Tấm Ảnh Tình Yêu Và Một Câu Chuyện Khác

Lượt đọc: 693 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

Sau nửa ngày ngồi trong máy bay, cuối cùng tôi xuống sân bay JFK lúc trời đã tối. Vì mang khá ít tiền mặt nên tôi không đi taxi, mà đến Chelsea bằng xe buýt của sân bay và tàu điện ngầm. Tôi ra khỏi ga tàu điện ở phố 23, rồi đi bộ trên đường phố Manhattan trong đêm. Quang cảnh về đêm của những thành phố lớn ở nước nào cũng giống nhau. Những dòng chảy ánh sáng, sự ồn ào của đám đông. Ánh trăng bị vấy bẩn và tiếng còi xe taxi.

Dựa vào bản đồ trong tay, tôi đi bộ lần tìm địa chỉ căn hộ mà Shizuru viết trong thư. Tôi đi xuống phía Nam khoảng 3 tòa nhà rồi sau đó dọc theo dòng sông Hudson. Hàng loạt những tòa nhà cổ uy nghi đập vào mắt tôi. Có lẽ ngôi nhà Shizuru thuê ở gần đâu đây, tôi ngó kỹ từng tòa nhà một. Sau một hồi đi lòng vòng, tôi mới nhận ra nơi cần đến là tòa nhà cao tầng xây theo kiểu Italy mà tôi đã đi lướt qua trước nó không biết bao nhiêu lần. Đó là một tòa nhà lộng lẫy hơn hẳn so với tôi hình dung, ở cổng vào còn có cả người gác cổng.

Tôi đưa cho người gác cổng xem lá thư của Shizuru và nói với ông ta là tôi đến đây để gặp cô ấy. Người gác cổng đứng tuổi có vẻ đã nghe sẽ có đến thăm nên khẽ gật đầu rồi cho tôi vào. Đi thang máy lên tầng 4, tôi vừa bước dọc hành lang có trần rất cao, vừa kiểm tra số phòng. Căn phòng của Shizuru nằm khá xa thang máy. Sau khi xác nhận bảng số phòng tôi nhấn chuông cửa. Nhưng ngay trước giây phút đầu ngón tay chạm vào chuông, tự dưng cánh tay tôi không nhúc nhích được.

Tôi đã không hề liên lạc trước với Shizuru mà cứ thế đến thẳng nhà nàng. Một phần muốn làm cho nàng ngạc nhiên, một phần bởi nếu không gặp trực tiếp thì tôi không biết nói gì với nàng cả. Cứ thế, tôi đến đây với khí thế mạnh mẽ, vậy mà vào giây phút cuối, khí thế đó bỗng dưng nhụt hẳn.

Tôi hồi hộp kinh khủng. Ai đó đã từng nói với tôi "cậu vĩnh viễn là kẻ mới tập yêu", lúc này cảm giác đúng như thế thật. Tôi tự thuyết phục bản thân "mình không còn là trẻ con nữa", phải gặp lại nàng một cách đàng hoàng với tư cách một người đàn ông. Tôi đã trải qua cả một quãng thời gian chờ đợi dài thật dài, cuối cùng mới có mặt ở nơi này. Những lời ngày ấy không nói được với nàng thì lần này tôi phải thổ lộ một cách rõ ràng nhất. Chỉ vì ngày trước không dám nói ra, nên tôi phải lòng vòng như thế này đây. Nhưng từ nơi này tôi sẽ làm tiếp việc còn dang dở. Tóm lại tôi phải nói với nàng: "Tớ yêu cậu. Không phải chỉ một tí đâu. Cậu là trung tâm thế giới của tớ."

