Hôm đó là Chủ Nhật. Khi đang trên đường đi giao bánh mỳ cùng Dean và Deluca thì bọn tôi chứng kiến cảnh thằng Debailleul đang hành hung một cụ già. Đó là ông lão ăn mày mà bọn tôi đã gặp trên con phố gần trường hai, ba hôm nay. Ông lão ăn mặc rách rưới, suốt ngày ngồi bệt ở vệ đường cùng với chiếc lon trống rỗng bên cạnh để xin tiền bố thí của người đi đường. Hai tay ông cầm một tấm bảng nhỏ với hàng chữ “Tôi đã mất cả vợ lẫn con trong chiến tranh. Đôi chân cũng đã bỏng, không thể làm việc được nữa!”.
Ông lão ăn mày lảo đảo, loạng choạng vì bị thằng Debailleul đá mạnh một cái vào mông.
“Cái lão ăn mày thối tha này! Biến ra chỗ khác ngay không thì bảo!” Debailleul lớn tiếng quát tháo.
Chúng tôi trốn vào góc một tòa nhà và quan sát.
“Cái thằng mất dạy này!” Dean nói với giọng đầy căm hận.
“Thằng chó này lúc nào cũng vậy. Cứ không thấy có thầy cô là lại đi bắt nạt trẻ con.” Deluca hằn học nói.
Debailleul là học sinh cùng trường, trên chúng tôi một lớp. Nó tiếp tục đá bay chiếc lon xin tiền của ông lão ăn mày làm mấy đồng xu trong đó văng tứ tung trên vỉa hè. Ông lão cuống cuồng chạy ra nhặt.
“Này, bọn mình ra giúp đi!” Dean là đứa rất trượng nghĩa.
“Nhưng bọn mình có ai địch nổi nó đâu!” Còn Deluca lại hiền lành, nhút nhát, không giỏi mấy cái trò đánh đấm này.
“Không thể để yên thế này được. Phải không, Lindt?”
Dean quay sang nhìn tôi nói. Tôi hơi ngập ngừng, không biết nên trả lời thế nào. Debailleul đáng sợ ra sao thì ai cũng biết. Giờ mà lao vào ẩu đả với hắn thì không biết sẽ gay go thế nào nữa. Nhưng tôi không muốn cho Dean và Deluca thấy mình yếu đuối.
“Phải ra tay giúp đỡ thôi!” Tôi tuyên bố.
Tôi đút mảnh giấy ghi địa chỉ giao hàng vào túi quần. Sau khi đưa bánh mỳ cho Deluca, tôi và Dean lấy khăn tay quấn che lấy nửa mặt, cúi xuống nhặt mấy hòn đá nhỏ nằm lăn lóc dưới chân rồi lao ra ngoài.
“Này, Debailleul!”
Sau tiếng hét lớn của Dean, Debailleul quay về phía chúng tôi. Hai đứa đồng loạt ném đá về phía nó. Nó vội giơ tay che chắn để đá không trúng mặt.
“Mấy thằng oắt con này!” Debailleul gào lên.
Chúng tôi bỏ chạy. Debailleul đuổi theo. Đến ngã tư, hai đứa tôi bảo nhau mỗi đứa chạy theo một hướng. Debailleul chọn đuổi theo tôi. Quả này mà bị tóm được thì chắc không xong với nó. Nếu chỉ dính vài vết thâm tím trên mặt thì còn đỡ. Nhưng tôi biết đã có đứa con gái vì bị thằng Debailleul này bắt nạt mà suốt một tháng trời không dám ra khỏi nhà nửa bước. Tôi chạy thục mạng ra đường cái rồi vào khu phố buôn bán. Đến chỗ có quầy bán bánh vòng quen thuộc, tôi liền chui vào trốn dưới quầy. Debailleul chạy qua, nhớn nhác tìm kiếm. Tôi sợ hết hồn.
“Hôm nay cháu lại bày trò gì nữa đây hả Lindt?”
Ông chủ quầy bán bánh vòng nhòm xuống dưới và thấy tôi đang nằm sõng soài dưới đất.
“Dạ cháu làm rơi tiền. Cháu đang tìm ạ!”
Tôi vừa nói vừa chui ra, không thấy bóng dáng Debailleul đâu.
