Tấm Ảnh Tình Yêu Và Một Câu Chuyện Khác

Lượt đọc: 699 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33

"Cậu làm sao vậy?"

Giọng nói của Miyuki có vẻ sợ sệt. Đèn điện trong phòng không được bật lên. Tôi ngồi ôm gối ngay trên sàn phòng khách, sau khi khóc cạn nước mắt, một sự trống rỗng kỳ lạ đột ngột ập đến nhấn chìm tôi.

"Có điện thoại của bố Shizuru gọi đến." Tôi nói. "Đã lưu lại trong máy."

Dường như vừa nhận biết được chuyện xảy ra, nàng hơi do dự, sau đó nhấn nút. Băng chạy, giọng nói của bố Shizuru lại vang lên.

Sau khi nghe xong hết, nàng hỏi tôi.

"Cậu có ổn không?"

Giọng nàng nghe như thì thầm. Nàng vẫn không bật đèn lên, cứ thế đi đến chỗ tôi đang ngồi. Ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào, bóng nàng nhìn trắng xanh.

"Tớ không ổn chút nào. Tớ đau khổ lắm."

"Ừ, đúng là vậy."

Miyuki ngồi xuống cạnh tôi, bó gối giống tôi.

"Mình cũng vậy, đến bây giờ vẫn cảm thấy đau khổ."

"Cuối cùng thì tớ đã hiểu ra."

"Điều gì?"

"Đó là tại sao trong phòng của Shizuru không còn đồ đạc gì, và mùi của cậu ấy cũng chẳng còn lưu lại bất cứ nơi nào trong ngôi nhà này."

"Đúng vậy," Miyuki nổi. "Căn phòng đó từ hơn ba tháng nay đã không sử dụng đến."

"Shizuru đã bị bệnh gì à?"

"Tại sao cậu lại hỏi vậy?"

"Tớ đã gọi điện thoại đến văn phòng của Christi. Tớ đã tìm số điện thoại. Và người ta đã nói cho tớ nghe. Tuy nhiên, với vốn tiếng Anh của tớ, có những chi tiết tớ không hiểu lắm."

"Vậy à?" Nàng thì thầm, rồi im lặng một lúc lâu, nàng cũng thở giống tôi. Bây giờ thì không cần phải đóng kịch thêm nữa, Miyuki có thể trút hết nỗi buồn của mình. Miyuki đau buồn, còn đối với tôi thì đó là một sự an ủi.

"Chuyện này sớm muộn gì cậu cũng biết." Lát sau, Miyuki lên tiếng. "Mình sẽ kể đầu đuôi tất cả."

Miyuki đặt tay lên cánh tay tôi một cách tự nhiên. Những ngón tay của nàng khẽ run. Có tiếng còi xe đâu đó trên đường phố, giống như tiếng của những con thú trong rừng đã bị diệt vong từ xa xưa, vọng đến vô cùng buồn bã.

"Bệnh của Shizuru." Nàng nói.

"Ừ."

"Bệnh của cậu ấy rất kỳ lạ. Đó là căn bệnh ít được biết đến."

Tôi gật đầu. Người ở văn phòng của Christi cũng đã nói như vậy. Strange disease, tôi đã hình dung ra bệnh của nàng.

"Có thể là do di truyền. Từ mẹ của cậu ấy."

"Từ mẹ của Shizuru à?"

"Ừ, mẹ của Shizuru cũng mất vì căn bệnh này."

Nghe đến đây, bỗng nhiên tôi nhớ lại. Shizuru đã từng nói với tôi như vậy. ("Chính nhờ tình yêu đã khiến mẹ tớ phát triển thành một người phụ nữ trưởng thành"), và mẹ của Shizuru mất sau khi sinh nàng được 8 năm.

"Em trai cậu ấy cũng vậy. Mùa thu năm ngoái, em cậu ấy cũng qua đời bởi cùng một căn bệnh." Miyuki nói. "Quá trình diễn biến khác nhau, nhưng đều cùng là một bệnh. Căn nguyên của bệnh không thay đổi."

"Tất cả đều mất sau khi yêu phải không?"

