Shizuru đã nghỉ lớp Văn học Mỹ hiện đại. Vốn dĩ đó cũng không phải môn học nàng đăng ký, nên có lẽ nói rằng nàng không xuất hiện trong giờ học này nữa thì chính xác hơn.
"Shizuru bị làm sao vậy?" Miyuki hỏi. Đã lâu lắm rồi nàng mới ngồi gần tôi.
"Tớ không biết. Hôm nay tớ cũng không gặp Shizuru."
"Shizuru đã hẹn sau buổi học hôm nay sẽ cùng mình đi đến cửa hàng Beads Shop rồi mà!"
"Vậy à?"
Từ khi quen biết đến nay, đây là lần đầu tiên tôi nghe nói Shizuru đã hẹn với ai đó rồi mà lại lẳng lặng thất hẹn.
"Không biết có phải cậu ấy bị cảm không nữa."
"Không chừng thế cũng nên. Shizuru không có điện thoại di động đúng không?"
"Không có. Tớ cũng chưa hỏi điện thoại nhà của Shizuru."
"Vậy thì không còn cách nào để liên hệ được nhỉ."
"Có khi sau giờ học này, cậu ấy lại đến không chừng."
"Nếu vậy thì tốt rồi."
Vừa nói, Miyuki vừa đưa tay sờ vào chuỗi vòng đá đeo tay một cách vô thức.
"Cái đó," tôi vừa nói vừa chỉ vào tay của Miyuki, "Là chuỗi vòng mà cậu đã làm cùng với Shizuru đó à?"
"Ừ, đúng vậy. Nhìn dễ thương đúng không?"
"Ừ. Viên đá gắn trên chiếc vòng đó là thạch anh tím à?"
"Ừ. Đúng rồi. Cậu biết nhiều nhỉ."
"Tớ nghe được từ Saki thôi." Sau một hồi băn khoăn, cuối cùng tôi cũng hỏi nàng. "Tớ nghe Saki nói viên đá có một sức mạnh nào đó, đúng không?"
Miyuki bất chợt ngẩng mặt lên, nàng nhìn vào khoảng không phía trên chóp mũi của tôi tầm 5 xen ti mét.
"Á, cậu nghe đến cả những chuyện như thế cơ à?" Nàng hỏi.
"Ừ."
Miyuki hất mái tóc dài lên, rồi sau đó nàng khẽ lắc đầu như đùa giỡn cùng mái tóc.
"Đúng vậy đấy." Nói xong nàng đưa tay trái có đeo chuỗi vòng lên. "Viên đá này ẩn chứa sức mạnh tình yêu. Tớ cũng đã là cô gái đến tuổi mơ mộng rồi mà."
Cách nói chuyện không giống nàng tí nào, rõ ràng nàng đang cố sức che giấu sự bối rối.
Điệu bộ ra vẻ hài hước nhằm giấu đi nỗi bối rối có lẽ càng khiến nàng ngượng ngùng hơn, rồi nàng cứ thế chìm vào im lặng, cúi mặt nhìn xuống bàn.
Vừa nghĩ Miyuki đang ngại ngùng, tự dưng cảm giác ngại ngùng đó cũng lan sang cả tôi.
"À, này." Tôi mở lời.
"Gì cơ?"
"Cái đó, sức mạnh của viên đá đó, có công dụng thật không?"
Chẳng hiểu tại sao, thay vì nói vòng vo để tránh xa chủ đề này, tôi lại dùng những từ ngữ xoáy sâu hơn vào trọng tâm.
"Mình cũng không biết nữa." Nàng trả lời. "Cho đến thời điểm này thì chưa thấy."
"Vậy sao?"
"Ừ."
Nàng gật đầu rồi luồn ngón tay phải vào chiếc vòng đá.
"Mà thực ra thì mình cũng không mong chờ vào một điều gì cụ thể cả."
"Vậy sao?"
"Ừ. Chẳng qua là, dạo gần đây thỉnh thoảng mình bắt đầu suy nghĩ về tình yêu thôi."
"Thế từ trước đến nay thì sao?"
"À. Có vẻ không được như ý. Mình không tự tin về lĩnh vực này."
"Bất ngờ thật đấy."
"Thế à?"
"Bởi vì, người như Miyuki thì biết bao nhiêu chàng trai theo đuổi..."
"Nhưng quan trọng là tình cảm của mình kia mà. Đúng không?"
"Ừ, đúng là như vậy."
Điều đó chứng tỏ cho đến tuổi này nàng vẫn chưa từng hẹn hò. Tôi đã nói là mình bất ngờ, nhưng trên thực tế thì có lẽ chuyện đó cững không đáng ngạc nhiên. Có thể có những cô gái như vậy, cho dù quyến rũ mấy chăng nữa, nhưng chính sự quyến rũ ấy lại mang cho họ cảm giác khó xử (hình như là Richard Brautigan có viết về những cô gái như vậy trong các tác phẩm của mình). Những ngôn từ hay hành động tỏ tình của các chàng trai trút xuống như mưa, đối với các cô gái, chỉ mang lại phiền phức giống như bị mưa trút xuống người vậy.
