Tấm Ảnh Tình Yêu Và Một Câu Chuyện Khác

Lượt đọc: 694 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

"Vậy, người bạn cùng phòng mà Shizuru viết trong thư là Miyuki ư?"

"Cậu ngạc nhiên à?"

"Tớ ngạc nhiên chứ. Cũng nhờ ngạc nhiên mà tớ tỉnh ngủ đấy."

Nàng mặc áo thể thao có in logo đội Yankees và quần jean màu xanh, ngồi trước mặt tôi.

"Từ khoảng nửa năm trước, bọn mình sống cùng nhau ở đây."

"Vậy mà cậu không nói cho mình biết."

"Mình cũng muốn, nhưng có nhiều việc xảy ra nên mình không thể báo cho cậu được."

"Chuyện gì?"

"Lúc nào đó mình sẽ nói."

Có tiếng nước sôi, Miyuki xuống bếp.

"Cậu uống được trà hoa hồng không?" Nàng hỏi. "Hình như cậu không uống được cà phê nhỉ?"

"Ừ."

Miyuki vừa pha trà vừa nói tiếp.

"Gần đây, ở phố số 10 có tòa nhà bên trong tập trung nhiều phòng triển lãm tranh. Thỉnh thoảng người quen của Shizuru tổ chức triển lãm tranh ở đó. Cậu ấy hay đến đó để giúp."

Miyuki cầm hai cốc trà, quay trở lại phòng khách.

"Cậu uống đi."

Nàng đặt một cốc lên bàn mời tôi. Tôi với tay lấy uống một ngụm.

"Ngon quá."

"Ngon nhỉ!"

Rồi nàng tiếp tục câu chuyện.

"Từ lâu lắm rồi, mình siêng đến những nơi như vậy lắm."

"Bởi vì ở đó có khả năng gặp Shizuru à?"

"Đúng vậy. Bởi vì Chelsea và Soho là nơi tập trung rất nhiều nhiếp ảnh gia trẻ tuổi. Biết đâu ở đó có thể nhận được thông tin gì của Shizuru đúng không?"

"Ừ. Và cậu đã tình cờ gặp lại Shizuru à?"

"Đúng thế. Tuy nhiên, ban đầu mình đã không nhận ra. Mặc dù mình thấy ngay đó là một cô gái Đông Á, nhưng lúc ấy nhìn Shizuru khác lắm."

"Vậy à?"

"Ừ. Có vẻ cậu ấy nhận ra mình ngay lập tức, cứ tủm tỉm cười. Mình cảm giác nụ cười đó rất quen thuộc. Và sau một hồi thì mình cũng nhận ra người đó chính là Shizuru."

"Chắc cậu ngạc nhiên lắm nhỉ!"

"Ừ. Cảm giác của mình lúc đó là 'Ôi, cuối cùng đã tìm ra cậu ấy.' Vậy là hai đứa ôm lấy nhau và khóc. Sau khi hỏi chuyện mới biết hai đứa đã sống ở hai phố gần nhau suốt mấy tháng trời. Ngạc nhiên quá đúng không?"

"Shizuru bây giờ trông thế nào?"

Miyuki nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý.

"Cậu quan tâm đến điều đó lắm à?" Miyuki hỏi.

"Ừ, cũng có quan tâm đôi chút."

"Cậu ấy cực kỳ xinh đẹp." Nàng trả lời. "Dáng hơi thấp hơn mình một chút. Và vẫn mảnh mai như ngày xưa. Tóc của Shizuru để dài, da thì trắng như sứ, và đôi mắt tròn đen láy đầy ấn tượng. Shizuru không còn mang kính nữa."

"Tớ không hình dung ra được." Tôi nói.

"Nếu gặp thì cậu sẽ biết thôi."

Nói đến đây, vẻ mặt Miyuki có phần hơi buồn. Nàng nói tiếp như áy náy.

"Chuyện là thế này, cách đây mấy ngày, Shizuru có chút công việc liên quan đến chụp ảnh không thể không xử lý nên đã đi cùng với Christi rồi."

