Tấm Ảnh Tình Yêu Và Một Câu Chuyện Khác

Lượt đọc: 688 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

Nàng để lại cho tôi một bức thư, trong thư viết rằng "Vì nhận được giải thưởng nên tớ đã có tự tin hơn. Tớ sẽ đi Pháp để học được nhiều thứ hơn nữa."

Lời nói dối vụng về rất đúng với phong cách vụng về của nàng. Tôi đã bị nàng lừa biết bao lần, cảm thấy một lời nói dối này sao đủ được.

Chúng tôi quá quan tâm đến nhau, vậy mà lại không hiểu được tâm tư của nhau, kết cục mọi thứ đã kết thúc khi chưa kịp bắt đầu.

Tôi là một gã đàn ông khờ khạo, nhưng không khờ đến mức "mất rồi mới tiếc". Tôi đã nhận ra tình cảm của mình, song lại không biết nên làm gì, và đã để lãng phí thời gian vô ích. Tình cảm Miyuki dành cho tôi, tôi vui sướng không cách nào tả xiết. Bởi đó là cô gái tôi đã thầm theo đuổi từ năm 18 tuổi. Một cô gái xinh đẹp, thông minh, ai gặp cũng yêu. Vậy mà, không biết tự lúc nào tôi đã bắt đầu yêu cô gái hơi khác người, trán dô, vóc dáng bé tẹo và mũi lúc nào cũng sụt sịt.

Tôi nghĩ cho Miyuki, Miyuki thì nghĩ cho Shizuru, Shizuru lại nghĩ cho tôi và Miyuki. Cuối cùng, không ai tiến đến với ai cả.

Tôi đã không biết được quyết định rút lui của Shizuru. Shizuru cũng không biết kỳ thực tôi đã yêu nàng. Cuối cùng chúng tôi đón nhận một kết quả như thế này đây.

Giá như tôi tiến một bước nhanh hơn nữa thì mọi việc đã khác.

Nụ hôn trong rừng nọ, tôi dự định xem đó như một lời nhắn gửi đến Shizuru, nhưng đã trễ. Với tôi, đó là nụ hôn đầu, và tôi nghĩ chúng tôi còn rất nhiều điều chờ đợi phía trước. Tuy nhiên, với Shizuru thì đây lại là nụ hôn cuối cùng. Hai đứa tôi suy nghĩ khác nhau như vậy, thế mà nụ hôn ấy tuyệt vời đến thế, có thể coi là một kỳ tích.

Tôi đã thử đến nhà nàng, nhưng mẹ kế của nàng vô cùng lạnh lùng, không hề bảo cho tôi biết điều gì. Khi tôi đến phòng quản lý sinh viên để hỏi, thì người ta trả lời rằng Shizuru đã xin nghỉ học. Dĩ nhiên tôi cũng đã hỏi hai người bạn của nàng. Người thừa chiều dọc và người thừa bề ngang. Tuy nhiên cả hai cũng không biết Shizuru đi đâu. Ngay cả bọn họ cũng cảm thấy buồn, còn nhờ tôi nếu liên lạc được với nàng thì báo cho họ biết với.

Xét theo logic thì chắc chắn Shizuru sẽ không nói gì về việc bỏ đi với Miyuki. Kết quả là tôi không tìm được manh mối gì, tất cả đều đi vào ngõ cụt.

Kể từ đó, cơ thể tôi bắt suy sụp. Vào Tuần lễ Vàng, tôi nằm bẹp trên giường không nhúc nhích nổi. Sốt trên 39 độ kéo dài liên tục, đã thế còn không ngừng ho. Tôi không thể rời khỏi phòng, đồ ăn uống cũng đã cạn, tôi có cảm giác mạng sống của mình sắp nguy đến nơi.

Các khớp toàn thân đau nhức vì sốt, đầu óc thì mê man, nhiều lần tôi ảo giác nhìn thấy Shizuru.

Nàng mặc áo smock như mọi khi, ngồi cạnh giường tôi chơi trò giải ô chữ. Tôi còn nghe nàng nói "Kitty!" Rồi lần khác tôi mơ thấy nàng đang chếnh choáng say, reo lên vui sướng "Xin chào! Đôi bồng đảo mềm mại của tớ!" Hoặc cũng có lúc tôi mơ thấy mình hướng mắt về nhà bếp, nhìn thấy nàng đang cuộn mình trên ghế lười đọc sách.

Tôi nghĩ mình đã rơi vào tình cảnh vô cùng nguy hiểm. Tôi hoàn toàn không có ký ức về những ngày cuối của Tuần lễ Vàng.

Hết kỳ nghỉ mà vẫn không thấy bóng dáng tôi xuất hiện ở trường, nhóm bạn lo lắng nên phái Sekiguchi đại diện đến thăm tôi. Khi cậu ta đến thì tôi đang nằm co mình như con nhộng trên giường toàn vỏ chai nước lăn lóc. Sốt bắt đầu giảm nhưng do một thời gian dài không được ăn uống, cơ thể tôi suy nhược trầm trọng.

Khi tỉnh lại tôi thấy mình được Sekiguchi cõng trên lưng, cậu đang bước xuống cầu thang của nhà trọ.

"A!" Tôi bật kêu nhưng không thành tiếng.

"Không cần phải lo lắng. Tớ sẽ đưa cậu đến bệnh viện. Tớ đã gọi taxi rồi."

"Mùi hôi!" Tôi thì thào. Thực ra đã nhiều ngày rồi tôi không bôi thuốc mỡ, nhưng vừa tỉnh lại điều hiện lên đầu tiên trong đầu chính là nó. Đây là nỗi lo buồn cố hữu của tôi.

"Mùi hôi à?" Sekiguchi nói giọng nghi ngờ. Rồi ngay lập tức, cậu ta nói tiếp vẻ như đã hiểu ra vấn đề, "Cái mùi đấy hả? Giống như mùi cô gái trang điểm đậm làm thêm ở tiệm bánh mì chứ gì?"

"Cậu biết à?"

"Dĩ nhiên rồi. Thế mắt cậu không nhìn thấy à? Ở ngay chính giữa mặt tớ có hai cái lỗ. Hai lỗ này tồn tại để làm gì chứ?"

"Hề hề," tôi cười một cách yếu ớt.

"Ai mà chẳng nhận ra!"

"Vậy sao?"

"Bởi vì trên mặt ai cũng có hai lỗ mũi mà. Tuy nhiên, bởi vì cậu không muốn đụng đến chuyện này nên bọn tớ mới im lặng thôi. Bọn tớ sợ cậu ngại ấy mà." Sekiguchi nói.

"Cám ơn cậu."

Không biết có phải do tôi yếu đuối hay không mà nước mắt bắt đầu rơi lã chã.

Nhìn thấy tôi vừa khóc, vừa lặp đi lặp lại từ cám ơn, Sekiguchi có vẻ như cũng buồn theo.

"Cậu thôi đi. Khó chịu chết đi được. Đừng có khóc nữa."

Thế nhưng tôi vẫn không ngừng khóc, tiếp tục nói cảm ơn suốt cho đến khi Sekiguchi chán ngán tống tôi vào trong taxi.

« Lùi
Tiến »