Miyuki nín thở trước lời nói của tôi, gò má nàng cứng đờ, nàng nhìn vào những ngón tay mình đang đặt trên cánh tay tôi. Không còn cách lựa chọn nào khác. Tuy nhiên, nàng vẫn còn do dự. Có thể là vì tôi.

"Ừ, đúng như vậy."

Sau một hồi trầm tư, Miyuki nói.

"Tình yêu đầu đời sẽ khiến họ trở thành người lớn. Bằng tình yêu, họ lớn lên, trưởng thành. Trải qua thời thanh xuân ngắn ngủi, họ ra đi rất vội vàng mà không biết đến mọi thứ sau đó."

"Giống như phù du vậy."

"Ừ, giống thế thật."

"6 năm!" Tôi thì thầm. "Từ ngày gặp tớ đến nay, Shizuru chỉ sống 6 năm..."

Một cuộc đời quá ngắn ngủi. Để có được tình yêu phải đánh mất 50 năm cuộc đời, thật là...

"Cậu ấy vốn mãi là trẻ con vậy mà... " Tôi nói, đưa tay chặn lại bờ môi đang run lên. "Là tớ làm cho Shizuru..."

"Makoto." Miyuki nói như để cắt ngang suy nghĩ của tôi. "Đó là một cách sống thì đúng hơn là bệnh. Họ đã chọn con đường như vậy để sống cuộc đời của mình. Được sinh ra, lớn lên cùng với tình yêu, rồi kết thúc cuộc sống ngắn ngủi. Chúng ta không thể gọi cuộc sống của phù du là bệnh được, đúng không? Shizuru cũng vậy, cậu ấy đã sống trọn cuộc đời theo cách của riêng mình."

Ngữ khí của nàng thật mạnh mẽ. Ánh mắt của nàng cũng mạnh mẽ.

"Cuộc sống không thể không có tình yêu." Nàng nói thêm như bất chợt nhớ ra. Nhưng nghe giống như những lời nói đã được chuẩn bị trước.

"Bởi vậy, cho dù không gặp Makoto đi nữa, đến một lúc nào đó mình cũng..."

Mắt tôi gặp mắt nàng. Chúng tôi nhìn nhau rất lâu, điều mà trước đây chưa bao giờ xảy ra. Miyuki nhếch môi lên muốn nở nụ cười nhưng rồi bỏ dở nửa chừng. Chỉ còn dấu tích của nụ cười đó vương lại trên má nàng.

"Cũng đúng vậy thật." Tôi nói. "Có thể là như vậy."

Bây giờ tôi chỉ còn nói được như vậy mà thôi. Tôi không thể để Miyuki gánh lấy nỗi buồn đau của bản thân mình.

"Em trai của Shizuru," tôi nói. "Đã yêu Shizuru đúng không?"

"Ừ," Miyuki gật đầu. "Việc đó cũng khiến cho Shizuru đau khổ. Tuy nhiên, cuối cùng cậu ấy đã cân bằng lại cảm xúc."

"Là vì không thể sống mà không có tình yêu ư?"

"Ừ, đúng vậy đó."

Bất chợt tôi nhớ đến tác phẩm L'écume des jours (Bọt tháng ngày) của Boris Vian. Đó là câu chuyện về Chloe, vì một bông hoa súng nở trong phổi mà chết. Bông hoa súng mang lại cái chết, và tình yêu đưa đến cái chết, tuy hai thứ không có gì chung, nhưng đều gây nên cái chết phi lý.

Tôi hỏi Miyuki.

"Shizuru nhận ra điều đó từ khi nào?"

"Mình không nghe cậu ấy nói cụ thể từ khi nào." Miyuki nói rồi vén mái tóc lên.

"Chắc là từ dạo em trai mất, có lẽ Shizuru đã nghĩ lần tới sẽ đến lượt mình."

Hoặc có thể là từ trước đó, trước khi rời khỏi nhà trọ của tôi, nàng đã cảm nhận bản thân mình cũng giống mẹ. Có thể là sớm hơn nữa, trước khi chúng tôi gặp nhau.

