Hỏi chuyện bác thợ điện Matsumoto thế nào cũng khôg xong, vậy nên tôi đành phải xoay sang hỏi đến những người có liên quan khác.
Chủ hiệu vật tư, thợ trát vôi, xưởng mộc, thợ ống nước. Có lẽ do mọi người không thân thiết với nhau cho lắm nên sau khi tai nạn xảy ra, chẳng ai biết được gia quyến của ông Nakagawa có còn lại ai không. Chí ít người kiến trúc sư giúp cho việc tang lễ cũng có ghi chú vào sổ số liên lạc của đứa con gái.
Tên cô ta là Nakagawa Michiko. Trong sổ có ghi số điện thoại và địa chỉ nhà. Khu chung cư thuộc Watarida Mukaicho quận Kawasaki.
Tôi gấp rút đến hỏi thăm, nhưng đương sự lại đi vắng. Hôm sau tôi đến sớm hơn một chút, khoảng 8 giờ, nhưng cũng chẳng thấy ại. Cuối cùng, phải đến tận lần thứ ba, tôi mới có thể gặp được.
7: iờ rưỡi tối. Lúc tôi đến chung cư, chưa kịp hỏi thăm thì cánh cửa căn hộ 102 đã mở toang.
Bắp đùi, cánh tay, cả thân hình cân đối của cô ta đều nhỏ nhắn, nhắm chỉ bằng một nửa của tôi. Cô ta vừa bước ra khỏi nhà liền quay người lại rồi dùng chìa khóa đóng cửa. Trên người khoác cái áo khoác màu xám và mặc một chiếc quần jean. Giờ này mà tính đi đâu đây? Mặc dù trông bộ dạng cô ta không có vẻ gì là sắp sửa ra ngoài tụ tập chơi bời nhậu nhẹt.
Cô ta bắt đầu đi về hướng ngược lại của ga tàu điện gần nhà. Có khi là đi mua đồ cũng nên. Trước hết cứ bám đuôi xem sao đã.
Đi được khoảng mười phút, cô ta liền bước vào lối đi dành cho nhân viên của một nhà hàng tên là Royal Diner ngoài quốc lộ. Nhà hàng ấy bình thường không có nhiều khách ra vào cho lắm nên tôi cũng có chút ngạc nhiên.
Tôi vờ làm khách bước vào bên trong. Đúng 8 giờ, cô ta bước ra ngoài sảnh. Tôi không dùng nút gọi nhân viên mà trực tiếp gọi thẳng tên luôn.
Xin lỗi, cho tôi gọi món được không? Một phần cà ri bò. Đồ uống cho Coca Cola đi.
Vâng ạ. Cho phép em xác nhận lại phần ăn của anh nhé, anh gọi…
Tuy nét mặt cô ta trông có hơi mệt mỏi, nhưng gương mặt quả là rất xinh đẹp. Phần ăn của tôi sau đó được mang ra bởi một người phục vụ nam, nhưng đồ uống lại do cô ấy phục vụ.
Ngày hôm đó tôi chỉ quan sát bấy nhiêu rồi về, không cất tiếng gọi cô ấy thêm bất kì lần nào nữa.
Từ đó về sau, tôi cũng cùng với lão đại đến nhà hàng ấy một hay hai lần gì đó, thi thoảng tôi đênz một mình. Những hôm nàng không có ở nhà hàng, tôi ăn vội bữa nhẹ rồi lái xe đến chung cư. Lúc vòng ra mặt sau của tòa nhà, tôi thấy căn hộ của nàng có khi sáng đèn có khi không.
Đến bước đó tôi lại do dự.
Chỉ cần làm khách quen thường xuyên đến nhà hàng là đã có thể nhanh chóng xây dựng mối quan hệ với nàng, thế nhưng khi ấy, giữa chúng tôi lại chẳng có tình cảm đặc biệt gì. Nhanh chóng hỏi chuyện trong lúc nàng không hay không biết chẳng phải là diệu kế đó sao? Mà tự dưng mở lời bắt chuyện như vậy sau nhiều lần đến ủng hộ chắc sẽ kì quái lắm
Vậy mà tối đó, mọi chuyện lại rẽ sang bước ngoặc mới.
Bên trong căn hộ tối thui, tôi cứ nghĩ nàng vắng nhà. Đột nhiên có bóng người đi ra. Không phải là nàng. Một người đàn ông cao ráo, tóc cắt ngắn, khoác một cái áo khoác đen dài. Ông ta không quay đầu lại mà cứ loạng choạng đi thẳng về phía trước, tiến về vị trí của tôi. Ánh đèn đường sáng trưng soi rõ khuôn mặt.
Chính là ông ta.
Người tặng quà phúng điếu. Người bị lão đại nhìn chằm chằm. Có khi nào ở Kinoshita, ông ta là...
Người đàn ông ấy thoáng đưa mắt về phía tôi với vẻ hời hợt, và cứ thế mà đi ngang qua. Tôi chẳng hiểu gì cả, cứ đứng ngây như trời trồng giữa đường giữa xá.
Cuối cùng thì cánh cửa căn hộ 102 lại mở toang ra lần nữa, và bóng dáng nàng xuất hiện. Vẫn là cái áo khoác màu xám quen thuộc, nhưng lần này, đôi chân trần ấy được xỏ vào dép xăng đan. Tay phải nàng giữ chặt cổ áo, còn tay trái thì đang nắm lấy vật gì đó trông như cái hộp.
Hình như là hộp đựng gia vị thì phải.
Nàng buông cổ áo ra, tay phải bốc một nắm bột trắng rồi rải trước cửa. Bốc rồi rải, bốc rồi rải. Nơi cổ áo lộ ra vùng da trắng nõn đến mức đau lòng.
Có lẽ thứ bột trắng ấy là muối. Động tác rải muối cũng có phần hơi nhanh. Cuối cùng nàng lật úp cái hộp lại, trút hết toàn bộ số muối xuống, sau khi xong còn quẳng cái hộp đập mạnh xuống sàn.
Tiếng va đập của khối nhựa khô khốc vang lên.
Nàng ôm đầu quỳ thụp xuống.
Tôi thận trọng tiến lại gần.
“Xin lỗi…”
Gương mặt ngẩng lên nhìn tôi trông thất thần đến tội. Mà dường như ngay lập tức nàng đã nhận ra tôi là ai. Đôi mày cau có đến độ hiện lên nếp nhăn.
“Cô…”
Nàng liền đứng dậy, vội vã điều chỉnh ánh nhìn hướng thẳng về phía trước rồi bước sang bên.
“Chờ đã, cái gì mà… Sao giờ này cô lại ra đây?”
Thấy tôi nhặt hộp đựng gia vị khi nãy lên, nàng liền giật lấy nó, vẻ mặt như đang muốn khóc đến nơi.
“Xin lỗi. Thật ra, tôi… có biết về chuyện của cô, tôi hay đến nhà hàng cô làm lắm… Người hồi nãy đi ra chắc là nhân viên của Kinoshita nhỉ.”
Tôi liền bị nàng lườm với ánh mắt hằn học.
“Hồi nãy… anh nói gì cơ?”
“Tôi muốn… hỏi về chuyện bố của cô một chút…”
Mái tóc dài ấy thoáng như dựng ngược cả lên.
Nàng lại đập cái hộp gia vị xuống đất rồi quay gót mở cửa nhà. Cửa mở đủ để nàng lách vào, mặc dù bả vai bị đập vào cánh cửa một chút. Tôi cố gắng lấy chân chèn cửa nhưng không được, chỉ cho được mỗi ngón chân vào, nhưng ngay lập tức đã bị đẩy ra.
“Chờ đã, cô Nakagawa!”
Tôi đập cửa, tiếng bìa xốp lót cửa va đập với tấm kim loại giả thép vang lên. Khung nhôm rất chắc chắn, hình như mới được lắp gần đây thì phải, không hề rung lắc gây ra bất kì tiếng động nào.
“Nè cô Nakagawa, mở cửa ra đi, tôi có chuyện muốn hỏi!”
Có vẻ như bên trong có động tĩnh.
“Xin cô đấy, Nakagawa, nè, chuyện như vậy…”
Bỗng dưng cửa mở toang ra đập mạnh vào trán tôi. Mắt tôi nổ đom đóm.
“A… đau…”
“Im lặng đi. Anh đang làm phiền hàng xóm đó.”
Tôi mắt nhắm mắt mở nhìn xuống đất thì thấy ánh đèn trắng tràn ra ngoài hành lang, ngẩng lên thì thấy khuôn mặt nàng đang trừng mắt nhìn tôi ngay phía sau cánh cửa.
Người nàng khẽ rung lên.
“Tôi biết rồi… Mới nãy tôi chỉ vào nhà thay đồ thôi. Anh muốn vào thì chờ tôi chút.”
Rầm, cánh cửa đóng sầm lại.
Tôi lại nhặt cái hộp đựng gia vị lên. Cái hộp bị nứt một đường dài, đã vậy còn bị sứt mất một góc.
Chừng mười phút sau, tôi được dẫn vào nhà và được nàng cho phép ngồi xuống.
Để tránh gây ra hiểu lầm, tôi bèn ngồi quỳ gối sát vách tường cách xa nàng một khoảng, lấy cái bàn làm biên giới chắn ngang. Nói thì nói thế, nhưng do căn phòng quá chật hẹp nên hành động ấy cũng chẳng có nghĩa lí gì.
Bây giờ nàng đang vận áo len cùng quần jean. Kì thực, nhờ thế nên trông nàng lớn hơn hẳn so với lúc ở nhà hàng. Tôi cũng không rõ vì sao. Có lẽ do tôi cảm thấy sự hiện diện của nàng trở nên rõ rệt hơn hẳn.
Tôi xưng tên, nói dối rằng mình đã từng làm việc chung với ba nàng một thời gian ngắn ở công trường. Nếu trò chuyện với nàng với vị thế của một người ngang hàng, tôi có cảm giác như mình sẽ đánh mất thứ gọi là tính khách quan.
Tôi mở lời, có nhiều tin đồn xấu về công ty Kinoshita ấy lắm. Trước đây cũng có một vụ tai nạn hệt như thế xảy ra đấy. Rồi tôi mới hỏi ba nàng có vay nợ của ai không. Nàng chỉ im lặng lắng nghe cơ man những giả thuyết của tôi. Một nửa trong số ấy tôi luận ra từ trường hợp của chính mình, nhưng đa phần có lẽ đều trúng hết.
Cũng không phải dễ dàng gì đâu. Nhưng dần dần sau một hồi độc thoại, nàng cũng gật đầu tỏ vẻ hiểu ý.
“… Ban đầu tôi cũng được bảo rằng, do tai nạn xảy ra vào giữa lúc làm việc nên mọi rắc rối sẽ được công ty giải quyết…”
Có vẻ như cả căn hộ này và việc chuyển nhà đều do người đàn ông tên Tobe Makio kia lo liệu. Nàng cũng kể rằng ban đầu cảm thấy ông ta khá là kì quái, nhưng dần dần cũng quen thân với nhau, cuộc sống bây giờ đều nhờ ông ta thu xếp cho cả.
“Gã còn nói rằng, tiền bảo hiểm nhân thọ công ty nhận được lên tới mười lăm triệu, nên sau này chi phí sinh hoạt lẫn tiền học phí đều không cần phải lo…”
Nàng đang theo học ở một trường nghề chuyên môn thẩm mỹ.
“Thế nhưng lúc tôi chuyển đến đây, thái độ của gã lại đột nhiên thay đổi giữa chừng… kếu là khoản bảo hiểm ấy đểu để thanh toán khoản nợ của ba tôi nên bây giờ không còn một xu nào hết… Gã còn ép tôi phải chi trả toàn bộ, từ tiền cọc và tiền thuê chỗ này cho đến phí chuyển nhà, cả tiền học phí cho hai học kì nữa chứ… Hơn một triệu lận…”
“Sao lại…!”
Nàng nở một nụ cười thảm thiết.
“Muốn trở thành chuyên viên thẩm mỹ tốn nhiều tiền lắm. Phải tự mình mua dụng cụ này, nào là lược rồi cọ, chưa kể trường tôi còn là trường tư nữa. Học phí đắt lắm… mỗi năm tốn hơn cả triệu. Tiền thuê nhà ở đây cũng chín mươi nghìn. Nhưng giờ tôi không còn tiền để chuyển đi đâu nữa hết… Từ sau khi ba mất, tôi đã biết rồi. Số dư tài khoản của ba chỉ còn có ba mươi nghìn thôi.”
Nàng ngẩng lên nhìn trần nhà màu trắng bệch. Giọt nước mắt trong suốt vì thế mà tự động rớt xuống vùng cổ. Cái cổ dài, trắng ngần. Mái tóc đen óng rũ qua vai.
“… Gã Tobe còn nói rằng, do công ty không thể chi trả hết mọi việc, nên gã mới lấy danh nghĩa tôi đi vay nợ. Thực tế thì gã đến đây bày hết giấy tờ ra trước mặt tôi, la hét dọa nạt bắt tôi phải kí tên đóng dấu vào đó. Tôi… tôi sợ lắm, nhưng tôi lo rằng một khi đã kí vào đó rồi chắc chắn sẽ vướng vào những chuyện không hay, tôi ghét lắm. Vậy nên tôi nói với gã rằng mình không thể kí được… Nghe vậy, gã…”
Nàng lại không kềm được nước mắt.
“… Gã ép tôi cởi đồ, kêu là để bù nợ. Gã bắt tôi phải… khỏa thân trước mặt gã. Gã nói là chỉ cần làm vậy, tôi không cần phải lo gì đến khi tốt nghiệp nữa…”
Tôi không tài nào nhìn thẳng vào khuôn mặt của nàng được.
“Trở thành chuyên viên thẩm mỹ là… ước mơ từ bé của tôi. Ngay cả ba tôi cũng ủng hộ ước mơ ấy. Tôi không muốn bỏ cuộc… Bởi vậy nên… tôi nghĩ… chẳng phải rất tốt sao? Cũng đâu có mất mát gì… Tôi làm gì có bạn trai, cũng chẳng có ai… Chuyện của tôi, làm gì có ai…”
Nàng đưa tay lên trán, rồi bắt đầu khóc nấc lên.
Tôi chỉ biết ngồi chết dí tại chỗ, không biết bản thân bây giờ nên làm gì đây.
Nếu tôi ngồi ngay cạnh nàng thì đã có thể ôm chầm lấy bờ vai ấy, thủ thỉ rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Thế nhưng tôi lại không thể chạm vào, không thể xóa tan đi nỗi buồn ấy được. Vốn dĩ ngay từ đầu mọi chuyện có ổn không? Mọi chuyện có thật sự ổn không?
Nhưng cũng không thể cứ để mặc nàng như vậy. Trong đầu tôi cũng chỉ nghĩ được có bấy nhiêu. Trước mắt, tôi có thể quả quyết một điều rằng, vì muốn khoản nợ của ba nàng được giải quyết, công ty Kinoshita mới dựng nên vụ tai nạn ấy. Ngay cả việc gã Tobe lợi dụng tình thế ấy để hạ nhục nàng cũng có bàn tay của chúng. Thế nhưng cụ thể thế nào thì tôi đành chịu. Tôi phải làm gì đó để cứu vớt nàng khỏi tình thế này mới được.
“… Thôi được rồi, cô đừng như vậy nữa.”
Tiếng nức nở dừng lại trong một thoáng. Nhưng chỉ một khắc sau nàng còn thổn thức nhiều hơn.
“Vấn đề tiền nong thì… để tôi xem xem… Ừ thì, cứ để tôi nói bác Takaoka lo liệu chuyện ấy thử… À, bác ấy giống như ba nuôi tôi vậy đó, tôi sẽ về thử bàn bạc với bác xem… Tôi cũng… nhất định sẽ góp công vào mà… Cỡ một triệu thì tôi nghĩ… ừ, có thể là được đấy.”
Nàng ngẩng mặt lên, vẻ chậm rãi hệt như lúc bọt khí nổi lên mặt nước. Hơi thở run rẩy từ nãy đến giờ bỗng dưng biến thành tiếng cười lạnh lẽo.
“Anh… cái gì vậy chứ? Bày đặt đạo đức giả à?”
Nhất thời tôi chưa kịp hiểu nghĩa của từ ấy.
Tiếng cười cợt của nàng vẫn vang lên.
“Vậy mà tôi không biết đấy… Hóa ra tôi là loại gái như vậy sao? Chỉ cần người ta cho chút tiền trả nợ là muốn ôm ấp kiểu nào cũng được. Ra là vậy sao?”
Nàng cười rít lên. A ha ha ha.
“… Không, tôi…”
“Sao cơ? Tôi lầm rồi à? Tôi làm gì đáng xu nào phải không? Tôi bị anh lừa rồi sao?”
“Không, không phải như vậy…”
“Vậy thì đúng như anh nói đó phải không? Chuyện anh muốn nói chẳng phải thế là gì? Chỉ cần anh cho tôi tiền, vậy là có thể giật được tôi từ tay gã Tobe đó rồi nhỉ?... Được rồi mà. Nếu là anh thì tôi cũng không ngại để anh làm bạn trai mình đâu. Nếu anh thật sự cho tôi số tiền ấy thì ôi thôi, vạn vạn tuế!”
Bỗng dưng nàng bắt chéo hai tay lại, nắm lấy vạt áo.
“Ê này…”
Nàng cởi phăng áo len của mình ra, vứt nó sang một bên.
Ánh sáng từ đèn huỳnh quang. Làn da trắng như giấy. Bên dưới áo ngực màu hồng là một khuôn ngực nhỏ nhắn.
Ngay lập tức, nàng nắm lấy thắt lưng quần jean mình.
“Trước tiên anh cứ thử ôm ấp tôi xem sao, thấy thích thì chúng ta kí hợp đồng sau cũng được. Nếu không thích thì từ chối cũng chả sao.”
“… Dừng lại đi.”
