Tấm Ảnh Tình Yêu Và Một Câu Chuyện Khác

Lượt đọc: 690 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

"Cuối cùng tớ quyết định nhắm đến công việc làm nhân viên của Liên Hiệp Quốc." Shirahama nói. "Tớ sẽ tiếp tục học lên cao học. Rồi sau đó, tớ cũng phải học thêm tiếng Pháp nữa."

Có vẻ gã đã trăn trở rất nhiều. Cho đến phút cuối Shirahama đã lựa chọn con đường tiếp tục theo đuổi ước mơ từ tấm bé.

"Vậy thì, ngoài Shirahama ra, tất cả mọi người đều chọn được công việc rồi đúng không?" Sekiguchi nói.

Sekiguchi đã quyết định làm việc tại công ty chuyên phát hành phim nước ngoài. Ban đầu cậu ta tìm mọi cách xin vào công ty hoạt động thương mại, sau đó mới nhận ra ngành đó hiện giờ hầu như không còn tuyển sinh viên mới tốt nghiệp, thế là cậu ta quay về với niềm đam mê lớn nhất - điện ảnh. Nghe nói việc tuyển chọn rất khốc liệt, nhưng với nhiệt tâm và trình độ ngoại ngữ cao của mình, cuối cùng Sekiguchi đã được chọn. Tôi phải thừa nhận năng lực tiếng Anh của cậu ta thật siêu phàm, có thể đọc toàn bộ lời thoại ba bộ phim Bố Già với phát âm gần như người bản ngữ.

"Haizz, cả một quãng thời gian dài dốc sức tìm việc làm, cuối cùng mọi thứ cũng đã xong. Bây giờ có thể yên tâm viết luận văn rồi."

"Bọn mình nâng ly chúc mừng đi." Saki nói.

"Đúng rồi. Makoto!" Sekiguchi kêu lên rồi ngước nhìn tôi. "Bọn tớ đã chờ cho đến khi cậu tìm được việc làm mới tụ tập, vì vậy hôm nay cậu phải có đôi lời nâng cốc chúc mừng đi."

"Ok, tớ hiểu rồi. Nào," tôi nâng cốc bia lên. "Thành thật xin lỗi vì đã khiến mọi người phải bận tâm. Ngày hôm qua tớ đã nhận được giấy báo trúng tuyển của nhà xuất bản. Mọi người cũng đã vất vả nhiều rồi. Vậy bây giờ xin chúc mừng chúng ta đã có việc làm. Nào, cạn ly đi."

"Cạn ly!" Tất cả cùng đồng thanh hô lên. Tiếng cốc chạm vào nhau lách cách.

"Miyuki là người có việc làm đầu tiên nhỉ!" Saki nói.

"Bởi vì mình được nhận vào doanh nghiệp theo kiểu gửi gắm do quen biết thôi mà. Thật tình mà nói mình cảm thấy có lỗi với mọi người ấy."

Miyuki rụt người lại tỏ vẻ muốn thật sự xin lỗi.

"Và tớ là người thứ hai." Saki nói.

Saki đã được chính thức tuyển dụng vào một công ty du lịch lớn.

"Bất ngờ nhất là Yuka nhỉ!"

"Ừ đúng vậy!"

Yuka đã trở thành thầy bói của "Trung tâm bói toán". Cuối tuần cô sẽ bắt đầu đi làm. Tôi muốn xem thử một người tuyệt vọng với tình yêu ngay từ khi chưa bắt đầu yêu như cô nàng thì làm thế nào để bói về tình yêu cho người khác được.

"Nghe nói cậu rất được hâm mộ phải không?"

"Ừ. Nói về bản thân thì không hay cho lắm, nhưng tớ xem bói khá chính xác đấy."

"Nếu vậy cậu xem cho tớ một quẻ nào!" Shirahama nói. "Cậu bói xem chuyện tình cảm của tớ sẽ đi về đâu?"

"Cậu nói gì mà cứ như đang ngủ mơ thế?"

Sekiguchi nói kèm theo nụ cười châm chọc.

"Chuyện tình cảm của cậu bị đánh bật đi rồi, bây giờ nó đang quay vòng vòng theo quỹ đạo vệ tinh đấy. Tóm lại, những gã đàn ông có hai xoáy thì không được yêu đương." Cậu ta chỉ vào đầu của Shirahama.

Vậy mà, Shirahama vẫn không chấp, gã nở nụ cười ngạo mạn.

"Chuyện đó thì chưa biết thế nào đâu nhé." Gã khẽ liếc nhìn sang Miyuki. "Ít nhất nếu như còn có ngày mai, thì ai biết được điều gì sẽ xảy ra."

