Tấm Ảnh Tình Yêu Và Một Câu Chuyện Khác

Lượt đọc: 682 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

"Nghe đâu Shirahama đã bị Miyuki từ chối rồi."

Điều này thì tôi nghe từ miệng của Sekiguchi.

Đó là trong giờ học môn Lịch sử Anh ngữ, môn học mà cả nhóm chỉ có hai đứa tôi đăng ký.

"Bị từ chối?"

"À, Shirahama cảm thấy thời cơ đã đến nên lấy hết can đảm tỏ tình với nàng, nhưng đã bị từ chối với một thái độ hết sức lịch sự."

"Shirahama kể với cậu à?"

"Ừ. Mới ngày hôm qua thôi."

"Đó chẳng phải là chuyện bí mật sao?"

"Ừ thì, trước khi kể với ai tớ cũng dặn trước 'cấm không được nói cho ai biết nhé' rồi mới tiết lộ." Cậu ta lại đùa như mọi khi.

"Mà Shirahama bảo chỉ kể với tớ thôi nhưng thể nào chẳng chạy đi bàn tán với những người xung quanh."

"Miyuki nói gì để từ chối nhỉ?"

"Cô ấy nói là: tớ ghét thái độ ngạo mạn của cậu!"

"Làm gì có chuyện đó."

"Tớ không thể nào yêu người có hai xoáy."

"Vậy lại càng không thể."

"Chỉ đơn giản là: tớ xin lỗi."

"Ừ, vậy mới đúng theo phong cách của Miyuki."

"Thực ra đâu cần thiết phải xin lỗi nhỉ! Có phải lỗi của ai đâu."

"Ừ. Nhưng Miyuki là kiểu người như vậy mà."

"Cậu nói như hiểu hết về nàng nhỉ?"

Sekiguchi nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.

"Thì bởi học cùng nhau lâu rồi mà."

"Ừ. Mà các cậu nghiêm túc ghê nhỉ. Cậu có biết ăn chơi cũng là một trong những bổn phận của sinh viên không?"

"Không biết. Hơn nữa, tớ không giỏi như Sekiguchi, nếu không đi học thì tớ sẽ không biết gì cả."

Sekiguchi nhìn lại tôi với ánh mắt có vẻ thương hại.

"Không lẽ, đàn ông như thế này thì..."

"Gì chứ?"

"Không có gì." Sekiguchi nói. "Chuyện người lớn, không liên quan đến trẻ con đâu."

Ngày kế tiếp, tin Shirahama thất tình đã trở thành "bí mật" mà cả nhóm ai cũng biết. Bản thân tôi lại được chính Shirahama kể cho nghe (chuyện cũng chỉ có bấy nhiêu). Không hiểu sao mọi người đều quan tâm giữ ý với Miyuki chứ không phải vói Shimahara. Trước mặt nàng, chúng tôi tuyệt đối không mở miệng nhắc đến chuyện này.

Đến giờ học chỉ có hai đứa, đã mấy lần Miyuki tỏ vẻ muốn nói điều gì đó với tôi, nhưng rốt cuộc lại không nói gì.

Vào mùa này, sinh viên năm thứ ba bận rộn với hoạt động tìm việc, chẳng có thời gian quan tâm đến các vấn đề cá nhân của người khác, vì thế chuyện này không lâu sau cũng bị lãng quên.

Kỳ thi viết của tòa soạn báo mà tôi nhắm đến vẫn còn xa phía trước. Shizuru từ đầu cũng có vẻ không quan tâm đến vấn đề tìm việc làm. Dường như chỉ có hai đứa tôi bị bỏ rơi lại giữa thế giới tắt bật này.

Dạo gần đây, chúng tôi như một cặp bướm xanh trái mùa trải qua những tháng ngày phiêu bồng trong các ngõ hẻm thành phố hoặc trên những con đường mòn trong rừng nhằm tìm kiếm một khoảng nắng rọi.

"Cậu có biết không?" Shizuru hỏi tôi.

Hai đứa đang đi bộ trên bờ sông không tên ở một thành phố nọ.

"Miyuki lúc nào đi đâu cũng mang bức hình đó theo bên mình."

"Bức hình nào?"

"Hình sao băng."

Giọng điệu của Shizuru không hiểu sao làm tôi bỗng cảm thấy căng thẳng.

"À, tấm hình đó hả."

"Cậu vui không?"

Shizuru hất mái tóc dài lên rồi ngước nhìn tôi.

Sau một hồi suy nghĩ, tôi gật đầu.

"Ừ, tớ vui. Người ta thích món quà mình tặng thì ai mà không vui cơ chứ."

Trong thoáng chốc ánh mắt của Shizuru hiện lên vẻ thất vọng. Chắc nàng mong chờ một câu trả lời khác. Tôi cũng biết điều đó nhưng lại không nói ra. Vì sự thực là tôi cũng chẳng hiểu tôi nữa.

"Cậu lại cao thêm một tí rồi nhỉ!" Tôi thay đổi chủ đề.

"Chỉ một tí thôi mà." Nàng nói. "Cũng phải mấy năm rồi tớ mới đo lại cân nặng đấy."

"Vậy sao? Thế bây giờ cậu bao nhiêu cân?"