“Tôi chưa từng mắc phải căn bệnh nào nên anh khỏi lo ha… Khi nào thấy không được thì nói, tôi hiểu mà.”
“Dừng lại đi.”
Tôi bật dậy, vớ lấy tấm chăn từ chiếc giường sau lưng choàng lên thân thể gầy ốm của nàng. Liếc ngang qua tấm ga trải giường, tôi mới thấy vài vệt bẩn lốm đốm.
Tôi vừa né tránh ánh mắt nàng, vừa ôm chầm lấy thân thể được choàng chăn ấy.
“… Có lẽ… tôi cũng không khác gì gã khốn ấy đâu… nhưng bây giờ, xin em hãy dừng lại đi.”
Cảm giác rất giống ôm lấy một chú mèo con. Vừa mềm mại lại vừa nhỏ nhắn. Lại còn ấm nữa.
“Anh vẫn còn bác Takaoka… Lúc anh không còn ai cả, chính bác ấy là người đã giúp đỡ anh. Nhưng em không còn ai cả… Em không như lời gã Tobe đó nói, em không phải là loại con gái hư hỏng như vậy… không phải…”
Những ngón tay được cắt móng sạch sẽ thò ra khỏi tấm chăn. Chúng lần mò ra phía trước, cuối cùng thì chạm lấy cánh tay tôi.
“… Ấm quá…”
Tiếng kim đồng hồ đêm hôm ấy, cho đến tận bây giờ vẫn còn văng vẳng bên tai tôi.
Có vẻ như nàng hoàn toàn không biết khi nào gã Tobe kia lại đến. Đột nhiên một tối nọ, gã lại gọi điện đến kêu rằng, bây giờ đang trên đường đến nên ở yên trong nhà đi. Nàng còn bận việc làm thêm và bài tập về nhà, vậy mà gã lại có thể thờ ơ buông một câu như vậy. Nghe kể rằng có một lần nàng về nhà trễ để gã phải chờ, thế là nàng bị gã khốn ấy tát không biết bao nhiêu cái vào mặt.
Từ sau đêm hôm ấy, tôi lúc nào cũng cố gắng đến thẳng nhà nàng sau khi xong việc.
“Dạo này cháu xài hoang quá đấy.”
Tôi đã thuật lại cho lão đại nghe về chuyện của nàng rồi, chỉ là chưa nhắc đến vụ việc của công ty Kinoshita thôi. Tôi không muốn khiến bác ấy lo lắng thêm nữa.
“Cô bé ấy là con gái người thân trong nhà à?”
“Vâng ạ…”
“Có tốt không?”
“Dạ thì… cô ấy rất tốt đấy ạ”
“Tốt đến vậy sao?”
Tôi định bụng một lúc nào đó sẽ giới thiệu hai người với nhau. Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc.
“Chờ đã nào, chẳng phải cháu hơi vội đấy sao? Bây giờ mà đã… tính đến chuyện kết hôn rồi à?”
Thật ra hiện giờ mối quan hệ của chúng tôi chưa đến mức bạn trai bạn gái, nhưng tôi có cảm giác một ngày nào đó tụi tôi sẽ có thể chính thức quen nhau.
“Một ngày nào đó ạ. Nhưng bây giờ thì chưa, cô ấy vẫn đang là sinh viên… Lúc nào cô ấy cũng muốn như vậy.”
“Cô bé ấy không còn bố mẹ gì cả sao?”
“Vâng, cả hai đều qua đời rồi ạ.”
Nếu tôi nói ra cái tên Nakagawa Michiko, liệu lão đại có chú ý đến không? Tôi cũng không biết nữa, vậy nên mỗi lần bác hỏi tên nàng, tôi đành phải dối bác bằng cách từ chối với lí do cả thẹn.
“Mà thôi… khi nào được thì nhớ giới thiệu bác với cô bé nhé.”
“Vâng ạ. Dĩ nhiên rồi… Vậy thôi, cháu xin phép.”
Sau khi xong việc, tôi liền lao vội về nhà tắm rửa rồi lại nhảy tiếp lên xe. Thường thường mỗi lần tôi đến đều thấy nàng đã ở nhà rồi, nhưng thi thoảng tôi cũng đến sớm hơn nàng một chút.
“A, xin lỗi anh, giờ em mở cửa ra ngay… Lạnh quá, lạnh quá, tội anh vậy.”
“Có sao đâu mà.”
Tôi nghiễm nhiên bước vào nhà. Đôi khi nàng sẽ tự tay nấu cơm cho tôi, đôi khi chúng tôi sẽ dắt nhau đi ăn ngoài ở một quán nào đó trong khu nhà.
Sau khi ăn xong, tôi sẽ cùng nàng đến nhà nàng. Tôi đưa nàng đi bằng xe, thi thoảng giờ tan ca ở công trường cận giờ nghỉ của nàng tôi cũng đón nàng về luôn.
Cũng có những khi chúng tôi đi bộ. Chúng tôi sẽ khoác tay nhau, nhưng ngoài chuyện ấy ra thì không làm gì vượt quá giới hạn nữa. Ngày nào gã Tobe còn chưa biến mất, ngày ấy tôi và nàng vẫn chưa thể bắt đầu được. Khi ấy tôi đã nghĩ như thế đấy.
Và rồi, ngày ấy cũng tới.
Ngày 3 tháng Mười Hai. Mưa mãi không ngớt, đêm tối ảm đạm đến thê lương.
‘… Em Michiko đây.’
Đúng lúc tôi vừa về tới nhà sau khi xong việc liền có điện thoại từ nàng. Nghe thấy sắc thái tuyệt vọng trong giọng nói ấy là tôi đã hiểu ra ngay.
“Gã gọi điện đến à?”
‘Ừm, 7 giờ sẽ đến… Anh Mishima à, em sợ lắm.’
Tôi nhìn đồng hồ. 6 rưỡi.
“Bây giờ anh sẽ qua ngay. Gã ta có đến cũng nhất quyết đừng mở cửa.”
‘Ừm, em hiểu rồi. Anh tới nhanh lên nhé.’
Vừa cúp điện thoại là tôi chạy như bay ra khỏi nhà.
Đừng hoảng hốt, đừng hoảng hốt. Mày sẽ đến kịp thôi mà.
Tôi vừa tự nhủ với bản thân như thế vừa lao ra bãi đậu xe. Trong lúc siết chặt lấy vô lăng, tôi phải cố gắng trấn tĩnh lại. Giữa đường, tôi đã la lên không biết bao nhiêu câu chửi tục.
Bình thường tôi vẫn hay đậu xe ở bãi xe tự động gần đó, nhưng hôm nay, tôi dừng ngay trước cổng chung cư. Thế mà lại hên, vừa đúng lúc gã Tobe đến và đang đập cửa ầm ầm.
Tôi mở khoang chứa đồ ra lấy dụng cụ xong liền tức tốc chạy đến.
“Ê này! Mày mở ra coi! Mở cửa ra!”
Đập cửa không được thì gã giở chiêu đá cửa. Đúng lúc đó, tôi xông đến.
Tobe la lên rồi xoay người né, lập tức mất đà vấp ngã ra đằng trước.
“M… Mày… mày tính làm gì tao…? Thằng chó!”
Tôi đứng chặn ngay trước cửa.
“… Ông đừng bao giờ bén mảng đến đây nữa, không thì tôi giết chết.”
Tobe chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm vào thân hình ướt sũng nước mưa của tôi.
“Thằng chó, mày giở trò gì vậy!”
Gã lờ đờ ngồi dậy rồi đứng lên với vẻ lảo đảo.
Tôi bước ra đằng trước một bước.
“Tôi nói, ông đừng bao giờ bén mảng đến đây nữa… Đi gian lận tiền bảo hiểm, đã vậy còn giở trò vũ phu với phái nữ… Đúng là đồ đê tiện.”
Tob nhún vai
“Mày sủa cứ như thể biết nhiều lắm ấy nhỉ? Thằng súc sinh cặn bã!”
“À, hồi trước tôi cũng từng được ông cho một trăm nghìn yên, số tiền ấy quả thật đã giúp tôi rất nhiều. Tôi đã từng rất biết ơn ông. Nhưng không ngờ ông lại là hạng người thế này… Đúng là thứ tráo trở hạ lưu. Sao hả? Lần này ông muốn lấy bao nhiêu đây? Một triệu? Hay là hai triệu?”
Đôi lông mày gã bỗng giãn ra.
“A… mày… là cái thằng ở chỗ Takaoka.”
“Giờ mới nhớ ra sao, đồ say xỉn.”
“Một trăm nghìn yên, nói vậy… mày chính là thằng nhóc đó?”
“A… may ghê, vậy mà tôi cứ tưởng ông ngu thật chứ.”
Tobe bắt đầu cười khúc khích đến nỗi hai vai run lên bần bật.
“Khục khục, cái gì… vậy trời? Nè, bộ mày… mê con nhỏ đó rồi sao?”
Tôi không trả lời. Vì nếu như tôi đáp lại lời gã, tình cảm của tôi dành cho nàng sẽ trở nên ô uế.
“Nè, con bé ấy đúng là đĩ thõa thiệt, có một triệu thôi mà cũng chịu dạng háng ra được nữa. Thứ con gái như vậy tốt chỗ nào?”
“Câm đi!”
Cái tức nghẹn ở cổ họng tôi tức thì văng ra hết.
Từ ổ bụng tôi trào lên tiếng rống. Tai tôi không còn nghe được gì nữa.
Tôi rút cây gậy giắt ở thắt lưng ra rồi phóng về phái trước như tên bắn, dùng hết sức bình sinh quật một phát vào mắt cá gã.
“Khục!”
Tôi đá vào thân thể ngã lăn quay của gã. Giẫm rồi lại đạp. Hành hạ thân xác gã.
Dừng lại đi, tha cho tao. Dẫu cho gã có quằn quại cách mấy, máu chảy bê bết cỡ nào, cố gắng quỳ gối van xin ra sao, tôi cũng không dừng lại.
Lúc được Michiko cản lại, tôi mới chợt tỉnh ra.
“Không được, nếu anh còn ra tay nữa gã sẽ chết đó!... Anh Mishima sẽ…”
Tobe quỳ gối ở dưới đất, đôi vai run rẩy trông cứ như đứa học sinh tiểu học trốn dưới gầm bàn tránh động đất, duy chỉ có nụ cười nhạo nơi khóe miệng vẫn chưa chịu tắtt.
2
Từ sau buổi họp ngày mùng 9, Reiko cứ suy nghĩ mãi.
Takaoka Kenichi, tức Naito Kazutoshi.
Kẻ chuyên dụ dỗ phái nữ, lừa bịp tiền bảo hiểm, Tobe Makio.
Trong bức tranh còn có sự tồn tại của băng đảng Tajima thuộc hội Yamato và tập đoàn bù nhìn Nakabayashi của bọn chúng.
Hai đứa con của hai ông bố bị Kinoshita tước đoạt mạng sống, Mishima Kosuke và Nakagawa Michiko.
Rồi sự xuất hiện của Naito Kimie, cùng với đứa cháu trai Naito Yuta.
Mảnh ghép kết nối họ lại với nhau, không ai khác chính là gã Tobe Makio. Tạm thời cô vẫn chưa thể xác định được liệu sự hiện diện đầy phức tạp của hắn có liên quan gì đến chân tướng vụ án này hay không, nhưng chi tiết nổi cộm nhất bây giờ vẫn là việc chẳng ai trông thấy bóng dáng của hắn suốt ba ngày trời sau khi vụ sát hại Takaoka Kenichi diễn ra.
Ngày 11, ban điều tra của Tổng bộ đã chỉ định Ishikura cùng các tuần tra viên trong tổ Himekawa đến khu Umeda quận Adachi để điều tra về người tên Naito Kazutoshi lúc sinh thời. Bọn họ đã được nhiều người làm chứng rằng dung mạo của Naito Kazutoshi và Takaoka Kenichi sống ở khu Nakarokugo giống nhau như hai giọt nước. Hơn nữa, người ở văn phòng nơi Kazutoshi từng làm việc ngay trước khi tự sát cũng nói rằng trong một thời gian ngắn, ông ta có kí hợp đồng làm thêm với công ty xây dựng Nakabayashi.
Ngoài ra, Ishikura còn đến tận sở Kawaguchi tỉnh Saitama, nơi đã thụ lý vụ tai nạn mười ba năm trước để hỏi chuyện trưởng ban giao thông sở, đồng thời xin mượn hồ sơ vụ ấy về. Dấu vân tay được lưu trữ trong đó, sau khi đối chiếu với vân tay từ bàn tay trái của nạn nhân cho ra kết quả trùng khớp. Tức lag đã xác minh được Takaoka Kenichi sống ở Nakarokugo quận Ota và Naito Kazutoshi sống ở Umeda quận Adachi là cùng một người.
Thế nhưng…
Theo như sổ hộ tịch, người tên Naito Kazutoshi đã không còn tồn tại trên đời này nữa, hơn hết, trên mặt pháp lý xã hội thì nạn nhân tên “Takaoka Kenichi” cũng chỉ có mỗi một người ấy thôi. Vì hai lý do trên nên Tổng bộ đã quyết định sẽ giữ danh xưng “Takaoka Kenichi” cho nạn nhân của vụ án lần này để tránh thêm phiền phức. Tóm lại cái danh “Takaoka Kenichi” bây giờ chỉ dùng để chỉ “người tên Takaoka Kenicchi làm công nhân xây dựng cư trú ở Nakarokugo” mà thôi. Với tư cách người đầu tiên đã chỉ ra việc tráo đổi danh tính này, Reiko rất muốn Tổng bộ sẽ đổi tên nạn nhân thành “Naito Kazutoshi”. Mà thôi, sao cũng được. Takaoka Kenichi thì Takaoka Kenichi.
Vả lại…
Điều khiến Reiko lưu tâm hiện giờ chính là “tình thương” của Naito Kazutoshi, tức là Takaoka Kenichi.
Trong quá khứ, ông ta đã từng vứt bỏ danh tính của mình để nười chị gái Naito Kimie có thể nhận được tiền bảo hiểm. Khoản tiền ấy đến bây giờ có khi đã lên tới hai mươi sáu triệu yên, được dùng để duy trì việc điều trị cho đứa con ruột đang sống đời sống thực vật của ông ta, Naito Yuta. Điều ấy cô có thể đoán chắc thông qua việc Naito Kimie đang chăm sóc cho Yuta.
Ấy vậy mà Takaoka lại cưu mang Mishima Kosuke. Nguyên do cũng không khó luận ra cho lắm: bản thân phải sống trong tình trạng vứt bỏ cả danh tính thật lẫn đứa con ruột của mình, ông ta quay sang săn sóc cho Kosuke âu cũng là điều dễ hiểu.
Nói tóm lại, nếu muốn kích động Takaoka Kenichi thì chỉ cần lợi dụng đánh vào “tình thương” của ông ta là được. Cô dám quả quyết như vậy.
Vậy rốt cuộc Tobe Makio có liên quan như thế nào đến mọi chuyện? Và do đâu hắn ta lại phải ra tay sát hại Takaoka như thế?
Dựa theo chứng cứ hiện giờ có thể thấy rằng, đối với Tobe Makio mà nói, Takaoka Kenichi nhất định không phải nhân vật hắn có thể dễ dàng ra tay sát hại. Thật ra sau khi cảnh sát điều tra dựa theo cái chết của Takaoka Kenichi, họ mới nảy ra nghi vấn về màn tráo đổi danh tính này. Đối với Sở Cảnh sát Thủ đô, vụ việc ấy chẳng khác nào mỏ vàng cho họ khai thác về băng đảng Tajima. Nhân vật nắm giữ manh mối hiểm yếu như vậy? Tại sao Tobe lại phải trừ khử đi?
Mà xét về tính cách của Tobe Makio, Reiko cũng không chắc liệu hắn có quan tâm gì đến sự tình xung quanh mình lẫn an nguy của băng đảng Tajima không.
Cô vẫn lấy làm khó hiểu về hành động bỏ lại chiếc xe tải con cùng với bàn tay của nạn nhân. Nếu nhìn theo khía cạnh hung thủ sát hại Takaoka trong tình trạng bị dồn vào đường cùng, hành vi ấy lại trở nên hợp lí vô cùng.
Ngay cả vị trí xã hội của Tobe trước khi vụ án xảy ra cũng trở nên ăn khớp với mọi chuyện: là một đứa trẻ được sinh ra với sự tình phức tạp, kết quả sau lần cưỡng bức cận huyết, hơn thế nữa lại là con ruột của đại ca cầm đầu băng Tajima. Ấy vậy mà hắn lại không được gửi vào nắm giữ chức vụ nào trong tập đoàn bù nhìn Nakabayashi, ngược lại còn bị tống khứ sang một công ty Kinoshita hết sưsc tép riu.
Rốt cuộc Tobe lại trở thành kẻ lợi dụng tài năng tán tỉnh phụ nữ của mình để trở thành tên chuyên lừa đảo tiền bảo hiểm. E rằng ngay cả chuyện hắn lưu lạc đến Kinoshita cũng bởi vì muốn dựa uy xã hội đen để tiện việc làm càn. Dẫu cho hắn có yếu đuối thật đi chăng nữa, ít nhiều gì cũng được băng đảng bảo kê.
Một Tobe sống lâu năm ở vị trí đó và một Takaoka giả mạo. Dính líu đến hai người họ còn có Kosuke. Có lẽ còn có cả Nakagawa Michiko nữa.
Nguyên nhân lí giải mọi hành động của Takaoka chính là tình thương của ông ấy. Nhưng nếu ông muốn bảo vệ Kosuke, không lí nào chuyện ấy lại không gây rắc rối cho công việc của gã Tobe được.
Mối liên kết giữa Tobe và Kosuke chính là sự việc của chín năm về trước. Tobe đã sát hại Mishima Tadaharu rồi dàn dựng thành vụ tự tử, hoặc hắn ta đã bức ông ta đến mức phải tự kết liễu. Đối với Kosuke mà nói, Tobe chẳng khác nào kẻ thù sát hại bố cậu ta.
