Tái Hiện Kỳ Án Hé Mở Góc Tối

Lượt đọc: 653 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VỤ ÁN SỐ 7
madeleine mất tích

Phần một: Tình tiết vụ án

Năm 2007, cô bé Madeleine McCann người Anh mất tích li kì tại một ngôi làng du lịch ở Bồ Đào Nha.

Mất 13 năm, tiêu tốn 12 triệu Bảng Anh, huy động lực lượng cảnh sát của nhiều nước và thám tử tu nhưng đến nay vẫn không tìm được tung tích của cô bé.

Số lượng bài báo viết về vụ án này có thể so sánh với sự kiện công nương Diana qua đời, là một trong những vụ mất tích nổi tiếng trên thế giới cho đến nay.

Vụ án này được đưa tin rộng rãi vì có một số điểm dưới đây:

Đầu tiên, cha mẹ của Madeleine đều là bác sĩ, thuộc về tầng lớp trí thức của xã hội Anh. Madeleine có ngoại hình đáng yêu, đôi mắt to màu xanh xám. Sau khi bức ảnh chụp Madeleine được công bố, mọi người càng lo lắng cho số phận của cô bé.

Tiếp theo, Madeleine mất tích trên giường, trong một ngôi làng nghỉ mát yên bình. Khi đó, trong cùng phòng còn có một cặp song sinh nhưng vẫn bình yên vô sự. Cha mẹ cô bé đang dùng bữa ở nhà hàng cách đó chỉ 55m, cứ 30 phút họ lại về kiểm tra con một lần.

Sau khi xảy ra vụ án, cha mẹ Madeleine phối hợp với truyền thông, tham gia các chương trình phỏng vấn, cố gắng thu hút sự chú ý của công chúng. Có lẽ họ cho rằng số người biết vụ án này càng nhiều thì hi vọng tìm được con gái càng lớn đến chi tiết cốt lõi của vụ án. Trong phần này, tôi sẽ sắp xếp và thảo luận một lần nữa.

Đúng như một điều tra viên trong vụ án này đã nói: “Trên thế giới này nhất định có người biết chuyện gì đã xảy ra với Madeleine MacCann, chỉ là người đó vẫn không lên tiếng”.

1. Gia đình

Madeleine (được người nhà gọi là Maddie) sinh ngày 12 tháng 5 năm 2003 trong một gia đình giàu có. Cha mẹ cô bé là Gerry và Kate cùng sinh năm 1968, là tín đồ Công giáo và đều là bác sĩ. Kate là bác sĩ đa khoa và chuyên gia gây mê, còn Gerry là bác sĩ tim mạch. Hai người có rất nhiều điểm chung này quen biết nhau năm 1993, yêu nhau và kết hôn năm 1998.

Sau khi sinh con gái lớn Madeleine bằng phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm năm 2003, Kate sinh thêm một cặp sinh đôi trai gái vào năm 2005.

Thứ Bảy, ngày 28 tháng 4 năm 2007, Kate và Gerry dẫn ba đứa con đến nghĩ dưỡng tại Paia da Luz, thuộc vùng Algarve ở miền nam Bồ Đào Nha.

Paia da Luz là một ngôi làng ven biển, dân số khi đó chỉ hơn 1.000 người. Bởi vì có rất nhiều người Anh mua bất động sản và du lịch ở đây nên nơi này còn được gọi là Little Britain.

Gia đình McCann và bạn bè đến nghỉ ở một khu nhà mở rộng tên là Waterside Village nằm trên đường Agostinho da Silva. Ngay bên cạnh là câu lạc bộ hải dương, du khách thuận tiện tiêu khiển nên nơi này có rất nhiều người đến nghỉ dưỡng.

Đây là kì nghỉ kiểu Anh điển hình của giai cấp trung lưu, nhàn nhã, thoái mái, mục đích xã giao là chính.

Gia đình McCann ở căn hộ biển số 5A thuộc sở hữu tư nhân, cho du khách thuê quanh năm. Sát vách nhà họ là căn hộ 5B, người ở đây là Matthew (bác sĩ), vợ Rachel (luật sư) và con gái, họ cùng đi nghỉ với gia đình McCann. Ở can hộ 5D là Russell (bác sĩ), vợ Jane (giám đốc marketing) và hai đứa con, cũng cùng đi nghỉ. Hai người bạn của họ là David, Fiona (đều là bác sĩ) cùng hai đứa con và mẹ vợ ở tầng hai của khu nhà.

Đoàn người đến nghỉ dưỡng tại Paia da Luz có tổng cộng 9 người lớn và 8 trẻ em. Trong 9 người này có 6 người là bác sĩ, quen nhau tại trường học hoặc nơi làm việc. Trong sự kiện này, David và Matthew đóng vai trò then chốt.

4 gia đình có quan hệ rất tốt, hẹn nhau cùng đi nghỉ phép, chia làm hai nhóm đến Paia da Luz. 20 giờ 30 phút mỗi ngày, họ sẽ cùng đến một nhà hàng Tây Ban Nha trong câu lạc bộ hải dương để dùng bữa tối.

Căn hộ 5A có hai phòng ngủ nằm ở góc trên của cả khu nhà, cũng là ngã tư đường Agostinho da Silva (ADS) và đường Francisco Gentil Martins (FGM), cho nên người đi từ hai con đường này sẽ đến căn hộ 5A đầu tiên.

IMG_20240215_113537

Căn hộ 5A có một cửa mở ra đường Agostinho da Silva. Phòng khách của căn hộ có một cửa kính trượt (cửa sau) đi ra bể bơi, sân tennis, nhà hàng và quán bar của câu lạc bộ hải dương. Từ đường Francisco Gentil Martins, đi qua một cánh cửa nhỏ bằng gang trắng và vài bậc thềm là tới cánh cửa sau này.

Madeleine và hai chị em sinh đôi ngủ trong phòng ngủ gần cửa trước, gần đường Agostinho da Silva. Gian phòng ngủ này có một cửa sổ cao ngang hông, bên trong có cửa kính, bên ngoài là cửa cuốn kim loại. Cửa cuốn chỉ có thể điều khiển bằng sợi dây trong phòng. Kate và Gerry khai trong cả kì nghỉ, họ không hề mở cửa kính và cửa cuốn. Bên ngoài cửa sổ là một con đường mòn, bên ngoài tường thấp là bãi đậu xe của cư dân.

Trong phòng, Madeleine ngủ ở giường nhỏ gần cửa ra vào, cách xa cửa sổ. Em trai và em gái của cô bé ngủ trên hai chiếc giường gấp nhỏ ở giữa phòng. Còn chiếc giường nhỏ phía dưới cửa sổ để trống.

IMG_20240215_112819

2. Hôm xảy ra vụ án

Ngày 3 tháng 5 là ngày chuẩn bị kết thúc kì nghỉ phép của gia đình McCann và bạn bè. Tình hình hôm xảy ra vụ án dưới đây dựa trên kí ức của vợ chồng McCann.

Hôm đó, lúc ăn sáng, đột nhiên Madeleine hỏi mẹ: “Đêm qua, lúc chúng nó (hai em sinh đôi) khóc, sao bố mẹ không sang?”, Một cách nói khác là: “Đêm qua, lúc con và Sean (em trai( khóc, sao mẹ không sang?”. Lúc ấy, Kate không để ý đến câu hỏi này. Sau đó, cô mới nghi ngờ có thể tối hôm trước đã có người vào phòng của các con và làm gì đó.

Buổi sáng ngày 3 tháng 5, cô phát hiện một mảng vết bẩn lớn màu nâu trên áo ngủ của Madeleine nhưng khi đó cũng không nghĩ nhiều.

Madeleine cùng em trai em gái chơi cả buổi sáng ở câu lạc bộ thiếu nhi (chính là nhà trẻ) trong câu lạc bộ hải dương.

Buổi trưa, sau khi cả nhà ăn trưa tại căn hộ 5A, Kate và Gerry đến bể bơi chơi, vẫn gửi các con ở câu lạc bộ thiếu nhi.

17 giờ 30 phút, vợ chồng họ đón các con về căn hộ 5A, sau đó Gerry đi tham gia lớp tennis.

19 giờ, vợ chồng McCann cho ba đứa con đi ngủ. Hôm đó, Madeleine rất mệt, Kate đọc cho bọn trẻ nghe một quyển sách về động vật, Madeleine chưa nghe hết đã ngủ mất. Cô bé mặc chiếc áo ngủ ngắn tay màu hồng nhạt. Bên người có một chiếc chăn nhỏ và một con mèo đồ chơi bằng nhung. Món đồ chơi bằng nhung này sau đó trở thành tiêu điểm tranh luận.

3. Buổi tối xảy ra vụ án

Sau khi các con ngủ, Kate và Gerry lại ra ngoài ăn tối cùng bạn bè như mấy ngày trước.

Nhà hàng nằm ở đầu bên kia bể bơi, cách căn hộ 5A khoảng 55m theo đường thẳng, nhưng đi bộ phải vòng qua cửa câu lạc bộ nên thực tế có thể phải đi khoảng 90m.

Lúc ngồi ở nhà hàng ăn tối, Kate và Gerry có thể nhìn thấy phần trên của khu nhà nhưng không nhìn thấy cửa sau ở tầng một. Trước khi ra ngoài, họ khẳng định đã khóa cửa trước nhưng không khóa cửa sau, tức cửa kính ở phòng khách. Vì sao? Bởi vì cửa trượt này chỉ có thể khóa và mở từ bên trong, mà trong lúc ăn tối, thỉnh thoảng họ sẽ về xem các con, lần nào họ cũng đi cửa này cho gần. Vì vậy, khi ra khỏi nhà, họ chỉ khép cửa và kéo rèm.

Vợ chồng McCann và bạn bè gần như cứ 20, 30 phút lại chạy về xem bọn trẻ. Vài ngày trước, các cặp vợ chồng này cũng làm như vậy, tất cả đều rất thuận lợi.

Nhưng hôm đó, bi kịch đã xảy ra.

20 giờ 30 phút, Kate và Gerry tới nhà hàng. Khi đó, họ không phải người đến sớm nhất, cũng không phải người đến muộn nhất.

Chưa đến 21 giờ, Matthew đi về xem bọn trẻ trước. Lúc quay lại, anh ta nói mình đến ngoài cửa sổ các nhà nghe ngóng, tất cả đều rất yên tĩnh.

21 giờ 5 phút, Gerry về xem bọn trẻ. Theo lời Gerry, anh ta không hề nghe được Matthew nói vừa về xem qua các nhà. Trong lời khai lần đầu tiên, anh ta nói anh ta đi vào căn hộ 5A từ cửa trước đang khóa, sau đó sửa lại nói là đi vào từ cửa sau không khóa (sự khác biệt rõ ràng này rất khó giải thích là nhớ nhầm. Ban đầu có thể anh ta nói dối vì sợ công chúng chỉ trích để bọn trẻ ở nhà khi ra ngoài nhưng không khóa cửa sau).

Gerry nhớ trước khi ra ngoài, anh t và vợ đã khép hở của phòng ngủ của các con, chỉ chừa lại một khe nhỏ. Nhưng 21 giờ 5 phút lúc anh ta về lại thấy cửa mở rộng. Sau đó anh ta nghi ngờ kẻ bắt cóc có thể đang nấp ở sau cánh cửa. Anh ta vào phòng, thấy các con đều đang ngủ say. Madeleine nằm nghiêng, tư thế giống như lúc Kate đưa con lên giường. Khi ra ngoài, anh ta nhẹ nhàng khép hờ cửa phòng.

Không lâu sau khi Gerry đi, Jane cũng về căn hộ 5D xem con của mình. Jane khai khoảng 21 giờ 15 phút cô nhìn thấy một người đàn ông đi từ ngã tu đường về phía đông. Lúc đầy, cô khai nhìn thấy người đó ôm thứ gì giống như quần áo đang đi qua đường. Nhưng sau khi nói chuyện với cảnh sát, lời khai của cô càng nhiều chi tiết hơn. Phiên bản cuối cùng Jane khai là người đàn ông bế một cô bé ngủ say, cô bé mặc áo ngủ màu hồng có hoa văn, để chân trần.

21 giờ 25 phút, đến lượt Kate về xem con, Matthew bảo anh ta đang định về căn hộ 5B nhìn con mình nên có thể nhân tiện giúp Kate xem bọn trẻ ở căn hộ 5A. Kate đồng ý. Hành động này của Matthew có thể trở thành một sơ suất lớn.

Matthew khai sau khi đi vào căn hộ 5A, anh ta không đi vào mà chỉ đứng ở cửa phòng và nhìn vào trong. Anh ta nói phát hiện cửa phòng ngủ của bọn trẻ mở một nửa (trước đó Gerry nói lúc đi anh ta đã khép hở), thấy trong phòng ngủ có ánh đèn lờ mờ (phòng ngủ không bật đèn nên điều này có nghĩa cửa cuốn có thể đã được mở) và có tiếng động, anh ta cho rằng là tiếng bọn trẻ cựa mình. Đứng ở cửa phòng, anh ta chỉ có thể nhìn được giường của cặp sinh đôi chứ không thể thấy giường của Madeleine ở góc trái cửa. Bởi vì không nghe thấy bọn trẻ kêu khóc, anh đoán ba đứa đang ngủ ngon nên rời khỏi nhà. Vì vậy, anh ta không hề tận mắt nhìn thấy Madeleine nằm trên giưownfg, cũng không để ý cửa sổ phòng ngủ có mở hay không.

Khoảng 22 giờ, Kate tự mình về xem các con. Cô nhớ lại cảnh tượng khi đó như sau: Cô đi vào nhà từ phòng khách không khóa cửa, phát hiện ánh sáng trong phòng ngủ có vẻ sáng hơn mình tưởng, cửa phòng ngủ mở rất rộng. Lúc cô định đóng cửa thì đột nhiên một cơn gió lùa tới, cửa bị đóng sầm. Cô hơi bất ngờ, lại mở cửa ra, lúc này mới phát hiện cửa sổ phòng ngủ bị mở ra hơn nửa, cửa cuốn đã bị kéo lên. Chiếc chăn nhỏ màu hồng nhạt và con mèo đồ chơi của Madeleine vẫn còn ở trên giường nhưng cô bé đã biến mất!

Sau đó, Kate đổi lời khai thành con mèo đồ chơi không ở trên giường mà bị để lên một chiếc giá rất cao trên tường, Madeleine không thể với tới, vì vậy cô lập tức đoán không phải con gái tự đi lạc mà là có người đã vào đây. Sau khi tìm kiếm sơ qua gầm giường, tủ âm tường, nhà vệ sinh, Kate vội vàng chạy về nhà hàng.

9 người nghe tin lập tức hoảng loạn. Gerry bảo Matthew đi tìm lễ tân báo cảnh sát.

22 giờ 30 phút, làng nghỉ mát câu lạc bộ hải dương phát cảnh báo trẻ em mất tích, khoảng 60 nhân viên và khách trọ cùng hỗ trợ tìn đến tận 4 giờ sáng.

Làng Paia da Luz nhỏ, đêm hôm đó gần như mọi ngóc ngách đều nghe thấy tiếng gọi Madeleine.

4. Bỏ lỡ cơ hội

Nếu lời khai của 9 người đều là thật thì Madeleine mất tích trong khoảng từ 21 giờ 5 phút đến 22 giờ.

Không loại trừ các khả năng sau: Lúc Gerry về, kẻ bắt cóc đang ở trong phòng ngủ của bọn trẻ, đứng phía sau cửa; Lúc Matthew đến căn hộ 5A xem bọn trẻ giúp Kate, kẻ bắt cóc đang ở trong phòng ngủ của bọn trẻ, tiếng động mà anh nghe thấy không phải tiếng bọn trẻ trở mình mà là của kẻ bắt cóc.

Nếu khi đó Kate không nhờ Matthew mà tự mình về thì cso lã Madeleine đã không bị bắt cóc hoặc ít nhất có thể thu hẹp phạm vi thời gian mất tích của cô bé, xác nhận trước hay sau 21 giờ 30 phút.

Tuy nhiên, không có nếu như…

Cảnh sát địa phương Bồ Đào Nha nói 22 giờ 40 phút nhận được điện thoại báo mất tích, 23 giờ 10 phút họ tới làng nghỉ mát. Sau một lượt tìm kiếm không có kết quả, lúc gần 1 giờ, họ thông báo cho cục cảnh sát hình sự PJ (Polícia Judiciária) Bồ Đào Nha. Cảnh sát PJ nói họ tới nơi trong vòng 10 phút sau khi nhận được thông báo.

Khu Paia da Luz rất nhỏ, bình thường rất an toàn, vì vậy ban đầu cảnh sát cho rằng Madeleine ngủ dậy không tìm được cha mẹ nên ra ngoài một mình, tới nơi nào đó rồi ngủ tiếp. Họ đưa chó nghiệp vụ đi tìm kiếm cống thoát nước, đống đổ nát, giếng nước gần đó nhưng không thu hoạch được gì.

Lúc đầu, cảnh sát Bồ Đào Nha không hề phong tỏa căn nhà để bảo vệ hiện trường nên có ít nhất 20 người đã từng ra vào phòng. Ngoài cửa sổ có rất nhiều người, phá hoại và làm ô nhiễm các chứng cứ như dấu vân tay, dấu chân, ADN, dẫn đến việc khó thu thập chứng cứ.

Cảnh sát cũng không tìm kiếm từng nhà dân gần đó.

Truyền thông Anh không ngừng phê bình cảnh sát Bồ Đào Nha đã bỏ lỡ thời gian vàng tìm kiếm.

Cảnh sát Bồ Đào Nha giải thích việc tìm một người mất tích mấy tiếng đồng hồ không thể chứng minh hoạt động phạm tội có tồn tại, cho nên lúc đầu họ không coi vụ mất tích này là một vụ án. Hơn nữa, họ cho rằng mình tổ chức tìm kiếm là hợp lí. Đây là lần tìm kiếm cứu hộ có quy mô lớn nhất trong lịch sử Bồ Đào Nha, huy động tình nguyện viên, đội cứu hỏa và cảnh sát các nơi, tìm kiếm trên tổng diện tích 200km 2 .

Nhưng hiển nhiên những gì mà cảnh sát Bồ Đào Nha làm vẫn chưa đủ.

Bởi vì Paia da Luz có vị trí địa lí đặc thù, kẻ bắt cóc có thể dễ dàng đi đường thủy, đưa Madeleine đến Maroc hoặc lái xe đến Tây Ban Nha và chuyển cô bé đến quốc gia châu Âu khác. Tuy nhiên, cảnh sát Bồ Đào Nha không kịp thời gửi ảnh Madeleine cho lực lượng tuần tra biên giới và cảnh sát biển để họ kiểm tra tàu thuyền và xe cộ rời khỏi Paia da Luz. Vì vậy, rất có thể cô bé đã bị đưa ra khỏi Bồ Đào Nha, việc tìm kiếm không khác gì mò kim đáy bể.

Đến tận 10 giờ hôm sau, cảnh sát mới lập chốt chặn kiểm tra xe cộ trên đường gần đó, nhưng lúc ấy, khả năng cao tội phạm đã mang Madeleine đi. Mà họ cũng chưa gặp công ty phụ trách giám sát giao thông để trích xuất camera giám sát để điều tra các phương tiện giao thông rời khỏi Paia da Luz trước khi lập chốt chặn. 5 ngày sau, họ mới gửi thông báo tìm người đến các nước châu Âu khác. Sau đó, mặc dù họ đã lấy danh sách các số điện thoại có kết nối đến trạm thu phát tín hiệu gần câu lạc bộ hải dương từ công ty viễn thông nhưng lại không triển khai điều tra toàn diện danh sách đó.

Trải qua mấy tháng hỗn loạn, vụ án vẫn không có manh mối, đối tượng tình nghi duy nhất vẫn là những người do phóng viên cung cấp.

Truyền thông Anh càng chỉ trích cảnh sát Bồ Đào Nha, dân chúng Bồ Đào Nha càng trở nên phản cảm. Tư tưởng chủ nghĩa dân tộc lan rộng ở địa phương, người dân Bồ Đào Nha cho rằng các nước phát triển coi thường nước mình, không tin tưởng dân địa phương, đến nước phát triển như Bồ Đào Nha để hạch sách.

Năm 2011, vợ chồng McCann đăng một bức thư ngỏ, hi vọng cảnh sát Anh có thể điều tra vụ án này. Khi đó, thủ tướng Anh Cameron cũng kêu gọi cục cảnh sát London mở lại cuộc điều tra.

Quả thực cục cảnh sát London đã làm rất nhiều việc đáng tin, chẳng hạn như thu thập manh mối được cung cấp từ các nơi, thu thập tín hiệu điện thoại hoạt động gần hiện trường vào thời điểm xảy ra vụ án…

12 năm qua, hoạt động tìm kiếm tiêu tốn hàng chục triệu Bảng Anh nhưng cho đến nay vẫn không ai biết tung tích của Madeleine.

5. Nhân chứng

Trong làng nghỉ mát nhiều người qua lại vào thời điểm tương đối đông đúc, nếu một đứa trẻ bị mang từ trong phòng ra thì đáng lẽ sẽ có người nhìn thấy. Và sự thật đúng là thế. Không ít người nói hôm đó mình nhìn thấy gì, chỉ là những thông tin đó không thể chứng thực cho nhau.

Tôi chọn ra một số manh mối có thể có giá trị để trình bày.

