“Này, mày đã bao giờ nghĩ thế này chưa. Trong lúc bọn mình đang mải nghịch ngợm, lang thang ở một tòa thành đổ nát nào đó thì phát hiện có một căn phòng khóa kín cửa. Thấy lạ, bọn mình nhòm qua ổ khóa thì phát hiện trong đó có để viên kim cương to bự, rồi cả chiếc vòng cổ quý giá nữa. Đấy! Đó chính là nơi ẩn náu của siêu trộm Godiva!”
Dean vừa lẽo đẽo theo sau tôi vừa nói. Hôm nay là ngày nghỉ và có vẻ nó rảnh cả ngày. Tôi lật giở cái túi giấy đựng bánh mỳ bên trong để kiểm tra thông tin địa chỉ được ghi trên đó. Tôi đang trên đường đi giao bánh mỳ.
“Tao sẽ dùng một sợi dây kim loại để cậy khóa vào trong. Siêu trộm Godiva đang đi vắng nên tao sẽ lấy hết những bảo vật bị trộm rồi chạy thoát. Tất nhiên, tao đâu chỉ chôm không như vậy. Tao sẽ liên lạc tới văn phòng của thám tử Royce và báo cho họ biết mình đã tìm ra chỗ ẩn náu của siêu trộm Godiva.”
Dean vừa đi vừa phấn khích tung ra những cú đấm như võ sĩ boxing.
“Khi đó không biết có được thưởng tiền không nhỉ!?”
“Có chứ. Mình tìm ra và trả lại chỗ bảo vật đã mất mà lại.”
“Được thế thì tốt. Sẽ có tiền giúp đỡ gia đình.”
“Không chỉ tiền thưởng đâu nha. Royce có khi còn chọn tao làm trợ thủ cũng nên!”
Trở thành trợ thủ của Royce là mơ ước của tất cả bọn trẻ con chúng tôi. Nếu được làm công việc đó thì tôi sẽ dùng cả mạng sống để cống hiến cho anh ấy. Tuy nhiên, giờ đây, công việc duy nhất tôi có thể làm là giao bánh mỳ.
Giao bánh mỳ xong, tôi chia tay Dean. Nó bảo sẽ đi đá bóng với bọn bạn đang đợi ở quảng trường. Một mình tôi quay trở lại nhà của Deluca. Nhà nó nằm ở cuối khu phố mua sắm, ngay phía trước có treo lủng lẳng tấm biển hiệu cửa hàng bánh mỳ. Tôi đưa cho bố của Deluca xem tờ biên lai giao hàng và nhận tiền công từ chú ấy. Tuy ít ỏi nhưng đó là những đồng tiền đặc biệt do bỏ công lao động mà có được.
“Này, cháu đi làm thế này mẹ có biết không?”
Bố Deluca hỏi. Tôi lắc đầu.
Ngay sau hôm tìm thấy tấm bản đồ, tôi đã đi khắp nơi hỏi xin làm thêm. Dù là rửa bát đĩa hay đào hố trồng cây, việc gì tôi cũng làm. Thế nhưng chẳng nơi nào chịu thuê một thằng nhóc như tôi cả. Nếu bảo là tại một nửa dòng máu đang chảy trong cơ thể tôi thì cả nghĩ quá. Tôi vẫn tự nhủ với bản thân như vậy. Cuối cùng, nhờ có Deluca năn nỉ bố nó mà tôi đã được nhận vào giúp đỡ công việc ở tiệm bánh mỳ.
Sau khi giao hàng xong, tôi thường được giao nhiệm vụ trông cửa hàng. Những lúc phải lúi húi gói bánh mỳ bằng những tờ báo cũ rồi cho vào túi đựng cho khách thì Deluca cũng hay đến giúp tôi một tay. Nó vốn đã quen với công việc thu ngân nên tôi cũng đỡ được nhiều.
“Này, nhìn này!”
Deluca chạy tới gọi tôi vào một ngày nọ. Đã quá trưa, đây là lúc cửa hàng vắng khách nhất. Cạnh máy tính tiền có một cái hộp đựng những tờ báo cũ chuyên dùng để gói bánh mỳ. Deluca chỉ tay vào tờ báo cũ ở trên cùng.
“Thám tử lừng danh Royce lên tiếng!”
Một dòng tít rất to được in trên tờ báo. Tôi lấy ra đọc sau khi đảm bảo cửa hàng không có khách. Đây là tờ báo hôm qua.
“Mày còn nhớ vụ trộm ở trung tâm thương mại không? Vụ mà tên siêu trộm Godiva đã chôm toàn bộ số tiền trong két sắt ấy. Thám tử Royce đã tham gia điều tra đấy. Mọi chuyện đã có chuyển biến lớn.” Deluca nói, có vẻ hơi phấn khích.