Phải rồi, có lẽ mối liên kết chính là ở đó. Kosuke đã nổi giận trước hành động phi pháp ấy của Tobe.
Mà không. Chẳng phải mốc thời gian có hơi lố rồi sao? Không, không, chín năm trước Kosuke chỉ mới là một thằng nhóc tiểu học 10 tuổi. Mới chừng ấy tuổi đầu thì sao mà hiểu được cơ chế tiền bảo hiểm này nọ chứ. Phải chín năm sau, cậu ta mới có thể bắt đầu nghi ngờ về chuyện đó được.
Nhưng tại sao phải là bây giờ?
Phải rồi. Người dẫn dắt cậu ta đến với mối ngờ vực ấy có lẽ là Nakagawa Michiko.
Nhưng làm thế nào mới được?
Nakagawa Michiko đã 19 tuổi rồi, cảm thấy ngờ vực về cái chết của cha mình cũng không có gì là lạ. Thế nhưng cô bé khó lòng tìm được một Mishima Kosuke có cùng cảnh ngộ với mình như thế. Theo lẽ tự nhiên, rất có thể ban đầu Michiko đã được Kosuke tiếp cận.
Cô không rõ hai người gặp nhau trong hoàn cảnh nào, nhưng nhất định phải có chuyện gì đó xảy ra.
Tóm lại hai người họ gặp được nhau, phát hiện ra rằng mình cùng chung cảnh ngộ, có cùng một nghi vấn.
Vậy rồi từ đó, mọi việc diễn biến thế nào? Tại sao Tobe lại rơi vào con đường phải sát hại Takaoka?
Hai người bọn họ đã nói với Takaoka về chuyện của Tobe. Takaoka sau khi nghe xong sẽ phản ứng ra sao? Takaoka vốn dĩ đã biết về những hành vi phi pháp của Tobe, vậy ông ta sẽ có lập trường thế nào khi nghe Kosuke và Michiko kể về mối ngờ vực của mình?
Ông ta là một người trọng tình nghĩa cha con, nhất định sẽ phơi bày âm mưu của Tobe ra ánh sáng. Thế nhưng nếu làm vậy, cả chuyện tráo đổi danh tính của chính ông ta sẽ bị bại lộ, khoản tiền bảo hiểm được hưởng dưới cái tên Takaoka Kenichi cũng không còn, dẫu cho sau này ông ta có chết đi, Naito Kimie sẽ không bao giờ nhậ được bất kì xu nào từ công ty bảo hiểm nữa. Chưa kể đến việc cảnh sát sẽ chất vấn ông ta về tội danh chiếm đoạt danh phận của Takaoka Kenichi thật. Mà có khả năng cao vụ việc ấy vẫn còn hiệu lực pháp lí.
Nói tóm lại, một khi Takaoka vì tiền bảo hiểm mà bỏ mặc Yuta cho Kimie chăm sóc, ông ta đã không thể lựa chọn con đường vạch trần tội ác của gã Tobe nữa rồi.
Vậy để bảo vệ cho Tobe, liệu ông ta có bắt hai đứa trẻ kia phải im lặng không?
Đúng vậy. Nếu như ông ta không thể thừa nhận tội ác của Tobe, chắc chắn phải tính đến chuyện bịt miệng Kosuke và Michiko. Cũng có khi ông ta giả ngây giả ngốc, vờ vịt rằng mình không biết cũng không liên can gì. Nếu hành động như vậy không đủ đề che mắt, có lẽ ông ta đã tính đến phương án khác cũng nên.
Ông ta đã dùng cách gì để khiến cho hai đứa trẻ kia im lặng đến cùng?
Cô không hiểu. Nghĩ mãi vẫn không hiểu, Reiko ít nhiều gì cũng bị ảnh hưởng bởi Kusaka, giờ mới thấy rằng quả thật Tobe không hề có bất kì lí do nào để sát hại Takaoka.
Ban điều tra Tổng bộ đã bắt đầu tiến trình thay đổi nhiệm vụ công tác trên diện rộng, dựa trên ba tiêu chí mới được đưa ra.
Đầu tiên là phải thành lập các tổ giám sát. Phải có ít nhất một nhóm luôn luôn túc trực theo sát tình hình của Naito Kimie, Mishima Kosuke và Nakagawa Michiko. Tính cả nhân viên thay ca là có tồng cộng mười hai người chia thành sáu tổ. Cả Reiko lẫn Ioka đều bị ghép vào tổ giám sát ấy.
Nhân tiện, Tổng bộ đã quyết định không cần phải tìm hiểu xem liệu Naito Kimie có biết Takaoka Kenichi chính là Naito Kazutoshi hay không, vì điều đó không giúp ích cho tiến triển của vụ án. Chỉ nên bí mật theo dõi từ xa để thu thập thông tin và đưa ra kết luận xác đáng về những người đã từng tiếp xúc với Kimie. Thêm vào đó, Hayama đã đến sở cảnh sát Nishiarai để nghiên cứu thêm về hồ sơ vụ tự tử của Naito Kazutoshi để tìm xem liệu có thông tin mới nào không.
Tiếp theo là về hành tung của Tobe. Nhiệm vụ ấy được phân cho hai mươi sáu người phân ra mười ba tổ. Điều tra về mối quan hệ nam nữ của hắn, tìm hiểu về các mối quan hệ bảo hiểm của hắn, đối chất với những hàng quán mà hắn thường xuyên hay lui tới. Việc điều tra nắm bắt thông tin xung quanh lhu vực vứt xác Nakarokugo vẫn được tiếp tục. Thêm vào đó, cả địa chỉ cư trú của Ogawa Miyuki, mẹ ruột của Tobe, lẫn các công ty có liên can đến tập đoàn Nakabayashi và băng đảng Tajima cũng được đưa vào dạng đối tượng giám sát. Kusaka và bọn Kikuta sẽ đảm nhiệm công tác này.
Chỉ còn lại công tác khám xét khu vực bờ sông. Hiện thời đấy chính là công tác điều tra nghèo nàn manh mối nhất, và cũng khó lòng gọi việc ấy là “công tác điều tra” được. Vậy mà vào ngày 15, các bộ phận được cho là thuộc về thi thể của Takaoka Kenichi lại được tìm thấy.
Tính từ vị trí của chiếc xe tải, đi thêm bốn cây số về phía hạ lưu sông Tama, thi thề nằm trong cửa xả ống cống ở bờ sông, thuộc khu Itchome, Minamirokugo. Khu vực ấy vẫn nằm trong phạm vi xử lí của sở Kamata. Không cần phải phạm vào chủ quyền của sở khác, đúng là hên ghê.
‘Bây giờ tôi sẽ đến Đại học Toho ngay.’
Nhận được cuộc gọi từ Imaizumi, Reiko tức tốc đến khoa Pháp y trường Đại học Toho ở Omorinishi, quận Ota.
Vừa đến trước phòng giải phẫu, cô đã thấy ở đó có những mười người, bao gồm các điều tra viên hình sự, bác sĩ giải phẫu và nhân viên khám nghiệm hiện trường. Bọn họ đang cho tiến hành quá trình mổ xẻ thi thể. Ngồi trên hàng ghế ngoài hành lang có Kusaka và cộng sự của mình, trưởng tuần tra Satomura và giám sát đơn vị Hashidzume.
“Xin lỗi vì đã chậm trễ. Tình hình thế nào rồi?”
Kusaka lấy từ cặp táp ra chiếc máy ảnh yêu quý cùa mình, sau khi bấm nút vài cái liền đưa qua cho Reiko. Ngụ ý rằng cô cứ tự nhiên xem đi.
Cô đón lấy chiếc máy với vẻ biết ơn, rồi từ từ xem qua từng bức ảnh một. Tổng cộng có tám bức. Tuy không hoàn hảo như ảnh chụp hiện trường, nhưng nhìn lướt qua cũng có thể thấy rõ trạng thái cùa tử thi.
Cái xác bị khuyết mất tứ chi trắng bệch không còn một giọt máu. Phần đầu bị cắt từ cổ, bả vai bị đứt lìa hai cánh tay, hai chân cũng bị cắt đứt từ phần khớp hông. Nếu không tính tới cái cổ còn sót lại, có thể nói rằng thi thể này có hình dạng giống như hình học ngũ giác. Rồi còn bộ phận sinh dục nữa. Dương vật bị bìu sưng tấy che mất, hầu như không thể nhìn thấy được. Phần bụng bị co giãn nhiều lần, hình dạng giống như một cái mai rùa quái dị có vân chằng chịt như mạng nhện.
“… Có vẻ như không có vết thương nào ha.”
Đúng là lành lặn đến không ngờ.
Ơ kìa? Nhưng thi thể này… hình như hơi kì lạ…
Nếu như bị ngâm dưới nước thì tính đến hôm nay đã là ngày thứ 12 rồi. Đủ thời gian cho lũ cá rỉa thịt, vậy mà cô hầu như không thể nào tìm ra bất kì vét rỉa nào trên thi thể cả.
À mà không, cũng… không phải là chuyện đó…Rốt cuộc là ở điểm nào nhỉ?
Cảm giác khó chịu mơ hồ này ngay chính bản thân Reiko cũng không thể xác định được là do đâu mà ra.
Thôi thì trước mắt phải trả lại máy ảnh cho Kusaka đã.
“… Công nhận thi thể có rất ít vết thương.”
“Có lẽ trước lúc được phát hiện, thi thể đã được bảo vệ bởi cái gì đó, như một tấm nhựa chẳng hạn.”
Kusaka vừa tính bấm tắt máy ảnh, đột nhiên Reiko lại la lên: “Khoan đã.”
“… Nhưng mà chỗ này, phần cổ của nạn nhân ấy, có vết thương khá lớn này.”
Nhìn vào bên phải bức ảnh có thể thấy rằng phần da nơi cổ họng bên trái của thi thể có một vết thương hình bán nguyệt.
“À, chỗ đó chẳng phải là do lũ cá sao?”
“Ừm…”
Buổi giải phẫu kết thúc sau khoảng một tiếng rưỡi kể từ lúc Reiko đến được trường đại học. Trong khoảng thời gian đó, bên khám nghiệm tử thi cũng đã tiến hành song song việc đối chiếu mẫu ADN và mẫu máu của thi thể với dữ liệu thu thập ở hiện trường nơi vứt xác được đội khám nghiệm hiện trường gửi sang.
Các bác sĩ đã di chuyển sang phòng khác sau khi kết thúc buổi giải phẫu để lập hồ sơ khám nghiệm tử thi. Thay vào đó, một quan chức điều tra hình sự tên Fujishiro sẽ giải thích cho bọn Reiko nghe về những điều mình biết được trong lúc quan sát quá trình giải phẫu.
“Những phần thi thể được phát hiện lần này không có bất kì thương tích nào có thể giúp chúng ta xác định được nguyên nhân tử vong của nạn nhân. Hiện giờ mẫu dịch vị trong dạ dày nạn nhân đang được phân tích, thế nhưng dựa trên tình trạng nội tạng của thi thể, có vẻ như nguyên nhân tử vong không phải do trúng độc.”
Hashidzume vừa gãi gãi thái dương vừa chen vào.
“Vậy hai nhóm máu có khớp nhau không?”
Cả Fujishiro lẫn Hashidzume đều là thanh tra. Họ là những quan chức điều tra hình sự nằm trong danh sách được đặc cách quan sát các buổi giải phẫu tử thi, đồng thời cũng là những người chịu trách nhiệm cao nhất.
À, cái đó thì vẫn chưa nói được gì, phải chờ cho đến khi giám định AND xong đã.”
“Vậy đã tìm thấy hết các phần thi thể rời rạc chưa?”
“Vẫn chưa. Bên chúng tôi chỉ làm phần việc của mình thôi. Nên bình tĩnh chờ đợi kết quả giám định thì hơn. Nếu không khớp với nhau thì chúng ta sẽ đề xuất với trưởng đội Một thành lập thêm một ban chuyên án nữa ở Kamata…”
“Nè, anh có biết mình đang nói gì không? Nếu lập cả hai ban chuyên án thì cái sở ấy sẽ tan nát luôn ấy. Bình thường cơm hộp ở đó cũng chẳng ngon lành gì rồi, cho đến khi xong chuyện cứ phải ra cửa hàng tiện lợi gặm cơm nắm thế này, tôi cật lực phản đối!”
Reiko cũng không chịu nổi cái cảnh ấy, nhưng xét về tình về lý, cô lại muốn chạy tới ôm lấy Fujishiro để an ủi.
Mà nói gì chứ, hộp cơm của ổng lúc nào chẳng ngon hơn người khác.
Vậy mà Hashidzume vẫn không chịu thôi, gã nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ đeo tay.
“… Mấy giờ có kết quả?”
“Của cái gì?”
“Kết quả giám định AND đó. Đã ấn định chưa?”
Bây giờ đang là 4 giờ 10 phút chiều.
“Dữ liệu hiện trường được gửi đến cách đây chừng hơn một tiếng thì phải… Vậy chắc là, cỡ 12 giờ khuya thì có.”
Hashidzume gãi gãi đỉnh đầu.
“Không được không được không được. Đúng 9 giờ phải có cho tôi. 9 giờ.”
“Anh đang nói gì vậy? Từ giờ đến đó chỉ có sáu tiếng đồng hồ thôi đó.”
“Trước đây chỉ có bảy tiếng là xong mà.”
“Nhưng bên đó là phòng khám nghiệm của Tổng bộ!”
“Bên nào chả vậy. Nói chung cũng chỉ gấp thêm có tiếng chứ mấy. Nếu cố gắng sẽ được thôi.”
“Bị điên hả? Cố gắng là cố gắng kiểu gì? Ai cố gắng? Tụi tui sẽ cố gắng ca hát cổ vũ cho máy PCR1 và máy phân tích tự động hoạt động nhanh hơn à? Không biết gì thì đừng có nói!”
1: Tức Polymerase Chain Reaction, là một kĩ thuật phổ biến trong sinh học phân tử nhằm khuếch đại (tạo ra nhiều bản sao) một đoạn DNA mà không cần sử dụng các sinh vật sống như E.Coli hay nấm men.
Phía sau lưng Reiko, Ioka phì cười.
“Bên mấy người cũng nên nghĩ đến tình trạng nghèo nàn của hiện trường đi. Chính vì không xác định được nguyên nhân tử vong nên mới làm chậm trễ kết quả giám định. Mà giữa đêm mới có kết quả thì họp hành thế nào.”
“Thì kéo dài buổi họp ra, chẳng phải hay hơn sao?”
“Tối nào họp xong chúng tôi cũng phải họp bàn tròn thâu đêm hết.”
Dối trá trắng trợn. Ổng chỉ toàn ngủ gật mà còn nói.
“Tóm lại không được là không được.”
“Tôi nói được, nhất định là phải được.”
Trong lúc cô đang thầm nghĩ Hashidzume đúng là thứ lãnh đạo không hiểu lí lẽ, thích dồn ép người khác, đột nhiên bị Kusaka vỗ vai một cái.
“Tôi về sở đây. Có chuyện gì mới nhớ báo cho tôi biết.”
Gã chỉ nói có bấy nhiêu, đoạn nhanh chóng rảo bước về phía hành lang.
Sao lúc nào mùnh cũng phải là người chứng kiến mấy cảnh tào lao thế này không biết.
Thế nhưng Reiko lại không thể nào rời khỏi chỗ ấy được.
Rốt cuộc là điểm nào ấy nhỉ…? Thật là…
Cảm giác khó chịu không thể diễn tả nổi bằng lời khi nhìn vào bức ảnh chụp thi thể bây giờ đã biến thành một làn sương mù màu xám phủ mờ lên tâm trí của Reiko.
Hình như trong vụ cãi lộn ấy, Fujishiro là người thắng thế, lúc nhận được kêtx quả giám định từ trường Đại học Toho thì đồng hồ đã điểm 2 giờ khuya.
“Khốn nạn… cái tên tai điếc đó…”
Toàn bộ thành viên trong ban cán bộ vừa nghe Hashidzume nửa ngáp nửa càm ràm, vừa nhìn vào bản kết quả giám định.
Đúng như vài người đã dự đoán, kết quả giám định AND cho thấy mẫu máu ở garage khu Nakarokugo, mẫu máu trong chiếc xe tải con ở Nishirokugo và mẫu máu của bàn tay trái đều trùng khớp với mẫu giám định lấy từ thi thể được phát hiện ở Minamirokugo. Tất cả đều thuộc về cùng một người.
Nội dung bản báo cáo cũng không có thay đổi gì so với lời giải thích của Fujishiro.
Không tìm thấy bất kì vết thương chí mạng nào, cũng không có câu nào nhắc đến các chất bất thường được tìm thấy trong dịch vị. Họ còn cẩn thận ghi chú thêm nguyên nhân tử vong có thể loại trừ ngộp thở và mất máu. Nguyên do là không tìm thấy bất kì dấu hiệu mất máu hoặc thiếu máu nào trong nội tạng. Đồng thời cũng xác định được nguyên nhân cái chết của nạn nhân không phải được gây ra bởi chất độc, cũng không phải do bị bóp hoặc siết cổ, càng không phải do mất máu vì bị đánh đập dã man.
Chà, vậy nạn nhân còn có thể vì nguyên nhân nào đây?
Ngoài ra còn có ghi chú chỉ ra rằng điểm đặc biệt của thi thể chính là vết sẹo ở bàng quang, có thể là vết tích của cuộc phẩu thuật chữa bệnh viêm bàng quang vì sỏi mật.
Thế nhưng lại không hề có bất kì lời giải thích chi tiết nào vè vết thương Reiko đã nhìn thấy trên phần da bên trái cổ họng nạn nhân cả. Tuy vậy, người ta cũng có đo chiều dài của vết thương ấy. Hình bán nguyệt, có đường kính khoảng 7 centimete. Vừa bằng một nửa vết cắt ở cổ. Vết thương sâu 1.2 centimete. Vẫn chưa thể suy đoán ra nguyên nhân tại sao lại có vết thương ấy được.