Manh mối 1

Như đã nói ở trên, khoảng 21 giờ 15 phút, lúc Jane về xem con mình đã nhìn thấy một người đàn ông bế một bé gái. Cô miêu tả người đàn ông này là người da trắng, có lẽ ngoại hình của người Nam Âu và Địa Trung Hải, tuổi tác khoảng 35 đến 40, chiều cao khoảng 170cm, tóc sẫm. Khi đó, người này mặc quần dài màu trắng sữa hoặc màu vàng, áo khoác tối màu, thoạt nhìn không giống khách du lịch. Nhưng cô không thể miêu tả tướng mạo người đàn ông này. Căn cứ vào lời khai của cô, cảnh sát Bồ Đào Nha đã công bố mô phỏng như sau:

Image

Bức tranh vụng về này bị cộng đồng mạng chế giễu là “thằng cha trứng gà”.

Đến tận tháng 10 năm 2007, vợ chồng McCann thuê người vẽ bức tranh cụ thể hơn. Tính thời gian, khi đó Gerry đang trên đường về nhà hàng. Anh ta nhớ lại lúc ấy mình gặp một du khách Anh là một nhà sản xuất , hai người đã dừng lại nói chuyện, Jane nói cô đã đi lướt qua Gerry và người đó. Nhưng có thể vì hai người đàn ông này đang mải nói chuyện nên không để ý Jane. Vì vậy, có thời gian cảnh sát Bồ Đào Nha nghi ngờ Jane bịa ra lời khai này.

6 năm sau, cảnh sát Anh công bố người mà Jane nhìn thấy rất có thể là một du khách Anh khác. Một gia đình Anh khi đó cũng nghỉ ở câu lạc bộ hảo dương khai vào đêm xảy ra án mạng, ông bố đến nhà trẻ của câu lạc bộ đón con gái 3 tuổi. Con gái ông có một chiếc áo ngủ rất giống áo của Madeleine. Người đàn ông cũng có một bộ trang phục tương tự như Jane nhìn thấy. Cảnh sát anh cho rằng người đàn ông mà Jane nhìn thấy không phải nghi phạm, mà thời gian xảy ra vụ án cũng không sớm như vậy.

Manh mối 2

Ngày 26 tháng 5, 23 ngày sau khi xảy ra vụ án, gia đình Smith bay về Bồ Đào Nha, báo cho cảnh sát một cảnh tượng khả nghi mà họ nhìn thấy vào đêm xảy ra vụ án. Hai vợ chồng này cũng là người Anh, trọ ở gần Paia da Luz, họ thường đến đó nghỉ một vài ngày.

Trong khoảng thời gian 21 giờ 55 phút đến 22 giờ 5 phút vào đêm định mệnh đó, nhóm họ từ quán bar đi ra, trên đường về chỗ ở đã nhìn thấy một người đàn ông đi tới từ hướng đối diện. Người đàn ông đi từ câu lạc bộ hải dương tới, bế một cô bé tóc vàng mặc áo ngủ khoảng 4 tuổi, đang vội vã đi về phía bờ biển. Đầu cô bé dựa vào vai người đàn ông, hai tay buông thõng, có vẻ đang ngủ rất say. Đêm đó nhiệt độ hạ thấp, thế mà cô bé lại đi chân trần. Bọn họ còn phát hiện da cô bé tái nhợt.

Ngfười đàn ông này khoảng 35 tuổi, cao từ 175 đến 180cm, dáng người hơi gầy, tóc màu nâu. Đêm đó, anh ta mặc chỉnh chu hơn du khách bình thường, quần dài màu trắng sữa, áo khoác sẫm màu.

Trong gia đình Smith có nhiều người nhìn thấy người đàn ông này nhưng không ai để ý.

Năm 2008, vợ chồng McCann bỏ ra 500.000 Bảng Anh thuê một công ty thám tử tư Mỹ. Căn cứ vào lời khai của gia đình Smith, công ty thám tử tư đã dùng máy tính vẽ ra hai bức tranh.

Năm 2013, cảnh sát London công bố bức tranh. Họ cho rằng thông tin này tương đối đáng tin. Họ cũng khoanh vùng được khoảng thời gian Madeleine bị bắt cóc, không lâu trước 22 giờ, trước khi Kate về xem con.

Có thuyết âm mưu cho rằng bức tranh này rất giống hai chính khách Mỹ là anh em John Podesta và Toni Podesta. Hai người này đều là nhân vật chủ chốt trong đội ngũ tranh cử tổng thống của bà Hillary Clinton.

Mặc dù nhìn ảnh quả thật hơi giống nhưng hai bức tranh này là cùng một người ở hai góc nhìn khác nhau, hoàn toàn không phải hai người. Mà khi xảy ra vụ án, hai anh em này đã gần 60 tuổi, không phù hợp với độ tuổi 35 mà nhân chứng đã khai. Hiện nay cũng không có bất cứ bằng chứng nào chứng minh khi đó họ ở Bồ Đào Nha. Dù sao vụ án đã xảy ra từ nhiều năm trước, bức tranh chưa chắc đã phản ánh đúng tướng mạo của người đàn ông đó, cho nên suy đoán này không có căn cứ.

Manh mối 3

Nhiều năm sau, mọi người mới biết từ năm 2004 đến năm 2006, khu vực xung quan Paia da Luz đã xảy ra 12 vụ phạm tội tình dục mà nạn nhân là bé gái. Những nạn nhân này từ 7 đến 10 tuổi. Trong đó có 2 vụ xảy ra ở câu lạc bộ hải dương, thủ phạm của 6 vụ hoặc ngồi hoặc nằm trên giường của nạn nhân, có 4 vụ dâm ô hoặc xâm hại tình dục. Các nạn nhân đều là người da trắng.

Có một vụ một người đàn ông đi từ cửa sổ vào phòng của hai bé gái (7 tuổi và 11 tuổi), trèo lên giường của cô bé 7 tuổi và nằm cạnh. Cô bé mơ màng hỏi “Bố à”, hắn dùng tiếng Anh đáp “Ừ”. Nhưng trên người hắn có mùi thuốc lá, cô bé mở mắt ra, thấy là người đàn ông xa lạ, da sẫm màu, đeo khẩu trang y tế màu trắng.

Nhiều vụ án có thể do cùng một người gây ra nhưng kẻ ấu dâm này vẫn chưa được tìm thấy. Có thể sợ ảnh hưởng đến việc kinh doanh du lịch nên cảnh sát địa phương và làng nghỉ mát chưa bao giờ phát cảnh báo. Nếu khi đó họ phát cảnh báo thì vợ chồng McCann và bạn bè có thể đã không lựa chọn chỗ này là nơi nghỉ dưỡng, hoặc ít nhất sẽ không để các con ngủ ở nhà trọ mà không có người lớn ở bên.

Manh mối 4

6 giờ sáng hôm sau ngày xảy ra vụ án, ông chủ một quán pizza nhỏ lái xe đến nơi làm việc. Khi đó, trời vẫn còn tối, lúc đi qua bến tàu, đèn xe chiếu sáng một đôi nam nữ. Bị đèn xe chiếu vào, hai người này tỏ vẻ rất khó chịu. Khi đó, trên tay bọn họ bế một đứa trẻ, ôm rất chặt như thể không muốn bị người khác nhìn thấy.

Manh mối này ám chỉ có phụ nữ tham gia vào vụ bắt cóc Madeleine

Manh mối 5

Như tôi đã nói ở trên, nếu cô bé bị kẻ bắt cóc mang đi bằng đường biển thì điểm đến gần nhất chính là Maroc.

Vài ngày sau khi xảy ra vụ án, tại một trạm xăng ở Marrakech (Maroc), cặp vợ chồng người Tây Ban Nha đã nhìn thấy một người đàn ông dẫn một cô bé tóc vàng đi mua đồ ở cửa hàng tạp hóa. Cô bé có vẻ rất buồn, dùng tiếng Anh giọng Anh hỏi người đàn ông: “Bây giờ chúng ta đi gặp mẹ được chưa?”

Trở về Tây Ban Nha, vợ chồng này mới nhìn thấy tin tức Madeleine mất tích, họ cho rằng cô bé mà mình nhìn thấy chính là Madeleine nên lập tức báo cảnh sát. Nhưng cảnh sát Tây Ban Nha nhận điện thoại hoàn toàn không rõ người dân đang nói đến vụ án nào, thế là họ gọi điện cho cảnh sát Bồ Đào Nha, nhưng viên cảnh sát Bồ Đào Nha nghe máy lại tỏ ra không quá quan tâm đến manh mối này.

Rất lâu sau, khi phóng viên được biết manh mối này và tìm đến trạm xăng thì camera giám sát khi đó đã bị ghi đè lên, không thể kiểm chứng lời nói của hai vợ chồng này được nữa.

Manh mối 6

Ngày 31 tháng 8, một du khách ở Maroc chụp ảnh toàn cảnh, trong ảnh có một phụ nữ địa phương cõng cô bé tóc vàng, nhìn từ xa rất giống Madeleine.

Một doanh nhân người Anh tài trợ cho vợ chồng McCann tìm con lập tức cùng con trai bay đến Maroc. Họ thuê một chiếc xe, đến vùng núi - nơi bức ảnh được chụp, cầm ảnh hỏi thăm khắp nơi. Cuối cùng, họ tìm được người phụ nữ và cô bé đó, đáng tiếc cô bé không phải Madeleine.

Tôi nhớ khi đó doanh nhân này nói một câu: Tìm kiếm Madeleine bằng phương pháp này chẳng khác nào mò một chiếc kim có thể không tồn tại dưới biển rộng.

Manh mối 7

Năm 2008, một người đàn ông Anh là giám đốc điều hành kể với thám tử tư mà vợ chồng McCann thuê rằng 2 giờ ngày 7 tháng 5 (4 ngày sau khi xảy rav ụ án), ông ta và bạn đi trên phố ở Barcelona, Tây Ban Nha. Một người phụ nữ tóc ngắn, ăn mặc cầu kì đột nhiên đến gần ông ta, hỏi ba lần liên tiếp: “Ông đến giao con gái cho tôi đúng không? Ông bắt được đứa bé đó chưa?”. Cô gái này có vẻ nói giọng Australia. Khi phát hiện mình hỏi nhầm người, cô ta vội vàng đi mất.

Manh mối 8

Có một người phụ nữ tên Carlo tới thăm nhà họ hàng của mình vào hôm xảy ra vụ án. Mà họ hàng của cô ở bên trên căn hộ 5A..

Carlo kể buổi chiều hôm đó Madeleine mất tích, lúc đứng trên ban công nhìn xuống, cô nhìn thấy một người đàn ông đi ra khỏi căn nhà ở tầng một (căn hộ 5A), cẩn thận đóng cửa (cửa sau bằng gang trắng). Hắn nhìn trước nhìn sau một lát rồi nhanh chóng đi mất. Dáng vẻ của hắn lén lút như không muốn bị người khác phát hiện.

Vợ chồng McCann không hề biết buổi chiều hôm xảy ra vụ án, rốt cuộc ai đã ra vào nhà trọ của họ.

Manh mối 9

Một số người dân kể trong khoảng thời gian Madeleine mất tích, có một tên (hoặc nhóm) lừa đảo lấy danh nghĩa từ thiện hoạt động tại Paiada Luz.

Trước khi gia đình McCann đến, người ở trong khu nhà nghỉ nói có một ngày, một người đàn ông lôi thôi hung dữ gõ cửa nhà họ, cố gắng ép họ quyên tiền ủng hộ một cô nhi viện ở làng lân cận. Về sau, mọi người cũng chứng thực làng đó không hề có cô nhi viện.

Một hộ dân khác cũng trải qua việc tương tự. Khi đứng ở cửa nói chuyện với người đàn ông đó, cô phát hiện ánh mắt người này liếc nhìn chằm chằm con gái cô đang chơi một mình phía sau lưng cô. Cô cảm thấy khó chịu nên đuổi người đi. Buổi chiều cùng ngày, khi cô giặt quần áo ở tầng trên xong đi xuống tầng dưới, bỗng nhìn thấy con gái mình đang ngồi trên sàn phòng khách, mà người đàn ông đó quay lại, đang ở bên cạnh cô bé. Cô sợ quá hét lên ầm ĩ, người đàn ông chạy vội ra cửa.

Nhóm người lấy danh nghĩa hoạt động từ thiện đi khắp nơi “chọn con mồi” này vẫn chưa bị bắt.

Bức tranh vẽ theo lời khai của một cư dân hơi giống người đàn ông mà Jane đã nhìn thấy.

Cho đến nay, có hàng vạn manh mối đến từ các nơi trên thế giới nói đã gặp Madeleine hoặc nhìn thấy tận mắt kẻ bắt cóc, nhưng cô bé vẫn không có tung tích.

6. Trò bịp bợm tự biên tự diễn

Ngày 3 tháng 5, Madeleine bị báo mất tích

Ngày 4 tháng 5, vợ chồng McCann chuyển từ căn hộ 5A sang căn hộ 4G. Căn 5A và 4G đều nằm ở trong khu nhà Waterside Village.

Ngày 27 tháng 5, vợ chồng McCann thuê một chiếc xe Van Renault để đi lại ở nơi nghỉ dưỡng.

Khoảng ngày 3 thánh 6, căn hộ 5A bị phong tỏa một tháng lại được cho thuê.

Ngày 2 đến ngày 3 tháng 7, vợ chồng McCann chuyển khỏi Waterside Village, đến biệt thự ở khu phố khác.

Lúc đầu, dân địa phương Paia da Luz và người dân Bồ Đào Nha đều bày tỏ sự thông cảm và ủng hộ vợ chồng McCann, nhưng sau khi điều tra mấy tháng không có kết quả, bầu không khí ở địa phương bắt đầu thay dổi trong âm thầm.

Trong nội bộ cảnh sát Bồ Đào Nha cho rằng vụ mất tích này do vợ chồng McCann tự biên tự diễn, thực ra con gái của họ đã chết trong phòng từ lâu, họ che giấu và di chuyển thi thể, những người khác trong nhóm 9 người cũng bịa ra tuyến thời gian để giúp họ che giấu tội ác. Nếu ban đầu đây chỉ là suy đoán theo lời đồn thì sau khi hai con chó đánh hơi Keela và Eddie xuất hiện, những người nghi ngờ cuối cùng cũng có cớ để công khai chỉ trích vợ chồng McCann.

Hơn 80 ngày sau khi xảy ra vụ án, cảnh sát Bồ Đào Nha mời điều tra viên người Anh rất giỏi tìm người mất tích và nạn nhân bắt cóc là Mark Harrison tới để phối hợp điều tra. Nhưng họ chỉ cho phép Mark điều tra một khả năng là Madeleine đã bị sát hại, thi thể giấu ở nơi nào đó. Vì vậy, Mark mời thám tử Martin Grime và hai con chó đánh hơi do ông ta huấn luyện đến hỗ trợ tìm kiếm Madeleine.

Hai con chó là “cao thủ”, dày dạn kinh nghiệm, thường được FBI và cảnh sát London mời đến trợ giúp phá án.

Keela biết đánh hơi vết máu, có thể phát hiện mùi máu trên bất cứ đồ vật nào cho dù đã được tẩy rửa nhiều lần. Nếu đánh hơi thấy mùi máu, nó sẽ báo cho chủ của mình bằng một dấu hiệu đặc thù: cả người không cử động, mũi hướng xuống đất. Nghe nói nó có kinh nghiệm phong phú, hơn nữa hết sức đáng tin. Eddie là chó tìm xác, thường được dùng trong việc tìm kiếm cứu hộ. Bất cứ đồ vật nào chỉ cần đã từng tiếp xúc với thi thể, nó đầu có thể đánh hơi được. Eddie không sủa dù gặp con chó khác, người lạ, nguy hiểm hay bất cứ nguyên nhân nào khác. Nó chỉ sủa trong một tình huống, đó là ngửi được mùi thi thể người. Nghe nói Eddie từng tham gia điều tra hơ 200 vụ mưu sát và chưa bao giờ phán đoán sai.

Ngày 31 tháng 7, Martin dẫn hai con chó đến nhiều nơi để tìm chứng cứ. Kết quả tìm kiếm khiến tất cả mọi người kinh ngạc. Hai con chó không tìm được bất cứ thứ gì ở bên ngoài, thế là được dẫn tới căn hộ 5A. Từng con đi vào căn hộ. Trên mạng có video hơn 60 phút ghi lại toàn bộ quá trình hai con chó tìm kiếm trong nhà. Mặc dù từng con lần lượt đi vào căn hộ 5A nhưng sau khi ngửi tới ngửi lui đều cho ra tín hiệu ở nơi đó có vết máu hay mùi thi thể. Không những thế, Eddie còn sủa khi đứng trước tủ quần áo trong phòng vợ chồng McCann.

Nhận được kết quả tìm kiếm, cảnh sát Bồ Đào Nha lập tức xin lệnh khám xét, yêu cầu Eddie và Keela đến đánh hơi tại biệt thự mà vợ chồng McCann đang ở và chiếc xe họ thuê. Ngày 2 tháng 8 năm 2007, hai con chó lần lượt tìm kiếm chỗ ở mới của vợ chồng McCann. Keela không có bất cứ phản ứng nào trong biệt thự, nhưng Eddie lục một cái hòm ở phòng khách, lôi ra con mèo đồ chơi bằng nhung để trên giường Madeleine vào đêm cô bé mất tích và sủa inh ỏi. Điều này có nghĩa món đồ chơi này đã tiếp xúc trực tiếp với thi thể hoặc nhiễm mùi thi thể.

Cảnh sát chuyển một vali quần áo và con mèo đồ chơi đến phòng thí nghiệm, xếp đồ vật trên mặt đất để hai con chó ngửi lại một lần nữa. Lần này, Keela không có phản ứng, còn Eddie vẫn sủa con mèo con bằng nhung, cộng thêm một chiếc áo trẻ em và hai món quần áo của Kate. Kết quả này khiến mọi người xôn xao, có phải điều này có nghĩa Madeleine đã tử vong từ khi còn ở căn hộ 5A không? Hơn nữa con mèo đồ chơi đó còn tiếp xúc với thi thể cô bé?

Nếu kết quả hai lần tìm kiếm này có thể giải thích là kẻ bắc cóc vô tình sát hại Madeleine tại căn hộ 5A rồi di chuyển thi thể ra ngoài, vậy thì một kết quả tìm kiếm khác khó có thể phản bác dễ dàng như vậy.

Martin dẫn hai con chó đến garage, chỗ đó có 30 chiếc xe đang đậu, mỗi chiếc cách nhau 30 feet 1 , không rõ xe nào thuộc về ai.

1. Khoảng 9m

Sau khi ngửi các xe một lượt, Eddie sủa trước cửa bên ghế phụ một chiếc xe Van. Mà chiếc xe này là của vợ chồng McCann thuê 24 ngày sau khi Madeleine mất tích.

Nếu đêm đó kẻ bắt cóc mang thi thể của Madeleine đi thì theo lí thuyết, trên chiếc xe mới thuê này không thể có mùi thi thể, trừ phi có đồ vật nhiễm mùi thi thể được để trên xe và ám mùi. Con chó này có cái mũi thật sự thần kì, có thể đánh hơi được mùi nhiễm gián tiếp.

Keela cũng phát tín hiệu ở cốp xe và chùm chìa khóa xe. Người làm thí nghiệm đặt chùm chìa khóa ở những chỗ khác nhau, Keela vẫn phát hiện chính xác.

Chỉ vài ngày sau khi hai con chó đến tìm kiếm, vợ chồng McCann chính thức bị cảnh sát Bồ Đào Nha xếp vào diện tình nghi. Mặc dù mấy tháng sau đó, cảnh sát Bồ Đào Nha giải trừ nghi ngờ đối với họ do áp lực từ nước Anh nhưng duy đoán đôi vợ chồng này làm giả vụ bắt cóc đã lan truyền và được rất nhiều người chấp nhận.

Bây giờ đọc các tin tức liên quan đến vụ án, đa số bình luận đều cho rằng vợ chồng McCann nói dối.

Vậy sự thật có phải như thế không? Phán đoán của chó đánh hơi nhất định chính xác sao? Madeleine mất tích rốt cuộc do bị bắt cóc hay thi thể đã bị cha mẹ giấu đi?

Phần hai: Phân tích

Vụ án này đã tạo nên hai phe quan điểm.

Một phe cho rằng Madeleine bị bắt cóc. Kẻ bắt cóc cô bé có thể là tội phạm ấu dâm tại Paia da Luz, cũng có thể là băng nhóm buôn bán trẻ em xuyên quốc gia (người mua cũng có thể là kẻ ấu dâm). Quan điểm này chỉ trích cảnh sát Bồ Đào Nha vô dụng trong quá trình điều tra, phản ứng chậm chạp khiến cô bé sớm đã bị đưa ra khỏi Bồ Đào Nha hoặc đã chết.

Phe còn lại cho rằng vụ bắt cóc là cha mẹ Madeleine làm giả, mục đích là để che giấu nguyên nhân tử vong thật sự của con gái. Hai người đó đã đánh lạc hướng và quấy nhiễu cảnh sát Bồ Đào Nha phá án.

Vậy chân tướng là gì?

1. Sai sót của cha mẹ dẫn đến cái chết của con gái, làm giả hiện trường bắt cóc

Viết về suy luận này không thể không nhắc tới Goncalo. Anh ta là một thám tử thâm niên của cục cảnh sát Bồ Đào Nha. Giai đoạn đầu Madeleine mất tích, anh ta và cấp dưới phụ trách điều tra vụ án này, cũng là anh ta đưa vợ chồng McCann vào diện tình nghi. Anh ta phê bình cảnh sát Anh nghe một bên, chỉ tin vợ chồng McCann, chỉ điều tra manh mối mà hai người này cung cấp. Những lời này đã khiến anh ta bị cách chức.

Một số người phê bình Goncalo, cho rằng vợ chồng McCann là người nhà của nạn nhân, đã phải gánh chịu nhiều đau khổ, sao anh ta có thể làm thương tổn họ như thế.

