Từ đoạn này về sau, tôi muốn các bạn nghĩ rằng đây là một đoạn kết dài. Bất kỳ câu chuyện nào cũng có phần ngoại truyện, trong câu chuyện của chúng tôi cũng có một phần giống như là dấu chấm câu kết thúc. Có thể bạn không tin, nhưng chúng tôi, câu chuyện của tôi, Shizuru và Miyuki đã kết thúc như thế.
Hai năm sau khi tốt nghiệp đại học, vào một ngày nọ, có một lá thư gửi đến nhà trọ của tôi. Đó là dấu hiệu cho hồi kết của câu chuyện này.
Nhìn vào lá thư đề người nhận là Segawa Makoto, tôi lập tức nhận ra ngay. Đó là chữ Shizuru. Mặc dù không có tên người gửi, nhưng tôi không thể nào nhầm được.
Sau khi vào phòng, tôi hạ chiếc túi đựng máy ảnh đang đeo trên vai xuống sàn nhà rồi mở phong bì.
Này! Nàng mở đầu lá thư như vậy. Ghế bên cạnh cậu có trống không?
Nàng vẫn còn nhớ ngày đầu tiên chúng tôi làm quen và ngồi bên cạnh nhau. Bằng câu nói này, Shizuru đã dễ dàng khiến tôi nhớ lại giây phút đó.
Cái ghế lười hình hạt đậu màu xanh có còn không? Cuốn sách của John Fowles thì sao? Và cả những lọ thuốc tiếng Nga không rõ nguồn gốc, tất cả vẫn còn ở đó chứ? Trong khi mọi thứ trên đời này đang thay đổi, vậy mà trong đầu tớ, khung cảnh căn phòng của cậu vẫn vẹn nguyên. Thật là kỳ lạ.
Tôi cởi áo khoác, ngồi xuống giường và đọc tiếp lá thư. Chiếc ghế lười hình hạt đậu đang nằm sau lưng tôi. Chỗ lõm ở chính giữa ghế gợi nhớ đến cơ thể của nàng. Cứ mỗi lần nhìn vào, tôi lại nghĩ trông nó thật giống như chiếc vỏ kén rỗng.
Đã hơn hai năm trôi qua, đến bây giờ những kỷ niệm về cậu không hề phai mờ, chúng được cất giữ cẩn thận ở nơi sâu nhất trong trái tim tớ.
Mỗi ngày không biết hao nhiêu lần tớ chợt quay về với ký ức giây phút lần đầu tiên nói chuyện với cậu ở ngã tư đường quốc lộ đó. Một cậu con trai dáng cao, gầy ơi là gầy, mái tóc rối bù. Makoto đã nói với tớ "Cách đây khoảng 100 mét có đèn bấm xin sang đường, bạn nên sang đường ở chỗ đó ". Tại sao lúc đó cậu lại bắt chuyện với tớ vậy? Cậu đã thổi vào trái tim tớ một cơn gió dịu dàng như thể thổi vào những đóa hoa bồ công anh. Tình yêu bé nhỏ trong tớ bay bồng bềnh rồi khẽ dừng trên vai cậu. Những hạt giống tình yêu ngủ vùi bắt đầu nảy mầm và nở hoa.
Tớ rất muốn cậu nhìn hình dáng của tớ bây giờ. Tớ bây giờ như một bông hoa đang thời kỳ đẹp nhất. (Cậu đừng có tưởng tượng một cách nghèo nàn nhé!) Tất cả mọi thứ bây giờ đều rất tuyệt vời. Tất cả mọi thứ, tất cả đấy nhé. Bây giờ nếu cậu nhìn thấy tớ mặc những chiếc áo hở ngực sexy thì một người trong sáng như cậu chắc chắn sẽ hoa mắt ngay. Và để khuyến mãi cho cậu, tớ có thể cho cậu xem cái mông mịn màng của tớ, vết bớt hoàn toàn biến mất rồi. À, đúng rồi, tớ sẽ cho cậu chụp hình khỏa thân. Cậu có thể bán cho tạp chí Penthouse đấy.
Nhưng mà, dù tớ viết thế này thì cậu cũng chỉ có thể hình dung về tớ là cô bé nhỏ nhắn ngày nào mà thôi. Cũng đúng, bởi vì lần cuối cậu nhìn thấy tớ là lúc tớ vừa mới rụng răng sữa, cười còn thấy hổng mất một chỗ. Ở chỗ đó, răng khôn đã mọc lại đàng hoàng rồi nhé. Vì thế nụ hôn ngày ấy sẽ không bao giờ có lần thứ hai.
