Ở quầy tiếp tân là một cô gái trẻ người da trắng. Bắt gặp ánh mắt tôi, cô mỉm cười và chìa tay mời tôi vào.
Đồng hồ đã điểm 6 giờ tối. Ngoài tôi ra không có một ai. Có lẽ những người quen biết của nàng đã đến tham quan vào giờ sớm hơn chăng? Nếu như thế thì thật là cảm kích. Tôi không muốn nghe về Shizuru từ những người không quen biết.
Những tấm pano lớn chia phòng triển lãm ra thành nhiều gian. Trong gian đầu tiên trưng bày 6 tấm ảnh. Toàn bộ đều là ảnh trắng đen. Trên bức tường đầu tiên của lối đi vào có tấm bảng viết "Fluke", có lẽ là chủ đề của gian trưng bày này.
"Fluke"- một sự may mắn ngẫu nhiên. Rất phù hợp với tính cách khiêm tốn của nàng. Nàng không nói về sự thành công của kỹ thuật mà chỉ xem đó là may mắn.
Tất cả đều là những tấm ảnh trẻ con đang cười. Những khuôn mặt tươi cười của trẻ Anglo-Saxon, trẻ châu Phi, trẻ châu Mỹ Latinh, trẻ châu Á. Không biết có điều gì buồn cười? Điều gì vui đến mức những đứa trẻ đó há rộng miệng, nở nụ cười đẹp tuyệt diệu như vậy? Quả là một chùm ảnh rất vui, chỉ nhìn vào thôi cũng muốn bật cười. Chắc hẳn nàng phải có bí quyết riêng. Nếu không, sao khiến những đứa bé cho chúng ta ngắm nụ cười hồn nhiên đến vậy. Có đứa bé co mình cười ngặt nghẽo như thể có cả nghìn cánh tay đang cù vào người. Thậm chí nhìn vào tấm ảnh có thể nghe được cả tiếng cười khanh khách của cậu bé sún răng cửa.
Phông nền là những cảnh sắc của New York. Có ngõ hẻm và đại lộ, có cảnh bờ đê của sông Hudson và cả khu Sheep Meadow của Công viên Trung tâm.
Ớ gian trưng bày kế tiếp, cũng chỉ viết rất đơn giản mỗi chữ "Fluke II".
Đây là những tấm ảnh chụp quang cảnh miền quê nước Pháp, có lẽ được nàng chụp giai đoạn mới tác nghiệp. Trong những tấm ảnh đó luôn có bóng dáng con người. Cô gái đang phơi quần áo. Cụ già đang làm nông. Người phụ nữ châu Á đưa bàn tay ra che trước ống kính như muốn nói "đừng chụp tôi". Không chừng người này là Christi Chan cũng nên. Bởi trên mặt cô ấy nở một nụ cười vô cùng thân thiết. Từ nụ cười đó có thể thấy được người phụ nữ rất tin tưởng vào người chụp. Đây chắc chắn là một cuộc hạnh ngộ.
Có tấm ảnh có lẽ được chụp tại Mỹ. Dưới ánh trăng hoang dã, những người đàn ông quây quần bên đống lửa. Có cả ảnh người lao động đường phố, ảnh kỹ sư dán mắt vào động cơ. Những tấm hình được chụp từ góc nhìn rất cá nhân, tấm nào cũng là tấm gương phản chiếu nội tâm của nàng. Tôi cảm nhận được cảm xúc ngay lúc nàng bấm máy.
Phong cách tác phẩm ở gian kế tiếp đã hoàn toàn thay đổi. Trên tấm bảng viết chữ "Myself". Đúng theo từ ngữ được viết, ở đây trưng bày những bức ảnh chân dung tự chụp của nàng.
Từ tấm hình đầu tiên, Shizuru đã cuốn hút tôi một cách mãnh liệt. Đây là một lời nhắn nàng gửi đến cho riêng tôi. Một cách thể hiện tình yêu, là lời nhắn muốn được yêu.
Như xuyên không qua thời gian, bọn tôi đang đứng nhìn nhau.
Nàng đứng giữa một con đường quê. Chiếc váy bay theo gió, nàng hướng ánh mắt hiền từ vào máy ảnh. Có lẽ đây là tấm hình chụp ở Pháp, nhìn nàng không khác mấy so với lần cuối tôi gặp nàng. Nàng đã tháo mắt kính. Mái tóc dài tung bay theo gió.
Môi nàng hé mở, như định nói điều gì đó.
Hình ảnh đó thật thân thương, tôi có ảo giác mình nghe được giọng nói của Shizuru.
"Makoto!"
Hình như nàng đang gọi tôi, tôi lắng tai nghe. Thế nhưng, nàng trong bức ảnh vẫn mãi ở tư thế ấy, những lời nói vĩnh viễn không đến được với tôi.
Tôi khẽ lắc đầu, rồi tiến sang tấm ảnh khác.
Tấm ảnh thứ hai là trong một căn phòng. Nàng mặc áo hai dây và quần lót. Nàng tạo dáng ưỡn ngực như muốn cho tôi xem bằng chứng của sự trưởng thành. Mái tóc dài phủ trên má, trông vô cùng hấp dẫn. Sự thay đổi của cơ thể nàng đã rất rõ ràng. Đường nét nữ tính thật nổi bật, khuôn mặt cũng thay đổi. Tôi có cảm giác đang ngắm "chị gái của nàng" thì đúng hơn.
Không còn Shizuru thời kỳ mặc quần lót bằng cotton trắng nữa. Nàng đang mặc áo hai dây bằng lụa trắng bóng. Một đường cong mềm mại ở bụng dưới ẩn hiện trong chiếc quần lót.
