến hành hóa trị ngay lập tức nếu còn có cơ hội hồi phục. Cũng trong tuần đó, cô ấy được hóa trị và xạ trị. Trong vòng một tháng sau kỳ nghỉ, chúng tôi đã bước vào một cuộc chiến tàn bạo chống lại căn bệnh ung thư.
Chính biến cố làm thay đổi cuộc sống này đã thật sự buộc tôi phải nhìn lại bản thân và cách mình sống. Tôi bao giờ cũng chỉ chú trọng đến sự nghiệp của mình. Khi Stephanie bị chẩn đoán bệnh ung thư, tôi mới 30 tuổi và đang trong giai đoạn làm việc cật lực để tiến thân. Tôi cắm đầu cắm cổ làm việc, ngày một nhiều hơn. Sự nghiệp chính là trọng tâm cuộc đời tôi. Căn bệnh ung thư xảy ra vào thời điểm tôi đặt sự nghiệp lên trên gia đình mình. Nhận thức của tôi thay đổi ngay khi tôi phát hiện Stephanie đang mang một khối u trong lồng ngực, ép vào tim và phổi cô ấy. Bây giờ, trong suy nghĩ của tôi, tất cả chỉ có gia đình và những gì chúng tôi cần làm để chống lại căn bệnh quái ác này.
Và đây là những điều chúng tôi đã làm.
Đầu tiên, chúng tôi lên kế hoạch hồi phục cho Stephanie [Thói quen 2: Bắt đầu bằng cái kết trong tâm trí]. Chúng tôi đề ra những loại hình vận động mà Stephanie cần tham gia để chống chọi với khối u, đồng thời tạo cảm giác thoải mái dễ chịu hơn cho cô trong khi cô phải chịu đựng những đau đớn mệt mỏi của quá trình hóa trị và tác dụng phụ của thuốc. Tuy vậy, sau khi trao đổi với một người bạn thân, chúng tôi bổ sung vào kế hoạch hồi phục thể chất của mình. Anh ấy bảo vợ chồng tôi: “Đừng chỉ tiếp cận vấn đề này từ khía cạnh thể chất: hãy tiếp cận nó từ các phương diện thể chất, tinh thần, tâm hồn và các khía cạnh xã hội – cảm xúc.” Chúng tôi biết ngay rằng người bạn này nói đúng. Bệnh ung thư tác động đến con người một cách toàn diện, cả thể xác lẫn tâm hồn. Chúng tôi cần chăm sóc và lên kế hoạch cho một Stephanie toàn diện, chứ không chỉ cơ thể cô ấy.
Thứ hai, chúng tôi chống lại căn bệnh này bằng nỗ lực của cả gia đình và cộng đồng. Tôi vốn được nuôi dạy rằng không nên làm phiền mọi người với vấn đề của mình – cách làm của các bậc nam nhi. Nhưng lúc này, chúng tôi cảm thấy càng nhiều người biết về căn bệnh của Stephanie càng tốt. Càng được nhiều người quan tâm và cầu nguyện thì chúng tôi càng dễ thành công. Gia đình hai bên nội ngoại, hàng xóm láng giềng và đồng nghiệp cầu nguyện cho chúng tôi. Nếu họ không cầu nguyện, họ cũng có những suy nghĩ tích cực và tôi tin rằng điều này sẽ giúp Stephanie hồi phục.
Thứ ba, chúng tôi nhận ra thời gian quý báu vô cùng. Mỗi giây mỗi phút cần được dùng vào những suy nghĩ và việc làm quan trọng. Lần đầu tiên trong đời, định nghĩa của chúng tôi về những việc quan trọng có sự thay đổi. Chúng tôi đặt câu hỏi về những việc trước đây chúng tôi vẫn làm một cách vô tư: Đây có đúng là nơi chúng ta muốn đến, để làm những việc này không? Diện tích nhà, tiền bạc, thậm chí các mối quan hệ xã hội không còn quan trọng nữa. Những cuộc đối thoại giữa hai vợ chồng tôi chuyển sang thảo luận về các ý tưởng, các mối quan hệ thật sự có ý nghĩa với chúng tôi.
