Súng và Sô Cô La

Lượt đọc: 554 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 1
1. SIÊU TRỘM VÀ TẤM BẢN ĐỒ

Buổi sáng hôm đó, tôi đang ngồi co ro ăn xúp trong phòng ăn lạnh ngắt như tủ cấp đông. Thấy có bóng người ngoài cửa chính, tôi liền ngó ra. Thì ra là người đưa báo đang gõ cửa phòng chú Morozoff.

“Nhà bên đó đang đi du lịch rồi!”

Nghe tiếng mẹ tôi nói, người đưa báo tỏ vẻ khó xử.

“Gay quá! Đầy hết rồi. Không nhét thêm vào được nữa.”

Tôi và mẹ sống ở căn hộ trên tầng hai của một khu chung cư. Mở cửa ra thì ngay bên cạnh là cửa phòng chú Morozoff. Tủ đựng báo bên nhà chú ấy đã đầy kín, không chứa thêm được nữa.

“Để đấy nhà tôi giữ giúp cho!” Mẹ tôi đề xuất.

“Thế thì may quá. Cảm ơn chị.”

Người đưa báo giao báo cho mẹ tôi rồi lập tức rời đi. Tôi run lẩy bẩy vì rét. Sắp sang tháng Tư rồi vậy mà không khí vẫn lạnh cóng. Mẹ tôi rút nốt chỗ báo trong tủ đựng ra. Hình như mẹ quyết định giữ luôn cả chỗ báo đó.

“Chú ấy vẫn chưa về mẹ nhỉ!?”

“Chắc lại kiếm được cô em xinh tươi nào rồi cũng nên.”

Trong nhà rét ngang bên ngoài. Chúng tôi không bật máy sưởi để tiết kiệm tiền gas. Mẹ tôi mở cánh tủ trong phòng ngủ ra, nhét đống báo vào hộp rồi vỗ hai tay vào nhau bồm bộp để phủi bụi.

“Đến giờ đi học rồi đấy. Con ra thay đồ đi. Con định mặc nguyên đồ ngủ đi học đấy à?”

Nghe tiếng nước sôi, mẹ tôi quay vào bếp. Tôi nhòm vào đống báo trong hộp. Ngay trên cùng là tờ báo buổi sáng ngày hôm nay với dòng tít to đùng.

“Siêu trộm Godiva lại xuất hiện!”

Nhân lúc mẹ không để ý, tôi nhẹ nhàng lấy tờ báo ra rồi đóng tủ lại.

Chuẩn bị quần áo, sách vở xong, tôi cùng mẹ ra khỏi nhà. Ngoài đường đây đó là dòng người đang hối hả hướng về nhà máy, vừa đi vừa co ro, giấu mình trong chiếc áo choàng cùng chiếc hộp đựng cơm lủng lẳng bên mình. Tôi và mẹ hướng về phía trạm tàu điện ngoài trời. Nhà máy dược phẩm nơi mẹ tôi làm việc nằm ở tận phía bên kia thị trấn, đi bộ phải mất hai tiếng đồng hồ. Vì vậy mẹ luôn dùng tàu điện để đi làm.

Mẹ bắt đầu đi làm từ bảy tháng trước, thời điểm bố tôi phải nhập viện. Bởi vì bố không thể đi làm, thu nhập của gia đình đã giảm đáng kể. Tuy nhiên, số tiền mẹ kiếm được lại quá ít ỏi, để tiết kiệm chi phí ăn uống, nguyên liệu làm món hầm bị cắt giảm chỉ còn một nửa. Quần áo cũng vậy, có thủng, có rách cũng phải cố mặc, không dễ dàng bỏ đi được. Có lần hai mẹ con tôi còn phải tìm cách kéo dịch cái tủ bếp ra để kiểm tra xem có đồng xu nào rơi vãi không, nhưng vận may đâu đơn giản chỉ nằm sẵn chờ đợi ở đó.

“Chào chị Merry!”

Ông chủ tiệm hoa gần ngã tư đang chuẩn bị mở hàng cất tiếng chào.

“Chào ông chủ!”

