Một khi đã biết được suy nghĩ của nhau, chúng tôi đã giữ được trạng thái cân bằng. Tôi thích Miyuki. Shizuru thích tôi. Hai tình cảm ấy đều không đi đến đâu. Tình yêu đơn phương vẫn chỉ là đơn phương, cũng chỉ để đó thôi.
Cũng bởi nó quá rõ ràng, nên đôi lúc chúng tôi dừng lại ngó nhìn, đôi bên dò hỏi nhau, cho thêm vài chú thích vào hai mảnh tình cảm ấy.
"Tại sao cậu lại thích Miyuki vậy?" Shizuru hỏi.
"Tớ cũng chẳng hiểu tại sao." Tôi trả lời. "Chẳng có lý do nào cả."
"Vậy thì kỳ quá. Chắc chắn phải có một lý do nào đó chứ."
"Vạy Shizuru thì sao?" Tôi hỏi. "Tại sao cậu lại thích... tớ?"
Nàng chớp chớp đôi mắt to đằng sau lớp kính viễn. "Ừ nhỉ, tại sao nhỉ!"
"Không phải nói cậu đâu nhưng mà tớ cảm thấy sở thích của cậu hơi tệ đấy."
"Làm gì có chuyện đó. vẻ bề ngoài của cậu không có điểm nào là không được. Lúc nào cũng rất sạch sẽ. Không thể nói là cậu có khiếu về thời trang cho lắm, tuy nhiên trang phục cậu mặc trông rất hợp."
Tôi thực sự không muốn được một người chuyên mặc áo smock giống như trang phục của trẻ mẫu giáo đánh giá về thẩm mỹ thời trang. Tuy nói vậy nhưng kiểu áo smock cũng rất hợp với Shizuru.
"Cậu không tham lam, cũng không xấu bụng, càng không tự cho mình là trung tâm của vũ trụ." Nàng nói tiếp. "Vả lại, cậu rất hiền lành."
"Vậy đó là những lý do khiến cậu thích tớ à?"
Khi nghe tôi hỏi, nàng ra chiều đăm chiêu suy nghĩ. Nàng sụt sịt mũi, chỉnh lại cặp kính, liếm môi.
"Khi ở bên cạnh cậu, tớ cảm thấy rất thư giãn." Nàng nói. "Những lúc đó trong lòng tớ rất an tâm. Tâm trạng thoải mái vô cùng."
Điều đó thì bản thân tôi cũng cảm nhận giống nàng. Khi ở cùng với Shizuru, tôi cũng cảm thấy rất thư giãn. Trong lòng cũng rất an tâm, tâm trạng rất dễ chịu. Còn khi đứng trước Miyuki, lúc nào tôi cũng rối trí, có cảm giác bất an, thậm chí đôi khi tôi còn rơi vào trạng thái hiềm ghét chính bản thân nữa. Thế nhưng, tôi lại yêu nàng. Và tôi nghĩ đó mới chính là tình yêu. Yêu là sự rung động không thể tự kiểm soát.
"Với tớ, cậu là mối tình đầu. Chắc chắn vì tớ phát triển chậm hơn mọi người, nên bây giờ mới bước vào tuổi dậy thì."
"Mối tình đầu cơ à?"
"Đúng vậy. Thế nên tớ không quen với chuyện này lắm. Cậu nghĩ tớ phải làm thế nào?"
Tôi nghĩ ư? Nàng quả là làm khó tôi rồi. Những chuyện như vậy đâu phải để hồi chính đối tượng mình đang yêu đơn phương. Nếu là tôi thì tôi sẽ không hồi, mà sẽ càng hành động kín đáo hơn nữa.
"Tớ nghĩ," tôi quyết định trước hết dựa vào luận điệu chung và thường thức xã hội để nói. "Cứ như thế này thì hơi kỳ."
" Cứ như thế này ý là sao?"
"Là chuyện của bọn mình ấy."
Tôi chợt có cảm giác mình trở thành một kẻ ngu ngốc và tầm thường.
"Bởi vì ở bên Shizuru rất dễ chịu, cho nên tớ sẽ buông thả mất. Như thế là không tốt."
