SOUL CAGE – LINH HỒN TỘI LỖI

Lượt đọc: 952 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
1

Chẳng biết có phải nhờ quy định của chính phủ hay không mà rốt cuộc tôi cũng được nhận vào một cơ sở nuôi dạy và giám hộ nhi đồng thuộc quận Shinakawa. Học viện đạo đức Shinakawa. Tuy cơ sở vật chất của học viện đã cũ, nhưng chỗ đó cũng không đến nỗi tồi cho lắm.

Tôi được cho cơm ăn áo mặt, từ hồi chuyển trường đến giờ cũng chưa bị bắt nạt lần nào. Mỗi ngày trôi qua chỉ cần bấy nhiêu thôi cũng đủ để tôi cảm tạ trời đất rồi.

“Cháu thích nghi nhanh hơn mọi người tưởng đấy, vậy là yên tâm rồi.”

Viện trưởng lúc bấy giờ đã nói với tôi như thế, nhưng kỳ thực bên trong học viện, những chuyện bắt nạt vẫn thường xuyên xảy ra.

Có không biết bao nhiêu đứa con gái bị các đàn anh lớp trên đối xử một cách tàn nhẫn. Cả những đứa bé trai bị cướp lấy đồng tiền tiêu vặt còm cõi lẫn quà bánh được phát cho. Một khi trở thành học sinh cấp ba thì chúng tôi sẽ được chuyển ra khỏi học viện và sang sống tập thể ở một tòa nhà khác, bởi thế nên những thằng có quyền có thế nhất trong khuôn viên học viện là mấy đứa lớp 9. Khi ấy, tôi là đứa có gan nhất dám chống lại tụi nó.

“… Kosuke. Mày là ma mới mà lại dám gan hùm bật lại tao ha.”

“Gì chứ, anh Hiroki, nghe nói ở trường anh hay bị người ta ngó lơ lắm. Về đây anh trút giận lên mấy đứa con gái lớp 3 vậy mà coi được đó hả?”

“… Thằng chó này!”

Đúng là tự chuốc vạ vào thân. Tôi cũng chuẩn bị sẵn tinh thần trước rồi. Khi từ trường trở về học viện, tôi đã nhặt sẵn một thanh gỗ dài khoảng 30 centimete trên đường làm gậy. Giờ nghĩ lại, cây gậy đó đúng là vũ khí tốt, vừa cứng lại vừa dễ cầm, nếu muốn cũng có thể dùng cưa máy để điều chỉnh độ ngắn dài tùy ý.

Tôi rút cái gậy từ túi quần sau ra, rồi ngay lập tức quật vào mắt cá của nó. Ngay giây phút ấy là đã có thể phân định thắng thua rồi. Sau đó, tôi dùng chân dẫm đạp lên người nó, cho đến khi nó khóc lóc van xin tha thứ, tôi mới gọi mọi người đến, bắt nó quỳ xuống đất xin lỗi một lần nữa, dập đầu đủ một nghìn cái mới tha. Mọi người ít nhiều thì cũng thấy xót xa cho nó, nhưng chẳng ai dám chạy đi kêu ban giám hiệu.

Sau vụ đó, tôi không hề muốn kế thừa ngôi vị của tên bắt nạt kêu căng ngạo mạn ấy. Ừ thì, kể ra tôi cũng có cảm giác được nắm chút quyền lực trong tay, nhưng tôi khôg hề dùng nó để bắt nạt đám nhóc lớp dưới. Ừ, phải rồi. Tụi nhỏ không cần phải sợ hãi nữa.

Thiết nghĩ, khi ấy tôi được sống một cuộc đời yên bình với trái tim thanh thản như thế đều là nhờ sự tồn tại của lão đại cả.

Bác ấy dẫn tôi đi Disney Land, cái công viên mà cả lũ ai cũng muốn đi nhưng chẳng đời nào được. Bác lại còn đãi tôi ăn steak nữa. Tôi cũng thấy có lỗi với chúng bạn trong học viện lắm, bởi chỉ có mình tôi là được may mắn thế này, nên lúc nào tôi cũng ra sức bảo vệ tụi nó. Thành thật mà nói, nếu như không nhờ có lão đại, có khi tôi đã trở thành một đứa giống như Hiroki rồi.

Mọi chuyện xảy ra vào một ngày đông, năm tôi học lớp 8.

“… Kosuke này. Cháu có làm được bài thi lớp 10 không đấy?”

Dĩ nhiên, không lý nào tôi lại được ăn steak đúng nghĩa. Bình thường, lão đại chỉ mời tôi ra tiệm mì ramen thôi, nhưng hôm đó, bác lại dắt tôi đi ăn ở quán bánh xèo yêh thích của mình. Lão đại vừa uống bia tươi vừa ăn bánh xèo trứng thịt heo, còn tôi thì gọi trà Ô Long với dĩa bánh xèo trứng thịt bò.

“Dạ không, chuyện học hành thì… cháu không giỏi cho lắm.”

Giờ thì cái quán ấy đã dẹp tiệm mất rồi, nhưng phải công nhận bánh xèo ở đó làm ngon số một luôn.

“Vậy có tính học lên lớp 10 không?”

“À, cái đó… cháu cũng không biết.”

Nói chính ra thì đối với tôi, học với chả hành chán muốn chết. Thừa số với chả phương trình bậc hai, sau này có ích gì chứ? Nhưng tôi cũng không muốn trở thành một gã như bố, vậy nên bản tính ấu trĩ ấy của tôi lúc nào cũng thúc giục bản thân phải tự tìm cho được một công việc để tự nuôi lấy bản thân.

“Không học tiếp lên cấp ba… Vậy sau này cháu tính sao?”

“Ừ thì, cháu cũng có nghĩ đến chuyện … kiếm công việc nào đó.”

“Chỉ mơ thôi thì làm gì có việc, sống trên đời không dễ thế đâu.”

Chuyện này thì tôi biết chứ. Chỉ mới tốt nghiệp cấp hai, năng khiếu không có, ước mơ cũng không, trong tay lại chẳng có chuyên môn thì khó lòng mà ra đời làm việc được. Tôi trộm nghĩ, nếu được, mình cũng muốn trở thành công nhân như lão đại. Nếu như được làm thợ mộc, chỉ cần dụng cụ với đôi tay thì dẫu có đi khắp phương trời thế nào cũng có cơm ăn, cũng không cần phải vào trường nghề, có thể vừa làm vừa cố gắng học hỏi. Nếu được như thế thì chẳng mấy năm nữa, tôi sẽ trở thành một người trưởng thành đúng nghĩa.

Giờ ngẫm lại, có khi nhờ được lão đại dẫn đi ăn và được khơi chuyện về chủ đề ấy, tôi mới nảy ra những suy nghĩ như vậy. Mà sao cũng được. Có thể bác đã cố tình dụ dỗ tôi vào con đường này thật, nhưng tôi dám quà quyết rằng quyết định khi ấy hoàn toàn nằm ở nơi tôi.

“… Kosuke. Không lẽ cháu đang nghĩ đến chuyện đến chỗ bác làm thợ mộc sao? Thật ra bác cũng có nghĩ đến chuyện này rồi. Nói ra thì xấu hổ, nhưng mà… bác cũng đang tính đến chuyện mở một nhà thầu nhỏ độc lập, đặt tên là Takaoka.”

Tấm chảo thép trước mặt tôi bốc hơi nóng nghi ngút đến tận trần nhà. Tôi lúc ấy cũng cảm nhận được có thứ gì đó tựa như niềm hi vọng đang le lói dâng lên trong lòng mình, hệt như làn khói kia vậy.

“Hả, bác… định mướn cháu sao?”

Do tôi lanh chanh đặt cả hai bàn tay lên mặt chảo nóng nên đã hoảng hồn hất đổ cái ly trà Ô Long.

“Chết!”

“… Đồ, đồ ngốc, chết chưa…!”

Hơi nước ngùn ngụt bốc lên. Mọi người trong quán trở nên xôn xao, chuông báo cháy cũng bắt đầu reo inh ỏi. Tuy không đến nỗi khiến đội phòng cháy chữa cháy phải chạy xuống tận nơi, nhưng tôi với lão đại vẫn phải cúi đầu xin lỗi chủ quán không biết bao nhiêu lần. Thằng nhóc này thiệt tình, lão đại vừa nói vừa cốc đầu tôi, và tôi cứ thế mà chịu trận.

Nhưng khi rời khỏi quán, hai người bọn tôi vừa đi được nửa chừng đã cùng nhau phá lên cười.

Cảm giác hạnh phúc đó, cả đời này, tôi sẽ mãi mãi không quên.

Tôi bắt đầu học nghề mộc vào kỳ nghỉ đông năm đó trong tình trạng vẫn chưa tốt nghiệp cấp hai.

Thế nhưng do cận Tết nên ngoài công trình cũng nghỉ luôn, tôi chỉ đến để phụ dọn rác, kiểu như tham gia vào công cuộc vệ sinh đón Tết cho cái công ty lão đại đã từng giúp đỡ.

“Ơ kìa? Anh Ken mà cũng có thằng cu lớn thế này rồi ư?”

Trong giới xây dựng, việc dẫn con trai theo học nghề cũng không phải chuyện hiếm. Lão đại lúc ấy chỉ bảo rằng: “Đâu, thằng này là con của chú tôi.” lại còn nói thêm tôi được gửi sang nhờ bác trông giúp với vẻ khá tự hào.

Nhưng có khi tôi nhớ nhầm chuyến đấy cũng nên.

“… Đem cái tờ hướng dẫn này quăng đi nhé.”

Tờ hướng dẫn lắp ráp cửa hay thiết kế gì đó. Tôi đã từng nhìn thấy người ta dọn đồ vào bao rác rồi, công việc cũng chẳn nặng nhọc gì cho cam, nên tôi mới lên tiếng báo với bác là để mình làm cho. Không có lời nào đáp lại. Tôi cứ nghĩ do lão đại không nghe thấy nên mới ngẩng đầu lên, liền trông thấy nét mặt bác đột nhiên đanh lại, đôi mắt nhìn chằm chằm về phía trước, nét mặt hệt như của một con sói đang rình mồi.

Đứng trên vỉa hè tối tăm bên ngoài cánh cửa vừa được lắp lên chính là người đàn ông đã đưa lại cho tôi đồ đạc của bố cùng ‘món quà phúng điếu’

Tôi còn nhớ chiếc áo khoác màu đen của ông at nhìn rất sang, ngay cổ áo còn viền chỉ đỏ trông bảnh lắm. Buổi chiều muộn thế này mà ông ta vẫn đeo kính râm. Hồi học tiểu học tôi không để ý kĩ cho lắm, nhưng lúc ấy, tôi chợt nhận ra tướng tá ông ta đúng là cao ráo thật.

Sau một lúc, ông ta vừa mỉm cười toe toét vừa rảo bước về phía chúng tôi, có lẽ vì biết rằng mình đã bị lão đại phát hiện ra. Nhưng chỉ có thế thôi. Ông ta mở miệng nói câu xin chào chẳng biết với ai, rồi đi tiếp về đâu tôi cũng không rõ.

Lão đại như vừa được hoàn hồn, quay sang nói với tôi:

“… A, bác đang tìm cái ấy đây.”

Lão đại giật tờ hướng dẫn khỏi tay tôi rồi leo thang lên tầng trên mất dạng.

Bây giờ nghĩ lại mới thấy, có vẻ như hai người họ đã quen nhau từ trước rồi thì phải.

Lúc tốt nghiệp cũng là lúc tôi dọn ra khỏi trại cô nhi Shinagawa để chuyển vào sống chung với lão đại. Căn hộ ở khu Nakarokugo quận Ota, có hai gian rộng 13m2 và 10m2. Tuy không hào nhoáng gì, nhưng đối với tôi, một căn hộ có nhà bếp và nhà vệ sinh đã là quá tiện nhi rồi.

Nghề mộc quả nhiên không dễ. Muốn làm thì phải có sức. Mà sức lực với đi kèm với kỹ năng nữa. Khuân vác vật liệu thì không được vấp ngã làm trầy xước, rồi mấy tấm đá thạch cao vừa nặng vừa cồng kềnh lại vừa dễ vỡ, chỉ cần lắp sai một chút là bị sứt ngay.

“Kosuke, làm đàng hoàng cái coi! Bộ vật liệu rẻ lắm hay sao!”

“Vâng ạ, cháu xin lỗi!”

Hơn nữa, môi trường làm việc ở công trường lúc nào cũng đầy cát bụi. Cuối ngày, xong việc, chỉ cần dùng khăn lau hai hốc mũi là cái khăn trở nên đen sì như mực. Rác bẩn cũng thường xuyên bay vào mắt. Tiếng cưa máy rít ầm ĩ đến nỗi trong công trường có người phải bịt tai lại. Mà thôi, nếu như người đó yêu thích âm thanh thì có lẽ tiếng cưa máy đó cũng trở thành một thứ tiếng động đặc biệt.

“Đinh phải dựng thẳng đứng thế này để đóng thì mới đâm thẳng vào được. Đóng xéo một chút thôi là nó cong ngay. Cách cầm búa cũng sai rồi.”

“Dụng cụ thì cái nào cũng cần thiết như nhau, nhưng cây thước vuông này là quan trọng nhất. Nếu nó mà bị sai lệch hay bị cong thì xem như tất cả công đoạn đều sai theo luôn.”

“Muốn trở thành thợ giỏi thì đừng chỉ dựa thói ăn chơi. Trong lúc tính toán có khi mười xuống thành không đấy.”

Chuyện cần phải học nhiều như núi. Cách sử dụng dụng cụ, cách cắt vật liệu, cách lắp ráp, đóng đinh, các loại vật tư xây dựng, các loại gỗ dùng để đóng mộc, thứ tự công việc, quan hệ với các nhà thầu phụ khác, từ vựng chuyên môn, cơ khí kiến trúc, cách để hoàn thành các công đoạn một cách đẹp đẽ gọn gàng, ngay cả một vài mánh lới rút ruột lấy lãi cũng cần phải biết. Nhưng tôi lại không hề cảm thấy việc học có gì là khổ sở, bởi tôi hiểu rằng những thứ ấy đều rất bổ ích và có thể áp dụng vào đời thực. Đó cũng là lần đầu tiên tôi thấy sự học lại vui đến như vậy.

“Hê, cháu ghi chú vào vở luôn đấy à? Siêng không ngờ ta.”

Lúc bị nhìn thấy tôi có hơi ngượng, nhưng quyển “Nhật ký nghề mộc” được ghi chép vào những lúc lão đại đi tắm này chính là báu vật của tôi.

“Lão đại à, gỗ cứng là vật liệu kiên cố, viết Hán tự thế nào vậy?”

“Kiên cố á…? Thôi, viết chữ thường là được rồi.”

Phải rồi ha. Lão đại còn dở môn Hán tự hơn tôi nữa.

“Từ ‘Kogyo’ trong ‘Kogyo Kinoshita’1 viết thế nào vậy ạ?”

1: Nguyên văn tên công ty Kinoshita là Kogyo Kinoshita 興業 木 下 (Hán tự: Hưng nghiệp Mộc Hạ), nhưng từ ‘kogyo’ có thể đựic viết Hán tự là “công nghiệp” và “hưng nghiệp”, nên Kosuke mới phải hỏi lại. Cả hai đều có thể được dịch là “[công ty] công nghiệp”.

“Không biết. Để lần sau bác lên hỏi giám đốc cho.”

“Giám đốc bên ấy là ai vậy ạ? Cháu chưa gặp bao giờ.”

“Bác cũng chưa từng gặp.”

“Vậy có sao không bác?”

Tiền công của tôi khi ấy chỉ có năm nghìn yên. Vào giữa tháng sẽ gộp lại lãnh luôn một lần.

“… Ừ nhỉ, cháu không cần phải trả tiền nhà cho bác đâu. Thay vào đó thì phải tự làm dụng cụ đấy nhé. Tiền nhiêu đây sao tự mua được. Giờ cũng chưa cần lắm đâu.”

Một năm sau thì lên được tám nghìn yên một ngày. Dịp đó, tôi quyết định dọn ra khỏi căn hộ của lão đại để tự lập một mình. Phòng ốc cho thuê lão đại cũng tìm giúp cho tôi. Căn phòng rộng cỡ 10m2, có nhà tắm, tiền thuê một tháng là sáu mươi hai nghìn yên . So với chỗ của lão đại thì nơi này hiện đại và đẹp đẽ hơn hẳn, tự dưng tôi lại thấy tội lỗi thế nào ấy.

“Thôi, quà kỉ niệm nhân dịp cháu ra tự lập đây. Bác cho thêm tiền đặt cọc phòng này.”

Dứt lời, bác liền chìa ra cho tôi hai chiếc phong bì.

“C… Cháu cám ơn ạ… Nhưng, đây là gì vậy bác?”

Được đính kèm với túi quà là một chiếc phong bì in logo của một hãng bảo hiểm nhân thọ nước ngoài mới nổi dạo gần đây.

“Ừ thì, cái đó… Nếu chuyện gì xảy ra với bác, cháu sẽ được hưởng khoản tiền này đấy. Tuy chỉ có một chút thôi, nhưng nếu cháu cần thì người ta sẽ đưa cho.”

Tôi cảm thấy xúc động quá chừng, trong lòng bừng lên một cảm giác vừa xa lạ lại vừa ấm áp.

“Cái đó, lão đại à, cháu…”

Được bác ấy nghĩ đến như người thân trong nhà thế này, tôi hạnh phúc quá chừng, nhưng lỡ có chuyện gì xảy ra với bác… Thật tình mà nói tôi vừa căm ghét, vừa sợ hãi, lại vừa đau buồn trước cái viễn cảnh ấy.

“Chuyện này không được đâu… Chuyện như vậy…”

Thế nhưng lão đại lại nắm chặt lấy bàn tay đang cầm chiếc phong bì của tôi rồi nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm nghị.