Nhưng cảm giác khó chịu ban đầu khi nhìn vào vết thương ấy của Reiko lại hoàn toàn chẳng liên quan gì đến việc vết thương đó có rõ nguồn gốc hay không. Reiko quả tình không hiểu.
“Cho tôi hỏi… vết thương ở đây… là gì vậy?”
Hashidzume, Imaizumi, Kusaka, thanh tra Kawada - trưởng ban hình sự sở cảnh sát Kamata và trợ lí thanh tra Tanimoto - trưởng ban phòng chống tội phạm thuộc đội hình sự sở Kamata, cả năm người bọn họ chẳng ai buồn đáp lại lời cô, có lẽ do cơn buồn ngủ.
“Nè nè trưởng đơn vị ơi, sếp nghĩ vết thương ở cổ họng này là gì vậy?”
“… Ừm ừm…”
Đại khái là chỗ cô đang nhìn khác với Imaizumi. Dẫu cho cô có lên tiếng hỏi thế nào đi chăng nữa, Imaizumi cũng chẳng màng lật khỏi trang báo cáo về bao tử của thi thể.
“Kusaka, anh nghĩ vết thương là gì?”
“Đã bảo là… do cá rồi mà.”
“Nếu là do lũ cá thì bên giải phẫu phải ghi chú có vết răng chứ.”
“Thì do thi thể trương lên nên… bị rã đi.”
“Vậy người ta phải ghi ở đây chứ?”
“Nếu thi thể bị rã rồi thì sao biết được có phải cá rỉa hay không mà ghi.”
Nguy to. Mọi người ai cũng đều trong trạng thái mệt mỏi, não ngưng hoạt động hết rồi.
Tự mình cảm thấy kì lạ mà còn không hiểu là do đâu, bản thân Reiko cũng mệt không kém ai.
Nhưng chỉ sau một đêm ngủ dậy, đầu cô lại nay ra sáng kiến.
Reiko chờ đến khi kết thúc cuộc họp buổi sáng mới đi sao in thêm một bản báo cáo giám định hôm qua. Mấy bức ảnh cô để vào máy scan cho thật rõ rồi mới in ra bằng máy in chuyên dụng. Sau đó, cô đính kèm ảnh với báo cáo, bỏ thật ngay ngắn vào phong bì hồ sơ.
“Ioka này, bưu điện ở đằng kia đúng không?”
“Hê hê, để tui dẫn đi cho.”
Ra đến bưu điện Kamata, cô liền đến quầy nhờ gửi tốc hành cái phong bì hồ sơ đi.
Vừa xong, cô ngah lập tức gọi điện cho Kunioku.
“Alô alô? Bác ơi, là cháu nè.”
‘Ờ… Vụ gì?’
Giọng nói của bác không có vẻ hào hứng như thường lệ.
“Sao vậy, bác không khỏe à?”
‘Cô đó nha… cô thì biết gì chứ hả?’
“Gì vậy trời? Vừa mới nói xong bác lại làm nũng nữa rồi.”
Không lẽ do kèo đi nhậu lần trước mình từ chối thẳng thừng quá.
‘Chuyện đó… từ hôm bị cô nói dzậy là tim tôi phải trải qua tháng ngày… bị tổn thương quá chừng…’
“Bác đừng có nói vậy. Cháu có chuyện muốn nhờ bác, bác nghe dùm cháu nha.”
‘Trời ơi là trời… Một câu xin lỗi còn hổng có mà giờ muốn nhờ vả nữa hả… Đúng là trơ trẽn quá mà.’
Lờ đi là tốt nhất.
“Thôi mà, bác nghe dùm cháu đi. Ban chuyên án của tụi cháu tìm thấy một thi thể thú vị lắm. Mấy bác sĩ bên Đại học Toho không ai tìm ra được nguyên nhân tử vong của nạn nhân hết, mà mấy chuyện như vậy dĩ nhiên là phải nhờ đến chuyên gia trong ngành rồi phải không? Vậy nên hồi nãy cháu mới gửi cho bác hồ sơ pháp y đó, bác xem qua dùm cháu nha.”
Vài giây im lặng. Thái độ này là sao đây?
“Đi mà bác.”
‘… Hime không đến đưa cho bác sao?’
“Ấy chết! Cháu xin lỗi, cháu lỡ gửi đi mất rồi.”
‘Vậy sao khi bác xem rồi có kết luận, cháu tính thế nào?’
“Bác nói cho cháu biết. Qua điện thoại hay mail cũng được ạ.”
‘Không thích. Nghe kết quả trực tiếp qua điện thoại khó lắm, hay Hime qua chỗ bác xem đi.’
Cô cũng tính thế.
“Nếu cháu nghe thấy có chỗ nào khó hiểu thì cháu sẽ rất vui lòng hỏi lại bác.”
‘Tui không bị cô lừa nữa đâu nha. Hứa với tui là cô sẽ qua nghe kết quả đi, bằng không tui sẽ liệng hết mớ giấy tờ vô sọt rác đó.’
“… Đồ độc ác. Bác đúng là ác nhân.”
Mà thôi, giọng điệu của bác ấy cũng bình thường trở lại rồi.
“Nói chung là mai sẽ đến chỗ bác đấy. Coi kĩ nhanh nhanh dùm cháu nha.”
‘Cái gì đến? Mèo hay người đưa thư?’
“Dạ không, chỉ có mỗi tập hồ sơ chuyển phát tốc hành thôi.”
‘Thiệt tình, tui muốn phản đối cái chế độ tư hữu hóa bưu cục quá đi.’
“Thôi mà. Gặp nhau bác nhớ nói cho cháu nghe kết quả nha. Nha, cháu xin bác đó.”
‘Vậy còn món hầm nồi đất ở Ueno…’
Cô cúp máy.
Xong. Vụ thi thể coi như không cần phải lo gì nữa.
3
Đa phần các điều tra viên đã rời sở hết, chỉ trừ Kusaka vẫn ở lại hội trường để tham gia buổi họp báo diễn ra từ lúc 10 giờ.
Tham gia buổi họp báo có khoảng ba mươi người, là thành viên của các câu lạc bộ kí giả như “Bảy công ty”, “Câu lạc bộ nhà báo”, “Hội phóng viên tin tức”, ngoài ra còn có hai mươi ba nhà đài đến quay hình.
Ngồi trên bàn họp báo gồm có trưởng giám sát thanh tra Nakamura - giám đốc sở cảnh sát Kamata, giám sát thanh tra Adachi - phó gám đốc sở cảnh sát Kamata, trưởng giám sát thanh tra Wada - đội trưởng đội điều tra số Một, ngoài ra còn có cả Hashidzume nữa. Người tiến hành bài phát biểu là giám đốc Nakamura.
“… Vào 11 giờ sáng hôm qua, sau khi nhận được thông báo đã phát hiện ra xác phần thân trên của một người đàn ông nơi bờ sông Tâm, Itchome, khu Minamirokugo, các nhân viên của sở đã tiến hành xác nhận. Chúng tôi đã hợp tác cùng với Sở Cảnh sát Thủ đô, thành lập ban điều tra đặc biệt dưói quyền Tổng bộ. Hiện thời, phần thi thể ấy vẫn đang trong quá trình điều tra.”
Mặc dù trong nội bộ ban điều tra Tổng bộ đx thống nhất sẽ gọi nạn nhân của vụ án lần này bằng cái tên “Takaoka Kenichi”, thế nhưng xét về mặt xã hội vẫn còn nhiều khúc mắc, vậy nên mọi người đã quyết định sẽ không công bố danh tính nạn nhân trong buổi họp báo lần này.
“Thi thể là của nam giới, độ tuổi từ 40 cho đến 49 tuổi. Tạm thời vẫn chưa phát hiện ra phần đầu, hai cánh tay và hai chân của nạn nhân. Đến đây xin hết.”
Phó giám đốc Adachi chỉ vào một kí giả đang giơ tay. Phóng viên đặc phái chuyên viết bài về Sở Cảnh sát Thủ đô của tờ Maiasa, tên Ozeki.
“Có thông tin rằng từ đầu tháng này, sở cảnh sát Kamata hiện đang cho tiến hành cuộc điều tra quy mô lớn về một chiếc xe tải bất minh bị bỏ lại ngoài đường đê. Vụ án lần này có liên quan gì đến chiếc xe ấy không ạ?”
Dạng câu hỏi thế này cũng đã được bên cảnh sát thống nhất câu trả lời rồi.
“Về vụ án ấy, hiện chúng ta vẫn đang cho tiến hành điều tra.”
Tiếp theo là Furada của tờ Asahi, cũng là một phóng viên đặc phái.
“Nghe bảo rằng xung quanh khu Nakarokugo thường xuyên có nhiều cảnh sát đi thu thập tin tức, các ngài có phát biểu gì về chuyện này không?”
“Cái đó cũng đang trong quá trình điều tra.”
“Vậy rốt cuộc hai vụ việc ấy có liên quan gì đến nhau không?”
“Tạm thời vẫn chưa thể kết luận được gì?”
Cũng lại là gã phóng viên ấy, Hashimoto của tờ Yomihi, hỏi tiếp:
“Có nguồn tin mách rằng bên tronb chiếc xe tải bị bỏ lại trên bờ đê sông Tama vào ngày mùng 4, cảnh sát tìm thấy một bàn tay, vậy các ngài đã cho giám định AND phần thi thể lần này với AND của bàn tay ấy chưa?”
Hội trường trong phút chốc lại trở về với vẻ tĩnh lặng. Ngay cả sắc mặt của các kí giả trong phòng cũng thay đổi. Kusaka đã không lường trước đến câu hỏi này.
Tại sao thông tin này lại bị rò rỉ được?
Thông tin bị rò rỉ từ đâu? Từ Tổng bộ? Hay từ nhân viên ban chuyên án?
Giám đốc sở thì thầm vào tai gã từ kế bên. Nên đối đáp thế nào đây? Cứ tùy cơ ứng biến là được.
“… À, chúng tôi đã cho tiến hành giám định, nhưng hiện thời vqanx chưa có kết quả.”
Khó mà tìm ra câu trả lời vẹn toàn trong tình huống này, nhưng đối đáp thế kia sẽ hay hơn vội vàng ra ý phủ định. Nếu có thể đánh trốn lảng vụ bàn tay thì tốt.
“Vậy khi nào sẽ có kết quả ạ?”
Wada lại ghé vào tai gã thầm thì. Kusaka hướng đôi mât khiêm khắc nhìn chòng chọc vào đám kí giả ngồi hàng đầu đang cố gắng đọc cử động đôi môi của Wada, mặc cho giám đốc đã khéo dùng tay trái che miệng mình lại.
“… Nội trong ngày mai sẽ có, nhưng chúng tôi sẽ phát biểu về chi tiết ấy vào ngày mốt.”
Gã phóng viên tờ Yomihi ấy vẫn cố chấp không chịu buông tha. Gã quyết chí bóc trần cho bằng được buổi họp báo đã được chuẩn bị kĩ càng từ trước về vụ án được công chúng quan tâm hết mực này.
“Thi thể bị cắt thành những phần rời rạc như vậy, ắt hẳn nạn nhân đqx bị ai đó sát hại, vậy nguyên nhân tử vong là gì vậy ạ?”
“… Trên thi thể được phát hiện lần này, chúng tôi vẫn chưa tìm ra được bất kì thương tích hoặc bệnh chứng nào có thể dẫn đến tử vong cho nạn nhân.”
“Vậy có phải nạn nhân chết do bị chặt đầu không?”
“Chúng tôi vẫn chưa rõ.”
Có vẻ như Wada nghĩ rằng có thể tiếp tục nữa cũng chẳng được gì nên bèn nhổm dậy nắm lấy micro.
“… Hiện tại mọi chuyện vẫn đang trong vòng điều tra. Tạm thời chúng tôi chỉ mới phát hiện được một bàn tay và một phần thi thể thôi. Xin hết.”
“Bàn tay ấy là tay trái hay tay phải ạ?”
“Buổi họp báo xin được kết thúc tại đây.”
Wada ngắt lời, Hashidzume thúc hối giám đốc đứng dậy, mọi người cũng lần lượt rời khỏi chỗ, thế là buổi họp báo dần dần được khép lại.
Nói tóm lại, lần này chỉ có thể thông báo rằng bên cảnh sát đã phát hiện ra một phần thi thể ở sông Tama và tìm thấy một bàn tay từ chiếc xe tải bị bỏ lại. Không có lời nào xác nhận bàn tay ấy là phải hay trái. Tất cả thông tin trên đều là sự thật ai ai cũng biết, cảnh sát sẽ phải bắt đầu điều tra từ đấy.
Mấy ngày gần đây, Kusaka bận truy tìm vết tích của Tobe Makio. Xuất phát điểm chính là công ty Kinoshita.
Theo lời của Yashiro Tomoko, đồng nghiệp với hắn, lần cuối cùng cô trông thấy Tobe ở công ty là vào khoảng 3 giờ chiều ngày mùng 3.
Yashiro cùng với Kawakami và Niki, thêm giám đốc Kinoshita vào nữa là bốn người, lúc ấy đang ngồi uống trà với nhau thì đột nhiên tên Tobe xuất hiện. Người hắn lúc ấy hơi hôi mùi rượu, nhưng vẫn chưa đến mức xỉn lắm.
Tobe vừa xoa bóp vai của Niki vừa kêu lên, “Trời ơi, sao vai em cứng đờ vậy” rồi dần dà bàn tay của hắn mò xuống dưới ngực cô. Bị Kawakami và giám đốc Kinoshita lên tiếng cảnh cáo, hắn ta liền la lên giỡn cho vui thôi mà, đoạn dùng tay vỗ vào lưng Kawakami một cái đau điếng.
Hắn vừa kêu giỡn thôi mà giỡn thôi mà vừa cưng nựng gò má của Niki, liền bị Kinoshita quát thêm lần nữa, nhưng lúc này Tobe chỉ cười nhạt rồi đi vào toilet. Sau khi giải quyết xong, hắn ta chẳng nói chẳng rằng biến khỏi công ty. Nói tóm lại, dẫu cho hắn có lui tới công ty đi chăng nữa, cũng chỉ vì đang cần dùng đến toilet mà thôi.
Sau đó có nhân chứng nói rằng đã trông thấy bóng dáng hắn ta ở tiệm pachinko tên “Parlour Spunk” gần nhà ga Todoroki. Tobe ở đó khoảng thừ 3 giờ rưỡi đến 5 giờ rưỡi. Người nữ nhân viên bị hắn sờ mông lúc đi ngang qua đã bảo rằng vào lúc 5 giờ 20 phút hân vẫn còn ở đó, nhưng đến 5 giờ rưỡi là biến mất dạng. Sau khi đưa cho cô ta xem ảnh và bằng lái của Tobe lấy được từ công ty Kinoshita, Kusaka đã được xác thực rằng quả chính là hắn, không sai. Để chắc ăn, gã còn xin xem băng ghi hình camera an ninh hôm đó, quả thật có một nhân vật trông rất giống Tobe bước vào tiệm lúc 3 giờ 27 phút và rời khỏi vào lúc 5 giờ 22 phút.
Vậy tức là 4 tiếng trước khi xảy ra án mạng, vốn dĩ được ước chừng vào khoảng 9 giờ rưỡi tối. Gã Tobe ấy chơi pachinko chán rồi thì sẽ đến nơi nào đây?
Gã thử đi lòng vòng mấy quán nhậu và quán đèn đỏ gần đó, không có ai làm nhân chứng mục kích cả. Kết cục là hành tung của Tobe trước khi xảy ra án mạng bị đứt đoạn ở ngay khu vực đó.
Lẽ dĩ nhiên, gã cũng ghé qua nhà hắn ta ở khu Yutenji quận Maguro để dò la. Tổ đội của các trưởng tuần tra như Mizoguchi phụ trách khu vực ấy đều báo cáo lại rằng, đừng nói đến hành tung hắn ta vào ngày mùng 3, bình thường cũng chẳng ai trông thấy mặt mũi hắn trong khu phố cả.
Tòa chung cư bốn tầng có vẻ đã được xây cách đây chừng mười năm. Tầng bốn là nhà riêng của chủ chung cư, nên khách thuê chỉ có thể lên được đến tầng ba là cùng. Dưới tầng một là khu giữ xe và văn phòng đăng kí thuê nhà ở chung cư. Từ tầng hai trở lên, mỗi tầng sẽ có bốn căn hộ cho thuê. Nhà của Tobe ở căn hộ số 302. Lí do không hàng xóm láng giềng nào trong chung cư thấy mặt hắn có thể là do bọn họ chỉ là nhân viên công sở bình thường, giờ giấc sinh hoạt nghiễm nhiên không thể trùng với hắn.
Hơn nữa, sống chung với Tobe là cô nhân tình trước đây làm tiếp viên quán bar. Xem chừng nếp sinh hoạt của cô cũng chẳng thay đổi gì mấy so với trước đây. Ra khỏi nhà từ lúc 4 giờ chiều, giữa đêm chắc đi lang thang chơi bời bằng taxi, đến tận sáng sớm mới bắt chuyến tàu đầu tiên trở về nhà.
Dĩ nhiên là khi các điều tra viên trực tiếp đến thẩm vấn thì gã Tobe cũng không có mặt ở nhà. Giữa tháng mà hắn lại đi vắng thế này kể ra hiếm thấy thật, nhưng cũng không phải là chuyện chưa từng xảy ra, thế nên cô nhân tình cũng chẳng để tâm là mấy.
“Có lẽ lúc tôi đi ra ngoài rồi ổng mới mò về.”
Cô ta nói thể, đoạn cất cao giọng cười ha hả ở ngay thềm cửa.
Cô ta bắt đầu sống chung với hắn từ hai năm trước. Mà có vẻ như mối quan hệ cũng lạnh nhạt lắm. Toyama báo cáo lại như thế.
