Học kỳ mùa thu của năm thứ ba cũng đã trôi qua, bọn tôi bắt đầu bị cuốn vào các hoạt động như đi thực tập, chuẩn bị báo cáo, hoặc tham gia tuyển dụng việc làm. Phần lớn sinh viên khoa Anh ai cũng nhắm cho mình công việc trong các công ty đầu tư của nước ngoài hoặc các doanh nghiệp lớn có bộ phận kinh doanh nước ngoài, để đạt đến mục tiêu này trình độ giao tiếp ngoại ngữ là rất quan trọng. Chính vì thế, sau giờ học ở trường, mọi người lại tiếp tục đi học ở các trung tâm như Berlitz, Athénée Francais. Cả Shirahama và Sekiguchi từ lâu đã theo học lớp hội thoại tiếng Anh thương mại ở Berlitz.
"Makoto dự định sao cho tương lai vậy?" Sekiguchi hỏi. "Trông cậu có vẻ bình chân như vại nhỉ."
"Tớ định làm công việc liên quan đến chụp ảnh."
"Công việc chụp ảnh? Cậu định làm việc bán thời gian ở cửa hàng DPE à?"
Tôi hơi nhăn mặt trước lời nói đùa của cậu ta, nhưng vì đã quen với tính cách này nên tôi cũng chẳng để bụng.
"Không phải, tớ dự định xin vào một nhà xuất bản nhỏ nào đó, xin làm nhiếp ảnh kiêm biên tập viên luôn."
"Hả?! Có nơi như vậy à?"
Có một nơi như vậy. Một công ty quy mô rất nhỏ. Tôi nhìn thấy ở góc quảng cáo trên một tờ tạp chí du lịch đăng tin tuyển dụng, nơi tuyển dụng chính là tòa soạn của tạp chí này, nói do gần đây ngành du lịch phát triển mạnh, tòa soạn thiếu người làm, sang năm muốn tuyển thêm 3 nhân viên mới. Có thể có sự cạnh tranh giữa các ứng viên, nhưng tôi nghĩ không nhiều người vừa sử dụng thành thạo máy ảnh vừa có khả năng viết lách (tôi đang nói về bản thân mình. Thực tế, trong lần tuyển chọn phóng sự du lịch dành cho đối tượng là sinh viên, tôi đã đạt được vị trí thứ nhì. Với công việc này tôi không phải bận tâm về mùi hôi cũng như cơn ngứa ngáy ở vùng bụng suốt 24 giờ mà vẫn làm được công việc mang tính trí tuệ). Vì thế tôi nghĩ phần thắng chắc sẽ thuộc về mình. Hơn nữa, tuy không thể nói trình độ tiếng Anh của mình ngang bằng Shirahama hay Sekiguchi, nhưng tôi cũng là người đã học tiếng Anh một cách đàng hoàng. Chắc chắn những lúc đi tác nghiệp ở nước ngoài tôi sẽ sử dụng tốt.
Tôi đã nói những điều này cho Sekiguchi nghe.
Nghe xong cậu ta ngạc nhiên nheo mắt nhìn tôi.
"Vậy thì tốt quá rồi còn gì."
"Cậu nghĩ vậy à?"
"Dĩ nhiên là tớ nghĩ vậy chứ. Con người, nếu làm được công việc mình yêu thích, thì là hạnh phúc rồi."
Cậu ta khoanh tay sau đầu, ngả người ra.
"Rốt cuộc, những người chỉ giỏi việc học lại có cuộc sống chẳng mấy thú vị."
"Thế cậu có thích cái gì không?"
"Tớ thích phim. Tớ rất có hứng thú với phim ảnh. Thế nhưng chỉ vậy mà thôi. Tớ không thể sản xuất phim, cũng chẳng thể nào bình luận, đánh giá phim được. Giá như người ta có tuyển dụng công việc gọi là khán giả chuyên nghiệp thì tớ cũng muốn ứng tuyển. Chắc chắn tớ sẽ trở thành nhân viên ưu tú đấy."
"Nếu được vậy thì thích nhỉ!"
Nghe tôi nói vậy, Sekiguchi gật gù với vẻ đau khổ. "Thế nhưng làm khán giả không phải là công việc được nhận tiền mà phải trả tiền ấy chứ."
Chính xác là vậy.
"Shizuru thì sao?" Tôi hỏi thử nàng. "Có tính đến chuyện tìm việc làm không?"
"Tớ chưa tính gì cả."
Nàng đang say sưa kiểm tra những tấm hình mình chụp vừa rửa ra.
"Quả là dạo gần đây tớ hay nghĩ giá có công việc liên quan đến chụp hình thì hay biết mấy."
"Vậy thì chúng mình cùng..."
"Không thể được."
Nàng phẩy tay. Mái tóc dạo gần đây có vẻ bắt đầu dài hơn trước khẽ đung đưa.
"Điều đó không thể được." Nàng lặp lại.
"Cậu đã bắt đầu chụp hình từ thời cấp hai đến giờ còn tớ thì chỉ vừa mới bắt đầu, chưa có thành tích gì cả..."
"Vậy thì," tôi cầm cuốn tạp chí ảnh bên cạnh lên, đặt trên bàn rồi lật ra, "Cậu thử tham gia cuộc thi này xem sao?"
"Cuộc thi ảnh à?"
"Đúng vậy, sẽ được tính thành tích đấy."
Nàng có vẻ hứng thú với ý tưởng của tôi, bắt đầu xem thông tin về đủ loại cuộc thi. Chúng tôi liệt kê danh sách những cuộc thi dành cho người nghiệp dư tham dự. Trong số đó đặc biệt có một cuộc thi do một công ty phim lớn chủ trì, cả về quy mô lẫn thời gian đều có vẻ thích hợp.
"Makoto thì sao?" Shizuru hỏi. "Từ trước đến giờ cậu đã từng tham gia cuộc thi nào chưa?"
"Chưa bao giờ. Chẳng biết tại sao nhưng tớ không có tự tin lắm."
"Không sao đâu mà." Shizuru nói. "Các bức ảnh của Makoto chụp rất đẹp. Chắc chắn sẽ được giải. Tớ cảm thấy vậy đó."
"Thật sao?"
"Ừ, chắc chắn đấy."
Kể từ ngày hôm đó, chúng tôi bắt đầu đi chụp ảnh để chuẩn bị cho cuộc thi. Trong lúc mọi người xung quanh đang chuẩn bị tìm việc làm thì riêng hai đứa tôi ngày qua ngày lại xách máy đi khắp phố khắp rừng để tìm cảnh chụp hình.