“Nghe này, trong đây không chỉ có tên của mỗi mình cháu đâu, bác còn bỏ vào trong đó giấy chứng nhận quyền thụ hưởng của một người khác nữa. Có hơi rắc rối một chút, nhưng bác vẫn chưa nói với người đó về vụ này, lỡ như xui xẻo mà bác có chết đi, không chừng người đó cũng chẳng hay biết gì. Vậy nên bác mới muốn đưa cái này cho cháu… Bác dặn này, lỡ cháu mà gặp phải chuyện gì thì mở cái phong bì này ra rồi đi đến chỗ người đó, nghe chưa? Nói với người đó, khoản tiền bảo hiểm là của họ, nếu cần thì cứ nói, bên bảo hiểm sẽ đưa cho. Nhớ nói đấy nhé. Bác trông cậy vào cháu đấy.”

Từ khi sinh ra đến giờ, tôi chưa từng trải qua sự tình nào phức tạp thế này.

Trông cậy. Tiền bảo hiểm. Cái chết. Tương lai vô định. Và rồi, những câu đố…

Nhưng cũng không thể nói rằng tôi ghét chuyện này được. Đứa như tôi làm gì có tư cách để từ chối? Xét về mặt công việc lẫn đời sống hằng ngày, lão đại chính là “bố” của tôi. Người như vậy lại phải cúi đầu xuống, “trông cậy” vào thằng tôi đây.

“… Cháu hiểu rồi ạ. Nhưng mà… lỡ như chuyện như vậy xảy ra thật, nếu vậy thì… cháu…”

Chưa kịp dứt lời, bác đã vỗ vào vai tôi một cái thật mạnh.

“Cháu nhõng nhẽo cái gì chứ. Ba cái vụ đăng kí bảo hiểm nhân thọ này là chuyện thường ngày ở huyện thôi mà. Mai này có vợ rồi cháu sẽ tự động nghĩ đến thôi.”

Việc lão đại không có lấy một người phụ nữ nào bên cạnh quả là kỳ quặc. Thế nên nếu có chuyện “không may” gì xảy ra, tôi sẽ phải là người đứng ra giải quyết.

Chuyện xảy ra ngay trước khi tôi bước sang tuổi 16. Chính xác là khi tôi với bác đang ăn cơm trứng thịt heo ở tiệm mì soba gần công trình.

“… Kosuke này. Cháu lấy bằng lái đi. Bằng lái xe bốn bánh ấy.”

Tôi cũng đang nghĩ đến chuyện ấy. Xe bus từ trạm trước ga Kamata có đi ngang qua một trường dạy lái xe nọ, nếu có đi học thì tôi nghĩ mình sẽ đến đó.

“Nhưng mà… đến đó sau khi tan ca mệt lắm bác ơi. Đi mấy buổi như Chủ Nhật thế nào cũng kẹt xe.”

“Đâu, lấy bằng lái nội trú1 đi, vừa nhanh mà lại vừa được học trong thành phố, hơn nữa giá lại rẻ. Con gái anh Satoru kỳ trước cũng ra tận Iwate thi lấy bằng, kí túc ở đó tốt không ngờ luôn.”

1: Trong suốt thời gian học lấy bằng, các thí sinh sẽ được ở kí túc xá của trường dạy lái xe trong một khoảng thời gian nhất định để có thể chuyên tâm vào chuyện học hành, đây gọi là kiểu thi bằng lái nội trú.

Bác Satoru là thợ trát vôi.

“Cháu mà có bằng lái thì bác đây cũng được nhờ.”

“Hả…? Nhưng cỡ như đến xưởng gỗ thì cháu đi một mình cũng được.”

“Rồi rồi. Ý là trên đường về, bác đây có uống quá chén cũng không sao ấy.”

“… Gì chứ. Hóa ra mục đích của bác là vậy đó hả?”

Chẳng hiểu tại sao lão đại lại vô cùng hào hứng với chuyện cho tôi đi thi lấy bằng lái, học phí cũng vay sẵn từ trước, từ tờ rơi quảng cáo cho đến giấy đăng kí, tất cả đều được bác ấn vào tay tôi.

Trong lúc tôi còn đang ngỡ ngàng chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, bác ấy đã quyết định sẽ cho tôi đi học ở một trường dạy lái xe nọ trên tỉnh Fukushima rồi.

Mà thôi, dù gì thì kết quả cũng tốt lắm. Tôi không hề mắc một lỗi sai nào, chỉ trong vòng 16 ngày đã lấy được bằng lái. Lần đầu tiên tôi đi xa đến vậy, lại còn được ở dài ngày tại một nơi ngoài Tokyo nên tâm trạng trở nên tươi tỉnh hẳn.

Thay vào đó, từ khi tôi về lại thành phố, mọi chuyện bắt đầu trở nên khó khăn hơn.

“Kosuke! Cháu đi mua cho bác cái lưỡi khoan mới đi, ra ngoài cửa hàng dụng cụ ấy. Dày bằng cái này này.”

“Ê, Kosuke! Bác mới nhập từ bên Maruyoshi về mấy cái ván gỗ ghép chân tường, cháu chạy qua đó lấy gấp dùm bác được không?”

Maruyoshi là hiệu vật tư thân thiết với lão đại.

“Nè Kosuke, cây đinh màu này đóng xong mà đầu đinh vẫn còn lòi ra. Đinh dùng để đóng vào ống sắt thế này phải có màu đen hơn cơ, dùng đinh nâu hay đinh màu đồng là hỏng bét… Thôi, cháu đi đổi đinh khác đi. Sẵn tiện mang ra đây hai bó rui thả mái cho bác.”

“… Rui nào vậy bác? Loại to 12×13 phân hay là 13×15 phân ạ?”

12: 13 phân quy ra là 36×39 milimete, 13×15 tức 39×45 milimete. Cả hai đều ám chỉ kích cỡ dày mỏng của vật liệu.

“Khờ quá. Giờ công trình nào mà chả dùng loại 12×13 hả? Rui dùng để thả mái phòng khách đấy, phải lấy loại 12×13.”

“A, vâng ạ… Cháu xin lỗi, cháu sẽ đi lấy ngay.”

“Thiệt tình.”

Bác vừa mới dứt lời, một tiếng rít chói tai vang lên. Lão đại đột nhiên quẳng cái cưa máy ra rồi quỳ thụp xuống sang.

“Á anh Ken!”

“… Lão đại?”

Chú Matsumoto bên tiệm điện lập tức chạy đến. Bàn tay trái của lão đại đã…

“Khốn nạn, cắt phải rồi…”

“Ê, có sao không?”

Chắc chắn là phải có sao rồi. Phần da giữa ngón trỏ và ngón cái của bác rách bươm, lộ cả máu thịt bên trong…

“Nhóc Ko, xe cấp cứu!”

“Ê… Không sao đâu mà, Matsu…”

“Bị thương như vậy mà nói không sao! Trước mắt đem cái khăn lại đây, Kosuke, vết thương không có đẹp đẽ gì đâu.”

Máu chảy từng dòng từng dòng…

“Nhóc Ko, làm cái gì mà đứng ngây người ra vậy!”

Cảm giác ớn lạnh từ bụng và ngực tôi đột nhiên xông lên tới cổ và mặt, cùng lúc đó, bao tử cũng bắt đầu trào dịch vị…

“… Mẹ ơi!”

“Khốn nạn, gì vậy nè!”

Không xong rồi. Từ lúc tôi nhìn thấy thi thể xanh lét của bố thì tôi sinh ra cái tật mỗi khi gặp phải vết thương nào máu me, tôi sẽ chịu không nổi và nôn hết cả ra…

“Nè nè, giờ biết gọi xe cứu thương cho ai đây?”

Rốt cuộc, chú Matsumoto phải đỡ lão đại đến trạm y tế gần công trường để cấp cứu, còn tôi thì nằm thiêm thiếp trên tấm ván gỗ để trên sàn đất với miếng khăn ướt đắp trên trán, cả buổi chỉ biết nhìn chăm chăm lên mái nhà trần trụi xà ngang.

2

Reiko quyết định lợi dụng cuộc điều tra nhân thân lần này để tìm hiểu về quá khứ của Takaoka Kenichi. Nhưng theo như chỉ định từ cuộc họp tối qua, đầu tiên, cô phải đi hỏi thăm người bạn gái tên Nakagawa Michiko của Mishima Kosuke đã.

Cô bé sống trong phòng trọ ở khu Watarida Mukaicho thuộc quận Kawasaki, thành phố Kawasaki. Đi tàu tốc hành Tokyo từ Kamata qua bốn trạm để đến ga Hacchonawate, rồi đổi sang tuyến Nanbu, xuống tàu ở ga Kawasaki Shinmachi là gần nhất. Cuộc hẹn hôm nay đã được báo trước với Nakagawa Michiko qua điện thoại.

“… Tổ trưởng Reiko ới.”

Vừa đi men theo bờ tường của một trường tiểu học, Ioka vừa xoa lấy xoa để hai bàn tay đeo găng da của mình lại với nhau, miệng líu lo tỏ ý muốn bắt chuyện với cô.

“Đã nói là không được gọi thẳng tên tôi ra.”

Nhân tiện, yêu cầu đổi cộng sự của cô không được thông qua.

“Bộ cô không thích tổ trưởng Kusaka hả?”

Cơn gió lạnh lẽo ùa vào bên trong cổ áo. Vùng cổ của Reiko căng cứng do một thoáng run rẩy.

“… Gì chứ, sao tự nhiên lại hỏi vậy?”

“Thì đó, hồi hội nghị bàn tròn tối qua đó.”

Hội nghị bàn tròn, cuộc họp cán bộ. Nghĩa như nhau cả.

“Cái gì? Anh nghe lén hả?”

“Hổng có nha. Thỉnh thoảng có chút chút lọt vào đôi tay bự chảng này của tui thôi.”

Hắn ta cắp cái cặp dưới nách mình, đoạn giơ hai tay nắm lấy hai bên lỗ tai. Tai bự nè tai bự nè.

“Lỗ tai bự chảng như vậy, chuyện của tổ trưởng Reiko dù cho có nói nhỏ cách mấy tui vẫn nghe được đó.”

“Bộ anh là khỉ tai đỏ sao?”

Cô đã dự đoán rằng thể nào hắn ta cũng giả giọng khỉ kêu, thế nhưng lại không phải. Ioka chỉ bâng quơ đáp trả bằng một câu, nay trời lạnh quá hen. Cái phong thái lên xuống thất thường của hắn ta bắt đầu khiến Reiko cảm thấy ức chế, gây thương tổn cho tinh thần của cô.

“Vậy rồi mắc gì mà hai người ghét nhau quá dzậy?”

Trời ơi, mệt ghê. Cái tên này đúng là phiền phức.

“… Cũng không có gì. Mấy chuyện như vậy cũng đâu hiếm thấy. Cùng là tổ trưởnrg với nhau thì dĩ nhiên phải có cạnh tranh rồi.”

“Cùng là tổ trưởng, nhưng cả hai đều thuộc đơn vị Mười mà.”

“Cùng đơn vị nhưng khác tổ thì cũng là đối thủ với nhau thôi. Sơ suất một cái là hối hận liền.”

Chẳng hiểu sao hắn ta lại nhe răng ra cười.

“… Gì? Tôi đang bực đây.”

“Không, tui nghĩ nếu tổ trưởng Kusaka mà ăn nói như vậy thì chắc ông ta cũng không được phái nữ ưa lắm đâu nhỉ.”

Anh cũng đâu phải loại đàn ông được người ta ưa, câu nói ấy nghẹn lại ở cuống họng của Reiko. Để bản thân bị dụ dỗ buôn dưa lê về mấy cái chuyện yêu đương này sẽ phiền phức lắm.

Cô nghĩ rằng, ngay cả những tên đàn ông cuồng dâm, nếu cứ la cà ra khu quán bar ở ngoại ô thì thể nào cũng sẽ được nhân viên tiếp khách ở đó ưa lắm cho mà xem.

Mà thôi, cô cũng chẳng quan tâm mấy chuyện như vậy.

Hai người bọn họ đã tới nơi cần đến. Tòa chung cư Sun Heights hai tầng ở khu Watarida Mukaicho. Địa chỉ hòm thư trùng khớp. Có tất cả mười hai phòng trọ.

“Hê, chỗ này sang quá ha.”

Đúng thật. Tòa nhà trông vừa hiện đại lại vừa đẹp đẽ. Tường ngoài được ốp bằng những tấm gạch men màu đo đỏ, một lựa chọn xa xỉ.

“Đi thôi.”

Đồng hồ đeo tay cô chỉ 10 giờ 26 phút. Vừa đúng lúc.

Căn phòg thứ hai tính từ bên trong tầng một, số 102. Reiko nhấn chuông.

“..Vâng.”

So với một thiếu nữ 19 thì giọng nói của cô bé này trầm và đục hơn rất nhiều. Là do phải uống quá nhiều bia rượu, do cảm cúm, hay chỉ đơn giản là tâm trạng cô bé không được vui thôi?

“Sáng nay chị có gọi điện cho em đấy. Himekawa, Sở Cảnh sát Thủ đô.”

À à, vâng ạ… Em sẽ mở cửa ngay.”

Chẳng mấy chốc, tiếng tháo xích cửa đã vang lên, cánh cửa căn hộ mở hé ra. Làn hơi ấm áp mang hương thơm cùa người thiếu nữ lan ra ngoài từ bên trong căn hộ.

“Vâng…”

“Xin lỗi đã làm phiền.”

Cô chìa tấm thẻ chứng minh của mình ra ngay trước mặt cô bé sống một mình. Cần phải cho cô bé hiểu rõ mình đến đây với cương vị của một người cảnh sát.

“… Theo như chị đã trình bày qua điện thoại, hôm nay, chị muốn hỏi em vài chuyện liên quan đến một người bạn của em tên là Mishima Kosuke, mong em giúp đỡ cho.”

“A, được ạ… Xin mời vào.”

Cánh cửa được mở rộng ra. Khoảnh khắc trông thấy Ioka, cô bé có hơi giật mình, nhưng Nakagawa Michiko vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh mời bọn Reiko vào nhà.

Cô có cảm giác Mishima Kosuke đã liên lạc với cô bé này từ trước rồi. Hai người này có mối quan hệ như thế nào đây? Một cặp tình nhân sao? Nhưng chính cậu ta đã bảo cả hai vẫn chưa đến mức đó kia mà. Nếu là bạn thân với nhau thì cũng như vợ chồng hoặc tình nhân, lời khai không thể tin tưởng được.

Sau khi dắt bọn Reiko đi đến chỗ chiếc bàn nhỏ, cô bé liền quay vào trong căn bếp nhỏ.

“Xin mời ngồi, hai người đừng ngại.”

“A… Ừ.”

Gian phòng rộng gần 10m2, đặt thêm chiếc giường, tivi, kệ tủ, rồi thêm chiếc bàn nhỏ này nữa là hết chỗ. Vì cô bé đang theo học tại trường dạy nghề thẩm mỹ nên ở góc tường chất đầy sách chuyên ngành lẫn tạp chí. Nhưng nhìn vào đống sách báo đơn sơ ấy, Reiko lại cảm thấy ấn tượng của mình về một cô bé ôm mộng trở thành chuyên viên thẩm mỹ cao cấp có hơi khác so với người thật.

Cô bé này, nói theo nghĩa tốt thì là người chín chắn, còn nói thẳng ra là người từng trải. Con gái mới chừng này tuổi thôi mà đã mất đi vẻ vô tư ngọt ngào, cũng không có nét ham thích vui chơi. Căn phòng không có lấy một tấm poster Chuột Mickey hay Thỏ Miffy, cũng không có hình ảnh của các nam tài tử như Kamenashi hay Brad Pitt. Nói thế này có hơi quá đáng thật, nhưng bản thân cô bé ấy giống như đang bị nhốt trong phòng biệt giam của nhà tù ấy.

Cô bé vẫn đang mãi loay hoay rót nước nóng từ ấm điện ra pha trà mời khách. Hồng trà Lipton.

“Xin mời…”

“Cảm ơn em.”

“Làm phiền em quá. Cảm ơn.”

Cô bé thoáng liếc qua phía bên cạnh Reiko.

“A, em vô ý quá… Để em cất áo khoác cho chị.”

Reiko đã gấp lại áo sẵn rồi, nhưng có vẻ cô bé đang muốn đem nó đi treo ở đâu đó. Trong túi áo khoác có một vật rất quan trọng.

“Được rồi, cảm ơn em. Không sao đâu mà.”

Trước đó không cần nói năng gì, cô bé đã đột ngột bắt tay với Reiko và Ioka. Có thể thấy rằng cô bé thuộc dạng người kỹ tính.

Dáng người của Michiko quả thật đầy đặn như thân hình của một thiếu nữ. Bộ ngực ẩn sau lớp áo len hơi phẳng, cặp đùi thu hút được che phủ bởi lớp vải bông mỏng manh. Khuôn mặt cũng xinh xắn, nhưng thật đáng tiếc làm sao, mỗi lần cô bé mở miệng ra, người ta sẽ chỉ chú ý đến hàm răng và bộ nướu to tướng còn hơn cả Ioka kia.

A, nhưng mà Otsuka thì

Phải rồi. Otsuka giờ đây đã khuất, nhưng nếu là cậu, thì giả như người con gái đối diện có ngũ quan không được xinh xắn lắm, như là hàm răng bị hô hay mũi bị hếch đi chăng nữa, thể nào cậu cũng sẽ vẫn nói rằng mình thích những người con gái đáng yêu như vậy.

Và rồi cô gái ấy sẽ đáp lại rằng, xin lỗi, em không được xinh như vậy đâu… Nhỉ?

