SOUL CAGE – LINH HỒN TỘI LỖI

Lượt đọc: 953 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
1

Một buổi chiều mùa hạ.

Cái bóng khổng lồ của cửa kéo.

Mặt đất được quét dọn sạch sẽ lênh láng nước.

Tấm phản sắt dày được trải ra để gia cố cho mặt đường.

Kosuke đang đứng chơi tho thẩn, tôi nói với thằng bé:

Đôi mắt cháu giống hệt như bố vậy.

Thế nhưng, trong lòng tôi lại không thực sự nghĩ như thế.

Tôi chỉ có thể nhìn vào bóng dáng đứa con trai trước măt mình mà thôi. Lúc bấy giờ Kosuke đã 11 tuổi. Đứa con trai trong kí ức tôi mãi mãi chỉ mới lên 5, nhưng cũng vì thế mà tâm can tôi lại thêm nặng trĩu.

Khuôn mặt bầu bĩnh tròn trịa. Đôi mắt lúc nào cũng ngước nhìn lên. Bờ vai nhỏ bé. Làn da rám nắng. Bắp thịt nơi đôi chân lúc nào cũng chạy nhảy. Đôi giày thể thao ôm lấy bàn chân trần.

Tôi phải tự mình bóp chết thứ tình cảm đang ngấp nghé trào dâng trong lòng, chỉ dám nhìn thằng bé với vẻ ước ao. Phải cố gắng lắm tôi mới có thể tiếp lời bằng chất giọng gượng vui. Bác là bạn của bố cháu đấy.

Thật ra, tôi chẳng phải loại người tốt đẹp gì cho cam. Tôi chỉ là một kẻ tàn nhẫn đứng ngoài cuộc quan sát, một tòng phạm, hay thậm chí là một kẻ phản bội đã hèn nhát trốn chạy để bảo vệ bản thân.

Loại người như thế, làm sao có thể giả mạo người lương thiện để đứng trước nạn nhân là con? Hay là chúng ta đi ăn tối cùng nhau đi? Cháu muốn ăn gì, bác sẽ đãi tất. Chỉ cho con no bụng trong phút chốc có được không? Con có thỏa mãn không? Con có nghĩ rằng ta xứng đáng được tha thứ không?

Những tháng ngày được ở bên Kosuke là quãng thời gian hạnh phúc nhất đời tôi.

Cảm giác được nắm chặt lấy bàn tay ấy, nhất quyết không buông giữa dòng người xô đẩy. Tôi vừa nhìn thằng bé vừa chìa thực đơn ra, con muốn ăn gì cũng được. Con thấy món này ngon không, ngon lắm hả, có thể được thưởng thức cùng một món ăn với con thế này, ta sung sướng lắm. Quãng thời gian nhàm chán khi chờ đến lượt ở công viên giải trí. Chụp hình lưu niệm với các nhân viên mặc trang phục nhồi bông. Gương mặt say ngủ khi ngồi trên tàu điện của con. Sức nặng của tấm lưng con. Giọng nói mơ trong lúc ngủ của con. Bố ơi.

Trái tim tôi đang rung động. Lần thứ hai trong đời, tôi biết được thế nào là hạnh phúc.

Tôi còn có thế làm được gì cho đứa trẻ này đây?

Mỗi ngày tôi đều cố gắng suy nghĩ.

Ngoài ra còn điều gì nữa? Ngoại trừ tiền ra, điều gì là quan trọng nhất? Điều gì mà tôi không thể có, điều gì mà tôi đã lỡ tay vuột mất?

Màu xám xịt của phố phường trông như một bãi tha ma, nhưng từ đấy, cuộc đời tôi lại bắt đầu được tô điểm bởi những màu sắc rực rỡ.

Cả ngày trời, tôi chỉ có thể âu yếm nghĩ về thằng bé. Một tuần là bảy ngày, cứ mỗi ngày nghĩ về con như vậy chắc chắn con sẽ cảm nhận được điều đó. Những ngày nghỉ cũng không còn trống rỗng như trước đây, chúng đã trở thành những khoảng lặng rõ rệt, những khởi đầu mới mẻ đáng quý.

Tôi mỉm cười trước cái nóng của mùa hạ, trước cái lạnh của màu đông. Nếu nói rằng mỗi ngày mới trôi qua tôi không hề cảm thấy tội lỗi là nói dối thế nhưng con người ta đâu thể nào chỉ sống bằng cách tự trừng phạt chính mình được. Họ chỉ có thể tiến lên phía trước với gánh nặng tội lỗi tàn nhẫn trên vai cho đến khi đạt đến giới hạn.

Tôi biết điều đó chứ. À không, phải nói rằng tôi nhớ rõ cảm giác đó lắm.

Nièm vui sướng khi được con tin tưởng. Cảm giác mãn nguyện khi được con cần đến.

Chính vì thế nên tôi không muốn mình thất bại. Tôi phải bảo vệ đứa trẻ này. Vì con, tôi có thể làm mọi thứ để được sống. Dẫu cho có nghèo khổ cách mấy tôi cũng không từ bỏ. Tiền bạc có thể được thay thế bằng tất cả mọi thứ.

Thay vào đó, sống một cuộc đời đạm bạc cũng tốt. Chỉ một ít thôi cũng đủ để khiến cho gã đàn ông chìm sâu trong tội lỗi này sống một cuộc đời hạnh phúc.

Lúc tòa chung cư Nakano lát mảnh ván sàn cuối cùng cũng là lúc tôi thông báo ý định nghỉ việc của mình với công ty xây dựng Nakabayashi, nơi đã giúp đỡ tôi trong vòng sáu năm qua.

“… Takkakka ơi.”

Bị gọi với cái biệt danh ngu ngốc đó, tôi liền quay đầu lại, ngay lập tức trông thấy gã ta đứng ngay cửa ra vào.

Trưởng thư kí hành chính công ty Kinoshita, Tobe Makio. Thương hiệu của gã là cái áo khoác dài màu đen chẳng ăn nhập gì với môi trường xung quanh. Đôi giày cùng màu trông như được tráng men, gõ trên sàn kêu cộp cộp.

Bất kể đối phương là ai, tôi vẫn chăm chú dộng miệng súng bắn đinh xuống sàn.

Ngon tay tôi bóp cò. Một cây, rồi lại thêm một cây nữa lần lượt ghim thẳng xuống. Âm thanh giống như mấy cây súng được trang bị ống giảm thanh thường thấy trên phim truyền hình vậy.

“… Anh tính nghỉ việc ở Nakabayashi thật à?”

Cây súng bắn đinh bỗng dưng bắt đầu rên rỉ, tiếng kêu của áp lực không khí bị dồn ép trong khoang đinh.

“Anh không thể nào trốn khỏi tôi được đâu… Anh Takaoka yêu quý ơi.”

Giọng nói ngọt ngào. Pha lẫn sự điên cuồng mất trí.

Tôi thầm tặc lưỡi.

“Anh có nghe không đấy hả? Ta. Ka. O. Ka… Kenichi?”

Một cây, một cây, một cây nữa. Bụp, bụp, bụp.

“Tôi đã tận tình giúp đỡ anh bấy lâu nay, vậy mà lúc nghỉ việc, anh cũng không thèm đến chào hỏi một tiếng… Ôi, chẳng phải là lạnh lùng quá sao?”

Tôi chốt cò súng lại rồi đặt nó xuống sàn.

Tiếng rên rỉ do không khí bị nén vẫn chưa dứt.

Tôi đứng dậy, chỉnh lại tư thế cho đàng hoàng.

“… Đã được anh giúp đỡ bấy lâu nay. Nhân dịp này tôi muốn nghỉ việc ở công ty xây dựng Nakabayashi để tự mình…”

“Bớt giỡn đi!”

Tobe đá văng lon nước rỗng được dùng thay gạt tàn dưới chân. Bức tường màu kem mơi được trát vôi lên bị móp vào một chút, đôi chỗ nhuộm màu nhám đen.

“Nhờ tao cho phép mà mày mới được sống tới giờ. Có hiểu không hả? Mày là Takaoka Kenichi đấy.”

“… Vâng, tôi hiểu.”

Gã ta xoay người lại, xin hãy cẩn thận giùm, thế nhưng gã lại đá vào dưới chân tường thêm lần nữa.

“Tôi cũng không có ý muốn trốn tránh gì đâu. Chẳng qua là tôi đang nghỉ đến chuyện làm cho mấy công trình nhỏ hơn thôi.”

“Nói gì? Mày tính chuyển đi á?”

“Không phải chuyển đi. Tôi vẫn ở lại khu này.”

Tôi có cảm giác cơn giận dữ của Tobe như đang cuộn lấy không khí xung quanh lại thành một vòng xoáy, biến chúng thành cơn gió lốc, cuốn phăng tất cả mọi thứ trên đường đi.

“Hê, thật vậy sao…?”

“Vâng ạ. Giống như anh Tobe đã nói, tôi là Takaoka Kenichi. Dẫu có đi đâu làm gì đi chăng nữa, tôi cũng không có ý định chạy trốn khỏi anh đâu.”

Có vẻ như rốt cuộc Tobe cũng hài lòng với câu trả lời của tôi.

“… Vậy sao vậy sao…. Ở kìa, Takaoka yêu quý đừng sợ. Hồi nãy tôi chỉ hơi hoảng lên thôi mà.”

Gã ta vừa nhe răng ra cười vừa vỗ vào bức tường khi nãy chính gã đã làm dơ.

“Xin lỗi nha. Nhưng mà bức tường bị bẩn rồi nè. Không sao chứ?”

“Không sao đâu ạ. Chỗ bị móp ấy chỉ cần trám bột đánh bóng vào sẽ hết thôi.”

Gã lại chà xát bàn tay bẩn thỉu ấy vào bức tường.

“… Anh Takaoka này, tiệc nhậu tối nay anh đi không? Là tiệc chia tay anh do tôi tổ chức đấy. Quán ‘Pateo’ trước ga. Nhớ sau khi tan ca đấy nhé.”

Tôi hơi lưỡng lự, bảo rằng mình không thích mấy chuyện tiệc tùng như thế lắm, nhưng Tobe lại không chịu nghe. Nếu tôi nói tôi không uống được rượu thì thế nào cũng chọc cho gã nổi trần lôi đình. Không còn cách nào khác, tôi đành phải dùng lời ngon tiếng ngọt để đáp lại vậy.

Lúc tôi tới được quán “Pateo” ấy thì xem chừng bộ dạng Tobe đã say khướt.

“Ô hô, Takaoka yêu quý ơi, lại đây nè, lại đây nè. Ngồi đây ngồi đây.”

Bên tay trái của Tobe có hai nàng đang ngồi hầu rượu. Trước mặt lại thêm một nàng nữa.

“Đây là cậu Takaoka, bạn thân của anh đó. Có phải đẹp trai lắm không?”

“Đúng thiệt nha, đẹp trai quá trời.”

Mặc dù đúng như đã dự đoán từ trước, nhưng tôi vẫn thẹn đến nỗi đỏ cả mặt.

Mấy cô gái làm việc ở nơi buôn phấn bán son thế này thật ra chẳng lấy gì làm thích thú với lũ đàn ông nghèo túng như tôi. Ở mâgs quán bar có dịch vụ bề nổi khá là trong sạch để ngụy trang thế này, các cô tiếp viên sẽ ưu tiên thay phiên nhau phục vụ những gã như Tobe hơn. Mà cũng đúng, khoảng cách giữa tôi với Tobe ai còn sáng mắt cũng nhận thấy được ngay.

“Nè nè, nhóm máu của anh Tobe là gì dzậy?”

“Hừm? Anh á hả? Anh có nhóm máu dê đó nha.”

Những gã đàn ông có tiền đến chốn này muốn làm gì cũng được.

“Chời ơi, người ta thấy bây giờ… Thôi, anh phải trả lời em đàng hoàng mới chịu.”

“A ha ha, a… Ờ để xem, nhóm A đó.”

“Xạo quá à, á, người ta nhìn kìa. Anh xạo đúng không?”

“Thì nhóm B. Chắc chắn là nhóm B.”

“Anh Tobe sau này đi xét nghiệm máu đàng hoàng đi nha.”

Họ cười rộ cả lên. Tôi cũng nhất thời nở một nụ cười.

“Nè nè, vậy anh Takaoka nhóm máu gì?”

“À… Tôi cũng nhóm máu A.”

Lại thêm một tràng cười nữa.

“Sao mà được. Hai người sao mà có nhóm máu giống nhau như vậy.”

“Sai rồi, chắc chắn là anh Tobe nhớ sai rồi.”

Đúng lúc ấy, tôi quyết định chen vào chỗ hai cô nàng kia để ngồi kế bên Tobe.

“Xin lỗi nha, chốc nữa tôi sẽ về chỗ ngay.”

Tôi không chần chờ gì cả, ngay lập tức nhích người lại gần rồi ghé vào tai gã.

“Xin lỗi, cho tôi hỏi… Ừm, vụ việc bốn năm trước của Mishima Tadaharu, anh đã dọn dẹp sạch sẽ rồi đúng không?”

Tobe ngậm điếu thuốc, phả ngay làn khói mờ mờ vào người cô nàng đang ngồi trước mặt. Cái bật lửa màu xanh nhạt bị gã vứt lên bàn.

“À à, anh cũng thấy mà đúng không? Hình như sau đó anh cũng bị cảnh sát hỏi thăm nhỉ?”

“Dạ không, họ chỉ kêu tôi hướng dẫn xung quanh công trường thôi.”

“Vậy à? Vậy chắc là anh phải vờ vịt không hay không biết gì hết chứ?”

“Cũng không đến nỗi thế…”

Nên hỏi thế nào để tránh tên của Kosuke ra đây.

“Vậy… số nợ ấy cũng xong xuôi rồi ạ?”

Tobe gật đầu cái rụp, rồi lại tiếp tục phà ra thêm một làn khói đặc.

“Dĩ nhiên. Việc của tôi là thế mà!”

“Hẳn là anh phải ra tay sạch sẽ gọn gàng lắm nhỉ?”

“Á à, hồi đó tôi có nói anh nghe mấy chuyện, giờ quên hết sạch rồi hay sao?”

Xác nhận được chuyện ấy, tôi hở phào nhẹ nhõm trong lòng. Thật không uổng công mình đã lê xác đến tận đây.

Gần một tiếng sau, tôi xin phép ra về. Có vẻ như tâm trạng Tobe đang vui lắm, gã vỗ vai tôi, lại còn chúc tôi sức khỏe nữa.

“Lúc nào gặp chuyện khó khăn thì cứ lại đây, tôi sẽ chỉ dẫn cho anh, nhé… Ta. Ka. O. Ka.”

Tôi cúi đầu xuống, đoạn quay gót bước ra khỏi phòng.

Và cũng không hề có ý định gặp lại gã lần thứ hai.

Thế nhưng bóng dáng của Tobe vẫn cứ hay bất thình lình hiện lên ngay trước mắt tôi.

Mấy tiệm điện, nước, gas, và cả cái bọn hay được gọi là “nhà thầu phụ” vốn dĩ có quan hệ với Tobe từ trước, vậy nên tin tức về chuyện tôi đang ở đâu làm việc gì đều được truyền tới tai gã ta. Cũng may là tôi đã lường trước hết những chuyện thế này.

Tuy vậy, tôi không nghĩ chuyện lại đến mức gã phải thân chinh đến tận nơi giáp mặt tôi. Mấy trò theo dõi kia chắc là do gã lo lắng về hành động của tôi, hoặc cũng có thể do gã rãnh rỗi quá chẳng có việc gì làm.

Khi ấy, tôi vẫn tiếp tục dắt Kosuke đi làm chung với mình. Tôi thật sự rất bất an, không biết liệu Tobe có biết về sự tồn tại của thằng bé hay không.

Mặc dù tối đó Tobe bảo đã dọn dẹp sạch sẽ vụ việc của Mishima Tadaharu, nhưng hạng người như gã, có khi sau này lại đi gây chuyện với tôi không chừng. Đến lúc Kosuke đã đủ tuổi đi làm kiếm tiền, bọn chúng lại đến bảo bố nó mượn nợ phi pháp, lãi mẹ đẻ lãi con rồi bắt thằng bé phải nai lưng ra trả. Đám chúng nó là loại người có thể bình thản làm những việc như thế kia mà.

Nghĩ đến chuyện ấy tôi lại đâm lo, lỡ như Kosuke đang gặp nguy hiểm thì tôi phải làm sao đây? Nếu tôi không biết được thằng bé đang gặp phải chuyện gì thì làm sao có thể kịp thời ra tay ứng phó? Rốt cuộc tôi vừa phải cảnh giác với bóng ma của gã Tobe, vừa không dám rời mắt khỏi Kosuke lấy một giây một phút nào. Chỉ cần tôi giữ chặt lấy thằng bé, nhất định nó sẽ không sao. Chỉ cần thằng bé còn bên cạnh tôi, Tobe nhất định sẽ không thể làm hại nó được. Tôi vừa tự nhủ với bản thân như thế vừa sống qua từng ngày.

Tuy thành tích của Kosuke ở trường bết bát thật, nhưng thằng bé chắc chắn không phải hạng đần độn. Thằng bé tiếp thu công việc rất nhanh, trí óc lanh lợi, cơ thể linh hoạt, sức lực cũng khá.

Thằng bé ăn khỏe, lao động vất vả, ngủ rất say. Mới có một năm mà tướng tá đã khác hẳn, tráng kiện hơn nhiều, tay nghề cũng ngày một trau chuốt.

Nhưng do mới 15 tuổi đầu mà đã theo cái nghề này nên mãi mà thằng bé vẫn không cao lên được. Tôi cũng thầm nghĩ mình đã lỡ hại thằng bé rồi, thế nhưng lại không tìm ra được dịp nào để xin lỗi. Mà bản thân nó cũng chẳng có vẻ gì là để tâm. Thôi, cứ im lặng là tốt hơn cả.

Lúc đầu tôi trả cho Kosuke năm nghìn cho một ngày công. Sau một năm thì tăng lên tám nghìn. Tôi không nhớ rõ mấy lần còn lại tăng lên bao nhiêu, nhưng đến khi thằng bé được 18 tuổi thì lương của nó đã là mười nghìn yên. Tôi tăng lương cho nó, xem như là quà mừng sinh nhật.