Dean và Deluca đang chờ tôi ở con hẻm nhỏ cách đó chừng hai dãy nhà.
“Ông lão ăn mày đâu?”
Tôi hỏi khi nhận lại chỗ bánh mỳ từ tay Deluca. Chắc chắn trong lúc Debailleul chạy đuổi theo tôi và Dean, cậu ấy đã dắt tay ông lão rời xa khu vực đó.
“Tao đã đưa ông ấy đến một chỗ mà Debailleul không bao giờ đến được.” Deluca nói với vẻ đầy tự hào.
Sự phấn khích còn kéo dài một lúc lâu. Đây rõ ràng là chuyện tôi sẽ không thể nào làm được nếu chỉ có một mình. Tôi có cảm giác chỉ cần ở cùng với hai đứa này thì không có gì là không thể làm được. Dean trượng nghĩa và Deluca hiền từ, đây là hai người bạn không thể thay thế của tôi.
“Chết rồi! Không thấy mảnh giấy đâu!”
Tôi khựng lại lục tìm túi quần. Mẩu giấy ghi địa chỉ đã không cánh mà bay.
“Chắc là đánh rơi đâu đấy rồi.” Deluca nói.
“Mà không có thì cũng có sao đâu nhỉ?!” Dean nói.
Quán cần giao hàng hôm nay là cửa hàng mà cả ba bọn tôi đều biết rõ. Dean nói đúng. Tôi quyết định không bận tâm nữa và tiếp tục bước đi. Trên đường đi, bọn tôi bắt đầu trò chuyện về vụ tiền thưởng cho thông tin về tên siêu trộm.
“Thấy bảo có rất nhiều thư đểu, thư giả với những thông tin thất thiệt được gửi đến văn phòng của thám tử.” Dean nói.
Nó đang ám chỉ chuyện có nhiều đứa trẻ mặc dù không biết gì nhưng cứ viết thư gửi đến, rằng “Tôi biết vị trí của siêu trộm”. Chúng nó tin khi làm vậy, thám tử sẽ tìm đến để hỏi chuyện.
“Những lá thư kiểu đấy chỉ tổ làm cảm trở quá trình điều tra thôi!” Deluca cao giọng hiếm thấy. “Tao không thể tha thứ cho hành động đó! Ai mà chẳng muốn gặp Royce cơ chứ!”
“Thế nhưng mà làm thế nào để biết được đó có phải là thông tin thất thiệt hay không nhỉ?!”
Tôi vừa cất tiếng hỏi vừa nhớ đến hộp thư trống rỗng ở căn hộ nhà mình. Suốt một tuần nay, cứ đi học về là tôi lại nhảy ngay ra kiểm tra xem có thư từ gì không. Tôi đã gửi thư được hơn một tuần rồi nhưng vẫn chưa thấy hồi âm gì từ Royce cả. Biết đâu thư của tôi cũng bị ném đi cùng với những lá thư giả dối kia cũng nên. Tôi vẫn chưa nói gì với Dean và Deluca về tấm bản đồ. Tôi phải kiểm tra tính xác thực của nó trước rồi mới kể cho hai đứa nó.
Bọn tôi đến nhà hàng trước cửa nhà ga, giao gói bánh mỳ và yêu cầu ký nhận. Thế là giao hàng đã xong. Khi đang định quay trở lại tiệm bánh mỳ nhà Deluca thì có người bắt chuyện.
“Cháu là con của Demel phải không?”
Thì ra là bác nhân viên nhà ga. Demel là tên của bố tôi.
“Bác biết bố cháu ạ?”
“Trong lúc làm việc bác hay gặp bố cháu. Bố cháu thường quấn khăn che kín nửa mặt để không hít phải bụi.”
“Quấn khăn che mặt? Hệt như tụi mình nhỉ!” Dean nói rồi cười to.
Chúng tôi đứng trò chuyện một lúc ở cổng ra vào nhà ga. Có một người đàn ông trẻ tuổi thản nhiên vứt đầu lọc thuốc lá trên cầu thang lên xuống ngay trước khi bước vào trong ga.
