Vào cuối tháng Ba, chúng tôi nhận được giấy báo.
Có hai phong thư gửi đến nhà. Tôi là người về nhà trước nên cũng là người đầu tiên trông thấy. Cầm hai phong bì lên phòng, tôi để cái có tên Shizuru lên bàn và mở bức thư còn lại đề tên tôi bằng những ngón tay khẽ run lên vì hồi hộp.
Những dòng chữ đập vào mắt tôi.
"Kính gửi ông Segawa Makoto,
Chúng tôi rất lấy làm tiếc về cuộc thi lần này..."
Quả là tôi rớt rồi. Cứ hễ kỳ vọng điều gì đó thật nhiều thì y như rằng kết quả sẽ ngược lại. Lại một ngôi sao xấu được cộng thêm vào số lần kỷ lục thất bại cứ lặp đi lặp lại không có hồi kết. Đánh hụt bóng ba lần, ném bóng bowling xuống rãnh, trật vé số và thất tình. Tôi đã quen với hàng loạt thất bại như thế này.
Dĩ nhiên là tôi rất thất vọng. Nhưng tôi đã biết cách xử lý cảm xúc đó. Bây giờ thì như vậy, nhưng một lúc nào đó, chuyện sẽ khác. Tôi tự nhủ.
Khoảng 30 phút sau, Shizuru về nhà. Tôi đang ngồi trên giường và đọc cuốn Goodbye, Columbus của Philip Roth, thì nhìn thấy nàng đi vào phòng bếp.
"Tớ về rồi." Nàng chào tôi.
"Ừ, cậu về rồi à." Tôi đáp lại.
Nhận thấy trên bàn có phong thư, nàng bất ngờ và trở nên căng thẳng.
"Thế Makoto thì sao?"
Tôi khẽ lắc đầu.
"Cậu bị loại rồi sao?" Nàng hỏi với vẻ ngạc nhiên.
"Ừ, bị loại rồi."
"Cả giải khuyến khích cũng không được à?"
"Ừ, không được gì cả."
"Tớ không tin. Làm gì có chuyện như vậy." Nàng nói. "Cậu nói dối tớ à?"
"Tớ nói dối cậu làm gì? Nếu mà nói dối được thì đã tốt."
"Nhìn này," tôi chỉ tờ giấy thông báo đang để mở trên giường. Nàng vẫn không tin, nhìn tôi với ánh mắt bán tín bán nghi, hay còn có thể gọi là ánh mắt đầy trông đợi.
Nàng đi đến bên giường, vừa nhìn chằm chằm vào mắt tôi, vừa với tay nhặt lấy tờ thông báo. Nàng đưa tờ giấy lại gần, nhìn xuống, mặt hơi đanh lại.
"Không thể tin nổi." Nàng nói. "Tại sao vậy?" Nàng nhìn tôi.
"Vì tớ cảm giác như vậy."
"Làm gì có chuyện đó."
"Là như vậy mà."
"Nhưng..."
"Tóm lại thay vì hỏi chuyện của tớ, Shizuru mau xem kết quả của mình đi."
Dường như nàng hoàn toàn quên mất việc xem kết quả của mình. Khi nghe tôi nói, nàng nhìn xuống túi áo smock.
"Ừ, đúng rồi nhỉ."
Nàng lấy phong bì ra, đưa lên cao như thể nhìn xuyên qua được vậy. Sau đó nàng xé phong bì, lấy tờ thông báo bên trong ra. Lướt mắt trên mặt giấy.
"Không thể tin được." Nàng hét lên. "Sao vậy nhỉ?" Nàng nhìn tôi.
"Tớ có cảm giác cậu đoạt giải đấy." Tôi nói. Thực tế thì tôi đã có cảm giác như vậy thật. "Chúc mừng cậu." Tôi nắm lấy khuỷu tay nàng.
Nàng như sắp khóc.
"Tại sao thế nhỉ!"
Nàng lại nhìn tờ giấy thêm một lần nữa. Có vẻ như lần này nàng khóc thật rồi.
"Tại sao thế nhỉ!"
Không phải giải thưởng cao nhất nhưng đó là giải đặc biệt thứ hai. Thật tuyệt vời. Tôi đã có dự cảm nàng sẽ đoạt giải. Bức hình mà nàng chụp rất đặc biệt. Ban giám khảo đã rất công bằng.
Sau khi khóc một hồi, nàng lại hỉ mũi một tiếng thật lớn.
"Khóc thế đủ chưa? Tại sao một người không được giải như tớ phải đi an ủi một người được giải thưởng như cậu hả Shizuru?" Khi nghe tôi trêu, nàng mỉm cười kỳ quặc.