Công việc của chúng tôi đòi hỏi phải làm cả ngày thứ Bảy, tính ra cả tháng trời quần quật suốt 25 ngày cũng được bốn trăm năm mươi nghìn yên. Trừ hết thuế mas này nọ ra thì xem chừng lương của một thằng nhóc 18 tuổi như vậy cũng đâu có tệ. Nhưng càng về sau tôi càng không thể tăng lương cho Kosuke thêm được xu nào. Nếu chịu khó làm, sau này thằng bé sẽ không cần phải nhận thù lao theo ngày nữa, mà có thể tự mình nhận thầu hẳn một công trình luôn. Tôi lúc nào cũng muốn nuôi dưỡng Kosuke cho đến cái ngày đó.

Tôi và Kosuke là đôi bạn chí cốt.

Thi thoảng tôi với thằng bé cũng cãi nhau. Bàn bạc hợp đồng với chủ đầu tư khác nhau nên sau khi làm xong công trình, chúng tôi bị họ gây khó dễ; cũng có khi chúng tôi đọc sai bản thiết kế, bị nhà thầu trung gian cắt giảm thù lao. Thế nhưng mọi chuyện âu cũng là trải nghiệm có ích, cho cả bản thân tôi lẫn Kosuke.

Cứ đến ngày ấn định là tôi lại trả lương cho Kosuke. Dẫu cho thằng bé có lưỡng lự đi chăng nữa, tôi cũng nhất quyết ấn vào tay nó cho bằng được. Hiển nhiên đó chẳng phải cách ngọt ngào để thể hiện tình cảm, nhưng Kosuke hiểu rất rõ điều đó. Thay vì ăn năn tạ lỗi bằng cách tự giảm tiền lương, rút kinh nghiệm để sau này hoàn thiện bản thân còn khó hơn nhiều. Bởi thế nên Kosuke không bao giờ mắc cùng một lỗi. Tôi rất lấy làm tự hào vì điều đó.

Một ngày nọ, vào khoảng giữa tháng Mười năm nay.

“… Anh Ken này, hình như bên Konoshita lại nữa rồi đấy.”

Matsumoto hiệu điện thì thầm vào tai tôi ở công trường.

“Lại nữa… sao?”

Tôi ngó nghiêng xung quanh. Kosuke lúc ấy đang ra ngoài mua nước uống và bánh kẹo về cho kịp buổi giải lao lúc 3 giờ. Ngoài Matsumoto và tôi ra thì chẳng còn ai.

“… Công trường nào vậy?”

Matsumoto nhăn mũi lại.

“Của Nakabayashi chứ đâu. Tòa chung cư Musashi Kosugi. Diều Hâu mới vào nghề, té từ tầng chín xuống… Thiệt tình, nghĩ cái gì vậy không biết.”

Tim tôi quăn đau đến mức như muốn nổ tung.

Chắc chắn là do gã Tobe làm.

“Anh Akimoto bên Maruyoshi cũng lấy làm lạ, rõ ràng người ta đâu phải đân nhà nghề đâu mà lại bắt làm chuyện đó. Nghe bảo nửa tháng nay, anh ta chỉ làm mấy chuyện như khuân vác ống nước và vật liệu kim loại thôi. Nói cho cùng cũng chỉ là kiểu công nhân làm việc chân tay. Vậy mà tự dưng… đùng cái lại té chết.”

Tôi nhớ lại cái chết tàn nhẫn của Mishima Tadaharu.

“Cơ mà, anh kiến trúc sư Shimatani cũng có nói Nakagawa, tức là cái người té chết ấy, nghe đồn nợ nần nhiều lắm. Hình như do anh ta làm người bảo lãnh liên đới để người quen vay tiền thì phải. Hồi trước anh ta làm cho công ty thương mại địa ốc, anh Shimatani biết mặt luôn mà, nhưng lúc cất tiếng gọi thì anh ta lại ra vẻ như đang chạy trốn ấy. Ảnh thấy lạ nên nhân dịp đến công ty cũ của Nakagawa có chút việc liền hỏi thăm thử xem, mới biết được Nakagawa nghỉ việc lâu rồi… Mà nghe đâu do bị đuổi vì dám táy máy vào tiền bạc của công ty.”

Vùng da ở cổ tôi nổi hết cả gai ốc lên. Dưới hai bên nách, mồ hôi túa ra rất khó chịu.

“Tôi cũng khôg rõ lắm, mà nghe bảo rằng sau này, anh ta vay nặng lãi… Chẳng phải là giống với bố của nhóc Ko lắm sao? Đều là những gã cùng đường đến làm việc cho Kinoshita, rồi tự dưng đến thời đều té chết cả. Đấy, bên công ty lại viện cớ do tai nạn, rồi thó hết tiền bảo hiểm… Bên đăng kí cũng là Kinoshita mà bên thụ hưởng cũng là Kinoshita, ngay cả Nakabayashi cũng…”

Anh làm ơn đừng nhắc về bố thằng Kosuke nữa.

Ngay lúc tôi vừa tính lên tiếng thì…

Đã quá trễ.

“… Khoan đã, ý bác là sao? Giống như bố cháu là giống thế nào?”

Lúc tôi nhận ra thì Kosuke đã đứng ngay hành lang, trên tay lủng lẳng bịch đồ mới mua về từ cửa hàng tiện lợi.

“À không, Kosuke…”

Không để cho tôi kịp viện cớ, Kosuke đã một mạch bước thẳng đến chỗ của Matsumoto.

“Ý bác là sao? Cái gì mà ‘đến thời đều té chết cả’? Hả, bác Matsumoto?”

Thằng bé lắc lắc đôi vai của Matsumoto, anh ta chỉ còn nước chối bay chối biến với vẻ khổ tâm.

“Hồi nãy bác nói vậy là sao? Cùng đường, làm việc cho Kinoshita? Là sao vạy, hả bác Matsumoto?”

“Ngưng ngay, Kosuke!”

Kosuke gạt tay tôi ra rồi xoay người lại. Bộ dạng thằng bé trông hệt như quỷ dữ.

“Lão đại, bác biết chuyện này không?”

“… Không.”

“Nhắc mới nhớ, lúc bố cháu mất, lão đại đang làm việc cho Nakabayashi mà, phải không? Vậy bố cháu vào làm cho Kinoshita chỉ vì muốn chết thôi sao? Có phải là bố đã canh thời điểm thích hợp rồi lao người xuống từ giàn giáo không? Trước khi bố chết, lão đại có biết không?”

Tôi không thể nói được gì. Cho dù có bị thằng bé tóm lấy cổ áo đi chăng nữa, cho dù có bị nó lắc lắc hai vai đi chăng nữa, không hề có bất cứ lời lẽ nào được thốt ra từ miệng tôi.

“Bác trả lời cháu đi! Bác biết hết phải không? Bác biết là bố cháu tự tử vì nợ nần, vậy tại sao bác không ngăn cản hả?”

“Thôi ngay, nhóc Ko!”

“Tại sao vậy? Không phải ông đã nói mình là bạn của bố sao? Vậy thì tại sao… Tôi nói đâu có sai đâu đúng không? Vậy ông có chứng kiến cảnh bố tôi chết không? Có lẽ nào, ông… ông cũng chung một giuộc với đám người ấy?”

“Nhóc Ko!”

Matsumoto khóa chặt hai tay của Kosuke lại ra đằng sau, rồi cứ thế lôi thằng bé ra khỏi người tôi. Kosuke mất đà ngã lăn ra sàn.

“… Nhóc Ko à, dù cho có chuyện gi đi chăng nữa, cháu đừng có… cháu không được phép dùng những lời lẽ như vậy với anh Takaoka, có nghe không?”

Kosuke lồm cồm bò dậy trên nền nhà dốc, vẻ mặt bang hoàng.

“Con người này đã vì cháu nên mới ra sức làm nhiều việc như vậy! Những người khác thì bác không biết thế nào, nhưng mấy công nhân trước kia làm việc chung đều quen biết nhau cả.”

Tôi tóm lấy cánh tay của anh ta.

“… Anh Matsu à.”

“Không, anh phải để tôi nói. Chỉ vf một đứa mồ côi không thân không thích như cháu mà anh Ken phải đứng ra làm biết bao nhiêu chuyện! Cháu chỉ mới là một thằng nhóc thôi, vẫn còn chưa biết gì đâu, làm sao mà hiểu được sau lưng cháu, anh Ken phải hạ mình cúi đầu trước bao nhiêu người. Có chuyện gì xảy ra cũng phải nói với ảnh trước, rồi thì mọi trách nhiệm ảnh xin chịu, lúc nào cũng cố gắng hết sức, làm việc vất vả để lo cho tương lai của cháu… Con người này, dù cho không phải là cha mẹ ruột thịt của cháu đi chăng nữa, nhưng cũng đã làm rất, rất nhiều thứ vì cháu. Vậy mà cháu lại dùng những lời lẽ như vậy với anh Ken, tuyệt đối không thể tha thứ được!”

Kosuke từ từ đứng dậy. Thằng bé lại một lần nữa đi khỏi công trường.

Cả tôi lẫn Matsumoto đều không đuổi theo.

Tôi nhặt bịch đồ thằng bé đã đánh rơi lên. Bên trong có gói bánh gạo nướng giòn vị nước tương, bịch chocolate trông như quà vặt rẻ tiền cùng ba lon nước. Cà phê Pokka là cho tôi, trà Ito En là của Matsumoto, Coca là của Kosuke. Lúc nào cũng như vậy, đấy là những thức uống ưa thích của chúng tôi.

Tiếng thở dài nãy giờ bị Matsumoto đè nén rốt cuộc cũng được buông ra.

“… Hồi nãy tôi lỡ nói quá nhiều rồi.”

Tôi cũng chẳng có tư cách nào để mà trách móc anh ấy.

“Không đâu… lỗi cũng do tôi mà. Do đã không làm điều đúng đắn.”

Tôi đưa cho Matsumoto lon trà, rồi cùng nhau hút vài điếu.

Điếu Mild Seven hôm ấy đắng một cách kì lạ.

2

Chủ Nhật, ngày 7 tháng Mười Hai. 10 giờ 40 phút sáng.

Kusaka đang ngồi ở quán nước gần nhà Mishima Kosuke.

“Ngày nghỉ mà lại làm phiền cậu thế này, thật có lỗi quá.”

Ánh mắt Mishima dán chặt xuống mặt bàn, cái cằm hơi chìa ra.

“Cũng không hẳn…”

Quán nước này theo kiểu bình dân, đâu đâu cũng có. Bữa sáng hì phục vụ bánh mì nướng, trứng ốp la và thịt xông khói. Giờ trưa thì có mì Ý và cơm cuộn trứng. Những vị khách đến đây một mình hầu như đều đang đọc báo hoặc truyện tranh.

Tính luôn Satomura vào là ba người, đều gọi cùng một phần ăn sáng. Theo như trên bảng hiệu, cà phê ở đây là hiệu UCC thì phải. Vị không ngon, nhưng cũng không đến nỗi tệ.

“… Lần trước tôi có hỏi cậu về chuyện của Nakagawa Michiko.”

Gã dò xét sắc mặt của Mishima, nhưng cậu lại không có phản ứng gì đáng chú ý.

“Bố của cô bé, Nakagawa Noburo, hồi hai tháng trước cũng gặp tai nạn té chết ở công trường do công ty Kinoshita phụ trách…. Chuyện này, cậu có biết không?”

Mishima với tay lấy gói thuốc nằm ở mé bàn. Lark Mild. Cậu ta châm điếu thuốc bằng quẹt gas, trông chẳng có vẻ gì là đang xao động.

“… Vậy sao?”

Câu nói ấy thật ra chính là mấu chốt rất quan trọng.

Bố của hai người bọn họ, tuy thời điểm có khác nhau, nhưng đều cùng làm cho công ty Kinoshita, cùng gặp tai nạn té chết. Câu nói khi nãy của Mishima cho thấy rằng cậu ta hoàn toàn không hay biết gì về chuyện ấy.

Nhưg chắ chắn cậu ta phải biết. Đó là ý kiến của toàn thể ban điều tra Tổng bộ. Nếu Mishima phủ định điều ấy thì khoan bàn tới khả năng cậu ta là hung thủ, tạ thời gã đã có thể khẳng định khả năng ngụy tạo bằng chừng của cậu ta.

Cái gì cũng có mặt trái của nó. Nên thận trọng lưu ý điều ấy.

“Vậy sao…? Vậy thì vẫn còn một chuyện nữa. Takaoka Kenichi có mua bảo hiểm nhân thọ và chỉ định người thụ hưởng là cậu. Chuyện đó thì sao?”

Khác với khi nãy, ánh mắt của cậu ta có chút xao động. Có lẽ Mishima đã lường trước mình sẽ bị hỏi về vụ việc của Nakagawa Noburo, chỉ có điều cậu ta không ngờ rằng cảnh sát lại động tới vụ tiền bảo hiểm.

“Ừ thì… Tôi cũng có nghe bác Takaoka nói qua.”

“Ông Takaoka có đưa giấy chứng nhận cho cậu không?”

Lúc lục soát nhà riêng của Takaoka, không một ai phát hiện ra bất kì loại giấy tờ bảo hiểm nào cả.

“Đâu, để xem… Tôi cũng không nhớ nữa.”

Hợp đồng bảo hiểm được kí vào bốn năm rưỡi trước. Đúng một năm cậu ta làm việc chung với Takaoka. Khoan hẵng nói đến tờ hợp đồng, ngay cả chuyện mình có nhận được giấy chứng nhận hay không, cậu ta còn không nhớ sao?

“Vẫn còn một người thụ hưởng nữa. Một người phụ nữ tên là Naito Kimie. Cậu có biết không?”

Lần này, biểu cảm của cậu ta có nét thay đổi, rõ hơn hẳn so với lần bị hỏi về tiền bảo hiểm khi nãy. Suy ngược lại, có nghĩa là lúc bị hỏi về Nakagawa Noburo, Mishima đã giả vờ tỏ vẻ không biết thật.

“… Naito, rồi gì nữa?”

“Kimie. Naito Kimie.”

Cậu ta nghiêng đầu ngẫm nghĩ trong giây lát.

Mishima rít một hơi, nhả đám khói hướng về con đường vô hình nào đó mà Kusaka không nhìn thấy được.

“Hình như là… ở Shimoshakujii… mà không…”

“Cậu biết được chuyện gì sao?”

Cậu ta rít thêm một hơi nữa rồi dúi điếu thuốc xuống gạt tàn.

“Ừ thì… Cũng không hẳn, chỉ là tôi nhớ mang máng lúc làm ở công trường hồi trước có nhà một ông tên là Naito, vợ ông ta hình như tên là Kimie hay sao đó.”

“Chỗ đó ở Shimoshakujii phải không?”

“Để xem, quận Naito ở Shimoshakujii… Ừ, tôi nhớ là vậy. A, nhưng mà Naito… Là khu Shimoshakujii hay quận Naito ta… Chỗ nào ấy nhỉ…”

“Cậu làm ở đó cách đây mấy năm rồi?”

“Hai, ba năm gì đó… hay là trước đó nữa ta… Nếu như có sổ tay của bác Takaoka ở đây thì tốt quá.”

Nhà của Naito Kimie ở Bắc Senju, quận Adachi. Nếu là khu Shimoshakujii ở quận Nerima thì hẳn phải là người khác rồi. Mặc dù gã vẫn chưa biết rằng liệu có phải cách đây hai ba nâm, Kimie mới chuyển đến nơi ở hiện tại để sinh sống không.

Kusaka vừa gật đầu vừa nhìn vào mặt cậu ta.

Lúc hỏi chuyện liên quan đến Nakagawa Noburo, cậu ta đã tỏ ra không có phản ứng gì, vờ vịt như không biết. Thế nhưng khi nhắc đến vụ thụ hưởng khoản tiền bảo hiểm nhân thọ, biểu cảm quả thật có chút xao động, sao đó cậu ta mới đáp lại rằng không nhớ mình có nhận được giấy chứng nhận hay chưa. Khi nhắc đến Naito Kimie, cậu ta có nhớ mang máng hình như hồi xưa đã từng làm việc ở đó với vẻ tư lự.

Nếu tất cả đều là màn kịch đã tính toán từ trước, gã phải thạt lòng khen ngợi diễn xuất tài tình của Mishima. Bằng mà ngược lại, nếu như cậu không phải giả vờ, có nghĩa là quả thật Mishima Kosuke chăng hay biết tí gì về Naito Kimie cả. Kusaka có thể cảm nhận được điều đó. Mặc dù suy cho cùng tất cả chỉ là giả thuyết dựa trên kinh nghiệm của gã mà thôi.

“…. Vậy à? Vậy nếu như cậu có nhớ ra thêm điều gì thì cứ liên lạc với chúng tôi nhé, đừng ngại.”

Mishima vâng dạ đáp lời, đoạn nói rằng có khi trong nhật kí trước đây mình có ghi chép lại gì đó, sẽ vè nhà giở ra xem thử. Kusaka hơi bất ngờ. Gã không nghĩ người như Mishima lại có thói quen ghi nhật kí.

Trưa ngày thứ Hai, bọn Kusaka đến viếng thăm công ty Kinoshita ở khu Todoroki, quận Setagaya.

Trụ sở của công ty là một tòa nhà ba tầng có hình chữ L không lớn cho lắm. Tòa nhà được sơn màu nâu đỏ đã cũ, khi Kusaka ngẩng lên nhìn các cửa sổ và lan can phía trên, gã có thể cảm nhận được hơi người đang sinh sống.

Khoảng sân vây quanh bức tường và tòa trụ sở không hề có bóng xe nào đang đậu. Góc tường phía bên tay phải có một dàn ống sắt khổng lồ, được dựng từ khoảng vài chục thanh sắt dài cỡ bốn mét. Nhìn kĩ mới thấy, trên mấy ống sắt dính đầy sơn và bê tông.

Văn phòng hình như nằm ngau chính diện tầng một.

“Xin thứ lỗi.”

Ngay khi mở cánh cửa bằng kính có đề tên công ty ra, gã liền gặp ngay quầy tiếp tân. Đối diện là bốn cái bàn xếp thành hình vuông. Trong phòng có ba người, hai người nữ bận trang phục lễ tân và một người nam bận vest. Phía tay phải có một cái bảng trắng, trên chép thời khóa biểu và bảng phân công nhân sự của công ty.