Nếu tỏa ra khắp thành phố để dò la tin tức sẽ cần đến rất nhiều người để thay phiên, vậy nên tổ Kusaka đã đến đâu thì sẽ đóng trạm ngay khu ấy luôn.
Đối tượng giám sát chủ yếu là những kẻ có liên quan đến tiền bảo hiểm, các cô gái đã từng có quan hệ với Tobe trong quá khứ, quán nhậu và quán đèn đỏ hắn ta thường hay lui tới, bạn bè từ thời xưa và nhà Ogawa. Tuy trên sổ hộ tịch hai người họ không có quan hệ gì với nhau, nhưng dù sao đi chăng nữa, Ogawa Miyuki vẫn là mẹ ruột của hắn ta.
Lúc gã đang giám sát nhà Ogawa, bỗng dưng chuông điện thoại lại vang lên. Số gọi đến không được lưu trong danh bạ.
“Alô.”
‘Là tôi, Makihara đây.’
Makihara Takeo. Trợ lý thánh tra - tổ trưởng trực thuộc đội Bốn, chuyên trách phòng chống tội phạm có tổ chức của Sở cảnh sát Thủ đô. Thôi thì đại khái gã cũng đoán được vì sao Makihara lại gọi điện đến rồi.
“Chuyện gì?”
‘Tôi có chuyện muốn nói. Hiện thời tôi đang ở gần nhà Ogawa đây.’
Đang nhìn thấy mình sao?
Từ ga Jiyugaoku đến đây mất chừng 5 phút đi bộ. Gã liếc nhìn xung quanh khu phố yên tĩnh khi về chiều này, nhưng lại chẳng thấy bóng dáng ai.
“Bây giờ anh đang ở đâu?”
‘À, phía bên trái đường một chiều có một quán nước tên “Richair”, tôi đang ở đấy đấy.’
“Hiểu rồi.”
Kusaka ra chỉ thị cho Satamura nhập hội với nhóm đang làm nhiệm vụ giám sát, còn mình thì đi đến chỗ hẹn.
Gã mở cửa quán ra, ngay lập tức chuông báo gắn trên cửa rung lên. Kusaka chẳng hiểu sao mình lại nhìn thấy trợ lý thanh tra Kubota, tổ trưởng trực thuộc đội điều tra hình sự số Hai, ngồi ở cái bàn trong cùng. Đội Hai chuyên trách những vụ án liên quan đến các công ty và tập đoàn, nạn tham nhũng hối lộ và các vi phạm trong tuyển cử. Đội Bốn chuyên điều tra về các băng nhóm có tổ chức nên có quyền hạn phủ trùm lên phạm vi của đội Hai. Có khi nào hai bên ấy lại cùng nhau hợp tác nữa không?
Xung quanh không hề có bất kì vị khách nào khác.
“… Lâu không gặp.”
Thấy Kusaka ngồi xuống trước mặt mình, Kubota cũng chẳng buồn chớp mắt. Ngay lập tức, Makihara cũng bước vào trong quán, đi thẳng đến chỗ hai người.
Kusaka chờ cho đến khi Makihara đã yên vị trước mặt mình mới mở lời:
“Tại sao lại có buổi gặp mặt này?”
Makihara giơ tay lên, nói với người nữ phục vụ, “Làm ơn cho ba ly cà phê”. Cũng cùng lúc đó, Kubota mở miệng.
“Đình chỉ tất cả nhân viên đang điều tra băng Tajima với Nakabayashi đi.”
Hai người bọn họ tuổi tác đều lớn hơn Kusaka rất nhiều, thế nhưng khi không lại dùng cái giọng ra lệnh thế này để nói chuyện với gã, nhất thời Kusaka không phục.
“Cái đó, chẳng phải hai người nên nói với người của bộ phận khác sao? Tôi muốn nghe giải thích.”
Makihara vẫn liếc nhìn gã từ phía đối diện, đoạn nhổm người dậy.
“… Tôi muốn mấy anh thôi ngay cái trò đánh hơi xung quanh bọn Tajima ngay. Im lặng mà rút quân đi.”
“Chuyện như vậy sao không nói với cấp trên? Giờ có nói với tôi cũng đâu ích gì.”
Kubota hạ giọng xuống.
“… Bởi vì cấp trên không thông qua nên chúng tôi mới nhờ đến anh.”
Mặc dù khác tổ đội, nhưng hai người họ cũng cùng là trợ lý thanh tra. Trên họ còn có thanh tra trưởng đơn vị rồi thanh gia giám sát đơn vị, trên nữa còn có trưởng giám sát thanh tra rồi ủy viên hội đồng trưởng giám sát… Khuất tất “cấp trên không thông qua” của họ e rằng cũng là vì những người ấy.
“Sao lại không thông qua?”
“Nếu nói được thì ngay từ đầu đã nói với anh rồi.”
Ngồi bên cạnh, Makihara cũng gật đầu.
“… Không được là không được. Tụi tôi chỉ biết có thế thôi.”
Nói cách khác, tức là đang có ai đó trong giới cán bộ cấp cao dính líu đến băng Tajima hoặc Nakabayashi làm chuyện phi pháp nên ban hành động bí mật muốn mọi người cùng hợp tác với nhau để đẩy nhanh tiến trình điều tra. Tình hình có lẽ đang là như thế. Hẳn là bây giờ mấy sếp đang nhức đầu, không biết có nên giao việc điều tra này cho bất kỳ thanh tra nào bên cảnh vụ phụ trách không.
“… Bọn này cũng không có ý định phí thời gian điều tra băng Tajima hay là Nakabayashi đâu.”
“Bên anh đang phí thời gian còn gì, vụ cắt xác ở Tama đó.”
Buổi họp báo mới diễn ra vào sáng hôm nay vẫn chưa được đăng bài trên các báo. Có thể hai người bọn họ biết chuyện thông qua tivi hoặc do nghe đài. Cũng có thể thông tin nội bộ rò rỉ cho nhau.
“… Hiện giờ mấy anh đang nhắm đến thủ phạm Tobe Makio chứ gì?”
Biết được đến đó chỉ có thể là nhờ thông tin nội bộ thôi. Nhưng ai là người đã làm lộ?”
“Vẫn chưa phải là thủ phạm, hắn ta mới chỉ là đối tượng tình nghi thôi.”
“Nếu là gã Tobe ấy thì điều tra cỡ nào cũng không moi được gì từ băng Tajima hay Nakabayashi đâu.”
“Tại sao?”
Cà phê được bưng tới.
Chờ cho phục vụ đi khỏi, Kubota mới tiếp.
“… Từ hồi xưa gã Tobe đã bị cấm ra vào băng Tajima rồi. Cũng vào khoảng thời gian đó, gã mới rớt từ Nakabayashi xuống Kinoshita. Giờ thì thành chó hoang luôn rồi.”
“Nhưng hắn ta là người nắm mấy khoản vay nặng lãi bên băng Tajima mà.”
“Mấy vụ như vậy đâu cần phải phiền đến mấy đại ca trong băng, do hắn tự tung tự tác hết đấy. Ba cái chuyện như cho vay nặng lãi vốn dĩ là việc của đám hạ cấp mà, tụi đầu não có thèm ngó ngàng gì tới đâu.”
Makihara giơ ngón trỏ lên rồi chen lời vào.
“Hơn nữa, nếu Tobe dám bém mảng đến gần nhà Ogawa… xui xẻo là bị giết luôn đó.”
Kusaka có vẻ ngẫm nghĩ
“… Nhưng Ogawa Miyuki là mẹ ruột của hắn cơ mà.”
“Anh đã thấy mặt đứa con gái tên Ogawa Aiko của nhà đó chưa?”
Chưa, gã lắc đầu.
“Con gái rượu của Miyuki với tên Michio đấy, phải nói là xấu khủng khiếp luôn. Có một khoảng thời gian còn thân thiết, Miyuki cũng cho phép Tobe ra vào nhà Ogawa. Nghe bảo vào lúc ấy, hắn ta đã cưỡng hiếp chính người em gái có cùng dòng máu với mình… Mà nghe đồn gã ẫy là một tên cuồng dâm. Cũng không đến nỗi khó tin cho lắm.”
Ra là thế. Nếu nói như vậy, có lẽ cả hai nữ nhân viêm xinh xắn của công ty Kinoshita cũng không ngoại lệ rồi.
“Dĩ nhiên sau đó, gã ta bị cấm bước chân vào nhà Ogawa, thậm chí còn bị đuổi cổ khỏi băng Tajima và Nakabayashi nữa. Lúc ấy, đương nhiên gã phải lẩn mình vào Kinoshita rồi. Ogawa Michio và bè lũ Nakabayashi biết Tobe đang ở Kinoshita ấy chứ, nhưng nếu cứ dọa nạt thì không biết gã sẽ gây ra mớ lộn xộn nào nữa, vậy nên bọn chúng cứ để mặc cho gã mượn danh nghĩa của Tajima và Nakabayashi để tác oai tác quái.”
Nghe thì nghe thế thôi, gã cũng đâu thể để chuyện kể của mấy người từ tổ đội khác làm cản trở công việc của mình.
“Nhưng mà này… phán xét của mỗi mình tôi đâu thể nào khiến cho mấy nhân viên điều tra trong ban chuyên án rút quân đâu. Tôi chỉ có thể chuyển lời lại cho trưởng đơn vị thôi.”
Makihara cau mày.
“Ai? Trưởng đơn vị số Mười, có phải là anh Imaharu không?”
Tên của Imaizumi là “Haruo”. Mấy cảnh sát hình sự có thâm niên làm việc ở Tổng bộ ai cũng đều ưu ái gọi anh ta bằng cái biệt danh “Imaharu” này.
“Ừ.”
“Giám sát là?”
“Thanh tra Hashidzume.”
Kubota lắc đầu.
“Tên đó thì không xong rồi. Miệng lưỡi nhiều chuyện. Nhờ anh nói với Imaharu xử lý ngăn chặn giúp chúng tôi vụ này.”
Có lẽ bọn họ cũng có liên quan gì đến vụ rò rỉ thông tin nội bộ ban nãy.
“… Tôi đã hiểu được đại khái câu chuyện rồi. Nhưng tôi đây chỉ là người nghe thôi, không thể thuyết phục trưởng đơn vị rút quân điều tra về được. Bởi vậy nên xin hai người hãy lấy danh nghĩa của mình viết một tờ đơn để kính gửi lên cấp trên, tôi sẽ nộp nó giúp cho, dưới tư cách báo cáo mật lưu hành nội bộ.”
“Khốn kiếp!”
Kubota kiềm Makihara đang lớn giọng lại.
“… Nếu có dư dả chút thì giờ tôi nhất định sẽ viết, nhưng tôi không thể viết rõ ra đó là đơn xin rút quân được.”
“Tôi hiểu rồi. Vậy xin các anh trả công giúp tôi một việc.”
Ánh mắt Makihara càng lúc càng ánh lên vẻ nguy hiểm. Kubota thúc hối: “Việc gì?”
“Vâng. Tôi muốn anh xin giúp tôi lệnh khám xét nhà riêng của Tobe.”
“Khám xét? Vậy có cần lệnh tịch thu tang vật luôn không?”
“Sao cũng được. Nhờ mấy anh xin giúp lệnh khám xét súng ống, ma túy, cả mấy vật dụng khác của hắn nữa.”
“Sao lại cần đến mấy thứ đó? Chẳng phải bên anh chỉ điều tra về vụ bảo hiểm của Tobe thôi sao?”
Kusaka lắc đầu.
Gã không nghĩ rằng Tobe có lưu trữ các loại giấy tờ về việc gian lận tiền bảo hiểm. Nếu xin lệnh khám xét mấy thứ đó ở nhà riêng của hắn cũng chẳng thu thập được gì. Mục đích bây giờ của hắn chính là ảnh, dấu vân tay, và một số thông tin khác về Tobe. Ngay từ đầu nhìn vào sẽ giống như cảnh sát đang khám xét điều tra vụ việc khác. Nếu không khôn ngoan đưa ra lí do bề ngoài thì về sau sẽ bất tiện lắm.
“Có tìm ra được manh mối nào hay không là việc của chúng tôi.”
Kubota đáp lại: “Tôi hiểu rồi”, Makihara cũng nhăn nhó gật đầu.
Kusaka đứng dậy.
“Vậy thì nhờ các anh cả đấy… Cám ơn vì đã mời.”
Gã sải bước ra khỏi quán.
Mưa bắt đầu lất phất rơi.
Gã lại có điện thoại trong lúc đàn bước đi trên đường. Lần này là cuộc điện từ nhà. Hay nói cách khác là Noriko, vợ của gã gọi. Dĩ nhiên gã có thể tự ý thức hạn chế trao đổi việc riêng qua điện thoại trong giờ làm. Vợ gã cũng không phải loại phụ nữ không thấu hiểu quy tắc. Nói thì nói thế, gã cũng chẳng biết gọi đến thế này có phải vì chuyện vặt không.
“Alô.”
‘A, anh hả…? Bây giờ nói chuyện được không?’
“Một chút thì không sao.”
Gã mau chóng trấn an vợ, ngay lập tức một tiếng thở dài vọng đến bên tai.
‘Ừm… hôm nay Yoshihide nó lại về nhà sớm nữa đấy… Giờ thằng bé đang ngủ trong phòng.’
Gã nhìn đồng hồ. 3 giờ 40 phút chiều. Là giờ sinh hoạt câu lạc bộ mà thằng bé rất ghét.
“Nó sao rồi?”
‘Con nó bảo bị đau bụng, nhưng đến nỗi phải đi về sớm thế này, chắc thằng bé đang đau lắm…’
“Vậy cứ để cho nó ngủ. Xin lỗi.”
Gã soát lại thời gian biểu trong đầu.
“… Xin lỗi em, nhưng nguyên tuần sau có lẽ anh không về nhà được đâu. Anh cũng muốn nghe em nói chuyện lắm, nhưng chỉ còn lại ít thì giờ thôi…”
‘A… vậy ạ?’
Yoshihide, nói cho dễ hiểu là một thằng bé nhút nhát. Vả lại dạo gần đây gã rất hay nghe kề thằng bé thường xuyên về nhà sớm, nhưng gã đành phải nghĩ rằng tình trạng ấy có liên quan đến việc nó bị bắt nạt ở trường thôi.
“Yoshihide có nói gì không?”
‘Ừ, em cũng có hỏi, mà thằng bé chỉ nói là do bị đau bụng thôi…’
“Em có hỏi xem nó có bị bắt nạt không?”
‘Ừm… cũng có…’
“Em hỏi rõ nó xem. Thái độ mập mờ thấy mà vờ như không ấy của bố mẹ không có hay ho gì đâu.”
‘Nhưng anh còn chưa thấy Yoshihide…’
Bị nói như vậy, gã cũng chẳng còn lời nào để phản bác.”Anh hiểu rồi. Trễ nhất là ngày mai… Trễ nhất là cuối tuần này, anh sẽ về nhà một lần xem sao.”
‘Vậy ạ…? Xin anh, nhớ đấy nhé.’
“Thật lòng mà nói, em nên ép nó đến trường đi. Học đến cấp ba mới có thể trở thành cảnh sát được.”
Tạm thời cứ bỏ qua chuyện liệu thằng bé có đủ bản lĩnh để trở thành cảnh sát hay không đã.
“… Nếu không, cứ nói rằng nếu chịu học thì sau này đi đâu làm gì cũng được.”
‘Em cũng có nói như vậy rồi, nhưng mà…’
“Vậy thôi được rồi. Mà nếu nó không bệnh tật gì thì bắt nó ăn uống đi, đừng có cho nó ở suốt ngày trong phòng như vậy. Em gọi nó ra khỏi phòng rồi hai mẹ con cùng nhau xem tivi hay ăn tối đi. Được chứ?”
‘Vâng…’
“Nhờ em cả đấy.”
‘Anh cũng mau về đi nhé…’
“Anh biết rồi. Cúp máy đây.”
‘Vâng. Tạm biệt…’
Sau khi xác nhận màn hình đã trở về chế độ màn hình chờ bình thường, gã mới cho điện thoại lại vào túi.
Sau mỗi cuộc gọi thế này, gã lại rơi vào trạng thái chán ghét bản thân, không khỏi nghĩ rằng mình đúng là một con người vô tâm tồi tệ.
Gã rất thích làm những chuyện có liên quan đến công việc của mình. Thế nhưng nhắc đến gia đình, gã chỉ nhìn thấy biết bao chuyện khó xử.
Quả thật nếu như không đi tàu Shinkansen thì sẽ rất khó mà đi đi lại lại từ Tổng bộ đến nhà riêng của gã ở khu Fukiage, tỉnh Saitama, hơn nữa từ khi ban chuyên án dời về sở Kamata, điều đó lại càng không thể.
Nhưng chỉ một đêm thôi mà, dẫu cho chuyện đi lại có khó khăn cách mấy, gã vẫn có thể sắp xếp để về nhà một đêm chứ? Con trai gã đang buồn phiền đến mức tuyệt vọng ở nhà, chẳng phải gã nên chạy về để trò chuyện cùng nó, truyền cho nó dũng khí để đứng dậy sao?
Nhưng gã lại không làm thế. Gã lạnh lùng lấy công việc ra làm cái cớ để nói với vợ mình không thể về nhà. Không phải là gã “không về nhà được”, mà là gã “không muốn về” thì đúng hơn.
Suốt mấy ngày không về nhà, mỗi khi gã nghĩ đến đứa con trai đang dần dần rơi vào trạng thái trầm cảm, toàn thân gã liền đông cứng lại. Mà những chuyện như thế gã chỉ nghĩ thầm trong lòng thôi, chỉ cần trở về sở làm việc yêu thích của mình là năm phút sau gã sẽ quên bẵng chúng đi ngay.
Đúng là gã đàn ông nhẫn tâm.
Mặc sù thâm tâm đang thì thầm những lời như thế, nhưng bước chân của Kusaka vẫn tiếp tục hướng về nơi bọn Satomura đang đóng quân giám sát.