"Ừ nhỉ! Tại sao thế nhỉ!"
"Tớ cảm thấy hài lòng với kết quả này. Chính vì thế, tớ cũng muốn Shizuru hài lòng với nó." Tôi nói với Shizuru đang ngồi cạnh tôi trên giường.
"Tớ nghĩ nếu tớ làm giám khảo thì tớ cũng chấm như vậy."
"Nếu là tớ thì tớ sẽ chấm tấm ảnh của Makoto."
"Ừ," tôi gật đầu. "Nhưng tớ hiểu, rất nhiều người không nghĩ như vậy đâu. Vì thế," tôi nói tiếp, "Tớ cần phải học nhiều nữa. Biết được mình làm chưa tốt ở đâu, thì mới tiến bộ lên. Đúng như vậy không?"
Cuối cùng thì trên mặt nàng cũng hiện lên nụ cười thật sự. Shizuru nhẹ nhàng gật đầu.
"Tớ thích Makoto như vậy lắm." Nàng nói. Một câu nói khá nhạy cảm nhân cơ hội bật ra.
"Cám ơn cậu," tôi đáp. Vì bối rối tôi chỉ nói có thế.
"Ừ, tớ cám ơn."
"Phải làm gì để chúc mừng cậu nhận được giải thưởng nhỉ? Cậu có muốn gì không?" Tôi hỏi Shizuru.
Tôi nhớ lại nàng thích một ống kính MF loại cũ nhưng vẫn còn tốt. Tuy giá có hơi đắt một tí, nhưng nếu tôi chịu khó đi làm thêm thì cũng có thể mua được. Tôi đang định mở miệng nói, thì Shizuru đã trả lời.
"Có thật là muốn cái gì cũng được không?"
Khi nghe nàng nói thế, tôi hơi lo. Nhưng nghĩ lại, Shizuru tuyệt đối không phải là cô gái thích nói lung tung, nên tôi hào sảng gật đầu.
"Cái gì cũng được."
"Thật không?"
"Thật."
"Cậu nghe rồi thì sẽ không bảo là không được đấy chứ?"
Tôi có đôi chút bất an nên hỏi để xác nhận lại.
"Cái mà cậu muốn đẩy, đắt lắm hả?"
"Đắt ư?
"Ừ, cậu biết tình hình kinh tế của tớ rồi mà, đúng không?"
"Không sao, không sao. Cái này không tốn tiền đâu."
Sao nhỉ, tôi càng cảm thấy bất an hơn.
"Ừ, hiểu rồi. Cậu nói thử đi."
"Để xem nào," nàng nói. Sau đó nàng lặp lại từ "để xem nào" một lần nữa.
"Cậu thích cái 'để xem nào' à?"
Nghe tôi trêu, gò má nàng ửng đỏ. Thật hiếm khi nhìn thấy Shizuru trong bộ dạng như thế này. Nàng cúi gằm xuống, nhìn chằm chằm vào hai bàn tay nhỏ đang để trên đùi.
"Thôi, tớ xin lỗi. Tớ sẽ nói chuyện nghiêm túc lại đây. Cậu nói đi." Tôi hối thúc nàng.
Thế nhưng nàng vẫn im lặng. Nàng đan hai bàn tay lại với nhau, gập lại rồi mở ra, lặp đi lặp lại, như bơm nước ở giếng lên. Cứ như thể nàng làm vậy sẽ đẩy được những từ ngữ thầm kín trong lòng lên đến miệng. Sau một thời gian lâu thật lâu, cuối cùng thì nàng cũng chịu ngừng lại. Những lời nói bắt đầu luồn qua khe hở của đôi môi lọt ra ngoài.
"Hãy hôn tớ."
Tiếng nói rất nhỏ luồn qua khe hở rất nhỏ.
"Tớ muốn cậu hôn tớ."
Nàng lại nhìn những ngón tay mình
"Ừ."
Tôi lập tức gật đầu.
"Ừ, vậy tớ sẽ hôn cậu đây." .
Tôi nói hùng hổ như thể mình là đội trưởng một đoàn người quyết chinh phục đỉnh núi hiểm trở, để tránh lâm vào lúng túng.
"Nào, hôn thôi."
Shizuru tỏ vẻ ngạc nhiên trước câu trả lời nhanh quá thể của tôi. Nàng ngẩng mặt lên nhìn tôi chằm chằm.
"Có được không?"
"Được chứ."
"Nhưng mà..."
"Không sao cả." Tôi nói.
"À, mà thôi, quả là..."
"Đã trễ quá rồi, tớ đã quyết định rồi."