Với những ý tưởng đó, chúng tôi bắt đầu sống theo kế hoạch giúp Stephanie hồi phục. Cuộc sống vợ chồng tôi thật sự thay đổi. Stephanie thật tuyệt vời. Cô ấy không cho phép chúng tôi tranh cãi lâu hơn một phút. Việc tranh cãi không đáng để cô ấy dành thời gian nữa. Cô ấy không cho phép việc hóa trị thay đổi tâm trạng tích cực của mình. Mặc dù người ta cắm vào người cô các loại kim tiêm ống dẫn, truyền vào người cô đủ loại hóa chất, cô vẫn luôn miệng nói chuyện, chọc cho cả phòng cùng cười. Cô ấy quyết tâm không để cho căn bệnh ung thư quyết định cách cô sống. Sáng sáng, cô cùng các bà các cô gần nhà đi bộ với nhau thành một tốp. Tôi không chắc, nhưng tôi nghĩ rằng đó là lúc cô ấy tống những cảm xúc tiêu cực ra ngoài. Tôi không bao giờ được rủ đi chung cả. Bất chấp những đau đớn khó chịu trong quá trình hóa trị và xạ trị, Stephanie không bao giờ bỏ lỡ một buổi đi bộ nào. Tôi nghĩ những cuộc đi bộ sáng sớm này đáp ứng nhu cầu về cảm xúc, thể chất và xã hội của cô ấy cùng một lúc. Nó buộc cô ấy phải ra khỏi giường vào mỗi buổi sáng bởi vì cô rất cần tình bằng hữu này.
Chúng tôi bắt đầu lựa chọn cẩn thận hơn cách sử dụng quỹ thời gian của mình. Chúng tôi chọn ở bên cạnh những người khiến chúng tôi cười vui. Chúng tôi xem những bộ phim hài. Tôi cũng thay đổi cách làm việc của mình. Đối với tôi, thời gian dành cho gia đình trở nên quý báu. Tôi nhớ mình đã xin nghỉ vài ngày ngay sau khi vợ tôi phát hiện bị bệnh. Tôi đã bỏ cả một buổi chiều trong ngày làm việc để cùng cô ấy xem phim Những Người Khốn Khổ (Les Miserables), một điều trước đó chưa từng xảy ra.
Nhưng tất cả không chỉ có niềm vui và những trò giải trí. Bệnh ung thư nào phải chuyện đùa, nó tàn phá hủy hoại con người ta thật khốc liệt. Thời điểm đặc biệt đau lòng là khi Stephanie bắt đầu rụng tóc. Cô ấy cắt tóc ngắn đi để che bớt những mảng da đầu trắng, nhưng do tóc rụng nhanh quá, chẳng kiểu tóc nào có thể che giấu được. Một buổi sáng, tôi dùng dao cạo sạch những sợi tóc tuyệt đẹp trên đầu vợ mình, cả hai chúng tôi đều cố cầm nước mắt. Ký ức ấy vẫn làm tim tôi đau nhói – ánh mắt của Stephanie nhìn tôi trong gương.
Stephanie đã hồi phục. Cô ấy đã không còn bệnh ung thư nữa trong năm năm qua. Tôi tin rằng sở dĩ cô ấy hồi phục nhanh hơn nhiều là vì chúng tôi chọn cách tiếp cận toàn diện. Chúng tôi tập trung vào toàn bộ con người và lên kế hoạch dài hạn. Cuộc đời chúng tôi hoàn toàn thay đổi. Nhưng không phải sự việc lúc nào cũng vậy. Thật trớ trêu, khoảng hai năm trước, chúng tôi phát hiện ra vợ chồng mình lại sống y hệt thời kỳ trước khi Stephanie bị ung thư. Chúng tôi giật mình tự hỏi, “Bài học ngày trước không có ý nghĩa gì sao? Chúng ta đã học được điều gì? Sao bây giờ chúng ta lại quên nó đi?” Nhịp điệu đều đều êm ả trong cuộc sống hàng ngày đánh lừa chúng tôi rơi vào lối mòn lơ là các mối quan hệ một lần nữa. Vì thế, chúng tôi lại phải cam kết với nhau và với lối sống tích cực đó.