Gã vốn luôn đầy tự tin, nhưng chuyện đến thế này mà sự tự tin vào bản thân vẫn không hề lay chuyển, tôi bắt đầu ngưỡng mộ anh chàng này.

"Mình cũng nghĩ vậy." Miyuki nói. "Bởi vì đó là tình yêu đúng không?"

Trông Shirahama rất sung sướng, gã bảo Miyuki: "Tụi mình hợp nhau nhỉ."

"Miyuki nói vậy để cho cậu ấy vui, nên cậu ấy đang trên mây đấy." Sekiguchi nói như than thở.

"Anh chàng Shirahama này là người vô cùng thẳng tính, nên nếu từ chối một cách vòng vo, ngược lại thành thiếu tử tế với anh ấy đấy."

"Này này," Shirahama chồm lên nói. "Làm gì có chuyện đó, tớ là người tinh tế hơn vẻ bên ngoài nhiều lắm. Chắc là mọi người không thể tin nổi," gã nhìn sang tôi, "Tớ đã nhận ra Miyuki đang thất tình với Makoto, kẻ mãi mãi vẫn là người mới tập yêu này đấy." Shirahama nói xong lại hồi, "Việc này là bí mật bất khả lộ đúng không?"

"Không sao!" Miyuki trả lời. "Cậu không cần phải ngại đâu."

Shirahama gật gù rồi lại tiếp tục.

"Vì thế, điều tớ muốn nói không phải bây giờ là chuyện trong tương lai. Tình cảm của con người sẽ thay đổi đúng không? Ngay cả bản thân tớ cũng đang thay đổi. Tớ đang từng giây từng phút tiến gần đến một Shirahama hoàn mỹ đây."

Có vẻ như Sekiguchi rất xúc động trước những lời nói của Shirahama. Cậu ta không trêu Shirahama nữa.

"Mà thôi, nói thế thôi." Gã tiếp tục. "Tóm lại, tớ xin ngừng tại đây."

Sekiguchi quay sang Miyuki, khẽ vẫy tay.

"Tớ thì xin chào tạm biệt cái sự hữu dũng vô mưu kiểu Don Quixote như thế."

"Cậu nói cái gì thế!" Shirahama tỏ vẻ ngạc nhiên như nghe thấy lần đầu vậy.

"Tớ không biết chuyện đó."

"Nếu mà vậy thì sự tinh tế của Shirahama chẳng có gì to tát cả."

"Này!" Miyuki nói. "Nếu vậy tớ là chiếc cối xay gió bị nhầm thành người khổng lồ sao?"

"Đối với đàn ông bình thường thì thế."

Miyuki tỏ vẻ hơi buồn trước lời nói của Sekiguchi.

"Tớ cũng chỉ là một cô gái." Nàng nói. "Tớ chỉ muốn được đứng trước mặt người mình yêu, được người ấy yêu."

"Wow," Sekiguchi vỗ tay đầy vui mừng. "Quả là Miyuki."

Đoạn cậu ta nhìn sang tôi.

"Đó là lời thoại của Julia Roberts. Tác phẩm Notting Hill. Kịch bản của Richard Curtis đạt tới tuyệt đỉnh."

"Ừ, đúng vậy." Miyuki gật đầu.

"Quả là tớ không thắng được Miyuki rồi." Sekiguchi nói vui mừng. Miyuki cũng mỉm cười.

"Tóm lại tớ sẽ tìm một cô gái thích hợp với tớ."

Nghe Sekiguchi nói, Saki đang ngồi bên cạnh đỏ mặt cúi xuống. Cũng như mọi khi, Sekiguchi lại giả vờ không nhận ra điều đó.

"Này," Shirahama muốn quay lại câu chuyện. "Vậy Makoto không phải là một người đàn ông bình thường sao? Một người phụ nữ tốt nhất thế giới như Miyuki, thế mà cậu ta lại lạnh lùng."

Miyuki dứ nắm đấm về phía Shirahama. "Cậu nói quá lên rồi đấy."

"Không, không. Đối với tớ thì Miyuki là cô gái tuyệt vời nhất thế giới mà."

Miyuki im lặng bẽn lẽn.

"Ừ, cũng đúng thế thật." Sekiguchi nói. "Makoto đúng là không phải đàn ông bình thường." Nói xong cậu ta nhìn tôi cười. "Không bình thường mà tớ muốn nói ở đây không ám chỉ việc xuất chúng hay là kém hơn bình thường đâu nhé."

"Này, bỏ qua chuyện đó đi." Yuka nói. Đã có kết quả bói rồi đây."

Cô xếp mấy lá bài ra góc bàn.