Nàng hình như hối hận về lời đề nghị của mình, khuôn mặt lộ vẻ bối rối.
"Việc này..."
"Bây giờ luôn nhé? Hôn bây giờ luôn có được không?" Tôi nói cắt ngang lời nàng.
Nàng nhìn vào mắt tôi, nghĩ ngợi lung lắm. Trong ánh mắt nàng có sự bối rối, có hối hận và cả sự mong đợi. Tình bạn, ý thức về tội lỗi, và tình yêu cùng hiện diện trong ánh mắt đó. Nàng chớp mắt liên hồi sau cặp kính. Rồi nàng khịt mũi không biết bao lần, và cuối cùng nàng đưa ra quyết định.
"Không phải bây giờ, mà là ngày mai nhé." Nàng nói.
"Không phải bây giờ à?"
"Ừ." Nàng gật đầu. "Đây là nụ hôn đầu của tớ."
"Ừ nhỉ." Tôi nói.
"Vì thế, tớ không muốn nụ hôn đầu của mình lại có vị chua của nước mũi."
Ánh mắt nàng rất nghiêm túc. Và chính xác trên gương mặt nàng cũng có nước mũi thật.
"Cả áo quần, đầu tóc cũng không được. Vì đây là dịp đặc biệt nên tớ muốn bản thân mình phải hoàn hảo mới được."
"Phải vậy sao?"
"Đúng là vậy mà. Và cậu cũng đâu có nói rằng nếu không phải bây giờ thì sẽ không được đâu, đúng không?"
"Tớ không nói. Chuyện này cũng không cần phải có giới hạn về thời gian."
"Ngày mai," Shizuru nói. "Ngày mai tớ sẽ nhờ cậu."
"Tớ biết rồi."
Tối hôm đó, Shizuru ôm ghế lười bước sang phòng ngủ của tôi.
"Tớ nằm ngủ cạnh cậu có được không?"
"Được chứ."
Tôi trả lời hết sức tự nhiên.
Nàng đặt ghế cạnh giường rồi trèo lên cuộn tròn trong ghế.
"Có vẻ như ghế bị chật rồi nhỉ."
"Bởi vì tớ cao hơn rồi mà."
"Ừm, vậy khi nào mình đi mua giường đi."
"Ừ!" Nàng nói, giọng không mấy hào hứng.
"A!" Nàng lại lên tiếng.
"Có chuyện gì vậy?"
"Trần nhà của phòng này khác với trần bếp nhỉ!"
"Vậy sao? Tớ không để ý."
"Nó ở ngay trước mắt cậu mà?"
"Ừ."
"Có rất nhiều thứ cậu không để ý nhỉ!"
"Ừ, có thể thế thật."
"Này, cậu có nhớ không?" Shizuru hỏi. "Cái đêm đầu tiên tớ đến ở lại nhà này ấy."
"Ừ."
"Hôm đó, chắc là do rượu nên mãi tớ không ngủ được."
"Ừm."
"Bây giờ cũng vậy. Tớ vẫn không buồn ngủ."
"Bởi vì hôm nay có rất nhiều chuyện xảy ra với cậu mà."
"Ừ, cũng đúng."
Và nàng lại nói với giọng rất lo âu.
"Này, chắc hôm nay không phải là ngày thế giới này kết thúc đâu nhỉ!"
"Không sao đâu." Tôi nói. "Chắc chắn rồi ngày mai sẽ đến."
Tôi quay người, nằm nghiêng lại và bắt gặp ánh mắt Shizuru.
"Gì thế?" Shizuru hỏi tôi bằng ánh mắt. Tôi cũng trả lời nàng bằng ánh mắt rằng không có gì cả. Một người luôn tránh giao thiệp với người khác như tôi, thế mà bây giờ lại có thể cùng nàng nói chuyện một cách thân mật, thư thái như thế này, tôi rất cảm động.
"Tớ nhớ lại rất nhiều chuyện."
Nàng vừa nhìn vào mắt tôi vừa nói. Đó là ánh mắt rất khoan dung, hiền từ. Không hiểu tại sao nàng lại nhìn tôi với ánh mắt như vậy, tự nhiên tôi cảm thấy hơi bất an.
"Nhớ lại lần đầu tiên tớ gặp cậu."
"Ở vạch sang đường quốc lộ ư?"
"Ừ, chỗ vạch sang đường mà tớ ví như bánh sô cô la không ngọt tí nào ấy."
Nàng khẽ cười trong ánh đèn màu vàng mờ mờ. "Rồi tớ nhớ lại việc mình ngồi cạnh cậu trong căng tin không có một ai."