“Vâng ạ?”

Người nhân viên ngồi ở vị trí gần nhất với quầy lễ tân đứng dậy. Đó là một cô gái trẻ, đeo kính.

“Tôi là người của Sở Cảnh sát Thủ đô. Thành thật xin lỗi vì đã đường đột thế này, nhưng cho tôi hỏi ngài giám đốc có ở đây không?”

Cô nàng hơi nheo mắt lại, cúi đầu xin bọn họ hãy chờ một chút rồi đi vè phái cánh cửa bên tay trái, giơ tay gõ cửa rồi mới mở ra, thông báo cho người bên trong biết rằng có khách đến.

Ngay lập tức, một người đàn ông tầm hơn 55 tuổi với chiều cao trung bình xuất hiện.

“Vâng, có chuyện gì vậy?”

Tuy đôi chân mày ông ta có hơi chau lại thật, nhưng biểu cảm không có vẻ gì là khó chịu.

“Thành thật xin lỗi vì đã đường đột đến đây thế này. Tôi là người của Sở Cảnh sát Thủ đô. Hiện tôi muốn hỏi ông một vài chuyện, liệu ông có thời gian không?”

Gã vừa giơ phù hiệu ra vừa thông báo với giọng điệu từ tốn nhất có thể.

Đối phương chỉ ừ một cái rồi gật đầu.

“Tôi là Kinoshita, giám đốc ở đây… Xin hỏi, cụ thể là anh muốn hỏi chuyện gì vậy?”

“Ừm, tôi muốn hỏi ông về vụ tai nạn hai tháng trước khiến cho Nakagawa Noburo mất mạng, và cả cái chết chín năm trước của một người tên là Mishimaf Tadaharu.”

Rốt cuộc ông ta cũng lộ vẻ khó xử.

“Hả…? Vậy thì, trước tiên hai vị cứ ngồi xuống đã. Yashiro, mang trà ra đây.”

Sau khi ra lệnh cho người nhân viên đầu tiên trò chuyện với bọn Kusaka, Kinoshita mời hai người họ bước vào căn phòng ông ta ở khi nãy. Phòng của giám đốc toát ra vẻ sang trọng với bộ trường kỷ và bàn làm việc bằng gỗ trông vừa bền lại vừa đắt tiền. Chỉ có điều, ô cửa sổ trong phòng hướng ra khu nhà hàng xóm nên trông rất tối tăm.

Phía sau lưng bộ trường kỷ có một bức tranh sơn dầu họa núi Phú Sĩ, trước bàn làm việc thì được trang trí một bức hoành phi khắc bốn chữ Hán “sơ chí quán triệt”1

1: Tức “dám nghĩ dám làm”

Sau khi trao đổi danh thiếp với nhau, Kinoshita liền mời bọn Kusaka ngồi xuống.

Một lát sau, nhân viên mang trà vào.

“… Xin phép.”

Người nữ nhân viên tên Yashiro trong một khoảnh khắc nhìn Kusaka như muốn nói điều gì đó, nhưng rốt cuộc, cô nàng chỉ cúi đầu chào bọn họ rồi bước ra ngoài.

Kinoshita nhấp trà với vẻ mặt đăm chiêu, đoạn tự mình mở lời trước.

“… Về hai vụ việc khi nãy anh nhắc đến, cảnh sát đã điều tra kĩ càng và kết luận rằng đó chỉ là tai nạn thôi mà.”

“Ừm, tôi biết. Nhưng hôm nay, tôi muốn hỏi ông về những chuyện xảy ra sau tai nạn kia.”

“Sau… tai nạn ư?”

Kusaka gật đầu, đôi mắt không rời khỏi khuôn mặt của Kinoshita.

“Công ty Kinoshita có đăng kí cho ông Mishima Tadaharu một khoản tiền nhân thọ trị giá mười hai triệu yên, và sau vụ tai nạn đã trở thành bên thụ hưởng số tiền ấy…”

“Cái đó là theo lẽ…”

Đương nhiên thôi mà, nhưng Kusaka đã giơ tay lên cắt lời Kinoshita.

“Tôi hiểu điều đó. Với môi trường làm việc ngoài công trường thế này, quý công ty có lo lắng âu cũng là điều đương nhiên. Vả lại, việc đền bù cho gia quyến của nhân viên trong công ty cũng là điều cần thiết.”

Ánh mắt của Kinoshita lia ra mép bàn.

“Ngoài ra, trước khi qua đời, Mishima Tadaharu đang ôm một khoản nợ gần mười triệu yên. Ông có biết chuyện đó không?”

Kinoshita khẽ hít vào một hơi, đoạn gật đầu.

“Ừ thì… bên phía cảnh sát cũng có nói cho tôi biết…”

“Vậy về phần Nakagawa Noburo thì sao? Cảnh sát có nói cho ông biết rằng ông ta vốn dĩ cũng đang khó khăn vì nợ nần chồng chất không?”

Tiếng thở dài run rẩy.

“Sao đây ta… Tôi cũng không nhớ nữa.”

“Sao cơ? Mới có hai tháng trước thôi mà… Vậy ai là người biết rõ chuyện này nhất?”

Ông ta bỗng dưng ngẩng mặt lên, nhưng ánh mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào mặt Kusaka.

“Những chuyện như vậy, tôi nghĩ rằng ở đây không ai biết rõ đâu…”

Cặp mắt ông ta chuyển động liên hồi. So với nhân viên của công ty Nakabayashi, rõ ràng vị giám đốc này dễ chột dạ và ngân thơ hơn hẳn.

“Trong công ty, người phụ trách những chuyện liên quan đến tiền bảo hiểm và phúc lợi lao động chính là giám đốc đây, đúng không?”

Không phải. Ông ta theo phản xạ lỡ miệng thốt ra.

“Vậy thì là ai?”

Rõ ràng là ông ta do dự không muốn nói.

“… Trong công ty có mười bảy nhân viên, trong đó mười hai người là công nhân làm việc ngoài công trường, tính thêm cô Yashiro khi nãy mang trà vào nữa, vậy là chỉ có bấy nhiêu người phụ trách công việc thôi phải không?”

“À không, cô ta là…”

“Vẫn còn một nữ nhân viên nữa, chưa kể đến người nam mặc vest khi nãy ở bên trong.”

Gã ngưng lại một lúc. Đôi mắt của Kinoshita vẫn dán chặt vào chính giữa mặt bàn, chẳng hiểu ông ta đang suy nghĩ đến chuyện gì trrong đầu.”

Trong góc phòng đối diện với chiếc bàn gỗ có đặt một bàn cờ shogi dày cỡ 15 centimete ngay trên sàn. Có lẽ trong tâm trí Konoshita bây giờ, tình thế hiện thời cũng giống như thế bí trên bàn cờ shogi vậy, và ngài giám đốc cũng đang nỗ lực hết sức hòng tìm kiếm nươc cờ tiếp theo giải vây cho mình.

Mấy chuyện liên quan đến bảo hiểm là do vợ tôi phụ trách. Vậy ông có thể mời bà ấy ra đâh được không? Hiện thời bà ấy đang ra ngoài có việc. Mấy giờ sẽ quay về? Chờ đến tối cũng không thấy về đâu. Bà ấy đang đi du lịch ạ? Đi đâu cơ? À không, cái đó thì…

“Sao vậy, giám đốc Kinoshita?”

Gã đã điểm trúng huyệt rồi chăng? Khuôn mặt của Kinoshita cang lúc càng méo mó khổ sở.

Ông ta thọc tay vào túi áo trong, khẽ tắc lưỡi.

“… Xin… xin thứ lỗi.”

Kinoshita đứng dậy, cầm gói thuốc rời khỏi bàn. Thuốc lá Peace. Ông ta ngậm một điếu vào miệng rồi bóp dẹp gói thuốc màu kem lại. Hình như đó là điếu cuối cùng.

Sau khi chăm điếu thuốc lên bằng cái bật lửa để trên bàn, ông ta nhả ra một làn khói dày đặc. Điều ấy có vẻ như cũng giúp ông ta bình tĩnh lại đôi chút.

“Thật ra thì… mấy vụ liên quan đến bảo hiểm… là do bên hành chính phụ trách… Anh ta tên là Tobe.”

“Có phải người đàn ông đang ở bên ngoài không?”

“… Không phải. Hôm nay anh ta không đến công ty.”

“Xinh nghỉ à?”

Lắc đầu.

“… Thì, làm về ba cái vụ đó đòi hỏi tính chuyên môn… Tóm lại là khác với đám lính làm ở công trường lắm…”

“Khi nào anh ta sẽ quay về?”

“Để xem… Hôm nay thì có hơi…”

“Vậy còn ngày mai thì sao?”

“Ừ thì…”

Kinoshita đáp lại rằng không biết khi nào Tobe sẽ quay về, cũng không có cách nào liên lạc được. Dĩ nhiên điêif này khiến Kusaka đâm ngờ vực, nhưng gã cũng không muốn đặt thêm câu hỏi nào.

Bởi lẽ tên họ và tuổi tác của nhân vật ấy, gã đã xác định được từ trước rồi.

Tobe Makio, 41 tuổi, hiện đang sống ở khu Yutenji thuộc quận Maguro.

Sau khi nhắn nhủ về lần viếng thăm tiếp theo, bọn Kusaka rời khỏi công ty Kinoshita.

“… Tổ trưởng à, sao anh không đào sâu thêm nữa?”

Satomura vừa nhìn vào khuôn mặt của Kusaka vừa nhỏ giọng.

“Có lẽ nguyên tuần này, tên Tobe ấy sẽ không đến công ty đâu.”

Sao cơ, Satomura buột miệng.

“Lúc đi ra, tôi có kiểm tra lại mấy cái bảng tên trên khung điểm danh ghi trên bảng trắng. Có tên Yashiro, Kawakami, Niki. Tên Niki cũng trùng màu đỏ với Yashiro, vậy có nghĩa Niki chính là nữ nhân viên còn lại. Kawakami là người nam bận vest kia. Bảng tên của Kinoshita, tức là giám đốc công ty, lại không được gắn lên bảng. Các nhân viên còn lại đều được phân qua khung điểm danh ở công trường. Còn lại tên của một người, Ito. Cột tên của người ấy trống không, vậy có nghĩa hoặc người ấy đã nghỉ việc ở công ty, hoặc đang có phép nghỉ ở nhà. Bảng tên của Tobe, anh có biết gắn ở đâu không?”

Không biết, Satomuar lắc đầu.

“Được gắn dưới ngày 26. Tấm bảng ấy được ghi từ đầu tháng, vậy có nghĩa ngày 26 ấy là từ tháng trước rồi. Bảng tên của các nhân viên khác đều cho thấy họ có mặt ở công ty hay đang ở ngoài công trường, đã nghỉ việc hay đang có phép ở nhà, duy chỉ có mỗi tên của Tobe lại được gắn với một ngày tháng cố định… Tôi nghĩ nhất định chi tiết ấy phải mang ý nghĩa nào đó.”

Đúng lúc ấy, phía sau lưng bọn họ cất lên tiếng gọi.

Do không có lý nào tiếng gọi ấy lại phát ra từ ngay trước mặt mình nên hai người họ bèn ngoái đầu lại, lập tức trông thấy người đang đứng đằng đó là cô nhân viên ban nãy trong văn phòng. Cô nàng khoác một chiếc áo khoác màu xanh rêu, miệng thở ra làn hơi trắng xóa.

“Vâng, có chuyện gì sao?”

“À, xin hỏi… Ừm, tôi có chuyện muốn nói với hai người. Là về Tobe.”

Tròng kính của Kusaka bỗng dưng bị sương phủ trắng xóa.

Thế là trong vô thức, gã cứ đứng nhìn chòng chọc vào cô nàng mãi không thôi.

Do cô nàng bảo rằng mình có thể nói chuyện trong khoảng một tiếng đồng hồ, nên cả ba người liền đi ra quán nước gần đó, gọi luôn ba ly cà phê.

“Tôi muốn kể cho hai người nghe về Tobe…”

Cô nàng ực một hơi hết luôn ly nước, đoạn dáo dác nhìn ngó xung quanh.

“… Trước đó tôi có nghe lén một chút… Chuyện Tobe có liên quan đến vụ tiền bảo hiểm là sao vậy ạ?”

Thật ra cái tên ấy khi nãy Kusaka cũng mới được nghe lần đầu, bị hỏi thế này…

“À không, cũng không có gì đâu?”

“Hắn ta không bị bắt sao?”

Cô nàng vẫn còn trẻ thế này, lại còn đang đi làm nữa, chẳng phải nên học hỏi phép cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói của mình sao?”

“… Tại sao cô lại nghĩ rằng anh ta nên bị bắt?”

Ngay lập tức, cô nàng liền cầm ly cà phê lên. Hình như do cô nàng không thích tròng kính mình bị hơi nước phủ mờ, nên rốt cuộc bèn đặt cái ly sang bên.

Đôi mắt dán chặt vào mặt nước đen ngòm.

“… Bởi vì hắn ta là một gã khốn nạn. Tên Tobe ấy…”

“Khốn nạn? Ý cô là sao?”

“Hắn ta là xã hội đen.”

Tobe Makio là… xã hội đen sao?

“Chuyện đó nghe có vẻ không ổn nhỉ… Theo như chúng tôi quan sát thì, Kinoshita chỉ là một công ty bình thường, vậy tại sao lại đi thuê một gã xã hội đen như vậy?”

Cô nàng khẽ thở ra một hơi, dường như là để kiềm chế sự hồi hộp.

“… Hai vị điêif tra viên đây có biết công ty Nakabayashi không?”

Bất giác, Satomura và gã cùng nhìn nhau.

“Có, chúng tôi có biết.”

“Chức sắc trong công ty đó toàn là dân xã hội đen cả.”

Con bé này biét cả chuyện ấy luôn sao?

“… Ừ thì, chuyện như vậy… nghe đồn rằng cũng có. Nhưng như vậy thì có liên quan gì đến Tobe?”

“Chính thức thế nào thì tôi không rõ, nhưng hắn ta vốn dĩ là nhân viên được chuyển đến từ Nagabayashi. Ngay cả hắn cũng nói thế mà.

Ra là vậy.

Gã đã có thể chắp nối được vài sự việc lại với nhau trong đầu rồi.

Yashiro lại tiếp.

“… Thật ra tôi cũng không rõ lắm, nhưng từ trước đến giờ một tuần hắn ta chỉ đến công ty có một, hai lần thôi. Mà dẫu có đến đi chăng nữa cũng chả bao giờ đụng tay đến việc gì…”

“Hôm nay chúng tôi cũng không thấy anh ta đâu.”

“Ừm… Đã mấy ngày rồi hắn không đến công ty.”

Từ khi nào anh ta không đến công ty nữa?”

Cô nàng bẻ bẻ ngón tay mình lên phần đầu gối.

“Hồi thứ Tư tuần trước cũng có ghé qua một chút… thì phải.”

Vậy suy đoán khi nãy của gã về ngày 26 tháng trước đã trật rồi sao? Thế nhưng, thứ Tư tuần trước tức là ngày 3 tháng Mười Hai, đúng vào cái ngày Takaoka bị sát hại. Sau ngày đó, gã Tobe lại không thấy đến công ty…

Cũng có khi chỉ là trùng hợp, nhưng đây quả là một chi tiết thú vị.

“Anh ta không bao giờ đụng tay đến việc gì là sao?”

Cô nàng nghiến răng nghiến lợi, đoạn gật đầu với vẻ phẫn uất.

“… Hắn ta lúc nào cũng tự tiện vào phòng thay đồ của đám con gái chúng tôi, thay vì chào hỏi cho đàng hoàng, hắn ta lại có hành vi quấy rồi của phường dâm tặc… Tay chân hắn táy máy sờ mó chúng tôi cũng là chuyện thường ngày như cơm bữa… Do tôi muốn giúp đỡ cho giám đốc nên ráng gồng mình chịu đựng, nhưng có một hôm giám đốc dẫn con gái theo… Con bé nói là mình không bị gì, nhưng tôi nghi lắm, có lhi nó cũng bị… rồi không chừng. Tôi…”

Cô nàng cầm ly cà phê lên uống, có vẻ như là để lấy lại bình tĩnh.

“… Hắn ta đã hơn 40 tuổi rồi mà lúc nào cũng hôi hám mùi rượu, đã vậy lúc có mặt mấy người phụ trách việc ngoài công trường hắn còn chả thèm đến… Gây gổ với hơn sáu mươi công nhân, còn dùng vũ lực với phụ nữ. Loại đàn ông như vậy…”

“Tại sao giám đốc Kinoshita lại cho phép người như vậy vào công ty mình?”

Đôi mắt cô nàng cụp xuống với vẻ chua xót.

“Chuyện đó tôi cũng không rõ… Nhưng có một hôm giám đốc đi vắng, tôi nghe thấy trên tầng hai có tiếng cãi nhau… Sau đó, tên Tobe ấy vừa đi xuống vừa cười ha hả, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì rồi, vậy mà… Vợ của giám đốc vẫn còn trẻ lắm, lại là một người rất xinh đẹp… Có khi đã bị hắn ta hãm hại cũng nên, vậy nên giám đốc mới không thể… đuổi cổ tên khốn nạn ấy được.”

Kusaka vừa thầm nghĩ đây đúng là một câu chuyện khó nuốt, vừa từ từ chắp nối lại ấn tượng của bản thân về cái gã tên Tobe Makio này.

“Gặp phải những chuyện như vậy, tại sao cô lại không nghỉ việc ở Kinoshita?”

Ngay lập tức, Yashiro tỏ ra vô cùng giận dữ nhướng đôi mày lên.

“Chuyện như vậy…! Thật ra thì ngoại trừ gã Tobe đó, còn lại mọi người trong công ty đều rất tử tế. Những người làm việc ngoài công trường này, anh Kawakami bên phòng Kế toán này, vợ của giám đốc này, ai trong đó cũng là người tốt cả. Nếu chỉ có mỗi mình tôi chạy trốn thì…”

Cô nàng nhoài người qua bàn.

“Cảnh sát các vị không thể nào gông cổ hắn ta sal?”

Kusaka đành phải lắc đầu trước câu hỏi ấy.