Mẹ tôi đáp lời ngay phía trước cửa hàng. Khi bố tôi nằm viện, ông chủ quán đã tạo điều kiện cho mẹ tôi mua những bông hoa thừa với giá đặc biệt.

“Hôm nay trông chị Merry cũng đẹp lắm. Chị đi mạnh giỏi nhé! Cả cháu nữa, Lindt nhé!”

Ông ta nhìn lướt qua tôi và nói có lệ.

Mẹ sinh tôi năm mười tám tuổi và từ đó mẹ không hề cao thêm chút nào, tay chân thì gầy gò, nhỏ bé nên suốt ngày cằn nhằn, cau có vì luôn bị chú Morozoff và ông bố say xỉn của tôi coi là trẻ con. Ông chủ tiệm hoa hẳn là có tình ý với mẹ tôi. Có thể mẹ tôi không để ý nhưng điều đó hiện rõ trong ánh nhìn của ông ta với mẹ. Nó nóng ran như lửa đốt. Chứ với tôi thì hoàn toàn ngược lại, một ánh nhìn lạnh lẽo, vô hồn. Ông ta rõ ràng không thích sự có mặt của tôi cho lắm.

Mẹ tôi không phải là di dân. Mũi thon nhỏ, tóc mềm mại. Mẹ thuộc nhóm người chiếm hầu hết dân số của đất nước này. Tóm lại, tôi là kết quả của sự kết hợp giữa một người là di dân và một người thuộc chủng người khác. Trong trường hợp ông chủ tiệm hoa ngỏ lời và mẹ tôi đồng ý tái hôn, ông ta sẽ phải nuôi dạy một đứa trẻ lai tạp với di dân. Hẳn trong đầu ông ta luôn mong sao tôi không tồn tại trên cõi đời này.

Dòng người đi làm đang xếp hàng dài trong trạm tàu điện. Mẹ tôi đứng vào cuối hàng rồi lấy từ trong túi xách ra một chiếc ví rách te tua.

“Cố gắng học hành con nhé!”

Nói rồi mẹ đưa cho tôi mấy xu tiền ăn trưa.

“Này, tụi mày biết gì chưa? Thấy bảo tên siêu trộm Godiva lại xuất hiện đấy!”

Dean mở đầu câu chuyện trong căng-tin trường vào giờ nghỉ trưa, mồm còn đang gặm chiếc sandwich.

“Phải đến ba tháng rồi nhỉ! Lần này hắn trộm cái gì?”

Deluca hỏi sau khi từ từ nuốt nốt miếng bánh mỳ. Nhà nó bán bánh mỳ nên bữa trưa của nó luôn là đống bánh cứng ngắc chưa kịp bán hết. Vì hôm nay Deluca mang nhiều bánh hơn mọi khi nên tôi đã xin nó chia cho một ít để hoàn thành bữa trưa. Nhờ thế mà tôi tiết kiệm được tiền ăn trưa và cất đồng xu mẹ đưa cho hồi sáng vào túi quần.

“Tình tiết vụ án được đăng hết trên báo đấy. Tao đang để trong cặp đây.” Tôi nói.

“Tuyệt! Lấy ra đọc đi!” Dean hào hứng.

Mấy cậu học sinh cấp dưới chúng tôi vẫn hay cùng nhau chơi trò “Royce và Godiva” ở phía sau trường. Đây là trò chơi phổ biến nhất ở trường chúng tôi. Người chơi sẽ được chia làm hai đội, đội “Royce” sẽ đuổi bắt đội “Godiva”. Vì ai cũng muốn vào đội “Royce” nên sẽ phải chơi oẳn tù tì, người thua sẽ vào đội “Godiva”.

Tôi ngồi xuống tấm gỗ bị vứt chỏng chơ ở phía sau trường.

“Siêu trộm Godiva lại xuất hiện sao...?”

Deluca vồ lấy tờ báo tôi vừa lấy ra khỏi cặp rồi đọc to dòng tít trên đó.

“Đúng là một tên hèn hạ! Sao lại cứ đi chôm chỉa tài sản của mọi người thế chứ!”