Nụ hôn đó, cực kỳ tuyệt vời. Trước đó, tớ chỉ tưởng tượng ra một nụ hôn bỡ ngỡ của người lần đầu hôn mà thôi, vậy mà nụ hôn đó cực kỳ nóng bỏng. Tớ còn nhớ vòng tay cậu ôm tớ mạnh mẽ đến mức làm cho tớ ngạc nhiên luôn đấy. Và cả cảm giác lưỡi cậu lướt vào khe hở của chiếc răng bị rụng, phần mềm trên lưỡi tớ, cứ mỗi lần tớ nhắm mắt thì hình ảnh đó lại hiện lên mồn một.
Nụ hôn tuyệt vời đến mức chỉ cần nhớ lại thôi tớ cũng chảy nước mắt rồi, tớ nghĩ nó rất tuyệt. Tớ nghĩ mình là người hạnh phúc vì đã có được nụ hôn tuyệt vời như vậy. Thực sự đó là một tình yêu đơn phương vô cùng hạnh phúc. Hai za! (mỗi lần nhớ lại là tớ lại thở dài).
Và bây giờ thì tớ mới vào nội dung chính đây.
Bây giờ tớ đang ở New York.
Chính xác là tớ đã sang Pháp, ở đó, tớ đã làm quen với một người phụ nữ. Lúc tớ đang mang máy ảnh đi bộ lang thang ở một vùng quê miền Nam nước Pháp, tớ đã gặp một người phụ nữ cùng đi đến nơi tớ muốn đến. Người này cũng là một nhiếp ảnh gia. Tuy lúc đó tớ không biết, nhưng hóa ra cô ấy là một người nổi tiếng thế giới. Cô ấy là người Mỹ gốc Trung Quốc. Vì cô ấy cũng có khuôn mặt châu Á nên tớ cảm thấy rất an tâm. Tớ lập tức mở lòng với cô ấy, rồi sau đó cùng cô ấy đi khắp nước Pháp. Và bọn tớ cũng đi vài nước ở châu Âu. Rồi đến lúc cô ấy trở về Mỹ. Nhưng cô ấy nói với tớ rằng nếu tớ có ý định đi Mỹ thì cô ấy sẽ nhận tớ làm phụ tá. Tớ mừng vô cùng. Và đó là lý do mà tớ đã bám theo cô ấy sang Mỹ giống như con vịt con bám theo đuôi mẹ vậy đó. Từ lúc đó, tớ vừa là phụ tá của cô ấy, vừa học thêm kiến thức cho mình. Bất cứ lúc nào tớ cũng nghĩ về Makoto và tớ luôn tin rằng chắc chắn cậu cũng đang rất cố gắng.
Rồi dần dần tớ cũng có được sự tự tin theo kiểu của tớ, tớ đã nghĩ đến chuyện hơi to lớn một tí. Có nghĩa là, nói ra cũng hơi xấu hổ, nhưng tớ đã nghĩ đến chuyện không biết mình có thể mở một cuộc triển lãm cá nhân hay không.
Vì kinh phí là do mình tự bỏ ra, cho nên cuộc triển lãm này cũng không thể làm to được. Một người quen của tớ cho thuê phòng triển lãm với giá rẻ, với lại các tác phẩm mang ra trưng bày của tớ cũng không nhiều lắm. Nhưng dù thế nào, đối với tớ đây cũng là triển lâm cá nhân đầu tiên, nó có ý nghĩa như một sự tổng kết thành quả từ trước đến nay của tớ, và tớ rất muốn Makoto - người thầy nhiếp ảnh đầu tiên của tớ, đến xem triển lãm. Tớ thực sự muốn được cậu khen rằng: "Ôi, Shizuru đã cố gắng nhiều nhỉ!" Không biết có được không?
Tớ biết ngày nào cậu cũng rất bận rộn, nhưng mong cậu lắng nghe nguyện vọng của cả cuộc đời tớ. Nếu được thế thì tớ sẽ không bao giờ nói những lời ích kỷ này nữa đâu. Được không?
Tớ đang sống ở Chelsea chung phòng với một người bạn cùng lớp đang làm việc cho một văn phòng nằm ở phố người Hoa. Tớ có viết địa chỉ của mình cuối thư nên cậu hãy đến địa chỉ đó nhé. Tớ có gửi kèm cả tờ rơi của buổi triển lãm nữa. Cậu đến nhé.
Satonaka Shizuru
P.S. Cậu cho tớ nói chỉ một lời này thôi nhé!
Tớ yêu cậu! Tớ yêu cậu hơn bất cứ ai trên thế giới này.