Shizuru im lặng ngước nhìn tôi. Ánh mắt như muốn giục: Rồi sao nữa?
"Tớ cảm thấy mình giống loại đàn ông có thái độ không rõ ràng, không yêu nhưng lại khiến người ta nghĩ rằng mình thích họ, tớ rất đau lòng. Tớ thấy mình không thành thật, làm tổn thương tình cảm của Shizuru nên tớ ghét bản thân lắm."
Khi mở miệng ra nói những điều này đến tôi cũng thấy có vẻ giả dối, nhưng thực ra đó lại là sự thật.
"Vậy tớ nghĩ như thế này cậu thấy được không nhé?"
Shizuru ngước mắt nhìn tôi, mỉm cười rất đáng yêu. Người tôi bỗng dưng run lên chẳng vì lý do nào.
"Có nghĩa là cậu đang có cảm giác tội lỗi đúng
"Có vẻ như vậy,"
"Nếu vậy chắc cậu sẽ cảm thấy đau khổ lắm hả?"
"Chắc vậy."
"Nhưng được ở bên cậu tớ cảm thấy vui. Cậu thì dằn vặt đau khổ, còn tớ vui vẻ hạnh phúc. Nếu như thế thì ai làm tổn thương ai chứ? Người thiếu thành thật là ai chứ?"
Shizuru cười khúc khích.
"Thôi bọn mình cứ sống như từ trước đến giờ nhé!"
Còn có lần Shizuru nói với tôi như thế này.
"Tình yêu là thứ tình cảm kỳ lạ quá nhỉ!"
Chỉ một lời nói đó đã khiến cho tôi cảm thấy hơi căng thẳng.
"Lúc chưa có người yêu thì trung tâm của thế giới là ở đây." Shizuru nói, tay phải chỉ vào đầu mình. "Nhưng khi người mình yêu xuất hiện, tớ có cảm giác tâm đó chuyển hẳn về người ấy."
"Người ấy" dĩ nhiên là tôi rồi, nhưng thỉnh thoảng Shizuru lại nói chuyện như đang đề cập đến một người nào đó không có mặt.
"Cậu cũng giống vậy đúng không?"
Đó là một câu hỏi rất chân thành, không phải cách nói vòng vo để chỉ trích tôi. Nàng lúc nào cũng vậy, rất tôn trọng tình yêu đơn phương của tôi.
"Tớ hiểu cảm giác đó." Tôi trả lời.
"Đúng cảm giác như thế nhỉ?"
Những lúc như thế này, tôi bất giác muốn né tránh, chỉ nói những câu vô nghĩa cho qua chuyện.
"Nhân đây." Tôi nói. "Cậu có cảm giác như vậy từ khi nào?"
Vừa nói xong tôi đã hối hận ngay lập tức, cảm thấy câu hỏi của mình thực quá ngớ ngẩn. Nhưng Shizuru không bận tâm đến điều tôi bận tâm. Dần dần tôi cũng học được thái độ bình thản từ nàng.
"Chắc chắn là ngay từ lần gặp đầu tiên." Nàng nói. "Lúc đó cậu đã bắt chuyện với tớ ở vạch sang đường đúng không?"
"Ừ."
"Từ lúc đó, trung tâm của tớ đã bị kéo hẳn về phía Makoto." Nàng nói rồi tự gật gù trước lời nói của mình, "Ừ. Đúng là như vậy. Tớ đã không nhận ra điều này, thế nhưng chắc chắn là từ ngày đó."
Nghĩ lại thì quả là kỳ lạ, số phận đã xảy ra thay đổi to lớn đến thế, vậy nhưng bản thân người trong cuộc lại hoàn toàn không nhận ra. Chuyện như thế này liệu có ổn không? Nếu như những mũi tên xanh đỏ mà tôi tưởng tượng và vẽ trên đầu mọi người hiện hình thì những chuyện thiếu trách nhiệm như thế này chắc sẽ không còn nữa. Cụm từ "tình cảm bí mật" sẽ trở thành một cụm từ mâu thuẫn. Dĩ nhiên lúc đó, 12 lần yêu đơn phương của tôi cũng sẽ bị lộ ra.