“Bây giờ thì không thể. Nhưng nếu mọi người phơi bày tình cảm của mình ra rồi đệ đơn kiện lên Sở Hình sự, tôi dám chắc rằng chúng tôi sẽ không tiếc công giúp đỡ. Thế nhưng, mọi người lại không muốn… làm như vậy sao?”

Đôi vai ủ rũ không còn chút sức lực nào.

“Quả nhiên… là không thể mà.”

Nhưng nhờ có hôm nay, Kusaka mới hiểu ra được nhiều chuyện.

Tobe đến làm việc ở công ty Kinoshita dưới danh nghĩa nhân viên được Nakabayashi thuyên chuyển đến để phụ trách công việc liên quan đến kí kết hợp đồng bảo hiểm. Rất có khả năng hắn ta có can dự đến vụ nghi án gian lận tiền bảo hiểm của Mishima Tadaharu và Nakagawa Noburo. Còn về vụ sát hại Takaoka Kenichi, gã vẫn chưa thể kết luận được liệu tên Tobe ấy có liên quan gì đến hay không, nhưng Kusaka không thể gượng ép bản thân phủ nhận khả năng hắn ta vô can được.

Hơn nữa, ba ngày sau khi Takaka bị sát hại, Tobe không hề xuất hiện ở Kinoshita.

“… Yashiro này, việc đệ đơn kiện Tobe về những hành vi của hắn sẽ có nhiều khó khăn, và cũng có khả năng tòa sẽ xử thua mọi người. Nhưng hiện tại, gã Tobe ấy đang bị chúng tôi điều tra vì có dính dáng đến một vụ án, nên rất có khả năng hắn ta sẽ bị tóm cổ sớm thôi.”

Đôi tròng mắt đen láy mở tròn xoe.

“Bởi vậy nê, cô Yashiro này…”

“Vâng ạ…”

“Tôi có một vài việc muốn nhờ đến sự giúp đỡ của cô.”

Cô nàng gật đầu với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Trước tiên, xin cô hãy cho chúng tôi biết số điện thoại của gã Tobe ấy. Rồi sau đó cô liên lạc với hắn ta, bảo là có chuyện cần hắn về công ry. Nếu như hắn chịu bắt máy và đến công ty, xin cô hãy gọi điện báo cho chúng tôi biết ngay. Trường hợp hắn ta đột nhiên xuất hiện, cũng xin cô lập tức báo chúng tôi, chúng tôi sẽ đến công ty của mọi người ngay. Nếu có thể, cô nên viện ra lý do nào đó để cản bước hắn ta lại trong lúc chờ chúng tôi đến… Cô làm được không, Yashiro?”

Yashiro sau khi nói rằng mình đã hiểu, liền cầm điện thoại lên gọi cho ai đó.

“… A, bé Sae đó phải không? Chị, ừm… không sao. Giờ chọ đang nói chuyện với mấy người cảnh sát tí. Nè, em email cho chị số điện thoại của anh Tobe qua liền được không? Ừ, mấy anh cảnh sát nhờ đó… Ừ, được mà… Cảm ơn em nhiều nha. Tạm biệt.”

Chẳng mấy chốc mà điện thoại của Yashirođax vang lên giai điệu quen thuộc, ngay cả Kusaka cũng biết. Ca khúc của nhóm The Beatles. Nhưng gã đã quên mất tên bài hát ấy rồi.”A, đến rồi đến rồi… Điện thoại của anh có bắn dữ liệu hồng ngoại1 được không?”

1: Truyền phát dữ liệu bằng tia hồng ngoại (IrDA – Infrared Data Association) là một dạng dịch vụ truyền phát dữ liệu nhanh chóng qua tia hồng ngoại, với khoảng cách tối đa là 1 mét, và chỉ có thể truyền phát email, số điện thoại hoặc địa chỉ hòm thư, không như Blutooth có thể truyền phát khối dữ liệu lớn hơn nhiều (nhạc, hình ảnh,…) trong phạm vi 10 mét.

Lúc gã đáp lại rằng không biết dùng chức năng ấy thế nào, cô nàng bèn chưng ra bộ mặt chưng hửng.

Lúc quay sang hỏi thì Satomura bảo là có biết.

Kusaka xấu hổ đến mức đỏ cả mặt.

3

Mấy ngày nay nhờ có sự giúp đỡ của giám đốc Suzuki Taichi bên công trường thương mại địa ốc Suzuki, Reiko mới được dịp thẩm vấn trực tiếp những người trước đây từng sinh sống cùng thời với Takaoka Kenichi ở khu Nam Hanabatake.

Bạn học thời tiểu học, bận học thời cấp hai. Hoặc là các bậc đàn anh đàn em trên dưới một hai khóa. Thế nhưng trong số ấy chẳng có lấy một ai quen biết với Takaoka Kenichi trước cái thời di dời.

“Hồi còn nhỏ, cậu ta cứ mang lại cảm giác mờ nhạt thế nào ấy.”

“Là kiểu người không được ai để ý đến sự tồn tại nhỉ.”

“Hay khóc nhè, dễ bị bắt nạt nữa.”

“… Cũng có đứa tên Takaoka nữa hả?”

Dẫu cho cô có đưa ảnh ra cho họ xem, cũng chẳng ai nhớ được gì.

Hóa ra thời thơ ấu của ông ta là như thế này sao…?

Lẽ đương nhiên Reiko vẫn muốn tiếp tục thẩm vấn bọn họ. Nhưng dù gì cũng là chuyện của hơn chục năm trước. Giả như bọn họ có biết về cửa hiệu Takaoka chuyên bán quà vặt cùng các món đồ chơi của hai vợ chồng già đi chăng nữa, cũng không đến nỗi nhớ ra đứa con trai nhà ấy. Cô chỉ thẩm vấn những người hàng xóm được như vậy thôi.

Giữa lúc ấy, Reiko lại nhận được cuộc gọi từ Suzuki.

… Cái tiệm mì Soba cách nhà Takaoka hai căn mà mấy hôm trước tôi nhắc với cô, chuyên nấu mì Sarashina ấy, giờ tôi liên lạc được với con trai nhà đó rồi này.’

Cô vội vã nhờ bác ta thu xếp với anh con trai ấy một cuộc hẹn. Và thế là cả hai bên quyết định sẽ gặp nhau ở khu Shinjuku. Địa điểm là ở một cửa hàng cùng dãy với nhà sách Kinokuniya.

Sau khi ươsc vào cửa, Reiko liền gọi cho số điện thoại liên lạc với mình để sắp xếp buổi gặp mặt này. Ngay lập tức, từ phía ghế ngồi kế bên cửa sổ hướng ra đường phố Shinjuku, một người đàn ông quay mặt nhìn cô. Reiko vừa bước lại gần với tư thế gập người cúi chào vừa mở lời:

“Xin thứ lỗi, cho hỏi anh có phải là Sawai Yuji không ạ?”

Trông anh ta khoảng chừng 35, có vẻ như thuộc tuýp người lịch sự đáng mến.

“Vâng, tôi là Sawai đây… À, cô đây là Himekawa phải không?”

Reiko cùng với Ioka trao đổi danh thiếp với Sawai, rồi sau đó ngồi xuống bên ghế đối diện. Tấm danh thiếp đề tên nơi anh ta đang làm việc là bộ phận nhân sự thuộc một công ty dụng cụ gas khá nổi tiếng. Về điểm này trí nhớ của giám đốc Suzuki cũng tương đối chính xác.

Bởi vì Sawai gọi cà phê, nên bọn Reiko cũng bắt chước gọi cà phê.

“… Sao tự dưng mọi người lại muốn hỏi về anh Ken nhà bán bánh kẹo vậy?”

“Ừm, anh Sawai đây có thân thiết với ông Takaoka Kenichi không?”

Ngay đúng lúc anh ta tính mở miệng ra kể, thì người nữ phục vụ lại bưng cà phê đến, thành ra câu chuyện bị ngắt quãng giữa chừng một lúc.

“… Thành thật xin lỗi, nhưng trước hết anh có thể cho chúng tôi hỏi tuổi được khômg?”

Sawai mỉm cười, đoạn đáp lại rằng mình 36. Nhưng trông anh ta lại chẳng có vẻ gì là 36 tuổi cả. Nhìn qua có khi chỉ lớn hơn Reiko độ hai ba năm gì đó thôi. Người khác nhìn vào cứ tưởng anh là người mẫu hay diễn viên ấy chứ.

“Vậy có nghĩa là… anh kém Takaoka năm tuổi.”

“Phải ha. Nhưng hồi còn nhỏ tôi được ảnh chăm dữ lắm. Lúc vào lớp 1, tôi lúc nào cũng theo ảnh miết.”

“Ông Takaoka là người thế nào ạ?”

Một nụ cười đầy ẩn chứa nhiều sự tình nở trên môi Sawai.

“Nói sao thì nói, mặc dù hồi đó ảnh là đứa hay vừa rụt rè lại vừa nhút nhát, nhưng đối với tôi ảnh giống như một người anh, rất chu đáo và hiền từ. Ảnh học môn Ngữ văn rất giỏi… thế là cứ đến kỳ nghỉ hè lại nhắc tôi, nè, không phải em còn bài tâoj làm văn chưa làm sao. Nhưng rốt cuộc đa số bài văn của tôi đều được anh Ken làm cho hết… Ảnh giống như con mọt sách vậy, đọc rất nhiều. Mấy bài tập làm văn lớp 1 ảnh làm cho tôi đều có vốn từ vựng của cả lớp 1 lẫn lớp 2 luôn. Thật tình là ảnh giúp tôi nhiều lắm… Tôi chỉ có việc chép nguyên văn lại vào giấy làm bài của mình thôi. Hồi đó, ảnh chăm lo cho tôi thật là tốt.”

Lời kể này cũng trùng khớp với chuyện Takaoka mướn Mishima Kosuke vào làm chung với mình, lại còn đối xử như con ruột. Nhưng Reiko lại không ngờ rằng Takaoka học giỏi môn Ngữ văn đến thế, hơn nữa còn thích đọc sách. Thật khác xa hoàn toàn với hình ảnh một Takaoka hành nghề thợ mộc.

“… Vậy anh có được ông ấy giúp đỡ cho mấy bài thủ công mỹ nghệ không?”

Sawai lắc đầu.

“Không đâu, anh Ken dở mấy môn đó lắm. Tôi thì lại khéo tay nên bài tập môn thủ công đều tự mình làm. Cơ mà do ảnh lớn hơn tôi năm tuổi lận, nên không có chuyện nhờ tôi làm bài tập giùm mình đâu.”

Takaoka mà… dở việc thủ công ư?

Chẳng biết có phải do vẻ mặt của Reiko với Ioka hiện giờ có vẻ ngờ vực hay không mà đến cả Sawai cũng phải lo lắng nhìn hai người.

“À, xin hỏi, anh Ken… ảnh đã làm gì sao?”

“À, không… Việc đó chúng tôi sẽ nói với anh sau.”

Phải rồi. Cô chưa bao giờ dám nói với giám đốc Suzuki về cái chết của Takaoka Kenichi, vậy nên chắc hẳn Sawai cũng chưa hay biết đến sự tình này.

Mọi người dừng cuộc trò chuyện lại rồi cầm ly cà phê lên. Ba người bọn họ vừa uống cà phê vừa nghỉ xả hơi một chút.

“… Vậy, lần cuối cùng anh Sawai gặp ông Takaoka là khi nào vậy?”

Khuôn mặt Sawai bỗng dưng sa sầm.

“Cái đó thì… Có lẽ là một hai tuần trước khi nhà anh ấy bị di dời thì phải.”

Lúc được hỏi chi tiết về sự việc, Sawai gật đầu với vẻ đau khổ.

“Lúc đó… so với bây giờ cũng hơn mười hai năm rồi. Khi ấy, tôi còn bận việc kinh doanh, phải lái xe đi đây đi đó khắp nội thành.”

“Vậy còn tiệm mì soba thì sao ạ?”

“Bị dẹp tiệm… Do có người bị ngộ độc thức ăn…”

Lúc thấy Reiko gật gù bảo, “Chuyện ấy tôi cũng có nghe.” Sawai tỏ vẻ ngạc nhiên. Cô nói rằng do lúc nói chuyện phiếm với giám đốc Suzuki đã được kể cho, Sawai mới nở một nụ cười hoài niệm.

“… Tóm lại là vì vụ việc ấy nên bố mẹ tôi phải mất cửa tiệm trong sự ngỡ ngàng, tôi lúc ấy chỉ là một thằng làm công ăn lương, không thể chịu được cái tin ấy. Nhưng dù sao hai đứa em gái cũng đã tìm được việc làm, thôi thì xem như trong họa có phúc. Nhờ vậy nên học phí của hai đứa nó cũng không đến nỗi không kham được.”

Anh ta cụp mắt xuống rồi thở hắt ra.

“… Cơ mà, vì mấy chuyện như vậy nên tôi cũng thấy lo cho mọi người trong khu. Thế là thi thoảng tôi cũng đi lòng vòng đến mấy nhà kinh doanh gần đó xem sao, nhưng nhà nào cũng tắt đèn tối thui, im lìm như chết hết cả rồi, nhìn cả khu chẳng khác nào nghĩa địa. Vậy mà giữa cái nơi như thế, nhìn kỹ lại, tôi mới thấy còn một nhà mở điện sáng trưng. Chính là hiệu bánh kẹo Takaoka ấy. Tuy bác trai, bác gái mất cả rồi, nhưng tôi nghĩ chắc vẫn còn anh Ken ở nhà. Tôi nhớ chuyện hồi xưa lắm… Vậy nên tôi đậu xe gần đó rồi vào hỏi thăm.”

Cô lại nhớ đến lúc mình ghé vào vài cửa hiệu xung quanh khu vực chung cư mới xây ấy, quả thật nhà nào nhà nấy cũng đều tắt đèn tối thui. Nói rằng khu phố ấy như nghĩa địa cũng hơi quá, nhưng quả thật hình ảnh đìu hiu như vậy khiến người ta nhớ đến khung cảnh nghèo khó của thời Showa1. Đương nhiên cảnh vật ấy vẫn thuộc thời Heisei.

1: Người Nhật dùng niên hiệu của thiên hoàng để đánh dấu năm. Thời Showa (昭和 Chiêu Hòa) là từ cuối năm 1926 cho đến đầu năm 1989, được đặt theo niên hiệu của thiên hoàng Hirohito. Tương tự thời Heisei (平成 Bình Thành) bắt đầu từ ngày thiên hoàng Hirohito băng hà và hoàng thái tử Akihito lên kế vị, kéo dài từ đầu năm 1989 cho đến nay. Năm 2017 là năm Heisei thứ 29.

“Tôi nghĩ nếu la lớn lên gọi tên anh Ken mà lại nhầm với đám xã hội đen thì nguy, nên ban đầu chỉ dám nhỏ tiếng, nói rằng em là Sawai đây, Yuji con của chủ tiệm mì soba đây, rồi thì bấm chuông, đập cửa, nhưng chẳng thấy ai ra. Mà mấy nhà hàng xóm xung quanh vẫn còn, con đường ấy hồi còn nhỏ tôi rất hay đi qua… Vậy nên tôi băng ngang qua một con hẻm ra phía cửa sau, thấy được cửa sổ phòng khách bên trong. Nhưng mà lúc đó…”

Khuôn mặt của Sawai trở nên méo mó.

“… Đối diện phòng khách và phòng tắm có một cái hành lang, lúc đó… tôi trông thấy anh Ken đang quỳ gối ngoài đó, hai tay siết chặt lấy con dao, mắt mở chằm chằm nhìn ra ngoài…”

Trong thoáng chốc, Reiko cứ tưởng lúc ấy Takaoka đã ra tay sát hại ai đó. Nếu là như vậy thật thì cô đã có nhân chứng mục kích ngay tại đây. Nhưng có vẻ như mọi chuyện không phải như thế.

“Tôi cứ nghĩ là ảnh đã chết rồi, cơ thể cứng đơ ra. Thế là tôi đập cửa, vừa đập vừa hét anh Ken, anh Ken. Nếu không để ý thì chắc lúc đó tôi đã đập bể kính cửa sổ rồi. Nhưng mà… anh Ken quay về phía tôi. Lúc đầu, tôi cứ tưởng ảnh không biết tôi là ai, nhưng lúc tôi nói với ảnh, ‘Là em nè, Yuji nè’, thi tự nhiên… Nói nghe thì kì, nhưng lúc đó nhìn ảnh như đang giả ngây giả dại ấy, rồi còn phá lên cười rất kì quái, từ từ đi về phía tôi…”

Lần này, tiếng thở dài của anh ta nghe còn nặng nề hơn ban nãy.

“… Thế là ảnh ra ngoài hành lang mở cửa cho tôi, nhưng trong tay vẫn lăm lăm con dao… Nó rỉ sét đến nỗiđor chét, đáng lẽ nên bị vứt đi mới phải. Tôi hét lên, anh cầm con dao đó tính làm gì vậy hả, thì ảnh…”

Anh ta ngập ngừng một lúc, dường như là để trấn tĩnh bản thân.

Thậm chí đến cả Ioka cũng phải chăm chú lắng nghe với vẻ mặt nghiêm túc.

“… Ảnh muốn mài con dao, nhưng lại không kiếm ra đá mài… Ảnh kiếm mãi kiếm mãi không thấy cục đá mài đâu, thế là bật khóc như con nít… Chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi thực sự rất khổ tâm. Hai người có biết công ty bất động sản Nakabayashi phụ trách việc di dời khu đó không?”

Reiko gật đầu.

“Anh Ken lúc đó… hơi khác. Ảnh nhậu say rồi gây lộn với tôi, nhưng mà tôi cứ có cảm giác ảnh khác khác thế nào đó. Bởi vì… anh không phải kiểu người uống rượu say rồi gây lộn. Tuy ảnh có nhút nhát thật, nhưng tính tình lại rất điềm đạm. Bởi vậy nên tôi nghĩ có khi ảnh đã gặp chuyện cũng nên, chuyện gì đó kinh khủng lắm… Cái công ty Nakabayashi ấy ngay cả thủ đoạn gán tội thực phẩm có độc cho nhà tôi còn dám làm, nên tôi nghĩ, có khi nào…”

Nghe đến đó, Reiko không khỏi cảm thấy kì lạ.

