Origines phát tài nhờ chiến tranh. Ông ta đã phát minh ra một chiếc máy sản xuất đạn cực kỳ xuất chúng. Cứ cho chì vào và Xịch! Keng! , trong nháy mắt, vài chục viên đạn được tạo ra. Cách vận hành vô cùng đơn giản, chỉ cần kéo cần gạt là xong. Phụ nữ bận trông con vẫn có thể thao tác dễ dàng. Nghe nói ở một nhà máy nọ, do thiếu nhân lực mà người ta cho cả mấy bé gái trên tay còn cầm gấu bông đứng vận hành máy. Xịch! Keng! Những viên đạn tạo ra ở đây sẽ được chuyển đến một nhà máy khác để tiếp tục kết hợp, lắp ráp với thuốc súng hay hộp đạn. Thấy bảo đạn do công ty của ông sản xuất có giá thành rẻ nhưng bay nhanh vô cùng, đường đạn thì thẳng mà khi trúng đích còn phát ra âm thanh to nữa.
Những đồng xu thuộc sở hữu của ông Origines biến mất vào giữa đêm. Xịch! Keng! Xịch! Keng! ... Tiếng máy đó đánh thức ông. Ông dụi mắt nhìn quanh, cánh cửa sổ lộp cộp đóng mở theo từng cơn gió. Ngồi trên giường, ông chột dạ nghĩ. Kỳ lạ thật! Rõ ràng mình đã đóng cửa sổ trước khi ngủ rồi mà. Ông đảo mắt nhìn quanh phòng. Két sắt mở toang. Bên trong trống rỗng. Ông hét lên gọi đám đầy tớ.
Khi đoàn xe cảnh sát tập kết kín khu sân vườn ngôi biệt thự thì lũ chó giữ cửa vẫn say giấc nồng. Hình như chúng đã bị ai đó đánh thuốc mê.
“Rõ ràng bộ ‘Đồng xu anh hùng’ đã nằm trong két mà!”
Ông Origines xanh mặt trình bày với cảnh sát. Bộ “Đồng xu anh hùng” có giá trị đến mức mấy tay cuồng tiền xu sẵn sàng bán nhà bán cửa chỉ để sở hữu được chúng.
Đám điều tra viên tiến hành xem xét xung quanh chiếc két sắt. Một lúc sau, một người phát hiện ra có một tấm thẻ màu đỏ được để trên bàn.
Ai đó hét lên.
“Siêu trộm Godiva! Gọi cho Trụ sở ngay!”
Đó là những gì diễn ra vào đêm xảy ra vụ trộm. Với vẻ phấn khích không hề nguội lạnh, ông Origines còn tiếp tục kể lại:
“Trên tấm thẻ có viết một từ bằng những chữ cái tiếng Anh. Là ‘GODIVA’. Vì cảnh sát giữ luôn nên tôi chỉ nhìn lướt qua được thôi, nhưng tôi dám chắc là dòng chữ đó. Sao? Anh bảo tôi có nhìn nhầm không á? Không có chuyện đó đâu. Bởi vì ngay sau đó, phía cảnh sát cũng đã tuyên bố chính thức rằng đây là vụ trộm do siêu trộm Godiva gây ra còn gì. Ngoài chữ ký ra thì còn viết gì không á? Hừm... cái đó thì bí mật. Cảnh sát không cho tôi nói.”
“Mẹ bảo đi mua đồ. Giờ bố con mình ra chợ nhé!”
Nghe tiếng bố, tôi liền ngẩng mặt lên khỏi tờ báo của năm tháng trước.
Trên đường đi dạo, bố mua cho tôi một chiếc bánh mỳ loại rẻ tiền nhất. Chúng tôi đang ngồi ăn ở chiếc ghế đá trong công viên. Tờ báo cũ mà tôi đọc là giấy gói bánh mỳ.
“Dạ vâng. Mua gì hả bố?”
“Hạt tiêu. Không biết có đủ tiền không đây!”
“Hạt tiêu á? Nhà mình vẫn còn mà bố!”
“Thấy bảo dùng hết rồi. Sáng nay mẹ đã làm ầm lên rồi đấy!”