Ra là vậy. Ngẫm lại, khuôn miệng khép lại một cách uyển chuyển lúc trò chuyện, hay là ánh mắt lo lắng trước sau, tất cả đều là nét duyên dáng đặc trưng được sinh ra từ những khuyết điểm trên gương mặt.

Ioka uống trà xong liền thở hắt ra.

“Aa, ấm quá chừng luôn.”

Reiko cũng cầm tách trà lên uống một ngụm.

“… Thật có lỗi khi gọi điện cho em từ sáng sớm thế này. Hôm nay em có hẹn gì không?”

Michiko khẽ gật đầu, trên tay cũng đang cầm tách trà, biểu cảm vẫn không thay đổi.

“Đáng lẽ… em phải đi học. Nhưng đã xin nghỉ rồi.”

“Ấy chết, chị thành thật xin lỗi. Nếu vậy…”

Không sao đâu, cái lắc đầu của cô bé cắt ngang lời Reiko.

“Sáng nay em cũng thấy hơi mệt, nên dù gì cũng có ý định xin nghỉ rồi ạ.”

“Vậy à…? Nhưng nói gì đi chăng nữa cũng là bọn chị làm phiền em. Giờ em thấy khỏe hơn chưa?”

“Vâng ạ. Cũng… khỏe hơn một chút rồi.”

Nói thì nói thế, nhưng hẳn là cô bé cũng không muốn hai người nấn ná lại lâu. Reiko bèn mở lời, “Được rồi, vào việc thôi.”

“… Đầu tiên, liệu em có thể cho chị hỏi mối quan hệ giữa em với Mishima Kosuke là gì không?”

Michiko gật đầu, vẻ mặt chẳng có gì là e thẹn.

“Nói sao đây nhỉ… Ừm, em với anh ấy là bạn của nhau.”

“Hai người thành bạn thế nào?”

Cô bé nghiêng đầu, có vẻ hơi tư lự một chút.

“Ban đầu là do anh ấy làm khách ở nhà hàng em đang làm thêm, mà… anh ấy thường hay tới đó lắm, tuổi tac cũng gần nhau, vậy nên tụi em mới trở thành bạn.”

“Vậy sao? … Vậy còn ngày hôm kia?

Trong một thoáng, cái cằm của cô bé hơi hất lên một chút. Tuy hành động ấy khó mà quan sát thấy được, nhưng rõ ràng trong lòng Michiko đang xao động chuyện gì đó.

Là chuyện gì đây…?

“Hôm kia… em vào ca có hơi trễ một chút, khoảng 10 giờ. Em nhớ là, ngay sau đó… anh Mishima cũng đi vào nhà hàng.”

Gọi là “anh Mishima” sao? Đáng lý ra cô bé phải gọi cậu ta bằng tên “Kosuke”, hay là “anh Kosuke” mới đúng chứ.

“Cậu Mishima ở đó đến mấy giờ vậy?”

“Có lẽ là 12 giờ nhỉ… Chắc thế, em chỉ nhớ mang máng thôi.”

“Cậu ta đi một mình sao?”

“Vâng ạ, anh ấy đi một mình… rồi đọc quyển sách gì đấy thì phải…”

Cứ tra hỏi dồn dập thế này sẽ khiến cho bầu không khí trở nên ngột ngạt, Reiko canh vào đúng thời gian thích hợp, liền mỉm cười gật đầu một cái.

“… Cậu ta gọi món gì, em còn nhớ không?”

“A, để em xem… Một phần cơm thập cẩm sốt phô mai đút lò, rồi thì cà phê. Em nhớ là thế đấy. Do ở nhà hàng khôg có quầy bar.”

“Vậy khi đến nhà hàng, bọn chị sẽ xác nhận lại.”

“Sao ạ, xác nhận lại gì cơ?”

“Có thật là Mishima chỉ đến một mình hay không?”

Michiko hết nhìn Reiko lại quay sang Ioka.

“Dạ thưa… Đã có chuyện gì xảy ra sao ạ?”

Nếu cô bé đã biết tin thì liệu có hỏi câu này không? Hơn nữa, chẳng lẽ Kosuke không kể cho cô bé nghe gì sao? Dẫu là trường hợp nào đi nữa, hiện tại, Reiko chỉ có thể nói cho Michiko nghe một ít thôi.

“Đúng vậy… Thật ra thì ông Takaoka Kenichi, người làm việc chung với cậu Mishima Kosuke, đã qua đời rồi.”

Sắc mặt của Michiko không có thay đổi gì đặc biệt lắm. Việc này phải lý giải thế nào đây?

“… Bác Takaoka như người ba thứ hai đối với anh Mishima vậy.”

“Ừm.”

“Bác đã qua đời… Có lẽ nào, là do bị sát hại không?”

Vài giây sau, Reiko mới dám lặng lẽ gật đầu.

“Tuy hiện thời vẫn chưa thể chắc chắn được điều gì, nhưng bọn chị cũng nghĩ như vậy. Cuộc điều tra cũng chỉ mới được bắt đầu thôi. Phía cảnh sát vẫn chưa nắm bắt được gì nhiều.”

Nói đoạn, cô bèn ngưng lại, cầm tách trà lên uống.

Michiko thở dài một hơi, ra điều đã mệt mỏi lắm rồi.

Cô bé này đang suy nghĩ điều gì trong đầu đây…?

Ấn tượng của Reiko về cô bé này chỉ là một màu xám xịt.

Cô có cảm giác Michiko hơi rụt rè tránh né, rốt cuộc cô bé đang muốn che giấu điều gì, hay chẳng qua là do tính cách? Trả lời câu hỏi một cách rõ ràng, khi trò chuyện cũng nhìn thẳng vào mắt đối phương, thật ra có thể quan sát thấy đó không phải do tính cách của cô bé mạnh mẽ, mà có thể lý giải rằng đấy là “kỹ năng giao tiếp” một người nữ tiếp viên cần phải có.

Hay là thử hỏi thêm một chút nữa nhỉ…

“Nhắc mới nhớ, em sống ở đây một mình sao?”

Cô vừa nhìn xung quanh căn phòng vừa dạm hỏi. Khuôn mặt Michiko thoáng sa sầm.

“Vâng ạ… Từ khoảng hai tháng trước.”

“Bố mẹ thì sao?”

“Mẹ em mất sớm, ba em thì…”

Cô bé im lặng thật lâu.

“… Vào hồi đầu tháng Mười đã…”

“Ôi…”

Reiko xếp hai tay lại, đầu cúi xuống. Ioka ngồi kế bên cũng bắt chước theo.

“Bọn chị thành thật chia buồn cùng em.”

“A… em cảm ơn ạ.”

“Bác trai mất do bệnh hả em?”

Michiko lắc đầu, nét mặt vô cảm.

“Tai nạn trong lúc làm việc ạ.”

“Thật là…”

Nghiệt ngã mà, nhưng chưa nói hết lời, Reiko đã im lặng. Mục đích là để khơi chuyện cho cô bé nói. Cô tạo ra những khoảng lặng, chờ đợi câu nói tiếp theo.

Cuối cùng Michiko cũng chịu lên tiếng.

“… Ba em bị tai nạn, té chết ở công trường. Ba trượt chân, rơi từ giàn giáo tầng chín xuống. Nghe nói lúc té bị va đập nhiều chỗ nên thân thể bầm dập vết thương, nhưng ít ra khuôn mặt không bị trầy xướt gì nhiều, em vẫn còn có thể nhận ra được…”

Công trường xây dựng sao?

Chuyện này có liên quan gì đến việc cả Takaoka lẫn Mishima đều là thợ mộc không.

Nhưng trước hết, cô phải gật đầu tỏ vẻ thông cảm mới được.

“Lúc đó bác trai đang làm gì vậy? Ốp gạch lên tường sao?”

“Dạ không. Ba em là người dựng giàn giáo để thi công công trình, người ta gọi đó là làm Diều Hâu thì phải.”

“Vậy lúc đó… Cho đến lúc đó, bác trai đã từng làm công việc nào khác chưa?”

Michiko nhíu mày lại, dường như cô bé đang tỏ ra khó chịu. Không biết Reiko còn muốn hỏi đến đâu nữa đây, nhưng đến nước này rồi thì đành phải chịu thôi.

Cô phải giữ im lặng thêm một lần nữa, chờ đợi câu trả lời từ cô bé.

Rốt cuộc Michiko cũng buông ra một tiếng thở dài, ra điều như đã chịu thua Reiko.

“… Trước đây ba em có mở một công ty xây dựng. Trước lúc ông mất một thời gian mới chuyển việc sang làm ở công trường thế này.”

Vậy lý do nào khiến ông ấy lại phải chuyển sang làm công việc khác như thế? Reiko rất muốn hỏi, nhưng rồi lại thôi. Dừng ở đây được rồi. Vai trò của Nakagawa Michiko hiện giờ chỉ là người xác nhận bằng chứng ngoại phạm của nhân chứng đầu tiên phát hiện ra hiện trường vụ án mà thôi.

Đột nhiên, Ioka lại cất tiếng.

“Cho anh hỏi một chút. Em có thể cho anh biết tên công ty xây dựng nơi ba em làm việc trước lúc qua đời được không?”

Lúc nào hắn ta cũng nói chuyện với cái giọng điệu khù khờ đó. Nhưng vẻ vô cảm của Michiko vẫn không mảy may suy suyễn, ngược lại, đôi mắt của cô bé còn chăm chú nhìn vào khoảng không gian trống rỗng giưa Reiko và Ioka hơn.

“… Là công ty Kinoshita ạ. Hình như ở quận Setagaya thì phải… Em cũng không rõ lắm.”

“Chữ ‘Kinoshita’ viết là ‘dưới cây’ phải không? Chữ ‘ko’ trong ‘kogyo’ Hán tự chữ ‘công’ à?”

“Không phải đâu ạ, là chữ ‘hưng’.”

“À rồi, ‘Hưng nghiệp’ Kinoshita. Hê hê, đã rõ.”

Đến đó, Reiko bèn lên tiếng thông báo kết thúc buổi trò chuyện trong lúc chờ Ioka uống xong tách trà. Lần này cô đưa luôn danh thiếp của mình cho Michiko, kế bên họ tên còn cẩn thận ghi thêm số điện thoại liên lạc trực tiếp với ban điều tra Tổng bộ.

Lúc hai người ra về, Michiko cất lời gọi với bọn Reiko lại.

“Sao? Em có chuyện gì muốn hỏi à?”

“A, em… Anh Mishima, không sao chứ ạ?”

Câu hỏi này có thể được lý giải bằng nhiều cách khác nhau. Hoặc là cô bé đang nghi ngờ Mishima là hung thủ. Hoặc chỉ muốn hỏi thăm về tình trạng của một người bạn vừa bị mất đi người ba nuôi thân thiết. Hoặc là cô bé đang lo lắng, không biết bản thân Mishima sắp tới có làm chuyện dại dột gì không.

Thông qua cuộc nói chuyện nãy giờ với cô bé, Reiko nhận thấy có vẻ Michiko và Mishima không phải kiểu bạn bè thân thiết. Ấy vậy mà cô bé lại cất công gọi bọn Reiko lại để hỏi thăm liệu Mishima có sao không. Reiko cảm nhận được trong giọng điệu của cô bé có một sự tôn trọng nhất định dành cho cậu ta.

Bởi thế nên Reiko cũng nhoẻn miệng cười thật tươi, nụ cười ẩn chứa nhiều hàm ý.

“Không sao cả đâu… Nếu em cảm thấy không yên tâm thì cứ gọi điện thử xem. Hẳn là cậu chàng sẽ vui lắm đấy.”

Đứng trước nụ cười của Reiko, Michiko cũng nở một nụ cười yên tâm.

Reiko thật lòng nghĩ rằng, Michiko quả là một cô bé đáng yêu.

Khi trở về Kamata, hai người bọn họ ngay lập tức đến thẳng cơ quan hành chính quận để nộp tờ đơn xin cấp giấy chứng nhận hộ tịch đã chuẩn bị sẵn từ trước, rồi sau đó mới lấy được hồ sơ hộ tịch của Takaoka Kenichi. Dựa theo mục kê khai các địa chỉ trong quá khứ, có thể thấy rằng Takaoka chuyển đến sống ở căn hộ hiện tại vào khoảng mười hai năm trước. Địa chỉ thường trú cũ là ở phía nam khu Hanabatake thuộc quận Adachi. Ngày mai cô cần phải đến đó quan sát thực tế xem sao.

“Tổ chưởng Reiko ới, sao cô hay quá dzậy, bộ không đói bụng sao?”

“A, đã 1 giờ rưỡi rồi à… Phải nhỉ. Anh muốn ăn gì?”

Ioka có vẻ không thích.

“Anh đứng đó dỗi cả buổi luôn đi. Tôi đi ăn một mình.”

Bọn họ bước vào quầy bán cơm thịt heo của khu mua sắm Matsuya.

“Tui đã nghĩ dịp này có thể hẹn hò với tổ trưởng, dzậy mà…”

“Chẳng phải tôi đã nói rất ghét mấy chuyện như vậy sao?... Nè, ăn cho lẹ rồi còn đi nữa.”

Sau đó, cả hai người bọn họ lại vòng về Kawasaki.

Nhà hàng Royal Diner, quận Kawasaki.

Do cả hai đến vào lúc quá giờ ăn trưa nên lượng khách trong nhà hàng chỉ chiếm hơn một phần tư.

“Xin chào quý khách. Các vị đi hai người ạ?”

Cô gật đầu, sau đó được một nữ phục vụ trạc tuổi Michiko dẫn ra bàn.

Hai người họ ngồi xuống ghế trước lời mời của người phục vụ, đoạn Reiko lên tiếng cắt ngang câu nói “Nếu quý khách đã chọn được món nào…” của cô bé.

“Xin lỗi, nhưng phiền em có thể gọi giúp chị quản lý ra đây một chút được không?”

Trông thấy vẻ mặt khó hiểu của cô bé, Reiko bèn giơ phù hiệu cảnh sát ra. Sau khi nhìn chăm chú vào cái phù hiệu, vẻ mặt cô bé liền đanh lại, đoạn cúi người chào rồi bước nhanh vào phòng trong của nhà hàng.

Chưa đầy một phút sau, người quản lý tên Saito đi tới bàn của Reiko.

Cả hai người liền đứng dậy.

“Chúng tôi thành thật xin lỗi vì trong lúc bận rộn thế này lại gọi anh ra đây. Tôi là Himekawa từ Sở Cảnh sát Thủ đô. Còn đây là anh Ioka.

“Xin chào.”

Hai bên cúi đầu chào nhau, đoạn cô mời Saito ngồi xuống phía ghế đối diện.

“Xin hỏi, có chuyện gì mà các vị lại gọi tôi ra đây…?”

“A không, chúng tôi gọi anh Saito ra là muốn hỏi thăm về Nakagawa Michiko, nhân viên của nhà hàng.”

“A, à à, cô bé đó à.”

Phản ứng của anh ta vẫn không có gì đặc biệt. Có thể nói là thái độ hơi lạnh lùng một chút.

“Anh có biết người bạn tên là Mishima Kosuke của Nakagawa không?”

“Mishima… Kosuke…”

Sau khi nghe Reiko miêu tả, Saito gật gù như đã nhớ ra, nhưng ngay lập tức, sắc mặt của anh ta sa sầm lại.

“Người đó là… bạn trai của Nakagawa hay sao?”

Chính cô ta còn không biết chuyện ấy có phải hay không.

“À không, cậu ta không phải bạn trai của Nakagawa đâu. Nhưng không biết anh có thể xác nhận cho chúng tôi biết rằng liệu tối hôm kia cậu ta có đến đây không? Nếu có thì vào lúc mấy giờ, và hóa đơn của cậu ta ghi gì?”

Saito cúi đầu với vẻ khổ sở.

“Thành thật xin lỗi. Những giấy tờ dữ liệu như hóa đơn của khách, chúng tôi không thể công khai nếu như không có lệnh. Đây là quy tắc rồi.”

Đúng là có quy tắc như vậy thật, Reiko cũng đã lường trước chuyện này rồi.

“Vậy sao…? Anh Saito này, tối hôm kia vào khoảng 10 giờ, anh cũng có mặt ở đây đúng không?”

“Vâng. Hôm kia tôi làm từ sáng. Cũng có nhiều lần nghỉ giải lao đi ra ngoài, nhưng đúng là tôi có mặt ở đây.”

“Vậy hẳn anh biết rõ cậu thanh niên ấy có vào đây hay không nhỉ? Cái này là nhờ vào trí nhớ của anh nên không sao đâu.”

Saito suy nghĩ một hồi, đoạn gật đầu ậm ừ một tiếng.

“Tối hôm kia quả thật cậu ta có vào đây. Nhưng mà, tôi cứ nghĩ rằng chắc chắn là cu cậu đã cặp với Nakagawa rồi.”

Cặp với Michiko?

“Ý anh là sao?”

“Lúc đầu cậu ta xuất hiện ở quán, tôi cứ thầm nghĩ, quái, Nakagawa đã đến đâu, nhưng chỉ một lúc sau cô bé đến thật, còn chạy ra ghi thức uống cho cậu ta nữa. Trông thấy như vậy nên tôi mới đoán chắc hai đứa cặp với nhau luôn rồi. Chắc do cô bé phải thay đồ nữa nên mới đến trễ vậy.”

Nói như vậy, lẽ nào hai người họ đi cùng với nhau?

“Anh có nhớ cậu ta ở lại đến mấy giờ không?”

“Mấy giờ nhỉ… Ừm, bình thường thì đến 1 rưỡi hay 2 giờ chi đó, chắc tối đó cũng vậy thôi. Nếu cậu ta có về sớm thì tôi chắc chắn sẽ nhớ.”

“Lúc cậu ta về, anh Saito cũng ở đây phải không?”

“Ừm… Đúng rồi. Nếu là các khách hàng bình thường khác thì tôi sẽ không nhớ đâu, nhưng do cậu ta là bạn trai của Nakagawa nên tôi cũng có để ý đôi chút.”