“Demel luôn lặng thinh làm việc hết sức nghiêm túc. Bác chỉ gặp và chào hỏi qua loa vài câu vào buổi sáng và chiều tối thôi. Thời gian còn lại thì cậu ấy chỉ chú tâm cầm chổi đi đi lại hết chỗ này đến chỗ khác.” Bác nhân viên nhà ga vừa nói vừa nhặt mẩu thuốc lá nằm dưới đất rồi vứt vào cái gạt tàn đã đầy kín gần đó. “Đứa nhân viên vệ sinh đến làm thay Demel lười biếng lắm, suốt ngày trốn tránh, chẳng để ý đến công việc gì cả. Không thấy nó chịu thay gạt tàn bao giờ. Hồi còn bố cháu ở đây, nhà ga luôn sạch sẽ, không có lấy một mẩu rác nào.”
Tôi nhớ hồi trước, cứ thấy có mẩu giấy vụn nào rơi trên vỉa hè là bố tôi lại nhặt lên, ngắm nghía một lúc rồi vứt vào thùng rác. Bố có thói quen nhặt rác lên, tưởng tượng xem người vứt là người có tính cách thế nào, đang sống cuộc sống ra sao rồi nói cho tôi nghe, hệt như một nhà khảo cổ học đích thực. Nào là “Nhìn này, Lindt! Người vứt tờ tạp chí này chắc hẳn đang trăn trở về chuyện yêu đương. Con nhìn mà xem, có mỗi mấy trang ở mục tư vấn yêu đương là bị xé mất thôi.”, rồi “Gã vứt cái vỏ lon có lẽ bị thua độ đua ngựa cũng nên. Nó bị bóp, đập méo mó, te tua thế này cơ mà. Khổ thân!”.
Đoàn tàu đang từ từ chạy vào sân ga.
“Thôi, bác phải đi đây!”
Vẫy tay chào bọn tôi xong, bác nhân viên nhà ga vội vã hướng về phía cửa kiểm soát. Từ chỗ chúng tôi đứng có thể nhìn thấy sân ga. Đoàn tàu vừa tới là loại tàu hơi nước xuất phát từ thủ đô. Cửa tàu mở, một vài hành khách bắt đầu bước xuống sân ga.
“Chắc là đám người sống ở thủ đô đây!” Deluca lẩm bẩm. “Hèn gì quần áo đẹp ghê!”
Mấy người đến từ thủ đô luôn mặc quần là áo lượt, giày dép bóng lộn, váy vóc sặc sỡ, những thứ hoàn toàn xa lạ đối với chúng tôi. Họ vừa bước đi trên sân ga vừa ngó nghiêng xung quanh rồi cau mặt khó chịu khi chứng kiến từng cột khói đen khổng lồ đang tỏa ra từ ống khói của nhà máy ở tít xa cuối thị trấn.
Tôi trở về tiệm bánh mỳ để nhận tiền công giao hàng. Tuy đó không phải là số tiền đủ lớn để có thể gánh vác cuộc sống của mẹ con tôi nhưng ít ra đó cũng là đồng tiền quý giá do chính tôi kiếm được. Bước ra khỏi tiệm bánh mỳ, tôi chào tạm biệt Dean và Deluca.
Trong lúc đang rảo bước về nhà trên con phố với nhiều dãy chung cư xếp hàng nối đuôi nhau thì đột nhiên có ai đó xông tới từ đằng sau và bẻ quặt tay tôi lại. Tôi cố vùng vẫy nhưng cả cánh tay lẫn cổ tay đều bị khóa chặt, không sao cựa quậy được.
Sau đó tôi bị đưa đến một khu đất nằm giữa hai tòa nhà.
“Mày không để ý là bọn tao đã bám theo mày suốt từ chỗ tiệm bánh mỳ đúng không?”
Debailleul đang đứng đó, trên một lối đi nhỏ. Kẻ bẻ quặt tay tôi là mấy thằng đồng bọn của nó. Kể cả Debailleul là bốn thằng vây xung quanh, nhìn tôi chằm chằm. Đây là nhóm côn đồ bất hảo nhất trường. Tôi chưa bao giờ nói chuyện trực tiếp cả, chỉ đứng từ xa quan sát mấy cái trò trêu đùa bẩn tính của bọn chúng mà thôi.
“Cái này là của mày đúng không? Bị rơi đấy!”
Debailleul vừa nói vừa phe phẩy mẩu giấy màu trắng trước mặt tôi.
“Gửi Lindt! Hãy giao bánh mỳ đến địa chỉ sau.”