"Xem nào," Yuka nói. "Phải 12 năm sau nữa vận yêu của Shirahama mới đến. Còn tình yêu của cậu từ giờ đến đó, hoàn toàn không tới đâu cả."

Sau khi rời khỏi quán, tôi và Miyuki cùng sánh bước ra nhà ga.

"Hôm nay vui quá."

"Ừ."

Gió thổi nhẹ làm dịu đi gò má nóng rực. Những người khác trong nhóm đang đi trước mặt chúng tôi chừng 10 mét.

"Vẻ mặt của Shirahama," Miyuki nói, "Có vẻ như rất sốc nhỉ!"

"Ừ. Cậu ấy là người lúc nào cũng phải có bằng chứng cụ thể mới tin, vậy mà..."

"Những chuyện như thế này đâu có chứng cứ gì."

Nàng khoanh tay ra sau lưng, vừa nhìn đầu ngón chân vừa bước đi thong thả. Không biết có phải vì rượu không, mà nàng hào hứng hơn hẳn mọi khi, cử chỉ cũng vui vẻ, tự do hơn.

"Shirahama cũng đã nói về mình như vậy mà."

Nàng cười khúc khích như có gì lạ lắm.

"Nghĩ lại thì mình có cảm giác mình không hẳn là bị cự tuyệt." Nói xong nàng nhìn tôi. "Đó là bởi vì mình chưa tỏ tình một cách đàng hoàng nên mọi thứ trở nên như vậy thôi."

"Cậu đang say à?"

"Mình không say. Mình chỉ giả vờ say, để có thể nói được những điều mà lúc bình thường không thể nói."

Miyuki thở dài, rồi nghiêng người bước chừng nửa bước vào đường xe chạy. Ngay lập tức tôi nắm lấy tay nàng kéo trở lại.

"Mình xin lỗi, cám ơn cậu nhé."

"Quả là cậu say thật rồi."

Tôi kiểm tra xem nàng đã giữ thăng bằng lại hay chưa rồi nhẹ nhàng buông tay nàng ra.

"Mình cám ơn." Nàng lặp lại một lần nữa.

Tôi im lặng gật đầu, nàng cúi đầu xuống, lần này thì hai tay nàng khoanh lại phía trước.

Hình như Sekiguchi đang nói đùa gì đó, tôi nghe tiếng cười của cả nhóm. Saki đi cạnh cậu ta cười rung cả vai một cách rất vui sướng.

Khoảng cách giữa đôi bên có lẽ gần hơn họ nghĩ. Gần đến mức như sắp chạm vào nhau.

Tôi lại nghĩ về Miyuki đang đi bên cạnh.

Nàng quả là một người phụ nữ đẹp. Nàng vô cùng quyến rũ. Đến bây giờ, tôi vẫn phải cố gắng lắm mới dám nhìn thẳng mặt nàng. Người con gái tôi hằng ngưỡng vọng suốt bốn năm trời. Và chắc chắn sau này, tôi vẫn sẽ nhớ về nàng, vẫn ôm trong lòng những khát vọng non tơ đến đau đớn, thiết tha đến nghẹt thở.

Tôi nói.

"Tớ quyết định sẽ ở lại phòng trọ đó để chờ Shizuru quay về. Mặc dù không biết đến khi nào cậu ấy mới quay lại."

Miyuki không nói gì, nàng cúi mặt và gật đầu mấy lần. Nàng vẫn bước đều, tiếng giày cao gót vang lên lộc cộc. Trong vô thức nàng sờ vào chuỗi vòng tay, đá thạch anh tím, đá của tình yêu.

Một lát sau, nàng ngẩng đầu lên, thở ra một hơi dài.

"Ừm." Nàng nói. "Đến bây giờ thì mình chính thức bị cự tuyệt rồi."

Nàng hất mái tóc dài, có vẻ như nhân cơ hội đó, nàng đã lén lau vành mắt. Nàng lại thở hắt ra rồi ngước mặt lên trời.

"A..." Nàng reo lên. "Sao đẹp quá."

"Ừ nhỉ!"

"Đúng không?"

"Ừ."

"Sao băng!" Nàng nói. "Lời hứa đi chụp hình thiên thể, cậu vẫn chưa hoàn thành đấy."

"Cũng sắp đến rồi, vì đến tầm giữa tháng Mười một, chòm sao băng Leonids sẽ xuất hiện, lúc đó tụi mình sẽ lên núi ngắm."

"Bọn mình rủ các bạn khác đi cùng luôn nhé!"

"Ừ, có vẻ vui nhỉ!"

"Mặc áo thật ấm, cho cà phê nóng vào bình giữ nhiệt.".

"Một buổi dã ngoại mùa đông nhỉ!"

"Đại loại như thế."