"Christi?"

"À, cô ấy là sếp của Shizuru."

"Có phải là cô Christi Chan đúng không?"

"Ừ, đúng rồi. Quả là Makoto cũng biết nhỉ!"

"Ừ, tớ biết. Hóa ra là vậy, nhiếp ảnh gia mà Shizuru nói đến là cô ấy."

Christi Chan là nhiếp ảnh gia chụp từ ảnh tư liệu cho đến ảnh thời trang đạt được thành công về mặt thương mại trên nhiều lĩnh vực.

"Công việc đó không thể nào không tham dự được nên Shizuru đã đi đến Bờ Tây rồi."

"Cuộc triển lãm bắt đầu từ ngày kia đúng không nhỉ?"

"Ừ. Shizuru nói thế nào Makoto cũng sẽ đến nên cậu ấy rất nóng lòng chờ được gặp cậu, thế mà..."

"Công việc thì đành phải chịu thôi."

"Ừ. Hình như chụp hình chân dung cho người nổi tiếng, địa điểm chụp cũng bí mật. Với lại Shizuru từ xưa giờ vẫn là người tôn thờ chủ nghĩa không điện thoại di động."

"Ra là vậy."

Thực ra thì tôi cũng không có điện thoại di động. Quyết tâm từ thời sinh viên vẫn còn duy trì cho đến nay.

Tin Shizuru đi vắng khiến tôi cảm thấy hụt hẫng, nhưng đã đến đây rồi thì cũng không cần vội. Lúc này đây cảm giác của tôi khác hẳn với những ngày tháng chờ đợi mà không biết tin tức gì của nàng. Chúng tôi đã kết nối được với nhau. Ít nhất thì chúng tôi cũng đang ở trên cùng một mảnh đất. Vì vậy tôi chỉ cần đợi nàng trở về.

"Tớ có thể ở lại New York đến ngày kia."

"Ngày đầu tiên của buổi triển lãm nhỉ."

"Ừ, tối hôm đó tớ sẽ rời khỏi đây."

"Mình nghĩ trước lúc đó, Shizuru sẽ trở về."

"Ừ tớ cũng nghĩ thế."

Sau khi uống xong cốc trà hoa hồng, Miyuki chỉ cho tôi phòng của Shizuru.

"Vốn dĩ trước đây mình chung phòng với một người bạn khác, nhưng cô ấy phải chuyển đi do công việc. Vì vậy mình nghĩ mình đã gặp lại Shizuru rất đúng thời điểm."

"Tiền thuê nhà đắt lắm à?"

"Ừ, chắc chắn vượt xa so với tưởng tượng của Makoto."

"Vậy cơ à?"

Nàng gật đầu, con số nàng nói ra, cao hơn gấp 5 lần tiền thuê nhà của tôi.

"Nhưng công ty cũng gánh cho phần lớn, phần còn lại hai đứa chia nhau trả, vậy mà vẫn còn vất vả đấy."

"Giá cả thuê nhà ở đây ngoài sức tưởng tượng nhỉ!"

"Ừ. Bởi vì khu này là Manhattan mà."

Căn phòng hẹp hơn tôi nghĩ, đồ đạc cũng bày biện đơn giản. Có phần đơn giản quá mức. Một chiếc giường ngủ và tủ quần áo. Chiếc bàn làm việc. Trên tường có treo một bức tranh phục chế của họa sĩ Paul Klee. Tôi với tay lấy cuốn sách bìa mềm trên bàn lên xem thử, đó là một cuốn truyện của Jack Finney. Chắc chắn nàng đã mang theo từ phòng trọ lúc ở cùng với tôi. Cuốn sách được bọc thêm một lớp bìa da thủ công một cách cẩn thận.

"Nếu cậu không thấy phiền thì ở phòng này đi nhé." Miyuki nói.

"Không, để tớ kiếm khách sạn nào đó."

"Thế thì lãng phí lắm. Shizuru cũng đã dặn mình thế mà. Cậu ấy bảo cậu sử dụng phòng này đi."