Dean nói với giọng đầy tức tối.

Trên báo có viết tóm tắt về vụ trộm. Tối hôm qua, hình như kẻ trộm đã đột nhập vào trung tâm thương mại Peninsula. Két sắt chứa tiền đã bị khoắng sạch chỉ còn lại một tấm thẻ lớn với dòng chữ “GODIVA”, được cho là thủ đoạn của siêu trộm Godiva.

Siêu trộm Godiva! Lần đầu tiên hắn xuất hiện ở quốc gia này vào đúng năm tôi sinh ra.

Một ngày nọ, viên “Kim cương hạnh phúc” đột nhiên biến mất. Thay vào đó là một tấm thẻ lớn màu đỏ được để lại. Nửa năm sau, chiếc “Vòng cổ u uất” quý giá của một gã tỷ phú cũng không cánh mà bay khỏi két sắt. Đó là chiếc vòng cổ mà Công chúa từng đeo khi còn sống. Lần này, trong két sắt cũng có một tấm thẻ màu đỏ. Trên cả hai tấm thẻ đều có một từ được viết dưới dạng chữ latinh. Mặc dù cảnh sát giữ những tấm thẻ này rất kỹ, không cho cả đám phóng viên xem nhưng mặt mũi cụ thể của những chữ latinh đó là gì thì cũng đã được công bố chính thức.

“Những chữ được viết trên tấm thẻ là G.O.D.I.V.A.”

Ngay sáng hôm sau, những dòng chữ này đã phủ kín những trang báo. Mọi người dân đều biết rằng đây là tên của thủ phạm gây ra những vụ trộm trên.

“Đồ chó chết! Đồ xấu xa!”

Dean vừa gào vừa nhảy chồm chồm trên tấm gỗ.

“Royce nhất định sẽ tóm được hắn cho mà xem!” Deluca nói.

Mỗi khi nghe đến cái tên Royce là tinh thần anh hùng cao cả trong lòng chúng tôi lại trào dâng. Đứa trẻ nào cũng vậy. Royce là tên một thám tử và anh ấy chính là vị anh hùng của chúng tôi.

“Sướng thật đấy, cái bọn nhóc ở thủ đô. Tha hồ có cơ hội để gặp Royce.”

Tôi lẩm bẩm. Thủ đô, nơi có văn phòng làm việc của thám tử Royce, nằm ở phía Tây, cách thị trấn Michelle của chúng tôi rất xa. Đi bằng tàu điện cũng không rõ là mất bao nhiêu tiếng đồng hồ nữa. Chúng tôi chỉ được nghe và biết về hoạt động của thám tử Royce cũng như những sự kiện, vụ án xảy ra ở thủ đô thông qua báo đài mà thôi. Những bài báo viết về những vụ việc đó luôn khiến chúng tôi hồi hộp, hào hứng đến mức tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Bọn mình đi ra phố Cafetasse chứ?” Dean đề xuất.

Giờ học đã kết thúc, cả lớp đang bắt đầu dọn dẹp, sửa soạn đi về.

Cafetasse là khu phố lớn chạy dọc trung tâm thị trấn. Ở đây tập trung rất nhiều cửa hàng đồ chơi, bánh kẹo nên bọn tôi thường bảo nhau mỗi tuần một lần ghé vào đây chơi sau giờ học.

Sau một hồi ngắm nghía mấy mô hình máy bay được bày ở cửa hàng đồ chơi, chúng tôi cùng bước vào cửa hàng bánh kẹo. Dean và Deluca dùng tiền tiêu vặt của mình mua kẹo.

Tôi vừa nhìn ngắm đống sô-cô-la trên kệ vừa mân mê mấy đồng xu trong túi, lòng phân vân, nghĩ ngợi không thôi. Đã lâu lắm rồi tôi không được ăn sô-cô-la. Trong túi tôi có đủ tiền để mua. Đó là chỗ tiền ăn trưa còn thừa. Thế nhưng dùng chỗ tiền này để mua bánh kẹo thì có được không? Chẳng phải mình nên dành dụm, không nên tiêu xài hoang phí sao? Dù gì thì tình hình kinh tế gia đình cũng đang eo hẹp mà.