Không phải kiểu người thích gây lộn. Hơn nữa lại dở việc thủ công. Bạn bè cùng lớp ai cũng có ấn tượng mờ nhạt về Takaoka, còn bảo rằng ông ta hay bị bắt nạt. So với hình ảnh của một Takaoka thợ mộc lành nghề, như người cha che chở bảo bọc cho Mishima Kosuke thì có quá nhiều điểm mâu thuẫn.

Nét mặt Sawai đột nhiên trở nên xấu hổ.

“Ừ thì… cũng là chuyện hơn chục năm trời rồi, nên đại khái… chuyện này chắc bây giờ cũng không tính đâu ha.”

“Hả?”

Anh ta liền bật lên tiếng cười thẹn rồi cúi đầu xuống.

“… Hồi sau, tôi với anh Ken có đi uống với nhau. Tóm lại là… lúc lái xe về tụi tôi có hơi xỉn.”

Reiko vừa quẳng cho anh ta một cái lườm nhẹ hẩng vừa nở một nụ cười.

“Lần sau anh nhớ cẩn thận hơn nhé.”

“Dĩ nhiên… Mà giờ thì tôi cũng không còn tật đó nữa.”

Reiko còn nói thêm rằng dạo này chuyện lái xe khi say xỉn bị phạt nghiêm lắm. Sawai liền đáp lại rằng, “Phải thế thôi nhỉ.”rồi giơ tay gãi đầu.

Hế nhưng ngay lập tức, biểu cảm của anh ta lại trở về vẻ sa sầm.

“… Mà, lúc tụi tôi đi uống với nhau… tôi nghe được nhiều chuyện lắm. Nào là chuông điện thoại reo hoài không dứt, nào là đã đổi số di động nhưng vẫn bị quấy phá. Quá đáng nhất là kẻ nào đó đã nhét xác mèo chết vào hòm thư nữa”

Mỗi lần nghe những chuyện như thế này, lúc nào Reiko cũng cảm thấy phẫn nộ. Không chỉ là với đám thủ phạm, mà còn cả với người bị hại nữa. Có thể nói rằng cô cảm thấy rất bực mình.

“Gặp những chuyện như vậy, mọi người có thể tìm đến cảnh sát mà.”

Nghe nói thế, Sawai lần đầu tiên trừng mắt nhìn cô. Reiko đanh phải cúi xuống nhìn tấm danh thiếp khi nãy mới vừa nhận được để trốn tránh ánh mắt ấy.

“Cô Himekawa đây… là người của sở cảnh sát ở khu hành chính Kasumigaseki phải không?”

Dạo gần đây, có vẻ như nhờ ảnh hưởng của phim ảnh nên đại đa số người dân cũng bắt đầu nhận thức được sự khác biệt giữa Tổng bộ và những sở cảnh sát khác. Lẽ dĩ nhiênn, Sở cảnh sát Thủ đô thì làm sao mà giống với mấy đồn sở bình thường kia được.

“… Vâng, đúng vậy…”

“Người cảnh sát viên cao cấp như cô đây có lẽ không biét thật, nhưng đám cảnh sát ở khu chúng tôi quả thật rất quá đáng. Lúc phát hiện ra xác mèo chết, tụi tôi có gọi tuần tra từ đồn xuống, nhưng bọn họ cũng chỉ ghi chép qua loa cho xong chuyện. Công tác điều tra cũng trễ nãi sơ sài, tối cũng chỉ đi lòng vòng cho có lệ. Thật tình, dân trong khu ai cũng kháo nhau rằng cảnh sát bị bọn Nakabayashi đút tiền cho cả rồi.”

Mọi người cũng thường hay hiểu lầm cô về chuyện ấy.

Vốn di ngay từ đâu, Reiko đâu có được công tác ngay ở Tổng bộ Kasumigaseki đâu. Cô gia nhập ngành cảnh sát ngay sau khi vừa mới tốt nghiệp đại học, nơi đầu tiên Reiko đầu quân chính là sở Shinakawa. Từ đó, cô lại bị chuyển công tác sang sở Himonya, rồi sở Yotsuya, sau đó mới lên tới Tổng bộ. Cô tuyệt đối không phải dạng cảnh sát chẳng mảy may hay biết gì về cung cách làm việc ở mấy sở khác. Bao nhiêu hứ bê tha, bẩn thỉu, kinh tởm Reiko cũng đã chứng kiến qua cả rồi. Ngay cả gương mặt mếu máo của người dân, cô cũng…

Chính vì thế nên Reiko phải lặng lẽ cúi đầu.

“Tôi thật không nghĩ rằng… trong ngành lại có những thành phần dơ bẩn như vậy. Tôi thành thật xin lỗi. Thiết nghĩ nhận được lời xin lỗi này, anh cũng chẳng cảm thấy khá hơn, nhưng với tư cách là một người cảnh sát, tôi rất lấy làm hổ thẹn… Xin lỗi.”

Kế bên cô, Ioka cũng cúi đầu.

Sawai nhổm người dậy, miệng bật ra một tiếng: “Đừng như vậy?”

“… Vốn dĩ tôi không có ý như vậy đâu. Mấy chuyện như vậy cũng tùy sở tùy người mà, tôi biết chứ… Xin lỗi. Thật là, lại nói chuyện không đâu rồi…”

Thế nhưng Reiko vẫn cảm thấy mình là người có lỗi. Nếu cứ tiếp tục xin lỗi thế này thì lại giả nhân giả nghĩa quá, nên cô mới thử đưa ra lời phản biện.

“Nếu Takaoka thật sự gặp những chuyện như vậy thì chịu khoa di dời chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Hai bác Takaoka đều đã sang thế giới bên kia cả rồi, chuyển nhà chẳng phải sẽ được yên lành hơn sao? Sao lại tự đẩy bản thân vào nơi nguy hiểm như thế?”

Sawai cười một cái rồi gật đầu.

“Tôi cũng nghĩ thế. Nhưng mà… Lúc đó lần đầu tiên tôi được ảnh kể cho nghe, số là nhà vẫn còn số nợ từ hồi 2 bác còn sống, hơn nữa, căn nhà với miếng đất còn bị đem ra làm vật thế chấp. Vốn dĩ tiền nhà tự thân anh Ken cũng có thể dần dà trả hết, nhưng quyền tịch thu vật thế chấp lại là của đám du côn kia. Có lẽ do công ty cho vay nặng lãi ấy không ưa Nakabayashi chăng? Anh áy mãi vẫn không thể thanh toán hết số nợ. Nói cho cùng, anh Ken chẳng khác nào công cụ cho bọn họ cản trở kế hoạch xây chung cư của Nakabayashi.”

“Ra là vậy…”

Bị trói buột trong gánh nặng nợ nần. Cái nghèo cứ luân hồi mãi không dứt. Những từ ngữ ấy bỗng hiện lên trong đầu cô.

“Vả lại, lúc đó anh Ken cũng nhảy việc liên miên. Thời đó hình như ảnh đang mở lớp dạy tiếng Anh hay công ty gì đó thì phải… Nếu như không thanh toán hết nợ nần thì sẽ dẫn đến việc phá sản, ngay cả công ty cũng mất, nhà ở cũng không còn… Phải rồi, chính là như vậy đấy. Thân mang nợ đầy mình như thế thì đến lúc nào đó cũng sẽ táy máy đến tiền của công ty thôi, thật là tiến thoái lưỡng nan mà…”

Ánh mặt trời lên cao, từ trên chiếu xiên xuống mặt bàn. Muỗng cà phê đặt bên cạnh ly cà phê của Sawai tỏa ra ánh sáng lấp lánh như một vì sao vừa đáp hạ.

“… Tôi chẳng thể nào đưa ra bất kì lời khuyên nhủ hợp lý nào, cũng không thể làm gì giúp cho ảnh. Chỉ biết nói ảnh giữ liên lạc này nọ, rồi kêu ảnh cố gắng lên…”

“Vậy lúc Takaoka di dời khỏi khu phố là vào khoảng một hai tuần trước sao?”

“Ừ, có lẽ là thế. Cỡ giữa tháng hì xung quanh khu đó toàn là đất trống rồi, ngay cả cửa hiệu Takaoka cũng vậy. Bao nhiêu căn nhà cũng bị xới lên hết. Tính chừng cũng được nửa khu ấy. Công nhận làm việc mau lẹ ghê… Sau kì đó tôi cũng có thử liên lạc với ảnh, nhưng điện thoại không ai bắt máy. Tôi cứ tưởng do ảnh thay đổ bản thân làm lại từ đầu, chắc là không sao, nên…”

Thấy Sawai có vẻ như đang muốn thăm hỏi tình hình hiện tại của Takaoka, nên Reiko đành hạ thủ trước.

“Ông Takaoka sau đó đã chuyển nhà đến quận Ota hành nghề thợ mộc đấy.”

“Hả?”

Quả đúng như dự đoán của cô, gương mặt đẹp mã của Sawai trở nên méo xệch đến là buồn cười.

“Anh… Anh Ken sao có thể làm thợ mộc được? Vô lý.”

“Ừ, bản thân tôi khi nãy nghe anh kể chuyện cũng cảm thấy khó hiểu, nhưng sự thật là vậy mà. Thậm chí ông ấy còn là thợ lành nghề, dạy việc cho đám trè nữa cơ.”

“Nhưng mà tay chân ảnh gầy như cây que vậy, thân hình thì mỏng manh yếu đuối, làm sao có thể…”

Mỏng manh yếu đuối? Dựa trên bức ảnh được Mishima Kosuke cung cấp dạo gần đây, dung mạo của Takaoka Kenichi không thể nào gọi là “mỏng manh yếu đuối” được. Phải gọi là “gân cốt tráng kiện” mới đúng. Thế nhưng hình ảnh cùa một Takaoka mà Sawai đã từng quen biết là của hơn chục năm trước, cũng có khả năng sau này bản thân ông ta thay đổi thành như bây giờ thì sao? Mà nói gì thì nói, mười hai năm trời có thể khiến cho một người thay đổi đến mức đó không?”

“À, xin anh chờ cho một lát… Ioka, ảnh đâu?”

“Hê hê, có ngay đây.”

Ioka lật ra bìa sau được chia thành nhiều ngăn của quyển sổ, rồi rút bức ảnh của Takaoka ra. Reiko nhận lấy nó rồi đưa về phía Sawai.

“… Chúng ta đang nói về người này phải không?”

Sawai kêu lên một tiếng hả, đôi lông mày cũng chau lại.

“Người này… là ai vậy?”

Cả ba người họ đều bất giác nhìn nhau.

“Thì chính là Takaoka Kenichi đấy…”

Sawai nhìn thẳng vào mắt Reiko rồi lắc đầu.

“Không, người có phải anh Ken đâu.”

“Hả?”

“Ảnh đâu có nam tính thế này, cũng đâu được bảnh như vậy, ngược lại, anh Ken ảnh… gầy yếu hơn. Mắt thì ủ rũ, dáng điệu ẻo lả, khuôn mặt láng o.”

Nói giữa chừng, anh ta còn bật cười thành tiếng.

“Hai vị cảnh sát à, có phải hai người đã nhầm lẫn anh Ken với người nào đó có cùng giới tính, tên tuổi không vậy?”

Không thể như vậy được. Trước khi chuyển đến khu Nakarokugo sống, địa chỉ nhà ông ta rõ ràng là ở khu chung cư Nam Hanabatake kia mà. Rành rành trong tờ khai hộ tịch như thế thì làm sao mà sai được.

Sawai liền hỏi rốt cuộc người này bị làm sao. Reiko giữa lúc đang ngớ người ra cũng đáp lại được rằng, ông ta có liên quan đến một vụ án mạng và đã bị sát hại rồi.

Sawai nghiễm nhiên chẳng mảy may lấy làm kinh ngạc, chỉ cúi đầu xuống rồi nhỏ giọng bảo rằng: “Đúng là chuyện không may.”

Sau khi chia tay với Sawai, Reiko thẫn thờ bước ra phố phường Shinjuku trong buổi chiều tà.

Takaoka Kenicchi… không phải là Takaoka Kenichi…

Những từ ngữ ấy cứ xoay vòng vòng trong đầu cô với tốc độ chóng mặt.

“Chuyện khó hiểu ghê… Rốt cuộc là thế nào đây trời?”

Đột nhiên nguyên một cái bịch bốc mùi tanh của biển từ kế bên chìa ra trước mặt cô.

“… Gì đây?”

“Gì là gì, thì khô mực surume đó… A, nhưng phải gọi là atarime mới đúng nhỉ?”

“Làm gì có, khô mực thì vẫn là khô mực thôi. Chẳng qua do thương lái họ kỵ nên mới bày ra cách gọi atarime1 như vậy… Mà sao tự nhiên anh lại cầm theo bịch khô mực này chi?”

1: Bên Nhật có hai cách gọi khô mực: surume するめ và ataeime 当たる, từ “suru” する trong surume còn mang nghĩa “bị lấy cắp” 擦る hoặc “chà xát”, “cạy” 擦る nên người Nhật họ rất kỵ, cho là điềm không may. Ngoài ra khô mực còn được dùng làm quà biếu, vậy nên người ta mới thay “suru” thành “atari” 当たり (có nghĩa là trúng) để thành “atarime” như bây giờ.

“Thì những lúc đói bụng hay chóng mặt có cái để gặm cho đỡ buồn ấy mà. Sếp ăn không?”

“… Cho tôi một miếng.”

Hai người họ vừa ngậm khô mực vừa đi bộ trên phố phường Shinjuku. Cô cũng có cảm giác hình như nhầm người rồi, nhưng lại không để ý kĩ đến điều ấy.

Mà quan trọng nhất chính là, Takaoka Kenichi lại không phải là Takaoka Kenichi.

Rốt cuộc cô đã sai ở đâu? Đã gài lộn nút chỗ nào?

Mà công nhận, thỉnh thoảng ăn khô mực mới thấy món này ngon ghê.

“Ioka này, còn nữa không?”

“Hê hê, có ngay đây.”

Cô phải từ từ sắp xếp lại mọi chuyện đã.

Theo như lời của người bạn thời thơ ấu Sawai Yuji, người đàn ông trong bức ảnh đó không phải là Takaoka Kenichi. Takaoka mà Sawai biết là một người nhút nhát, ngoại hình tầm thường, hay bị bắt nạt, học giỏi Ngữ văn, làm thủ công dở tệ, hoàn toàn khác xa với Takaoka thợ mộc sống ở khu Nakarokugo.

“Khô mực này ngon lắm phải không?”

“… Ừm.”

Tay cách nghĩ này có hơi táo bạo thật, nhưng có khi nào Takaoka con trai nhà bán bánh kẹo đã bị tập đoàn Nakabayashi sát hại rồi không? Sau khi thủ tiêu ông ta, Nakabayashi mới tìm một người khác thay thế danh phận, chính là nhân vật Takaoka Kenichi sống ở khu Nakarokugo sau này. Đúng vậy, nếu bọn chúng đứng sau vụ tráo đổi danh tính này thì chuyện tiếp nhận Takaoka vào làm ở công ty xậy dựng Nakabayashi cũng không có gì là lạ.

Không, như vậy cũng không đúng. Sawai đã bảo rằng công ty chủ nợ của nhà Takaoka không phải là Nakabayashi. Giết chết Takaoka chỉ tổ làm chậm trễ tiến độ thu hồi đất đai. Đối với Nakabayashi, chuyện thủ tiêu con trai hiệu bánh kẹo ấy chắc chắn không phải kế hay.

Thế nhưng

“… Tổ trưởng, cô đang suy nghĩ gì vậy?”

Nếu là tự sát thì sao.

Theo như lời của Sawai, người tận mắt chứng kiến bộ dạng Takaoka đêm hôm ấy kể lại, có lẽ tinh thần Takaoka lúc đó vẫn đang trong trạng thái tỉnh táo, chỉ có điều ông ta rất muốn kết liễu sinh mạng mình mà thôi. Trong một giây phút bộc phát nào đó, Takaoka đã quyết định tự sát. Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.

Ví như trình tự của mọi việc là thế này:

Đám nhân viên chuyên gây chuyện quấy phá người dân đã phát hiện ra thi thể Takaoka Kenichi trong nhà. Tình thế lúc bấy giờ vô cùng bất lợi cho Nakabayashi. Nakabayashi bằng mọi giá muốn Takaoka phải sống cho bằng được, nếu không công ty cho vay nặng lãi kia sẽ tịch thu hết nhà cửa đất đai của Takaoka thì sự việc sau này sẽ trở nên rất phiền phức.

Đúng rồi. Chính là như vậy.

Bọn chúng lấy người khác đóng giả thân phận của Takaoka vì muốn mau chóng xử lý vụ đất đai. Để có thể làm được điều ấy, hẳn là bao nhiêu tiền của Nakabayashi cũng không từ. Rồi sau đó Takaoka mới sẽ thương lượng chi trả cho đám tài sản thế chấp nằm trong tay công ty tín dụng kia để xóa đi quyền tịch thu tài sản. Mọi việc xong xuôi, ông ta liền dùng danh phận mới của mình để chuyển sang nơi ở mới. Nếu căn nhà cũ của Takaoka bị dỡ bỏ, toàn bộ vật chứng của vụ tự sát cũng sẽ theo đó mà biến mất.

“Nè nè tổ trưởng, cô ăn một hơi nhiều quá chừng. Hết mực rồi đó.”

4

Phó trưởng tuần tra Hayama Noriyuki suốt ba ngày nay vẫn luôn túc trực ở khu Bắc Senju quận Adachi hòng giám sát động tĩnh của Naito Kimie, người thụ hưởng khoản tiền bảo hiểm nhân thọ còn lại của Takaoka Kenichi.

4: tuổi, độc thân. Kinh doanh quán rượu, nhưng buổi trưa thì bán cơm phẩn, tên quán là “Naito”. Trong lúc đối tượng không để ý, cậu đã hỏi được bà ta về chuyện bắt đầu mở quán cách đây hơn chục năm.

Hayama một lần, cộng sự của cậu, tức trưởng tuần tra Nomura, một lần. Hai người bọn họ cứ thế thay phiên nhau cách ngày đến ăn cơm trưa tại quán của Kimie. Nomura là cá thu tẩm bột chiên giòn, còn Hayama là rau xào thịt heo. Ngoài ra thì thực đơn luân phiên theo ngày ấy không còn món nào khác. Hơn nữa, tất cả phần ăn đều được chủ quán chuẩn bị từ trước. Trong quán không hề có bất kì nhân viên nào, có vẻ như chỉ có một mình Kimike quán xuyến tất cả mọi việc.