4
Thứ Năm, ngày 18 tháng Mười Hai. 10 giờ rưỡi sáng.
Kikuta đang tham gia vào đội khám xét căn hộ 302, vốn dĩ là nhà riêng của gã Tobe Makio, ở tòa chung cư “Glory Yutenji” thuộc Yutenji, quận Maguro.
Đêm qua mọi người đã lấy được lệnh khám xét . Những điều tra viên làm công tác giám sát băng Tajima và tập đoàn Nakabayashi đều bị điều sang công tác khác. Kikuta cũng nằm trong số ấy. Anh bị điều khỏi vị trí của mình ở gần công ty bất động sản Nakabayashi, rồi được chuyển đến khu Yutenji này.
Reiko cứ ngẫm mãi, không biết ai là người đã gây áp lực lên chuyện này nhỉ?
“Tôi nghĩ sớm muộn gì cũng có người lên tiếng ngăn cản chúng ta lục lọi xung quanh băng Tajima thôi. Vấn đề ở đây ai là người đã lên tiếng, và ai là người đã lắng nghe, đòi hỏi được trả công…? Bình thường sẽ là trả bằng tiền mặt nhỉ? Nhưng xét theo tình hình này có lẽ phần thưởng cho việc ấy chính là tờ lệnh khám xét. Mấy vụ này… nghe bảo có ai đó trong ban chuyên án của chúng ta còm đi điều tra về việc liệu gã Tobe ấy có chuốc thuốc cho phụ nữ hay không ấy. Mà sao lại không ai nói về vụ đó chứ!”
Quả là như thế. Đính kèm với tờ lệnh khám xét còn có tờ lệnh cho phép tịch thu đồ vật, như là súng ống, các loại dao kiếm, giấy tờ liên quan đến bảo hiểm, vân tay, và toàn bộ giấy tờ được cho có liên quan đến vụ án lần này, ngoài ra còn có ghi rõ tên các loại thuốc cấm. Rõ ràng cách lấy lệnh khám xét này không chỉ giới hạn về việc làm của nghi phạm Tobe trong vụ án lần nàu, mà kéo từ quá khứ đến hiện tại của hắn ta, bao gồm cả cô nhân tình của hắn nữa.
Thế nhưng Reiko lại cho rằng tờ lệnh ấy cũng có mặt trái ngược.
“Nhân tình của Tobe chẳng phải không biết gì cả sao? Nói tóm lại, nếu như đã lo lắng không biết hắn cất giữ giấy tờ bảo hiểm ở đâu thì chỉ nên xin lệnh khám xét mỗi mấy thứ ấy thôi chứ. Sao lúc đầu không xin lệnh khám xét đồ đạc thôi? Xin lung tung thế này về sau thông tin bị nhiễu sẽ phiền lắm. Nếu có được nguồn tin tin cậy báo rằng hắn ta có tàng trữ súng ống và thuốc lắc thì hẵng xin lệnh chứ. Đầu tiên cứ lục soát trước, nếu như tìm thấy được vật gì thú vị thì lại xin cấp lệnh thu hồi sau, chẳng phải làm vậy sẽ hay hơn sao? Còn cái “vật thú vị” ấy là gì thì chẳng phải chính là mục đích của cuộc khám xét lần này đấy sao?... Mà thôi, mọi người cố lên nhé. Nhớ làm cho tốt đấy.”
Nhân tiện, ngày hôm nay, Reiko đã dự định sẽ đến thăm Nakagawa Michiko lần nữa để hỏi chuyện.
Nhà riêng của Tobe, đối tượng khám xét ngay lúc này, là một căn hộ 2DK1. Rộng chừng 10 mét vuông, chia ra làm hai gian tính cả căn bếp. Toilet và nhà tắm chiếm một khoảng riêng. Kobayashi Mikako, nhân tình của gã, đang ngồi ngoài bàn ăn trong căn bếp và được canh chừng bởi một nữ cảnh sát sở Kamata.
1: Viết tắt cho “2-Dining Room-Kitchen”, tức căn hộ có hai phòng ngủ và một gian vừa là bếp vừa là phòng ăn.
Nơi Kikuta đang lục soát bây giờ là tủ đồ trong phòng ngủ được gắn liền với khoảng diện tích 10 mét vuông đó.
“Ê ê khoan đã! Chỗ đó là của tui, đâu có liên quan gì đến ông đâu!”
Mikako đang tính bật dậy khỏi ghế, liền bị cảnh sát nắm lấy vai kiềm lại. Cũng lúc đó, câu “Đằng này có phát hiện” được xướng lên.
Quả như dự đoán, bên trong ngăn kéo thứ ba có chứa một cái ví làm bằng nilon. Mở khóa kéo ra, bên trong có năm túi nhựa đựng thứ bột màu trắng.
“Có thuốc.”
Ngay lập tức, Kusaka bước ra từ nhà tắm, vừa lườm Mikako vừa tiến lại phía tủ.
“… Anh Ishizu, nhờ anh vậy.”
Gã đi đến chỗ tổ trưởng Ishizu đội khám nghiệm đang cài đặt máy ảnh từ phòng khách kế bên. Đầu tiên phải chụp một bức ảnh cho túi nhựa Kikuta đang cầm. Theo lời chỉ thị của Ishizu, Kikuta lại trở về nơi đựng cái ví, mở ngăn tủ ra, làm động tác kéo khóa, rồi lại lấy thêm một túi bột ra. Anh cũng phát hiện dưới đáy ví có đồ tiêm chích. Mỗi cái chụp một bức.
“… Vâng, đã xong rồi đấy ạ.”
“Cảm ơn anh.”
Kusaka gật đầu, đoạn chìa tay ra. Kikuta liền đưa cho gã cái ví. Kusaka đem theo nó quay ra căn bếp.
“… Cô Kobayashi, cho hỏi vật này là của ai.”
Mikako im lặng.
“Thôi cũng được. Từ giờ trở đi, chúng tôi sẽ cho điều tra thứ bột này bằng cách hòa tan nó trong nước rồi nhỏ lên giấy quỳ, nếu giấy chuyển màu xanh dương, tức đây là ma túy. Trường hợp đó, xin cô hãy hợp tác với chúng tôi đi kiểm tra nước tiểu. Cô đồng ý không?”
Vẫn im lặng.
“Ishizu, nhờ anh.”
“Vâng.”
Mà thôi, vậy cũng xem như buổi khám xét này đã thành công rồi.
Kikuta lại chuẩn bị lục soát lần nữa, đột nhiên sau lưng vang lên giọng nói. Lần này là từ phó trưởng tuần tra Shinjo, người đang phụ trách lục soát trong tủ đồ.
“… Tổ trưởng, có súng.”
Shinjo lấy súng từ ngăn tủ đựng đồ bằng nhựa ra. Một nhân viên khám nghiệm thế chỗ Ishizu chụp hình khẩu súng. Kikuta nghe loáng thoáng hình như đấy là khẩu 32 li.
Kikuta vẫn tiếp tục công việc của mình.
Ngăn tủ phía dưới có để một thỏi son Dior còn nguyên chưa mở.
Bỗng dưng anh lại nhớ đến đôi môi của Reiko vào tối đó.
Chín đôi môi đó đã khiến thói quen ghen tị trẻ con của anh tan biến đi chỉ trong vỏn vẹn hai giây đồng hồ. Sức nặng của đôi bàn tay nắm lấy vai anh. Sự đầy đặn của bờ ngực mà anh chỉ được cảm nhận thoáng qua. Hương thơm của mái tóc. Mùi hương của làn da. Độ dài của làn mi trên đôi mắt khép chặt. Đôi tai nhỏ nhắn mà lần đầu tiên anh mới được quan sát gần đến vậy. Cái cổ trắng ngần.
Vậy rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào đây?
Làm sao anh có thể không để ý rằng việc mình cảm thấy khó chịu với Ioka đã làm tổn thương tâm trạng cô rất nhiều? Vả lại, nếu hai người họ quyết định bắt đầu mối quan hệ từ đây thì những suy nghĩ kia có nên biểu lộ ra không?
Từ đó đến nay đã được mười hai ngày. Reiko chẳng nói chẳng rằng, mà ngay cả Kikuta cũng không thèm hỏi tới.
Sáng hôm nay, hai người họ có chạm mặt nhau ở buổi họp, nhưng sau khi họp hành xong, ai nấy cũng tự trở về vị trí công tác của mình. Reiko thì đi giám sát những người có liên quan, còn anh thì đuổi theo dấu vết của gã Tobe. Cả ngày trời ai làm chuyện người nấy.
Sau khi xong phần việc điều tra của ngày hôm đó, lúc về được đến sở thì lại phải dự họp từ lúc 8 giờ. Phải mà trước đó cả hai đều về sớm để cùng nhau có chút thời gian nói chuyện thì đã tốt, nhưng không, mãi cho đến ngày hôm nay cơ hội ấy vẫn chẳng thấy đâu.
Mà hễ anh định gọi Reiko thì y như rằng tên Ioka lại kè kè bên cạnh cô. Lỡ như mà bị hắn hỏi mình muốn nói gì với Reiko, e rằng anh sẽ vờ vĩnh như không có chuyện gì, thậm chí còn chưng ra khuôn mặt như thể không muốn gọi cô ấy mất.
Chuyện ấy mới đáng khinh làm sao. Từ đó cho đến giờ, lúc nào cũng như vậy.
Hồi cấp ba, anh chỉ thổ lộ tình cảm với người con gái mình thích đúng một lần duy nhất. Khi ấy là lễ hội văn hoánawm lớp 12, anh được chỉ đích danh tham gia vào một trò chơi đối kháng năm chọi năm. Vốn dĩ anh đã quyết tâm thủ sẵn trong túi bức thư tỏ tình với người con gái mình thầm thương, vậy mà bi thảm làm sao, cuối cùng lại để rơi mất.
Sau khi tốt nghiệp, anh vào thẳng ngành cảnh sát. Hồi thực tập ở sở Senju, suốt ngày anh cứ ra vào mấy quán phong lưu, mặc dù một nửa số lần là bị đàn anh cưỡng ép.
Anh cứ nghĩ rằng sau khi mất đi trinh tiết, ít nhiều gì mình cũng sẽ có thái độ tích cực hơn đối với phái đẹp, nhưng thật đáng tiếc làm sao, chuyện như vậy hoàn toàn không thấy xảy ra. Lúc được đàn em ở ban giao thông tỏ tình, anh chỉ có thể tỏ thái độ ỡm ờ, khi gặp được người con gái tâm đầu ý hợp với mình trong buổi xem mắt được bạn cùng cấp thời phổ thông lôi kéo rủ đi, anh thậm chí còn không thèm gọi điện hứa hẹn với người ta về buổi gặp mặt thứ hai. Mà không, phải nói rằng anh không thể gọi được.
Cuối cùng, từ khi chuyển đến sở Omori anh mới có được một mối quan hệ yêu đương bình thường. Khi ấy Kikuta đã 24 tuổi.
Bạn gái anh lúc ấy là con gái bà chủ quán rượu anh thường đến thăm. Nhan sắc bình thường, thân hình cũng bình thường nốt. Ngay cả tính cách cũng hết sức bình thường. Thật là tốt quá.
“Cậu Kikuta này, hôm nào ấy dẫn con bé nhà tôi đi chơi đâu đó đi. Cứ thế này mãi thiệt tình không ra vẻ nam nhi gì hết.”
Lúc đầu anh cứ tưởng là đùa, vậy mà sau này quen nhau thật.
Hai người họ tiếp tục hò hẹn với nhau được chừng một năm. Thế nhưng rốt cuộc quán rượu ấy phải dẹp tiệm, hai mẹ con họ khăn gói về quê ở Hokkaido, chuyện giữa anh với con gái nhà ấy cũng không tiến triển thêm được gì nữa. Trong vòng một năm, anh cũng có nhận được thư của cô, nhưng bởi vì Kikuta chẳng hồi âm lại lấy một lần nên chẳng bao lâu sau, cô không gửi thư đến nữa.
Và đấy chính là toàn bộ quá trình lặn lội tình trường của người đàn ông tên là Kikuta.
“… Cây son này có gì kì lạ sao?”
Đột nhiên bị hỏi thế, anh giật mình quay lại phía sau, liền phát hiện ra tự bao giờ mà Kusaka cùng toàn bộ điều tra viên đã túm tụm lại xung quanh mình rồi.
“À không ạ… Á!”
Hoảng hốt, anh định buông thỏi son ra, thế nhưng vô tình lại quẳng nó đi. Thỏi son đập vào tường rồi văng ra.
“Đau!”
Và kì diệu làm sao, lại trúng ngay trán của gã Toyama.
“… A, xin lỗi.”
“Kikuta, tên khốn kiếp!”
Có vẻ như buổi khám xét cũng chuẩn bị kết thúc rồi.
Sau khi kết quả xét nghiệm nước tiểu cho ra dương tính, Kobayashi Mikako bị bắt giữ can tội tàng trữ thuốc cấm và ma túy trái phép.
Kusaka ra chỉ thị cho các điều tra viên còn lại trở về ban chuyên án, còn mình thì đi tiễn đội khám nghiệm cùng đội tuần tra chuyên dụng đến để bắt cô ả Kobayashi về sở.
Ngoại trừ Kikuta.
“Chờ đã, tôi muốn cà phê với cậu một chút.”
Gã vỗ vai anh cái bộp, đoạn đi về phái đường lớn.
“Hả…?”
Có thể nói rằng đây là lần đầu tiên anh được Kusaka gọi ra với mục đích cá nhân. Rốt cuộc gió đã thổi đằng nào rồi?
Hai người họ lúc ngồi kế bên nhau cũng chẳng có gì để nói. Ngay cả biểu cảm của Kusaka, anh cũng khó lòng mà đọc được. Mặc dù khi nãy Kikuta có mải mê suy nghĩ trong lúc thi hành công vụ thật, nhưng có vẻ như Kusaka không muốn kéo anh ra để nhắc nhở về vụ ấy.
“Tổ trưởng… chuyện gì vậy?”
“Hửm?”
“Anh bảo có chuyện muốn nói với tôi mà.”
“Gì chứ. Muốn rủ cấp dưói đi uống trà mà cũng cần lí do nữa sao?”
Cấp dưới.
Quả thật anh là trưởng tuần tra trực thuộc đơn vị điều tra án mạng số Mười, theo lẽ đó, chắc chắn anh cũng phải là thuộc cấp dưới quyền của một trợ lý thanh tra như Kusaka đây. Sau khi gia nhập ban điều tra trực thuộc Tổng bộ lần này, dưới tư cách của một đơn vị, cái mối liên hệ cấp trên cấp dưới trong mỗi tổ ấy lại bị đánh mất. Chuyện ấy là điều hiển nhiên, thậm chí còn là chuyện quá ư hiển nhiên luôn ấy chứ. Nhưng phải thừa nhận rằng trong lòng anh luôn có cảm giác bứt rứt.
Cấp trên trực tiếp của anh là tổ trưởng Himekawa Reiko. Ít nhiều gì Kikuta cũng nghĩ vậy. Cỡ lão làng như Ishikura có khi không xem cô là sếp mình, nhưng anh nghĩ cả Yuda lẫn Hayama đều có cùng suy nghĩ như anh.
Hơn nữa, Reiko và Kusaka lại rất không hợp tính nhau. May mắn thế nào đó mà mấy tháng này, tổ của hai người cứ bị tách ra đi điều tra riêng rẽ. Vả lại, cả hai bên đều có thành tích tốt, thượng cấp cũng chẳng có vẻ gì là muốn ép uổng cả hai hợp tác cùng nhau. Thậm chí có một thời gian, bọn họ còn lợi dụng điều đó để phục vụ cho lợi ích của sở. Reiko chỉ đơn thuần cảm thấy vô cùng hạnh phúc về khoảng thời gian ấy mà thôi.
Nhưng có lẽ bản thân Kusaka không cảm thấy vậy. Đơn vị Mười là đơn vị Mười . Không nên chia rẽ thành viên trong cùng một đơn vị. Có lẽ ý kiến của gã là thế chăng? Kikuta cũng rất muốn hỏi cho rõ.
Kikuta đáp lại lời Kusaka bằng một tiếng “không” ỡm ờ, rồi lại một lần nữa lên tiếng.
“Mà mục đích của tổ trưởng trong cuộc khám xét hôm nay... là gì vậy?”
Kusaka chu mỏ ra rồi rên rỉ.
“… Thành thật mà nói, tôi cũng chẳng có mục đích gì. Dĩ nhiên chúng ta cần phải thu thập dấu vân tay của Tobe, nhưng đó lại không phải chuyện quan trọng nhất.”
“Ý anh nói ‘không phải’ là sao?”
Anh không nghĩ rằng người ghét sự mập mờ như Kusaka lại có thể đưa ra câu trả lời như thế.
“Gì chứ? Nghe tôi bảo không có mục đích gì nên cậu không phục sao?”
“À không, chỉ là… như vậy không giống với tính cách của tổ trưởng Kusaka chút nào.”
Kusaka bật cười. Phản ứng này cũng ngoài dự đoán của anh.
“Ừ thì, đáng ra tôi cũng đã hi vọng vào thứ gì đó. Tôi cũng không rõ thứ đó là thứ gì, tôi chỉ biết bản thân mình đã rất kì vọng thôi. Nếu lục soát kỹ càng thì… tôi nghĩ có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy được thứ gì đó có liên quan đến động cơ khiến Tobe phải sát hại Takaoka. Mà nếu nói vậy thì hôm nay tìm thấy được khẩu súng cũng coi như là có thu hoạch rồi. Trong lúc tàng trữ thứ vũ khí ấy, Tobe không sử dụng nó, cũng chẳng có kế hoạch nào để sử dụng nó. Tóm lại, có khi ý định sát hại Takaoka chỉ là ham muốn bộc phát nhất thời thôi… Nhưng điều đó lại không thể lấy làm động cơ gây án được.”