Tôi cho rằng việc điều tra cha mẹ Madeleine không hề sai. Bởi vì có một số vụ án, cha mẹ mắc sai lầm làm hại con mình, thậm chí là cố ý sát hại con. Một em bé mất tích, trong hoàn cảnh không có manh mối khác, cha mẹ cũng đáng trở thành đối tượng bị điều tra như tất cả mọi người. Mà cha mẹ cũng nên phối hợp để trợ giúp cảnh sát tìm ra chân tướng.

Nhưng sự quan tâm của truyền thông quốc tế khi đó, cộng với yếu tố chính trị giữa hai nước khiến việc điều tra của cảnh sát Bồ Đào Nha theo hướng này gặp phải trở ngại. Trong tình cảnh khó khăn đó, Goncalo đã đưa ra kết luận một cách cẩu thả và tiết lộ cho truyền thông Bồ Đào Nha, gióng trống khua chiêng xếp vợ chồng McCann vào diện tình nghi khiến cả hai bên đều thiệt thời.

Goncalo mất hết danh dự do sự tấn công của truyền thông Anh, còn vợ chồng McCann bị bạo lực mạng trong nhiều năm.

Goncalo cho rằng mình là hóa thân của chính nghĩa, bởi vì theo đuổi chân tướng mà đắc tội giai cấp thượng lưu Anh có quyền thế lớn. Về sau, anh ta tranh cử chức thị trưởng một thành phố nhỏ ở Bồ Đào Nha đã bị vợ chồng McCann phá đám. Từ đó, Goncalo và vợ chồng McCann đối đầu với nhau.

Năm 2008, Goncalo xuất bản một cuốn sách tên The truth of the lie (Chân tướng của lời nói dối) bán rất chạy và sản xuất một bộ phim tài liệu cùng tên. Anh ta lấy thân phận cảnh sát từng phụ trách điều tra vụ án này, chĩa thẳng mũi dùi vào vợ chồng McCann. Goncalo cho biết không có bất cứ bằng chứng nào cho thấy từng có người đột nhập căn hộ 5A. Anh ta cho rằng ngày 3 tháng 5, Madeleine tử vong ở trong phòng do tai nạn bất ngờ. Tai nạn này xảy ra như thế nào?

Goncalo suy đoán để có thể tụ tập với các bạn, cha mẹ Madeleine cho cô bé uống Calpol (một loại thuốc hạ sốt dành cho trẻ sơ sinh) có tác dụng phụ gây buồn ngủ.

21 giờ 5 phút, trên đường đến căn hộ 5A, Gerry gặp một nhà sản xuất phim người Anh, hai người đứng dưới cửa sổ nói chuyện khiến Madeleine tỉnh lại. Cô bé trèo lên sofa, muốn lên bệ của sổ để xem, nhưng vì hiệu quả của thuốc nên choáng váng, ngã khỏi ghế, đập đầu xuống đất và tử vong (cho nên phía sau sofa có vết máu và mùi thi thể).

Gerry về nhà nhìn thấy cảnh này, sợ khám nghiệm tử thi sẽ phát hiện họ cho con uống thuốc và lơ là chăm sóc con nên vội vàng giấu thi thể đi. Mấy tuần sau, họ thuê một chiếc xe, bỏ thi thể vào cốp, đưa đến nơi khác để phi tang. Nhóm 9 người thông cung, bịa ra chuyện Gerry và Kate về xem con.

Năm 2009, vợ chồng McCann kiện Goncalo về tội phỉ báng, tòa tuyên án Goncalo phải bồi thường 450.000 Bảng Anh, xin lỗi công khai và cấm anh ta tiêu thụ bất cứ tác phẩm xuất bản và DVD liên quan. Goncalo kháng án lên tòa án tối cao Bồ Đào Nha. Tòa án tối cao Bồ Đào Nha cho rằng diện tình nghi của vợ chồng McCann không giải trừ hoàn toàn, Goncalo có quyền tự do ngôn luận nên bác bỏ phán quyết trước đó. Về sau, vợ chồng McCann nhiều lần kháng án, trải qua 8 năm giằng co, đến năm 2017, hai người vẫn thua kiện.

Vườn Mạc Dược:

Ban đầu nghe giả thiết của Goncalo, tôi hơi hoang mang mang: Ngày 3 tháng 5, vợ chồng McCann báo cảnh sát, có rất nhiều người quen và không quen nhiệt tình ra vào căn hộ 5A, an ủi vợ chồng, tìm kiếm khắp nơi, vậy vợ chồng McCann có thể giấu thi thể ở đâu mà không bị phát hiện?

Goncalo từng đưa ra một giả thiết rằng có thể họ giấu thi thể trong ngăn đông của tủ lạnh trong 24 ngày, đến khi thuê xe và chuyển đi.

Mặc dù một em bé 4 tuổi có thể nhét vừa trong tủ lạnh nhưng đây là tai nạn bất ngờ, họ tìm đâu ra tủ lạnh lớn như vậy và có thể bảo đảm trong 24 ngày sẽ không có người mở ra?

Hiển nhiên họ không thể mạo hiểm giấu thi thể ở một nơi đông người, không thể kiểm soát như căn hộ 5A. Hơn nữa sau ngày xảy ra vụ án, vợ chồng McCann chuyển khỏi căn hộ 5A ngay trước mắt mọi người, lên căn 4G trong cùng khu nhà. Căn hộ 5A bỏ trống một tháng, sau đó lại được cho thuê.

Nếu họ giấu thi thể ở nơi khác mà không phải tủ lạnh thì sao? Đêm ngày 3 tháng 5, cảnh sát đã dùng chó nghiệp vụ để tìm kiếm Madeleine, hơn nữa có hàng chục người hỗ trợ. Vợ chồng McCann là khách du lịch từ nơi khác đến, làm sao họ có thể giấu kín con mình trong thời gian ngắn đến dân bản xứ và chó nghiệp vụ cũng không tìm được tung tích?

Ngoài ra, theo lí thuyết, việc di chuyển thi thể sau đó cũng rất khó thực hiện. Cuối tháng 5, họ mới thuê xe để đi lại. Khi đó, bao nhiêu hãng truyền thông châu Âu ngày ngày túc trực trước cửa nhà, ghi lại nhất cử nhất động của hai người. Vậy thì sao họ dám nhét thi thể vào cốp xe? Họ cắt đuôi phóng viên bằng cách nào để lái xe đến nơi khác phi tang cái xác mà không bị ai nhìn thấy?

Cảnh sát Bồ Đào Nha một mặt nói mình tìm kiếm rất toàn diện, rất tỉ mỉ, mặt khác ám chỉ hai du khách có thể thoải mái giấu thi thể ở chỗ không tìm được. Điều này rất mâu thuẫn.

Trên đây chỉ là suy nghĩ ban đầu của tôi. Nhưng tôi cũng phải tự hỏi: Việc vợ chồng McCann giấu xác hiển nhiên có nhiều khó khăn, vì sao đến nay vẫn có nhiều người nghi ngờ họ, kể cả một số chuyên gia? (mặc dù cũng có rất nhiều chuyên gia ủng hộ vợ chồng McCann)

Brown đã xuất bản một cuốn sách về vụ án này và xuất hiện trên nhiều chương trình truyền hình để nói về quan điểm của mình. Quan điểm của cô cơ bản nhất trí với Goncalo. Sách của Brown được bán trên trang Amazon, vợ chồng McCann đã kiện Amazon, bắt gỡ bỏ quyển sách khỏi trang thương mại.

Vì sao có nhiều người tin rằng vợ chồng McCann có tội? Hiển nhiên không chỉ vì hai con chó đánh hơi thần kì mà còn có những bằng chứng khác góp phần cho lí luận của họ. Tôi sẽ liệt kê một số bằng chứng có giá trị, mời mọi người suy đoán những bằng chứng này có ám chỉ vợ chồng McCann là tội phạm hay không.

Trước khi xem xét những bằng chứng này, bản thân tôi không hề có định kiến mà có thể chấp nhận bất cứ lí luận nào.

2. Chứng cứ nghi ngờ cha mẹ gây án

Biểu hiện của vợ chồng McCann

Từ khi Madele biến mất, vợ chồng McCann thường xuyên xuất hiện trên báo đài. Truyền thông cần họ, chính họ cũng mong muốn vụ án được quan tâm. Kate đích thân viết thư cho J.K.Rowling, hi vọng bà có thể hỗ trợ tuyên truyền, chẳng hạn như in ảnh Madeleine lên thẻ ẹp sách trong tập truyện Harry Potter. Vì là tín đồ Công giáo, họ đến Vatican gặp Giáo hoàng theo lời giới thiệu, đây trở thành tin nổi bật trong ngày.

Có người nhận xét họ lợi dụng cái chết của con gái để thành người nổi tiếng. Tôi cho rằng phỏng đoán như vậy quá ác ý. Nếu coi họ là phụ huynh Trung Quốc có con mất tích có lẽ sẽ dễ hiểu hơn. Tại Trung Quốc, khi con cái mất tích, một số phụ huynh chưa từng dùng mạng xã hội sẽ đăng kí tài khoản trên các nền tảng, không ngừng nhờ vả các trang lớn chia sẻ thông tin, cầu xin phóng viên đưa tin… Điều này không có nghĩa họ muốn nổi tiếng. Có nhiều người quan tâm đồng nghĩa việc tăng xác suất con mình được tìm thấy. Vợ chồng McCann có lẽ giống như những bậc cha mẹ này, chỉ là họ có điều kiện hơn.

Ngoài ra, nhiều người còn nghi ngờ họ về việc:

[1]: Hai người rất ít khi khóc trước ống kinh. Tôi cho rằng mặc dù Kate không khóc nhưng biểu cảm của cô ấy thường rất đau khổ. Còn họ muốn giả vờ đau khổ thực ra không hề khó. Rất nhiều hung thủ vừa sát hại bạn đời của mình lại cố ý khóc nức nở trước báo chí. Kate cũng giải thích trong 18 tháng sau khi xảy ra vụ án, gần như ngày nào mình cũng khóc ở nhà rất lâu, nhưng cảnh sát nhắc nhở họ đừng tỏ ra quá đau thương trước ống kính, việc này sẽ khiến tội phạm hưng phấn hơn (vì vậy tôi không cho rằng điều này có ý nghĩa).

[2]: Một số người nhắc tới trong một cuộc phỏng vấn 24 tiếng sau khi xảy ra vụ án, lúc nói đến Madeleine, vợ chồng McCann dùng thì quá khứ. Trong tiếng Anh, nếu dùng thì quá khứ nói đến biểu hiện hàng ngày của một người, chẳng hạn như She was a lovely girl (cô ấy là một cô bé đáng yêu) thì hoặc là ám chỉ bây giờ cô ấy không còn đáng yêu nữa hoặc cô ấy đã chết.

Brown nói rất nhiều cha mẹ từ chối chấp nhận thông tin con mình đã chết cho dù tìm được thi thể nên khi nói về con mình, họ vẫn dùng thì hiện tại. Trong khi đó, mới 24 tiếng sau khi vụ án xảy ra, Kate đã dùng thì quá khứ (mặc dù đã sửa lại ngay), như muốn truyền đạt thông tin cô cho rằng hoặc tin rằng hoặc biết rằng Madeleine đã chết (nếu chuyện này là thật thì điều này có thể đạt hiệu quả. Nhưng tôi dành rất nhiều thời gian vẫn không tìm được vợ chồng McCann rốt cuộc dùng thì quá khứ trong sự kiện nào. Tôi không thể chứng thực thông tin này là thật hay bịa).

[3]: Năm 2011, Kate xuất bản một cuốn sách tên là Madeleine , kể về con gái, gia đình và vụ án này. Ở trang 129, cô viết: “I asked Gerry apprehensively if he’d had any really horrible thoughts or visions of Madeleine. He nodded. Haltingly, I told him about the awful pictures that scrolled through my head of her perfect little genitals torn apart” (Tôi lo lắng hỏi Gerry có phải anh ấy từng có bất cứ suy nghĩ hoặc hình ảnh đáng sợ nào về Madeleine hay không, anh ấy gật đầu. Chần chừ một hồi, tôi nói với anh ấy rằng trong đầu tôi lóe lên một cảnh tượng đáng sợ: Bộ phận sinh dục bé nhỏ hoàn hảo của Madeleine bị xé rách). Câu này khiến rất nhiều độc giả kinh ngạc: Trong đầu một người mẹ mất con gái sao lại có hình ảnh như vậy? Khi đó vì sao cô lo lắng bộ phận sinh dục của con gái tổn hại? Ai lại dùng từ “hoàn hảo” để hình dung về bộ phận này của đứa bé 4 tuổi? Họ cho rằng Kate chắc chắn là ấu dâm , chính hai vợ chồng đã hại chết Madeleine.

Tôi đã đọc và cũng cảm thấy không thoải mái cho lắm. Nhưng tôi nghĩ Kate là bác sĩ đa khoa, cô không kiêng kị khi nhắc đến từ “bộ phận sinh dục” có phải vì “bệnh” nghề nghiệp của cô và chồng hay không?.

Viết sách không giống trả lời phỏng vấn, không cần phản ứng tức thời mà phải suy nghĩ cặn kẽ, viết xong mới công khai. Nếu mục đích viết sách của Kate là bào chữa cho bản thân thì cô không cần viết câu này. Trên thực tế, giống như điều thứ nhất, hung thủ càng giỏi ngụy trang thì càng biểu diễn theo đúng nguyên mẫu, thí dụ như nạn nhân hoàn hảo, người nhà nạn nhân hoàn hảo.

Tôi đọc được nhật kí của Kate bị truyền thông công bố dù chưa được cho phép. Cô ấy viết về nỗi lo lắng của mình sau khi con gái mất tích, sợ Madeleine sẽ đau, sẽ sợ. Nói chung, tôi thấy tình cảm trong nhật kí rất chân thành.

Tóm lại, tôi cho rằng biểu hiện nói trên của vợ chồng McCann không thể chứng minh họ có tội hoặc vô tội.

Chúng ta cần chứng cứ then chốt hơn.

Nhân chứng

Trong phim tài liệu Chân tướng của lời nói dối, giả thiết Goncalo đưa ra kì thực cũng là để phù hợp với nhân chứng quan trọng là gia đình Smith. Họ khai 22 giờ hôm đó nhìn thấy một người đàn ông bế một cô bé đi về phía biển. Vị trí khi đó chỉ cách bờ biển 150m, cách câu lạc bộ hải dương khoảng 300m. Tôi tin rằng đúng là họ nhìn thấy cảnh này, bởi vì có nhiều người trong gia đình họ cùng nhìn thấy, mà họ không hề dính líu về lợi ích trong vụ án này.

Tuy nhiên, kịch tính ở chỗ mấy tháng sau khi gia đình Smith báo việc này với cảnh sát Bồ Đào Nha, ông Smith bất ngờ phát hiện người đàn ông bế đứa bé mà ông ta nhìn thấy đêm đó có thể là cha của Madeleine!

Tháng 9 năm 2007, vợ chồng McCann bị cảnh sát Bồ Đào Nha xếp vào diện tình nghi. Hai người cảm thấy nếu còn ở lại Bồ Đào Nha thì có thể sẽ bị bắt nên ngày 9 tháng 9 vội vàng mang hai đứa con sinh đôi trở lại Anh. Lúc họ xuống máy bay, phóng viên Anh đã chờ sẵn ở đó.

Ông Smith ngồi trước tivi nhìn cảnh Gerry bế một trong hai đứa con xuống máy bay. Theo lời ông ta, động tác này của Gerry không khác nào tia sét giữa trời quang đánh trúng ông ta. Ông ta đột nhiên nhớ tới người đàn ông cũng bế đứa bé đúng như vậy. Cho nên ông ta tìn đến 60% là người mà ông ta nhìn thấy đêm đó là Gerry. Ông ta nói suy nghĩ này với vợ con mình và nhận được sự ủng hộ của họ.

Vợ chồng McCann đương nhiên phủ nhận điều này. Họ cho rằng người đàn ông mà Jane nhìn thấy lúc 21 giờ 15 phút và người đàn ông mà gia đình Smith nhìn thấy lúc 21 giờ 55 phút rất có thể là cùng một người, bởi vì họ miêu tả cách ăn mặc của hai người rất giống nhau. Trong cuốn sách Madeleine, Kate cũng cố gắng liên hệ hai người này với nhau.

Tuy nhiên, lời khai của hai bên cũng có sự khác biệt rõ rệt, chẳng hạn như Jane nhìn thấy người đàn ông đi từ phía bãi biển vào, còn gia đình Smith, hơn 40 phút sau họ nhìn thấy người đàn ông đi về phía bờ biển (chẳng lẽ ban đầu người này mang cô bé về nhà, phát hiện cô bé đã chết lại mang ra bờ biển vứt xác?). Người đàn ông mà Jane miêu tả có tóc đen, khá dài, nhưng nhà Smith nói nhìn thấy một người đàn ông da trắng tóc ngắn.

Sau đó, vợ chồng McCann thuê thám tử Mỹ đến nhà Smith nói chuyện, và vẽ một bức tranh dựa trên lời khai của họ. Quả thực nhân vật trong tranh hơi giống Gerry.

Như vậy, người mà ông Smith nhìn thấy có khả năng là Gerry không? Theo suy luận của Goncalo, 21 giờ 5 phút, Gerry trở lại căn hộ 5A. Đến 21 giờ 55 phút, Gerry bế Madeleine đã tử vong đi về phía bờ biển và bị nhìn thấy. Cộng thêm thời gian giấu xác và quay về, anh ta rời khỏi bàn ít nhất 1 tiếng đồng hồ, lúc trở lại nhà hàng sớm nhất cũng là 22 giờ 5 phút.

21:05

21:30

21:55

22:00

22:05

Gerry rời bàn

Matthew đến căn hộ 5A

Gia đình Smith nhìn thấy người đàn ông bế một đứa bé

Kate vể căn hộ 5A

Giả sử gần 22 giờ, gia đình Smith nhìn thấy Gerry đi về phía bờ biển ở chỗ cách nhà hàng 300m, điều này có nghĩa anh ta cần ít nhất 10 phút, đến 22 giờ 5 phút mới có thể trở lại bàn ăn. Vậy thì lúc 21 giờ 30 phút, Matthew về căn hộ 5A xem bọn trẻ thay cho Kate và lúc 22 giờ, Kate đích thân về căn hộ 5A, lẽ ra Gerry vẫn chưa quay về bàn. Thậm chí lúc Kate chạy về nhà hàng thông báo cho mọi người, Gerry có thể cũng chưa trở lại đó. Như vậy chẳng khác nào hoàn toàn lật đổ lời khai của cả 9 người.

Căn cứ vào lời khai của nhóm 9 người, 21 giờ 5 phút, sau khi về căn hộ 5A kiểm tra bọn trẻ, Gerry gặp một nhà sản xuất phim người Anh, sau khi hai người đứng lại trên đường trò chuyện một lát, Gerry trở về nhà hàng và không rời khỏi đó nữa. Matthew cũng nói khi Kate chạy về thông báo tin dữ, những người khác đều có mặt. Nếu người mà gia đình Smith nhìn thấy là Gerry thì cả 9 người đều nói dối, họ giúp Gerry làm giả bằng chứng ngoại phạm.

Ngoài ra, các thực khách và nhân viên nhà hàng cũng trùng hợp không có bất kì ai để ý đến hành tung của Gerry. Vì thế, tôi lại đi tìm lời khai của nhân viên phục vụ hoặc thực khách có mặt ở nhà hàng vào đêm đó, xem co người nào nhìn thấy điều khác với lời khai của nhóm 9 người hay không. Hiện nay, tôi chỉ tìm được lời khai của nhân viên phục vụ Jose Baptist 45 tuổi. Đêm đó, chính ông ta phục vụ bàn ăn của nhóm người đó. Trong một số bài báo, ông ta có lời ủng hộ Goncalo. Tuy nhiên, ông ta chứng thực trong 4 buổi tối trước đó, các phụ huynh nam cứ 20 phút lại thay phiên nhau trở về xem con cái, bởi vì mỗi lần ông ta mang đồ ăn lên, bàn luôn thiếu một người. Đêm xảy ra vụ án, ông ta chỉ nhớ Kate rời khỏi bàn về xem con, còn những chuyện khác không nhớ rõ.

Ông ta nghi ngờ cha mẹ Madeleine chủ yếu vì ông ta chú ý tới mấy ngày trước người chạy về xem căn hộ 5A luôn là Gerry, chỉ có lần phát hiện Madeleine mất tích là Kate về xem. Vậy khả năng cả nhóm 9 người thông cung, sẵn sàng đối mặt với rủi ro bị thực khách khác hoặc nhân viên nhà hàng vạch trần lớn bao nhiêu?

Hiện tại, tôi không thấy giữa họ có quan hệ lợi ích chặt chẽ nào. Tôi cho rằng khả năng làm cho nhiều người (đa số là bác sĩ) bán rẻ lương tri, lừa gạt cảnh sát và công chúng, mà bao năm nay không tiết lộ bí mật, là cực thấp.

Có độc giả nhắn tin cho tôi, nói rằng thấy có bài viết nhóm 9 người là câu lạc bộ trao đổi vợ chồng nên mới bao che cho nhau. Nhưng tôi tìm kiếm rất nhiều thông tin, xem bao nhiêu trang mạng đăng bài nghi ngờ vợ chồng McCann nhưng vẫn chưa tìm được thông tin này. Tôi cho rằng đây có thể là cư dân mạng nước ngoài tung tin đồn. Không có bất cứ bằng chứng nào cho thấy giữa những người đó tồn tại loại quan hệ này. Nếu là chuyến du lịch hoán đổi vợ chồng thì không nên đưa con cái và mẹ vợ đi cùng.