Vào ăn nhiều lần thế này có thể giúp hai người nhớ được khuôn mặt của bà ta, nhưng hai người họ vẫn chưa thể nào làm sáng tỏ mối quan hệ mập mờ giữa Kimie Naito và Takaoka Kenichi được. Hiện thời, cả hai người họ đang ngồi quan sát ở bqix giữ xe tự động nằm chéo với quán “Naito”.

1: giờ 2 phút. Một chiếc xe tải chở hàng tới đậu ngay trước quán.

“Lúc nào cũng vậy nhỉ?”

“… Ờ.”

Nomura cao hơn Hayama một cấp và lớn hơn chín tuổi. Thế nhưng Nomura phải dùng kính ngữ với Hayama chỉ bởi vì cậu là người của đội điều tra hình sự số Một thuộc Tổng bộ, nắm giữ quyền chỉ đạo trong tay, chứ thật ra bình thường Nomura là kiểu người thích quát nạt kẻ khác, không có chuyện gì cũng lớn tiếng.

Xe tải đó đến để mang những phần ăn vừa mới nấu xong đi phân phối. Nhưng hôm nay tài xế lại là người khác. Không biết Nomura có để ý không, mà cũng không nhất thiết phải hỏi gã làm gì, chỉ cần cậu ghi nhớ lấy điểm ấy trong đầu mình là đủ rồi.

“Mà nè, tổ trưởng của cậu á… đúng là xinh thật.”

Hình như Nomura đang để ý đến Himekawa Reiko thì phải. Tự dưng lại khơi lên cái chủ đề như vậy. Những lúc thế này ngay cả kính ngữ gã cũng không thèm màng đến.

“… Nói thật đi, cô ấy có bạn trai chưa vậy?”

“Tôi không biết. Tôi chỉ vừa được chuyển sang đội Một cách đây ba tháng thôi.”

“Thì gợi ý cho tôi xíu đi.”

“Ừm… nên nói sao đây. Mấy chuyện như vậy tôi thật sự không để ý. Xin lỗi.”

Suốt ba ngày nay, ngoại trừ tối hôm qua do có người đến thay phiên trực nên Hayama được về lại sở Kamata để tắm rửa rồi tranh thủ chợp mắt, cộng thêm lúc sáng đi họp, còn lại thì bao nhiêu thời gian đều dành để ngồi trong chiếc xe này đây. Lúc đổi phiên lấy tin, cậu cũng có dạo bộ một chút, nhưng một ngày cũng chi được vỏn vẹn hai tiếng đồng hồ. Hayama hiểu rằng việc giám sát đối tượng là nghĩa vụ của cảnh sát, nhưng Nomura lại không hề nghĩ thế.

“Bị điều đi theo dõi bà cô này đúng là xui xẻo mà… So với chúng ta thì cái gã Kansai răng hô kia lại được ghép chung nhóm với tổ trưởng Himekawa, bất công thật chứ.”

Bản thân cậu cũng không rõ cho lắm, nhưng nghe trưởng tuần tra Kikuta kể lại rằng trưởng tuần tra Ioka và tổ trưởng Himekawa được kết nối với nhau bằng một sợi dây số phận rất sâu đậm. Nếu hai người bọn họ thật sự có mối quan hệ như thế thì dù cậu có nói ra đi chăng nữa, một gã như Nomura cũng không thể nào hiểu được. Mấy lời bình luận nhảm nhí của gã chỉ khiến chủ đề này ngày một lê thê. Rốt cuộc Hayama đành phải chọn cách đáp lời gã bằng sự im lặng.

Nhưng mà, Himekawa Reiko

Hayama mang trong mình một cảm tình rất đặc biệt đối với cô. Nó có hơi khác so với những gì cậu cảm nhận về những điều tra viên còn lại.

Có lẽ nguyên nhân sâu xa chính là vụ án xảy ra vào năm cậu 14 tuổi.

Hayama lúc bấy giờ đang theo học ở một trường trung học tư thục thuộc Nakano. Cậu đậu bài thi đầu vào từ hồi tiểu học, sau đó cứ thế mà thẳng tiến từ trung học lên đến đại học. Thế nhưng sự kiện ấy đã làm đảo lộn mọi thứ.

Cậu không thể nào quên được mùa thu năm lớp 8 ấy. Trên đường về nhà sau khi kết thúc buổi luyện tập ở câu lạc bộ bóng rổ. Khu phố tối tăm, vỉa hè màu xám nhạt không dải phân cách. Trước mặt cậu là bóng lưng rất quen thuộc. Hồi Hayama thi tuyển sinh vào cấp hai, cậu đã được một chị gái sinh viên hàng xóm dạy kèm cho. Hồi ấy chị đã là sinh viên năm tư rồi. Mãi sau cậu mới biết lúc ấy chị đã đi làm.

Đột nhiên có một cái gì đó đè lên người chị.

Đó là một cái bóng lao ra từ ngã tư.

Cái bóng ấy mặc một chiếc áo có vẻ như là áo tập chạy bộ có mũ trùm đầu, bộ dạng như đang tập chạy.

Tất cả chỉ xảy ra trong thoáng chốc.

Không hề có tiếng la hét thất thanh. Chỉ có mỗi tiếng động của thân thể chị nằm xuống mặt đường nhựa tối đen.

Bóng của cái mũ trùm đầu ấy chạy biến về phía bên tay trái. Đằng trước có một người đàn ông vận vest ngay lập tức chạy đến bên chỗ chị.

“Cô có sao không? Có bị gì không?”

Ai đó, gọi cứu thương đi! Nghe thấy tiếng cả anh ta, vài người dân xung quanh cũng tràn ra ngoài đường. Thế nhưng Hayama chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ. Lúc xe cứu thương và xe tuần tra đến nơi, cảnh sát hỏi có ai đã trông thấy thủ phạm không, đôi chân cậu vẫn không tài nào nhúc nhích nổi, ngay cả tên mình cũng không thốt ra được.

Chị gái sinh viên ấy tên là Arita Reiko, sau khi bị đâm, đã qua đời. Bởi vì chị ấy không có bạn trai, nên cảnh sát đã kết luận hung thủ chỉ là kẻ hành hung qua đường.

Sau vụ án ấy, Hayama lúc nào cũng thương tiếc cho chị.

Tại sao lúc ấy cậu đã nhìn thấy hung thủ nhưng lại không dám xưng tên mình với cảnh sát? Dáng người, quần áo. Những thứ cậu đã trông thấy nhất định sẽ là thông tin hữu ích giúp cho cảnh sát từng bước một tiến hành điều tra mà.

Mặt khác, cậu lại vô cùng khiếp sợ trước bóng đen ấy. Mỗi đêm nằm một mình trên giường cậu đều run rẩy, sợ rằng hắn ta sẽ truy lùng danh tính cậu, rồi thủ tiêu cậu để bịt đầu mối.

Lúc nào cũng run rẩy, lúc nào cũng sợ hãi.

Sau lớp 10, Hayama quyết định không thi lên đại học mà sẽ vào thẳng nghành cảnh sát sau khi tốt nghiệp cấp ba. Lý do đầu tiên là vì cậu muốn cứu rỗi bản thân mình. Cậu muốn chứng tỏ rằng mình không phải là một kẻ hèn nhát như thế.

Rồi sau khi trở thành hình cảnh, cậu muốn tự tay mình tóm lấy hung thủ gây ra vụ án của chị Arita Reiko năm xưa. Tuy bây giờ cậu đã trở thành thành viên đội Một, mục tiêu ấy vẫn quá xa vời, nhưng không lý nào Hayama lại bỏ cuộc chỉ vì lý do như vậy. Cậu vẫn cố gắng mạnh mẽ đến tận bây giờ. Hiệu lực của vụ án ấy vẫn còn tới bốn năm.

Đồng thời, cậu cũng muốn tạo dựng nên một Hayama không còn khiếp sợ trước cái bóng ấy nữa. Để có được cái danh cảnh sát, cậu đã phải luyện tập nhiều môn rèn luyện thể lực như nhu đạo và kiếm đạo, phải trang bị cho bản thân kiến thức về pháp luật, điều tra và tâm lý tội phạm. Suốt hai mươi tư tiếng đồng hồ, cậu không ngừng cầu nguyện bản thân sẽ được nhận vào ngành cảnh sát. Ngoài điều đó ra, bản thân cậu không còn tha thiết gì nữa. Người tên Hayama Noriyuki chỉ có thể trở thành một hình cảnh, một người cảnh sát tài năng.

Nhưng cũng không thể nói rằng điều ấy giờ đây đã thành hiện thực được. Chuyện về vụ án năm xưa cậu cũng chẳng thổ lộ với ai. Nhưng bây giờ đã có thứ cho cậu nỗ lực. Tuy rằng Hayama vẫn còn trẻ, ấy vậy mà trong năm nay cậu đã được chuyển vào công tác ở đội điều tra số Một. Và chính nhờ như thế, cậu đã gặp được người tổ trưởng ấy: trợ lý thanh tra Himekawa Reiko.

Họ không trùng nhau, Hán tự tên cũng khác. Cả gương mặt lẫn dáng điệu đều khác nhau một trời một vực. Thế nhưng lại cùng là “Reiko”. Chỉ cần bấy nhiêu thôi cũng đủ để khiến cho Hayama có cảm tình đặc biệt với cô.

Nori à, em làm bài tập chưa đó?

Giọng nói ấy.

Nori, đưa phiếu điểm đàng hoàng cho chị xem.

Ngay cả lời đáp trả “không muốn” cũng nặng trĩu bên đôi tai cậu. Bản thân cậu không thể nào quên đi người chị ấy được. Mỗi lần nghe thấy giọng nói của Himekawa, Hayama bỗng dưng lại bị cầm tù trong suy nghĩ ấy. Những khi như thế…

“… Gì chứ, cậu có ý kiên gì sao?”

Cậu sẽ bị lườm nguýt bằng ánh mắt ấy. Tự bản thân cậu cũng biết mình đang tỏ thái độ rất kỳ quặc, nhưng cậu vẫn chưa sẵn sàng để giãi bày nguyên nhân với cô. Rốt cuộc Hayama chỉ còn biết đáp lại Reiko bằng một câu “không có gì” cộc lốc. Trong thâm tâm cậu vẫn luôn nghĩ rằng, một ngày nào đó sẽ tìm cơ hội kể cho cô nghe về vụ án năm xưa.

2: iờ rưỡi chiều là lúc bắt đầu có động tĩnh.

Naito Kimie đóng cửa quán đi ra ngoài. Trên người không mặc áo tạp dề nữa, thay vào đó là áo khoác len thô và khăn quàng cổ màu nâu. Tuy rằng trong hơi lỗi hời một chút, nhưg bộ dạng ấy rõ ràng là để đi đâu đó. Tay bà kẹp một túi giấy lớn hiệu Uniqlo.

“Đi thôi.”

“Có thế chứ. Hăng hái lên nào.”

Nomura bắt đầu lái xe theo đuôi bà ta. Mặc dù hơi phiền một chút, nhưng nếu bà ta lên xe bus thì hai người bọn họ sẽ phải bám đuôi bằng taxi. May thay bà ta chỉ toàn lội bộ, được chừng mười lăm phút thì ra đến ga Bắc Senju lên tuyến Joban rồi xuống trạm ở ga Kameari. Sau đó lại đi bộ thếm năm phút nữa thì bước vào một tòa nhà.

Bệnh viện trung ương Kameari. Tấm bảng ở ngoài có đề rằng bệnh viện có rất nhiều chuyên khoa như khoa nội, khoa ngoại, khoa nhi và khoa tim.

“Bà ta bị bệnh sao?”

“Ừm, tính sao đây?”

Kimie không đi đến quầy đăng kí khám chữa bệnh ở bên ngoài mà bước một mạch vào thang máy.

“À à, ra là thăm bệnh sao?”

Cậu rất muốn kêu gã im lặng một chút đi, nhưng lời ấy khó mà nói ra được. Nếu đã là một “thành viên đội Một” như tổ trưởng Himekawa nói, đáng lẽ cậu phải lên tiếng nhắc nhở Nomura rằng gã nhiều tuổi và lớn cấp hơn mình nhiều. Nhưng thật tình Hayama không thể làm như vậy được. Vào những lúc thế này, bản thân cậu luôn có khuynh hướng im lặng. Thành thật mà nói sống như vậy dễ chịu hơn.

Kimie đi thang máy lên tầng ba rồi đến quầy y tá để kí vào sổ. Sau khi kí xong thì được xác nhận cho vào.

Họ tên: Naito Kimie

Họ tên người bệnh: Naito Yuta

Quan hệ với bệnh nhân: Bác ruột.

Căn phòng mà bà ta bước vào đánh số 509. Từ hành lang nhìn vào cũng chỉ quan sát được có vẻ như căn phòng ấy nằm được sáu người. Tấm bảng ngoài cửa quả thật có đề tên “Naito Yuta”. Hayama ra hiệu bằng mắt với Nomura, tạm thời cứ đi qua xem thế nào đã.

Vừa hay ở cuối hành lang đối diện với phòng 509 có một phòng nghỉ dành cho nhân viên, hai nười họ quyết định quan sát từ đó.

“… Kimie chưa kết hôn nhưng lại có một đứa cháu thế này, vậy tức là bà ta phải có anh chị em gì đó nhỉ?”

“Có vẻ là thế thật. Để tôi đi hỏi thăm một lát xem sao.”

Giao lại vị trí cho Nomura, Hayama đi ra phía quầy y tá.

Đối diện quầy có một người y tá đội chiếc mũ có nhiều vạch, cậu đoán có lẽ là y tá trưởng ở đây. Cô ta trông ó vẻ hơi căng thẳng, độ tuổi chắc được chừng 35.

“Xin lỗi đã làm phiền…”

Cậu giơ cái phù hiệu đơn giản ra trước ngực. Cô ta liền nhìn xug quanh với vẻ lo lắng rồi gật đầu chào, đoạn ngước lên nhìn Hayama hỏi: “Có chuyện gì sao?”

“Người nằm ở phòng 509 ấy, bệnh nhân tên Naito Yuta bao nhiêu tuổi vậy?”

Hayama tự hỏi liệu cô ta sẽ nói cho mình biết đến đâu trong lúc bản thân không mang theo bất kì tờ lệnh nào thế này. Người nữ y tá nhìn về phía phòng 509 với vẻ tư lự, chẳng biết có phải là đang suy xét về chuyện ấy không.

“… Hình như 18 tuổi thì phải.”

“Vậy vì sao cậu ta phải nhập viện?”

Cô ta lại có chút lưỡng lự.

“Vì tai nạn giao thông...”

“Từ khi nào?”

Tiếng thở dài yếu ớt. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để cậu biết tình trạng nghiêm trọng đến cỡ nào.

Cô ta gật đầu một cái, có vẻ như cuối cùng cũng quyết định nói ra.

“… Cậu ta chuyển đến đây vào bốn năm trước. Xét theo tình trạng bây giờ thì có lẽ đã nằm được khoảng mười ba năm rồi. Cậu ta vẫn còn ý thức, nhưng lại không nói chuyện được. Nói thẳng ra là phải sống thực vật.”

Nếu là tai nạn xảy ra vào mười ba năm trước, tức là Yuta lúc bấy giờ chỉ mới có 5 tuổi. Naito Kimie lúc đó 36 tuổi, Takaoka Kenichi 30 tuổi, Mishima Kosuke 7 tuổi, Mishima Tadaharu cũng 36 tuổi, Nakagawa Michiko được 6 tuổi, còn Nakagawa Noburo thì 32 tuổi.

“Cô có biết tai nạn ấy xảy ra thế nào không?”

“Thì… ngay sau khi gặp tai nạn, cậu ấy được chuyển vào một bệnh viện khác, không phải ở đây, nên…”

“Thế bệnh viện ấy ở đâu?”

“Nếu anh muốn hỏi tường tận về chuyện ấy thì nên lên phòng điều hành, tôi thật sự không biết gì cả đâu.”

À, phải nhỉ. Cứ khăng khăng hỏi lấy thông tin từ người không trực tiếp liên quan đến vụ án thế này thật nguy hiểm quá. Chưa kể đến luật nhân quyền nữa. Quan trọng là phải biết dừng đúng lúc.

“… Thành thật xin lỗi. Cám ơn cô.”

Cậu trở về phòng nghỉ, thuật lai những điều mình vừa được kể cho Nomura nghe.

“Tôi sẽ đến thư viện để tìm hiểu về vụ tai nạn năm đó thử xem sao. Việc giám sát Kimie trông cậy vào anh Nomura nhé.”

Miệng của Nomura dẩu lên, sau đó, gã mới lầm bầm hai chữ “đã rõ.”

Sau khi tra cứu bằng điện thoại, cậu bèn hướng thẳng về phía thư viện Kameari, chỗ gần nhất với bệnh viện trung ương. Khoang cách chừng một cây số. Đi bộ không đến mười phút.

Hayama nhanh chóng tập hợp các tờ báo cách đây mười ba năm lại, rồi đem ra bàn đọc rà soát cho thật kĩ từng tờ, cả báo ngày lẫn báo tháng. Thiết nghĩ việc tìm kiếm tin tức tai nạn giao thông trên mục thông tin xã hội cũng không phải chuyện gì khó.

Naito Yuta 5 tuổi, NaitoYuta 5 tuổi

Đang tìm kiếm giữa chừng, đột nhiên có liên lạc từ phía Nomura. Kimie đã di chuyển. Cậu bèn nhắn lại cho gã nên đi về hoặc kiếm chỗ nào đó ghé lại đi, rồi sau đó tắt máy.

Lại tiếp tục quay về lật trang báo.

Naito Yuta 5 tuổi, Naito Yuta 5 tuổi

Chưa đầy 1 tiếng đồng hồ sau, cậu đã tìm thấy bài phóng sự này trên tờ tuần san Thứ Hai, ngày 28 tháng Năm, vào đúng mười ba năm trước.