Ý của anh ta là gì đây?

“… Nhân viên nhà hàng không được qua lại với khách ạ?”

Thấy điệu bộ Reiko bắt chéo hai ngón trỏ lại làm thành dấu X, Saito bật cười, đoạn lắc đầu.

“Không có chuyện như vậy đâu. Nhưng mà Nakagawa cũng không phải kiểu người dám hẹn hò với bạn trai ngay giữa giờ làm như thế. Mà con gái chừng ấy tuổi có quen biết hẹn hò cũng tốt chứ có gì đâu.”

Nhưng vì cớ gì cơ chứ? Vừa nói dứt câu, đôi mày của Saito đã nhíu lại.

“Có chuyện gì sao? Anh nhớ ra được chuyện gì kì lạ à?”

“Khôg phải,” Saito buột miệng nói, đoạn chưng ra vẻ mặt nhăn nhó một hồi lâu.

“… Không, chỉ là… Không biết có phải do tôi nhớ lầm không, nhưng biểu hiện của cô bé tối đó… có gì đó lạ lắm.”

“Ý anh ‘lạ’ là sao?”

“Ừ thì… cũng không phải chuyện gì to tát lắm đâu. Lúc có ai đó gọi thì phải một hồi sau cô bé mới trả lời, rồi thì lơ đễnh trong lúc làm việc, phải đến khi có người khác đến dọn dẹp giúp cô bé mới như chợt tỉnh ra rồi cám ơn người ta… Đại loại thế.”

Nói đoạn, Saito còn à lên thêm một tiếng.

“Ngoài ra, cô bé còn bị giật mình khi nghe thấy tiếng động lớn nữa. Lúc khách làm vỡ ly chẳng hạn… Tụi tôi thì nghe quen rồi nên cũng bình thường thôi, nhưng tối đó, cô bé lại hoảng hốt vô cùng… Đến độ sợ xanh mặt luôn ấy… Mà thôi, dù gì cũng là chuyện tôi mới chợt nhớ ra, cũng có khi nhớ lầm không chừng.”

Giật mình khi nghe thấy tiếng động lớn. Hoảng hốt, sợ hãi…

Tuy không có bằng chứng xác thực, nhưng cô có thể chắc chắn rằng mình đã hiểu ra Michiko gặp phải chuyện gì rồi. Bởi lẽ chính bản thân Reiko cũng đã từng trải qua tình trạng giống hệt như vậy trong quá khứ.

Nakagawa Michiko chắc chắn đã gặp chuyện gì đó…

Và cô dám cá thế nào cũng liên quan trực tiếp đến bạo lực thể xác.

3

Sau khi kết thúc buổi thẩm vấn Mishima Kosuke, Kusaka và cộng sự của mình, Satomura, cùng nhau xuống nhà ăn của sở để ăn trưa. Hai người họ gọi một phần cơm Trung Hoa và mì udon. Satomura cho ớt bảy vị vào món của mình, nhiều đến nỗi Kusaka chỉ nhìn thôi cũng đã thấy nóng cả mặt.

“… Cu cậu hồi nãy đúng là hệt như mấy đứa nhóc dạo này, hở cái là nổi nóng.”

Nhà ăn ở đây không có đũa tách mà chỉ có đũa sơn mài. Kusaka lại không giỏi tách đũa nên gã cảm thấy dùng đũa sơn mài thế này đỡ hơn nhiều, chỉ có điều gắp mì bằng loại đũa này rất dễ bị trượt.

“Giới trẻ thời nay… Phải rồi, công nhận là đúng thật.”

Bỗng dưng gã lại nhớ đến đứa con trai 14 tuổi của mình. Vài năm nữa thôi, có lẽ Yoshihide cũng sẽ trở nên giống như thế không chừng.

Không đâu, nhất định không.

Tốt xấu gì ddi chăng nữa, Kusaka quan niệm rằng đã là con trai thì phải được dạy cho tinh thần cạnh tranh cầu tiến. Nếu không chúng sẽ chẳng có tinh thần vượt qua khó khăn bằng chính sức lực của mình, cũng chẳng có chí khí mạnh mẽ. Nhưng gã cũng đành phải thừa nhận rằng người làm ba khó mà can hiệp vào những chuyện như vậy được.

“… Tổ trưởng nghĩ sao?”

“Sao là sao?”

“Liệu Mishima có khả năng là hung thủ hay không ấy?”

Kusaka hơi nghiêng đầu, gã làm thinh đổi từ đũa sang muỗng múc ăn. Gã không muốn bàn chuyện điều tra ở nơi tai vách mạch rừng thế này. Theo góc nhìn của Satomura, toàn bộ người trong nhà ăn này đều là bạn bè đồng nghiệp thân thuộc, nhưng đối với Kusaka họ chỉ như người ngoài, không phải nhân viên của ban điều tra thuộc Tổng bộ. Vả lại nếu được, gã cũng muốn hạn chế việc nêu ra ý kiến cá nhân của mình.

“Anh Satomura này, mấy chuyển đó để sau hẳng nói đí.”

Dường như Satomura cũng đoán được ý gã. Cho đến khi hai người họ ăn xong, không còn chủ đề bàn tán nào được nêu ra nữa.

Satomura gợi ý cả hai nên nghỉ ngơi một chút, sau đó anh liền trở về Phòng hình sự, Kusaka thì trở về hội trường. Gã muốn đọc cho xong năm tờ báo lớn nhất của Nhật mới mua sáng nay.

Hẳn là đám phóng viên chịu trách nhiệm đưa tin từ Sở Cảnh sát Thủ đô cũng biết rõ cung cách làm việc của đơn vị điều tra án mạng số Mười. Vấn đề ở đây là bọn họ đã đánh hơi được những gì rồi. Đám phóng viên ấy có biết ban chuyên án đã được điều về sở Kamata này không? Và còn việc đội khám nghiệm hiện trường đang ra sức lùng sục khu vực sông Tama với quy mô lớn thì sao?

Nhưng gã vẫn chưa thấy bất kì tin tức nào được đăng tải trên năm tờ báo lớn của Nhậtn Bản phát hành sáng nay cả. Gã thầm nghĩ, có lẽ vẫn chưa có bằng chứng nào bị rò rỉ trên mặt báo.

Hiện tại, ban điều tra của Tổng bộ đã đưa ra chủ trương tuyệt đối không được để lộ bất kì thông tin nào về vụ án lần này trong phạm vi nhất định. Và cuối cuộc họp, quy định ấy hẳn đã được thông báo tới toàn thể nhân viên điều tra. Ban chỉ đạo vụ án lần này, trong đó bao gồm có Kusaka, đã phải lặp đi lặp lại rất nhiều lần lưu ý ấy, bởi lẽ cho đến bây giờ vẫn có khả năng thủ phạm không hề hay biết rằng hắn đã bỏ quên bàn tay trái của nạn nhân lại.

May mắn thay, không tính những bên liên quan đến cảnh sát, hiện tại chỉ có duy nhất một người ngoài biết đến sự tồn tại của bàn tay trái ấy, đó chính là Mishima Kosuke. Giả sử có một người ngoài cuộc nào đó nghe được tin tức gì từ cậu ta, sau đó xuất hiện nhiều lời khai rối rắm về bàn tay trái, cảnh sát có thể ngay lập tức xác định khả năng có liên quan đến vụ án của cậu ta. Nhưng miễn cưỡng mà nói dẫu cho sự tình bây giờ có được đăng báo đi chăng nữa, cảnh sát cũng không thể nào vội vàng kết tội cậu ta được.

Những bài phát biểu trước giới truyền thông là con dao hai lưỡi. Nếu được tung ra vào lúc cảnh sát đang cần thêm thông tin sẽ rất hiệu quả, nhưng đồng thời cũng có thể khiến cho quân cờ trong tay trở nên vô hiệu. Chỉ cần một tên trong đám phóng viên bắt đầu lùng sục đánh hơi xung quanh Sở Tư pháp thôi, thì việc ban chuyên án hiện tại đã được dời về đây sớm muộn gì cả bọn cũng biết. Bây giờ nên nghĩ trước kế sách đối phó cho lúc đó đi là vừa.

Đầu tiên là phải bịt miệng tên giám sát đơn vị Hashidzume kia trước. Hắn ta là người được chuyển đến từ sở cảnh sát khu vực, kinh nghiệm điều tra còn non nớt vậy mà đã lên làm giám sát đơn vị, đúng là chuyện hiếm thấy. Hơn nữa, hắn còn là một tên cực kì vô tích sự. Gã lúc nào cũng né tránh việc nói chuyện với hắn ta. Chỉ vì muốn gây ấn tượng tốt với mọi người nên Hashidzume lúc nào cũng chỉ huyên thuyên mãi những chuyện mình đã biết, chẳng màng đến việc nơi chốn ấy có thích hợp để buôn chuyện hay không.

Người duy nhất khiến gã yên tâm chỉ có mỗi trưởng đơn vị số Mười, thanh tra Imaizumi. Mặc dù Kusaka không ưa cách điều tra dựa vào linh tính của Imaizumi, nhưng gã có thể trông cậy vào kinh nghiệm thực tiễn của người cấp trên này. Nếu như có thể kiểm soát tốt Imaizumi thì mỗi lần ra hiện trường bản thân gã sẽ cảm thấy yên tâm hơn. Nhưng vấn đề là hiện tại gã vẫn chưa thể biết được khi nào đám phóng viên ấy sẽ đến đút lót cho người trong ban chuyên án đây.

Mối quan hệ trong công việc của Takaoka sẽ giao cho các tuần tra viên thuộc đội Một chịu trách nhiệm, và hiện tại thì tổ của Kusaka đã được chỉ định đi điều tra về mối quan hệ giữa Takaoka và Mishima.

1: iờ trưa, Kusaka cùng với Satomura đến hỏi thăm trại cô nhi Shinakawa, nơi đã chăm sóc cho Mishima Kosuke trong suốt bốn năm trời.

Người ra tiếp bọn họ là Shimizu Noriko, viện trưởng học viện tu dưỡng đạo đức Shinakawa. Vốn dĩ thời Mishima còn lưu trú tại đây bà mới chỉ là phó viện trưởng. Sau khi nghe hai người họ trình bày mục đích của chuyến viếng thăm, bà liền bày tỏ lời chia buồn với vẻ mặt xót xa.

“… Gặp phải chuyện như vậy, hẳn là Kosuke đang đau khổ lắm.”

Có vẻ như bà ấy vẫn còn nhớ Takaoka là ai.

“Có phải anh ta là người vai rộng, khuôn mặt rất điển trai không?”

“Đúng thế.”

Căn phòng nhỏ mà hai người họ được dẫn đến là phòng giáo vụ. Trong phòng có ba cái bàn được sắp thành hình chữ “phẩm”1. Có một cái bàn được tách ra một chút để làm nơi tiếp khách cho bọn họ ngồi xuống.

1: Chữ “phẩm”: 品.

“Chúng tôi nhận được thông tin là sau khi ba của Mishima, cũng là người thân duy nhất của cậu ta qua đời vì sự cố, chính học viện này đã nhận cậu ta vào chăm sóc, nên…”

Shimizu nhíu mày lại, khuôn mặt tỏ vẻ vô cùng chua xót, đoạn bà buông ra một tiếng thở dài.

“Ừ… Cảnh sát lúc bấy giờ cũng nghi ngờ đấy là một vụ tự sát.”

Chi tiết này mới đây.

“Cảnh sát đã trực tiếp nói với viện trưởng Shimizu rằng họ nghi ngờ đấy là một vụ tự sát sao?”

“Đúng vậy. Do ông ta nợ nần chồng chất, nên họ không rõ tai nạn đó có phải được dàn dựng hòng gian lận tiền bảo hiểm hay không… Nhưng rốt cuộc các chứng cứ đều chỉ ra rằng đó quả thật là do sự cố. Vụ điều tra sau đó không cần phải kéo dài nữa.”

Vụ tự sát được dàn dựng thành tai nạn. Hòng gian lận tiền bảo hiểm.

Tuy gã không rõ chi tiết ấyy có liên quan gì đến vụ án lần này hay không, nhưng dù sao cũng rất đáng lưu ý.

“Viện trưởng có biết số nợ của ông ta là bao nhiêu không?”

“A, chuyện như vậy làm sao… Nhưng tôi được điều tra viên lúc bấy giờ dặn rằng mỗi lần có ai đến thăm Kosuke thì phải báo cho anh ta biết.”

Gã đã hiểu được mối nghi hoặc lúc bấy giờ của giới cảnh sát địa phương đối với vụ tai nạn ấy sâu sắc đến cỡ nào.

“Vậy có ai đến thăm cậu ta không?”

Ngay lập tức Shimizu liền nhoẻn miệng cười, đoạn từ tốn lắc đầu.

“Chủ có mỗi anh Takaoka thôi. Người đó… nói sao đây nhỉ? Không phải là kẻ xấu. Anh ta tỏ ra vô cùng thân thiết với Kosuke, ngày nghỉ thì dẫn thằng bé đi công viên chơi, lại còn hay dắt đi ăn nữa.”

“Chuyện như vậy có thường hay xảy ra ở đây không?”

“Có chứ. Cũng có nhiều người muốn nhận con nuôi đến đây làm thân với lũ trẻ, khi được chúng đồng ý thì sẽ làm giấy tờ ngay, không thì cũng có các tình nguyện viên này… Nhưng mà những chuyện như vậy thì có hơi khác nhỉ. Chỉ đơn thuần đến để tặng cho lũ trẻ những món quà chúng thích, đúng là hiếm thấy thật.

Trong đầu gã bỗng dưng nổi lên thắc mắc.

“Nói như vậy, ông Takaoka có khi nào bàn về việc muốn nhận Kosuke làm con nuôi không?”

Bà ta lắc đầu.

“Không, anh ta không có nói… Tôi cũng nghĩ bụng thôi thì nên hỏi thẳng cho rồi, thế nhưng anh ta lại bảo rằng muốn sống độc thân… Vả lại đó cũng không phải là lúc thích hợp… Anh Takaoka bây giờ đã kết hôn chưa?”

“Ông ấy sống độc thân.”

“Vậy sao…?”

Kusaka thả lỏng đôi vai, đoạn tằng hắng một tiếng. Dấu hiệu cho thấy gã sắp sửa hỏi về một vấn đề quan trọng.

“Vậy viện trưởng có nhớ vị điều tra viên đã căn dặn phải báo cho ông ta biết mỗi khi có người đến thăm nom Kosuke là cảnh sát thuộc sở nào không?”

Lần này do Kusaka đã sơ suất, gã không nghĩ rằng vụ tai nạn của ba Mishima lại có nhiều nghi hoặc đến vậy. Chuyện như thế không thể trực tiếp hỏi Mishima cho rõ được.

“A, làm sao đây bây giờ… Tôi nhớ hình như anh ta thuộc sở cảnh sát Mitaka nơi Kosuke từng sống trước đây, nhưng nơi xảy ra án mạng của ba em ấy lại không nằm trong khu đó nhỉ?”

“Đúng vậy…”

Mà thôi, đến đây rồi thì cũng không cần phải sốt ruột làm gì.

“Thôi được. Chúng tôi hiểu rồi.”

Gã đã có cái nhìn tổng thể về con người thật của Takaoka và cả mối liên hệ giữa Mishima và Takaoka. Nét mới trong vụ việc chính là cái chết đầy nghi hoặc của ba Mishima. Mặc dù Kusaka không ngờ đến tình tiết ấy, nhưng cũng có thể xem ngày hôm nay đã gặt hái được nhiều thu hoạch.

Sau khi kính cẩn cảm ơn bà viện trưởng, Kusaka rời khỏi học viện Shinakawa.

Đúng lúc đi ra khỏi cổng học viện, có hai cậu bé vai đeo cặp táp chạy ngang qua gã. Thâc mắc không biết bây giờ đã là mấy giờ rồi, gã bèn nhìn vào đồng hồ, cây kim chỉ quá 2 rưỡi một chút.

Hai người gọ di chuyển đến khu Gotanda, nơi có công ty xây dựng cỡ trung mà Takaoka đã làm việc trước đó, tên Nakabayashi.

Tòa nhà của công ty cao sáu tầng, nằm ngay mặt tiền một con phố lớn. Kusaka đến quầy lễ tân ở tầng một bảo rằng muốn gặp trực tiếp giám đốc hành chính của công ty, ngay lập tức cả hai người bọn họ đã được hướng dẫn lên phòng tiếp khách trên tầng hai.

Khoảng hai phút sau, giám đốc hành chính xưng là Kurihara xuất hiện. Ông ta có dáng người vừa thấp lại vừa nhỏ, nhưng được cái mập mạp.

“Ô, hai vị cảnh sát… Mời ngồi mời ngồi.”

“Xin phép.”

Kusaka vốn dĩ không rành về thời trang hàng hiệu nên gã cũng không biết bộ vest ông ta đang mặc là của hiệu nào. Nhưng gã có thể đoán được bộ cánh ấy là hàng cao cấp. Ngay cả cái đồng hồ đeo tay màu vàng dường như cũng là hiệu Rolex.

Ông ta dựa lưng vào chiếc trường kỉ, cái chân ngắn ngủn vắt lên chân kia.

“Hôm nay hai vị đến có việc gì vậy?”

Vốn dĩ rất hiếm người hoan nghênh những cuộc viếng thăm của cảnh sát, thế nhưng nhanh nhảu tỏ vẻ muốn hợp tác như thế, dường như vị giám đốc này chẳng có vẻ gì là sợ sệt cả.

“Ừm, ông có nhớ vụ tai nạn làm chết người ở công trường xảy ra cách đây chín năm không? Nạn nhân là Mishima Tadaharu của công ty Kinoshita đấy.”

Kurihara nhún vai, môi của ông ta mím lại thay cho hai từ “không biết.”