Bất giác, anh mỉm cười.
Kusaka làm ra vẻ khó hiểu.
“Cậu thấy buồn cười lắm sao?”
“Ừ thì… cũng có một chút.”
“Chỗ nào cơ?”
“À không, chỉ là… tôi lại không nghĩ rằng tổ trưởng Kusaka lại đưa ra những phán đoán mơ hồ theo kiểu cầm đèn chạy trước ô tô vậy thôi.”
Kusaka lại bật cười.
“Một người cảnh sát cần nhất là linh tính của mình mà. Tôi cũng không phải ngoại lệ. Nhưng tôi chỉ muốn nói là đừng để cảm tính trói buộc mình, vậy thôi. Thẳng thắn mà nói, mỗi lần nhìn Himekawa hành động, tôi lại cảm thấy lo sợ. Cảm giác ớn lạnh, lúc nào cũng tự hỏi không biết khi nào cô ta sẽ phạm phải sai lầm không cứu vãn nổi đây.”
Hôm nay sao lại đầy rẫy chuyện bất ngờ thế này.
“… Lần đầu tiên tôi mới nghe thấy. Khôg ngờ tổ trưởng Kusaka lại nhìn nhận về tổ trưởng Himekawa theo cách ấy.”
“Đây cũng là lần đầu tiên tôi lên tiếng mà. Mà chắc cũng do tôi ít nghĩ đến chuyện ấy… Tôi không sợ rằng mình sẽ bị Himekawa vượt mặt trong khoản điều tra, mà ngược lại, tôi luôn sợ hãi những sai lầm lớn có thể tổn thương đến nhiều người. Người bị tổn thương có thể là thủ phạm, có thể là gia quyến của nạn nhân, hoặc có thể là toàn sở, cũng có thể là chính bản thân Himekawa. Rất có khả năng thậm chí cả trưởng đơn vị Imaizumi lẫn giám sát Hashidzume nữa. Chỉ một sai lầm có thể hủy hoại cuộc đời của bao nhiêu người…? Điều đó chẳng phải là đáng sợ lắm sao?”
Kikuta im lặng gật đầu.
“Vấn đề ở đây có lẽ là do chính bản thân Himekawa cũng có nhiều điểm phán đoán mà tự cô ta không thể giải thích được. Nếu cho thêm thời gian để suy nghĩ thấu đáo, chắc hẳn luận điểm của cô ta sẽ trở nên hợp lý hơn nhiều. Thế nhưng Himekawa lại không chịu chu toàn điểm ấy, tự tiện đưa ra kết quả mà mình cảm thấy ổn thỏa… Mà thôi, cái đó nói khó tiêu thì đúng là khó tiêu thât. Những chuyện tôi thấy bất bình, nếu sửa được thì tôi sẽ sửa.”
Hai người bọn họ đã đi quá quán nước lúc nào không hay. Thế nhưng Kusaka lại chẳng có vẻ gì là đang để tâm đến chuyện ấy.
“Tổ trưởng Kusaka có biết nền tảng quá trình suy luận của tổ trưởng Himekawa là gì không?”
Kusaka ngập ngừng một lúc, đoạn lắc đầu.
“… Tôi không biết. Nhưng ngay trước lúc phát biểu, cô ta chẳng bao giờ nhìn xa được. Cứ thấy điểm nào mình không đồng ý là ngay lập tức đứng lên, nói toàn những thứ khó nghe. Lúc yêu cầu giải thích thì lại nghiễm nhiên bảo rằng vì mình suy đoán thế nên đành chịu thôi. Thiệt là chịu không nổi mà. Tôi chả bao giờ theo kịp được cô ta.”
Công nhận là Reiko thường hay phát biểu như thế thật.
“Là linh cảm đấy… Bởi vì là Reiko nên mới có linh cảm đấy1.”
“Linh cảm” 霊感 phát âm là “reikan”, đọc hơi giống âm với “Reiko”
“Xin lỗi, nhưng tôi không giỏi mấy trò chơi chữ đó đâu.”
Kikuta rất muốn đáp lại rằng, thật ra cô ấy cũng rất ghét cái cách phản bác thẳng thừng của anh đấy.
“… Đã thất lễ rồi.”
Hai người họ lại lướt qua trước một quán nước nữa.
“Nhưng mà, tại sao vào đúng hôm nay tổ trưởng lại nói với tôi những điều này.”
Nghe vậy, hàng lông mày của Kusaka cau lại với vẻ khổ sở.
“Thì tại vì… khi nãy tôi thấy cậu trông có vẻ mơ mộng đấy.”
“Hả?”
Cảm giác giống như bất ngờ bị ăn một đòn Karate thẳng vào ngay giữa bụng vậy.
Mơ mộng sao…?
Đằng trước có một chiếc xe đạp chạy tới. Kikuta mừng thầm vì có thể né vào sau lưng Kusaka để tránh mặt. Giờ đây chắc cả khuôn mặt anh đỏ lựng lên hết cả rồi.
“À không… cái đó…”
“Hai người đang hẹn hò à?”
Gì chứ?
“Nếu vậy thì không mau kết hôn là dở đấy. Cả hai đều là những cá nhân xuất sắc mà.”
“Không… chuyện như vậy…”
“Vậy vậy là sao? Hay ý cậu là một trưởng tuần tra như cậu thì khó mà cầu hôn với bạn gái làm trợ lý thanh tra được?”
Sao lại có thể thẳng thừng nói ra mấy chuyện đang khiến người ta buồn phiền như vậy chứ.
“Cái gì vậy trời. Nói rõ ra đi. Chí ít đã quen nhau thì phải ra dáng đôi tình nhân một chút chứ! Cứ đường đường chính chính mắc gì phải sợ!”
“Cái đó… thì…”
“Cái đó là cái gì? Hả, hai người vẫn chưa tiến tới à? Chưa tiến tới thật sao? Ê này.”
“A, vâng ạ… vẫn chưa…”
Kusaka liền buông ra một tiếng thở dài đầy vẻ tức giận.
“Gì vậy… Thân hình cậu to cao vậy mà hóa ra lôi thôi phết nhỉ. Tôi thất vọng quá đấy.”
Ấy không, mấy chuyện như vậy, dẫu cho anh có thất vọng đi nữa thì…
Kết cục, hai người họ đành phải mua cà phê lon ở cửa hàng tiện lợi rồi ra trước cửa uống.
Hơi ấm cùng vị ngọt cũng giúp cho tâm trạng thư thả phần nào.
Bỗng dưng, Kikuta lại muốn cất tiếng hỏi.
“Tổ trưởng… Kết hôn… có cảm giác gì?”
Kusaka ngước đầu lên nhìn trời, khẽ khàng thở ra một hơi.
“Phải rồi… Nó giống như là trò tung hứng, nhào lộn khối đất sét khác màu sao cho biến thành hình tròn đấy.”
Anh nửa hiểu nửa không.
“Hai màu khác biệt bên trong khối đất sét ấy… tượng trưng cho hai vợ chồng. Hai cá thể hoàn toàn tách biệt, nhưng bên trong không biết là đang bị tách biệt hay hòa trộn một cách phức tạp. Cũng có khi chẳng ai biết liệu cả hai đã hòa chung với nhau thành một sắc màu chưa… Nhưng lúc nào hình dạng bên ngoài cũng bắt buộc phải là hình tròn. Hai khối cầu riêng biệt phá hoại hình dạng của nhau chỉ để hợp thành lại với nhau, trở thành một khối cầu lớn hơn nữa. Thậm chí dù cho ngay lập tức không thể giữ được hình dạng khối cầu, người ta vẫn luôn cố gắng để làm được điều đó. Chẳng phải đó chính là hôn nhân và gia đình đấy sao?”
“Vậy, còn con cái thì sao?”
“Con cái… cũng ở bên trong khối cầu đó, vẫn còn là một khối cầu nhỏ bé, với màu sắc khác biệt. Còn về chuyện màu sắc ấy giống với bên nào hơn thì… vốn dĩ khối cầu ấy đã mang một màu sắc riêng biệt với hai khối cầu kia rồi.”
Ra là vậy.
“Con của tổ trưởng năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Đã 14 rồi. Giờ đang học lớp 8.”
Kusaka nốc ực một hơi cạn lon cà phê.
“… Đến một lúc nào đó, con cái sẽ tự lập, trở thành một khối cầu riêng biệt và rời khỏi gia đình. Lúc ấy, liệu nó đã là một khối cầu hoàn chỉnh chưa? Có thể tự mình lăn đi được không? Chuyện như vậy… có lẽ phải nhờ vào… vai trò của cha mẹ.”
Kusaka lúc bấy giờ đã nhìn nhận Reiko bằng ánh mắt xa hơn, khác hơn, nhưng ở công sở lại tuyệt không bao giờ để lộ cho bất kì ai thấy. Hay nói cách khác, Kikuta cảm thấy rằng đó là bộ mặt của riêng Kusaka Mamoru mà thôi.
5
Bọn Reiko đang theo dõi hành tung của Nakagawa Michiko.
Ngôi trường Michiko đang theo học mang tên “Trường dạy nghề chuyên môn thẩm mỹ Kawasaki”, nằm cùng trong khu vực Watarida Mukaicho. Từ nhà cô bé đến trường mất chừng ba phút đi bộ. Từ đó đến nhà hàng Royal Diner, nơi cô bé đang làm thêm sẽ mất khoảng năm phút. Nếu như cô bé muốn sắm đồ thì chỉ cần chịu khó đi thêm một cây số nữa sẽ đến khu thương mại ga Kawasaki. Và cứ thế, cô bé trải qua từng ngày không cần dùng đến bất kì phương tiện chuyên chở nào như xe bus hoặc tàu điện.
Hai mươi tư tiếng đồng hồ kể từ sau khi Tổng bộ phát động cuộc giám sát, cô bé chưa hề gặp mặt Mishima lấy một lần. Xe của cậu cũng đang bị giữ. E rằng từ phía Michiko lại không có động tĩnh gì. Đối với những cảnh sát hình sự đang theo dõi Michiko mà nói, cô bé cũng không phải đối tượng dễ dàng giám sát.
Thứ Năm, ngày 18 tháng Mười Hai. Michiko lên trường nghe giảng từ sớm như thường lệ. Bởi vì bọn họ cũng hiểu rằng bản thân không phải nghi phạm mà lúc nào xung quanh cũng lảng vảng cảnh sát thế này, hẳn cô bé sẽ thấy rất phiền, nên những điều tra viên bám đuôi lúc nào cũng giữ một khoảng cách nhất định sao cho không để mất dấu Michiko. Trang phục của cô hôm nay là áo khoác đen có cổ bằng lông. Cũng có nhiều sinh viên khác vận phục trang hệt như Michiko, nhưng bởi vì áo khoác của họ màu trắng nên không thể có chuyện nhầm lẫn được.
“Tổ trưởn ơi, khi nào chúng ta hỏi về gã Tobe đây?”
“Phải ha… Khi nào đây…”
Giờ nghỉ trưa kéo dài từ 12 giờ 40 cho đến 1 giờ rưỡi. Nhưng bởi cô bé không đi ăn hàng ăn quán vào giờ nghỉ trưa nên cũng không thấy ra ngoài. Cô bé ra ngoài chính vào quãng thời gian từ sau khi tiết học kết thúc đến lúc đến chỗ làm thêm. Giờ tan học là 4 giờ 40 phút chiều. Thời gian cô bé đến nhà hàng cũng không cố định cho lắm, nhưng nhiều nhất là vào lúc 8 giờ tối.
Rốt cuộc bọn Reiko quyết định chờ đến giờ tan học rồi mới cất tiếng gọi Michiko khi cô bé đang trên đường trở về nhà.
“Nakagawa.”
Michiko quay lại, nét mặt chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên.
“Vâng…?”
“Bây giờ em có dư thời gian không?”
“A… có ạ.”
Reiko thầm nghĩ cả bọn sẽ bước vào quán nước nào đó, nhưng bởi vì Michiko đã lên tiếng mời cả hai về nhà mình nên cô quyết định chiều lòng cô bé.
“… Hai người chờ một chút nhé.”
Họ đứng chờ trước cửa một hai phút thì được mời vào nhà.
“Xin lỗi đã làm phiền.”
Nếu nói theo nghĩa tích cực thì đây là một căn hộ ngăn nắp, còn nói theo nghĩa tiêu cực thì là một căn hộ nhàm chán. Lại một lần nữa, Michiko gợi ý treo áo khoác giúp Reiko và lần này Reiko cũng lưỡng lự.
“Làm phiền em.”
Hai người họ cũng ngồi ở vị trí hệt như lần viếng thăm trước, và cũng lại được mời hồng trà. Thế nhưng so với lần trước, bộ dạng của Michiko bây giờ trông có vẻ điềm tĩnh hơn. Có lẽ do cô bé đã chẳng xa lạ gì với mấy cuộc viếng thăm của cảnh sát nữa, mặc dù đây chỉ mới là lần thứ hai.
Reiko im lặng một chút, trong lúc không khí trong phòng vẫn còn trầm lắng thế này, cô quyết định lên tiếng.
“Hôm nay tụi chị đến thăm vì muốn hỏi vài điều về người bố đã mất của em…”
Michiko ngẩng lên khỏi cốc trà, trong một thoáng mắt của cô bé hết đảo qua Ioka lại lìa đến Reiko.
“… Vâng.”
“Lần trước đến đây tụi chị đã biết về chuyện cha em làm cho công ty Kinoshita và đã gặp tai nạn ở công trường, lần này không biết em có thể kể cho tụi chị nghe những chuyện liên quan đến khoản bảo hiểm mà em nhận được từ người đàn ông tên Tobe Makio làm ở Kinoshita không?”
Vẫn rất bình tĩnh. Cô bé duy trì sự điềm tĩnh của mình đến mức lạ thường.
“… Vâng ạ. Em cũng đã từng nghe chuyện đó. Hồi em chuyển nhà đến đây cũng là do được ông ta giúp đỡ. Có chuyện gì sao ạ?”
Cô cũng đã chuẩn bị trước câu trả lời rồi.
“Vậy có nghĩa là cha em, ông Nakagawa Noburo là người bị hại trong vụ tai nạn ấy nên công ty Kinoshita sẽ thụ hưởng khoản tiền bảo hiểm nhân thọ của ông ta, còn một phần sẽ gián tiếp hoàn trả lại cho em, có đúng vậy không?”
“Dạ… em nghĩ thế…”
“Vậy có nghĩa là, em với Tobe Makio có quen nhau, phải không?”
Nét mặt lại trở về vẻ vô cảm, Michiko kiên quyết gật đầu.
“Vâng ạ, cũng gặp vài lần.”
“Ở đâu?”
Mắt cô bé ngừng chuyển động.
Có vẻ như cô bé đang suy nghĩ điều gì đó.
“… Quán nước ở Kawasaki ạ.”
Thật sao? Vừa nãy có phải là lời nói dối đã được chuẩn bị sẵn không đây?
“Em có nhớ là… quán Doutor.”
“Ở khu vực gần ga Kawasaki có tới năm, sáu quán Doutor lận, em có nhớ chính xác là quán nào không?”
Rõ ràng cô bé đang bị bối rối.
“Chắc là… gần khu Marui… em nhớ thế…”
“Lúc nào?”
“Ngay sau khi… cha mất ạ…”
“Tobe là người thế nào?”
Ánh mắt của cô bé bỗng dưng trở nên thẫn thờ.
Cái này…
Quản lý nhà hàng Royal có nói rằng, vào tối ngày mùng 3, thái độ của Michiko trở nên rất kì quặc, hoảng hốt trước tiếng động lớn, có cảm giác như cô bé đang sợ hãi điều gì đó.
Reiko đã ngờ rằng có khi lúc ấy, cô bé vừa mới bị cưỡng bức. Bản thân Reiko cũng đã từng trải qua nên cô hiểu rất rõ. Phản ứng thái quá trước tiếng người quát tháo, tiếng đồ đạc va đập hoặc tiếng đổ vỡ là chuyện thường hay xảy ra. Dẫu cho trải nghiệm của Michiko hoàn toàn chẳng giống với cô đi chăng nữa cũng không thể phủ định những trải nghiệm về các hành vi bạo hành dễ khiến con người ta trở nên yếu đuối trước những tiếng động lớn. Có khi nào vào tối ngày mùng 3 ấy, tinh thần Michiko đang trong tình trạng như vậy không?
Và chính gã Tobe đã gây ra điều đó.
Dựa theo báo cáo của Kusaka, Tobe thuộc kiểu hễ là phụ nữ thì bất kể người đó là ai, hắn cũng nhảy vào bằng được. Cô bé mới 19 tuổi, lại sở hữu gương mặt khả ái và cơ thể gợi cảm thế này, hắn ta mà không táy máy gì mới là bất thường ấy.
Cô cũng không ngờ rằng, dựa theo lời của Michiko, Tobe lại có biết về nơi này. Có lẽ hắn ta đã giở trò với cô bé trong chính căn hộ này cũng nên.
“Vậy để chị hỏi em câu khác. Tối ngày mùng 3, Tobe có đến đây không?”
Michiko vẫn giữ vẻ im lặng, quả quyết lắc đầu.
Câu trả lời chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ rồi.
6: iờ rưỡi chiều, bọn Reiko rời khỏi căn hộ của Michiko để về thay ca cho nhóm của Yuda.
“Cô bé ấy… tội nghiệp thật.”
Trên đường về, Ioka cứ lẩm bẩm mãi không thôi. Một phần những lời thì thầm ấy chìm sâu và tiềm thức của Reiko, dội lại bên tai người thiếu nữ bị đè ra trên mặt đất cứng nơi công viên vào một tối mùa hạ đen đặc.
Nhưng, phải rồi…
Mọi chuyện đã kết thúc. Tất cả đã là quá khứ.