Có hai đơn vị truyền thông ám chỉ 7 người bạn của vợ chồng McCann hỗ trợ họ che giấu chân tướng. Sau đó, 7 người này khởi kiện khiến hai đơn vị truyền thông phải đăng bài xin lỗi và bồi thường 375.000 Bảng Anh. Họ đã quyên hết tiền bồi thường cho quỹ tìm kiếm Madeleine.

Gia đình Smith không thể nhớ nhầm thời gian (bởi vì các hoạt động khác vào đêm đó đều có hóa đơn chứng thực), vậy thì người đàn ông mà họ nhìn thấy khả năng cao không phải Gerry mà là thủ phạm của vụ án này, hoặc cũng có thể là người không liên quan. 22 giờ, khu vực ven biển đã là đêm, vùng này thiếu đèn đường nên ánh sáng tù mù, chưa chắc họ đã nhìn rõ tướng mạo của người đàn ông vội vã đi qua. Do sự dẫn dắt của truyền thông, khi nhớ lại nhầm lẫn ngoại hình, cử chỉ của người lạ chỉ gặp một lần là chuyện rất thường gặp. Chẳng hạn như trong bộ phim tài liệu Making a murderer (Tạo ra kẻ giết người), nạn nhân nữ được cảnh sát dẫn dắt, nhận nhầm người đã xâm hại tình dục mình.

Khoảng 22 giờ hôm đó, rất có thể Gerry đúng là đang ngồi trong nhà hàng, còn người mà gia đình Smith nhìn thấy là người khác. Mặc dù điều này không thể chứng minh Gerry trong sạch nhưng có thể chứng minh giả thiết của Goncalo có sơ hở rất lớn.

Cửa sổ mở

Kate nói khi mình về lúc 22 giờ thì phát hiện cửa sổ trong phòng bọn trẻ đang mở, cửa cuốn bị kéo lên, Madeleine không ở trên giường. Trong thời gian ở đó, cô chưa từng mở cửa sổ này, và cô cũng không rõ nó có chốt hay không. Vì vậy, cô cho rằng có người cạy cửa sổ để vào phòng và bế Madeleine ra ngoài theo lối này. Sau khi cảnh sát Bồ Đào Nha nói với cô cửa sổ không có dấu vết leo trèo, cô mới nói cửa ban công không khóa, cũng có thể kẻ bắt cóc mang Madeleine đi qua cửa ban công. Vậy cửa sổ không có dấu vết trèo thật sao? Là kẻ bắt cóc hay Kate mở cửa sổ?

Căn cứ vào lời khai của Matthew, ngày 4 tháng 5, 21 giờ 30 phút, lúc thay Kate đến xem căn hộ 5A, anh ta phát hiện ánh sáng trong phòng đủ để anh ta thấy rõ cặp song sinh ngủ ở trên giường nhỏ. Nhưng trong phòng không hề có nguồn sáng. Anh ta hồi tưởng có thể khi đó cửa cuốn cửa sổ đã được kéo lên, nếu không thì không thể sáng như vậy. Nhưng anh ta không nhớ cửa sổ có mở hay không. Về lí thuyết, cửa cuốn của cửa sổ chỉ có thể kéo lên từ trong phòng ngủ.

Truyền thông Anh nói cửa sổ đã bị cạy hỏng, còn truyền thông Bồ Đào Nha nói cửa sổ không bị hỏng.

Tôi xem rất nhiều hình ảnh, video hiện trường nhưng vẫn chưa phát hiện dấu vết bị cạy, bị hỏng bên ngoài cửa sổ. Trong một số video khám nghiệm hiện trường, tôi phát hiện cửa sổ căn hộ 5A không cần cạy vẫn có thể mở từ bên ngoài (giống như cửa chớp bằng nhựa). Vì vậy cho dù không có hư hỏng nhưng vẫn có thể chứng minh có người mở cửa sổ từ bên ngoài phòng ngủ.

Có người làm thí nghiệm, nếu kẻ bắt cóc cố gắng mở cửa sổ từ bên ngoài thì không thể mở một phần bởi chỉ cần buông tay cửa cuốn sẽ rơi xuống. Cho nên lúc chui vào, hắn phải dùng một tay nâng và giữ cánh cửa. Sau khi vào phòng ngủ, hắn có thể dùng sợi dây bên trong kéo cửa cuốn lên, không cho nó rơi xuống.

Cửa sổ này cách mặt đất 1m, rất hẹp. Phía sau cửa cuốn là cửa kính trượt, chỉ mở được một nửa, rộng khoảng 46cm. Một người đàn ông châu Âu trưởng thành vóc dáng bình thường phải nghiêng người mới có thể miễn cưỡng lách vào, trong quá trình này còn phải nâng cửa cuốn trên đầu nên việc này cực kì khó khăn. Huống chi hắn còn phải bế một em bé 4 tuổi chui ra ngoài qua lối cửa sổ.

Vì thế, tôi tìm hiểu nhiều manh mối hơn về cửa sổ này. Chứng cứ đáng tin như sau: Bên trong lớp cửa kính, cảnh sát chi tìm được dấu tay ngón trỏ và ngón giữa tay trái của Kate.

Goncalo nói rằng dấu tay này cho thấy động tác của Kate là mở cửa sổ, cho nên cửa sổ là tự cô mở. Nhưng Kate phản biện mình không hề mở cửa sổ, có thể cô đặt tay ở đó để nhìn ra bên ngoài.

Bởi vì dấu tay khi mở hoặc đóng cửa sổ không khác nhau nhiều nên tôi không biết vì sao cảnh sát Bồ Đào Nha (hoặc nói là Goncalo) lại tự tin nhận định Kate mở cửa sổ như vậy.

Mặc dù cảnh sát Bồ Đào Nha nói họ không phát hiện dấu vân tay ở bên ngoài cửa cuốn cửa sổ nhưng điều này không khớp với ảnh chụp hiện trường. Có chuyên gia điều tra hình sự phát hiện trong bức ảnh thu thập dấu vân tay chụp ở hiện trường, trên cửa cuốn rõ ràng để lại ít nhất 2 dấu vân tay, thoạt nhìn là vân tay ngón cái. Người này cho rằng khoảng cánh giữa 2 dấu này cho thấy tay được đặt ở rìa phần đáy cửa cuốn, đang nâng của lên hoặc hạ xuống.

Tôi cho rằng chỉ khi người đứng ngoài cửa sổ mới có thể đặt bốn ngón ở trong, ngón cái ở ngoài cánh cửa. Nếu người ở bên trong thì chỉ cần kéo dây là được.

Mấy dấu vân tay này rất quan trọng, chúng chứng minh quả thật có người mở cửa cuốn lên từ bên ngoài, có lợi cho việc chứng minh có người từng đột nhập vào phòng.

Cảnh sát Bồ Đào Nha chưa bao giờ đề cập đến các dấu vân tay này. Trong một cuộc phỏng vấn, Goncalo vô tình tiết lộ một viên cảnh sát sơ ý để lại dấu vân tay trên cửa cuốn cửa sổ. Dấu tay mà Goncalo nói có phải là mấy dấu vân tay này không? Tôi không thể xác định được.

Hiện nay tôi không đọc được bài báo nào nói cảnh sát phát hiện dấu chân hay dấu giày.

Vậy kẻ bắt cóc làm thế nào mà không để lại dấu chân trên giường gần cửa sổ, trên bệ cửa sổ khi trèo ra ngoài?

Nói một cách tổng quát, những bằng chứng này không hề giống như Goncalo đã nói, có thể loại trừ khả năng có người xông vào phòng.

Có điều kẻ bắt cóc rất khó để bế Madeleine ra ngoài qua lối cửa sổ. Cửa sổ và cửa trước rất gần nhau, đều dẫn ra cùng một hành lang. Hắn có cần thiết phải tránh đi cửa trước, nhất định phải chọn cách khó hơn là bế trẻ con chui qua cửa sổ không?

Image

Suy luận một: Kẻ bắt cóc không chỉ có một người

Lúc tên số 1 chui qua cửa sổ, tên số 2 giúp hắn nâng cửa cuốn lên. Số 1 chuyển Madeleine đang ngủ cho số 2 chờ ở ngoài cửa sổ, sau đó hắn tự chui ra ngoài hoặc đi ra qua cửa trước.

Suy luận này đồng nghĩa với vụ án có kế hoạch của một nhóm tội phạm.

[1]: Bọn chúng rất hiểu kết cấu căn nhà.

[2]: Chúng tin chắc thời điểm đó trong nhà không có người lớn.

[3]: Chúng tin chắc bọn trẻ vẫn đang ngủ say.

Có thể chúng còn có người canh chừng. Nếu không, với tiếng ồn khi nâng cửa cuốn và bế Madeleine đưa qua, sao chúng có thể đảm bảo cô bé sẽ không tỉnh và kêu khóc khiến người đi đường chú ý? (Vấn đề Madeleine ngủ say sẽ được thảo luận bên dưới).

Suy luận thứ hai: Kate và Gerry tạo hiện trường giả

Sau khi phát hiện Madeleine chết, họ xử lí thi thể. 22 giờ, Kate trở lại phòng khi Madeleine đã không còn ở đó, mở cửa sổ từ bên trong, kéo cửa cuốn lên, sau đó chạy ra kêu cứu, nói cửa sổ bị người khác mở từ bên ngoài. Giả sử tình cảnh là như vậy thì dấu vân tay ngón cái ngoài cửa cuốn chỉ có thể giải thích là cảnh sát sơ ý để lại.

Nhưng tôi cho rằng nếu làm giả hiện trường thì hai bác sĩ với chỉ số thông minh cao sẽ suy nghĩ lời giải thích thế nào về việc “kẻ bắt cóc” không để lại dấu vân tay và dấu chân.

Suy luận ba: Giả thiết của tôi

22 giờ, Kate phát hiện Madeleine biến mất, nhưng khi đó cửa sổ đang đóng, điều này có nghĩa kẻ bắt cóc có thể vào và ra qua lối cửa sau.

Là người có chức vị danh giá, suy nghĩ đầu tiên của Kate có lẽ là: Một khi việc này bị phanh phui thì mọi người nhất định sẽ chỉ trích cô và chồng không khóa cửa sau, để ba đứa con ở nhà mà không có người lớn, dẫn đến việc Madeleine đi lạc hoặc bị bắt cóc. Tại Anh, cha mẹ để con ở nhà một mình có thể bị truy tố, thậm chí bị tước quyền nuôi dưỡng. Cho nên trong lúc vội vàng, cô quyết định mở cửa sổ, có thể nói rằng kẻ bắt cóc cạy cửa chui vào. Vì là quyết định trong lúc bối rối nên cô không thể suy nghĩ chu toàn.

Đây cũng là lí do ban đầu Gerry khai lúc 22 giờ 5 phút, mình đi vào phòng ngủ từ cửa trước. Đến khi cảnh sát nói không phát hiện dấu vết người lạ đột nhập, anh ta mới thừa nhận là mình ra vào qua cửa sau.

Tuy nhiên, vợ chồng họ chỉ cần khăng khăng kẻ bắt cóc chui vào qua cửa sổ, ít nhất có thể chứng minh việc Madeleine mất tích và hành vi không khóa cửa sau không có quan hệ nhân quả với nhau, như thế sẽ ít bị chỉ trích hơn.

Nếu sự thực là vậy thì dấu vân tay ngón cái bên ngoài cửa sổ chỉ có thể giải thích là cảnh sát sơ ý để lại.

Tóm lại, tình trạng của cửa sổ có thể phù hợp với cả 3 giả thiết.

A. Vụ bắt cóc có kể hoạch.

B. Sau khi Madeleine chết trong nhà, Kate tạo hiện trường giả.

C. Sau khi Madeleine bị kẻ bắt cóc mang đi qua cửa sau, để tránh sơ suất của hai vợ chồng bị công chúng chỉ trích, Kate làm giả hiện trường kẻ bắt cóc ra vào qua cửa sổ.

4. Biểu hiện của Kate vào đêm hôm đó

Đêm đó, sau khi Kate “phát hiện” cửa sổ mở và con gái mất tích, cô không gọi điện thoại cho chồng, cũng không đứng trên ban công gọi về phía nhà hàng (chỉ cách 50m nên có thể nghe thấy được) mà để cặp song sinh ở nhà một mình, cửa sổ mở toang, chạy bộ về nhà hàng để thông báo. Mọi người đặt nghi vấn: Nếu Kate thật sự cho rằng kẻ bắt cóc mang Madeleine qua lối cửa sổ thì sao cô lại để cặp song sinh trong phòng ngủ mở cửa sổ? Ngộ nhỡ kẻ bắt cóc quay lại thì sao? Vì sao cô không đóng cửa sổ rồi hẵng đi? Hơn nữa, đêm đó nhiệt độ rất thấp. (Đây là 1 trong 49 câu hỏi mà cảnh sát hỏi Kate khi xếp cô vào diện tình nghi nhưng kate từ chối trả lời).

Vì sao Kate không gọi điện? Bởi vì đêm đó Gerry không mang điện thoại bên người. Sau đó, nhóm 9 người khi mỗi lần đến nhà hàng, họ đều không mang điện thoại di động. Điều này có thể giải thích vì sao Gerry không dùng điện thoại di động của mình báo cảnh sát mà nhở Matthew đi tìm nhân viên.

Còn vì sao Kate không đóng cửa sổ đã rời khỏi phòng có rất nhiều cách giải thích.

[1]: Madeleine bị bắt cóc, khi đó Kate quá bàng hoàng và sợ hãi nên không suy nghĩ được nhiều.

[2]: Madeleine bị bắt cóc, Kate rất có ý thức bảo vệ hiện trường.

[3]: Kate tạo hiện trường giả, hi vọng sau đó có người hỗ trợ làm chứng: Khi con mình mất tích, cửa sổ đang mở.

5. Hàng xóm phát hiện cốp xe mở

Ngày 3 tháng 7 năm 2007, 2 tháng sau sau khi xảy ra vụ án, vợ chồng McCann chuyển từ căn hộ 4G thuộc khu nhà Waterside Village đến biệt thự ở con phố khác.

Hàng xóm mới của họ là một nữ thảm phán. Vợ chồng McCann đậu chiếc xe mà họ thuê trong ngõ, ngày nào nữ thẩm phán cũng đi qua.

Trong phim tài liệu Chân tướng của lời nói dối , nữ thẩm phán không lộ mặt, chỉ tiết lộ: Có một dạo bà đi qua, phát hiện xe nhà McCann luôn đậu ở đó, không có người nhưng cốp xe lại mở rộng. Vì vậy, bộ phim tài liệu ám chỉ vợ chồng McCann từng chở thi thể bằng chiếc xe đó, họ mở cốp xe là để bay bớt mùi.

Vợ chồng McCann từng nói họ lái xe này đi mua thực phẩm, có lần họ mua thịt bò, vì thời tiết nóng, trên đường về thịt bị rã đông khiến máu loãng chảy ra cốp xe.

6. Em bé ngủ say

Trong phim tài liệu Vụ mất tích của Madeleine trên Netflix, Goncalo cung cấp một thông tin: Đêm xảy ra vụ án, cặp song sinh vẫn luôn ngủ say. Sau khi phát hiện Madeleine mất tích, rất nhiều người đi vào phòng ngủ ở căn hộ 5A. Có người khóc lóc, có người nói chuyện ầm ĩ, nhưng bất kể khi đó xung quanh ầm ĩ thế nào thì trong mấy tiếng đồng hồ, hai đứa trẻ vẫn ngủ say, thậm chí còn ngáy. Cho dù sau đó được bế lên căn hộ ở tầng trên, trên đường hai đứa cũng không tỉnh. Ông ta ta còn phát hiện Kate thỉnh thoảng lại kiểm tra hơi thở của cặp song sinh, tỏ ra rất lo lắng. Vì vậy, ông ta nghi ngờ có thể vợ chồng cô đã cho các con uống thuốc ngủ để có thể đi tụ tập với bạn bè (“Vì sao em bé không tỉnh? Cô có cho bọn trẻ uống thuốc không?” Đây cũng là 1 trong 49 câu hỏi thẩm vấn của cảnh sát nhưng Kate cũng từ chối trả lời. Thực tế, cô gần như từ chối trả lời cả 49 câu).

Cha của Kate là Brian từng trả lời phỏng vấn của truyền thông Anh. Ông nói có thể nói có thể Kate cho Madeleine uống Calpol để cô bé ngủ, nhưng Kate sẽ không làm hại con mình. Các phỏng đoán đều làm người ta giận dữ.

Gerry và Kate từng làm khách mời cho một chương trình truyền hình. Khi MC hỏi Gerry: “Anh chị có cho con uống thuốc để chúng ngủ không?”, anh ta gãi tai, tỏ ra hơi khó chịu, sau đó tức giận đứng dậy, lẩm bẩm gì đó rồi đi tới tắt máy quay (Chương trình này có video gốc trên mạng, tôi không biết nên giải thích anh ta tức giận hay hoảng loạn).

Vườn Hoa Mạc Dượt:

Calpol là một loại thuốc hạ sốt dành cho trẻ em phổ biến ở Anh. Thuốc này làm cho người dùng buồn ngủ. Sử dụng Calpol quá liều có thể gây ra tác dụng phụ là tổn thương gan, nhưng nếu dẫn đến tử vong thì nhất định là dùng quá liều cực nhiều. Chỉ để con ngủ có cần dùng liều lớn như vậy không? Huống hồ cha mẹ đều là bác sĩ. Đương nhiên họ cũng có thể dùng dược phẩm khác. Xét theo lời của cha Kate và biểu hiện của cặp sinh đôi vào đêm đó, tôi cho rằng Kate cực kì có khả năng đã cho bọn trẻ uống một ít thuốc như Calpol để ba đứa ngủ say.

Tôi đã đọc toàn bộ lời khai của nhóm 9 người, qua đó được biết vợ chồng McCann cực kì mệt mỏi khi phải chăm 3 đứa con (các gia đình khác chỉ có 1 đến 2 con), họ đã bỏ lỡ nhiều hoạt động tập thể, chẳng hạn như buổi sáng hàng ngày, các cặp vợ chồng khác đều dẫn con đến nhà hàng ăn sáng, nhưng gia đình McCann lại dùng bữa ngay tại nhà trọ. Bữa tối là hoạt động duy nhất mà ngày nào họ cũng nhất định phải tham dự. Nếu họ không thể làm cho các con ngủ trước 20 giờ 30 phút thì ngay cả hoạt động này cũng rất khó có thời gian tham gia.

Hơn nữa, có người suy đoán Madeleine có thể gặp vấn đề về giấc ngủ. Quả thật một số em bé thường gặp ác mộng, la hét vào ban đêm. Vì sao có suy đoán như vậy? Bởi vì căn cứ vào ảnh chụp trong căn hộ 5A. Trong phòng ngủ chính của vợ chồng McCann, hai chiếc giường đơn được đẩy vào sát nhau, tạo thành giường đôi, không gian giữa giường và tủ quần áo rất rộng. Vì vậy có người cho rằng chỗ này là để kê hai chiếc giường gấp cho cặp song sinh. Có mấy buổi tối chúng ngủ cùng bố mẹ.

Vì sao cha mẹ và hai đứa con sinh đôi ngủ cùng nhau, để Madeleine ngủ một mình? Rất có thể là vì hai đêm đầu tiên họ đến đây, nửa đêm Madeleine la hét khiến cặp sinh đôi tỉnh lại và quấy khóc làm cả nhà mất ngủ.

Như vậy, cực kì có khả năng vợ chồng McCann cho cặp song sinh và Madeleine uống một lượng thuốc ngủ nhất định để cả ba đứa trẻ đều có thể ngủ say.

Giả sử họ cho con uống thuốc thật, mặc dù không dùng quá liều đến mức tử vong nhưng chính vì các con ngủ quá say nên kẻ bắt cóc mới có cơ hội gây án.

Cũng chính vì con ngủ quá say nên mới có cảnh tượng mà hai nhóm nhân chứng nhìn thấy: Một người đàn ông bế trẻ con mặc áo ngủ đi ngoài trời rét lạnh, đứa trẻ không khóc không quấy, vẫn ngủ say sưa.

Có thể Kate và Gerry cũng ý thức được điều này nên không dám thừa nhận chuyện mình cho con uống thuốc.

7. Vì sao không trả lời 48 câu hỏi?

Khi kate bị cảnh sát Bồ Đào Nha xếp vào diện tình nghi, họ dẫn một mình cô về đồn, thẩm vấn suốt 11 tiếng đồng hồ. Có thể họ cho rằng nhìn cô tương đối yếu ớt, dễ trở thành đột phá khẩu. Nhưng họ hỏi 49 câu hỏi, cô chỉ trả lười 1 câu, những câu khác đều từ chối trả lời.

49 câu hỏi này được công khai trên mạng, tôi cho rằng chúng rất có giá trị. Vậy vì sao Kate không trả lời? Một cựu công tố viên Mỹ nghi ngờ: “Tôi không thể hiểu được. Cô ấy thuê công ty quan hệ công chúng, thuê luật sư bào chữa tốt nhất nhưng sao lại từ chối trả lời câu hỏi?”

Kate giải thích rằng cảnh sát sai lầm khi tốn thời gian với cô, đây là đang lãng phí thời gian vốn nên dùng để tìm Madeleine.

Sau khi đọc nhật kí của cô ấy, tôi cho rằng giữa vợ chồng McCann và cảnh sát Bồ Đào Nha đã hình thành thế đối địch từ rất sớm.

Từ sau ngày con gái mất tích, họ đã rất bất mãn với cách làm việc của cảnh sát, cho rằng cảnh sát không đủ chuyên nghiệp, không đủ nghiêm túc. Không những thế, truyền thông Anh phê phán cảnh sát Bồ Đào Nha. Cảnh sát Bồ Đào Nha cũng tỏ thái độ địch ý với vợ chồng McCann và truyền thông Anh. Tóm lại, quan hệ giữa hai bên ngày càng xấu đi. Đến khi cảnh sát xếp họ vào diện tình nghi, quan hệ đó trở thành đối lập công khai.