Bố lôi từ trong túi chiếc áo khoác sờn cũ ra mấy đồng xu xám xịt rồi bắt đầu đếm từng đồng một. Một chiếc tàu điện inh ỏi chạy ngang qua ngay phía trước ghế đá. Tôi nhét vội đống vụn bánh mỳ vào mồm rồi quay trở lại với tờ báo.
Trên tờ báo cách đây năm tháng đó có đăng bài báo về ông Origines. Họ còn in cả hình minh họa bộ “Đồng xu anh hùng” nữa. Người ta nói trên đồng xu đó có khắc khuôn mặt nhìn nghiêng của một vị anh hùng xuất hiện trong truyện thần thoại. Tôi ghi nhớ rất rõ các tình tiết của vụ trộm “Đồng xu anh hùng” này. Hồi đó, đây là đề tài bàn tán sôi nổi của đám học sinh trong trường.
“Gay to rồi! Siêu trộm lại xuất hiện bọn mày ơi.”
“Thấy bảo lần này hắn chôm một bộ đồng tiền quý.”
“Đúng là một kẻ xấu xa!”
Tôi và mấy thằng bạn vẫn hay cùng nhau vừa chạy quanh lớp học vừa gào lên đầy phấn khích như vậy.
Bố tôi ôm ngực ho sù sụ, đánh rơi luôn mấy đồng xu xuống vỉa hè.
“Ôi không!”
Bố bò trườn xuống đường tìm cách nhặt từng đồng xu một. Mất một xu thôi cũng đủ chết. Tôi cũng vội vàng cúi xuống giúp bố một tay. Có một đồng xu bị kẹt giữa hai phiến đá lát vỉa hè nên hai bố con tôi phải dùng đến một cái que nhỏ mới nạy lên được. Vừa lúi húi đếm lại chỗ đồng xu lấm bẩn, bố tôi vừa ho. Bố bị ho thế này cũng khá lâu rồi. Có lẽ là tại đống khói bụi từ cái nhà máy ở cuối thị trấn thải ra cũng nên. Do gió mà đám khói còn bao trùm khắp cả thị trấn. Lúc ở nhà bố tôi cũng ho đến phát khổ.
Ngôi chợ nằm ở chính giữa thị trấn, tập trung rất nhiều quán xá, cửa hàng. Nào là quầy rau củ với đống cà chua chất cao như núi, nào là quán thịt dê thơm nức mũi. Rẽ qua biển người đông đúc, bố con tôi hướng đến quầy hương liệu với những lọ hạt tiêu được bày ngay tại vị trí dễ thấy nhất.
“Đắt quá! Bớt cho tôi đi!”
Bố tôi nhìn tấm thẻ ghi giá rồi nói với chủ quán. Tay chủ quán lắc đầu.
“Cái đám di dân này, ra chỗ khác mà mua!”
Di dân không phải là một từ chính thức, chỉ hay được sử dụng trong đám trẻ con với nhau thôi. Tay chủ quán cố tình dùng từ này là để khinh thường bố tôi. Bố không nói năng gì, kéo tay tôi đi khỏi cửa hàng đó. Tóc đen, mắt tròn. Bố tôi mang dòng máu dân nhập cư. Vì vậy mà người ta không muốn bán hàng cho bố.
“Thôi, không việc gì phải tức cả.” Bố nói với tôi.
“Tại sao lại có những người khó chịu với chúng ta vậy bố?”
“Rồi bố sẽ giải thích cho con sau.”
Chúng tôi tìm thấy một chỗ bán hạt tiêu khác ở phía cuối chợ. Nói đây là một tiệm tạp hóa bán đủ thứ trên đời thì đúng hơn là một quầy bán hương liệu. Trên tấm vải trải dưới đất có bày hết thuốc lá, tẩu, bàn là đến cây thánh giá để bàn trang trí... Chủ quán là một người đàn ông trung niên gầy gò, xương xẩu như một con gà thiếu ăn.
“Bác bán cho tôi ít hạt tiêu.” Bố tôi bắt chuyện.
“Hai bố con còn muốn mua gì nữa không? Giờ này tôi bán rẻ cho.”
Ông chủ quán vừa cho hạt tiêu vào túi giấy vừa mời mọc.