Tôi tập trung tất cả các dây thần kinh vào đầu ngón tay, ấn chuông cửa. Phía bên trong cánh cửa, tôi nghe vẳng ra tiếng chuông reo. Tôi lùi lại khoảng nửa bước và đứng chờ, lắng tai nghe động tĩnh của nàng. Nhưng không có phản hồi nào cả. Tôi nhấn chuông cửa thêm lần nữa. Và lần này cũng vậy, không có tiếng động gì. Tôi vặn thử tay nắm, nhưng quả là cửa đang bị khóa. Tôi nhìn vào đồng hồ đeo tay để xem giờ. Sau khi tính toán thời gian chênh lệch giữa hai nước, tôi tính ra bây giờ là tầm chín giờ kém. Có thể nàng đi làm chưa về.

Tôi quyết định chờ nàng. Tôi ngồi xuống hành lang, lưng dựa vào cửa.

Bề ngoài và cả bên trong của tòa nhà này đều rất đẹp. Tuy hơi cũ một chút, nhưng chính vẻ xưa cũ ấy lại thật gần gũi, tôi lập tức thấy thích ngay tòa nhà này. Chỉ một lần duy nhất có một người thanh niên da trắng bước ra từ thang máy, đi đến căn phòng xéo góc cách phòng của nàng chừng hai ba căn rồi biến mất sau cánh cửa. Một tiếng đồng hồ trôi qua, không còn ai khác ra vào. Thấy đói bụng, tôi lấy một thanh Snickers trong chiếc túi xách du lịch, là hành lý duy nhất của tôi và bắt đầu ăn. Trong chiếc túi đó, ngoài thanh Snickers ra còn có bàn chải đánh răng, một chiếc áo sơ mi cùng một bộ đồ lót để thay. 15 phút nữa trôi qua. Bụng đã no, lại thêm mệt mỏi sau một chuyến đi dài, tôi buồn ngủ vô cùng. Tựa cằm lên gối, tôi bắt đầu gà gật. Có tiếng thang máy vang lên, tôi muốn ngẩng lên nhìn nhưng đầu nặng quá, cả mí mắt cũng sụp xuống nặng trĩu, tôi nghe tiếng chân của ai đó vang lên như đang trong giấc mơ.

He hé mắt ra, tôi nhìn thấy một đôi chân xinh xắn trong đôi giày bít tất cao gót màu đỏ mận.

"Makoto!"

Tiếng gọi tên tôi dịu dàng như giọng hát vang vọng từ trên trần nhà. Chưa nhìn thấy rõ, tôi lấy tay dụi mắt.

"Lâu quá rồi nhỉ!"

Giọng nói nhẹ nhàng đó giúp tôi từ từ ngẩng đầu lên.

Đầu gối thon nhỏ bên trong chiếc quần tất. Và cặp đùi mềm mại ẩn trong chiếc váy ôm. Bờ mông to. Vòng eo thắt nhỏ. Một bộ ngực nở nang nổi lên, bó trong chiếc sơ mi màu trắng.

Dáng nàng rất cao. Trông nàng rất hợp với bộ vest màu xanh nước biển. Nhìn từ góc độ nào nàng cũng là một người phụ nữ hoàn hảo.

"Tuyệt quá!" Tôi nghĩ. Tất cả mọi thứ của nàng đều hoàn hảo. Trông nàng như là một người khác vậy.

Chiếc cổ gầy tuyệt đẹp, cằm thật thanh tú, một bờ môi gợi cảm...

Tôi có cảm giác hình như hơi quá thì phải. Thế này thì nàng trông hoàn toàn là một người khác. Đến cả hình dáng của bờ môi cũng khác.

Tôi dụi mắt thêm lần nữa, rồi nhìn chằm chằm vào mặt nàng. Shizuru đúng là như một người khác hoàn toàn. Và lại cũng giống một cô gái mà tôi vô cùng thân thiết. À, mà không gọi là giống được. Đó chính là người con gái tôi quen.

"Miyuki?" Tôi hỏi.

"Ừ, chính là mình. Chào mừng cậu đã đến New York."

« Lùi
Tiến »