Trong 48 câu hỏi này, kì thực rất nhiều câu cô ấy đã trả lời, rất phối hợp với cảnh sát trong giai đoạn đầu của cuộc điều tra, thí dụ như vào đêm Madeleine mất tích, cô ấy đã lục soát những chỗ nào trong phòng.

Kate từ chối trả lời có thể giải thích là chột dạ, hoặc cô cho rằng cảnh sát Bồ Đào Nha vô dụng và có ác ý. Cô ấy từ chối trả lời để thể hiện sự kháng nghị và bảo vệ chính mình, không để cảnh sát bày mưu.

8. David khả nghi?

Tôi đã đọc tất cả lời khai của nhóm 9 người, trong đó có người bị hỏi nhiều lần, thí dụ như Matthew thay Kate về xem bọn trẻ lúc 21 giờ 30 phút. Tuyến thời gian của họ mặc dù có chỗ không khớp nhưng tôi cho rằng cái này không có vấn đề gì quá lớn. Nếu trong nhóm 9 người có ai khả nghi nhất thì người đó nhất định là David. Lí do chủ yếu là lời khai của một cặp vợ chồng người Anh.

David là một nghiên cứu viên y học cao cấp, là người tổ chức kì nghỉ này, kế hoạch cũng là anh ta đặt giúp mọi người. 3cặp vợ chồng còn lại đều là bạn của anh ta. Trong chuyến đi lần này, nhà David có 5 người gồm David, vợ Fiona, hai đứa con và mẹ của Fiona. David tự mang theo một chiếc camera cảm ứng âm thanh, hơi giống camera giám sát trong nhà hiện nay. Nếu bọn trẻ tỉnh dậy và quấy khóc, anh ta ở nhà hàng sẽ nghe thấy, vì vậy nhà họ không cần chạy về xem xét tình hình các con.

David đột nhiên bị cho rằng không bình thường là vào ngày thứ 13 sau khi xảy ra vụ án. Vợ chồng Gaspa đang ở Anh bất ngờ tìm đến cảnh sát địa phương Anh để cung cấp thông tin.

Vợ chồng Gaspa cũng đều là bác sĩ, quen biết gia đình McCann, và thông qua họ biết đến nhà David. Họ đã từng cùng tham gia chuyến du lịch Tây Ban Nha do David tổ chức, lịch trình rất giống ở Paia da Luz, cũng là nhiều gia đình đưa các con đi theo.

Sau khi xem tin tức Madeleine mất tích, vợ Gaspa là Catherine nhớ lại một sự việc. Trong một đêm du lịch ở Tây Ban Nha, lúc mọi người đang uống rượu tán gẫu ở bên ngoại, Catherine ngồi giữa David và Gerry, nghe thấy họ đang nói chuyện về Madeleine. Đột nhiên David làm một động tác khiến cô giật mình kinh ngạc. Cô miêu tả động tác đó thế này: Anh ta mút ngón trỏ của mình, làm cho ngón tay chui ra chui vào trong miệng, ngón trỏ tay kia vè vòng tròn quanh đầu vú của mình và nói: “She would do this” (Nó sẽ làm thế này). Catherine cho rằng “nó” ở đây là chỉ Madeleine. Mặc dù không nghe thấy ngữ cảnh trước khi David nói câu này nhưng cô cho rằng anh ta đang làm động tác đồi trụy bằng cách thức và biểu cảm của một kẻ quấy rối tình dục.

Gaspa làm chứng, nói mình cũng nhìn thấy David làm động tác đó và cũng cho rằng động tác này mang tính tình dục. Nhưng anh ta không nghe thấy cuộc đối thoại nên không biết David có đang nói đến Madeleine hay không.

Khi đó, Gerry nghe thấy câu này nhưng không có phản ứng, chỉ im lặng một lát rồi chuyển chủ đề.

Catherine khai cũng trong chuyến du lịch đó, một lần nói chuyện khác, David lại làm động tác hệt như vậy, nhưng khi đó nói về con gái của David, cô bé bằng tuổi Madeleine. Vì thế, Catherine cảm thấy rất không thoải mái, nghi ngờ David làm gì bọn trẻ. Các phụ huynh thay phiên phụ trách tắm cho tất cả các con. Khi một mình David tắm cho đám nhỏ, Catherine không yên tâm nên đứng bên ngoài phòng tắm nghe lén.

Cô nói với cảnh sát thông tin này hiển nhiên là lo lắng David có liên quan đến việc Madeleine mất tích.

Cư dân mạng có nhiều ý kiến với thông tin mà Catherine cung cấp. Có người cho rằng có thể David trêu đùa trẻ con nên Gerry nghe xong không có phản ứng, nhưng động tác này bị Catherine hiểu lầm. Có người lại cho rằng David là kẻ ấu dâm.

Tranh cãi thứ hai về David là lúc trả lời thẩm vấn. Khi được hỏi Madeleine là cô bé thế nào, anh ta nói: “She was beautiful” nhưng lập tức sửa lại: “She is beautiful”. Trên mạng có đoạn video này. Có cư dân mạng cho rằng David dùng thì quá khứ nghĩa là anh ta biết Madeleine đã chết. Đánh giá theo góc độ khác, có thể câu này nghĩa là David “tin rằng” Madeleine đã chết. Sau khi tìm kiếm nhiều ngày không có kết quả, có lẽ David và những người khác trong nhóm nghĩ rằng Madeleine đã gặp phải bất trắc, chỉ là chuyện này quá đau lòng, không tiện nói rõ mà thôi. Còn việc anh ta sơ ý dùng thì quá khứ chỉ tiết lộ suy nghĩ của anh ta chứ không có nghĩa anh ta biết Madeleine đã xảy ra chuyện gì.

Tranh cãi thứ ba về David là lời khai của anh ta. David khai 18 giờ 30 phút hôm xảy ra vụ án, anh ta đã đến căn hộ 5A, nhìn thấy Madeleine và cặp song sinh. Nếu điều này là thật thì ngoài gia đình McCann, anh ta là người cuối cùng gặp Madeleine, có thể chứng thực khi đó cô bé còn sống.

Goncalo và cảnh sát Bồ Đào Nha cho rằng lời khai của David, Gerry và Kate mâu thuẫn với nhau. Hôm đó, David không hề đến căn hộ 5A, cũng không hề nhìn thấy ba đứa trẻ.

Vậy lời khai của họ có phải mâu thuẫn với nhau thật hay không?

Được biết buổi chiều ngày 3 tháng 5, 7 người trong nhóm 9 người đến một phòng ăn để ăn kem, uống trà. Còn Kate và Gerry không biết vì sao không tham gia hoạt động này (theo lời khai của họ thì khi đó Kate và Gerry đang bơi và đánh tennis).

17 giờ 50 phút, vợ chồng Kate đón các con từ nhà trẻ về.

18 giờ, Gerry đến sân tennis. 18 giờ 13 phút, cánh đàn ông trong số 7 người rời khỏi phòng ăn, còn hội phụ nữ 15 phút sau mới về. Camera tại phòng ăn đã xác minh thông tin này.

David khai: “Tôi trở lại câu lạc bộ hải dương, nhìn thấy Gerry trên sân tennis, xem xem anh ta đang làm gì, và quyết định chúng tôi (David và Russell) phải về đánh tennis. Gerry nhờ tôi quay về xem tình hình chỗ Kate có vấn đề gì không. Tôi không nhớ rốt cuộc vì sao anh ta bảo tôi làm như vậy. Có thể anh t muốn đánh tennis thêm một lát”.

David khai 18 giờ 30 phút, anh ta tới căn hộ 5A. Khi đó, cửa sau ban công không khóa, anh ta đi vào từ cửa sau.

Kate khai lúc David đi vào, ba đứa trẻ đang ăn bích quy, đọc sách, cô mới tắm xong, đang lau tóc thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô đi ra, nhìn thấy David đã đi vào từ cửa trượt.

David nói anh ta nhìn thấy ba đứa trẻ đều đã mặc áo ngủ , có vẻ rất vui, tất cả đều rất ổn. Anh ta khẳng định mình nhìn thấy Madeleine cũng ở đó.

Kate nói khi đó chồng cô nhờ David sang giúp cô dẫn các con đến trung tâm giải trí. Mặc dù kế hoạch là vậy nhưng Kate bảo mình không định đi nữa.

David nói một câu: “Bây giờ đã cho chúng nó ngủ thì có sớm quá không?”. Kate trả lời: “Bọn nó chơi cả ngày, mệt lắm rồi”.

Kate khai David chỉ ở đó 30 giây rồi rời đi. Trong khi đó, David khai mình ở đó 3 đến 5 phút.

Khác biệt về thời gian mà hai người miêu tả không nhiều.

Gerry khai David ở căn hộ 5A 30 phút.

Tôi cho rằng thời gian mà Gerry nói là từ lúc David rời khỏi sân tennis đến khi trở lại đó. Trên thực tế, sau khi đến căn hộ 5A vài phút, David về nhà trọ của mình làm việc khác. Cho nên Gerry không hề biết David thật sự ở nhà mình bao lâu.

David nói anh ta về sân tennis, đánh với Matthew, Russell, Gerry và Dann (huấn luyện viên). Gerry chỉ đánh một lát rồi về, để 4 người bọn họ ở đó (có thể vì sau khi nghe nói Kate không dẫn con đến trung tâm giải trí, Gerry quyết định về căn hộ của mình).

Tóm lại, tôi cho rằng lời khai của 3 người này không có quá nhiều mâu thuẫn, không thể là căn cứ để phủ định hôm đó David đã đến căn hộ 5A.

Nói một cách nghiêm túc, nếu lời khai của Catherine khiến nhân chứng David mất độ tin cậy thì quả thật không có cách nào chứng thực 18 giờ 30 phút hôm đó, anh ta đã nhìn thấy Madeleine.

Vậy thì có phải như một số người đã nói, thực ra Madeleine đã qua đời trước ngày 3 tháng 5 nên vợ chồng McCann có đủ thời gian giấu và phi tang cái xác hay không?

Suy đoán này chủ yếu do bức ảnh cuối cùng của Madeleine khi còn sống bị nghi là làm giả…

Phần ba: Phỏng đoán

1. Điểm đáng ngờ của cha mẹ

Tuyến thời gian sau khi xảy ra vụ án như sau:

Ngày 3 tháng 5, vợ chồng McCann báo cảnh sát, nói Madeleine mất tích.

Ngày 4 tháng 5, vợ chồng McCann chuyển từ căn hộ 5A sang căn hộ 4G. 5A và 4G đều nằm trong khu nhà Waterside Village.

Khoảng ngày 3 tháng 6, căn hộ 5A bị niêm phong một tháng lại được cho thuê.

Ngày 2 đến ngày 3 tháng 7, vợ chồng McCann chuyển từ căn hộ 4G sang biệt thự ở con phố khác.

Ngày 31 tháng 7, thám tử người Anh Martin Grime dẫn chó đánh hơi vào căn hộ 5A, “phát hiện” vết máu và mùi thi thể. Căn hộ 5A một lần nữa được coi là hiện trường phạm tội và bị niêm phong.

Ngày 2 tháng 8, Martin Grime dẫn chó đánh hơi đến biệt thự, chó tìm mùi máu không có phát hiện, chó tìm xác phát hiện một số đồ vật.

Ngày 6 tháng 8, Martin Grime dẫn chó đánh hơi xem xét chiếc xe mà vợ chồng McCann thuê, “phát hiện” vết máu và mùi thi thể trên xe. Mẫu xét nghiệm được đưa đến trung tâm dịch vụ khoa học của tòa án.

Ngày 7 tháng 9, vợ chồng McCann chính thức bị cảnh sát liệt vào danh sách đối tượng tình nghi.

Ngày 9 tháng 9, cả nhà McCann rời khỏi Bồ Đào Nha, trở về Anh.

Hành động và thái độ của vợ chồng McCann không phải chỉ có một cách giải thích. Theo những lời khai của bạn bè, đồng nghiệp với McCann và người ở nhà thời mà tôi đọc được, nhóm 9 người cùng đi nghỉ không hề có ai từng nghi ngờ nhân phẩm, cách thức nuôi dạy con cái của họ hoặc cho rằng biểu hiện của họ có bất cứ vấn đề gì khả nghi.

Thí dụ sau 21 giờ ngày 3 tháng 5, một nhà sản xuất phim người Anh gặp Gerry đang trên đường quay lại nhà hàng sau khi về căn hộ 5A, hai người đứng dưới nhà trọ nói chuyện. Nhà sản xuất phim này khai đêm đó Gerry tỏ ra thoải mái, hữu hảo, không giống có tâm sự, hai người còn nói chuyện về gia đình, công việc. Khi đó, Gerry nói với ông ta nếu không có bạn bè cùng đi nghỉ thì buổi tối anh ta và vợ rất có thể sẽ không ra ngoài mà ở nhà cùng các con.

Sau khi biết tin Madeleine mất tích, một bảo mẫu nhà trẻ tới căn hộ 5A sau vài phút, đây là một trong ba nhân viên tới sớm nhất. Cô nói khi đó Kate rất suy sụp, không ngừng run rẩy. Cô cho rằng biểu hiện ấy của Kate không thể làm giả được.

Một đôi vợ chồng ở tầng trên căn hộ 5A xuống lầu hỗ trợ tìm người, nhìn thấy Kate đang không ngừng gào khóc đau đớn.

Tuy nhiên, khán giả không hiểu tính cách của họ nên có cách giải thích khác.

Sau khi bỏ qua những biểu hiện không thể trở thành chứng cứ này, chúng ta quay lại với chứng cứ then chốt nhất: Phát hiện của hai con chó đánh hơi.

Căn cứ vào nguyên văn báo cáo của Martin Grime, ngày 31 tháng 7, ngoài căn hộ 5A, chó tìm xác còn tìm kiếm các căn hộ 5B, 5D, 5H của các thành viên khác trong nhóm 9 người, căn hộ 4G mà sau đó vợ chồng McCann và cặp song sinh chuyển vào, chỗ ở của một nghi phạm khác là Robert Murat, bãi biển, bãi đất hoang và cống thoát nước bên ngoài. Nhưng trong tất cả các điểm tìm kiếm, chó tìm xác và chó đánh hơi mùi máu chỉ có phản ứng với căn hộ 5A.

Cho dù chứng thực chó đánh hơi phát hiện đúng, ADN là của Madeleine nhưng cũng không thể loại trừ một khả năng: Thủ phạm khiến Madeleine tử vong ở căn hộ 5A sợ để lại dấu vết của mình trên thi thể (ví dụ tinh dịch) nên đã di chuyển và tiêu hủy thi thể trước khi Kate về.

Cảnh sát Bồ Đào Nha xin lệnh khám xét căn biệt thự mà vợ chồng McCann đang ở và chiếc xe họ thuê 24 ngày sau khi xảy ra vụ án. Chỉ cần phát hiện vết máu và mùi thi thể Madeleine ở một trong hai nơi này, cơ bản có thể loại trừ khả năng nói trên.

Trong hai lần khám xét, những địa điểm mà hai con chó đánh hơi cho ra tín hiệu gồm có:

Căn hộ 5A: Phía sau sofa phòng khách (máu, xác), tủ quần áo trong phòng ngủ của vợ chồng McCann (xác), vườn hoa dưới ban công (xác).

Căn hộ 4G: Con mèo nhung đã giặt (xác), áo thun của Madeleine (xác), quần của Kate (xác), quần áo Kate mau sau khi Madeleine mất tích (xác).

Chiếc xe thuê: Cửa bên ghế phụ lái (xác), chìa khóa xe (máu, xác), cốp xe (máu, xác).

Những địa điểm, đồ vật này có thể ám chỉ điều gì?

Madeleine chết phía sau sofa, thi thể không được đặt lại giường (bởi vì trên giường của Madeleine không có mùi thi thể). Có thể bị giấu ở tủ quần áo trong phòng ngủ chính một thời gian ngắn (hoặc đồ dùng để bọc thi thể từng được bỏ vào tủ). Sau đó, bị mang đi từ cửa sau và xử lí.

Thi thể không được đưa vào căn hộ 4G bởi vì trong này không có đồ vật cố định phát hiện mùi thi thể. Con mèo đồ chơi và ba món quần áo có thể từng tiếp xúc với thi thể tại căn hộ 5A hoặc điểm giấu xác.

Có thể một tháng sau, vợ chồng McCann đã quay lại điểm giấu xác để tưởng nhớ hoặc xử lí thi thể thêm. Có lẽ họ từng tiếp xúc với thi thể như ôm, dùng tay hoặc găng tay cầm chìa khóa xe, tay nắm cửa xe khiến mùi thi thể bám vào. Khi đó, Kate có thể mặc quần áo mới mua. Họ có thể từng chở thi thể trong cốp xe, cũng có thể chỉ lấy lại quần áo đã dùng để bọc thi thể, ném vào cốp xe nên để lại mùi thi thể trong cốp. (Đối với nghi vấn Kate mua quần áo mới sau khi con gái mất tích, tôi cho rằng họ đến đây du lịch, chỉ mang quần áo mặc vài ngày, nhưng vì phải ở lại một thời gian dài để tìm con gái nên mua thêm quần áo ngay tại địa phương là rất bình thường).

Vọ chồng McCann có phản ứng thế nào với phát hiện của hai con chó đánh hơi? Họ không ngừng nhấn mạnh:

[1]: Hai con chó hoàn toàn không đáng tin, họ không tin con gái mình đã chết.

[2]: Cho rằng mình bị cảnh sát hãm hại.

[3]: Dưới sự quan tâm của truyền thông toàn thế giới, làm sao họ có thể di chuyển thi thể và vứt xác?

Brown nói nếu nhận được thông tin con giá mình đã chết thông qua một con chó, cha mẹ bình thường sẽ muốn làm rõ tin này là thật hay giả chứ không phải một mực phủ nhận.

Nhìn từ góc độ khác, việc phủ nhận của hai người có thể hiểu được: Rất nhiều phụ huynh của nạn nhân đều từ chối chấp nhận sự thật con mình đã mất.

Gerry từng phát biểu: Mục đích kiện tụng của chúng tôi chủ yếu là không muốn mọi người nói con gái chúng tôi đã chết trong khi không có chứng cứ, điều này sẽ khiến mọi người không còn đi tìm nó nữa.

Vậy chó đánh hơi có tin được không?

Tôi đã cố gắng tìm hiểu cách thức làm việc của chó đánh hơi, chẳng hạn như chúng có thể phát hiện mùi thi thể để lại bao lâu sau khi chết, thi thể phải để ở một nơi bao lâu… Theo những thông tin mà tôi thu được, từ nhỏ chó đánh hơi đã được lựa chọn và huấn luyện, trải qua nhiều lần sàng lọc, cuối cùng chỉ có một số lượng cực nhỏ có thể đảm nhiệm công việc.

Trong vụ án này, Keela 3 tuổi, Eddie 7 tuổi (hiện đã qua đời). Chúng từng được sang Mỹ cho FBI huấn luyện.

[1]: Về lí thuyết, chó tìm máu có thể phân biệt máu người và máu động vật, và chúng chỉ phản ứng với máu người.

[2]: Chó tìm xác có thể phân biệt thi thể người và thi thể động vật, trừ lợn. Có thể vì người và lợn sau khi chết tỏa ra mùi tương tự nên huấn luyện viên dùng xác lợn con để huấn luyện.

[3]: Tôi đọc được một bài viết rằng chó tìm xác có thể đánh hơi được thi thể người sau khi tử vong 90 phút. Nếu đặt trong tình huống Kate và Gerry giấu xác con gái, nghĩa là hơn một tiếng sau khi chết, thi thể Madeleine mới được chuyển đi.

Nhưng tôi tin rằng mỗi con chó tìm xác có sự khác biệt, hơn nữa biến số quá lớn nên rất khó làm thí nghiệm để kiểm chứng số liệu này. Tôi không tìm được chính xác thông tin Eddie có thể ngửi được mùi thi thể để lại bao lâu sau khí chết nên 90 phút này chỉ mang tính thao khảo.

[4]: Thi thể chỉ cần ở một nơi trong vài phút ngắn ngủi thì dù rất lâu sau chó tìm xác vẫn đánh hơi được.

Đại học Bern, Thụy Sĩ đã từng làm thí nghiệm, họ đặt phía dưới thi thể mặc quần áo, tử vong chưa quá 3 giờ đồng hồ một số miếng hình vuông cắt ra từ tấm thảm trải sàn mới. Một tháng sau, họ cho ba con chó tìm xác tìm kiếm trong sáu miếng thảm trải sàn được xếp ngay ngắn xem miếng nào từng tiếp xúc với thi thể. Thí nghiệm này được lặp lại hàng trăm lần, kết quả cuối cùng: Tỉ lệ tìm chính xác miếng thảm trải sàn tiếp xúc với thi thể trong vòng 10 phút của chó tìm xác là 98%. Tỉ lệ tìm chính xác miếng thảm trải sàn tiếp xúc với thi thể trong vòng 2 phút của chó tìm xác là 94%.

Chó tìm xác Eddie từng tham gia điều tra hơn 200 vụ án, tất cả đều phát hiện chính xác. Tuy nhiên Martin thừa nhận chó cũng có thể đưa ra tín hiệu sai. Ông ta cho rằng điều này là do huấn luyện viên ám chỉ hoặc nhắc nhở chúng, chúng cố tình báo sai để lấy lòng chủ. Nhưng ông ta nói mình chưa bao giờ làm như vậy.