Cho dù là thế, sự thật này vẫn giúp tôi có thêm được chút dũng khí.
Trước hết là nàng chưa có người yêu. Giống như những gì tôi đã quan sát, trên đầu nàng chưa vẽ mũi tên nào.
Thứ hai, nàng là người chưa có kinh nghiệm trong tình yêu. Nói vậy có nghĩa là nàng không dựa trên kinh nghiệm để so sánh, người vụng về thiếu kinh nghiệm như tôi sẽ không lo phải thở dài vì bị so sánh với những gã đầy mình thành tích chinh chiến tình trường. Đây là một điểm động viên tôi rất nhiều.
Nhân đà này tôi hỏi tiếp.
"Thế tại sao bây giờ lại suy nghĩ đến?"
"Đến gì cơ?"
"Thì lúc nãy cậu bảo bây giờ bắt đầu suy nghĩ đến..."
Không hiểu sao để bật ra được chữ "tình yêu" trước mặt nàng, tôi cảm thấy xấu hổ hơn cả việc bị người ta nhìn thấy trong hình hài chỉ mặc độc chiếc quần sịp. Cũng có thể còn tùy thuộc vào quần sịp kiểu dáng như thế nào nữa.
"Không biết có phải do bị ảnh hưởng từ Shizuru không."
Đó là một lời nói bâng quơ, và tôi nghe cũng gật gù bâng quơ, nhưng thực ra không phải vậy. Trong lòng tôi ngạc nhiên quá mức đến quên cả bộc lộ cảm xúc.
"Shizuru có thích một người nào đó đấy."
"Ủa, vậy sao?" Tôi định nói mà âm thanh không phát ra được, chỉ còn biết thừ mặt nhìn bờ vai nàng.
"Trước đây mình cứ nghĩ rằng cậu ấy thích Makoto."
Trong đầu tôi lóe lên một dấu chấm hỏi, rồi sau đó, dấu chấm hỏi đã chuyển thành dấu chấm cảm. Hóa ra chuyện là như vậy...
"Nhưng không phải vậy. Shizuru bảo rằng từ trước cô ấy đã rất thích một người. Cậu cũng biết đúng không?" Nàng ngưng lại như để dò xét. Có vẻ nàng nhận ra mình đã lỡ nói hơi nhiều.
"Hình như là tớ cũng có nghe qua." Tôi nói. Nàng dường như an tâm, thả lỏng vai, tiếp tục câu chuyện.
"Khi nghe tâm trạng của Shizuru, không hiểu tại sao, tớ cảm thấy ghét bản thân quá cứng nhắc ghê."
"Ra là vậy."
"Vì thế," nàng nói, rồi giơ tay trái lên nhìn một lần nữa.
"Thạch anh tím."
Cả tôi và nàng đồng thanh nói rồi cười.
Lý do khiến trong lòng tôi dấy lên nỗi đau là gì nhỉ?
Ban đầu, tôi thực sự rất sốc. Tôi biết hai nàng chơi thân với nhau, nhưng không biết chủ đề câu chuyện của họ đã sâu sắc nhường ấy. Cho nên khi nghe Miyuki bảo rằng "chắc là do ảnh hưởng từ Shizuru", tôi cứ nghĩ Shizuru đã nói cho Miyuki nghe việc nàng thích tôi. Trong thoáng chốc, vô số suy nghĩ đã tràn ngập đầu tôi. Không xong rồi, mối tình đơn phương của tôi thế nào cũng bị lộ.
Thế nhưng nàng, Shizuru ấy, đã nói dối Miyuki. Cho dù tình cảm đơn phương của nàng là thật, nhưng nàng đã tạo ra một người yêu không có thật để nói.
Phải chăng nàng sẽ xấu hổ khi nói ra sự thật? Cũng có thể. Nhưng vì tôi rất hiểu Shizuru, nên tôi có thể nêu lên một lý do khác.
Có nghĩa là, Shizuru đã nói dối vì tôi. Vì nàng quan tâm đến tình yêu đơn phương nhỏ bé mà tôi dành cho Miyuki nên nàng đã nói dối.
Những suy tư của tôi cho đến bây giờ, cuối cùng tôi cũng đã hiểu ra được.
Quả là điều này đã làm cho lòng tôi dấy lên nỗi đau.
Tôi đau vì tình cảm bao dung của Shizuru.
Một nỗi đau nhức nhối, thỉnh thoảng lại nhói lên.
Sau giờ học, Miyuki nói với tôi bằng giọng lo lắng.
"Quả là Shizuru không đến. Không biết đã có chuyện gì nhỉ?"
"Ừ nhỉ!"