Theo bài báo thì thám tử lừng danh Royce đã phủ nhận sự liên can của siêu trộm Godiva trong vụ án này. Cụ thể, một kẻ nào đó đã thực hiện vụ trộm tiền và cố tình để lại tấm thẻ ghi dòng chữ “GODIVA” nhằm đổ tội cho gã siêu trộm.
“Ngay ngày hôm đó Royce đã xác định được danh tính thủ phạm. Quả thực là nhanh chóng! Thủ phạm là một trong số những nhân viên làm việc ở đó.” Deluca nói.
Tôi cúi xuống đọc bài báo.
Thám tử lừng danh Royce thong dong bước ra từ trung tâm thương mại Pennisula, nơi xảy ra vụ trộm. Cánh phóng viên chúng tôi lập tức vây kín xung quanh đặt câu hỏi. Thám tử cho biết:
“Căn phòng tên trộm đột nhập nằm ở tầng hai. Khả năng hắn đã dùng thang hoặc gì đó để đột nhập từ cửa sổ vào. Do đó, tôi đã định điều tra theo hướng xem xem hắn đã bắc thang như thế nào. Tuy nhiên, đã có vấn đề phát sinh. Vào đêm xảy ra vụ án, phía dưới chiếc cửa sổ được cho là nơi thủ phạm bắc thang trèo vào có đỗ một chiếc xe tải của cửa hàng. Theo quy định, chiếc xe tải này luôn phải đỗ ở đúng vị trí đó. Nếu chiếc xe tải không ở nơi khác vào đêm hôm đó thì chắc chắn thủ phạm không thể sử dụng thang. Do vậy tôi đã nghĩ, phải chăng thủ phạm không hề dùng đến thang. Quan sát kỹ hơn một chút, tôi phát hiện phần nóc xe tải khá cao, đứng lên trên hoàn toàn có thể với tay tới cửa sổ. Tuy nhiên, sau khi điều tra thì không phát hiện được dấu chân nào trên nóc xe cả. Một nhân viên đã rửa xe ngay sáng hôm sau khi xảy ra vụ trộm. Nhưng điều kỳ lạ là người này đã rửa chính chiếc xe này hôm trước đó rồi. Tại sao lại phải đem chiếc xe vừa mới rửa hôm trước đi rửa vào ngay hôm sau cơ chứ? Rất khả nghi. Sau khi dò la một hồi, tôi biết được hắn ta không bao giờ tự mình đi rửa xe trừ khi bị quản lý bảo. Phải chăng hắn đem xe đi rửa nhằm xóa dấu vết trên nóc? Tôi đã tiến hành hỏi cung dựa trên phán đoán đó. Và cuối cùng hắn đã thú nhận mình chính là thủ phạm.”
Sau khi thám tử Royce nói xong, một vài phóng viên đã hít một hơi dài thán phục. Có ai lại không phục trước tài suy luận tài tình của anh ấy cơ chứ! Tiếp theo đó, thám tử Royce đã hướng về phía đám phóng viên và tuyên bố.
“Phường ác nhân Godiva nhất định sẽ bị bắt trong thời gian không xa. Tôi hứa với mọi người. Tôi và cảnh sát đang nỗ lực để dồn hắn đến kết cục đó!”
Thám tử Royce dành thời gian ký tặng cho nhóm thiếu niên hâm mộ rồi trở về nhà.
Tôi đã từng thấy ảnh thám tử Royce trên tạp chí. Đó là ảnh chụp anh khi đang tiến hành tìm kiếm manh mối tại hiện trường một vụ án với chiếc kính lúp đã trở thành thương hiệu trên tay. Dáng người anh gầy gò, thon nhỏ còn ánh mắt trên gương mặt đang nhòm vào chiếc kính lúp kia luôn rất nghiêm túc. Vị anh hùng của chúng tôi là một chàng thanh niên vẫn còn rất trẻ. Tôi đã thử hỏi xin ông anh hàng xóm, người cho tôi đọc ké cuốn tạp chí, xem có thể cho tôi xin riêng trang có bức ảnh đó không, nhưng anh ta đã từ chối.
Royce đến đất nước này cách đây năm năm. Nghe nói trước đó anh ấy từng tập tành làm thám tử trong khi còn đang theo học tại một ngôi trường đại học ở nước ngoài. Cứ có vụ án nào xảy ra là anh lại tìm đọc các bài phóng sự trên báo, sau đó sắp xếp, tổng hợp suy nghĩ của bản thân rồi gửi thư cho cảnh sát. Những lá thư từ một cậu sinh viên không rõ thân thế đã dẫn dắt các vụ án khó khăn mà cảnh sát cũng phải bó tay lúc đó dần lộ ra ánh sáng. Sau khi tốt nghiệp đại học, Royce chuyển sang sinh sống ở đất nước của chúng tôi. Thời điểm anh xách vali vượt qua biên giới đã là năm thứ bảy kể từ khi siêu trộm Godiva xuất hiện.