Trong thời gian ở Mỹ, tôi từng tiếp xúcvới cảnh khuyển một lần. Khi đó, thành phố chỗ tôi ở xảy ra dịch rệp giường, tôi nghi ngờ trong nhà có con này nên đã nhờ một cảnh khuyển đến kiểm tra. Nó là chó nghiệp vụ về hưu, được huấn luyện chuyên để ngửi mùi rệp. Theo công ty giới thiệu, tỉ lệ chính xác của nó đạt 99%. Chi phí thuê cảnh khuyển làm việc rất cao, 10 phút tốn 250 USD. Khi đó, huấn luyện viên nói với tôi rằng con chó phát hiện trong nhà tôi có rệp, cụ thể là giường phòng ngủ chính và sofa phòng khách (nghe có vẻ hợp lí). Quá trình không cần tỉ mỉ, cuối cùng tôi chứng minh được cảnh khuyển đã sai, nốt đỏ trên cánh tay tôi là vết dị ứng, trong nhà tôi không hề có rệp giường. Tự nhiên tôi mất 250 USD.

Trong vụ án Madeleine, hai con chó có báo sai hay không e rằng chỉ chúng mới biết. Căn cứ vào việc chó tìm máu và chó tìm xác lần lượt vào nhà, không hẹn mà cùng phát tín hiệu tại vị trí phía sau sofa, chìa khóa xe, cốp xe, cá nhân tôi cho rằng mức độ tin cậy rất cao. Tuy nhiên, cho dù Keela và Eddie phát hiện chính xác thì vẫn có một khả năng khác:

Đây là căn nhà cho thuê, trước khi xảy ra vụ án từng có nhiều người ở. Từ ngày 3 tháng 6 đến ngày 31 tháng 7, sau khi xảy ra vụ án, có gần hai tháng căn hộ được cho thuê. Xe là xe thuê, cũng có rất nhiều người từng dùng. Mùi thi thể và vết máu có thể không phải của Madeleine.

Để trả lời câu hỏi này, chúng ta chỉ có thể gửi gắm hi vọng vào xét nghiệm ADN. Mà trong quy trình bình thường, các phát hiện của chó đánh hơi không thể dùng làm chứng cứ mà phải kết hợp với việc phát hiện thi thể hoặc dấu vết ADN.

Cảnh sát lấy một số mẫu vật tại khu vực phía sau sofa và cốp xe, những nơi được cho là có vết máu, dịch và tóc, đưa đến trung tâm dịch vụ khoa học tòa án (Forensic Science Service-FSS) nằm ở London.

Sau khi nhận được báo cáo xét nghiệm sơ bộ, một cảnh sát Bồ Đào Nha đã lén tiết lộ cho một đơn vị truyền thông nước này: kết quả ADN trùng khớp 80% với ADN của Madeleine. Tin tức này được đăng báo khiến dư luận kinh ngạc. Như vậy chẳng khác nào tuyên bố thi thể của Madeleine từng ở trên chiếc xe thuê và trong căn hộ 5A.

Vợ chồng McCann lập tức trở thành mục tiêu công kích.

Lúc này, một tổ chức xã hội bảo vệ trẻ em can dự, yêu cầu đánh giá sự an toàn của cặp song sinh và ám chỉ vợ chồng McCann có thể sẽ bị tước quyền nuôi dưỡng.

Bốn tháng sau khi có kết quả xét nghiệm, tình thế xoay chuyển.

Ngày 30 tháng 11 năm 2007, căn cứ vào báo cáo chính thức do FSS cung cấp, cảnh sát công bố: Không thể xác định những mẫu ADN này là của Madeleine. Họ nói là “không thể xác định”. Sau đó, cảnh sát Bồ Đào Nha loại vợ chồng McCann khỏi danh sách tình nghi.

Trong phim tài liệu của Netflix có một câu: “There’s no evidence linking the DNA in the blood traces found in the rented Renault Scenic and apartment 5A to Madeleine McCann” (Không có chứng cứ cho thấy ADN từ vết máu phát hiện trên xe và trong căn hộ 5A có quan hệ với Madeleine).

Vậy cụm từ “không thể xác định” rốt cuộc có ý nghĩa gì? Phải là phải, không phải là không phải, vì sao lại nói “không thể xác định”?

Tháng 4 năm 2008, tờ Daily Telegraph dựa trên một nguồn tin thân cận với vụ án này, đã viết:

[1]: Trên xe tìm được 2 mẫu ADN, so sánh với ADN của Madeleine, một mẫu trùng khớp 100%, mẫu còn lại phát hiện phía dưới tấm thảm lót cốp xe trùng khớp 80%.

[2]: 2 mẫu này không phải da hoặc tóc (hai loại vật chứng này rất dễ bị ô nhiễm bởi quần áo và đồ chơi Madeleine từng dùng) mà là máu từ cơ thể cô bé.

[3]: Trên bệ cửa sổ phòng khách 5A tìm được mẫu ADN trùng khớp với Madeleine.

Vậy báo chí đưa tin có chính xác không? Tôi đã xem nguyên văn báo cáo của tiến sĩ Roy thuộc FSS và thấy tin tức của truyền thông không chính xác. Thông tin của họ rất có thể do người không chuyên nghiệp trong cảnh sát Bồ Đào Nha cung cấp hoặc người đó cố ý đưa tin sai.

Tiến sĩ Roy nói rằng: kết quả xét nghiệm của đa số mẫu vật do cảnh sát cung cấp không đạt chất lượng, không thể đưa ta kết luận nó có liên quan đến bất kì ai trong gia đình McCann, càng đừng nói đến Madeleine.

Một trong những mẫu vật gây tranh cãi nhất thu được trên xe nhưng không thể xác định là chất dịch gì. Trong 19 gene của mẫu na có 15 gene trùng khớp với Madeleine (con số 80% mà truyền thông đưa có lẽ đến từ đây).

Tôi đã học một số kiến thức cơ bản, thảo luận với chuyên gia, bây giờ tôi sẽ dùng cách diễn giải của tôi để giải thích một chút về báo cáo xét nghiệm ADN này (Nếu cảm thấy quá phức tạp, các bạn có thể bỏ qua. Xem luôn kết luận).

Mẫu ADN lấy được trên xe thuê và trong biệt thự được so sánh với ADN của Madeleine. Tôi tin rằng rất nhiều người sẽ hỏi Madeleine mất tích thì ADN của cô bé lấy ở đâu ra. Theo tôi, Gerry đã quay về Anh, có cảnh sát địa phương đi cùng, đến phòng ngủ của Madeleine lấy một số sợi tóc rụng ở gối.

Một số độc giả có thể sẽ có nghi vấn giống tôi: FSS làm thế nào để xác định tóc này nhất định là của Madeleine? Có khi nào là tóc của Emily (em gái Madeleine) không?

Nhân viên FSS cũng nghĩ đến điều này. Họ tiến hành kiểm tra: Đầu tiên, họ lấy mẫu ADN của Gerry và Kate, chứng minh ADN trong sợi tóc tung trên gối thuộc về con đẻ của họ. Sau đó, họ lấy ADN của cặp song sinh Emily và Sean, chứng minh ADN của chúng không trùng khớp với ADN từ tóc rụng. Do vậy, chỉ cần vợ chồng McCann có đúng ba đứa con thì những sợi tóc này nhất định là của Madeleine.

Kết quả xét nghiệm của hầu hết mẫu vật không đạt chất lượng nên phương pháp phân tích tiếp cận thành công cuối cùng là một mẫu vật lấy trong cốp của chiếc xe thuê. FSS kết luận là trong 19 gene có 15 gene trùng khớp.

Trong khi cố gắng tìm hiểu báo cáo này, tôi đọc rất nhiều bài thảo luận trên diễn đàn nước ngoài và phát hiện một người tự xưng là chuyên gia nhưng lại nhầm lẫn locus 1 và alen 2 .

1. Thuật ngữ trong Di truyền học, được sử dụng để chỉ ra địa chỉ cụ thể của một gen trên nhiễm sắc thể mang DNA chứa gen đó.

2. Thuật ngữ trong Di truyền học, là dạng cụ thể của một gen, có chức năng di truyền nhất định.

Một người tự xưng là cảnh sát về hưu phát biểu trên mạng rằng tòa án Mỹ yêu cầu xét nghiệm 13 gene. Tòa án Anh yêu cầu xét nghiệm 10 gene, chỉ cần có 10 gene và giới tính trùng khớp sẽ chứng minh được một người. Nhưng trong vụ án này, FSS đã xét nghiệm 19 gene, đây là yêu cầu đặc biệt của cảnh sát Bồ Đào Nha sao? Chẳng lẽ 15 gene trừng khớp (vượt tiêu chuẩn của Anh, Mỹ) vẫn chưa đủ chứng minh là của Madeleine?

Ý kiến này nhận được rất nhiều ủng hộ. Ban đầu tôi cũng thấy có lí, nhưng sau khi tìm hiểu mới biết là sai.

Tòa án Mỹ yêu cầu xét nghiệm 13 locus chứ không phải 13 gene. 1 locus trong ADN người có 2 alen lần lượt được di truyền từ cha và mẹ. Cho nên 13 locus là 26 alen.

Tòa án Anh yêu cầu xét nghiệm 10 locus tương đương 20 alen. Vì vậy, các thí nghiệm được thực hiện hoàn toàn theo yêu cầu của tòa án Anh.

Bởi vì tại một locus nào đó có hai alen giống nhau được di truyền từ cha mẹ nên chỉ còn lại 19 alen. Cuối cùng, họ phát hiện trong 19 alen có 15 alen trùng khớp với Madeleine. 15/19 vẫn chưa đạt tiêu chuẩn nhận định của Anh là 19/19 hoặc 20/20.

Bất kể xét nghiệm bao nhiêu locus, chỉ cần có 1 alen không trùng khớp đồng nghĩa với mẫu đó không phải ADN của Madeleine. Vậy trong 19 alen có 15 alen giống nhau là thế nào?

Nếu 4 locus khác không trùng khớp thì FSS chỉ cần tuyến bố mẫu vật xét nghiệm không thuộc về Madeleine là được. Nhưng họ không hề nói như vậy mà tuyên bố không thể xác định. Điều này cho thấy 4 locus khác có thể bị hư tổn do các nguyên nhân như bị nắng chiếu, bị tẩy rửa, gặp nhiệt độ cao… nên không thể phân tích. Trong tình hình này, để đảm bảo, nhân viên nghiên cứu tuyên bố không thể xác định, bởi vì ngộ ngỡ trong 4 alen còn lại có cái khác biệt thì sao?

Giả sử một hoặc toàn bộ 4 alen tổn hại không phải ADN của Madeleine thì có một vấn đề nảy sinh: Nếu ADN mà cảnh sát tìm được trong cốp xe không phải của Madeleine, vậy thì là của ai? Ai có 15 alen giống Madeleine? Xác suất này là bao nhiêu?

Tôi đã tra cứu một số bài viết và cho rằng xác suất Emily và Madeleine có 15 alen trùng khớp là cực thấp. Nói cách khác, nếu 15 alen trong mẫu vật hoàn toàn trùng khớp với ADN của Madeleine, còn 4 alen khác bị tổn hại không thể xét nghiệm, vậy thì rất có thể mẫu vật đến từ Madeleine, xác suất cao hơn nhiều so với khả năng là của Emily.

Vậy có phải chúng ta có thể kết luận ADN rất có khả năng là của Madeleine không?

Không thể.

Bởi vì tôi đọc nguyên văn báo cáo của tiến sĩ Roy năm đó, họ không thể xác định không chỉ vì 4 alen khác bị tổn hại mà còn bởi họ lấy được tổng cộng 37 alen từ 10locus. Theo tỉ lệ 1 locus có 2 alen, về lí thuyết sẽ có 20 alen, nhưng sao lại là 37? Điều này cho thấy trong mẫu vật xét nghiệm có lẫn gen của 3 đến 5 người. Cho nên 15/19 biến thành 15/37, tỉ lệ này khiến mức độ không xác định tăng lên rất nhiều.

Về lí thuyết, nhân viên xét nghiệm không thể tách ADN của những người khác nhau, trừ phi biết đó là ADN của ai. Nhưng bởi vì đây là xe thuê nên ngoài ADN của người nhà McCann cũng có thể có ADN của rất nhiều người lạ, bởi vậy họ không thể xác định được rốt cuộc có bao nhiêu người và ADN của người nào lẫn trong mẫu vật. Điều này khiến kết quả so sánh 15 gene trùng khớp là không có ý nghĩa.

Tổng kết: Quả thật không thể đưa ra kết luạn đây là ADN của Madeleine.

Nếu xét nghiệm ADN có kết luận rõ ràng thì cuộc tranh luận này có thể kết thúc sớm hoặc ít nhất làm cho khuynh hướng nghiêng về m ột luồng ý kiến mạnh hơn.

Đáng tiếc kết quả xét nghiệm ADN không thể chứng thựchoặc bác bỏ giả thiết thi thể Madeleine từng xuất hiện trong căn hộ 5A và trên chiếc xe thuê.

Điều này khiến những khả năng khác vẫn tồn tại:

[1]: Chó đánh hơi báo sai

[2]: Chó đánh hơi không báo sai nhưng vết máu và thi thể là của người khác.

[3]: Chó đánh hơi không báo sai nhưng đồ đạc ở căn hộ 4G và xe thuê bị quần áo và đồ ừ chơi từ căn hộ 5A làm ô nhiễm.

Một cụm “không thể xác định” khiến cuộc tranh luận kéo dài mười mấy năm. Mỗi người chọn đều kiên định, tin tưởng vào phán đoán của mình.

Hiện nay công nghệ xét nghiệm gene phát triển hơn mười mấy năm trước rất nhiều. Khi trả lời phỏng vấn của truyền thông, một phòng thí nghiệm của Mỹ ngỏ ý nếu giao mẫu vật cho họ thì chắc chắn sẽ cho ra kết quả và hi vọng cảnh sát Anh có thể cung cấp mẫu vật cho các phòng thí nghiệm khác để thử.

Nếu tin tưởng phán đoán của chó đánh hơi là đúng , kết quả xét nghiệm ADN là trùng khớp thì có 2 khả năng:

[1]: Vợ chồng McCann sơ suất khiến cho con gái qua đời sau đó họ giấu xác.

[2]: Có kẻ sát hại Madeleine và di chuyển thi thể ra khỏi căn hộ 5A. Mùi thi thể trên xe thuê và trong căn hộ 4G có thể là do con mèo đồ chơi từng tiếp xúc với thi thể Madeleine ám vào. Vết máu phát hiện trên xe có thể là máu của bất kì ai, thí dụ như cặp song sinh chảy máu mũi, hoặc vợ chồng McCann đứt tay chảy máu nhưng vì vết thương quá nhỏ nên quên mất.

Có một số người tin tưởng khả năng thứ hai.

2. Bí ẩn con mèo đồ chơi

Quả thật, bất kể đi đâu, Kate đều mang theo con mèo bằng nhung. Có phải việc này đã khiến mùi thi thể dính vào căn hộ 4G và chiếc xe thuê? Mới khiến quần áo Kate mới mua sau khi xảy ra vụ án cũng có mùi này?

Con mèo bằng nhung là đồ chơi mà Madeleine thích nhất, là món quà do cha đỡ đầu của cô bé ở Anh tặng. Ngày nào Madeleine cũng ôm nó đi ngủ.

Vào đêm xảy ra vụ án, Kate phát hiện con mèo bằng nhung ở đâu? Tôi thấy cô ấy cho ra hai lời khai khác nhau vào các thời điểm khác nhau. Nếu phải chỉ ra mâu thuẫn trong lời khai trước và sau của Kate thì rõ ràng nhất chính là:

Trong lời khai thứ nhất, tối hôm đó Kate trở lại căn hộ 5A, phát hiện Madeleine không ở trên giường, con mèo nhung bị đặt lên một chiếc giá rất cao trên tường mà Madeleine không thể với tới, hơn nữa cửa sổ đang mở, vì vậy cô mới đoán Madeleine đã bị bắt cóc.

Trong lời khai khác, Kate phát hiện con mèo nhung và chăn đều ở trên giường, Madeleine đã biến mất.

Hiện nay có hai phiên bản lời khai, không thấy có người nào vặn hỏi Kate rốt cuộc lời khai nào mới chính xác. Nhưng tôi xem ảnh chụp phòng ngủ của bọn trẻ ở căn hộ 5A không thấy có giá treo tường, vậy chẳng lẽ Kate phát hiện con mèo nhung trên giá trong phòng khác?

5 ngày sau khi xảy ra vụ án, Kate giặt con mèo đồ chơi. Cô viết trong nhật kí rằng mình không muốn giặt làm mất mùi của Madeleine trên con mèo nhưng nó dính đầy kem chống nắng và cát, rất bẩn. 2 tháng sau khi xảy ra vụ án, vài tuần trước khi chó đánh hơi đến, bởi vì thấy con mèo bẩn nên cô lại giặt. Nói cách khác, Eddie ngửi được mùi thi thể trên con mèo nhung sau khi nó đã được giặt 2 lần.

Theo hình ảnh được công bố, con mèo nhung quả thật rất bẩn.

Tuy nhiên, rất nhiều người không tin một người mẹ lại giặt đồ chơi yêu thích của con gái tận hai lần, giặt hết mùi con gái để lại chỉ vì không chịu được bẩn.

Những suy luận khác

Về Goncalo, tôi cho rằng ông ta chỉ đặt được nghi vấn nhưng không thể đưa ra giả thiết có sức thuyết phục. Trên thực tế, lí luận của ông ta trong bộ phim tài liệu Chân tướng của lời nói dối có nhiều sơ hở hơn, khó làm người ta tin tưởng hơn suy luận có kẻ bắt cóc của vợ chồng McCann.

Goncalo cho rằng trên đường về căn hộ 5A lúc 21 giờ 5 phút, Gerry đã đứng dưới cửa sổ nói chuyện với nhà sản xuất phim người Anh, đánh thức Madeleine, khiến cô bé trèo lên sofa xem xét, để rồi trượt chân ngã và tử vong. Gerry trở về nhà phát hiện con gái đã chết nên lập tức nghĩ cách giấu xác rồi trở lại bàn ăn. 22 giờ, lúc Kate về kiểm tra lại mở cửa sổ, làm giả hiện trường bắt cóc.

Tôi chỉ có thể cho 0 sao với giả thiết này bởi nó cực kì vô lí.

[1]: Nhà sản xuất phim đã khai Gerry gặp mình sau khi anh ta về kiểm tra căn hộ 5A và đang trên đường quay lại nhà hàng. Giả sử khi đó Gerry thật sự chưa về căn hộ 5A, không biết con gái đã qua đời, vậy anh ta không có lí do gì để nói dối.

[2]: Đã tin rằng Madeleine uống thuốc ngủ thì tại sao cô bé lại dễ dàng tỉnh giấc vì tiếng nói chuyện bên ngoài? (Gerry ra vào căn hộ 5A bằng cửa ban công, vậy hai người phải trò chuyện với nhau ở con đường ngoài ban công như họ đã khai, cách xa phòng ngủ của bọn trẻ nhất, Madeleine không thể nghe thấy tiếng nói chuyện).

[3]: Madeleine trèo lên sofa không hề cao, xác xuất bị ngã chết là bao nhiêu?

[4]: Phát hiện con gái bị ngã (thông thường sẽ không chết ngay), vì sao Gerry không gọi cấp cứu?

[5]: Cho dù khi đó Madeleine đã tử vong do bị ngã (dù sao cũng không phải chết vì uống thuốc quá liều) thì tại sao việc đầu tiên mà bố mẹ cô bé nghĩ đến là việc giấu xác con gái và làm giả hiện trường bị bắt cóc? Nếu muốn thoái thác trách nhiệm thì họ có thể nghĩ ra rất nhiều lí do như lúc cha mẹ đi vệ sinh, Madeleine tự trèo lên ghế.

[6]: 21 giờ 5 phút, Gerry đến căn hộ 5A, 22 giờ xuất hiện ở gần bờ biển. Điều này cho thấy lúc thi thể ở căn hộ 5A có thể chỉ cách thời gian tử vòn 30 phút, đủ để để lại mùi thi thể sao?

[7]: Gerry đi giấu xác ở đâu? Nếu người vừa khéo bị gia đình Smith nhìn thấy là anh ta, vậy có nghĩa anh ta giấu ở bờ biển. Trong thời tiết nóng nực ở miền nam Bồ Đào Nha, thi thể ở ven biển 24 ngày cơ bản đã phân hủy, vì sao anh ta lại mạo hiểm cho thi thể đã thối rữa vào cốp xe, chuyển đi một lần nữa?

[8]: Rõ ràng Gerry rời khỏi bàn ăn 1 tiếng đồng hồ, vì sao 8 người phải phối hợp nói dối với anh ta? Giữa họ có liên hệ lợi ích chặt chẽ gì có thể hơn cả lương tri và ý thức pháp luật?

[9]: Trở lại bàn ăn sau khi phi tang cái xác, hẳn là anh ta không có cơ hội bàn bạc việc này với Kate trước mặt nhiều người. Có một người ngồi giữa hai vợ chồng, vậy làm sao Kate có thể ăn ý đến mức 22 giờ về nhà, phát hiện không thấy con gái đâu mà mở cửa sổ, làm giả hiện trường bắt cóc?

[10]: Giả sử Gerry tìm được cơ hội nói rõ mọi chuyện với Kate ở nhà hàng, làm sao cô ấy có thể lập tức bình tĩnh, chấp nhận tất cả? Cô ấy vừa mới được biết con gái mình ngã chết, chồng mình mang thi thể con gái đi giấu. Sau khi nghe tin dữ này, một người mẹ phải máu lạnh đến mức nào mới có thể vẫn ngồi bên bàn ăn, tâm trạng không thay đổi, đến tận khi trở lại căn hộ 5A mới bắt đầu diễn kịch?