Vào khoảng 5 giờ 45 phút chiều ngày 27, trên tỉnh lộ thuộc thành phố Kawaguchi tỉnh Saitama, ông Naito Kazutoshi (31), công nhân xây dựng sinh sống ở khu Umeda thuộc quận Adachi, thủ đô Tokyo, đã điều khiển xe hơi tông qua dải phân cách trung ương khiến xe bị lật. Hành khách trong xe gồm có vợ ông, bà Asako (26), đã thiệt mạng do phần đầu bị va đập mạnh, ngừi con trai là bé Yuta (5), đang trong tình trạng hết sức nguy kịch, bản thân ông Kazutoshi cũng bị thượng năng ở ngực. Bước đầu quan sát cho thấy vụ tai nạn xảy ra bởi một chiếc xe ben mang biển số Tama vì muốn tránh xe của ông Naito nên mới vượt lên trên, gây ra va chạm. (Thông tin từ đồn cảnh sát Kawaguchi)”

Naito Kazutoshi lúc bấy giờ 31 tuổi. Asako 26 tuổi, Kimie khi đó là 36 tuổi, tức là chị gái hơn Asako những 10 tuổi. Và chị em nhà Naito chênh nhau có 5 tuổi.

Năm nay Naito Kazutoshi sẽ được 44. Tuy báo chí nói rằng vụ tai nạn được gây ra bởi chiếc xe ben, nhưng dù gì chính người đàn ông ấy cũng đã tự mình điều khiển phương tiện gây ra tai nạn khiến cho vợ thì tử vong, đứa con trai thì sống đời thực vật. Người đàn ông ấy không biết bây giờ đang ở đâu, làm gì, trong đầu đang nghĩ thế nào.

Hayama đi ra ngoài sảnh thư viện, mở điện thoại lên. Cậu nhấn số điện thoại thứ ba trong danh bạ.

“… Vâng, Himekawa đây.”

“A lô, tôi là Hayama đây.”

Ừ, có chuyện gì thế?”

Kì lạ một cái, chỉ cần bắt điện thoại lên gọi Himekawa là Hayama có thể nói rất trơn tru.

“À, hôm nay Naito Kimie có hàn động… Vào buổi chiều bà ta có đến bệnh viện tổng quát ở Kameari thăm người cháu trai Yuta của mình. Cậu ấy năm nay 18 tuổi, bị liệt toàn thân. Nguyên do là bởi tai nạn… À, mới vừa nãy tôi cũng có tìm hiểu qua lưu trữ báo chí trong thư viện thì biết được mẹ của Yuta, bà Asako đã mất trong tai nạn, còn người bố tên Naito Kazutoshi bị thương nặng. Xét theo tuổi tác có thể suy ra Kazutoshi là em trai của Kimie.”

Bao nhiêu’

Hayama nói nhanh như vậy chứng tỏ cậu nắm rất rõ chi tiết của sự việc.

“Lúc gặp tai nạn là 31 tuổi, năm nay sẽ được 44.”

Trong bài báo có viêt ông ta làm nghề gì không?’

“Để tôi nhớ xem… hình như là công nhân xây dựng thì phải.”

Hê, vậy à…?’

Himekawa im lặng một hồi, dường như cô đang mải mê suy nghĩ điều gì đó. Có lẽ lúc này ánh mắt phức tạp nhuốm vẻ xao động và tĩnh lặng ấy của cô đang hướng về phía chân trời xa xăm nào đó.

Nếu dùng hình ảnh để so sánh, hẳn đó là ánh mắt lúc rình mồi của một con sư tử hoặc báo đốm, không thì cũng là ánh mắt trước giây phút xé toạc con gió lao xuống cắp lấy con mồi bất hạnh của chim ưng.

Sự im lặng ấy đột nhiên bị phá vỡ.

‘Nori, cậu hãy liên lạc với trưởng đơn vị để trình báo về chi tiết ấy ngay lập tức cho tôi. Vẫn kịp thời gian làm hồ sơ phải không?’

Cậu nhìn đồng hồ. Đã 4 giờ 24 phút chiều.

“Cụ thể tôi nên báo cáo về chuyện gì ạ?”

Vẳng lại bên tai cậu là tiếng thở hắt ra.

‘Chuyện sống chết của Naito Kazutoshi.’

“Cái đó, làm sao…”

‘Linh tính của tôi mách bảo rằng người tên Naito Kazutoshi ấy… có lẽ đã qua đời rồi.’

Cảm thấy có một làn không khí lạnh lẽo đến nỗi đau buốt, tấm lưng Hayama sởn cả gai ốc.

“… Tôi hiểu rồi.”

Cậu cúp máy ngay lập tức. Lúc tính gọi điện đến ban điều tra Tổng bộ thì chuông điện thoại lại vang lên. Là Nomura.

“Alô, tôi nghe đây.”

‘A, tôi Nomura đây. Bây giờ tôi đã về tới quán rồi. Ngoài cột điện có bóng người đang lấp ló đấy, cậu có đoán ra ai không?’

Hayama đáp lại rằng cậu không biết.

‘Là Mishima Kosuke đó. Chẳng hiểu sao cậu ta lại biết được địa chỉ của Kimie.’

Mishima Kosuke đến tìm Naito Kimie sao?

“Hai người họ đã tiếp xúc với nhau chưa?”

‘Chưa. Kimie vẫn đang lo việc trong quán không hay biết gì.’

“Mishima có để ý thấy anh Nomura không?”

‘Không đâu, do vị trí của tôi khá khuất so với cậu ta nên tôi nghĩ chắc vẫn chưa bị phát hiện. Khu này hay có nhiều người lạ mặt ra vào, không sao đâh.’

“Mishima thì sao?”

‘Cậu ta chỉ đứng ngoài quan sát một hồi rồi đi ngang qua luôn. Gần đó có cái xe tải nhẹ đang đậu, cậu ta leo lên đó ngồi rồi.’

“Anh có chắc chắn đó là Mishima không?”

‘Chắc. Cậu ta mặc áo khoác phồng màu cam, bên vai phải hơi bị bẩn. Tôi cũng ghi lại biển số xe rồi, tí vè xác nhận lại là rõ ngay chứ gì.’

Cậu cảm nhận được một cách rõ rệt rằng tuy bức màn bí ẩn vẫn chưa được vén lên, thế nhưng vụ án đã bắt đầu có chút động tĩnh gì đó rồi.

“Tôi sẽ đến đó ngay, tối nay chúng ta sẽ cùng về báo cáo lại chi tiết này. Bây giờ tôi phải liên lạc với bên Tổng bộ, đến lúc có người đến thay phiên trực, anh hãy kể lại cho họ nghe nhé.”

Hai chữ “đã rõ” của Nomura cứ ù ù bên tai Hayama.

5

Cuộc họp buổi tối được bao trùm bởi một bầu không khí phấn khởi đến lạ kì.

Tràng pháo hoa đầu tiên là do Reiko châm ngòi bắn.

“… Tóm lại, rất có khả năng nạn nhân Takaoka Kenichi trong vụ án này không phải là Takaoka Kenichi trước đây sống ở Nam Hanabatake thuộc quận Adachi trước khi chuyển đến khu Nakarokugo ở quận Ota là một người nhút nhát, ham đọc sách thuở thiếu thời dễ bị người ta bắt nạt. Sau khi tốt nghiệp đại học đã làm qua nhiều công việc khác nhau, nghe bảo trước khi chuyển đi, ông ta đang mở một cơ sở dạy tiếng Anh. Đa số lời kể là từ nhân chứng tên Sawai Yuji, hơn nữa khi Sawai trông thấy bức ảnh chụp Takaoka Kenichi hiện giờ, anh ta đã khẳng định đó hoàn toàn là một người khác.”

Bài báo cáo có hiệu quả không ngờ. Tất cả các cán bộ trong hội trường dường như đều đang cố gắng sắp xếp lại các dữ kiện trong đầu mình.

“Takaoka Kenichi đã chết không phải là Takaoka Kenichi. Vậy ông ta là ai? Tiếp theo là bài báo cáo chuyên sâu hơn về câu hỏi này… Mời cậu Hayama.”

Cô cứ thế mà chuyển giao nhiệm vụ lại cho cậu.”Ừm, hôm nay chúng tôi đã biết được rằng Naito Kimie còn có một người em trai…”

Naito Kazutoshi, hưởng dương 32 tuổi. Một tuần sau vụ tai nạn đã khiến cho người vợ tên Asako tử vong và đứa con trai độc nhất tên Yuta bị liệt toàn thân, ông ta cũng qua đời.

“Dựa theo lời xác nhận của sở cảnh sát Tây Arai thì vào mười hai năm trước, Naito Kazutoshi đã treo cổ tự tử ở tầng một của một tòa nhà đang thi công vào ngày 9 thánh Tư. Hiện trường… thuộc quyền quản lý của công ty xây dựng Nakabayashi.”

Cả hội trường rúng động. Đúng là quang cảnh tuyệt vời mà.

“Sở Tây Arai không hề điều tra sâu về vụ án ấy, cứ thế mà tuyên bố đó là một vụ tự tử, nhưng vào ngày mai, tôi dự định sẽ đến đó xem xét kĩ hơn về hồ sơ điều tra hiện trường năm ấy… Hơn nữa, hôm nay phó trưởng tuần tra Nomura đã mục kích được một bóng người trông rất giống Mishima Kosuke gần nơi ở của Naito Kimie. Mishima Kosuke không lý nào có thể nắm bắt được thông tin về những người có liên quan đến vụ án, vậy nên tôi suy đoán rằng vốn dĩ cậu ta đã biết trước địa chỉ nơi cư trú của Naito Kimie.”

Kusaka giơ tay lên, Imaizumi liền mời gã đứng dậy.

“… Trong lúc trực tiếp thẩm vấn Mishima Kosuke, tôi có nhắc đến cái tên Naito Kikie, nhưng chưa một lần nói với cậu ta về địa chỉ ở Bắc Senju của bà ta. Xin phép cho tôi được xác nhận lại rằng, liệu đã có bất kì điều tra viên nào khác tiếp xúc với Mishima Kosuke không?”

“Ngoại trừ tổ trưởng Kusaka ra, còn ai khác tiếp xúc với Mishima Kosuke không?”

Không hề có ai lên tiếng.

Kusaka tiếp.

“Lúc được tôi thẩm vấn, Mishima Kosuke cũng đã nói rằng cậu ta không hề hay biết gì về chuyện của Naito Kimie. Đối tượng lúc ấy không hề xuất hiện bất kì dấu hiệu gượng ép nào. Tuy nhiên, vẫn không loại trừ khả năng đó chỉ là màn kịch do cậu ta dựng nên, nếu như Mishima Kosuke đã biết về địa chỉ nơi cư trú của Kimie, thiết nghĩ bản thân cậu ta vẫn còn nắm giữ nhiều thông tin hơn nữa.”

Imaizumi nghiêng đầu.

“… Anh biết được điều gì sao?”

“Vâng. Theo như tôi đã báo cáo vào hôm trước, xoay quanh việc Mishima Kosuke là người thụ hưởng khoản tiền bảo hiểm nhân thọ của Takaoka Kenichi, khi được tôi hỏi, cậu ta có nói không tìm thấy giấy chứng nhận thân phận của mình, nhưng có lẽ ngay sau đó cậu ta đx tìm ra chiếc phong bì chứa tờ chứng nhận, vừa hay trong đó cũng có giấy chứng nhận tư cách thụ hưởng của Naito Kimie, nên cậu ta mới biết được địa chỉ của bà ta và tìm đến nơi chúng ta đang giám sát.”

Reiko cảm thấy bực tức vì ngay cả điều mà cô muốn nói cũng bị Kusaka giành lấy. Đúng là xui xẻo.

“Hayama, còn muốn báo cáo thêm gì không?”

“Không ạ. Xin hết.”

Reiko chớp lấy cơ hội giơ tay lên.

“Himekawa.”

“Vâng.”

Cô lại đứng dậy.

“Nhân vật mang tên Naito Kazutoshi khi nãy trong phần báo cáo của Hayama đã mất gia đình sau một vụ tai nạn mười ba năm trước, một năm sau, ông ta cũng tự tử. Tôi nghĩ rằng chúng ta cần điều tra về việc liệu ông ta có đăng kí khoản bảo hiểm nhân thọ nào hay không. Tiếp theo là về thời điểm xảy ra vụ tự sát của Naito Kazutoshi và thời điểm Takaoka Kenichi chuyển đến địa chỉ mới ở khu Nakarokugo quận Ota. Mốc thời gian của hai vụ việc ấy rất sát nhau. Hơn nữa, vẫn còn nghi vấn liệu Takaoka Kenichi có phải là Takaoka Kenichi thật hay không. Nếu ghép hai sự việc ấy lại với nhau, tôi nghi ngờ có khả năng nạn nhân mang tên Takaoka Kenichi trong vụ án lần này chính là…”

A, tâm trạng cô đang háo hức quá đi thôi.

“Chính là Naito Kazutoshi năm xưa.”

“Tôi có câu hỏi.”

Kusaka vẫn ngồi nguyên tại chỗ mà giơ tay lên.

“Căn cứ vào đâu?”

Gã này nãy giờ có nghe mình nói gì không vậy? Chẳng phải mình vừa giải thích xong đó sao?

“… Tôi suy luận dựa trên nghi điểm Takaoka Kenichi không phải là Takaoka Kenichi và căn cứ vào việc Takaoka Kenichi giả lại viết tên Naito Kimie, người mà ông ta trước giờ chưa hề tiếp xúc lần nào, vào danh sách người thụ hưởng tiền bảo hiểm của mình. Thiết nghĩ theo lẽ thường tình, nếu đã cho Naito Kimie là người thụ hưởng tiền bảo hiểm thì hoặc Takaoka Kenichi phải mang ơn bà ấy rất nhiều, hoặc giữa bà ta và Takaoka có quan hệ máu mủ. Khi lập hợp đồng bảo hiểm nhân thọ, rất hiếm khi người ta lại ghi tên người dưng vào đó. Tôi không rõ Takaoka giả đã giải thích với công ty bảo hiểm thế nào, nhưng nếu ông ta chính là Naito Kazutoshi năm xưa, mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng hợp lý. Vả lại, dựa theo lời làm chứng của Sawai, Takaoka Kenichi sống ở khu Nam Hanabatake lúc bấy giờ đang trong tình trạng bị bức đến đường cùng, tâm trí muốn tự tử cũng không có gì là lạ. Những kẻ đã dồn ép Takaoka Kenichi thật đến đường tự sát chính là tập đoàn Nakabayashi.”

Mày giỏi lắm Reiko. Thuyết giải trơn tru lắm.

“Tôi nghi ngại rằng Takaoka Kenichi thật vốn dĩ đã treo cổ tự vẫn tại nhà riêng của mình ở khu Nam Hanabatake. Sau đó công ty bất động sản đã phát hiện ra thi thể ông ta và mang đến công trường của công ty xây dựng Nakabayashi để xử lý. Nhưng nếu sự việc của Takaoka Kenichi bị phơi bày ra ánh sáng, chuyện thu hồi đất sẽ bị cản trở, vậy nên bọn họ mới cần đến người giả danh thay thế, chính là Naito Kazutoshi.”

“Tôi nghĩ chúng ta cũng nên lưu ý đến việc phí điều trị cho người con trai Naito Yuta bị liệt toàn thân không phải là một khoản tiền nhỏ. Không rõ tình hình tài chính lúc bấy giờ của Naito Kazutoshi thế nào, nhưng tôi đoán có lẽ phải khó khăn lắm. Nếu là như vậy thật thì việc ông ta quyết định tự tử để Naito Kimie có thể hưởng lấy số tiền bảo hiểm nhân thọ cũng không có gì là lạ.”

Cô nhìn một lượt vẻ mặt của toàn thể cán bộ trong hội trường. Tiếp tục thôi nào.

“Thế là tập đoàn Nakabayashi đã lợi dụng triệt để chuyện ấy. Bản thân Naito Kazutoshi không chết thật, bọn họ chỉ việc ngụy trang bằng thi thể của Takaoka Kenichi và dàn dựng hiện trường tự sát. Như vậy Naito Kazutoshi có thể giúp cho Naito Kimie lấy được khoản tiền bảo hiểm. E rằng khi Naito Kimie đến nhận xác, bà ta đã phát hiện ra người đang nằm đó không phải em trai mình… Thế nhưng bà ta lại không nói ra, thiết nghĩ có lẽ Kazutoshi đã nói trước điều gì đó với chị gái mình cũng nên.”

“Nối tiếp vụ việc ấy, sổ khai hộ khẩu lí lịch của Takaoka Kenichi ở Nam Hanabatake sau đó đều được chuyển hết qua cho Naito Kazutoshi. Điều kiện trao đổi có lẽ là Naito phải đầu quân vào làm cho công trình ở Nam Hanabatake của Nakabayashi. Sau đó Kazutoshi chuyển đến khu Nakarokugo sinh sống, làm lại cuộc đời với thân phận Takaoka Kenichi. Giữa lúc ấy, ông ta đã góp tay trong việc ngụy tạo việc tự sát của Mishima Tadaharu thành tai nạn, rồi gặp gỡ Mishima Kosuke… Mishima Kosuke và Naito Yuta là hai người hoàn toàn khác nhau. Nhưng sau đó, Takaoka Kenichi giả vẫn giơ tay cưu mang một Kosuke mồ côi bơ vơ lạc lõng.”

Nguy to. Giám sát đơn vị Hashidzume đang nhoài người lên bàn kìa.

“… Vậy có nghĩa là Naito Kazutoshi, tức Takaoka Kenichi giả, đã hai lần đưa Naito Kimie vào danh sách thụ hưởng khoản tiền bảo hiểm của mình…”

“Gượm đã nào Himekawa.”

Đến giờ rồi sao?

“… Vâng, chuyện gì ạ?”

“Lần nào cô cũng giỏi huyên thuyên mấy chuyện bịa đặt như thế nhỉ?”

“Hả? Ý anh nói chuyện bịa đặt là sao?”

Hashidzume gãi gãi thái dương mình. Nếu tin đồn gã ta đội tóc giả là thật, thì chính chỗ đó là ngay mép luôn. Mặc dù đang ngứa ngáy đến thế nhưng gã vẫn ra vẻ gật gù.

“… Cô có bất cứ bằng chứng nào củng cố cho giả thuyết của mình không?”