Thật sự thì tôi rất cảm kích trước lời đề nghị của nàng. Một phần vì tiền bạc mang theo không nhiều, và việc tìm khách sạn cũng không đơn giản.

"Cậu không phải ngại với mình. Mình biết Makoto là người rất lịch thiệp, mà cho dù không lịch thiệp thì cũng chẳng sao."

Tôi cảm giác má mình đỏ bừng lên trong giây lát. "Trông cậu chẳng khác gì cả."

Nàng trầm trồ.

"Dáng vẻ của cậu, hầu như không khác gì ba năm trước cả."

Tôi đang bận trên người chiếc áo vest dạ màu nâu và chiếc quần Âu màu kem.

"Đó là bộ quần áo cậu đã mặc đến buổi triển lãm áo cưới đúng không?"

Tôi gật đầu.

"Và cả lễ tốt nghiệp, cậu cũng mặc bộ này luôn nhỉ!"

Tôi lại gật đầu. Tôi quyết định không nói ra cả vào lễ nhập học tôi cũng đã bận đúng bộ này.

"Mỗi lần nhìn thấy Makoto," nàng nói, "Mình cảm thấy rất nhẹ nhõm. Cảm giác như tâm hồn trở nên bình yên."

"Ngày xưa, Shizuru cũng nói vậy."

"Ừ, chắc chắn là Shizuru cũng đã nói như vậy."

Chúng tôi quay lại phòng khách. Miyuki hỏi tôi có muốn uống chút chất cồn không?

"Ừ, cho tớ một ít. Coi như nightcap nhỉ."

Nàng lấy trong tủ lạnh ra hai lon bia.

"Budweiser."

"Đang ở Mỹ có khác!"

"Nhưng mình nghe gốc vốn là bia của Séc đấy."

"Tớ không biết chuyện này."

Chúng tôi bật nắp và chạm lon.

"Chúc mừng ngày tái ngộ." Miyuki nói.

"Một năm rồi nhỉ!"

Khi tôi hỏi, nàng gật đầu và khẽ hất mái tóc lên.

"Đúng rồi, kể từ khi mình về nước thăm đến giờ nhỉ!Lúc đó, mọi người đã tụ tập vui vẻ quá!"

"Công việc của cậu thì sao?"

"Vẫn vậy. Mình có cảm giác lúc nào cũng bị yêu cầu những việc gấp hai, gấp ba năng lực của mình. Nhưng nếu không làm thì bị đào thải mất."

"Cậu cũng vất vả quá nhỉ!"

Nàng nghiêng đầu tỏ vẻ không biết phải nói thế nào.

"Tuy nhiên, như thế còn khá hơn việc bị giao cho công việc dưới sức của mình hai, ba lần."

"Đúng thế thật!"

Rồi sau đó, chúng tôi im lặng, thong thả thưởng thức bia. Miyuki trông gầy hơn ngày xưa. Cơ thể gầy của nàng càng bộc lộ nét đẹp mạnh mẽ bên trong.

"Shizuru," không lâu sau, nàng nói, "cậu ấy thực sự rất vui mừng."

Miyuki đang nói đến chuyện gì nhỉ, tôi đưa mắt nhìn nàng dò hỏi. Miyuki uống cạn lon bia, đặt đánh "cạch" xuống bàn.

"Shizuru vui mừng, thì chỉ có mỗi chuyện ấy mà."

"Là chuyện gì?"

"Chuyện Makoto vẫn ở suốt trong căn nhà trọ đó để chờ cậu ấy. Shizuru vui vì chuyện đó."

Ra vậy, tôi gật đầu mạnh.

"Cậu đã nói với cậu ấy à?"

"Ừ, chuyện đó quan trọng hơn tất cả mà."

"Ừ, cám ơn cậu."

Nói thế xong, tôi cảm giác có gì đó hơi kỳ lạ.

"Thế tại sao sau đó cậu ấy lại không liên lạc với mình?"

"Có nhiều chuyện lắm." Miyuki nói.

"Nhiều chuyện ư?"