"Mình lo quá."
"Phải làm thế nào mới biết được tình hình của cậu ấy đây?"
Chúng tôi bèn đi đến căng tin để tìm gặp nhóm bạn của nàng.
Đó là một cô bạn cao kều và một cô bạn béo ú tên là Kaori và Mizuki. Đến bây giờ tôi vẫn chưa phân biệt được ai là Kaori và ai là Mizuki.
"Chào các bạn!"
Miyuki bắt chuyện. Hai cô bạn đang trò chuyện với nhau dừng lại, ngước nhìn chúng tôi. Hai cô cứ im lặng như thể đang chờ những lời nói kế tiếp.
"Hôm nay hai bạn có gặp Shizuru không?"
Cả hai đồng loạt lắc đầu.
"Mình không gặp bạn ấy." Cô bạn cao kều nói.
"Mình cũng vậy." Cô bạn béo ú nói.
"Không biết có phải hôm nay bạn ấy nghỉ học không nhỉ? Các bạn đều là bạn học khoa tiếng Pháp với bạn ấy đúng không?"
"Ừ, đúng là như vậy." Cô bạn cao kều nói.
"Nhưng mà bọn tớ không biết." Cô bạn béo ú nói. "Các bạn không liên lạc được với bạn ấy à?"
"Chắc là không được."
"Không được đâu."
"Tại sao lại không được vậy?"
"Shizuru không có điện thoại di động."
"Hơn nữa, cậu ấy rất ghét ai điện thoại về nhà mình."
"Mình không biết chuyện này. Nhưng tại sao vậy?"
Hai cô nhìn nhau, sau đó, cô bạn cao kều nói.
"Mẹ của bạn ấy hơi khác người."
"Mẹ của bạn ấy cực kỳ khác người đấy." Cô béo ú nói thêm.
"Không phải mẹ ruột của bạn ấy đâu. Là mẹ kế thôi."
"Bà ta là người đáng ghét."
"Vậy à?"
"Ừ, bà ta thường hay nói những lời rất kinh khủng với những người bạn gọi điện thoại đến nhà bạn ấy."
"Chính vì vậy nên Shizuru không cho ai số điện thoại nhà cả."
"Cho tớ hỏi tí được không?" Tôi chen vào. "Lúc nãy cậu bảo bà đấy không phải là mẹ ruột của Shizuru, vậy thì mẹ ruột của bạn ấy đâu?"
"Nghe đâu mẹ ruột của bạn ấy mất rồi."
"Mẹ bạn ấy bị bệnh. Từ lúc Shizuru còn bé cơ."
Tôi hoàn toàn không biết chuyện này. Shizuru chưa bao giờ nói với tôi những điều đó. Nhắc đến chuyện này tôi mới để ý, Shizuru hầu như chưa bao giờ nói điều gì liên quan đến bản thân nàng.
Chúng tôi đã rơi vào ngõ cụt quá sớm. Vốn định nhờ các cô chỉ cho địa chỉ nhà Shizuru, nhưng sau khi nghe chuyện về mẹ của nàng, tôi nghĩ đây không phải là một cách hay.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ phải làm thế nào thì hai cô bạn nói tiếp.
"Các cậu không cần phải lo lắng cho Shizuru đâu."
Cô bạn cao kều nói.
"Đúng rồi đó, ngày mai cậu ấy sẽ đi học thôi mà."
Cô bạn béo ú nói.
"Tớ nghĩ không sao đâu."
"Đúng thế, không sao đâu mà."
Hai cô bạn nói thế rồi cùng gật gù với nhau. Không còn cách nào khác, chúng tôi đành chào rồi rời khỏi chỗ đó.
"Xem ra chỉ còn cách chờ cậu ấy thôi nhỉ!" Miyuki nói.
"Ừ, lúc nãy tớ cũng đã nói rồi đó, có khi hôm nay cậu ấy bị cảm thôi."
"Ừ nhỉ, bị cảm thì không gọi điện thoại được."
"Ừ."
"Vì sao?"
Miyuki suy nghĩ điều gì đó một hồi lâu, rồi mới nói với tôi.
"Cậu biết chuyện gia đình của Shizuru chứ?"
"Không." Tôi trả lời. "Tớ không hề biết chuyện này. Suy nghĩ lại thì tớ hoàn toàn không biết gì về Shizuru cả."
"Mình cũng vậy. Tại sao thế nhỉ! Tuy không biết gì về cậu ấy nhưng chẳng hiểu sao mình cứ có cảm giác như mình thực sự rất hiểu cậu ấy."
"Shizuru là cô gái tạo cho người ta cảm giác như vậy."
"Ừ." Miyuki khẽ gật đầu, rồi nói tiếp. "Thực sự mình rất, rất muốn biết nhiều về Shizuru."
"Vậy sao?"
"Ừ."
"Bởi vì," Miyuki nói. "Mình rất quý bạn ấy."