Đó là mẩu giấy nhớ có ghi địa chỉ quán hàng.
“Bọn tao đã gọi điện đến tất cả các cửa hàng bánh mỳ trong thị trấn để hỏi xem có thằng nhãi Lindt nào đang làm việc ở đó không.”
Tôi nghe cái thằng cao lênh khênh đang nắm tay phải của tôi thì thầm vào tai. Tay tôi bị kéo mạnh đến nỗi xương cốt kêu lục cục. Tôi rên lên vì đau đớn.
“Tao biết thằng này. Nó học lớp dưới. Nó là thằng ranh di dân ngứa mắt đây mà!”
Đến lượt thằng ôn béo ú đang giữ tay trái tôi vừa nói vừa phả cái hơi thở thối hoắc của nó vào mặt tôi. Cái mùi còn nặng hơn cả đám khói bụi bao phủ toàn thị trấn, khiến tôi phát ho vì khó thở.
“Ngậm mồm vào! Cái thằng ôn di dân này!”
Đó là tiếng của thằng lỏi con còn lại đang giữ chặt hông tôi. Vừa dứt lời, nó liền nhét chiếc khăn tay vào mồm tôi. Tôi không còn nói được gì nữa.
“Tìm chỗ khác thôi. Dẫn nó đi!” Debailleul ra lệnh rồi bước sâu vào phía trong.
Chỗ con hẻm nhỏ này bốc mùi hôi thối nồng nặc. Có lẽ chẳng có ai chịu dọn dẹp mà để mặc đống rác tươi sống tự phân hủy. Qua khỏi con hẻm này là một khoảng sân nhỏ với những nét vẽ nguệch ngoạc trên một mặt tường bao. Đây là khu vực hẻo lánh, tuyệt nhiên không có ai sống gần đó bước vào. Debailleul nắm lấy tóc tôi.
“Thằng ôn di dân bẩn thỉu này!”
Nó tát vào má bên phải tôi trong khi ba thằng đồng bọn cười hả hê. Tôi đã cố vùng vẫy nhưng không tài nào thoát khỏi sự trấn áp của ba thằng tụi nó. Debailleul ghé mặt xuống gần sát mũi tôi. Tôi sợ hãi, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt ấy. Bao can đảm trào dâng khi xông ra giúp đỡ ông lão ăn mày lúc trước đã hoàn toàn tan biến từ lúc nào không hay. Trước sự áp đảo của bốn thằng, tôi chợt biến thành một thằng nhóc hèn yếu.
“Tao mới là người được thừa hưởng dòng máu cao quý. Không giống như mày. Giờ bọn tao sẽ xử lý mày. Thế là nhân từ với mày lắm rồi đấy. Bởi vì đằng nào thì mày cũng sẽ phải chết mà không kiếm được một công việc tử tế. Sống cũng chẳng có ý nghĩa gì đúng không nào?”
Debailleul nhìn tôi với ánh mắt đầy thương hại. Vẻ mặt của nó trông hệt như bức tượng đức Chúa được đặt trong nhà thờ. Đời này mày mặc định là phải sống cái kiếp người mạt hạng, sống bò chui bò lủi dưới đất rồi. Nó lẩm bẩm như đang tụng kinh cầu nguyện. Thật đáng thương cho cái lũ di dân chúng mày, vĩnh viễn phải loanh quanh, vật vờ trên cõi đời này thôi con ạ! Tiếng cái bạt tai vào má bên phải mặt tôi to đến nỗi dội cả vào bức tường đầy nét vẽ lung tung gần đó. Tôi cố hết sức vùng vẫy hòng thoát ra nhưng vô ích.
“Này, mấy cậu...”
Bỗng có giọng nói yếu ớt, ấp úng vang lên. Debailleul cùng mấy thằng đồng bọn và cả tôi nữa cùng quay lại. Một ông chú mặc vest dáng người nhỏ, đậm với bộ ria và đôi mắt đen láy như hạt nhãn đang đứng giữa lối đi.
“Cái gì vậy ông anh? Đừng có xía vào chuyện của bọn này!”
Trước cái quắc mắt của Debailleul, ông chú run rẩy nói:
“Mấy cậu ỷ đông ăn hiếp một đứa bé như vậy là không được rồi...”
