Vừa vào lớp học môn Văn học Mỹ hiện đại, tôi thấy Shizuru đã ở đó. Nàng đang ngồi cạnh Miyuki. Chỗ đó thường ngày là chỗ ngồi của tôi. Không còn cách nào khác, tôi đành chọn vị trí ngay sau lưng hai cô bạn.
"Sao lại có mặt Shizuru lớp tiếng Pháp ở đây nhỉ?"
Nghe tôi hỏi, nàng quay lại nói: "Vì tớ thích Tennessee Williams." Sau đó, nàng giả giọng đàn ông nói cho tôi nghe, "Này, mọi người, tiếp theo sẽ là seven poker."
Đó là lời thoại của Stanley trong phim Chuyến tàu mang tên dục vọng.
"Shizuru vui tính quá nhỉ!" Miyuki ngoảnh lại nói với tôi. "Giá như được làm bạn sớm hơn thì tốt biết mấy."
"Ha ha ha," Shizuru cười lớn.
Điệu cười này hoàn toàn không giống với Shizuru mọi ngày, có cái gì đó hơi vui vẻ quá khích.
Hai cô gái nói chuyện với nhau thân thiết như thể bạn bè trên mười năm vậy. Miyuki đặt cuốn tạp chí phụ nữ trên đầu gối, cả hai vừa đọc vừa thì thầm cười khúc khích trông có vẻ rất thích thú. Tôi ngồi ở ghế sau như đang chờ đến lượt mình, cố chịu đựng sự ngứa ngáy ở gáy và bụng (hôm nay tôi cố tình hạn chế bôi thuốc mỡ), nhưng cuối cùng cơ hội tham gia vào câu chuyện của hai nàng cũng chẳng đến.
Buổi chiều, trên đường về nhà, tôi đã hỏi thử Shizuru: "Này, chuyện đó là thế nào đấy?"
"Chuyện đó là chuyện gì?"
"Giờ học Văn học Mỹ hiện đại ấy."
"Thì tớ đã nói là thích nhà văn Tennessee Williams rồi mà."
"Tớ không nghĩ thế đâu."
"Thế cậu nghĩ thế nào?"
"Tớ không biết." Tôi nói. "Vì vậy tớ mới hỏi cậu đấy."
"Tớ đã trả lời đàng hoàng rồi mà."
"Thật vậy sao?"
"Thật chứ."
Rồi sau đó hai đứa tôi cứ thế im lặng rảo bước.
"Cậu giận đấy à?" Sau một hồi lâu im lặng, nàng hỏi tôi.
"Tớ đâu có giận." Tôi trả lời.
"Nhưng mà cậu không vui đúng không. Bởi vì cậu bị người ta nói dối mà."
"Nói dối ư?"
"Đúng thế."
Không bao lâu sau thì đến chung cư tôi ở. Tôi bước lên cầu thang trước. Quay đầu lại vẫn thấy nàng đứng trên con đường nhựa, hai chân giạng rộng bằng vai, hai tay nắm chặt chiếc túi tote, mắt nhìn chằm chằm xuống đất. Hành động ấy càng khiến nàng trông như trẻ con.
Tôi lại xuống cầu thang, đứng trước mặt nàng. Không nói năng gì, tôi chờ nàng mở miệng.
Sau một hồi im lặng, cuối cùng Shizuru cũng lẩm bẩm.
"...!"
Giọng nàng lí nhí không rõ nên tôi không nghe được gì.
"Gì cơ?" Tôi ghé tai sát miệng nàng.
"Vì tớ muốn yêu mến người mà người tớ yêu rất yêu thương ấy." Nàng nói lại một lần nứa.
Ngay lúc đó, trong ngực tôi nhói lên một cơn đau. Đó là nỗi đau giống như lúc nhìn thấy nước mắt của Shizuru trong khu rừng ờ công viên dạo nọ.
Tớ muốn yêu mến người mà người tớ yêu rất yêu thương ấy.
Lời nói ấy chẳng hề mang niềm vui mà chứa đựng một nỗi buồn.
"Người cậu yêu là...?"
"Không sao đâu."
Shizuru lùi lại một bước, rời xa khỏi tôi.
"Nhưng mà..."
"Cậu không cần phải bận tâm. Đó cũng có thể là lời nói dối thôi."
"Nói dối ư?"
Shizuru không nói gì, nàng chỉ nhìn chằm chằm vào mắt tôi. Ánh mắt sau cặp kính hiện lên vẻ bối rối, còn có chút gì đó hơi sợ sệt.