“Bằng chứng chính là Takaoka không phải Takaoka, Naito Kimie có một người em trai cận tuổi với Takaoka, tình hình tài chính của cả hai bên đều trong trạng thái eo hẹp, tất cả chi tiết đều được tập đoàn Nakabayashi lợi dụng để đan thành một mạng lưới kín kẽ như mạng nhện…”

“Đừng có lôi mấy hình ảnh so sánh dư thừa đó vào đây.”

“Tôi xin lỗi… Nhưng tất cả mọi tình tiết đều rất trùng khớp với nhau.”

“Chẳng phải tất cả đều do cô vội vàng quy chụp đấy sao?”

“Chỉ cần đưa bức ảnh chụp Takaoka này đến gặp những người quen biết với Naito Kazutoshi thì sẽ biết ngay đáp án thôi. Takaoka Kenichi chính là Naito Kazutoshi.”

Hashidzume đặt tay xuống bàn.

“Tôi đã nói rồi, chuyện như vậy thì có liên quan gì đến vụ án này không? Nạn nhân là Takaoka hay Naito thì đã sao? Rốt cuộc kẻ nào đã ra tay sát hại ông ta?”

Bị quát mắng như vậy, Reiko cảm thấy có chút đau lòng.

“Mấy người mau choang điều tra ra hung thủ cho tôi đi! Danh tánh này nọ, riét rồi chẳng hiểu nổi mấy người muốn nói cái gì.”

Khi nqyx cô đã giải thích chuyện này rồi mà.

“Khi nãy tôi dã nói là mình đang báo cáo vè lai lịch của nạn nhân…”

“Thôi đủ rồi! Dừng lại ngay lập tức…! Himekawa, thu thập cho đủ bằng chứng rồi hẵng giơ tay phát biểu. Đã dở mà còn chĩa súng lung tung thế này có ngày lạc đạn đấy. Tiếp theo là ai?”

Imaizumi tiếp lời.

“Kikuta, đến cậu đấy.”

“… Vâng ạ.”

Cô có thể cảm nhận được ánh mắt lo lắng của Kikuta sâu lưng mình. Reiko bèn gật đầu, ra hiệu rằng mình không sao.

Phần báo cáo tiếp theo không đưa ra bất kì tiến triển nào đặc biệt.

Tô rà soát hiện trường ở bờ sông vẫn chưa tìm ra được bộ phận thi thể nào, tổ giám định cũng không tìm ra được bất kì dấu chân nào của kẻ sát hại Takaoka Kenichi. Duy chỉ có một chi tiết thú vị từ tổ đi lấy tin ở hiện trường về báo cáo lại rằng nhóm người vô gia cư sống ở đối diện sân bóng chày có vẻ rất dư dả.

“Nghe nói có nhiều hôm liên tiếp, họ còn mở tiệc thịt nướng nữa…”

“Ngựa đua sau khi khong còn đua được sẽ bị đem ra làm thịt rồi vứt cho bọn họ thôi chứ có gì đâu.”

Sau khi bị Hashidzume gạt phăng đi thì chủ đề ấy cũng kết thúc.

Chỉ còn lại Kusaka. Bình thường lúc nào gã cũng là người báo cáo đầu tiên, nhưng hôm nay do về hơi trễ nên đành phải chờ đến lượt. Đáng lẽ sau Reiko, Kusaka sẽ được lên báo cáo, thế nhưng giữa chừng gã lại có điện thoại nên đành phải ra ngoài.

Cô quan sát vẻ mặt gã thêm lần nữa. Sự tự tin ấy khiến cho Reiko lo ngại.

“… Hôm qua tôi đã báo cáo về nhân vật mang tên Tobe Makio, người chuyên phụ trách các việc liên quan đến tiền bảo hiểm của công ty Kinoshita, hôm nay tôi xin phép được báo cáo chi tiết về những thông tin khá là thú vị liên quan tới hắn ta.”

Kusaka lật sấp hồ sơ ra.

“Tobe Makio, 41 tuổi, sinh vào ngày 22 tháng Bảy năm Showa thứ 40. Mẹ hắn tên là Tobe Yuko, sáu năm trước đã qua đời vì bệnh, hưởng dương 62 tuôi… vốn dĩ là nhân tình của đại ca đời đầu băng đảng Tajima – Tajima Masakatsu.”

Cả hội trường trở nên xôn xao.

“Thế nhưng cũng có giả thuyết cho rằng Tobe Yuko không phải mẹ ruột của hắn. Mẹ ruột của Tobe Makio được cho là Ogawa Miyuki… Em trai của Tajima Masakatsu, tức Tajima Toshikatsu, vốn không phải người trong băng, mà là giám đốc một công ty quản lý bất động sản. Gã có một người con gái, chính là Ogawa Miyuki, hiẹn đang là vợ của Ogawa Michio, sáng lập viên của công ty xây dựng Nakabayashi. Có tin đồn vào năm 14 tuổi cô ta đã sinh ra tên Makio này. Bố của hắn là Masakatsu. Hay nói cách khác, Miyuki đã hạ sinh cho bác mình một đứa con… Toàn bộ chi tiết trên đều là lời kể của một vài thành viên băng Tajima xin được giẫu tên, rất có khả năng là sự thật.”

Thú vị đây, Hashidzume lẩm bẩm. Imaizumi tiếp lời, thúc giục Kusaka tiếp tục.

“Vâng… Cho đến lúc tốt nghiệp một trường cấp ba công lập ở thủ đô, Tobe đã là một tên lưu manh gian xảo từ lâu. Hân không thường xuyên gaay gổ đánh nhau, nhưng lại rất giỏi trò đùa giỡn với các cô gái. Do có nhiều tiền nên đàn em theo đuôi hắn cũng không ít… Có vẻ sau khi trưởng thành, hắn được mẹ ruột nâng đỡ vào làm cho tập đoàn Nakabayashi, thế nhưng nghe nói thực tế hân chẳng hề đụng đến bất cứ việc gì, và vào khoảng mười năm trước đã được bố trí để về làm cho công ty Kinoshita. Đó là sơ lược về cuộc đời của Tobe Makio.”

Gã lại lật sang trang.

“Tiếp theo là… Ừm, chuyên môn của Tobe là thành lập hợp đồng bảo hiểm cho nhân viên của Kinoshita, công ty vừa là bên kí kết vừa là bên thụ hưởng. Tobe thường xuyên dụ dỗ các nữ nhân viên bán bảo hiểm làm tình nhân của hắn. Những việc như lợi dụng quyền thẩm định của mình để làm giả công văn giấy tờ đối với hắn bình thường như cơm bữa. Thông tin trên là từ lời kể của một nữ nhân viên bán bảo hiểm đã rời khỏi công ty sau khi có quan hệ tình ái với Tobe. Tô xin phép được giấu tên cô ta.”

Kusaka ngẩng đầu lên, mắt nhìn thẳng về phía trước.

“… Ba ngày sau khi Takaoka Kenichi bị sát hại, Tobe không hề đến công ty. Có khả năng hắn ta lợi dụng ba ngày ấy hòng nhanh chóng thủ tiêu tang chứng. Tôi xin hết.”

Bài báo cáo của Kusaka lần này tuy vắn tắt, nhưng nội dung lại sâu sắc đến không ngờ.

Tobe Makio, lợi dụng phụ nữ để gian lận tiền bảo hiểm.

Hahidzume lại nhổm người dậy.

“Này nhé, cả anh lẫn cô Himekawa kia đều tuyệt vọng đến nỗi cái gì cũng đào lên cho được đúng không? Vào điểm chính đi, điểm chính ấy!”

“Cách tiếp cận vấn đề của tôi với tổ trưởng Himekawa thật sự có rất nhiều điểm khác nhau.”

Nè, ý anh là sao đây chứ? Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng Reiko chỉ biết yên lặng.

“Cũng giống nhau cả thôi. Vậy anh có nghĩ rằng tên Tobe ấy là hung thủ sát hại Takaoka không?”

“Tôi vẫn chưa thể xác định được. Nếu muốn biết chính xác ta phải lần theo dấu vết của hắn.”

“Vậy để tôi hỏi anh, động cơ sát hại Takaoka của hắn là gì?”

Kusaka khẽ thở hắt ra. Reiko hiểu mà. Tuy không phải cô thương cảm gì gã, nhưng cô rất hiểu cảm giác ấy.

“… Tuy tôi không rõ bài báo cáo của Himekawa có bao nhiêu phần xác thực, nhưng…”

“Anh nói gì chứ, Kuasaka!”

Cùng lúc cô lên tiếng một bàn tay đập thẳng xuống mặt bàn.

Gã trừng mắt liếc về phía cô.

“… Nếu tôi có xúc phạm gì đến cô thì sau cuộc họp tôi sẽ xin lỗi, nhưng bây giờ thì im lặng lắng nghe đi.”

Tức không chịu được. Ruột gan Reiko chỉ muốn lộn hết cả lên.

Kusaka nhìn thẳng về phía trước.

“Giả sử Naito Kazutoshi đã tráo đổi thân phận thành Takaoka Kenichi, tức nạn nhân trong vụ án lần này, chắc chắn Tobe phải có dính líu đến chuyện ấy. Điều đó cũng có nghĩa Naito, tức nạn nhân Takaoka, chính là nhân chứng trong nhiều việc làm của tên Tobe. Ngoài vụ việc cùa ông ta ra còn có vụ án cùa Mishima Tadaharu, Nakagawa Noburo và có khi vẫn còn rất nhiều nạn nhân khác mà chúng ta chưa được biết. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ đe dọa tên Tobe.”

Cô có cảm giác giữa trán cùa Kusaka như đang tỏa sáng lấp lánh.

Thế nhưng bản thân Reiko cũng không hiểu được tại sao.

“Thế nhưng ông ta lại bị hắn hủ tiêu bịt đầu mối. Hoặc cũng có thề hắn ta bỏ tiền ra thuê người để giải quyết ông ta, gióng như trường hợp của Mishima và Nakagawa vậy, mặc dù thủ pháp có hơi khác biệt.”

Imaizumi trừng mắt.

“Vậy ý anh là Naito, tức nạn nhân Takaoka, đã nhờ Tobe giết mình để giúp cho Kimie lấy được khoản tiền bảo hiểm sao?”

“Có khả năng là thế. Chuyện như vậy cũng không hẳn là vô lí.”

“… Bởi vậy mới noia!”

Hashidzume vừa ngoáy mũi vừa chen lời vào.

“Mấy người làm ơn nói chuyện thực tế một chút có được không hả?”

Thảm cho Hashidzume rồi. Trong hội trường chẳng có lấy một ai đồng tin với gã cả.

Sau khi kết thúc cuộc họp cán bộ, Reiko bèn nhìn đồng hồ. Đã gần 11 giờ rồi sao.

Giờ mà có ra quán rượu nhập hội với mấy tổ nhóm đang chè chén ngoài đó cũng trễ rồi, đến sau như vậy cũng ngại với người ta lắm. Khoảng hai ba hôm trước cô có trông thấy ngoài trung tâm thể hình trước ga có nhà tắm hơi, có nên ra đó không nhỉ.

Nghĩ đoạn, Reiko bèn chuẩn bị sửa soạn để đi ra ngoài, thế nhưng mở hộp trang điểm ra cô mới đẻ ý khăn tẩy trang đã hết sạch. Mà thôi, cũng chẳng sao. Trên đường đi thế nào chẳng có cửa hàng tiện lợi. Sau đó phải bôi kem dưỡng da nữa. Nên dùng kem hiệu Fancl hay hiệu nào khác đây?

Sau khi thay đồ trang điểm xong xuôi, cất điện thoại và ví tiền vào túi xách, Reiko liền rời khỏi sở. Lúc ấy, cô mới phát hiện thấy bóng áo choàng quen thuộc.

“Trưởng đơn vị.”

Cô chạy lại phía của Imaizumi đang dừng bước.

“… Bây giờ sếp tính đi ăn ạ?”

“Không, đi cạo râu.”

Bộ râu của Imaizumi trông vừa dày lại vừa cứng. Nge bảo râu ria như thế không thể dùng dao cạo máy để cạo sạch được, chỉ có thể dùng dao cạo cầm tay hình chữ T loại có nhét ba hay bốn mảnh dao nhỏ mới xong.

“Sếp ra cửa hàng tiện lợi sao?”

“Ờ. Còn cô?”

“Tôi tính ra nhà tắm hơi, nhưn trên đường cũng muốn ghé cửa hàng tiện lợi một chút. Đi chung với nhau đi.”

Bước chân của Imaizumi chậm chạp hơn mọi ngày, có lẽ do sếp cũng mệt rồi. Nhưng ngược lại, như thế lại dễ trò chuyện với nhau hơn.

Reiko vừa mới lên tiếng ậm ừ là Imaizumi đã nhìn cô với vẻ dò xét.

“Gì đó?”

Gặp chuyện thế này là sếp tỉnh táo lại liền.

“Dạ không, à… hồi nãy tôi cũng không tính nói gì đâu…”

“Gì, nói thẳng ra đi. Chuyện của Kusaka phải không?”

Bất giác Reiko bật cười.

“Đúng là không địch lại sếp mà… Vâng, ừm… tôi tự hỏi tại sao Kusaka lại có vẻ không thích mỗi lần ai đó đưa ra phán đoán của mình vậy ạ?... Lúc nào tôi cũng thắc mắc điều ấy.”

Gương mặt Imaizumi nở một nụ cười gượng.

“Cô có biết chuyện trước đây Kusaka đã từng làm việc chung với Katsumata ở đơn vị 4 không?”

Tổ trưởng Katsumata ư? Gã Kusaka đó với lại… Lão Đầu Đá sao?

“Không, tôi không biết.”

Phải nhỉ. Imaizumi khẽ gật đầu.

“Thời đó Kusaka vẫn còn là tuần tra quèn thôi. Katsumata lúc đó đx là trợ lí thanh tra rồi, nhưng vẫn chưa gia nhập lực lượng an ninh… Nhưng hồi đó hai người bọn họ thi đua với nhau dữ lắm, hội họp cãi nhau miết.”

“Vậy lúc đó trưởng đơn vị đang…?”

“Tôi cũng là trợ lí thanh tra, thời đó ấy, nhưng mà bên đơn vị Chín cơ… Vậy nên không biết tường tận cho lắm, chỉ là người ngoài nhìn vào thôi.”

“Vâng.”

Hai người họ đã tới được cửa hàng tiện lợi, nhưng Reikl lại muốn nghe kể câu chuyện thú vị này hơn.

“… Sếp chờ tôi một chút nhé,”

Cô đưa cho Imaizumi lon cà phê nóng mới mua từ cửa hàng, bản thân mình thì ăn súp ngô.

“Cái này được không ạ?”

“Được rồi.”

Imaizumi khui nắp lon ra, khẽ cụng một cái với lon súp ngô của Reiko.

Uống một ngụm vào, hơi thở liền biến thành màu khói trắng.

“Nói ngắn gọn thì thanh danh Kusaka bị nhơ nhuốc đều là nhờ công Katsumata cả.”

Imaizumi cau mày lại rồi gật gù, nốc thêm một ngụm cà phê rồi tiếp.

“… Hồi đó là lúc lập ban chuyên án điều tra vụ giết người cướp của ở một thư viện thuộc quận Setagaya. Kusaka đã buộc tội một người đàn ông là hung thủ. Mấy ông lớn ngồi bàn giấy thấy vậy cũng ủng hộ… Nhưng cấp trên như Katsumata lại làm thinh không nói năng gì. Ông ta biết rõ người đàn ông ấy bị bắt oan, nhưng lại nhắm mắt làm ngơ.”

“Sao lại như vậy?”

“Ồng ta muốn hạ bệ Kusaka. Katsumata đánh giá rất cao thực lực của Kusaka lúc bấy giờ, vậy nên… Đến nỗi đám tuần tra viên biết chuyện cứ rỉ tai nhau không biết có phải chính Katsumata đã làm giả manh mối không. Mà thôi, chân tướng ra sao tôi cũng không rõ… Nói chung sau vụ đó, Katsumata thay đổi hẳn. Còn Kusaka sau nhiều ngày bắt oan người ta cũng tự mình đem hung thủ thực sự ra hầu tòa. Dĩ nhiên lần này anh ta không bắt nhầm người nữa. Kusaka lúc ấy mất đi vị trí, lại còn phải nhận hết trách nhiệm lên đầu, vì thế mà bài kiểm tra thăng chức trợ lí thanh tra lần hai, Kusaka không cần tham dự cũng biết rớt, mặc dù lần đầu anh ta đậu.”

Bây giờ dẫu cho Reiko có nổi giận cũng chẳng ích gì. Nhưng thật sự, cô chịu không nổi. Cái chuyện như vậy… Tâm trạng cô bây giờ chỉ muốn bùng phát hết ra ngoài cho hả giận. Tắm hơi gì nữa, giờ cô chỉ muốn giở ngón đòn đấm bốc lên thứ gì đó thôi.

“Từ đó về sau, Kusaka không bao giờ có thể tha thứ cho suy đoán sai lầm ấy của mình… À không, phải nói rằng anh ta không bao giờ có thể tha thứ cho bất kì ai nữa, lúc nào cũng cố gắng trở thành điều tra viên hoàn hảo nhất. Trải qua bao nhiêu năm, đến giờ Katsumata vẫn hay lầm bầm rằng, mình đã vô tình tạo ra một con quái vật mất rồi, đấy.”

Imaizumi nốc cạn cà phê, cảm ơn Reiko đã mời mình rồi quẳng cái lon rỗng vào thùng rác.

“… Bởi vậy nên anh ta mới mạnh tay với cô như vậy. Cái gì sai sửa được thì cứ sửa. Bản thân Kusaka cũng chỉ mong như vậy thôi.”

Bất giác, Reiko chỉ biết thốt ra một tiếng “hả”.

“Kusaka mến cô lắm đấy. Tôi biết mà. Chỉ có điều còn lâu anh ta mới thể hiện điều đó qua thái độ và lời nói của mình… Nội hàm Kusaka sâu sắc hơn cô nghĩ đấy.”

Imaizumi vỗ vai Reiko một cái, đoạn dùng tay mở cửa tiệm ra.

“Vậy nhé, ngày mai gặp lại. Cô vất vả rồi.”

Cửa kính từ từ khép lại.

Ôi, khốn chưa.

Bây giờ, cô chẳng còn màng đến việc đuổi theo sau Imaizumi vào trong nữa.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của honda tetsuya