Shizuru đảo mắt tỏ vẻ ngạc nhiên lắm.

"Hỏi cân nặng của phụ nữ là bất lịch sự lắm đấy, cậu không biết à?"

Tôi bất chợt phì cười.

"Chỉ với Shizuru thôi tớ mới hỏi thế, cậu không giống con gái bình thường mà. Hỏi như vậy là xem cậu như người thân của tớ."

Mặt nàng chợt sa sầm.

"Sao lại không giống?"

Trong giọng nói có pha sự bực tức.

"Cậu phải tỏ ra công bằng với tớ hơn một tí chứ. Đối xử với tớ như với một cô gái bình thường đi. Cậu thiệt là khờ." Nói xong nàng bước đi trước.

Dạo gần đây, Shizuru luôn thất thường như vậy. Bất chợt buồn bã, nổi giận, rồi thoáng chốc lại hào hứng. Không biết đây có thể gọi là tâm trạng đỏng đảnh của những cô gái vào tuổi dậy thì hay không, một gã thanh niên như tôi không thể nào hiểu được.

Dáng Shizuru đang đi bộ khoảng 10 mét trước mặt tôi trông rất hấp dẫn. Nàng mặc đầm màu hồng anh đào trông rất có không khí mùa xuân, bên ngoài khoác cardigan len màu trắng sữa. Vì nàng đang trút nỗi tức giận lên vai nên khi bước đi mái tóc đen dài lắc lư rất mạnh.

Tôi lấy máy ảnh ra, nhìn dáng nàng qua ống kính. Vì ngược nắng, lưng nàng được ôm trọn trong một viền ánh sáng, tạo nên ấn tượng nhỏ bé hơn cả trong hình dung của tôi. Tôi nhớ lại lần đầu tiên mình đưa máy lên chụp nàng. Cũng như lần này, nàng quay lưng lại phía tôi.

Tôi bấm máy. Rồi lại bấm chụp thêm một tấm nữa. Đột nhiên nàng quay người lại. Khi tôi zoom cận ống kính thì thấy vẻ mặt nàng như sắp khóc.

"Cậu làm sao vậy?"

Tôi vội vàng chạy lại hỏi, nàng liền chìa bàn tay cho tôi xem.

"Tớ bị rụng răng rồi."

Đúng là trong tay nàng đang cầm một chiếc răng nhỏ màu trắng sữa.

"Đúng thật. Răng nào rụng vậy? Cho tớ xem nào."

Shizuru nước mắt lưng tròng lắc đầu.

"Không, nhất định tớ không cho xem đâu."

Nàng ngoảnh mặt đi rồi cứ vậy bước tiếp. Không còn cách nào khác tôi đành đuổi theo sau.

"Cậu vẫn còn răng sữa nhỉ!"

Nghe tôi nói, nàng vẫn quay lưng lại phía tôi mà trả lời.

"Lúc trước tớ đã nói rồi. Vẫn còn mấy cái răng sữa chưa thay mà."

"Thế chiếc răng vừa mới rụng này nằm ở vị trí nào? Cậu không cần cho tớ xem cũng được."

"Răng cửa, ở hàm trên. Chắc chắn là sẽ hở cả một khoảng trống cho coi."

"Không sao đâu, chiếc răng khác sẽ mọc lên ngay thôi."

"Haizz." Shizuru thở dài. "Mãi mới nuôi được mái tóc dài ra, và có thể mặc được mấy bộ quần áo đẹp, vậy mà hỏng hết rồi." Nàng than vãn.

"Ít ra thì!" Nói đến đây nàng im bặt.

"Ít ra gì chứ?"

"Không có gì?"

"Không có gì thật à?"

"Ừ, không có gì thật."

Và ngay ngày hôm sau, nàng lại quay trở về với chiếc áo smock muôn thuở. Nàng đã tự sửa lại những chỗ áo chật. Mái tóc được tết gọn, để lộ vầng trán nhô ra. Trông dáng vẻ nàng như đang quay lại thời trẻ con. Đúng là không thể che giấu được, nên nàng đã miễn cưỡng cho tôi xem chiếc răng rụng. Quả nhiên, ở hàm trên đã hổng mất một chiếc răng của nằm ngay cạnh răng nanh. Tuy thế nhìn vẫn có nét dễ thương riêng, tất nhiên những lời nói như thế này không làm cho nàng cảm thấy hài lòng được.

Nàng mặc chiếc áo smock màu xám lông chuột, mang tất đen, tóc tết, đeo cặp kính màu sô cô la. Song ngực của nàng thì lại phổng phao, phần hông cũng nở nang hơn, có cảm giác không được cân đối như lúc tôi mới gặp lần đầu.

Có vẻ chiếc áo smock làm cho nàng cảm thấy an tâm hơn. Shizuru đã ổn định tâm trạng, nàng không còn vô cớ sa sầm mặt nữa.

Những tháng ngày nhẹ nhàng và bình yên tiếp diễn, hiển nhiên đến mức chúng tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng rồi sẽ có lúc kết thúc. Tôi có cảm giác mọi thứ đều được trao một đặc ân vĩnh viễn, không cần phải quyết định và được trì hoãn vô thời hạn.

Và dĩ nhiên, tôi đã sai.

« Lùi
Tiến »