Một lát sau, nàng chầm chậm lắc đầu một cách khổ sở như thể bị ai đó ép buộc.
"Không phải nói dối đâu. Tớ nói thật đấy."
Và nàng bất ngờ thay đổi nét mặt, hướng ánh mắt nhìn tôi một cách thẳng thắn.
"Tớ thích cậu. Và cậu thích Miyuki. Vì thế tớ quyết định cũng sẽ thích Miyuki." Nàng nói. "Tớ làm vậy thì không vấn đề gì đúng không?" Nói xong, Shizuru nở nụ cười gượng gạo.
Tôi nên trả lời nàng thế nào đây? Dù có cố gắng vắt óc, tôi cũng không tìm ra được từ ngữ thích hợp cho trường hợp này. Chính tâm tư mâu thuẫn của nàng đã làm mất phương hướng và đưa nàng vào ngõ cụt. Nói một câu "Quay lại đi" là việc rất dễ, nhưng kết cục sẽ chỉ đưa nàng đến ngõ cụt khác mà thôi.
Tôi đành ậm ừ cho qua chuyện, nàng thong thả gật đầu, cúi mặt nhìn xuống bóng của mình dưới đất. Nàng lại lẩm bẩm.
"Không sao đâu, tớ đã quyết định rồi..."
Kể từ hôm đó, trong giờ Văn học Mỹ hiện đại, lúc nào cũng thấy nàng ngồi cạnh Miyuki. Dĩ nhiên, chỗ ngồi của tôi chuyển xuống ghế phía sau.
Đó là một sự kết hợp hơi kỳ lạ, nhưng hai cô gái lại có sự gắn kết mạnh đến mức không ngờ đến. Họ cùng nhau đi ăn cơm trưa, có khi cùng đi dã ngoại ở ngoài trường, thỉnh thoảng cùng đi mua những món đồ nho nhỏ giống như những viên sô cô la (tôi cũng không biết món đó gọi là gì, đó là thế giới mà bọn đàn ông không thể nào biết được).
Shirahama nhìn hai cô gái với ánh mắt như đang nhìn thấy điều gì kỳ lạ lắm.
"Mối quan hệ của hai cô nàng đó là sao vậy?"
. "Ừ, thì là..."
Nỗi lòng của Shizuru là bí mật của riêng tôi và nàng.
"Là mối quan hệ giữa Franny và Lilly." Sekiguchi ngẩng đầu khỏi cuốn tạp chí điện ảnh và nói.
"Là ai vậy?" Saki hỏi.
"Đó là những nhân vật trong phim The Hotel New Hampshire."
"Hotel?"
"À, nhân vật xuất hiện trong phim gồm một người chị rất đảm đang và cô em gái ngưng phát triển từ khi còn bé. Nhân vật Franny do Jodie Foster thủ vai cực kỳ hay."
"Shizuru không phải là đã ngưng phát triển đâu."
Nghe tôi nói vậy, Sekiguchi gật đầu vẻ khó chịu, "Ừ, ừ, biết thế rồi. Bởi vì cũng chỉ mới 21 tuổi chứ mấy. Đang ở thời kỳ đỉnh cao của tuổi dậy thì mà."
"Tớ nói thật mà."
"Thì có ai bảo cậu nói dối đâu."
"Giọng điệu của cậu chẳng phải đang cho rằng tớ 'nói dối' sao?"
"Nếu vậy thì tớ xin lỗi. Bởi vì tớ được sinh ra vào ngày Cá tháng Tư nên tớ thường hay nghi ngờ mọi thứ. Ngay cả việc tớ được sinh ra, tớ còn nghi ngờ cả bố và mẹ đã nói dối mình nữa ấy chứ."
Tôi nháy mắt hỏi thử Saki xem có thật không thì cô cũng nháy mắt trả lời tôi điều đó là thật. "Hai người có ý gì vậy?" Sekiguchi mở to mắt rồi mỉm cười.
Miyuki và Shizuru ngồi ở bàn cách xa bọn tôi một chút, cả hai đang sắp xếp những món đồ nhỏ xíu đầy màu sắc trông rất vui vẻ. Shizuru có vẻ ngại với Shirahama và Sekiguchi, Miyuki cũng nhận ra được điều này nên không nài ép Shizuru phải nhập bọn.