"Ừ, tớ nhớ chuyện đó!"
"Khi tớ hỏi 'Này, ghế bên cạnh cậu có trống không?' thì Makoto đã trả lời 'Có vẻ là trống.' "
"Cậu nhớ kỹ quá nhỉ!"
"Tớ nhớ tất cả. Tớ không muốn quên dù chỉ là một giây. Bởi tất cả những điều đó, là báu vật đối với tớ."
"Thật vậy à?"
"Ừ. Rồi là chuyện ở vạch sang đường trước bình minh, cả chuyện ở cây thanh lương trà, và chuyện cậu cõng tớ trên vai."
Cứ thế, Shizuru nhớ lại và sắp xếp câu chuyện của hai đứa thành từng chương.
"Rồi cả bánh donut cậu mua cho tớ nữa."
"Tớ vẫn còn nhớ."
"Lúc ăn bánh của cậu mua cho, tớ đã khóc."
"Ừm, lúc đó cậu đã khóc nhỉ!"
"Là bởi lúc đó tớ đã yêu cậu, cho nên tớ cảm thấy tủi thân."
"Ừ, tớ hiểu."
"Thấy tớ khóc cậu đã ôm lấy tớ."
"Ừ."
"Lúc đó tớ vui sướng lắm."
"Vậy à?"
"Ừ. Vui sướng đến mức cậu không tưởng tượng ra được đâu."
"Được mà."
Nàng lặng lẽ lắc đầu.
"Cậu không thể." Shizuru nói. "Vì cậu không phải là tớ."
Sau một hồi suy nghĩ, tôi nói.
"Chính xác là như thế thật."
Shizuru mỉm cười.
"Đó là cái tật của Makoto nhỉ!"
"Cái tật ư?"
"Ừ, cậu lúc nào cũng nói 'chính xác là như thế' mà."
"Phải không nhỉ?"
"Đúng vậy mà."
"Tớ không biết."
"Con người, thường không biết rõ về những gì thuộc bản thân mình nhỉ!"
"Ừ, có vẻ như vậy."
Nàng thở dài ra để dừng lại nghỉ lấy hơi. Sau khi ngưng một khoảng như vừa lật qua một trang trắng, Shizuru lại tiếp tục câu chuyện khác.
"Này," nàng nói. "Con người ta khi mới sinh ra, chẳng có gì hết nhỉ?"
"Ừ, đúng là như thế."
"Thậm chí cả áo quần mặc trên người cũng không có. Cứ trần truồng như thế thôi."
"Ừ."
"Những đứa bé mới được sinh ra đã đưa bàn tay nhỏ bé lên cố gắng cầm nắm cái gì đó, nhưng chẳng gì lọt được vào đôi bàn tay bé bỏng đó. Cậu có nhớ không?" Nàng hồi tôi.
"Thật là đáng tiếc." Tôi trả lời. "Trí nhớ của tớ không được tốt lắm."
"Tớ có cảm giác mình nhớ được điều đó."
"Thật ư?"
"Cũng mơ hồ thôi. Nhưng thật sự là buồn."
"Bởi vì không có gì trong tay à?"
"Chắc là như thế."
Cho dù đó là ký ức giả đi chăng nữa, nhưng tâm trạng "buồn" của nàng là thật. Nàng đã nói đến nỗi niềm sâu thẳm trong tim mỗi con người, tịch mịch và cô độc như ngọn lãnh phong thổi qua lớp hàn băng vĩnh cửu.
"Thế nhưng mà," nàng tiếp tục, "tớ đã thu thập được rất nhiều thứ."
"Ừ."
"Tuy thế, tớ vẫn cứ buồn."
Nàng mỉm cười. Một nụ cười thay cho hàng nước mắt.
"Có thật nhiều ký ức như thế này xung quanh tớ." Nàng nói. "Tại sao tớ lại buồn cơ chứ?"
Tôi không thể trả lời nàng, vả lại nàng cũng không tìm kiếm câu trả lời của tôi. Không chừng câu hỏi đó không phải để nói với tôi, chỉ vô tình thoát ra như một tiếng thở dài.
"Nhưng mà," nàng nói. "Được gần cậu thế này thì nỗi buồn của tớ cũng vơi đi, thay vào đó là cảm giác ấm áp lắm."
"Ừ."
Nàng nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
"Hình như tớ buồn ngủ rồi."
"Vậy à?"
"Ừ. Thôi ngủ nhé." Nàng kéo chăn bông lên gần đến mũi.
"Chúc cậu ngủ ngon."
"Chúc ngủ ngon."
Và hai đứa tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Đó là một giấc ngủ bình yên, ấm áp.