"Ừ, rất nhiều."

"Là những chuyện gì?"

"Không thể nói tóm gọn trong vài từ được. Nào là công việc, nào là tâm trạng của Shizuru..."

Tôi rất thắc mắc về cách nói ngập ngừng của Miyuki, nhưng quyết định không hồi sâu thêm. Tóm lại là đã có "rất nhiều chuyện" như nàng nói.

Cho dù thế nào, chính vì biết tôi vẫn luôn chờ đợi nên Shizuru mới gửi lá thư đó, mới dành cho tôi một tình cảm chân thật không chút do dự đến như vậy. Chắc chắn là thế.

Tình cảm cả hai dành cho nhau đã được thông suốt. Một chuyện tình tốn nhiều thời gian và công sức chẳng khác nào trao đổi thông tin ngoài vũ trụ, cuối cùng thì chúng tôi đã thành công, nói chuyện với nhau mà không có hiểu lầm, hay sai sót nào xảy ra.

Miyuki đứng lên như muốn kết thúc câu chuyện, nàng cầm lon bia rỗng đi xuống bếp. Tôi uống cạn lon bia của mình, rồi đi theo sau Miyuki. Tôi đưa cho nàng lon bia rỗng, ngay lúc định quay lại phòng khách tôi mới để ý thấy...

"Cái này là..."

Khi nghe tôi nói, Miyuki hơi đỏ mặt, trên chiếc kệ kê sát tường có một khung hình, trong đó là tấm ảnh mưa sao băng. Khung hình được đặt cạnh chiếc máy tính xách tay cỡ B5.

"Mình vẫn giữ bức ảnh đó một cách cẩn thận. Vì mình mong rằng ước muốn của mình sẽ trở thành sự thật."

"Ừ." Tôi nói. Tại sao thế nhỉ? Ngực tôi nóng dần lên, tôi không nói được thành lời.

"Tấm hình mọi người cùng đi chụp vào năm thứ tư, mình đang để bên cạnh giường. Cứ một ngày 3 lần, mình hướng về bức ảnh để cầu nguyện."

"Cầu nguyện điều gì?"

"Bí mật. Những lời cầu nguyện của con gái làm sao nói cho đàn ông nghe được chứ?"

"Chính xác là vậy."

Sau đó chúng tôi quay lại phòng khách, cùng chúc nhau ngủ ngon.

"Chúc cậu có giấc mơ đẹp nhé. Ngày mai cậu cứ ngủ thỏa thích. Sáng mai mình phải đi làm từ rất sớm rồi."

"Ừ, tớ biết rồi."

Chúng tôi khẽ nhìn nhau, nở nụ cười che giấu sự ngượng ngùng, rồi ai về phòng người đó.

Tôi cởi áo quần trong phòng Shizuru, thay sang quần áo thể thao rồi chui vào giường. Chiếc gối có vẻ hơi to quá. Tôi vùi mặt xuống gối, tìm kiếm mùi của Shizuru, nhưng chỉ thấy mùi vải mới giặt. Chỉ còn lại mỗi "bóng đèn ngủ bé xíu", tôi ngước nhìn lên trần nhà trong ánh sáng mờ nhạt. Đó là trần nhà màu trắng không có gì đặc biệt. Có lẽ, mỗi tối Shizuru cũng nhìn như thế này rồi ngủ thiếp đi nhỉ!

Tôi cảm thấy mãn nguyện.

Chờ đợi cũng là niềm vui. Phần cao trào đã bắt đầu, thời gian đợi chờ chỉ như một bước đệm nhằm làm cho cao trào đó càng trở nên thú vị hơn.

Chắc chắn phía bên kia lục địa, Shizuru cũng có cảm nhận giống tôi.

Tôi hồi hộp mong chờ đến ngày mai. Chương mở đầu dài đằng đẵng đã kết thúc, từ bây giờ bắt đầu bước vào nội dung chính, tôi ngưng lật từng trang sách, để bản thân cảm nhận hạnh phúc đang đến gần. Và tôi đã nghĩ như thế này: "Người đó chắc chắn cũng đang suy nghĩ giống tôi".