“Vậy tiện thể bác cho tôi lấy cuốn sách kia đi.”
Đó là một cuốn sách cũ màu nâu dính vài vết bẩn được đặt ngay cạnh cây thánh giá để bàn. Hình như là một cuốn kinh thánh. Bìa sách đã bong tróc, lỏng lẻo hết cả.
“Biết đâu tới đây sẽ có lúc cần đến con ạ.”
Bố tôi trả tiền xong, ông chủ quán liền cho cuốn kinh thánh vào cùng với túi giấy đựng hạt tiêu rồi nói:
“Cảm ơn bác. Bác quả là khéo chọn đồ. Đây thực sự là một cuốn kinh thánh quý. Không phải bình thường đâu nha. Một cuốn sách rất đặc biệt. Bác nên luôn mang theo bên mình.”
“Bác nói sao? Đặc biệt ư?”
Ông chủ quán gật đầu.
“Chuyện từ mấy tháng trước rồi. Lúc đó tôi còn đang bán hàng ở thị trấn khác. Ở đó đã xảy ra một vụ việc nho nhỏ.”
Giọng ông chủ quán nghiêm lại như thể đang kể truyện thần thoại.
“Có vụ hỏa hoạn ở một nhà thờ cũ. Hầu hết mọi người đều chạy thoát, duy chỉ có một đứa bé bị kẹt lại phía sau. Lúc đó, một cậu thanh niên đã liều mình lao vào bên trong mặc cho lửa đang cháy ngùn ngụt. Một lúc sau, cậu ta bước ra với đứa bé kia cũng trên lưng. Nhà thờ bị thiêu rụi hoàn toàn nhưng cả hai người lại chỉ bị bỏng nhẹ. Tuy nhiên, hành động sau đó của cậu thanh niên mới thật kỳ lạ. Trong lúc cha mẹ đứa bé đang rối rít cảm ơn thì cậu ta đột nhiên cất tiếng cười thật to rồi khuỵu gối, quỳ xuống đất. Cậu ta hướng về phía vị Cha xứ rồi nói như thể mọi thứ đã an bài, sáng tỏ, rằng ‘Thật sự con người chúng ta không thể biết được khi nào mình sẽ chết phải không Cha. Suýt chút nữa tất cả đã thành tro bụi rồi. Thưa Cha, con có một thỉnh cầu. Xin Cha hãy nhận lấy thứ này. Con đã định đem đến để quyên góp.’ Nói rồi cậu ta rút từ trong túi xách của mình ra một cuốn kinh thánh. Chính là cuốn sách mà bác đã mua lúc nãy đấy. Tôi đã mua lại cuốn sách đó từ một người quen của vị Cha xứ. Nó là cuốn kinh thánh của một vị Thánh đã cứu mạng một đứa trẻ.”
“Chẳng qua cũng chỉ là một cuốn sách cũ. Nghe đã thấy bịa đặt. Lindt, về thôi con!”
Bố lôi cánh tay tôi xềnh xệch rồi bắt đầu bước đi. Sau lưng chúng tôi vẫn còn văng vẳng tiếng cười của ông chủ quán.
“Cuốn sách này, con giữ lấy nhé!”
Bố đưa cho tôi cái túi giấy đựng hạt tiêu và cuốn kinh thánh. Cái túi khá nặng.
Không lâu sau, bố tôi phải nhập viện. Căn bệnh viêm phổi đã trở nặng. Cuối cùng tôi mới biết căn nguyên những trận ho của bố là do viêm phổi. Tôi cùng mẹ phải vất vả đi lại chăm sóc rất nhiều ngày. Mấy đồng nghiệp ở chỗ làm của bố tôi cũng đến thăm. Mùa thu năm ấy, những chiếc lá héo khô bị gió thổi bay, xào xạc rơi rụng kín cả con đường. Bố ra đi khi tôi mới mười một tuổi.
Ba tháng sau cái chết của bố, một vụ trộm khác lại xảy ra. Lần này là báu vật mang tên “Đôi giày bạc trắng”. Một tấm thẻ lớn được bỏ lại tại hiện trường vụ án và phía cảnh sát điều tra đã chính thức tuyên bố đây là vụ trộm thứ hai mươi của siêu trộm Godiva.