“… Chiều hôm đó, sau khi tạt qua công ty Kinoshita, tổ trưởng Kusaka có nói rằng Tobe ghé vào tiệm pachinko cho đến chiều tối… Vậy có nghĩa là hắn ta đi lòng vòng đi từ đây đến đó nhỉ?”
“Phải rồi… Đúng là rảnh rỗi quá mà, ccasi gã Tobe đó.”
“Sau đó, có vẻ như hắn ta đã đến khi Nakarokugo này nhỉ?”
“Chuẩn luôn… Nhưng mà này, anh đừng nói chuyện khi nãy trong cuộc họp nha.”
Ioka hả một tiếng, hàng lông mày nhướng lên.
“Đừng có nói vụ của Michiko với Tobe ấy hả?”
“Ừ. Chuyện giữa cô bé với hắn ta có xảy ra chuyện gì không ấy… Tôi muốn giải quyết vụ án này sao cho đừng động chạm đến vấn đề này.”
Nghe vậy, Ioka liền rên rĩ. Nhưng cô hông cho hắn cơ hội phản đối.
“Nếu sau khi bị bắt giữ, gã Tobe ấy có ba hoa gì thì tôi cũng đành chịu. Nhưng tôi không muốn lấy cô bé ra làm đầu mối thúc đẩy tiến trình điều tra. Kẻ giết người là Tobe, người bị hại là Takaoka. Tôi muốn vụ án này kết thúc với ân oán giữa hai người bọn họ thôi. Tôi không muốn sau vụ việc lần này, cô bé bị lôi kéo ra công chúng. Vậy nên, nhờ anh Ioka giúp tôi nha.”
“A, vâng…”
Vừa ra tới đường lớn, cô liền gọi taxi ngay.
Hiếm hoi lắm Ioka mới không hề mở miệng ra nói bất kì lời nào trong suốt chặng đường vè sở.
Trong báo cáo điều tra chỉ viết về hành tung trong một ngày của Michiko và những người quen biết với Tobe Makio.
Vì công tác giám sát đòi hỏi nhân lực, thành ra có ít người tham gia buổi họp tối nay hơn thường lệ. Dĩ nhiên ý chính của phần báo cáo lần này chỉ đơn thuần xoay quanh cuộc khám xét nhà riêng của Tobe.
Nhâ tình của Tobe, Kobayashi Mikako, đã bị bắt giữcan tội tàng trữ và sử dụng ma túy. Ngoài ra, bên trong tủ đồ còn phát hiện một khẩu súng lục 32 li chưa qua sử dụng, được xác định là khẩu “Colt Pocket”. Cảnh sát đã thu giữ được chín viên đạn, nhưng bên trong khẩu súng không hề được lắp viên nào. Kobayashi Mikako khai rằng mình hoàn toàn không hay biết gì về khẩu súng ấy.
Hơn nữa, trong báo cáo cũng có nhắc đến dấu vân tay lấy được lần này trùng khớp với mẫu vân tay thu thập được trên thanh móc cửa garage ở Nakarokugo.
“… Dựa vào áp lực của vân tay, có thể suy đoán được rằng ngay trước khi người cầm buông thanh sắt ra đã ghì chặt lấy nó. Mặc dù đấy không phải là bằng chứng trực tiếp chứng minh Tobe đã sát hại Takaoka, nhưng cũng đủ cho chúng ta thấy rằng rất có khả năng vào đúng ngày xảy ra vụ án, hắn ta đã đến garage ở Nakarokugo. Cũng nên lưu ý rằng khi ấy dẫu cho Tobe có mang theo khẩu súng đi chăng nữa cũng không hề mang ra sử dụng. Xét về hung khí gây án trong vụ án lần này, có thể hiểu rằng do nhất thời bộc phát nên hắn ta mới ra tay sát hại nạn nhân, tuyệt đối không phải kế hoạch định sẵn từ trước… Phần báo cáo hôm nay xin hết.”
Ngay cả Kusaka cũng đã ngừng báo cáo theo kiểu ép tim người ta, thật kì diệu hết sức.
“Có ai có câu hỏi gì không?”
Không ai giơ tay.
Buổi họp kết thúc khá chóng vánh.
Từ khi thành lập ban điều tra trực thuộc Tổng bộ đến giờ đã hai tuần. Gương mặt của các điều tra viên cũng bắt đầu thấm mệt. Thậm chí ngày hôm nay, Kusaka cũng phải về nhà, vừa họp cán bộ xong là chạy như bay ra khỏi hội trường. Cũng đúng, nhà của gã ở tuốt Fukiage tỉnh Saitama lận. Giờ mà về không biết có kịp không.
Reiko nhìn đồng hồ. 10 giờ 37 phút. Từ sở Katama về đến nhà cô ở Urawa có thể đi bằng một chuyến tàu điện tuyến Keihin Tohoku, ước chừng mất chưa đầy một tiếng.
“Hôm nay tôi cũng về luôn.”
Kikuta vẫn còn bên trong hội trường. Nghe thấy thế, anh ngay lập tức nhổm dậy.
“A, vậy tôi cũng…”
“… Hửm?”
Cô chờ đợi những lời tiếp theo của anh. Nhưng cô nghĩ rằng chắc anh không muốn tiễn cô về đến tận nhà đâu, vì nếu làm thế thì đến lượt Kikuta sẽ không thể về nhà mất. Mà, cô cũng đâu thể mời anh trọ lại căn nhà nơi cha mẹ cô đang ở được.
“Ừm, để tôi… tiễn cô ra ga.”
Thôi, vậy cũng được rồi.”
“Ừ, phiền anh vậy.”
Reiko tươi cười gật đầu.
Hạnh phuac làm sao, xung quanh khôg hè có bóng dáng của Ioka. Hắn ra cửa hàng tiện lợi hay đi vệ sinh rồi ấy nhỉ? Mà thôi, trước mắt phải mau chóng rời khỏi sở trong lúc hắn ta biệt dạng mới được.
Hai người họ bước qua con phố sầm uất náo nhiệt lúc 11 giờ tối.
Kikuta chẳng nói chẳng rằng, Reiko cũng lặng lẽ bước đi bên phải anh.
Nhưng cô có thể nhận thấy rằng anh đang muốn nói điều gì đó về nụ hôn mấy hôm trước. Sẽ là bắt đầu, hay kết thúc đây?
Ngay cả Reiko cũng không tài nào hiểu nổi chính bản thân mình nữa.
Cô thật lòng yêu Kikuta. Cô yêu mến và nghĩ về anh nhiều hơn tất thảy mọi nười xung quanh, bản thân cô cũng cậy nhờ đến anh không biết bao nhiêu lần. Thế nhưng cô lại không thể nghĩ đến chuyện hẹn hò hay kết hôn với anh được. Không phải do cô bất mãn gì anh đâu, vấn đề ở đây là chính bản thân Reiko thì đúng hơn.
Bản thân cô là một điều tra viên, một cảnh sát hình sự. Nếu không hoàn thành tốt nghĩa vụ của mình, cô không thể nghĩ về bất cứ điều gì nữa.
Ra đến ga, đến tận cửa soát vé của JR, hai người họ mới dừng chân lại. Bọn họ đứng nép sang một bên để tránh làm phiền dòng người ra vào.
“… Cảm ơn anh.”
Khuôn mặt của Kikuta trông giống như tượng Nhân Vương ở chùa Sensoji vậy. Ắt hẳn người qua đường đang thắc mắc không biết có phải anh đang tức giận Reiko chuyện gì không.
“Tổ trưởng, tôi…”
“… Ừ?”
Cô biết anh không giỏi ăn nói, bởi thế nên nhất quyết không hối thúc anh, chỉ có thể bình tĩnh chờ đợi.
“Tôi… về tổ trưởng…”
Nhưng chờ lâu thế này, cô cũng sắp đông cứng cả người lại rồi. Giữa lúc tình cảm đang dạt dào như vậy mà anh lại không chịu nói năng gì cả, thật khổ quá mà.
“… Về tổ trưởng…”
Không được không được! Nhất định không được cau có! Phải nhẹ nhàng bình tĩnh chờ đợi.
Mấy cọng râu mọc lưa thưa sắp trở nên cứng ngắc. Ở giữa, đôi môi có màu giống như vỏ khoai lang cũng bắt đầu mím lại.
Tôi y… y…
Yêu em, phải không? Em hiểu mà. Mặc dù em đã biết từ lâu, nhưng em vẫn muốn nghe anh nói ra cơ. Em muốn nghe anh thật lòng thổ lộ. Em muốn lắng nghe bằng chính đôi tai mình. Đúng thế, vậy nên, em vẫn chờ. Em chờ mãi chờ mãi, đến tận ngày hôm nay. Anh không thể nói ra được sao? Anh không thể đường hoàng mà nói với em rằng anh yêu em sao? Em còn phải chờ bao nhiêu giây nữa đây?
Thế nhưng,
“H… Hắt xì! A, tổ trưởng Reiko, thấy rồi nha!”
Khôg xong rồi. Hôm nay cũng không được sak?
“… Vất vả rồi. Chào.”
Reiko không thèm ngoái đầu lại về phía giọng nói ấy, đi một mạch vè cửa soát vé khác với Kikuta.
Bờ vai rộng của Kikuta run lẩy bẩy. Đôi mắt tựa quỷ dữ như sắp khóc đến nơi. Chẳng phải hiếm hoi lắm mới có thể được chứng kiến cảnh tượng ngài Nhân Vương bật khóc đấy sao?
Giọng nói kia cứ oang oang phía sau lưng cô.
“Á à, tổ chưởng Reiko nha… Ơ kìa, cậu Kikuta cũng ở đây á? Không đi mà đứng đây làm gì dzậy trời?”
Âm thanh đục ngầu như sấm. Tiếng thét như rít.
Reiko vẫn chẳng màng quay đầu lại, cứ thế tiến thẳng về phía trước.
Quá 12 giờ đêm một chút, cô mới về đến nhà. Đèn hành lang tuy đã tắt, nhưng nhìn vào vẫn thấy phòng khách đang sáng đèn.
“Con về rồi,”
Cô cởi áo khoác ra rồi để túi xách to đùng ngoài hành lang. Trước mắt phải nhòm vào phòng khách xem sao đã. Cha cô, ông Tadayuki, ngồi trên trường kỉ ngoái đầu lại.
“A. Con về rồi à…? Sao không gọi điện để cha mang xe lên đón?”
“Thôi mà, có sao đâu bố… Vì hôm nay họp xong sớm nên tự dưng con muốn về nhà ấy mà. Mẹ đâu bố? Ngủ rồi sao?”
Mùa hè này mẹ cô, bà Mizue, vừa bị trụy tim, nên không thể nào thức khuya được nữa.
“Còn con, ăn tối chưa đó?”
“Dạ. Cũng có ăn một chút.”
Trông có vẻ như ông Tadayuki đang bầu bạn cùng tivi đêm khuya, nhâm nhi một chút rượu trước khi đi ngủ thì phải.
Nếu bố đã uống rồi thì sao có thể lái xe đi đón con được chứ…
Có phải ý bố muốn nói là, nếu con chịu khó liên lạc với bố sớm hơn thì bố đã không uống rồi không?
“Gì chứ, vậy có nghĩa là vẫn chưa ăn uống đàng hoàng chứ gì?”
“À thì, cơm nắm… với lại gà chiên ạ.”
“Ba cái thứ đó… Vậy có muốn bố làm món gì ăn không?”
“Không sao đâu mà, con nói thiệt đó. Giờ này mà ăn nữa chắc mập chết.”
Cơ mà, thường xuyên ra ngoài quán rượu uống đến khuya thì…
“Vậy hả…? Mai con được nghỉ đúng không?”
“Làm gì có, vẫn chưa được nghỉ đâu. Tệ nhất có khi nguyên tuần sau vẫn phải làm đấy ạ.”
Nét mặt của bố cô như già đi thêm.
“Làm trợ lý thanh tra… khó thiệt ha.”
Ông Tadayuki chỉ là một nhân viên công chức bình thường. Có lẽ kể từ khi Reiko được thăng chức, bản thân ông cũng chẳng hiểu từ “trợ lý thanh tra” có ý nghĩa thế nào đâu.
“… Bố ơi, giờ này mà còn khởi động máy giặt chắc không được đâu nhỉ.”
“Ừ, bố tắt rồi. Con cứ để đằng đó đi, mai mẹ làm cho.”
“Nhưng còn tình trạng của mẹ thì sao? Sức khỏe của mẹ thế nào rồi?”
“Không tệ đến thế đâu. Mẹ con ổn mà.”
“… Vậy ạ…”
Cô chỉ mới nhòm xuống hành lang một chút rồi lại quay đầu trông vào phòng khách, ấy vậy mà ông Tadayuki đã kịp dán mắt lại vào màn hình tivi rồi.
Tấm lưng ông khoác chiếc áo ngủ màu xanh dương đậm. Hồi xưa Reiko rất thích dáng vẻ cong cong của tấm lưng ấy.
Ấy không. Nói là hồi xưa nhưng không có nghĩa là hồi cô còn nhỏ xíu đâu. Ý là hồi hai mươi năm về trước. Sau khi Reiko bị hành hung, ngày cô có thể trở về với cuộc sống bình thường chính là vào một đêm đông giống như hôm nay.
Đêm đã khuya nhưng Reiko vẫn không ngủ được. Khi xuống đến dưới tầng một, cô liền phát hiện ra bếp còn sáng đèn. Reiko cứ tưởng do bà Mizue hay Tamaki, đứa em gái của cô, quên tắt đèn, nhưng nhìn kĩ hơn nữa mới thấy trong đó có bóng người. Suýt chút nữa là cô đã hốt hoảng la lên, nhưng ngay lập tức tiếng thét ấy đã kiềm xuống được, vì cô nhận ra rằng bóng người ấy chính là ông Tadayuki.
Ông Tadayuki lúc ấy đang quỳ trước bồn rửa, trên người ông cũng khoác cái áo ngủ hệt như bâg giờ vậy.
Bố đang làm gì vậy.
Cô cảm thấy kì lạ nên cố gắng nhìn kĩ hơn nữa, mới phát hiện ra ông đang siết chặt lấy con dao bằng cả hai tay và nhìn vào nó.
À không, dựa theo hình ảnh phản chiếu trên lưỡi dao, phải nói rằng ông đang nhìn chòng chọc vào thứ gì đó mới đúng.
Rốt cuộc, ông cũng giơ hai tay đang siết chặt lấy con dao lên, tấm lưng cong cong bắt đầu run bần bật.
“… Reiko… bố xin lỗi con… bố… không thể…”
Trong một thoáng, cô đã nghĩ rằng bố đang nói với mình, nhưng không phải. Dường như chỉ là lời độc thoại thôi.
Nhưng đó cũng là lần đầu tiên cô nhận ra.
Có vẻ như ông Tadayuki rất muốn giết chết tên hung thủ trong trí tưởng tượng của mình. Mặc dù ông không thể thực thi điều đó ngoài đời, nhưng có lẽ sâu thẳm trong lòng, ông rất muốn đâm chết kẻ đã hành hung con gái mình.
Vậy mà thậm chí ngay cả điều đó ông cũng không thể làm được.
Bố ơi…
Bỗng dưng cô tha thiết muốn chạy đến ôm choàng lấy tấm lưng run rẩy ấy.
Người bố sẵn sàng giết chết bất cứ ai vì con gái. Nhưng thậm chí trong trí tưởng tượng của mình, người bố ấy còn không dám nghĩ đến điều đó.
“Bố ơi….”
Nghe thấy tiếng kêu nhỏ nhẹ, ông Tadayuki hoảng hốt đứng bật dậy, lưng đấu về phía Reiko.
“Con… con đã… dậy rồi sao?”
Ngay cả giọng nói cũng run rẩy.
Con dao đã bị ông bỏ vào trong bồn rửa, giấu đi.
“… Sao vậy? Con không thấy buồn ngủ hả?”
Bởi vì cô không muốn bố lo lắng, nên mới đáp lại rằng không phải đâu.
“Nếu vậy thì… con mau chóng đi ngủ đi.”
“… Dạ.”
Nhưng cô khó lòng mà rời khỏi đó được. Mặc dù cô không hiểu rõ cho lắm, thế nhưng Reiko rất muốn truyền tải cho bố biết suy nghĩ bây giờ của bản thân mình.
Cô nghe thấy tiếng ông thở dài. Tiếng thở dài giấu diếm của một người đàn ông xấu hổ khi bật khóc. Cô cảm thấy rằng mình không được phép mục kích cảnh tượng ấy, chính vì thế nên suy nghĩ của cô mới thắng thế được phần nào.
“Bố ơi…”
“Ừ.”
“… Con cảm ơn bố.”
Tối đó, không có lời đáp trả nào cả.
“Á!”
Đột nhiên nghe thấy tiếng kêu, cô mới hoàn hồn trở về thực tại.
“Vâng, chuyện gì ạ?”
“Bố nhớ trong tủ lạnh hình như còn lại bánh su kem đấy. Lúc đi ngủ mẹ con có nói mà.”
Bất giác, cô thầm tặc lưỡi trong lòng. Bánh su kem sẽ khiến tâm trạng cô trở nên tốt hơn một chút, nhưng vốn dĩ là không nên ăn.
“… Con đã nói là không sao mà. Đi tắm xong là con đi ngủ luôn đó.”
Ông Tadayuki vẫn không nhìn về phía cô, lẩm bẩm “vậy sao”, đoạn với tay cầm lấy cốc thủy tinh vẫn còn chút rượu lên.
Chỉ một chút xíu thôi, Reiko muốn thử xem sao.
“Bố ơi.”
“Hử?”
“Con cảm ơn bố.”
“Hửm? Gì đây?”
Cô cứ nghĩ là ông sẽ hiểu chứ, vậy mà hóa ra vẫn khờ.
“Dạ không, không có gì đâu ạ.”
Cô cứ thế mà lên tầng trên.
Lúc cô tắm xong rồi xuống lại dưói lầu, bóng dáng của ông Tadayuki đã không còn ở phòng khách nữa.