“Cảm ơn cháu!”

Ông chủ cửa hàng bánh kẹo ném đồng xu của tôi vào hộp tiền rồi nói. Sau khi bước ra khỏi cửa hàng, tôi cùng Dean và Deluca liền mở túi đựng bánh kẹo ra. Tôi đã mua một thanh sô-cô-la có in hình con mèo ở ngoài giấy bọc. Tôi cắn một miếng, cảm nhận vị sô-cô-la tan chảy trên lưỡi. Cái vị đăng đắng ngòn ngọt lan tỏa khắp người khiến tôi sung sướng vô cùng. Sao trên đời lại có thứ đồ ăn tuyệt vời đến thế chứ! Thế nhưng, sô-cô-la tan biến vào bụng rất nhanh chóng. Đổi lại là kẹo thì còn lăn trong miệng được lâu chứ sô-cô-la biến mất gần như ngay lập tức.

“Giá như có loại sô-cô-la nào giữ được lâu thì tốt biết bao!”

Tôi vừa đi vừa nghĩ ngợi luẩn quẩn. Sao lại không thể tạo ra những thanh sô-cô-la có thể tồn tại lâu hơn trong miệng nhỉ? Rồi cứ thế trí tưởng tượng bay xa, tôi còn nghĩ luôn đến việc nên sản xuất những thanh sô-cô-la như thế nào để kích thích trẻ nhỏ mua nhiều hơn. Tưởng tượng ra những sản phẩm bánh kẹo mới là sở thích bí mật của tôi.

“Này, mày lại suy nghĩ về mấy cái loại bánh kẹo ngu ngốc đấy hả?”

Dean nói với giọng chán ngán.

“Nếu mà nghĩ ra được mấy cái ý tưởng hàng hóa tuyệt vời thì bọn mình sẽ trở nên giàu có chứ sao! Tạo ra sản phẩm mới và tự đem đi bán!”

“Thế mày đã nghĩ ra được ý tưởng hay ho nào chưa?” Deluca hỏi.

Tôi lắc đầu.

Đường phố bắt đầu đông hơn bởi dòng người tan ca. Tôi bỗng sững người lại khi bắt gặp một gương mặt thân quen.

“Mày sao vậy?” Dean hỏi tôi.

“Là mẹ...”

Mẹ tôi nhanh chóng mất hút trong dòng người. Sao mẹ lại có mặt ở đây nhỉ? Tàu đi đến nhà máy dược phẩm có chạy qua khu phố Cafetasse này đâu. Mẹ đi tàu đi làm thì lý gì lại có mặt ở khu phố này cơ chứ. Tôi chia tay hai thằng bạn rồi vội vã chạy nhanh về nhà. Gần đến nhà thì bắt gặp mấy người dân lao động đeo lủng lẳng chiếc hộp cơm trống rỗng đang thu mình co ro bước đi.

“Con chào mẹ! Con về rồi đây!”

Khi tôi bước qua cửa cũng là lúc mẹ vừa cởi áo khoác.

“Mẹ ơi, có phải lúc nãy mẹ đi ngang qua khu phố Cafetasse không?”

Mẹ tôi tỏ vẻ ngạc nhiên. Mẹ im lặng như đang suy nghĩ gì đó.

“Mẹ vẫn lên tàu đàng hoàng phải không ạ?”

Nghe tôi gặng hỏi thì mẹ mới tỏ ra ngượng ngùng.

“Mẹ nghĩ mình nên tiết kiệm tiền tàu xe cho nên...”

Tôi lặng thinh, không tin nổi tai mình. Hình như sau khi tôi rời khỏi điểm đợi tàu thì mẹ đã không lên tàu mà đi bộ đến nhà máy.

“Đi bộ những hai tiếng đấy mẹ ơi!”

“Có một tiếng rưỡi thôi con. Mẹ tìm thấy đường tắt mà.”

“Tại sao mẹ lại giả vờ lên tàu vậy?”