"Đó là cái gì thế? Trông giống sô cô la bi nhỉ." Tôi hồi bâng quơ, Saki liền đáp ngay:
"Là những viên đá Swarovski, dùng để kết thành đồ trang sức như vòng cổ chẳng hạn."
Nghe Saki giải thích, tôi cảm thấy hơi ngạc nhiên. Vì Miyuki là một cô gái rất người lớn, nàng thích hợp với những món nữ trang cao cấp hơn là đồ trang sức làm bằng tay thế này. Còn Shizuru có vẻ ngay từ đầu đã không có hứng thú trang sức làm đẹp cho bản thân.
"Chỉ cần thêm những viên đá phong thủy như thạch anh hồng hay thạch anh tím, các cô gái đã mang lại cho chuỗi vòng một ý nghĩa nào đó."
"Đá phong thủy?"
"Ừ, thì các cậu không thấy con người ta từ xưa đến giờ tin rằng đá thiên nhiên có một sức mạnh thần bí sao? Chẳng hạn như thủy tinh thì có công dụng tránh bùa ngải."
"Ừ."
"Vì thế, các cô gái thường lồng những viên đá phong thủy vào các món trang sức để cầu xin nhiều điều."
"Cầu xin? Thế họ hay cầu xin điều gì?"
Saki nhìn hai đứa tôi, sau một hồi suy nghĩ mới trả lời:
"Là ái tình."
Vào đúng giây phút đó, trái tim của cả ba gã đàn ông cùng lúc gióng lên như tiếng trống. Dĩ nhiên không phải tôi nghe được nhịp tim như tiếng trống đó, đấy chỉ là tiếng trống mang tính tu từ vang lên một cách tu từ mà thôi.
"Ái tình ư?" Shirahama hỏi với giọng điệu ậm ừ hiếm thấy. "Là chữ 'ái' trong 'Ai lớp du' đó hả?"
Saki cười khúc khích trước câu nói của Shirahama.
"Dân khoa tiếng Anh đừng nói như vậy chứ. Chữ 'Ai' trong 'I love you' mang ý nghĩa là 'tôi' mà."
"Thì bởi vậy tớ mới hỏi chữ 'Ái' là tình yêu theo kiểu 'love' trong câu đấy có đúng không?"
"Ừ, đúng rồi." Saki gật đầu cười nói.
"Cả đá thạch anh tím và thạch anh hồng về cơ bản đều được cho là có khả năng mang lại tình yêu."
"Haaaaaaaaaaa!" Sekiguchi thốt lên một tiếng lạ lùng.
"Thì ra tiểu thư Miyuki của chúng ta cũng đã đến lúc ấy."
"Ừ."
"Saki đã nghe được gì à?"
Nụ cười của Saki khựng lại trước câu hỏi của Sekiguchi.
"Thế nào nhỉ!" Saki trả lời với vẻ không được nhiệt tình lắm. "Miyuki là người theo chủ nghĩa bí mật đối với những gì liên quan đến chuyện yêu đương."
"Hứ!" Sekiguchi hừ mũi. "Chắc là vậy rồi. Vậy thì..." Gã nói tiếp. "Cái cô nàng bé tí tẹo kia, cô ta cầu mong điều gì thế nhỉ!"
Khi tôi nhìn Sekiguchi, gã làm vẻ mặt như thể "này, tớ đang hỏi cậu đấy."
"Làm sao tớ biết được. Shizuru, những gì liên quan đến chuyện đó cũng đều bí mật cả."
"Vậy sao?"
Dĩ nhiên là tôi biết tất cả. Vì thế, một nửa tiếng trống ngực gióng lên như tiếng trống mà tôi đã nói đó chính là do nàng tạo nên.
Tại sao lại là tôi? Tôi không thể không nghĩ đến chuyện này. Shizuru đã bộc bạch tình cảm với tôi một cách rõ ràng, vì thế tôi đã tự vấn không dưới 150 lần. Chắc chắn là, trên thế giới này, người con gái đem lòng yêu một gã đàn ông chán ngắt như tôi đây chỉ có duy nhất Shizuru mà thôi. Tôi ý thức được điều này, nhưng không hiểu sao vẫn không thể đáp lại tình cảm của nàng được!
Tôi bắt đầu cảm thấy ghét trái tim cứng nhắc của mình.
"Này, tớ nói chuyện không liên quan tí." Yuka nói. "Các cậu không cảm thấy có cái gì đó hôi à?"
Tôi nhẹ nhàng đứng dậy, rời khỏi chỗ đó.