“Này! Lại trốn học phải không?”
Tôi giật mình khi nghe thấy tiếng nói của ai đó từ đằng sau. Tôi quay lại nhìn. Anh Marcolini đang đứng đó, miệng cười toe toét. Tôi đã mải mê với bài báo mà không để ý là có người bước vào cửa hàng.
“Cái tạp dề đấy hợp với chú đấy!” Anh ấy nói.
Khi làm việc tôi thường đeo một chiếc tạp dề màu trắng.
“Cái anh Marcolini này, đừng có làm em giật mình thế chứ. Hôm nay anh nghỉ làm à?”
“Anh đang tận hưởng ngày nghỉ đây. Thì ra chú mày làm việc ở tiệm bánh mỳ à!”
“Anh mua gì đi!”
“Được. Để xem nào!”
Anh ấy nói rồi bắt đầu đảo mắt qua đống bánh mỳ.
“Người quen à?” Deluca thì thầm hỏi tôi.
“Ông anh hàng xóm. Người vẫn cho tao mượn sách báo, tạp chí ấy.”
Anh Marcolini hơn tôi gần chục tuổi và tôi tin tưởng anh ấy như một người anh thực sự.
Anh ấy chỉ vào loại bánh mỳ dài rồi nói “Cho anh loại này!”. Khi tôi đang gói bánh bằng một tờ báo cũ thì anh Marcolini thốt lên ngạc nhiên:
“Đấy chẳng phải tờ báo của chỗ anh hay sao? Bài báo về Royce là do ông anh của anh viết đấy!”
“Thật sao!”
Deluca tròn mắt như thể mong muốn được giải thích kỹ hơn.
“Anh Marcolini là phóng viên đấy!” Tôi nói với Deluca.
“Vẫn chỉ đang học việc thôi.” Marcolini chỉnh lại cổ áo rồi ưỡn ngực nói.
Tôi, Deluca và anh Marcolini, ba người cùng nhau hàn huyên một lúc về cuộc đối đầu giữa Royce và Godiva. Mọi người trên khắp cả nước đều nóng lòng muốn biết khi nào thì thám tử Royce sẽ tóm được tên siêu trộm Godiva. Đến mức mấy bác ở quán rượu còn đem tiền ra đánh cược với nhau nữa. Cũng vì đang làm việc ở một tòa soạn nên anh Marcolini biết khá rõ về vụ việc. Có thể nói, cỗ máy phát hiện kẻ gian đột nhập hay hệ thống báo động của công ty bảo đảm an ninh do Royce phát minh ra là một cuộc cách mạng, nhưng một tên trộm dám thực hiện một loạt phi vụ mà không hề run sợ trước đống máy móc đó như siêu trộm Godiva thì cũng không phải dạng vừa.
“Đến nay, Godiva đã thực hiện tất cả hai mươi phi vụ rồi. Tất cả đều nhắm vào những bảo vật tầm cỡ quốc gia. Thế nhưng, hắn không thể tiếp tục mãi được. Royce nhất định sẽ làm được gì đó!”
Cánh cửa mở ra, một vị khách bước vào.
“Lần sau anh lại kể cho bọn em nghe nhé!” Tôi ngỏ ý nhờ anh Marcolini.
“Anh ở trong phòng. Lúc nào rảnh cứ ghé qua.”
Tôi đưa bánh mỳ cho anh Marcolini. Anh ấy để một đồng xu trên quầy thanh toán. Trên mặt sấp của đồng xu có in khuôn mặt nhìn nghiêng của một vĩ nhân mà tôi đã từng được học qua trong môn lịch sử. Đầu tôi chợt lóe lên khi nhìn thấy hình ảnh đó.
“Anh đi nhé!” Anh Marcolini vừa nói vừa vẫy tay chào rồi bước ra khỏi tiệm.
Tôi nhìn chằm chằm đồng xu trên quầy thanh toán. “Mày sao vậy?”, Deluca hỏi. Tôi nhớ đến tấm bản đồ. Tấm bản đồ trong cuốn kinh thánh được cất giấu rất kỹ trong chiếc bìa làm bằng da thuộc. Trên đó không ghi địa danh gì cho nên tôi không xác định được đó là bản đồ vùng nào. Thay vào đấy lại có một dấu hiệu mà tôi thấy rất quen. Đó là ký hiệu gương mặt nhìn nghiêng được đánh dấu khoanh tròn.
Mãi cho đến tận lúc này, tôi mới nhận ra đó là dấu hiệu gì.