Dứt lời ông ta liền thò tay vào túi quần lấy ra một cái khăn tay rồi lau mồ hôi trên trán.
Debailleul và mấy thằng đồng bọn nhìn nhau, chẳng nói chẳng rằng một lúc rồi cùng gật đầu ra hiệu. Chúng hét ầm lên rồi lao về phía ông chú kia. Đúng vào lúc chúng vừa vây quanh định ra tay thì có tiếng còi vang lên. Có ai đó đang chạy đến.
“Cảnh sát kìa!”
Một thằng trong nhóm Debailleul hét lên. Từ phía xa có mấy tay cảnh sát đang vừa thổi còi vừa chạy tới.
“Chạy thôi!” Debailleul gào to nhưng cũng không quên ném về phía tôi một cái nhìn cay độc cùng với lời đe dọa “Mày nhớ mặt tao đấy!” rồi chạy biến về phía sau con hẻm. Mấy thằng đồng bọn kia cũng theo gót chạy mất, để lại hiện trường còn mỗi tôi và ông chú kia.
“Ta tên là Browny. Thấy cháu bị mấy thằng kia dẫn đi, ta đã biết là có chuyện chẳng lành.”
Ông chú béo ục ịch tên Browny hít một hơi thật sâu khi chúng tôi vừa bước ra khỏi con hẻm. Người chú ta trông hệt như một quả bóng tròn trùng trục với hai cái tay, hai cái chân mọc ra ở giữa vậy. Khuôn mặt thì béo tròn với bộ ria nhỏ vểnh ra hai bên mép cùng đôi mắt cũng tròn không kém. Hai má chú ta phúng phính, bóng nhẫy, hệt như má em bé mới sinh. Nhưng nói chung là một ông chú có khuôn mặt đáng yêu.
“Mấy anh cảnh sát kia là do chú Browny gọi đến phải không ạ?”
“Đúng vậy. Cơ mà mấy thằng kia cũng hung hăng phết nhỉ!?”
“Đầu óc bọn nó có vấn đề nặng.”
Chú Browny lấy tay vuốt vuốt bộ ria của mình.
“Thật sự là dây vào mấy thằng ranh đấy là gay to rồi. Lần sau mà có ý định ra tay giúp người thì phải nhớ thận trọng hơn đấy nhé!”
Tôi ngước mắt nhìn vào mặt chú ấy. Giúp người? Là sao?
Chú ấy thấy thế liền nháy mắt với tôi một cái.
“Chẳng phải cháu đã ném đá vào bọn nó để cứu giúp một ông già hay sao? Chú biết hết mọi chuyện. Lại đây! Ông già ấy muốn tạ ơn cháu. Chú chỉ là người giúp việc thôi!”
Nói rồi chú Browny vẫy tay và bắt đầu bước đi.
Trên con phố Theobroma nằm ở trung tâm thị trấn có một khách sạn mang tên Hotel Neuhaus. Đây là một tòa nhà cũ được xây dựng từ trước chiến tranh. Trên tường có rất nhiều vết loang lổ, lồi lõm có vẻ như là vết tích của súng đạn. Phía trên cánh cổng chính diện có treo một bức phù điêu hình mặt người trông rất kỳ dị. Sau khi kiểm tra kỹ và đảm bảo xung quanh không có ai, chú Browny nhanh chân bước vào bên trong. Bác nhân viên già đang ngồi ngủ gật ngay trước quầy kiểm soát.
“Chắc cháu thấy lạ lắm hả? Một ông lão ăn mày mà lại ở khách sạn.”
Chú Browny vừa cười vừa lắc lắc cái bụng tròn ung ủng của mình.
Chúng tôi bước vào thang máy đi lên tầng năm của tòa nhà. Khi đến trước phòng 502, chú Browny dừng lại và gõ cửa. Cạch! Có tiếng mở khóa.
“Thưa cậu chủ, tôi đã đưa cậu bé đến!”
Chú Browny mở cửa và bước vào phòng. Tôi cũng bước vào theo dấu hiệu vẫy tay của chú ấy. Trong phòng chỉ có cái giường, cái ghế và một lọ hoa. Bên cạnh giường là một cái vali du lịch rất lớn.