“Chắc là có tai nạn ấy thật nhỉ, nhưng tôi chỉ mới làm cho công ty khoảng bốn năm thôi, những chuyện xảy ra trước đó thật tình tôi không biết gì cả.”

“Vậy ông có thể cho chúng tôi gặp mặt người biết về vụ tai nạn ấy không?”

Ông ta lặp lại hành động mang ý từ chối ban nãy.

“Bản thân tôi cũng không rõ ai là người biết về vụ việc ấy… Nếu như hai vị chịu khó chờ thì tôi sẽ tìm người ấy cho. Mấy giờ thì anh ta trở về từ công trình ấy nhỉ…? Ừm, tôi nghĩ nha h nhất cũng phải 6 rưỡi 7 giờ gì đó cơ.”

Ông ta không để ý rằng mình đang lẩm bẩm một mình thì phải. Đến đây hỏi chuyện chẳng biết có phải là cách hay không.

“Vậy nếu như ông có thể sắp xếp cho chúng tôi thì xin hãy gọi điện qua nhé.”

Kusaka đưa cho ông ta tấm danh thiếp có ghi đầy đủ số điện thoại di động của mình. Vị giám đốc nhìn chăm chú vào tấm danh thiếp trên tay, đoạn cất vào trong túi. Về phần mình, ông ta cũng gửi lại cho Kusaka một tấm danh thiếp.

Công ty cổ phần xây dựng Nakabayashi, giám đốc điều hành Phòng hành chính, Kurihara Mitsuru.

Kusaka khẽ gật đầu, sau khi cất lời: “Hẹn gặp ông lần sau”, gã liền quay gót rời khỏi căn phòng. Kurihara vẫn yên vị trên trường kỉ, không hề có ý định đứng lên tiễn khách.

Một lúc sau, hai người họ đành phải giết thời gian ở một quán nước có thể nhìn bao quát lối vào của công ty xây dựng Nakabayashi. Nhưng tưg nãy đến giờ chỉ toàn là mấy gã mặc vest sách vali, chẳng có gì để quan sát.

“… Cái gã hồi nãy đúng là bốc mùi.”

Kusaka bật cười. Công nhận Kurihara là một gã sặc mùi mờ ám.

“Anh Satomura có thể ngồi đây giám sát thay tôi một lúc được không? Tôi muốn mở máy tính làm việc một chút, có gì anh hãy gọi điện cho tôi nhé.

“A, vâng…”

Gã nhận hóa đơn, thanh toán xong xuôi mới bước ra khỏi quán. Satomura vừa dõi mắt ra ngoài ô cửa kính vừa châm điếu thuốc lên.

Gã xoay lưng lại rồi bước đi. Cơn gió rét buộc gã phải đút tay vào trong túi áo khoác.

Ngón tay gã chạm vào điếu thuốc lá. Gã mở nó ra, cứ tiếp tục cầm gói thuốc bước đi mà không châm lấy một điếu. Không có bật lửa. Nếu có gã đã hút từ nãy rồi.

Ra đến trước ga, gã nhìn xung quanh thì bắt gặp chừng vài ba bảng hiệu đề “Quán cà phê Internet”. Trông thì chẳng có quán nào theo loại hình phục vụ có phát hành thẻ thành viên cả. Nếu là quán cà phê Internet kiểu mới, bắt buộc phải đăng kí thành viên thì sẽ không có mấy đứa nhóc ồn ào, không gian sẽ yên tĩnh hơn. Được vậy thì tốt quá. Trước cái quán kia có đặt biển “có phòng cá nhân”, “có khu vực cấm hút thuốc”, “không gian thư giãn”, chắc là sẽ hợp với gã đây.

Ngay dưới biển hiệu là cửa ra vào, gã leo cầu thang lên tầng hai.

“Xin chào quý khách. Quý khách có phải là thành viên không ạ?”

“Không, tôi mới đến đây lần đầu.”

Kusaka nhanh chóng hoàn tất thủ tục đăng kí. Gã chọn thời gian sử dụng dài 1 tiếng rưỡi rồi ngay lập tức đi đến phòng máy được chỉ định. Trước đây lúc nào Kusaka cũng kè kè bên mình cái laptop bất kể hôm đó có cần dùng đến hay không, vậy nên hồi đó gã chưa bao giờ dùng qua loại hình dịch vụ đang là trào lưu này. Giờ thì chỉ cần có trong tay một cái USB nhỏ bằng hỏi son là có thể làm việc ở mọi lúc mọi nơi. Đống thẻ thành viên cứ ngày một nhiều lên cũng khiến cho Kusaka hơi hoảng thật, nhưng cứ nghĩ đến trọng lượng của cái laptop thì gã lại chẳng thấy đó là vấn đề gì to tát.

Kusaka đeo mắt kính vào rồi mở trình duyệt web lên, đăng nhập vào cơ sở dữ liệu của công ty mình đang đăng kí. Sau đó, gã cắm USB vào cổng, đánh tên đăng nhập cùng mật khẩu của mình vào.

Sau khi đã xác thực việc đăng nhập, trang tìm kiếm dành cho hội viên có tính phí hiện lên. Cái gã muốn tìm hiểu, dĩ nhiên là thông tin về công ty xây dựng Nakabayashi.

Sau khi gõ tên công ty vào thanh công cụ tìm kiếm và nhấn nút enter, các kết quả liên quan đến công ty ấy liền hiển thị trên màn hình. Họ tên của gã giám đốc kia cũng được Kusaka dò tìm trên mạng. Cùng thao tác đó, gã có thể tra ra một loạt tên tuổi của ban giám đốc điều hành, bao gồm người sáng lập, các nhà đầu tư và các đoàn thể liên quan. Kusaka dò tìm bằng hết các công ty con có liên kết với Nakabayashi và những công ty đã từng làm ăn với họ. Trong số đó có cả công ty Kinoshita.

Gã còn mở rộng phạm vi tìm kiếm ra công ty đối tác của công ty đối tác, công ty con của công ty đối tác, công ty cùng chung người sáng lập, công ty bị sáp nhập và công ty được Nakabayashi điều một lượng lớn nhân viên sang công tác và điều hanhg.

Sau ít nhất một tiếng đồng hồ tìm hiểu, Kusaka đã dần dà hiểu ra mối liên hệ giữa các công ty ấy với nhau, đồng thời cũng nhìn ra được “cái bóng” đứng sau tất cả.

Cuối cùng Kusaka cũng đã truy ra được chìa khóa của vụ việc.

Hóa ra là như vậy.

Một cái tên thôi: Tajima Toshikatsu.

Gã xác nhận lại trong danh sách của cơ sở dữ liệu những kẻ có liên quan đến các băng nhóm bạo lực độc lập, quả không sai. Hắn ta chính là em trai của Tajima Masakatsu, đại ca đời đầu của băng xã hội đen Tajima, băng đảng thứ ba của hội nhóm Yamato.

Có thể trình bày vắn tắt về mối quan hệ giữa những cái tên mà Kusaka đã phải vất vả truy ra như thế này: Con gái của Tajima Toshikatsu, Miyuki, kết hôn với một gã Ogawa Michio, người bỏ vốn đầu tư vào thành lập “Công ty cổ phần xây dựng Zeru” vốn đã ngừng hoạt động sau một thời gian nợ nần chồng chất, thế nhưng nhận được sự ủng hộ từ giám đốc đại diện của Zeru, đồng thời cũng là kiến trúc sư chính, Nakabayashi Tatsuo, công ty đã đổi tên thành “Công ty cổ phần - Văn phòng kiến trúc Nakabayashi” tiếp tục hoạt động dưới quyền công ty mẹ là công ty xây dựng Nakabayashi. Hơn nữa, trong danh sách ban giám đốc hiện tại của công ty xây dựng Nakabayashi hoàn toàn không có tên của Ogawa Michio. Nhưng sau nhiều lần tra cứu, Kusaka đã tìm thấy tên của Ogawa dưới tư cách là giám đốc đại diện của một “Công ty Shin Tokyo” nọ. Dường như hai bên có quan hệ với nhau.

Tạm thời mọi chuyện vẫn chưa sáng tỏ lắm, nhưng có khả năng công ty xây dựng Nakabayashi chỉ là vỏ bọc cho băng đảng Tajima. Bề ngoài thì là một công ty bình thường, nhưng bên trong lại đang chia chác lợi nhuận với băng Tajima, lại còn cho phép tay chân trong băng đảng vào điều hành công ty, quả là có nhiều nghi vấn.

Dù sao đi chăng nữa thì nội trong hôm nay, gã cũng cần phải đi sâu vào vấn đề này.

Kusaka gọi điện về Tổng bộ, thông báo với Imaizumi rằng có lẽ tối nay mình sẽ không thể về dự họp.

Cuối cùng thì vào lúc 6 giờ tối, hâi người họ cũng có thể gặp mặt Igawa, giám đốc phụ trách khu vực Jonan. Điểm hẹn cũng là ở tầng hai như ban trưa, chỉ có điều bọn họ phải vào một gian phòng bên trong nữa để nói chuyện.

“Sao cơ? Hai vị muốn hỏi về vụ tai nạn chết người hồi chín năm trước á?”

“Đúng vậy? Ông còn nhớ gì về người tên Mishima Tadaharu này không?”

Nhìn thoáng qua Igawa có vẻ cũng giống bao gã trung niên làm công ăn lương khác, nhưng người đời cũng có câu “Đừng trông mặt mà bắt hình dong”. Cũng giống như Kurihara ban sáng vậy, dựa theo thái độ thì khó mà phán xét được.

“Ừ thì, có nhớ.”

“Vậy còn chuyện nợ nần của Mishima thì sao? Ông có biết ông ta nợ bao nhiêu không?”

Ông ta nhìn lảng sang bên.

“Chuyện đó thì tôi không biết. Chẳng phải ông ta là người của Kinoshita đấy sao? Làm sao mà tôi biết được.”

“Khi nãy tôi cũng xem qua sơ đồ bộ phận thì thấy công ty các ông có một bộ phận tên là thiết kế giàn giáo. Bộ phận ấy là do người của công ty Kinoshita đảm nhiệm đúng không? Vậy hệ thống phân công của các ông như thế nào?”

Igawa gãi gãi đầu, khẽ rên lên.

“… Ừ thì, trong công ty cũng có vài bộ phận độc lập kiểu thế, nhưng có nhiều lúc họ không được gọi đến. Do công việc của chúng tôi lắm khi phải chịu ảnh hưởng của thời tiết mà. Có khi đã kí kết xong xuôi hết cả rồi, nhưng cuối cùng mọi chuyện cũng hỏng bét. Những lúc như vậy chúng tôi lại nhờ bên Kinoshita tháo dỡ giàn giáo, lúc thiếu nhân công thì gọi cho bên đó mang người qua… Đại loại thế.”

“Ra là vậy. Tôi hiểu rồi.”

Gã ngưng lại một nhịp, để không khí trong phòng bớt cănv thẳng đi.

“… Vậy còn mối quan hên với ông Takaoka thì sao?”

Igawa lẩm bẩm cái tên “Takaoka” trong miệng, đoạn khuôn mặt tươi tắn hẳn lên.

“A, Takaoka! Ừm, anh Ken phải không? Là người mũi cao đẹp trai ấy chứ gì? Người cao cao đấy đúng không? Nhớ chứ.”

Vẻ điển trai của Takaoka cũng được mọi người công nhận nhiều lần rồi.

“… Anh Ken thì làm sao?”

Kusaka lờ đi câu hỏi ấy với một tiếng ậm ừ.

“Từ khi nào mà ông Takaoka nghỉ việc ở đây vậy?”

“À à, cái đó… Hình như là… khoảng năm năm trước thì phải.”

“Ông có biết tại sao ông ta xin nghỉ việc không?”

Igawa ừm một tiếng rồi khẽ gật đầu. Đối với ông ta, vụ việc của Mishima và Takaoka hẳn phải đặc biệt đáng nhớ lắm.

“Bên chúng tôi chỉ toàn nhận thi công chug cư hay tòa cao ốc thôi. Nhưng anh Ken lại muốn làm mấy công trình nhỏ nhỏ một chút, như là xâg mấy căn nhà trong thành phố ấy. Anh ấy đã nói vậy rồi thì cũng đành chịu chứ biết sao. Mấy kiểu công trình như vậy công ty chúng tôi hầu như đâu có nhận làm.”

“Lúc nghỉ việc, ông ta có xảy ra bất hòa gì với công ty không?”

Igawa ngả người ra sau rồi giơ tay phẩy phẩy ra hiệu “làm gì có”.

“Chỉ có mỗi người thợ mộc nghỉ việc thì cãi nhau làm gì. Nhưng cũng không có nhiều người là thợ lành nghề như anh ấy đâu. Kiểu thợ như vậy phải có kinh nghiệm nhiều, cỡ năm hay sáu năm chi đấy. Nhưng mấy chuyện như vậy thì… Thật ra mấy công trình xây dựng chung cư hay tòa cao ốc cũng đâu thiếu người đâu. Nói thẳng ra ai làm chả được. Chỉ là ghép vật tư lại với nhau thôi mà. Trong quan hệ cá nhân ít nhiều gì cũng có lúc xung đột với nhau, nhưng xét trên phương diện công việc… nếu anh ấy đã nói thẳng là muốn nghỉ việc, chúng tôi chỉ còn cách kêu anh ấy cố gắng lên rồi tiễn đi thôi. Sau này anh Ken cũng không đến công ty nữa, cũng không tổ chức tiệc tùng chia tay gì với đám lính làm ở công trường.”

“Ra là vậy sao? Thật à…”

Sau khi ôm vào người một đống nợ chồng chất, Mishima Tadaharu đã té chết ở công trình dưới quyền quản lý của công ty này.

Rất có thể số nợ ấy của ông ta đã được giải quyết nhờ vào tiền bảo hiểm nhân thọ.

Kusaka đang hướng mọi sự nghi ngờ về khả năng Nakabayashi là vỏ bọc của băng đảng Tajima, mặc đù đại đa số nhân viên trong công ty có lẽ đều vô can.

Takaoka Kenichi, người đã từng là nhân viên của công ty này, lại là người chăm sóc cho Mishima Kosuke sau khi ba cậu ta mất.

Vậy Takaoka Kenichi là…

“Mà anh Ken dạo này có khỏe không? Hồi trước tôi cũng có tình cờ gặp anh ấy ngoài công trình ở Kawasaki đấy?”

Kusaka lắc đầu, đoạn nhìn thẳng vào khuôn mặt của Igawa.

“… Ông Takaoka Kenichi đã qua đời rồi.”

Igawa chỉ kịp thốt ra một tiếng “sao cơ” rồi im bặt. Nhìn vào vẻ mặt của Igawa, Kusaka có thể đoán rằng ông ta nghĩ gã đang nói dối. Nhưng đó đơn giản chỉ là ấn tượng gã nhận được dựa vào kinh nghiệm của bản thân thôi, còn Igawa có thật sự nghĩ như thế không hì Kusaka đành chịu.

4

Tối hôm qua, Kusaka không về ban chuyên án.

Ngay cả buổi họp sáng nay, gã cũng chỉ báo cáo ngắn gọn về nội dung buổi thẩm vấn Mishima Kosuke và kết quả buổi viếng thăm công ty nơi Takaoka đã từng làm việc. Lúc nào cũng vậy, gã ta không bao giờ có thể gạt bỏ cái thái độ khinh khỉnh đó đi được.

Rốt cuộc đêm qua gã đã làm gì vậy…?

Reiko thừa nhận rằng mỗi lần Kusaka bắn thông tin như súng liên thanh thì chỉ tổ làm cho mọi chuyện trở nên rối rắm hơn, mà tự dưng gã ta lại im thin thít thế này lại càng khiến cho cô lo lắng. Có khi gã đã bắt trúng được tin tức quan trọng nào đó, giờ chỉ muốn giữ khư khư làm của cho ấm người cũng khôg chừng. Mỗi lần Reiko điều tra được thêm chi tiết nào mới cô cũng đều báo cáo cho mọi người cùng biết, bất kể chi tiết ấy có liên quan đến vụ án hay không kia mà. Thật mất hết kiên nhẫn.

Nhưng bản thân cô cũng đang hành xử hệt như gã còn gì…

Suy cho cùng chính vì bản thân Reiko ngay từ đầu đã có suy nghĩ như thế nên mới rơi vào trạng thái tự hành hạ chính mình, lúc nào cũng suy bụng ta ra bụng người đấy thôi.

“Nè nè, chúng ta nên đi chưa dzậy?”

“… À, phải ha. Đi thôi.”

Cô khoác cái áo gió mới mua hôm qua vào. Kikuta nãy giờ ngồi phía sau cô chẳng thèm chào hỏi gì mà đã quay lưng đi ra khỏi phòng họp.

Thái độ gì đây? Rốt cuộc anh ta đã dỗi cái gì mới được chứ?

Vốn dĩ việc bị ghép chung nhóm với Ioka không phải chủ ý của Reiko. Vả lại, dẫu cho Ioka có tán tỉnh cô đến cỡ nào, có được thăng quan tiến chức đến đâu đi chăng nữa, Reiko cũng chẳng bao giờ có hứng thú với hắn ta. Mà chẳng phải Reiko đã kêu hai người bọn họ ngưng ngay cái trò cạnh tranh vớ vấn lại sao? Vậy mà anh lại cứ nghĩ rằng cô đang bênh vực cho Ioka, thật là trẻ con hết sức.

Thiệt tình.

Như mọi khi, sau khi thu dọn xong hét đồ đạc trên bàn, Ioka liền ra ngoài cửa đứng đợi Reiko với cái hông lắc qua lắc lại liên hồi.

Cá mè một lứa.

Reiko đeo túi xách lên rồi bước về phía cửa ra vào.