Để thực hiện cam kết Ưu tiên cho điều quan trọng nhất, tôi xin nghỉ không lương trong tháng 4 và tháng 5 này. Có thể nói đó gần như là một quyết định “tự sát” trong sự nghiệp của tôi. Chúng tôi mua một chiếc mô tô di động, làm đơn xin nghỉ học cho bọn trẻ, và rong ruổi đến Baja California để chạy trên các bãi biển. Cả nhà chúng tôi đã lập mục tiêu cho chuyến đi này [Thói quen 2: Bắt đầu bằng cái kết trong tâm trí].
Một, chúng tôi muốn gia đình mình gần gũi nhau hơn. Hai, chúng tôi muốn củng cố tín ngưỡng tôn giáo của mình. Ba, chúng tôi ăn mừng việc Stephanie đã hết bệnh ung thư trong 5 năm. Bốn, chúng tôi muốn thực hiện một chuyến phiêu lưu để đời. Năm, chúng tôi muốn trải nghiệm một nền văn hóa khác.
Thú thật, tôi không khỏi hoảng sợ. Đó là một mạo hiểm lớn trong sự nghiệp của tôi. Tôi đã phải mất khoảng ba tháng để thuyết phục sếp tin rằng điều này sẽ tốt cho cả tôi lẫn công ty. Tôi không nghĩ có bất kỳ ai trong công ty mà tôi biết từng làm một việc như thế. Nhưng tôi tin, với tất cả trái tim, rằng gia đình chúng tôi mới là điều quan trọng nhất.
* Bất cứ ai mang trọng bệnh trong người cũng có thể được chữa trị từ sáu nguồn sau: thuốc men, thể chất, tinh thần, xã hội, cảm xúc và tâm hồn.
Y học đã có những bước nhảy vọt đáng kinh ngạc, đồng thời con người cũng nhận ra vai trò thiết yếu của nó là tối ưu hóa những điều kiện giúp cho năng lượng tự nhiên của cơ thể làm công việc tự chữa lành bệnh.
Về mặt thể chất , cơ thể chúng ta có khả năng tự phục hồi rất lớn, nhưng chúng ta phải khôn ngoan giúp cho cơ thể mạnh mẽ, khỏe mạnh, dồi dào sinh lực thông qua chế độ dinh dưỡng, luyện tập và nghỉ ngơi thích hợp.
Về mặt tinh thần , chúng ta cần hình dung trong tâm trí hình ảnh các bộ phận cơ thể vượt qua bệnh tật – ví dụ, hãy tưởng tượng hệ thống miễn dịch hoạt động hiệu quả và các tế bào bạch cầu tiêu diệt thành công những tế bào nhiễm bệnh. Chúng ta cũng cần nhận lãnh trách nhiệm cho sự hồi phục của bản thân và tìm hiểu càng nhiều càng tốt về những gì đang xảy ra – những triệu chứng của căn bệnh và các biện pháp chữa trị khác nhau.
Về mặt xã hội , chúng ta nên ở bên cạnh những người quan tâm đến chúng ta, đặc biệt là những người thân. Họ là những người có thể thắp lên ngọn lửa hy vọng và truyền sức mạnh cho con tim khối óc chúng ta và chúng ta có thể giao tiếp thân tình với họ.
Về mặt cảm xúc , chúng ta cần tận dụng càng nhiều thái độ tích cực thường xuyên càng tốt. Đó là hy vọng, bởi hy vọng có tác động mạnh mẽ và tích cực đến cơ thể sinh học của chúng ta; đó là niềm tin vào quá trình hồi phục; đó là tình yêu thương và lòng tận tụy; đó là những ý nghĩ cao đẹp khi đối diện với nghịch cảnh; đó là việc mở lòng đón nhận tình yêu thương của người khác.
Về mặt tâm hồn , chúng ta cần dựa vào một đức tin mạnh mẽ, một hệ thống niềm tin sâu sắc bên trong và vào những người mà chúng ta tin rằng họ có thể quan tâm và nuôi dưỡng những khát vọng tinh thần trong chúng ta. Chúng ta cũng có thể phục vụ người khác, nhằm duy trì cách sống đẹp đẽ khi đối mặt với căn bệnh hiểm nghèo. Như Teilhard de Chardin từng nói, “Chúng ta không phải là những con người có những trải nghiệm thuộc về tâm hồn, chúng ta là những tâm hồn có những trải nghiệm thuộc về con người.”