Tâm hồn của nàng lúc nào cũng dao động. Những suy nghĩ mâu thuẫn đã giằng xé cơ thể bé nhỏ của nàng. Chính vì thế, nàng đã nói dối. Thay đổi lời nói, thay đổi thái độ. Nàng mong đợi được yêu và rồi lại rời xa. Nàng biết bản thân không hề có tương lai, nàng đã ra đi và nhường tình yêu đó lại cho Miyuki.

Nghĩ đến tâm trạng của Shizuru mỗi lần phải nói dối, lòng tôi lại đau đớn. Tôi cảm thấy giận chính mình vì đã không nhận ra được sự thật trong con người nàng.

"Sự việc lần này, Shizuru cũng..."

Miyuki gật đầu trước câu hỏi của tôi.

"Ừ. Sau khi nhập viện một thời gian, cậu ấy mới nói ra."

"Có phải Shizuru muốn cậu đóng kịch là cậu ấy vẫn đang còn sống không?"

"Ừ, lúc nằm trên giường bệnh, cậu ấy đã viết rất nhiều thư. Bọn mình đã lên kế hoạch sau này vẫn sẽ tiếp tục gửi thư cho cậu."

"Nhưng tại sao phải làm vậy?"

Cho dù nghĩ thế nào thì việc nói dối này sớm muộn gì cũng có ngày lộ ra. Shizuru biết vậy mà vẫn muốn nói dối tôi sao?

"Không biết tại sao nhỉ?"

Nói xong, Miyuki dõi mắt ra ngoài cửa sổ. Đã không còn nhìn thấy mặt trăng ở đó nữa. Tuy nhiên, vẫn còn bóng trăng chiếu xuống sàn nhà.

"Mình đã không hỏi, nhưng bọn mình đã rất vui. Thật vui."

Bất chợt Miyuki ngừng lại, sụt sịt mũi rồi lau khóe mắt.

"Cậu ấy đã gầy đi, người nhỏ lại. Ngay cả việc cầm bút cũng khó khăn. Thế mà..."

Đến đây thì không tiếp tục được nữa, Miyuki chỉ nói "xin lỗi" rồi cúi mặt xuống. Mái tóc dài phủ trên gò má nàng. Nàng khẽ run lên. Tôi đặt tay lên vai nàng, kéo nàng lại gần mình. Như để sẻ chia nỗi buồn, hai chúng tôi xích lại gần nhau như hai chữ "N" kề sát, để mặc nỗi lòng của mình rung lên.

Bóng trăng chiếu xuống sàn nhà đang dịch chuyển dần dần, không lâu sau đã chiếu xuống sát ngay trước mũi chân chúng tôi. Những ngón chân của Miyuki rất nhỏ, tự nhiên tôi nhớ đến Shizuru, nhớ đến cô gái nhỏ bé đã nói dối tôi cho đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời.

"Những lá thư," tôi nói. "Cậu gửi hết cho tớ đi. Tớ chờ."

Ngồi bên cạnh tôi, Miyuki khẽ gật đầu.

"Tớ sẽ ở mái căn nhà trọ đó cho đến khi nó không còn nữa."

"Ừ, mình sẽ gửi." Nàng nói.

Tôi thở dài, lấy mu bàn tay lau mắt.

"Tối nay chẳng thể nào ngủ được."

"Mình cũng vậy."

Nàng vén tóc đang xõa trên má ra sau tai, lau khóe mắt bằng ngón trỏ.

"Mình đã không ngủ được từ khi cậu ấy mất đến nay."

Một thoáng sau, nàng mỉm cười. Khuôn mặt đẫm nước mắt của nàng ửng đỏ.

"Mình sẽ kể cho cậu nghe tất cả chuyện về Shizuru. Bởi vì mình không cần thiết phải giấu nữa rồi."

Miyuki nói.

"Cậu ấy cứ toàn nói về Makoto. Shizuru đã rất muốn gặp cậu."

"Ừ."

Nàng ngẩng mặt lên, nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Đêm dài quá nhỉ!"

Miyuki nhìn lên bầu trời đêm như đang tìm kiếm gì đó, bóng nàng như một tấm ảnh đơn sắc.

"Mình sẽ kể cho cậu nghe rất nhiều chuyện." Nàng nói. "Rất nhiều. Những chuyện về Shizuru."

« Lùi
Tiến »