Nếu nói sơ hở chủ yếu của giả thiết bắt cóc là những phát hiện của hai con chó đánh hơi đó, vậy sơ hở chủ yếu trong giả thiết giấu xác của Goncalo nằm ở chỗ vợ chồng McCann gần như rất khó có thời gian và điều kiện để giấu xác và di chuyển thi thể, tâm trạng của hai vợ chồng không phù hợp, tuyến thời gian mâu thuẫn với lời khai của tất cả nhân chứng trong nhà hàng.

Rất nhiều người không phục giả thiết bị bắt cóc của vợ chồng McCann, nhưng không có nghĩa việc hai người giấu xác con gái trong tủ lạnh, đêm đó di chuyển tiếp có sức thuyết phục. Họ cho rằng có một lí luận tốt hơn vẫn tồn tại, chỉ là chưa được đưa ra.

Vậy một lí luận như thế có tồn tại hay không?

3. Giả thiết bị bắt cóc

Một, trang Web đen và buông người

Trong phim tài liệu Vụ mất tích của Madeleine từng nhắc tới cảnh sát phá án, bắt giam một nhóm tội phạm buôn người thông qua trang Web đen. Họ phát hiện trên Web đen có một thông tin: vài ngày trước khi xảy ra vụ án, có người mua nặc danh đặt hàng, hỏi mua một bé gái 3 tuổi (không thể chứng thực đơn đặt hàng này có liên quan đến Madeleine hay không).

Nếu là buôn người thì có thể đây là một nhóm tội phạm, có kể hoạch và tổ chức, lúc gây án có ít nhất 2 đến 3 người, có cả một đường dây mua bán hoàn chỉnh. Như vậy có thể giải thích một số vấn đề:

(1)Vì sao các phụ huynh cứ khoảng 30 phút lại về xem nhà một lần mà tội phạm vẫn tìm được thời cơ gây án?

Bởi vì có người canh chừng, theo sát nhất cử nhất động của các phụ huynh.

(2)Vì sao cửa sổ mở mà không có dấu chân trèo, mà người trưởng thành rất khó bế trẻ con qua cửa sổ?

Bởi vì một tên tội phạm đi vào từ cửa sau đã mở cửa sổ, đưa em bé cho đồng bọn ở ngoài để kẻ đó mang đi trước, còn mình đi ra từ cửa trước.

(3)Vì sao kẻ bắt cóc và Madeleine có thể nhanh chóng biến mất?

Bởi vì thủ phạm có kế hoạch chứ không phải đột nhiên nảy sinh ý định phạm tội, cho nên chúng có tàu thuyền đợi ở bến hoặc có xe đưa Madeleine rời khỏi Bồ Đào Nha.

Một năm sau thời điểm xảy ra vụ án, khi xem bản sao chứng cứ do cảnh sát Bồ Đào Nha cung cấp, Kate nhìn thấy quyển sổ thông tin đặt bàn tại nhà hàng, bên trong có ghi: “Chín người này đặt cùng một bàn ăn lúc 20 giờ 30 phút bốn buổi tối liền”. Sau câu này không ngờ còn ghi thêm: “Họ muốn ăn cơm ở đây bởi vì họ để con ngủ ở nhà trọ một mình và sẽ đúng giờ về kiểm tra”.

Khi đó, quyển sổ mở sẵn, đặt ở trên bàn lễ tân ở bể bơi, tất cả nhân viên và khách hàng đều có thể nhìn thấy.

Sau khi nhìn thấy bằng chứng này, Kate rất giận dữ, cho rằng có thể chính quyển sổ này đã gợi ý cho tội phạm, giúp bọn chúng biết chính xác trong căn nhà nào có trẻ con đang ngủ mà không có người lớn.

Sơ hở lớn nhất của giả thiết bắt cóc buôn người là: Nếu muốn bắt cóc cô bé thì chắc chắn thủ phạm phải bảo đảm Madeleine còn sống. Khó có khả năng chúng làm cô bé chết trong căn hộ 5A. Cho dù sơ ý khiến cô bé tử vong cũng khó có khả năng chúng sẽ mang thi thể đi, bởi vì thi thể không còn giá trị, ngược lại sẽ làm tăng rủi ro trong quá trình mang đi.

Vậy giải thích thế nào về phát hiện của hai con chó đánh hơi, đặc biệt là chó tìm xác?

Chuyên gia nghiên cứu tội phạm buôn người nổi tiếng, Kimberly Mehlman-Orozco, cho rằng Madeleine khó có khả năng gặp phải bọn buôn người. Nhóm tội phạm này chủ yếu dùng cách thức lừa đảo, rất ít khi dùng các bắt cóc, bởi vì rất khó khống chế “con mồi” và khó tránh thoát sự truy bắt của cảnh sát.

Quả thực, cho dù tổ chức này thông qua quyển sổ đặt chỗ biết căn hộ 5A không có người lớn thì sao bọn chúng có thể xác định Madeleine và cặp song sinh sẽ ngủ say để thực hiện vụ bắt cóc trắng trợn như thế? Bọn chúng làm thể nào để đề phòng việc ba đứa trẻ sẽ khóc ầm ĩ khi thấy người lạ?

Có lẽ có người giải thích rằng buổi tối ngày 2 tháng 5, nhóm tội phạm nghiên cứu địa hình phát hiện ba đứa trẻ ngủ rất say. Nhưng mục tiêu của chúng là bắt cóc, ngày 2 tháng 5 đã đột nhập vào phòng, hơn nữa bọn trẻ cũng không tỉnh, vậy vì sao khi đó chúng không hành động? Ai có thể bảo đảm hôm sau bọn trẻ vẫn ngủ say như vậy? (Trừ phi thủ phạm tiêm thuốc an thần, thuốc mê cho ba đứa trẻ).

Khả năng:

Hai, tội phạm ấu dâm ở địa phương gây án một mình

Kẻ ấu dâm chui vào qua cửa sổ, khiến cho Madeleine tử vong trong căn hộ 5A. Chẳng hạn lúc hắn mang Madeleine ra khỏi phòng ngủ để thực hiện hành vi phạm tội (hắn sợ gây án ở trong phòng sẽ đánh thức cặp song sinh). Khi tỉnh lại, Madeleine gào khóc, hắn bịt miệng khiến cô bé ngạt thở, chảy máu đến chết.

Hắn lo lắng để lại ADN của mình nên mang thi thể ra khỏi nhà.

Về cách thức rời khỏi nhà, tôi có xu hướng cho rằng thủ phạm đi ra từ cửa trước. Cửa trước và cửa sổ rất gần nhau, đều hướng ra hành lang lộ thiên, hắn không có lí do gì phải tốn sức trèo cửa sổ mà không mở cửa trước để ra ngoài.

Đối với giả thiết này, nếu trong biệt thự và trên ô tô xuất hiện mùi thi thể thì chỉ có thể giải thích là thông qua các đồ khác như con mèo nhung.

Khả năng:

Quả thật cảnh sát đã tìm được hai đối tượng tình nghi ấu dâm.

Đối tượng tình nghi thứ nhất: Robert Murat

Robert Murat là nhà môi giới bất động sản người Anh. Khi xảy ra vụ án, hắn 33 tuổi, nhà ở bên cạnh câu lạc bộ hải dương. Hắn sống cùng mẹ ở Paia da Luz, vợ con hắn sống ở Anh, nghe nói hắn và vợ đang làm thủ tục li hôn. Hắn có một cô con gái tuổi tác xấp xỉ Madeleine. Tính cách hắn ngạo mạn, luôn tự cho mình là siêu phàm.

Sau ngày 3 tháng 5, rất nhiều phóng viên từ các nước châu Âu tới hiện trường, chờ trước cửa căn hộ 5A để phỏng vấn, Robert biết tiếng Bồ Đào Nha nên hắn ở hiện trường làm phiên dịch mấy ngày liền, giải đáp thắc mắc của phóng viên không khác gì phát ngôn chính thức. Thỉnh thoảng, hắn còn hỏi thăm phóng viên và cảnh sát về tiến triển của vụ án .

Ban đầu, phóng viên không biết hắn là ai, cho rằng là đại diện của gia đình McCann, nhưng sau đó họ nhanh chóng phát hiện hắn chỉ là hàng xóm sống ở gần đó. Phóng viên nghi ngờ nên theo dõi hắn và báo cho cảnh sát.

Jane khai khoảng 21 giờ 15 phút, mình nhìn thấy một người đàn ông bế một bé gái đi về phía đông, mà chỗ ở của Robert cách đó mấy trăm mét về phía đông.

Ngày 13 tháng 5 năm 2007, Jane khai Robert rất giống người đàn ông mà cô nhìn thấy và giữ lời khai này đến tận tháng 4 năm 2008 (trước đó Jane khai người mình nhìn thấy có tóc dài, nhưng Robert tóc ngắn, có thể hắn đội tóc giả và ngụy trang).

Ngày 14 tháng 5, Robert bị cảnh sát Bồ Đào Nha coi là đối tượng tình nghi số một. Robert bị cảnh sát hỏi cung, nhà hắn bị khám xét 3 lần, nước trong bể bơi bị tháo cạn, máy tính bị tịch thu, hai con chó đánh hơi cũng đến lục soát nhưng không thu hoạch được gì.

Tháng 7 năm 2008, cảnh sát Bồ Đào Nha kết thúc điều tra vụ án mới giải trừ tình nghi cho Robert.

Nếu nói Robert có chỗ nào khả nghi thì đó chính là bằng chứng ngoại phạm của hắn. Người mẹ 71 tuổi sống cùng hắn làm chứng đêm ngày 3 tháng 5, Robert không hề ra ngoài, nhưng có 8 nhân chứng khẳng định đêm đó đã gặp hắn ở làng nghỉ mát.

Russell, Fiona và Rachel đầu khai nhìn thấy Robert ở gần căn hộ 5A. Russell khai thêm mình có nói chuện với Robert, hắn còn cho anh ta số điện thoại. Có một cặp vợ chồng khác cũng nói hôm đó nhìn thấy hắn đi một mình trên đường trong khoảng thời gian này. Charlotte 20 tuổi làm bảo mẫu ở làng nghỉ mát khẳng định vào xảy ra vụ án, cô nhìn thấy Robert ở gần nhà trọ. Nhưng buổi sáng hôm sau, khi thấy Robert đang làm phiên dịch, cô bảo đêm qua hắn cũng ở hiện trường, hắn lại nói: “Không, tôi không ở đó” và ám chỉ cô không nên nói về vấn đề này nữa.

Ngoài ra, hắn còn cho một nhân viên khác ở nhà trẻ số điện thoại của mình, nói: “Các cô nhìn thấy bất cứ chuyện gì khả nghi thì cứ liên hệ với tôi”. Nhưng không người nào biết ai đã cho phép hắn làm việc này.

Cảnh sát Bồ Đào Nha đã cho các nhân chứng đối chất trực tiếp, ai cũng bảo vệ lời khai của mình. Robert cho rằng mấy người này thông đồng vu oan cho hắn. Sau đó, hắn nói có thể đối tượng mà 8 người này nhìn thấy là nhân viên môi giới bất động sản khác tên Angus, công ty của Angus cũng ở gần làng nghỉ mát.

Hai người này có ngoại hình hơi giống nhau, nghề nghiệp tương tự, nhưng tôi cho rằng khí chất có khác biệt rất lớn.

Angus nói rất chắc chắn rằng trước khi xảy ra vụ án, ông ta đã kết thúc công việc, lái xe về nhà cách đó 16km và ở cùng người nhà.

Cảnh sát khám xét chỗ ở của Robert 3 lần và không tìm được gì. Nhưng có phóng viên nói họ không lục soát cẩn thận, chẳng hạn như bên cạnh có một đống bùn, trước đó phóng viên đã chụp ảnh, sau khi khám xét, đống bùn vẫn y nguyên, chứng tỏ nó không hề bị đào bới (Nhưng tôi cho rằng Robert ở cùng mẹ, cho dù hắn bắt cóc Madeleine thật thì khả năng hắn mang cô bé về nhà khá thấp).

Gần nửa đêm Madeleine mất tích, Robert gọi điện cho một người Nga nhưng không có ai bắt máy. Người này làm trong ngành công nghệ thông tin, nói sẽ tạo trang Web cho Robert nên hai bên có số điện thoại của nhau. Cảnh sát nghi ngờ sau khi bắt cóc Madeleine, Robert đã giao cô bé cho người này mang đi. Nhưng anh ta nói mình không nhận được điện thoại của Robert, không biết hắn tìm mình làm gì. Còn Robert nói không nhớ cuộc điện thoại này, có thể hắn vô tình bấm nhầm.

Vậy người đàn ông mà gia đình Smith nhìn thấy vào khoảng 22 giờ có phải Robert không?

Ông Smith khẳng định người đàn ông bế bé gái mà mình nhìn thấy đêm đó không phải Robert, bởi vì ông ta quen biết hắn từ năm 2006. Nếu là hắn thì ông ta có thể nhận ran gay.

Có 11 đơn vị truyền thông đưa tin Robert là kẻ ấu dâm, đã bắt cóc Madeleine. Sau khi được giải trừ tình nghi, Robert kiện những đơn vị truyền thông đó về tội phỉ báng, tòa tuyên án hắn được bồi thường 600.000 Bảng Anh.

Ngoài bằng chứng ngoại phạm của Robert cực kì khả nghi, cảnh sát không có căn cứ nào để buộc tội hắn. Cá nhân tôi cho rằng hắn khó có khả năng bế Madeleine nghênh ngang đi trên đường về nhà mình ở gần khu căn hộ bởi có rất nhiều người biết hắn, mục tiêu quá rõ ràng nên xác suất bị nhìn thấy cực cao. Nhưng vì sao hắn ra sức phủ nhận đêm đó mình đã ở gần hiện trường vụ án?

Đối tượng tình nghi thứ hai: Euclides Monteiro

Euclides Monteiro là người da đen di cư tới Paia da Luz. Hắn vốn là nhân viên phục vụ ở nhà hàng câu lạc bộ hải dương, sáu tháng trước khi xảy ra vụ án, hắn bị sa thải vì trộm cắp tsản của khách.

Euclides Monteiro cao 188cm, nghiện ma túy, nhiều lần trộm tiền của đồng nghiệp và khách hàng để mua thuốc.

Năm 2013, khi điều tra lại tín hiệu điện thoại xuất hiện gần hiện trường vào đêm xảy ra vụ án, cảnh sát Anh phát hiện trong khoảng thời gian Madeleine mất tích, tín hiệu điện thoại di động của hắn xuất hiện ở gần làng nghỉ mát, mà khi đó hắn đã bị sa thảo, cũng không sống ở gần đó.

Buổi tối ngày 3 tháng 5, hắn về làng nghỉ mát làm gì?

Cảnh sát nghi ngờ hắn vẫn canh cánh trong lòng về chuyện bị sa thải, để trả thù chủ cũ, hắn đột nhập vào căn hộ 5A trộm cắp, vô tình phát hiện Madeleine và mang cô bé đi.

Cũng có người nghi ngờ Euclides Monteiro chính là kẻ ấu dâm nhiều lần đột nhập vào nhà dâm ô bé gái.

Ở phần trước tôi đã nói trước khi xảy ra vụ án (từ năm 2004 đến năm 2006), tại Paia da Luz xảy ra 12 vụ đột nhập vào nhà tại ba làng nghỉ mát. Trong 6 vụ án, thủ phạm ngồi hoặc nằm trên giường của bé gái. Trong 9 vụ án, nhà trọ không có dấu vết cạy phá, không có tài sản bị trộm hoặc chỉ có số lượng nhỏ bị lấy mất. Khi đó, một bé gái 7 tuổi khai nhìn thấy người đàn ông da sẫm màu (có người nói da sẫm màu do phơi nắng chứ không phải chỉ người da đen), người có mùi thuốc lá, nói tiếng Anh.

Năm 2007, cảnh sát yêu cầu câu lạc bộ hải dương cung cấp danh sách nhân viên hiện tại và nhân viên cũ. Không biết vì sao câu lạc bộ không đưa Euclides vào danh sách, khiến cảnh sát Bồ Đào Nha không lưu ý đến sự tồn tại của người này đến tận năm 2013.

Đáng tiếc, cảnh sát không còn cơ hội thẩm vấn Euclides bởi vì hắn đã mất trong một vụ tai nạn giao thông năm 2019. Sau đó, cảnh sát khám xét nhà hắn, hỏi thăm vợ hắn nhưng không tìm được manh mối. Vợ và người nhà Euclides rất giận dữ, cho rằng cảnh sát muốn tìm một người đã chết làm “con dê tế thần”.

Hiện nay có thể xác định Euclides Monteiro là một con nghiện, có tiền án đột nhập vào nhà trộm cắp, nhưng không hề có thông tin hắn ấu dâm và xâm hại tình dục. Trước đó, bất kể là lấy trộm tài sản của khách hàng hay đột nhập trộm cắp, mục đích của hắn rất rõ ràng: hắn cần tiền.

Trong các vụ án xâm hại tình dục trẻ em, bao gồm vụ Madeleine, không có thông tin tiền bạc bị mất. Nếu Euclides đột nhập nhà McCann thì sao hắn không nhân cơ hội trộm cắp một ít tài sản?

Dựa trên chiều cao gần 190cm của hắn, khả năng hắn chui qua cửa sổ chỉ rộng 46cm rất nhỏ. Có lẽ hắn mở cửa sổ để xem tình hình ngoài bãi đậu xe.

Ngoại hình, chiều cao, màu da của hắn cũng không trùng khớp với người mà Jane hay nhà Smith nhìn thấy

4. Vợ chồng McCann giấu xác

Madeleine chết trước khi vợ chồng McCann đi ăn cơm, giấu xác

Một số người cho rằng đúng là vợ chồng McCann đã giấu xác, nhưng không giống Goncalo nói trong lúc họ đi ăn mà là xảy ra trước bữa ăn.

Hiện nay, chúng ta đã biết:

17 giờ 30 phút, vợ chồng McCann đón Madeleine từ nhà trẻ về, có phụ huynh kí tên làm chứng.

18 giờ 30 phút, David khai nhìn thấy Madeleine còn sống.

19 giờ, Gerry rời khỏi sân tennis, có kí tên làm chứng.

20 giờ 30 phút, Gerry và Kate xuất hiện tại nhà hàng.

Giả sử những chứng cứ này không bị làm giả, David không nói dối, vậy việc Madeleine tử vong và bị di chuyển thi thể có thể xảy ra từ 19 giờ đến 20 giờ 30 phút. Vì sao giả thiết này hợp lí hơn giả thiết Gerry đang ăn thì chạy về di chuyển thi thể mà Goncalo đã nói? Bởi vì có nhiều thời gian hơn, mà hai vợ chồng đồng thời ở nhà nên có cơ hội bàn mưu, thông đồng.

Vậy vì sao Madeleine tử vong? Hiện có ba suy đoán chính:

[1]: Vấp ngã (trường hợp này là tai nạn, trách nhiệm của cha mẹ không lớn, tôi cho rằng lựa chọn giấu xác của họ là không hợp lí).

[2]: Cha hoặc mẹ đánh (hiện nay không có bất kì ai chỉ ra vợ chồng McCann từng bạo hành con cái, để đánh chết một em bé 4 tuổi phải rat ay cực kì tàn nhẫn)

[3]: Madeleine có thể dị ứng với thuốc ngủ, bị sốc phản vệ. Cô bé ngã ra phía sau sofa. Gerry là bác sĩ tim mạch, anh ta vội vàng dịch chuyển ghế, cố gắng hô hấp nhân tạo cho con gái. Máu trong phổi Madeleine phun tung tóe từ miệng ra lưng sofa và tường.

Image

Suy đoán thứ ba nghe có vẻ hợp lí hơn hai suy đoán trước.

Có lẽ có người sẽ hỏi:

[1]: Nếu sau 20 giờ 30 phút, thi thể Madeleine đã không còn ở nhà, vợ chồng McCann chỉ giả vờ về căn hộ 5A theo đúng giờ, vậy vì sao họ lại để Matthew về xem thay mình?

Nếu khi đó Matthew chú ý hơn sẽ phát hiện Madeleine không có ở trên giường, cửa sổ đang mở. Đây có lẽ là tình hình lí tưởng mà Kate mong muốn, người thứ ba phát hiện và chứng thực “hiện trường phạm tội”.

[2]: Vợ chồng McCann vừa mất một đứa con gái, làm xong chuyện đáng sợ như thế họ đã lập tức chạy tới nhà hàng dùng bữa. Lúc tương tác với những người khác trên bàn ăn, không ai phát hiện tâm trạng của họ có gì khác thường ư? Cho rằng hai người ấy có thể diễn kịch thật không biết là thần thánh hóa hay yêu ma hóa họ nữa.

[3]: Tương tự, nếu hai người đã giấu xác thành công 24 ngày không bị người khác phát hiện thì vì sao sau đó họ phải đối mặt với rủi ro trong việc di chuyển thi thể?

Madeleine đã chết trước ngày 3 tháng 5

Giả thiết này có vẻ giống thuyết âm mưu. Madeleine đã chết từ ngày 1 hoặc ngày 2 tháng 5 và bị chuyển đi.

Vậy ngày 1 và ngày 2 tháng 5 rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Madeleine có khả năng đã chết trước ngày 3 tháng 5 không?

Chúng ta cùng xem lại tuyến thời gian trước khi xảy ra vụ án:

21 giờ ngày 1 tháng 5, một nữ huấn luyện viên aerobic dưới nước tổ chức trò chơi có thưởng ở nhà hàng, sau khi kết thúc được Gerry mời đến bàn của họ uống vài li. Cư dân mạng nước ngoài nói nữ huấn luyện viên trẻ này rất gợi cảm, đàn ông trên bàn chắc chắn sẽ không hờ hững với cô.