Ông lão ăn mày đứng đó. Cái hông cong vẹo khiến dáng đứng của ông ta trông rất bần hàn, đáng thương. Râu tóc thì rối bời, quần áo thì trầy xước, rách rưới. Đó chính là ông lão đã ngồi ở con phố chỗ trường học của tôi từ ba ngày trước. Nhìn kỹ hơn một chút, tôi thấy trong góc phòng có để tấm bảng chữ cùng cái lon đựng tiền bố thí mà lúc nào ông ta cũng mang theo bên mình.
“Cháu ngồi xuống đây!”
Ông ta chỉ tay vào chiếc ghế và nói với một chất giọng khàn khàn khô khốc. Ngón tay ông ta run run cho thấy đây đúng là một ông già ốm yếu. Khi tôi vừa ngồi xuống thì ông ta liền đứng ngay trước mặt tôi. Chú Browny đứng trong góc phòng giương mắt chăm chú quan sát như thể sắp được xem một tiết mục lạ mắt nào đó.
“Nếu các cháu không ra tay giúp thì lão già này đã no đòn rồi.”
“Thằng Debailleul đấy thì với ai nó cũng gây sự cả.”
“Ta rất xin lỗi vì đã bỏ đi mà không có lấy một lời cảm ơn. Nhưng ta chỉ muốn nói chuyện với riêng mình cháu thôi. Nếu mà có thêm mấy đứa kia thì mọi thứ sẽ rùm beng lên. Chuyện của ta là bí mật. Cánh phóng viên mà đánh hơi ra sẽ lũ lượt kéo đến thị trấn này cho mà xem. Cho đến lúc đó, ta muốn cháu giữ kín chuyện này, tuyệt đối không được nói với bất kỳ ai.”
Chất giọng khàn khàn của ông lão ban nãy đã biến thành giọng nói của một chàng trai trẻ từ lúc nào không hay. Một giọng nói rõ ràng, có chiều sâu, âm vang như đọng lại trong tai. Dáng người ông lão cũng đột ngột thay đổi. Giờ đây đứng trước mặt tôi là một người hoàn toàn khác với cái lưng duỗi thẳng, hiên ngang, mạnh mẽ, trông còn cao lớn hơn cả tôi lẫn chú Browny. Ông lão dùng một tay gỡ bỏ bộ tóc và bộ râu giả ra để lộ đôi mắt xanh của biển cả đặc trưng. Tôi biết gương mặt này. Đây là gương mặt trong bức ảnh được đăng trên cuốn tạp chí mà anh Marcolini đã cho tôi xem. Tôi luôn nghĩ về con người ấy nên không thể có chuyện nhầm được. Người ấy lấy ra từ trong chiếc túi áo rách nát một tấm thẻ lớn màu đỏ và nói.
“Ta đã mượn cảnh sát một thứ tới đây.”
Tôi nhận lấy tấm thẻ và ngắm nghía thật kỹ. Ở mặt trước tấm thẻ có chữ ký “GODIVA” và đánh số thứ tự là “Số 21”. Kỳ lạ thật! Tôi nghĩ. Có cái gì đó kỳ kỳ nhưng tôi không biết lý do.
“Đó là tấm thẻ được để lại hiện trường trong vụ trộm ‘Đôi giày bạc trắng’.”
Tính đến thời điểm hiện tại thì vụ trộm “Đôi giày bạc trắng” được cho là vụ cuối cùng được thực hiện bởi bàn tay của siêu trộm Godiva. Nhưng điều tôi thấy lạ là theo công bố chính thức thì đây là vụ thứ hai mươi của hắn, như vậy thì trên tấm thẻ phải là “Số 20” chứ, tại sao ở đây con số lại khác. Đang có một sự sai lệch giữa số vụ án và số thứ tự được đánh trên tấm thẻ. Tuy nhiên, nghi vấn đó chỉ là chuyện nhỏ. Đó không phải là điều thực sự khiến tôi phấn khích.
“Em hãy lật tấm thẻ lại xem có gì!” Người ấy nói.
Mặt sau tấm thẻ có vẽ hình một chiếc cối xay gió nho nhỏ.
“Y chang hình vẽ trên tấm bản đồ đó, Royce. Chắc chắn luôn!”
Tôi ngước mắt nhìn lên.
Thám tử lừng danh Royce!
Cuộc gặp gỡ của tôi với người ấy đã diễn ra như vậy.