Mà thôi, nếu có thể nhanh chóng giải quyết vụ án lần này thì Reiko và Kikuta sẽ không cần phải đụng mặt Ioka nữa. Đến lúc ấy, mọi chuyện chắc hẳn sẽ lại ổn thỏa như xưa.

Kể từ ngày hôm nay, hai người họ sẽ đến Nam Hanabatake thuộc quận Adachi để điều tra về quá khứ của Takaoka Kenichi.

Nhưng ngay khi vừa đặt chân đến nơi, Reiko đã vô cùng ngỡ ngàng.

“Chắc chắn… là chỗ này… mà.”

“Ai da… Vậy là tiêu rồi.”

Địa chỉ nơi ở trước của Takaoka theo như trên tờ chứng nhận hộ tịch đã ghi, giờ đây đã biến thành một tòa chung cư mười ba tầng.

Trông có vẻ hiện đại hơn nhiều so với mấy tòa nhà khác trong khu phố. Thật tình cô rất nghi ngờ, không biết liệu trong khu này có còn sót lại nhân vật nào đã từng quen biết với Takaoka Kenichi hồi mười hai năm trước hay không.

Đầu tiên phải hỏi thử bảo vệ chung cư trước đã. Bác bảo vệ là một người gầy ốm, đoán chừng cũng phải sáu mấy rồi. Khuôn mặt của bác làm cho Reiko liên tưởng đến mấy miếng củ cải vàng ngâm muối được phơi trước hiên mấy căn nhà dưới quê.

“Xin lỗi cô. Nhưng tôi cũng chỉ mới chuyển đến đây hồi ba năm trước, mấy chuyện cũ như vậy…”

“Vậy bác có biết ai là dân sống lâu năm trong khu này không ạ?”

“Có chứ. Phía bên trái con đường này có một tiệm cắt tóc nam, ngó chừng cũng mở lâu lắm rồi đó.”

Hai người họ vội vã đi ngay. Nhưng nhìn thế nào đi chăng nữa thì tiệm cắt tóc tọa lạc trong dãy cửa hiệu khu tầng một của một tòa chung cư ba tầng ấy trông vẫn rất hiện đại. Reiko cũng thử vào hỏi thăm xem sao. Quả nhiên chủ tiệm vẫn còn trẻ, chỉ độ chừng ba mươi lăm thôi.

“Mười hai năm trước sao…? Hồi ấy, tôi vẫn còn đang học nghề trong một cửa hàng ở Shinjuku chứ làm gì đã đến được đây.”

“Vậy hồi ấy ai làm chủ cửa tiệm này ạ?”

“Bố tôi đấy. Nhưng sáu năm trươc ông đã qua đời rồi.”

“Vậy à… Vậy còn mẹ anh thì sao?”

“Sau khi bố mất khoảng hai năm thì bà cũng đi theo luôn.”

“Vậy trước khi tòa chung cư kia được xây lên, anh có biết đến nhà của một người tên là Takaoka không?”

“Ừm… Cái này tôi không rõ lắm. Do nhà tôi ở tuốt bên khu Takenotsuka.”

Sau đó cả hai được anh chủ tiệm cắt tóc giới thiệu đến văn phòng bất động sản ở căn số 7. Thế nhưng…

“Xin lỗi hai vị, nhưng bây giờ giám đốc đang đi vắng nên…”

Trong văn phòng chỉ có mỗi một cô nhân viên lớn tuổi, lần này vô vọng thật rồi.

“… Mà có khi ông Maruzen ở khu Nichome lại biết đấy. Công ty bất động sản của ông ta nằm đối diện trường tiểu học.”

Nhưng sau khoảng năm phút lội bộ đến đó, cả hai mới phát hiện ra cả văn phòng chẳng có lấy một người nhân viên nào, ai cũng đi vắng cả.

“Nguyên cái khu này bộ chết hết rồi hay sao.”

“Anh đừng có nói vậy.”

Hai người họ ráng cuốc bộ lòng vòng trong khu phố chừng một tiếng đồng hồ, vẫn chẳng tìm hiểu được thêm gì.

Hết cách, Reiko quyết định lội đến đồn cảnh sát khu Yonchome rồi nhờ họ cho cô xem phiếu cập nhật thông tin liên lạc của khu phố. Tờ phiếu ấy là nguồn thông tin hữu ích, có thể giúp cô tra cứu từ chuyện mỗi gia đình trong khu vực có bao nhiêu người, cho đến ngày xin tháng đẻ của từng thành viên. Nhưng mà…

“Thông tin ở đây… không được chi tiết lắm nhỉ.”

“… Xin lỗi.”

Viên cảnh sát tuần tra trạc 40 tuổi đang có mặt ở đồn xin lỗi cô, cái cằm hơi hất lên một chút.

“Trước hết anh có thể chỉ giúp tôi văn phòng bất động sản nào đó gần đây không?”

Anh ta vâng dạ một tiếng, sắc mặt nhanh chóng tươi tắn trở lại

“Chỗ này, văn phòng bất động sản Yoshizawa.”

“Chúng tôi đã đến đó rồi.”

“Vậy còn… chỗ này? Công ty trách nhiệm hữu hạn Maruzen.”

“Đi vắng.”

“Hả?... Vậy chỗ này thì sao? Văn phòng thương mại địa ốc Suzuki.”

Chỗ đó thì chưa đi thật. Ioka nhanh nhảu chép địa chỉ vào.

“Còn chỗ nào nữa không?”

“Còn lại thì… chỉ còn chỗ này nữa thôi, công ty thương mại địa ốc Sanko.”

“Tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh.”

Do công ty Sanko ấy gần hơn nên hai người họ quyết định thử tới đó trước. Đến nơi mới thấy có vẻ như chỗ ấy là chi nhánh của một công ty lớn, và thật tiếc là không có nhân viên nào ở đấy bắt đầu chuyển đến làm từ hơn mười hai năm trước cả.

Nhưng cuối cùng bọn họ cũng tìm ra được.

“… A, là tòa chung cư đó sao? Tôi rành chỗ đó lắm.”

Công ty thương mại địa ốc Suzuki. Giám đốc công ty cũng tên Suzuki Taichi, là một người đàn ông trạc 50 tuổi, dáng người cao to. Bọn Reiko được ông kể chuyện cho nghe với vẻ rành rọt.

“Là khu Green Town Hanabatake đúng không? Hồi đó bên đấy phản đối di dời dữ lắm. Tại vì khu đó cũng có kha khá mấy cửa hiệu lâu năm mà. Nghe đâu giờ thành cao ốc rồi thì phải.”

Reiko cũng có vào đó xem thử.

“Nhân tiện, chú có còn giữ bản đồ của mười hai năm trước không ạ?”

“Ờ, đương nhiên là còn chứ.”

“Vậy chú chỉ cho cháu địa chỉ này được không?”

Sau khi nhìn vào dòng địa chỉ nhà Takaoka ghi trong quyển sổ tay của Reiko, Suzuki liền đứng dậy đi tới kệ sắt đựng hồ sơ rồi lấy ra một tập hồ sơ lớn, đột ngột đưa cho bọn Reiko xem.

“Chỗ này này… À, là cửa hiệu Takaoka sao.”

“Đó là hiệu kinh doanh ạ?”

“Ờ, bán thuốc lá với mấy thứ quà vặt ấy mà. Sau này còn thêm cả đồ chơi nữa. Nhưng càng ngày càng vắng người đến mua.”

Tự dưng Reiko lại nhớ về cửa hiệu bánh kẹo gần nhà mình ở khu Nam Urawa mà hồi đó cô hay đi ngang qua.

Kiểu cửa hiệu như thế lúc nào kế bên ô cửa kính bán thuốc lá cũng treo đầy các túi đựng những quả bóng cao su sặc sỡ. Bên trong thì luôn luôn được thắp sáng bởi ánh đèn huỳnh quang vừa bán thắt lưng Kamen Rider vừa bán bánh kẹo với cả khô mực, cùng nhiều thứ quà vặt linh tinh khác. Reiko thích nhất là mấy viên kẹo tròn tròn được phủ đường bột. Rồi còn tảo biển dầm giấm nữa. Do em gái Tamaki của cô không biết ân món tảo biển dầm, nên Reiko rất thường hay mua kẹo đậu nành để cả hai chị em cùng ăn chung.

“… Vậy thì tốt quá. Không biết chú có thể kể thêm cho tụi cháu nghe về cửa hiệu Takaoka ấy không ạ?”

Suzuki gật đầu, đoạn ông bật dậy khỏi ghế như vừa chợt nhớ ra điều gì đó. Hình như ông đi châm trà cho bọn Reiko.

“Cháu xin phép.”

“Cho cháu xin.”

Có vẻ như câu chuyện sắp tới sẽ dài lắm đây.

Cuối cùng Suzuki cũng chịu bắt đầu lên tiếng. Ông vừa nhâm nhi tách trà vừa kể với ánh mắt xa xăm.

“… Cửa hiệu đó hình như do hai vợ chồng tự mở nên. Từ hồi bố tôi bắt đầu công việc kinh doanh ở đây là đã có cửa hiệu ấy rồi, giờ tính ra cũng ngót nghét năm mươi năm, nhưng tôi nghĩ có khi nó còn lâu hơn thế nữa. Hồi tôi còn nhỏ cũng rất hay ra đó mua đồ. Cửa hiệu cũ kĩ lắm cơ.”

Bắt đầu từ khúc đó, Suzuki lái chủ đề về các loại quà vặt hồi xưa.

Dường như quà bánh là thứ ít chịu ảnh hưởng của sự đổi mới. Mấy món quà vặt khi xưa Suzuki thường hay mua so với mấy món bánh kẹo thời của Reiko chẳng khác nhau là mấy, ngoại trừ sự chênh lệch về giá cả.

“Bây giờ vẫn còn mấy tiệm chuyên bán quà vặt ở Sunshine 60 đó chứ.”

Lại thêm Ioka chen vào nói những chuyện dư thừa nên mãi vẫn chưa thể trở về chủ đề chính được.

“Cái kẹo Sumomo đó siêu ngon luôn ha chú.”

“Ờ, ăn vô một cái là lưỡi đỏ choét luôn.”

Hê, dân Kansai mà cũng rành quá ta, Reiko chen ngang liền bị Ioka vặt lại rằng:

“Nói gì chớ. Tui được sinh ra ở Tokyo chứ bộ.”

Sự thật hông ngờ đã được hé lộ.

Gì chứ, tại trước giờ tui có biết đâu.

Trong lúc buôn chuyện phiếm như vậy, câu chuyện cũng tự nhiên trở về chủ đề chính ban đầu.

“… Đấy, lúc người ta lên kế hoạch xây dựng chung cư ở chỗ đó rồi bắt đầu di dời khu dân cư cũ, con tôi mới vào cấp hai thôi… Khoảng mười lăm năm trước thì phải.”

“Hồi nãy chú có nói chuyện đa số người dân ở đó phản đối di dời ấy.”

“À, lúc bấy giờ ‘thời kì bong bóng kinh tế’1 mới vừa chấm dứt thôi, khắp khu phố đầy rẫy bọn tiểu nhân chuyên đi gây rối.”

1: Thời kì bong bóng kinh tế của Nhật Bản kéo dài bốn năm ba tháng, từ tháng 12 năm 1986 đến tháng 2 năm 1991. Kinh tế Nhật Bản thời kì này có những đặc điểm như đồng Yên cao giá so với Dollar Mỹ, tốc tộ tăng trưởng GDP thực tế cao, tỷ lệ lạm phát cao, tỷ lệ thất nghiệp thấp, giá tài sản (bất động sản lẫn tài sản tài chính) cao, tiêu dùng mạnh.

Bọn tiểu nhân chuyên đi gây rối. Quả là cách nói mang nhiều hàm nghĩa thâm thúy.

“Ví dụ như chuyện gì ạ?”

“Như là vòi nước bị vặn này, rồi thú cưng bị giết này. Quá đáng nhất là vụ của tiệm mì soba đối diện cửa hiệu Takaoka hai căn đấy. Mặc dù chẳng biết thực hư thế nào, nhưng đùng một cái có khách bị trúng thực, thế là nhà ấy bị ép đến nỗi phải đóng cửa. Chẳng biết có phải người của công ty xây dựng đã đến mua chuộc nạn nhân hay hàng bán thịt mà tin đồn ác ý được tung ra rất nhiều.”

Đúng là vào những năm gần đây, mấy hàng quán địa phương âm thầm ăn tiền mua chuộc đã giảm đi rõ rệt, nhưng nếu là chuyện của mười lăm năm về trước thì dám chừng mấy hàng quán ấy vẫn còn nhan nhản khắp nơi.

“Vậy chú có biết tên của công ty xây dựng đó không ạ?”

“Nhớ chứ. Công ty xây dựng Nakabayashi ở Shinakawa đó.”

Cô đã nghe qua cái tên này ở đâu rồi…

Công ty xây dựng Nakabayashi… Gượm đã.

Vào buổi họp sáng nay, hình như Kusaka có báo cáo tên chỗ làm trước đây của Takaoka là công ty xây dựng Nakabayashi thì phải.

“Vậy công ty đó có bày trò quấy phá gì đến cửa hiệu Takaoka không ạ?”

Suzuki vẩu môi lên ngẫm nghĩ một hồi.

“Sao đây nhỉ… Thật ra thì trước đó bác trai đã qua đời rồi. Bác gái sau đó vẫn còn mở cửa buôn bán một thời gian, nhưng rồi cũng đóng cửa luôn. Hình như vào lúc xảy ra vụ ồn ào xung quanh cái chung cư kia bác gái cũng mất luôn thì phải… Ừm. Hồi tang lễ của bác ấy, nhà bán mì soba vẫn còn mở cửa kinh doanh mà. Bác gái Takaoka qua đời mà đâu hay biết gì về ba cái vụ lộn xộn đó.”

“Nhưng nhà đó vẫn còn người con trai, phải không chú?”

“Hô, cô cũng biết rõ đấy chứ.”

“Tên là Kenichi nhỉ?”

“À, tên thì tôi không nhớ.”

Suzuki lẩm bẩm cái tên Kenichi với họ Takaoka nhiều lần, dường như ông ấy không nhớ ra thật.

“Con trai họ có tiếp tục việc kinh doanh không ạ?”

“Ờ thì… hình như cũng có. Nhưng mà không được dài lâu thì phải. Xung quanh toàn là cửa hàng tiện lợi, rồi thì trẻ con cũng ít. Chưa kể còn mấy cái máy bán thuốc lá tự động nữa. Nghe nói cậu ta sau đó học lên đại học rồi ra làm nhân viên cho công ty nào đó.”

Gì chứ? Takaoka Kenichi đã từng tốt nghiệp đại học, hơn nữa trước khi hành nghề thợ mộc đã từng làm nhân viên công sở sao?

“Vậy công ty ấy là công ty nào ạ?”

Chẳng lẽ lại là Nakabayashi…

“Để nhớ xem… Hình như là, công ty gas thì phải… Ấy chết, chỗ ấy là nơi làm việc của con trai chủ tiệm soba mà. Chuyện này tôi không rõ lắm.”

“Vậy ạ? Vậy chú có biết xung quanh đây còn ai nhớ rõ về những chuyện đã từng xảy ra trong khu phố không ạ?”

Bỗng dưng Suzuki lại thò tay vào túi áo trong rồi lấy ra cái máy tính cỡ bằng tấm danh thiếp.

“… Cô cảnh sát có biết cậu Takaoka giờ bao nhiêu tuổi rồi không?”

“Năm nay là được 43 ạ.”

“Bốn mươi… ba…”

Ngón tay mập mạp của ông gõ gõ trên phím máy tính.

“Nhỏ hơn tôi nhiều nhỉ… Nhưng mà mấy người cỡ tuổi đó thì ở đây cũng còn kha khá đấy. Con gái nhà bán báo này, con trai chủ tiệm hoa này. Mấy chỗ đó để tôi đi cho. Chẳng biết giờ mấy đứa bạn cùng lớp có còn ở đó hay không, nhưng hồi đó chơi với nhau chắc tụi nó cũng biết nhiều chuyện.”

“Vậy ạ? Vậy tụi cháu nhờ chú giúp cho. Cháu cám ơn chú nhiều.”

Reiko đưa danh thiếp cho Suzuki, trên đó có ghi số điện thoại di động của cô, rồi dặn dò nếu ông có biết được gì thêm thì cứ gọi điện cho cô biết. Suzuki đón lấy tấm danh thiếp bằng cả hai tay, thi thoảng đưa mắt nhìn vào nó.

“Himekawa… Nãy giờ tôi cứ nghĩ tên của cô giống với nữ diễn viên nào đó, vậy mà mãi vẫn không tài nào nhớ ra được.”

Reiko đáp lại rằng, vậy lần gặp mặt sau chú hãy nhớ tên của cháu nhé, rồi xin phép dừng buổi nói chuyện tại đây. Cô tha thiết hi vọng lần tới gặp mặt, Suzuki sẽ nói cho cô biết tên người nữ diễn viên nổi tiếng ấy là gì.

Sau khi về đến ga Takenotsuka bằng xe bus thì kim đồng hồ đã chỉ đến giờ cơm trưa, Reiko ngó thử xung quanh rồi mới bước vào tiệm Mister Donuts. Cô chọn món bánh gratin tôm, bánh chocolate Pháp và cà phê Americano. Ioka vừa gọi bánh donut xoắn lại vừa muốn ăn bánh donut loại gấp đôi sốt chocolate.

“… Đàn ông con trai kiểu gì mà ăn ngọt dữ vậy, lại còn tận năm cái!”

“Nói gì chứ. Vốn dĩ bánh donut đã ngọt sẵn rồi mà.”

Chỗ ngồi hai người thân mật thế này khiến cho cô cảm thấy không được thoái mái cho lắm, nhưng đành phải vậy thôi. Giờ này là lúc đông khách nhất mà. Ít ra Reiko cũng chọn được chỗ ngồi không có cửa sổ để khỏi bị thiên hạ dòm ngó.