Nữ huấn luyện viên ngồi 20 phút, đến 21 giờ 50 phút. Cô để ý thấy có một người vẫn không ngồi vào bàn, không động đến dao nĩa nhưng không biết là ai. Sao đó, cảnh sát cho cô xem ảnh, cô cảm thấy mình không có ấn tượng với David nhưng không khẳng định. Jane và Russell đều khai đêm đó Russell ở nhà với con gái bị ốm, người vắng có lẽ là Russell.

22 giờ 16 phút ngày 1 tháng 5, một mình Kate về căn hộ 5A trước, điều này được chứng thực từ hoạt động trên điện thoại di động của cô. Được biết khi đến nhà hàng, nhóm 9 người không mang điện thoại di động,cho nên trước đó 9 chiếc điện thoại của họ đều không có hoạt động trong thời gian ăn tối. Nhưng từ 22 giờ 16 phút đến 22 giờ 27 phút, điện thoại của Kate có một loạt cuộc gọi và tin nhắn, gián tiếp chứng minh cô đã trở về căn hộ 5A. Mặc dù không rõ cô ở nhà trọ liên hệ với ai nhưng có thể xác định không phải liên hệ với những người khác trong nhóm 9 người. Đến mấy tháng sau, khi cảnh sát Bồ Đào Nha điều tra vợ chồng McCann, lịch sử cuộc gọi đã bị xóa.

Ở trên căn hộ 5A là một bà lão người Anh tên Pamela (đã qua đời). Bà sống trong khu nhà Waterside Village từ năm 2003. Ba tháng rưỡi sau khi xảy ra vụ án, bà bất ngờ cung cấp cho cảnh sát một thông tin quan trọng. Pamela nói 22 giờ 30 phút ngày 1 tháng 5, bà nghe thấy tiếng khóc của một cô bé, còn không ngừng gọi: “Bố, bố”. Tiếng khóc ngày càng to, kéo dài suốt một tiếng 15 phút. Bà khẳng định tiếng khóc phát ra từ căn hộ 5A ở tầng dưới, không giống tiếng khóc của em bé như Emily.

23 giờ 45 phút, Pamela nói nghe thấy vợ chồng McCann về nhà. Khi họ về, tiếng khóc của trẻ em cũng ngừng. Nhưng bà không hề nhìn thấy họ về nhà. Chỉ nghe có người mở cửa ban công (có người nghi ngờ đứa ké khóc to như Pamela không nghe được tiếng mở cửa trượt).

Dưới một bài báo đăng ngày 24 tháng 7 năm 2007, một cư dân mạng nói 22 giờ ngày 1 tháng 5, nhóm 9 người tới quán bar Chaplin cách khu căn hộ hơn 500m, đến 23 giờ 45 phút mới về nhà. Trong thời gian đó không có ai về xem các con. Điều này thống nhất về mặt thời gian với lời khai của Pamela. Nhưng bình luận này không được khách hàng tại quán bar Chaplin chứng thực, cảnh sát cũng không cho là thật. Có người cho rằng người đó bịa đặt.

Nếu Kate đã trở về căn hộ 5A lúc 22 giờ 16 phút thì khi Madeleine khóc to, Kate đang ở nhà. Cô mặc kệ con gái hoặc chính cô đang đánh Madeleine, cho nên cô bé mới khóc gọi bố xin giúp đỡ mà không phải gọi mẹ. 23 giờ 45 phút, có thể vì Gerry về đến nhà nên Madeleine ngừng khóc.

Căn cứ vào những gì Kate đã khai với cảnh sát Bồ Đào Nha, buổi tối ngày 1 tháng 5, Madeleine ngủ trong phòng của bố mẹ. Nếu từ 22 giờ 30 phút đến 23 giờ 45 phút Madeleine đang khóc, vậy phải nửa đêm cô bé mới ngủ.

Ngày 2 tháng 5, 7 giờ 36 phút, Kate gọi điện cho bạn là cô Amanda ở Anh. Sáng hôm đó, thời gian dùng điện thoại di động của Kate sớm hơn ít nhất 2 tiếng đồng hô so với mọi ngày.

Chăn đệm trên giường gần cửa sổ trong phòng ngủ của trẻ em rất bừa bộn, có vẻ từng có người ngủ ở đó. Khi cảnh sát hỏi Kate có từng ngủ ở phòng trẻ em hay không, Kate thừa nhận đêm ngày 2 tháng 5 đã ngủ ở chiếc giường trống trong phòng đó. Cô khai vì giận chồng không quan tâm đến mình trong bữa tối nên hai người xảy ra tranh cãi. Để trả đũa Gerry, sau khi anh ta ngủ, một mình cô chuyển sang ngủ trong phòng bọn trẻ. Nhưng cô không biết chồng cô có phát hiện mình không có ở phòng ngủ chính hay không.

Khi trả lời cảnh sát, Gerry khai anh ta nghĩ nửa đêm Kate chuyển sang ngủ ở phòng khác bởi vì mình ngáy, cho nên không hỏi vợ.

Người nghi ngờ vợ chồng McCann cho rằng thực ra việc mỗi người ngủ một phòng xảy ra vào đêm ngày 1 tháng 5, Kate đã nói dối để che giấu chuyện thực sự xảy ra vào đêm hôm đó.

Buổi sáng ngày 3 tháng 5, Kate nghe Madeleine hỏi: “Đêm qua, lúc Emily và Sean khóc, sao mẹ không đến?”. Nếu ngày 2 tháng 5, Kate và các con ngủ trong cùng một căn phòng, vậy thì việc đứa trẻ khóc là thời điểm hai vợ chồng vẫn ở nhà hàng, chưa về nhà?

Buổi tối ngày xảy ra vụ án 3 tháng 5, lúc dùng bữa Kate và Gerry không ngồi cạnh nhau mà có Fiona ở giữa. Đương nhiên Gerry cũng kẹp giữa Fion và chồng cô ấy là David. Vậy có thể xác định ngày 1 và ngày 2 tháng 5, đúng là vợ chồng McCann xảy ra chuyện không vui.

Nhưng đây chỉ là một trong những mâu thuẫn trong cuộc sống thường ngày giống như hàng vạn cặp vợ chồng khác trên thế giới, sau đó việc con gái mất tích càng khiến tình cảm của hai người vượt qua thử thách, hay là một cuộc tranh cãi có tính chất nghiêm trọng, đến mức có thể Kate trút giận lên con gái lớn, thậm chí khiến cô bé tử vong ngoài ý muốn?

Giả thiết Kate cãi nhau với Gerry khiến con gái qua đời có thể đứng vững hay không phải xem tính cách cô ấy thế nào. Nếu là một người kích động, dễ giận, hay ghen thì khả năng tất cả chuyện này xảy ra rất cao. Nhưng nếu cô ấy là một người dịu dàng, nhân nhượng, cầu toàn, lí trí thì ít có khả năng.

Có người nghi ngờ những chuyện này kì thực đều xảy ra trong cùng một ngày, không phải ngày 1 thì là ngày 2 tháng 5.

Ngoài việc hai việc nữ huấn luyện viên được mời ngày 1 tháng 5 và 22 giờ 16 phút hôm đó, Kate về căn hộ 5A đã được khẳng định, thời gian của những sự kiện khác rốt cuộc là ngày nào đều không thể xác định. Có lẽ Pamela nhớ nhầm ngày, có thể Kate cố ý nói dối lùi lại một ngày.

Tôi liên hệ những sự kiện riêng lẽ này, rút ra một trong rất nhiều khả năng: Buổi tối ngày 1 tháng 5, Gerry mời nữ huấn luyện viên vào bàn mình, trò chuyện rất vui vẻ (hiển nhiên nữ huấn luyện viên và Kate là hai kiểu phụ nữ hoàn toàn khác nhau). Việc này làm Kate ghen. 22 giờ 16 phút, một mình cô về căn hộ 5A trước, trong 11 phút tiếp theo, cô liên lạc với một người hoặc nhiều người, nhưng cô không muốn cảnh sát hoặc chồng biết mình đã làm gì nên sau đó xóa lịch sử cuộc gọi. Kate gọi điện thoại khiến Madeleine tỉnh. Cô bé đi ra khỏi phòng, không muốn về ngủ nữa. Đang trong cơn giận dữ, có thể Kate trút giận lên con gái, quát mắng hoặc lôi kéo (nếu bỏ mặc thì trẻ em 4 tuổi rất ít khi khóc suốt hơn một tiếng trong tình trạng mệt mỏi) khiến cô bé không ngừng khóc to.

23 giờ 45 phút, Gerry về nhà, Madeleine ngừng khóc. Vợ chồng McCann cãi nhau. Đêm đó, để dỗ dành Madeleine và không làm cặp song sinh tỉnh, Gerry để con lớn ngủ ở phòng ngủ chính. Tôi cho rằng việc di chuyển giường của Madeleine rất phiền phức nên có lẽ cô bé và cha mẹ ngủ ở giường lớn. Kate vì tâm trạng không tốt, không ngủ được nên một mình đến phòng trẻ em và ngủ ở đó.

Sáng sớm ngày 2 tháng 5, cả đêm trằn trọc khó ngủ nên Kate dậy sớm hơn thường ngày. 7 giờ 36 phút, cô gọi điện thoại cho bạn Amanda đang ở Anh, tâm sự hết với bạn.

Buổi tối ngày 2 tháng 5, để đề phòng Madeleine tỉnh lại khóc to làm cặp song sinh giật mình tỉnh giấc như mấy ngày trước, Kate cho mấy đứa con uống thuốc ngủ (có thể được Gerry ngầm đồng ý). Madeleine bị dị ứng thuốc, lúc đứng trên sofa đột nhiên bị sốc, ngã xuống phía sau ghế. Gerry hô hấp nhân tạo cho con nhưng không có hiệu quả.

Việc này không chỉ là sai lầm của một người trong hai vợ chồng. Nếu Katte bất chấp sự phản đối của Gerry, tự ý cho con uống thuốc thì đáng lẽ Gerry sẽ giận dữ, bực bội, sẽ không phối hợp diễn kịch ân ái và nói dối cùng vợ.

Họ giấu thi thể trong tủ quần áo phòng ngủ chính một thời gian ngắn. Buổi tối ngày 2 hoặc buổi sáng ngày 3 tháng 5, họ dùng cách nào đó như cuốn thi thể trong chăn, khiêng đến vách đá ở bờ biển để giấu.

Brown vẫn cho rằng họ giấu thi thể trong vách đá bên bờ biển. Nhưng hiện nay không có chứng cứ cho thấy cảnh sát đã bỏ sót những nơi đó trong quá trình tìm kiếm. Thực ra tôi cho rằng họ không có xe, lại không thông thuộc địa hình, di chuyển thi thể bằng cách đi bộ thì xác suất bị nhìn thấy rất cao, về lí thuyết cũng không thể đi quá xa. Còn nếu là kẻ ấu dâm người địa phương, có phương tiện giao thông và thông thuộc tình hình thì tính khả thi cao hơn rất nhiều. Trong 2 tháng sau khi xảy ra vụ án, hắn đã tìm cơ hội không bị phóng viên bao vây, đến nơi giấu xác xem tình hình thi thể.

Giả thiết này đồng nghĩa với việc tất cả những lời khai nói đã gặp Madeleine vào ngày 3 tháng 5 đều là giả.

[1]: 17 giờ 30 phút, biên bản Kate đón Madeleine từ nhà trẻ về là giả.

[2]: 18 giờ 30 phút, David tới thăm căn hộ 5A, nhìn thấy Madeleine là nói dối.

[3]: 14 giờ 29 phút, bức ảnh cuối cùng mà Madeleine chụp là ảnh giả.

Vậy chúng ta hãy xem xét những bằng chứng này.

[1]: Biên bản đón con

Đầu tiên, tôi xem biên bản được công bố, đúng là khi phụ huynh đưa con đến và đón con về đều có kí tên. Trưa ngày 2 tháng 5, người kí tên đón Madeleine về không phải Kate mà là nhân viên nhà trẻ. Đây có thể là Kate đi vội, quên kí nên họ kí thay.

Nhân viên nhà trẻ Baker khai 9 giờ 10 phút ngày 2 tháng 5, Gerry giao Madeleine cho cô. 12 giờ 25 phút, Baker giao Madeleine cho Kate. 14 giờ 50 phút, Kate giao Madeleine cho cô. 17 giờ 30 phút, Kate đón Madeleine về.

Tuy nhiên, trên Website công bố chứng cứ gốc bị thiếu hai trang của biên bản này và lời khai về ngày 3 tháng 5, chỉ có chữ kí mà không có lời khai của Baker.

Có người sẽ nói các nhân viên ở nhà trẻ đều nhìn thấy Madeleine vào ngày 3 tháng 5 nên không thể làm giả được.

Nhưng cũng có ý kiến cho rằng các em bé ở nhà trẻ đều là con của khách du lịch, mỗi ngày có rất nhiều em bé ra vào nên rất có khả năng các cô không thể nhớ mặt và tên của từng đứa. Việc này tạo cho Kate cơ hội khi đưa đón cặp song sinh, nhân lúc đông người đã viết tên Madeleine vào biên bản kí tên.

[2]: David tới thăm

Việc David đến căn hộ 5A có thể được chứng thực. Khi đó có một người hàng xóm nhìn thấy anh ta đi đến nhà này. Nhưng không thể xác minh David có nhìn thấy Madeleine hay không, chỉ có anh ta mới biết sự thật.

[3]: Bức ảnh cuối cùng

Vợ chồng McCann vẫn khai bức ảnh cuối cùng của Madeleine khi còn sống được chụp bằng máy ảnh Canon Mpx6 của Kate, nhưng đến tận ngày 24 tháng 5 ảnh mới được công bố. Trong ảnh hiển thị thời gian chụp 13 giờ 29 phút ngày 3 tháng 5 (giờ mùa hè trên máy ảnh chưa được điều chỉnh), thực tế là 14 giờ 29 phút ngày 3 tháng 5.

Tôi đã phải tốn rất nhiều thời gian để nghiên cứu bức ảnh rốt cuộc có phải giả hay không.

Rất nhiều người cho rằng bức ảnh bị làm giả, thí dụ:

[1]: Cảm thấy viền quanh người Madeleine hơi lộn xộn, nghi là cắt ảnh dán vào ảnh chụp chung của Gerry và Emily (nhưng tôi đã xem ảnh gốc, không đến mức ấy, có thể họ đã xem ảnh thu nhỏ, độ phân giải thấp, thậm chí là bị người có ý xấu chỉnh sửa).

[2]: Ảnh phản chiếu trong kính của Gerry không phù hợp (có người đã giải thích thành bể bơi nhìn như dựng đứng).

[3]: Kính của Gerry như bị dán lên để chứng minh bức ảnh được chụp sau khi anh ta mua kính (tôi không nhìn ra dấu vết cắt dán, hơn nữa làm như vậy khác nào vẽ rắn thêm chân).

[4]: Ảnh thật, nhưng thời tiết hôm đó rất lạnh, ba cha con không nên mặc ít như vậy. Đây có thể là chụp từ mấy ngày trước khi nhiệt độ giảm, thông tin về bức ảnh bị chỉnh sửa (số lượng quần áo tùy theo thể chất mỗi người).

[5]: Về bố cục, Madeleine ngồi quá lệch ra bên rìa bức cảnh, không có cô bé thì bố cục ảnh mới chuẩn (cái này thuộc về sở thích cá nhân).

[6]: Vì sao qua 3 tuần sau mới công bố bức ảnh cuối cùng của Madeleine?

Những nghi vấn này đều không thuyết phục được tôi cho đến khi tôi tìm thấy một manh mối.

Các bạn còn nhớ ngày 2 tháng 8, hai con chó đánh hơi đến biệt thự không? Toàn bộ quá trình làm việc của chúng được ghi hình. Một cư dân mạng phát hiện khi máy quay đang ghi hình bài trí trong phòng, tại thời điểm hơn 6 phút, một bức ảnh ở đầu giường lọt vào ống kính. Khi nhìn thấy bức ảnh này, tôi cảm thấy lưng lạnh toát.Tôi phải bội phục những người tinh ý này. Mặc dù chất lượng đoạn phim không tốt nhưng nhìn tư thế của Madeleine trong bức ảnh chụp một mình này gần như giống hệt Madeleine trong bức ảnh chụp chung. Điểm kì lạ của bức ảnh này nằm ở chỗ nó không những được cắt ra từ ảnh chụp ba người mà tay Gerry và em gái Madeleine còn bị xóa mất, nền được làm mờ, tạo thành ảnh chụp một mình.

Vì sao có người phải làm như vậy? Giữ ảnh chụp chung của ba cha con có ý nghĩa hơn, không phải sao?

Có phải ai đó đã cắt ảnh Madeleine chụp một mình trước đó, dán vào ảnh của Emily và cha chụp ngày 3 tháng 5 và tạo ra bức ảnh một mình này, mục đích là làm giả bằng chứng ngày 3 tháng 5 Madeleine còn sống?

Có một thời gian tôi đã tin như vậy. Nhưng tôi cần xem vợ chồng McCann giải thích việc này thế nào mới có thể đưa ra kết luận. Cuối cùng tôi cũng tìm được lời giải thích của họ.

Hai người ấy nói vì nhà thờ cần một bức ảnh Madeleine chụp một mình làm áp phích nên họ mới cắt hình cô bé từ ảnh chụp chung của ba cha con. Trước đó, họ cũng dùng các ảnh một mình khác của Madeleine để làm áp phích nên lần này quyết định dùng bức ảnh đó, có thể vì đây là bức ảnh cuối cùng của Madeleine khi còn sống? Hoặc bởi vì Madeleine trong ảnh cười rất rạng rỡ? Sau khi suy nghĩ mãi, tôi vẫn chọn tin tưởng lời giải thích của vợ chồng McCann.

[1]: Nếu họ mất tận 3 tuần, cố ý dán ảnh Madeleine vào ảnh chụp của cha và em gái, mục đích là để che giấu thời gian tử vong của Madeleine thì họ phải cực kì chú ý việc giữ bí mật bức ảnh gốc, khó có khả năng dùng nó làm ảnh chân dung.

[2]: Phông nền bức ảnh chân dung Madeleine bị làm mờ. Đây có thể là vì nó được cắt ra từ ảnh chụp chung ba người, không thể xóa ay của Gerry và Emily một cách hoàn hảo nên mới phải xử lí làm mờ nền. Điều này nói rõ ảnh chụp chung có trước, ảnh một mình có sau.

Tổng hợp ba điểm trên, chúng ta vẫn không thể chứng thực hoặc bác bỏ giả thiết Madeleine đã qua đời trước ngày 3 tháng 5.

Vườn Hoa Mạt Dược tổng kết:

Tôi biết đọc đến đây, có thể nhiều người vẫn còn hoang mang, hi vọng tôi có thể cho ra một đáp án rõ ràng: Rốt cuộc đây là một vụ bắt cóc hay vợ chồng McCann tự biên tự diễn?

Xin lỗi, tôi không có cách nào đưa ra đáp án.

Lúc xem tin tức và video trên mạng, tôi đã đọc cả bình luận và thấy bạo lực mạng ở đâu cũng đáng sợ. Cho dù vợ chồng McCann nghẹn ngào trước ống tính thì phần lớn các bình luận là: Đồ lừa đảo! Các người nên xuống địa ngục! Vì sao ả phụ nữ rắn rết này vẫn chưa bị bắt? Các người không xứng đáng có con…Những cư dân mạng lòng đầy căm phẫn sao có thể khẳng định vợ chồng McCann là hung thủ sát hại con gái Madeleine và giấu xác? Nếu họ vô tội thì những bình luận này sẽ khiến họ tuyệt vọng đến mức nào?

Tôi cho rằng những thông tin mà cư dân mạng tìm hiểu được sẽ không toàn diện hơn tôi. Rất nhiều người mới chỉ đọc trên blog hay một cuốn sách mà đã bị thuyết phục. Tôi luôn luôn phản đối việc để tình cảm lấn át lí trí. Trong tình huống không thể khẳng định tuyệt đối, chúng ta chỉ có thể thảo luận nhiều khả năng, không nên trút cảm xúc của mình lên đương sự, bởi vì rất dễ hại người vô tội.

Tôi cho rằng phải nghe ý kiến của cả hai bên mới đưa ra được phán đoán tốt.

Tôi mất hơn một tháng tra cứu mà vẫn phân vân do dự, chỉ có thể nói mỗi giả thiết có khả năng nhất định nhưng cũng có sơ hở.

Từ góc độ truyền thông, tôi hiểu suy luận nghi ngờ vợ chồng McCann dễ được lòng người hơn, dễ truyền thông rộng hơn. Khi đọc những giả thiết này, chính tôi cũng thấy rõ ràng mình có hứng thú hơn, còng khi đọc những giả thiết về nhóm buôn người lại thấy tương đối nhạt nhẽo.

Vì sao lại thế?

(1)Câu chuyện cha mẹ giấu xác li kì hơn, tình tiết quanh co hơn.

(2)Quan hệ giữa bố mẹ và con cái có cùng một nhịp thở với cuộc sống của mỗi người, đọc xong những phân tích đó làm người ra có cảm giác bàng hoàng, tỉnh ngộ, nhìn thấu hết thảy.

(3)Có nghi phạm rõ ràng, một khi giả thiết được củng cố nghĩa là có thể kết thúc vụ án, đáp án được xác định.

Tuy nhiên, với giả thiết còn lại, bởi vì không thể xác định là kẻ ấu dâm hay bọn buôn người, có nghĩa vụ án này vẫn là một bí ẩn, công chúng vẫn không biết Madeleine sống hay chết, khao khát biết đáp án không được thỏa mãn.

Vì vậy, tôi lựa chọn không đưa ra kết luận về vụ án này.

Các bạn đã đọc rất nhiều nội dung thảo luận về chứng cứ mà tôi viết, vậy các bạn ủng hộ giả thiết nào?

« Lùi
Tiến »