“Mẹ cũng không biết nữa. Mẹ chỉ cảm thấy mình nên làm như vậy.”

Tôi hối hận vì đã mua thanh sô-cô-la kia vô cùng. Rõ ràng mẹ đã luôn để ý, suy nghĩ làm sao để tôi không phải lo lắng gì về hoàn cảnh gia đình mình. Mẹ chọn đi bộ để tiết kiệm tiền tàu xe ấy vậy mà tôi lại đi mua kẹo cho mình. Giá như tôi không tiêu đồng xu đó thì ngày mai mẹ đã không phải cho tôi tiền ăn.

Căn phòng của tôi u ám, nặng nề hệt như một cái chuồng nuôi gia súc. Tôi bước vào phòng, lấy đống sách từ trong tủ ra rồi nhét vào cặp sách. Đó là đống sách tôi gom được bằng nhiều cách khác nhau. Được mua cho, được tặng và cả đi nhặt nhạnh nữa.

“Con định làm gì với đống sách đó vậy?” Mẹ đứng ngay trước cửa phòng tôi, hỏi.

“Con sẽ đem đi bán sách cũ.”

“Con không cần phải làm thế đâu.”

“Giữ cũng có ích gì đâu mẹ.”

“Sách quý lắm con. Hơn nữa, sao con nỡ bán cả những cuốn sách bố đã mua cho con.”

Tôi rút từ trong cặp ra cuốn kinh thánh cũ mà bố đã mua cho đợt trước rồi ngồi xuống giường ngắm nghía trang bìa. Mẹ ngồi xuống bên cạnh, kéo mặt tôi lại, vừa nói vừa xoa đầu tôi.

“Không sao đâu con. Con không phải bán cái gì cả.”

Cuốn kinh thánh như nặng hơn trên đùi tôi. Bên ngoài tấm bìa da thuộc có ghi dòng chữ “Sáng Thế Ký”. Đây là một trong số những cuốn sách vẫn được gọi với cái tên “Kinh Cựu Ước”. Hẳn trong đó có viết rất nhiều những lời dạy của Chúa trời. Mặc dù tôi chưa đọc lần nào nhưng chỉ cần chạm vào thôi cũng đã có cảm giác thành kính, tôn trọng rồi.

“Hãy để nó theo con suốt cho đến khi con trưởng thành nhé!” Mẹ nói.

Cuốn kinh thánh trượt khỏi chân tôi, rơi xuống đất.

“Mẹ đi chuẩn bị cơm nước đây. Con học bài đi!”

Mẹ ra khỏi phòng.

Giá như tôi đủ tuổi trưởng thành, tôi sẽ đi làm để không trở thành gánh nặng cho mẹ.

Tôi với tay nhặt cuốn kinh thánh lên thì đột nhiên có một tờ giấy được gấp gọn rơi ra. Phía mép bìa vốn đã tả tơi giờ rách hẳn ra. Có lẽ do cú rơi xuống đất lúc nãy. Hình như tờ giấy gấp gọn đó nằm bên trong bìa.

Tôi nhặt tờ giấy lên, mở ra xem. Tờ giấy tuy mỏng nhưng rất chắc chắn, so với chất lượng giấy của cuốn sách thì hình như đây là loại giấy mới được sản xuất gần đây thôi. Đây đó có thủng lỗ chỗ do mọt cắn. Là tấm bản đồ của một vùng nào đó.

Có một dấu hiệu đặc biệt ở một chỗ trên tấm bản đồ. Đó là ký hiệu khoanh tròn bao quanh một gương mặt nhìn nghiêng của một người đàn ông. Tôi nhớ mang máng đã nhìn thấy hình ảnh vầng trán nổi tròn và xung quanh có vẽ mấy hình ảnh trang trí này ở đâu đó rồi. Phía mặt sau tấm bản đồ có vẽ bức tranh hình chiếc cối xay gió bằng bút bi. Ở góc bức tranh có đề dòng chữ:

“Chúa đã nói ‘Ánh sáng, đến đây!’ và ánh sáng đã đến.”

Nghe như một câu trong kinh thánh vậy.

« Lùi
Tiến »