“Cái này ngon nè. Muốn tui chia nữa cho không?”

“Được rồi.”

Nhưng mà…

Nạn nhân Takaoka không ngờ lại là con trai nhà bán bánh kẹo. Hơn nữa lại từng tốt nghiệp đại học, ra làm nhân viên công sở một thời gian.

“… Không biết Takaoka sau khi tốt nghiệp ra làm nhân viên công sở được mấy năm nhỉ. Mà chẳng phải muốn hành nghề mộc thì phải có kinh nghiệm chừng một năm sao? Vậy hẳn là do ông ta tự muốn đổi nghề làm công sở sang làm mộc nhỉ.”

Cô hớp lấy một ngụm cà phê.

“… Chắc dzậy…”

Ioka đang rất chú tâm vào đống donut của mình.

“Nhưng mà về sau ông ta lại chịu làm việc cho công ty phụ trách việc di dời của khu phố mình, chẳng phải kì lạ lắm sao? Làm việc cho cái công ty giết chết thú cưng của người khác á? Câi công ty đã dựng nên vụ trúng thực hòng đẩy tiệm mì soba vào đường đóng cửa? Nếu ông ta biết những chuyện ấy thì liệu có đồng ý đầu quân cho bọn họ không?”

“… Chắc không…”

Reiko cũng cầm lấy miếng bánh gratin của mình.

“… Quả nhiên là vậy… Chắc chắn là công ty ấy phải được bọn xã hội đen chống lưng…”

Nghe cô nói vậy, Ioka liền ngưng lại. Hắn gật đầu, đoạn nuốt hết thức ăn trong miệng xuống. Ioka ghé mặt lại gần Reiko rồi nhỏ giọng.

“… Tổ trưởng, bộ cô không biết thiệt hả?”

“Hả, biết vụ gì?”

A, bánh gratin tôm thiệt là ngon quá đi thôi.

“Công ty xậy dựng Nakabayashi đó có dây dưa với băng đảng Tajama đó.”

May mà miệng cô đang ngốn đầy thức ăn, không thì đã hét lên ngay giữa tiệm từ lâu rồi.

“Ực… Thật đó hả?”

“Thiệt chớ.”

“Vậy sao lúc họp anh không nói!”

“Đâu… Tui nghĩ chắc mọi người ai cũng biết hết rồi mà.”

Đồ điên. Hắn ta đúng là hâm thiệt rồi

“Nè, dù cho có nghĩ như vậy đi nữa thì anh cũng phải nói ra chứ.”

“Nhưng mà… Mấy chuyện như vậy làm sao tui biết được chứ. Với lại, lỡ đụng vào tổ trưởng Kusaka lúc ông ta đang báo cáo nữa chắc chết.”

“Thì lúc anh phát biểu cứ mở lời là ‘có lẽ mọi người đã biết rồi, nhưng tôi cũng xin được nói rằng’ là được thôi.”

“Há há, ra là vậy. Đúng là tổ trưởng Reiko có khác.”

Mệt mỏi quá đi mất. Cô cảm thấy bản thân lao lực quá rồi, từ vai đến lưng chỗ nào cũng căng cứng ra.

“… Mà vụ đó có chắc không vậy? Nakabayashi là công ty vỏ bọc cho băng Tajima thật sao?”

“Chắc mà. Hồi đó tui có đi nhậu với đồng nghiệp bên ban tội phạm có tổ chức của sở Shinakawa nên mới được kể cho nghe vậy á. Nghe đâu bên đó làm hẳn thành một cái tập đoàn, có công ty bất động sản Nakabayashi, công ty thương mai địa ốc Nakabayashi, rồi còn liên kết với mấy khách sạn nữa. Mà công ty đứng ra thâu tóm hết đất đai không phải là công ty xây dựng Nakabayashi đâu, là công ty bất động sản Nakabayashi đó.”

Chuyện đó mà cũng biết nữa sao, hắn ta quả là

“… Chỉ có nhiêu đó thôi sao? Anh không giấu tôi chuyện gì chứ? Hay là có bỏ sót chi tiết nào không đó?”

“Làm gì có! Mà hôm nay tổ trưởng Reiko cũng xinh quá, đáng yêu ghê cơ.”

A a. Cô thực sự rất muốn đập miếng bánh gratin này vào bản mặt của hắn ta.

5

Lúc Reiko trở về ban điều tra Tổng bộ thì Kusaka đã có mặt ở sở từ lâu. Hình như đúng lúc gã ta đang phải viết báo cáo thì phải.

Ishikura và Yuda cũng đã quay về tổ Himekawa.

”… Sao rồi? Khu Nam Hanabatake ấy.”

“A, cháu cảm ơn.”

“Cho cháu xin. Mời cả nhà.”

Ishikura rót trà cho hai người. Nhưng đương nhiên không phải lúc nào cũng được như thế. Chắc là do đúng lúc bác đang muốn uống trà thì bọn Reiko lại vừa về tới thôi.

Nếu chịu khó học hỏi đôi chút thì Reiko cũng có thể tự châm trà được. Thế nhưng mấy suy nghĩ “con gái con lứa mà được người ta rót trà cho thì xấu hổ chết” chưa bao giờ tồn tại trong đầu Reiko, bản thân cô cũng chẳng có sở thích nào mà bản thân có thể tự hào. Thi thoảng Reiko cũng thoáng nghĩ về việc nếu có thể, cô cũng muốn học thêm một thứ gì đó.

“… Ừ thì, cháu cũng biết thêm nhiều điều về quá khứ của ông ta, nhưng mấy chuyện như vậy có liên quan gì đến vụ án lần này không thì chịu. Hai người thì sao?”

Nhóm của Ishikura phụ trách điều tra về các mối quan hệ trong công việc của Takaoka

“Không một hạt bụi nào. Tiền bạc sòng phẳng với đối tác, công việc không hề xảy ra sai sót, kiểu người lấy tiêu chí ‘thành tâm thành ý’ để mà làm ăn ấy. Mishima Kosuke cũng là một cậu thanh niên được lòng người khác, hai người bọn họ liệu có quan hệ nào vượt mức tình cảm cha con không thì… vẫn chưa biết chắc được. Vẫn chưa rõ lý do Takaoka bị sát hại là gì?”

Ngay lúc đó nhóm của Kikuta cũng vừa về tới. Bọn họ cũng phụ trách điều tra về các mối quan hệ làm ăn của Takaoka.

“Mọi người đã về. Vất vả quá rồi…”

“… Cảm ơn. Cô cũng vất vả rồi…”

Ngay cả lúc chào hỏi mà anh ta cũng không chịu nhìn qua đây.

Thật tình mà nói, cô mệt mỏi lắm rồi.

“… Kikuta, lại đây xíu.”

Kikuta bị cô nắm lấy tay áo lôi đi, miệng chỉ kịp kêu lên một tiếng hả. Thấy Ioka cũng tính đứng lên đi theo, Reiko ra lệnh cho hắn ta.

“Anh ngồi đó tiếp tục viết cho tôi. Dùng từ ngữ bình thường thôi.”

Cô đã ấn sẵn vào tay hắn ta tờ báo cáo điều tra rồi.

Lúc hai người bắt đầu đi ra khỏi cửa, Kikuta làm thinh.

Rồi, giờ thì nên đi đâu đây. Tuy rằng nhà ăn ở tầng này đã hết giờ phục vụ, nhưng dù gì vẫn còn nhiều tai mắt lắm. Mà hôm nay là thứ Bảy, phòng tập kiếm đạo chắc chắn vắng người.

Reiko bước lên cầu thang. Kikuta cũng ngoan ngoãn theo sau.

Tầng sáu. Đúng như cô dự đoán, trên đây chỉ có mỗi phòng y tế và phòg tập kiếm đạo nên giờ này chẳng có bóng ai. Nghe thấy tiếng bước chân mình ồn ào dội khắp hành lang khiến Reiko cảm thấy rất có lỗi, vậy nên cô cố gắng đi nhẹ nói khẽ. Reiko đi một mạch đến đạo trường, trước khi bước vào còn mở miệng xin phép.

Cô dừng lại trước tủ giày lót ván gỗ rồi quay người lại. Biểu cảm trên gương mặt Kikuta bị bóng phủ che mất. Ngược lại, chắc chắn anh phải trông thấy rất rõ gương mặt của Reiko.

“… Anh muốn sao đây?”

Cái bóng vẫn im lặng.

“Sao anh lại tỏ thái độ như vậy? Anh có gì không vừa ý sao?”

Không có lời đáp trả nào.

“Giờ anh muốn tôi phải làm sao đây? Tính tình của Ioka như vậy… Lần này đã là lần thứ ba rồi, anh làm ơn bỏ ngay cái thói đó đi. Anh nghĩ làm vậy sẽ khiến tôi sung sướng lắm sao?”

Tiếng hừ mũi khô khốc. Anh là trâu đấy à?

Không khí xung quanh sặc mùi mồ hôi của đạo cụ tập kiếm. Có lẽ phía sau cô là kho chứa đồ.

Đối diện đạo trường có chất một chồng đệm bên dưới ô cửa sổ hướng ra mặt đường. Màu trắng của đệm tập nổi lên mờ mờ giữa không gian nhạt nhòa ánh sáng này. Mấy tấm đệm ấy được các điều tra viên nam của Tổng bộ sử dụng trong lúc tập. Ngoài ra thì khoảng hai ngày nay, Reiko cũng lôi theo một tấm mang ra khách sạn con nhộng1 để ngả giấc.

1: Loại khách sạn ra đời từ năm 1979. Phòng ngủ trong khách sạn con nhộng trông như một “tổ kén” với diện tích 2 mét vuông (dài 2 mét rộng 1 mét và cao khoảng 1,2 mét), vừa đủ chỗ cho một người lớn.

Ngoài đường hình như đang có đèn đỏ. Tiếng xe cộ ồn ào bỗng dưng dội lại inh tai.

Thôi thì phải thử mới biết được.

“… Nếu em hôn anh, liệu anh có vui lên không?”

Anh không nghe thấy sao? Không, cự ly gần thế này thì sao mà không nghe được.

“Nếu em hôn anh, liệu tâm trạng anh có trở nên vui vẻ hơn không?”

Vẫn làm thinh. Đứng bất động như trời trồng.

Thiệt tình…

Reiko dùng hai tay nắm lấy bờ vai rộng ấy, rướn người rồi hôn lên môi anh.

Cảm giác ẩm ướt, giống như vỏ khoai lang vậy.

Kikuta xoay mặt đi, cổ họng phát ra tiếng.

“… Xin lỗi.”

Cô buông tay ra, rồi bước qua phía bên cạnh Kikuta để rời khỏi đạo trường, cố tình để cho vai của hai người sượt qua nhau. Nếu anh muốn ôm chầm lấy cô thì thời điểm ấy là thích hợp nhất đấy. Nhưng không.

“… Đi thôi nào, trưởng tuần tra Kikuta.”

“Vâng.”

Hai người họ bước ra ngoài hành lang sáng sủa. Tiếng bước chân vang lên nghe rất vui tai.

“Kikuta.”

“Vâng.”

“… Đồ ngốc.”

Reiko bước chân nhanh hơn nữa, nhưng phía sau anh vẫn ngoan ngoãn đi theo.

Đến khi xuống cầu thang, nhịp chân của hai người họ đã trở nên đồng điệu.

Cuộc họp ngay lập tức được bắt đầu.

Đầu tiên là lượt báo cáo của người đã vắng mặt vào buổi tối hôm qua, Kusaka.

“Sáng nay thông tin cũng khá đơn giản, một lần nữa, tôi xin được báo cáo về buổi thẩm vấn nhân chứng đầu tiên phát hiện vụ án, Mishama Kosuke.”

Hôm nag Kusaka đã trở về tác phong như mọi khi, bắn thông tin ra rả như đang xả súng máy, từ nội dung công việc thường ngày của Nhà thầu Takaoka cho đến tình hình dạo gần đây của họ.

Công trình ở Kawasaki, cải tạo lại căn bếp, báo giá, một mình Mishima làm không xuể. Việc thu tiền thù lao cũng trở nên khó khăn. Vốn dĩ số tiền kiếm được lúc nào cũng chỉ vỏn vẹn bấy nhiêh. Người bù lỗ không ai khác, chính là Takaoka. Chuyện trả thù lao theo ngày cho Mishima. Chuyện Mishima xác nhận vết sẹo ở bàn tay Takaoka. Cho đến chuyện Mishima tận mắt trông thấy vụ tai nạn ấy ở công trường.

Tiếp theo là câu chuyện về lần đầu tiên Mishima và Takaoka gặp nhau.

“… Chín năm trước, Mishima Tadaharu lúc ấy đang làm việc cho công ty Kinoshita, đã té xuống từ giàn giáo tầng tám.”

Cô bất giác xoay mặt qua nhìn Ioka.

Quả nhiên cô đã nghe thấy tên chỗ làm trước đây của Takaoka vào buổi họp sáng nay. Trong quyển sổ của Ioka vẫn còn ghi lại tên công ty Nakabayashi kìa. Nhưng đây lại là lần đầu tiên cô nghe đến chỗ làm trước kia của bố Mishima Kosuke.

Có lẽ cũng có nhiều người để ý thấy. Hội trường bắt đầu vang lên tiếng xôn xao.

Nhân lúc Kusaka đang nghỉ lấy hơi, Reiko liền giơ tay lên.

“… Himekawa.”

Imaizumi ngồi phía trên chỉ định cô. Reiko đáp lại bằng tiếng “vâng ạ” rồi mới đứng dây.

“Tối qua tổ trưởng Kusaka không về họp nên có lẽ vẫn chưa biết, nhưng bố của Nakagawa Michiko cũng té chết ở công trường thuộc công ty Kinoshita.”

Kusaka hướng ánh mắt về phía cô. Đôi tròng kính phản chiếu ánh đèn huỳnh quang.

Gã im lặng trong một vài giây.

Có vẻ như Kusaka không biết nên tìm lời nào để nói nữa rồi.

Một đứa 20 tuổi với một đứa 19 tuổi. Đứa thì đang làm thợ mộc, đứa thì đang vừa làm phục vụ ở nhà hàng vừa đi học nghề thẩm mỹ. Cứ ngỡ cả hai chỉ có mối quan hệ trai gái hết sứv bình thường, ấy vậy mà bố của họ lại làm cùng cho một công ty, rồi cùng lần lượt gặp tai nạn qua đời ngay tại công trường thuộc công ty ấy.

“… Xin lỗi. Do tô không có thời gian xem qua hồ sơ ngày hôm qua. Bố của Nakagawa Michiko mất khi nào vậy?”

“Khoảng hai tháng trước. Trước đo, ông đã làm việc cho Kinoshita được một thời gian rồi.”

“Cô bé ấy với Mishima Kosuke gặp nhau thế nào?”

Rieko lật quyển sổ ra.

“Để xem, do Mishima thường hay đến nhà hàng nơi cô bé làm việc, tuổi tác cũng gần nhau nên cả hai thường xuyên nói chuyện và trở thành bạn bè.”

“Vậy sao…? Mishima cũng kể như vậy.”

Kusaka lại nhìn thẳng về phía trước.

“Nhưng Mishima có nói rằng thường xuyên ghé qua nhà hàng của cô bé mỗi khi trở về từ công trình ở Kawasaki, chi tiết này có nghi điểm rất lớn. Nhà hàng Royal Diner ngược đường xe chạy so với hướng về nhà của Mishima từ Kawasaki. Lúc cậu ta bảo rằng vốn dĩ chỉ thích ăn ở nhà hàng Royal Diner, giọng nói trở nên hỗn loạn, lúc được hỏi nững chuyện khác thì lại phô ra thái độ không minh bạch.”

Imaizumi khoanh hai tay lại, đoạn duỗi thẳng chân rồi ngã người ra sau.

“… Làm sao anh thấy được chuyện ấy?”

Kusaka nhìn xuống dưới rồi thở dài.

“Tạm thời vẫn chưa có căn cứ cho thấy rằng tất cả lời khai của cậu ta đều là dối trá, nhưng chí ít ta có thể thấy rằng không lý nào Nakagawa Michiko và Mishima Kosuke chỉ là bạn bè vô tình gặp được nhau. Cũng có khi đấy là mối quan hệ nảy sinh giữa hai đứa trẻ có bố cùng làm chug một công ty… Không tính đến chênh lệch về thời kì làm việc của hai người bố gặp tai nạn té chết ở công trường thì việc cả hai đứa con của họ bắt đầu qua lại với nhau chỉ vì tình cờ gặp được nhau ở nhà hàng, chẳng phải là quá trùng hợp đấy sao?”

“Vậy thì?”

Imaizumi đôi lúc cũng trở nên khó tính thế này đây. Kusaka vì muốn trốn tránh nên bắt buộc phải đưa ra những suy nghĩ và luận điểm của mình.

“… Vậy có nghĩa là, có khả năng hai người bọn họ thông đồng với nhau.”

“Ai là người đề xuất trước?”

“Tạm thời thì chưa rõ.”

Kusaka nghiến chặt răng lại.

Nhưng thi thoảng Reiko cũng lấy làm lạ. Tại sao con người này lại ngoan cố bài trừ những thứ gọi là phán đoán như vậy?

“… Có khả năng là một trong hai người họ, nhưng nghi vấn lại nghiêng về phía Mishima nhiều hơn. Hơn nữa, cũng không loại trừ khả năng có kẻ giật dây bên ngoài. Chuyện đó vẫn chưa thể đoán biết được.”

“Tôi hiểu rồi. Tiếp tục đi.”

Kusaka tằng hắng một cái rồi đẩy gọng kính lên.