Miyuki mỉm cười vẻ vui sướng, rồi nàng lại lén lau nước mắt.

"Giá như Shizuru cũng có thể đi cùng thì vui biết mấy."

"Chắc chắn Shizuru không thích đâu. Bởi vì Shizuru không hợp với Shirahama và Sekiguchi."

"Ừ nhỉ!" Nàng nói một cách buồn rầu, tay phải nàng sờ vào cổ như để kiểm tra sợi dây chuyền mình đang đeo. Sợi dây chuyền hạt màu đỏ nằm trên chiếc cổ trắng nõn, thon gầy của nàng.

"Shizuru," nàng nói.

"Ừ."

"Shizuru sẽ quay về đúng không?"

"Tớ thì tin như thế."

"Ừ, nếu không phải như thế thì mình..."

Tôi chờ lời nói tiếp theo của nàng, nhưng cuối cùng chúng chẳng được bật ra. Tôi có thể đoán được nàng định nói điều gì. Nhưng tôi không đủ tự tin nói ra để xác nhận. Cũng giống như từ trước đến nay, chúng tôi đều là những sinh vật chưa hoàn thiện để có thể thấu hiểu trái tim của người khác.

Những con người sống trên trái đất như chúng ta, từ nay sẽ đi về đâu nhỉ?

Tôi nhớ lại lời Shizuru. Chúng tôi lẽ ra nên sống trên hành tinh yêu đơn phương, vì nhầm lẫn mà lạc đến nơi này, cho nên chuyện yêu mới gian nan như vậy. Chắc chắn là thế. Một lúc nào đó, chúng tôi sẽ tiến hóa và có thể hiểu được tình cảm của đối phương trước khi điều đó được nói bằng lời. Những mũi tên màu xanh màu đỏ vẽ trên đầu nhất định sẽ rực rỡ hơn hẳn bây giờ. Rồi sẽ có lúc con người tự tin nói ra những lời trước đây vốn dĩ ngập ngừng không dám.

Song le, cho đến ngày đó thì chúng ta chỉ còn biết sống với trái tim chưa hoàn thiện, làm người khác tổn thương và bị tổn thương, rồi nở nụ cười vụng về.

"Miyuki," tôi nói. "Bây giờ nói ra tuy hơi sớm, nhưng tớ thật sự cám ơn Miyuki, trong bốn năm qua, nhờ có cậu mà tớ đã trải qua một thời sinh viên vô cùng tuyệt vời."

Miyuki có vẻ bối rối trước những lời nói đột ngột của tôi.

"Ngày hôm đó, lúc cậu bắt chuyện với tớ tại căng tin của trường, tớ nghĩ ngay giây phút đó, cuộc sống sinh viên thực sự trong ngôi trường này đã bắt đầu. Tớ vô cùng sung sướng."

Vẻ bối rối trên khuôn mặt của nàng đã biến mất, nụ cười thanh thản mọi khi trở lại.

"Makoto!" Nàng gọi tên tôi.

"Ừ."

"Mình mong cậu trả lời thành thật cho mình một chuyện này thôi."

"Chuyện gì?"

"Ngay giây phút đó," nàng nói, "đó là lúc mà Makoto yêu mình đúng không?"

Tôi ngạc nhiên, cực kỳ ngạc nhiên, tôi giật mình.

"Làm sao cậu biết được?"

"Đó là do trên đầu cậu đấy," Miyuki vừa cười vừa nói, "Hiện lên mũi tên sừng sững hướng vào mình."

Tôi vội vàng tìm trên đầu mình. Dĩ nhiên trên đầu tôi lúc này chẳng có gì cả. Nàng cười khúc khích vẻ vui sướng.

"Tuy nhiên đã không đúng thời điểm nhỉ!"

Nàng nhún vai, như nói "chẳng còn cách nào", rồi cứ thế đi lên phía trước.

Nhìn bóng dáng thướt tha của nàng từ phía sau, tôi nghĩ lẽ nào sự tiến hóa đã bắt đầu.

Có vẻ các cô gái đã tiến hóa nhanh hơn tôi nghĩ, họ được trau luyện cho tinh tế, tao nhã, được dành cho bộ cảm biến công nghệ cao.

Chỉ còn mình tôi vẫn ôm bộ cảm ứng kiểu cũ chạy ngược chạy xuôi trong xã hội phức tạp này.

"Đợi tớ với!"

Tôi đuổi theo nàng. Tôi không nghĩ sẽ có ngày mình đuổi kịp nàng, tuy nhiên để chào đón ngày mai tốt đẹp hơn hôm nay, tôi phải cố hết sức bắt hai chân mình hoạt động, và tôi chỉ còn biết tiếp tục bước lên phía trước.

« Lùi
Tiến »