Cơn buồn ngủ ập đến. Một cuộc tái ngộ đầy hạnh phúc đang chờ đợi sau giấc ngủ này.

"Chúc ngủ ngon, Shizuru." Tôi thì thầm rồi chìm vào giấc ngủ hạnh phúc trên chiếc giường của nàng.

Tôi thức dậy vào 9 giờ sáng ngày hôm sau. Miyuki đã đi làm từ trước. Nàng để lại cho tôi bánh mì nướng và trứng chiên. Trên bàn còn có tờ giấy nhớ của Miyuki "đây là chìa khóa dự phòng, cậu sử dụng đi nhé", cùng với chiếc chìa khóa màu bạc.

Sau bữa sáng, tôi xách túi đi ra phố. Tôi đi theo hướng Đông, ra đến Đại lộ số Năm tôi rẽ theo hướng Bắc. Người trên phố đông kinh khủng, đến mức tôi cảm thấy hoa mắt. Những mùi hương chưa từng ngửi, những âm thanh không quen tai, những quang cảnh lạ mắt cứ thế liên tiếp xuất hiện trước mắt. Các tòa nhà cao vút, còn bầu trời thì hẹp. Sau khi đi bộ khoảng 40 phút tôi đã đến Công viên Trung tâm.

Bắt chước Marco Fogg trong tác phẩm Moon Palace, tôi đi vào công viên từ bảo tàng mỹ thuật Metropolitan gần đó. Moon Palace là cuốn tiểu thuyết tôi rất yêu thích, ngang với Slaughterhouse-Five. Đó là cuốn hay nhất của Paul Auster.

Vào đêm đầu tiên, Fogg đã ngủ ở một góc sân thi đấu bóng mềm, nhưng trên bãi cỏ hình bầu dục khổng lồ có rất nhiều sân bóng, chẳng thể biết đó là sân nào. Mặc dù thế, tôi vẫn lấy máy ra chụp vài kiểu.

Dù là ngày thường vẫn có rất nhiều người đến công viên với mục đích khác nhau. Có những cậu thanh niên chơi bóng chày nghiệp dư, có người đến chạy bộ, có bà mẹ đẩy con đi dạo, và cặp vợ chồng già dìu nhau bước.

Có người phụ nữ trông rất hạnh phúc và cũng có người đàn ông ngửa mặt lên trời than thở. Nếu là Shizuru, chắc chắn nàng sẽ phân tích một cách xuất sắc cho tôi nghe niềm hạnh phúc của cô gái và sự bi ai của người đàn ông nọ. Tôi vừa dạo bước trên cỏ vừa nghĩ.

Rồi sau đó, tiếp tục lần theo dấu chân của Fogg, tôi hướng đến bể chứa nước. Tôi rẽ ngược chiều kim đồng hồ, từ phía Tây công viên tôi đi xuống phía Nam. Giữa đường tôi mua một lon Coca và cái xúc xích, tôi vừa ngắm chim cánh cụt trong sở thú vừa ăn. Mấy chú chim cánh cụt có vẻ không thể nào tin được bản thân không biết bay, chúng vỗ cánh không biết bao nhiêu lần như để kiểm tra lại cánh của mình.

Tôi lấy cuốn Moon Palace đã sờn rách từ trong túi ra, đối chiếu với quang cảnh trước mắt mình. Có những chỗ giống y như tôi hình dung nhưng cũng có chỗ hoàn toàn khác. (Sở thú nhỏ hơn hẳn so với tôi tưởng tượng, và tôi cũng không nghĩ là sẽ bị thu phí khi vào đây.)

Quả là cũng khá mệt nên tôi cất cuốn truyện vào túi xách, nói lời tạm biệt với các chú chim cánh cụt rồi rời khỏi công viên.

Khi tôi về đến nhà thì đã gần 3 giờ chiều. Tôi ngả mình xuống giường của Shizuru rồi cứ thế chìm ngay vào giấc ngủ.

« Lùi
Tiến »