“Thời điểm Mishima được Takaoka rủ làm việc chung là trước khi cậu ta tốt nghiệp một chút. Lúc bấy giờ, Takaoka vẫn còn làm cho công ty xâh dựng Nakabayashi…”

Ngay lúc đó,

“Tổ trưởng ơi.”

Ioka đột nhiên giơ tay lên.

A, đồ ngốc.

Đã nói bao nhiêu lần, giơ tay phát biểu giữa lúc người ta đang nói là mất lịch sự lắm. Nhât là khi cắt lời Kusaka nữa chứ.

Y như rằng, gã lập tức hướng đôi mắt dữ tợn về đây.

“Cái gì? Tôi đang báo cáo…”

Đáng lẽ bây giờ nên bỏ tay xuống, thế nhưng Ioka vẫn giữ nguyên cánh tay giơ lên trời như thế mà đứng dậy.

“Dạ không… Nhưn mà, nhưng tui, tui nghĩ là tuy mọi người đã biết rồi, nhưng tui vẫn muốn nói… công ty xây dựng Nakabayashi là vỏ bọc của băng đảng Tajima đó.”

Câu cú cà lăm như thế mà lại dám cắt ngang bài báo cáo của Kusaka. Lần này là lần thứ hai rồi.

Thiệt tinh, phải biết lựa lúc mà phát biểu chứ…

Bầu không khí im lặng bao trùm khắp hội trường, vừa nặng nề lại vừa có chút lạnh lẽo. Cảm giác bị cầm tù có lẽ cũng giống thế này.

Tay phải của Ioka vẫn đang giơ lên trời một cách vô ích.

“… Mới vừa nãy tôi cũng đã báo cáo chi tiết ấy đấy. Ý cậu muốn nói là?”

“Hả?”

“Chuyện công ty xây dưng Nakabayashi là vỏ bọc của băng đảng Tajima chúng tôi đã nắm được rồi. Bây giờ tôi sắp sửa trình bày chi tiết hơn về vấn đề này. Nếu cậu có chuyện muốn nói thf xin hãy để đến cuối bài báo cáo của tôi đi!”

“D… Dạ!”

A, Ioka sợ teo người rồi. Bộ dạng hắn giống như miếng cá bào đang vui vẻ tung tăng trong nước nóng thì bị ngâm đến nỗi teo tóp lại vậy.

“… Xin nhỗi…

Mặt của Reiko như mếu, nhưng cô lại không thể bật cười thành tiếng. Bản thân đã dụ người khác đứng lên phát biểu mà còn…

“Tiếp tục nào. Như tôi đã nói ban nãy…”

Kusaka trình bày về việc cháu rể Ogawa Michio của Tajima Masakatsu - đại ca đời đầu băng đảng Tajima hội Yamato, đẫ bỏ vốn thành lập nên công ty xây dựng Nakabayashi thuộc tập đoàn Nakabayashi như thế nào.

“Tạm thời vẫn chưa thể chứng thực rằng liệu Ogawa có bỏ vốn đầu tư vào các hoạt động kinh doanh của công ty Kinoshita hay không. Nhưng có thể đoán chắc rằng, đối tác thân thiết của công ty xây dựng Nakabayashi trong công đoạn thiết kế giàn giáo chính là công ty Kinoshita. Dựa vào các sổ sách và báo cáo quyết toán thì không thể biết rõ được, nhưng tôi đã được anh Murai Seiichi 39 tuổi, hiện đang là nhân viên của công ty Chiba Kozai chuyên cung cấp sỉ vật tư xây dựng, xác thực rằng trong một năm có từ ba đến bốn công trình cần đến bộ phận thiết kế giàn giáo. Ngoài ra còn vài nhân chứng khác cũng có thể xác nhận chi tiết này.”

“Mặt khác, bố của Mishima Kosuke, ông Mishima Tadaharu, trước khi tử nạn vì sự cố ở công trường chín năm về trước đã đăng kí gói bảo hiểm nhân thọ trị giá mười hai triệu yên. Người nhận và chi trả cho công ty bảo hiểm chính là công ty Kinoshita. Bây giờ sẽ là những thông tin thu thập được dựa trên hồ sơ của ban hình sự sở cảnh sát Takaido, vốn dĩ là bên thụ án vụ tai nạn chết người ấy lúc bấy giờ. Vào khoảng mười ba năm trước, tức là bốn năm trước khi ông ta qua đời, Mishima Tadaharu đã rơi vào cảnh phá sản. Nghe nói từ đó trở đi cuộc sống của ông ta trở nên bấp bênh túng quẫn đến độ phải đi vay nặng lãi, trước lúc chết, số nợ ấy đã lên tới gần mười triệu yên.

“Chủ nợ cuối cùng của khoản tiền này là một công ty cổ phần tín dụng có liên quan đến băng Tajima. Tạm thời vẫn chưa rõ mối liên kết giữa công ty tín dụng ấy và công ty Kinoshita. Và theo như lời viện trưởng Shimizu Noriko của học viện tu dưỡng đạo đức Shinakawa, nơi đã nhận Mishima Kosuke vào chăm sóc, thì lúc cậu ta còn ở học viện, ngoại trừ Takaoka ra không còn bất kì ai khác đến thăm. Nghe bảo cảnh sát cũng có báo cho bà Shimizu biết số nợ của Mishima Tadaharu đã được trả hết bằng tiền bảo hiểm. Nhưng đáng tiếc thay cho tới hôm nay, chúng ta vẫn chưa xác định được danh tính của viên cảnh sát ấy.”

Gã ta mới chỉ bỏ họp có một lần thôi mà, sao lại có thể điều tra được lắm thông tin thế?

Thật tình, cỡ đó thì mình cũng làm được.

Nhưng Reiko cũng vô cùng ngạc nhiên trước việc cả bố của Nakagawa Michiko lẫn Mishima Kosuke đều là công nhân của Kinoshita, hơn nữa lại cùng gặp tai nạn té chết ở công trường. Chưa kể vụ tai nạn của Mishima Tadaharu lại còn bị nghi ngờ là dàn dựng hòng gian lận tiền bảo hiểm…

Giám sát đơn vị Hashidzume bỗng dưng lại nhổm người dậy.

“… Kusaka. Rốt cuộc là anh đang điều tra cái gì vậy?”

Kusaka tháo kính ra.

“Nếu anh hỏi tôi đang điều tra cái gì vậy, tôi xin trả lời rằng tôi điều tra về bằng chứng ngoại phạm của nhân chứng đầu tiên phát hiện ra vụ án, Mishima Kosuke, sau đó là mối quan hệ giữa cậu ta và Nakagawa Michiko, lần gặp gỡ đầu tiên giữa nạn nhân với Mishima, cùng những chi tiết khác có liên quan đến cái chết của Mishima Tadaharu.”

“Vậy những chuyện ấy có liên quan gì đến vụ sát hại Takaoka Kenichi không?”

“Vẫn chưa rõ.”

“Nếu vẫn chưa rõ liệu chúng có liên quan với nhau không thì anh cần gì phải điều tra đến mức này chứ?”

“Chính bởi vì chưa rõ nên mới cần phải điều tra. Tôi không có ý định làm chuyện vô ích ở đây.”

Cái luận điểm ấy gã đã sử dụng không biết bao nhiêu lần rồi. Hôm nay tái diễn nữa sao?

“Nhưng nếu điều tra hết tất cả những manh mối mà anh đã mắt thấy tai nghe thì bao nhiêu thì giờ cho đủ?”

“Tôi không nghĩ rằng tiến độ điều tra của tổ tôi chậm hơn những tổ khác.”

“Ý tôi muốn nói ở đây là, nếu như anh đã có năng lực như vậy thì tại sao không mau chóng thắt chặt đối tượng tình nghi lại để đẩy nhanh tiến độ điều tra đi hả?”

“Tôi đang loại trừ dần đối tượng tình nghi theo cách của tôi. Tạm thời tôi vẫn chưa điều tra đến quá khứ của viện trưởng học viện tu dưỡng đạo đức Shinakawa…”

“Cũng như nhau thôi. Dẫu cho vụ tai nạn của Mishima Tadaharu có bị nghi là dàn dựng hòng gian lận bảo hiểm đi chăng nữa, đó cũng là chuyện chín năm trước rồi, thời gian lập án cũng đã hết công hiệu.”

“Tôi không hề có ý định mở lại vụ án ấy. Tôi chỉ muốn điều tra xem vụ việc ấy có quan hệ nhân quả gì với vụ án hiện tại hay không.”

“Ý anh là vụ tai nạn gây ra cái chết của Mishima Tadaharu, bố của nhân chứng đầu tiên phát hiện ra vụ án sao? Anh thực sự nghĩ vậy đó hả?”

“Dĩ nhiên. Cho đến khi tìm ra được manh mối cho thấy rằng giữa hai vụ án không có liên can gì đến nhau, tôi không hề có ý định rời khỏi hướng điều tra này.”

Hai người họ đã hoàn toàn bỏ mặc bốn mươi điều tra viên khác trong phòng. Cô liếc nhìn xung quanh thì thấy dưới hội trường có hơn mười người đang bật đèn xanh ra hiệu mau chóng tiếp tục cuộc họp cho họ nhờ đi.

Reiko quay lại phía trước, liền chạm mắt với Imaizumi. Sếp ấy gật đầu, đoạn lên tằng hắng.

“… Anh còn muốn báo cáo gì nữa không, Kusaka?”

“Vẫn còn ạ, phần báo cáo về buổi thẩm vấn giám đốc hành chính Kurihara Mitsuru của công ty xây dựng Nakabayashi và giám đốc phụ trách khu vực quận Jonan, Igawa Hidehiko.”

“Vậy mời anh tiếp tục.”

Và thế là súng máy lại tiếp tục nã.

Cả hai người bọn họ đều không biết tường tận lắm về Mishima Tadaharu, nhưng về phần Takaoka thì Igawa lại nhớ rất rõ. Ông ta làm cho Nakabayashi được năm sáu năm gì đó, nhưng đã nghỉ việc ở công ty vào khoảng năm năm rưỡi trước. Giữa công ty và Takaoka không có xung đột gì với nhau.

“… Hôm nay tôi xin được dừng ở đây.”

Cảm ơn, thông tin đầy đủ lắm đấy ạ. Nãy giờ nhét đầy một bụng luôn rồi.

“Có ai có câu hỏi gì không?”

Không có không có.

“Vậy tiếp theo, xin được mời trưởng tuần tra Mizoguchi.”

“Vâng.”

Mizoguchi đứng dậy, gương mặt cũng có vẻ chán ngán lắm.

“Ừm… Cũng giống như hôm qua, chúng tôi tiếp tục kiểm tra số vật dụng được mang về từ nhà riêng của Takaoka Kenichi, nhưng đến giờ vẫn chưa tìm ra bất kì manh mối nổi bật nào. Thông thường Takaoka chi trả cho tất cả mọi thứ bằng tiền mặt, dẫu cho các mối quan hệ trong công việc có chuyển khoản cho ông ta đi chăng nữa, vào ngày hôm sau Takaoka sẽ ngay lập tức ra ngân hàng rút ngay… Có thể nói tài khoản ngân hàng chỉ như hòm thư bưu điện đối với ông ta vậy. Số dư trong tài khoản hiện tại khoảng hai mươi ba nghìn yên. Tiền điện và các khoản chi phí khác nghe nói đều được ông ta thanh toán bằng tiền mặt, vậy nên chúng tôi không thể truy ra các hoạt động giao dịch của ông ta.”

Mizoguchi báo cáo ngắn gọn, rồi nhường lại lượt cho trưởng tuần tra Toyama.

“Có thể nói rằng, tôi đã… phát hiện ra được một chi tiết quan trọng.

Gã có vẻ khá tự tin. Đúng là đồ ngạo mạn.

“… Sau khi đi tìm hiểu mười hai công ty bảo hiểm nhân thọ xung quanh khu nhà của Takaoka, chúng tôi đã có thể xác nhận rằng Takaoka đã kí kết hợp đồng bảo hiểm nhân thọ với công ty bảo hiểm Akuto, chi nhánh phía nam Omori.”

Trong hội trường bắt đầu nổi lên tiếng rì rào. Tiếng vải áo vest cọ sát vào nhau khi đổi tư thế. Cả mắt và tai của mọi người đều đổ dồn về hướng Toyama.

“Hơn nữa, hợp đồng lại có tới hai người thừa hưởng. Hai khaonr bảo hiểm được đăng kí vào bốn năm rưỡi trước. Người đầu tiên sẽ nhận được khoản tiền bảo hiểm mười triệu yên nếu Takaoka qua đời chính là Mishima Kosuke. Còn người kia sẽ được năm mươi triệu yên.”

Bầu không khí yên ắng đến mức lạ thường.

Năm mươi triệu yên, số tiền lớn như vậy không thể nào bỏ qua được.

“Người thừa hưởng ấy tên là Naito Kimie. Chữ ‘nai’ có nghĩa là ‘bên trong’, chữ ‘to’ nghĩa là ‘bụi cây’, chữ ‘kimi’ có nghĩa là ‘bạn’ trong xưng hô, chữ ‘e’ trong ‘Edo’, Naito Kimie. 49 tuổi, giới tính nữ, sống một mình. Là chủ kinh doanh một quán rượu ở khu Bắc Senju, quận Adachi.”

Nhắc đến Adachi thì cô lại nghĩ đến Nam Hanabatake, là quận Takaoka cư trú. Nhắc đến Tokyo thì phải nhắc đến quận Johoku, cũng khá gần quận Ota cô đang sinh sống.

Imaizumi cau mày lại, đoạn giơ ngón trỏ lên.

“Nhân vật này có quan hệ như thế nào với Takaoka?”

“Chuyện ấy tôi không rõ. Nhưng ít ra cũng biết được giữa hai người họ không có quan hệ huyết thống gì.”

“Quán rượu kiêm nhà riêng của bà ta như thế nào?”

“Vâng. Quán bar có sáu chỗ ngồi, trên phản trải chiếu ngồi có ba chiếc bàn, sức chứa của cả quán là hai mươi người cả thảy. Không có nhân viên. Mọi việc đều do một mình Kimie quán xuyến. Tầng hai của quán rượu là nhà riêng của bà ta. Quán ấy cũng khá nổi tiếng, buổi trưa thì bán cơm phần, nhưng bắt đầu từ 1 giờ, mọi người kéo vào để nhậu nhẹt.”

Imaizumi nhe răng cười.

“Cậu ăn ở đó rồi sao?”

“Vâng ạ. Hôm nay tôi đã gọi món teriyaki cá sọc cam và gà hầm rau củ, súp miso với rau muối, ăn kèm cơm trắng… Hương vị rất đậm đà và ngon miệng. Có vẻ như đấy là quán ruột của các nhân viên văn phòng và công nhân làm việc trong khu. Tôi không rõ buổi tối thì quán hoạt động thế nào, nhưng rượu shochu ở đó được đặt trước rất nhiều, vậy nên lúc ấy hẳn cũng phải đắt khách lắm. Khi nói chuyện với công ty bất động sản, tôi được biết rằng đó là nhà riêng của bà ta, không phải nhà đi thuê.”

“Vẫn chưa điều tra gì đến sao?”

Toyama gật đầu.

“Vâng. Hôm nay tôi đã giả vờ là khách mới tới lần đầu… Đại khái là chỉ điều tra được đến đó.”

“Được rồi. Bắt đầu từ ngày mai, hãy mang những người cần thiết đến để điều tra về Naito Kimie. Tiếp theo, xin mời phó trưởng tuần tra Shinjo.”

“Vâng.”

Đến lượt nhóm hai người bọn họ thì có vẻ như không thu hoạch được gì.

Cuối cùng cũng đến phiên của Reiko.

“Hôm nay nhóm chúng tôi đã đến hỏi thăm khu vực xung quanh địa chỉ trước đây của Takaoka Kenichi. Đáng tiếc là hiện thời…”

Nơi ấy đã bị xây lấp bởi một tòa chung cư, bởi thế nên cô không thể nào tiếp xúc được với bất kì ai đã từng quen biết với Takaoka vào mười hai năm trước. Cô cũng đã tiếp chuyện với một người đàn ông kinh doanh bất động sản trong khu phố ấy và được ông ta hưâ sẽ giúp tìm người cho. Bố mẹ của nạn nhân trước kia mở một hàng bán quà vặt, thế nhưng Takaoka lại không tiếp tục việc kinh doanh gia đình mà học lên đại học rồi đi làm nhân viên văn phòng. Sau khi bố mẹ của Takaoka qua đời thì tòa chung cư mới mọc lên. Nghe đâu vì việc di dời mà dân cư khu vực đó đã gặp không ít chuyện rắc rối.

“Nhà thầu tòa chung cư ấy là công ty xây dựng Nakabayashi, nhưng bên phụ trách việc di dời lại là công ty bất động sản Nakabayashi.”

Các điều tra viên và cán bộ khác ai nấy cũng lấy làm kinh ngạc.

Sau bài báo cáo của Kusaka, mọi người vẫn chưa nhận ra tầm ảnh hưởng cùa tập đoàn Nakabayashi đối với vụ án lần này là lớn đến cỡ nào.

Imaizumi ngẩng lên nhìn Reiko.

“Nhưng sau đó Takaoka lại chịu vào làm việc cho Nakabayashi… Quả là kì lạ hét sức.”

“Vâng. Đúng theo như Kusaka đã báo cáo khi nãy, Takaoka đã rời khỏi Nakabayashi vào khoảng năm năm rưỡi trước, sau khi đã phục vụ cho công ty được chừng sáu năm. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, chúng ta cũng không thể phủ định việc ông ta đầu quân vào Nakabayashi không lâu sau vụ di dời ở Nam Hanabatake. Về quá trình vụ việc ấy, từ ngày mai tôi sẽ xác minh cho rõ.”

“Báo cáo hết?”

“Vâng ạ.”

“… Còn ai có thắc mắc gì không?”

Không một cánh tay nào giơ lên.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của honda tetsuya