Nàng đã lớn, đã trưởng thành.
Bởi tình yêu vốn như thế. Trở thành người lớn để đón nhận một người khác giới, để nuôi dưỡng tình yêu. Mọi sự sống đều được trao lại như thế. Và chúng tôi là người tiếp nối.
Cơ thể nàng đẹp mơn mởn, nhưng lại không có chốn nào để đến và đã kết thúc như vậy. Một cái kết đau buồn. Cơ thể càng mơn mởn thì lại càng buồn đau.
Tấm ảnh thứ ba được chụp trong phòng của một chung cư nào đó. Bên ngoài cửa sổ thấp thoáng nhà chọc trời New York. Có thể thấy căn phòng đó nằm ở một tầng rất cao. Nàng ngồi tựa cửa sổ, mơ màng nhìn máy ảnh. Tuy không có vật đối chiếu, nhưng tôi biết nàng cao lên rất nhiều. Nàng đã là một phụ nữ trưởng thành và còn vô cùng quyến rũ. Chiếc áo dệt kim căng đầy và chiếc quần jean xanh khoe đôi chân thon thả. Nếu như lần đầu tiên gặp nàng đã là một cô gái quyến rũ giống như bây giờ thì chắc tôi sẽ rụt rè không dám bắt chuyện. Nàng trông có vẻ đã quen với cơ thể của mình, tự tin và có thể điều khiển được mọi thứ, không còn chút vụng về nào nữa.
Tuy là vậy tấm ảnh vẫn tạo cho tôi một ấn tượng rất kỳ lạ. Chỉ ba năm trôi qua mà thời gian đã làm cho nàng thay đổi đến thế này. Tuy gọi là bệnh, nhưng sự biến đổi ấy quá đỗi mạnh mẽ và tràn trề sức sống. Nàng đã đánh đổi cả quãng thời gian về sau để được tỏa sáng giây phút này. Nàng đang hưởng thụ những kỳ tích của cuộc đời.
Tấm ảnh kế tiếp kêu gọi tôi một cách rõ ràng hơn, "Này, cậu hây xem đi."
Nàng đang mặc một chiếc đầm trễ ngực. Đây là kiểu "hở ngực sâu". Chiếc đầm đơn giản làm nổi bật vóc dáng nàng. Bầu ngực căng tròn, vòng eo nhỏ nhắn, bờ mông quyến rũ và cặp đùi săn chắc. Nàng hất mái tóc dài, nhìn tôi với ánh mắt đầy khiêu khích. Chắc chắn đàn ông không thể nào bỏ qua được khi nhìn hình ảnh này của nàng.
Nhìn kỹ hơn, tôi phát hiện ra nàng đang diễn xuất rất chi tiết.
Sợi dây vải của chiếc đầm hơi trễ xuống, trên môi nàng còn vương sợi lông vải, cặp chân mày vẽ cong không đối xứng.
Thế nhưng, những điều này kết cục chỉ là bằng chứng của một sự đùa giỡn có tính toán.
Mặc cho mọi thứ toát lên vẻ gợi tình, miệng Shizuru vẫn đang nhai bánh donut.
Bức ảnh cuối cùng, dù không xem tôi vẫn đoán được.
Đó là bức ảnh khỏa thân mà tôi và nàng đã hẹn mãi vẫn chưa có dịp chụp. Bức hình này nàng tự chụp để tặng tôi.
Nàng ngồi trên giường, ngay chính giữa tấm ga nhấp nhô như sóng gợn, quay lưng lại với máy ảnh, vặn mình nhìn vào ống kính. Tay trái nàng đặt trên giường, lòng bàn tay phải nâng bầu ngực trái. Tư thế gợi hình ảnh bà mẹ đang cho con bú.
Ý đồ của nàng rất rõ ràng. Nàng muốn cho tôi thấy hai thứ, cặp mông trơn mịn không còn vết bớt và bầu ngực mềm mại của mình. Cả hai đều được thể hiện trong một tấm hình. Trên bờ mông mịn màng của nàng không còn dấu vết của cái bớt cũ. Đó là bờ mông căng mọng, đầy đặn. Một tấm lưng với đường sống lưng đẹp, lỗ hõm ở hai bờ vai, làn da trơn nhẵn không tì vết. Bầu ngực mềm mại như muốn rơi ra khỏi lòng bàn tay.
Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào ống kính như muốn nói:
"Cậu thấy thế nào? Một đóa hoa vào độ quyến rũ nhất đúng không? Tất cả mọi thứ đều tuyệt vời nhỉ? Cậu hãy nhìn cho kỹ nhé. Đây là tớ đấy."
Chính vì thế tôi đã ngắm rất kỹ bầu ngực của nàng, bờ mông của nàng. Tôi nhìn thật kỹ từng chi tiết để không bao giờ quên. Tôi nhìn nàng với con mắt như ống kính máy ảnh, và khắc sâu vào trái tim của mình. Bầu ngực này, bờ mông này, tuyệt đối tôi sẽ không bao giờ quên. Hình ảnh sống động của Shizuru sẽ lưu lại trong trái tim tôi đến mức sau này mỗi lần nghĩ đến tôi lại hồi hộp.
Cậu tuyệt quá, Shizuru.
Tôi thầm nói với nàng.
Cậu thực sự tuyệt vời. Đến một người trong sáng như mình cũng phải đảo mắt nhìn.
Shizuru trong tấm ảnh nhìn tôi mỉm cười.
"Memory" là gian cuối cùng.
Tấm thứ nhất là gặp gỡ.
Trên tấm hình có ghi chú "By Makoto Segawa". Đó là tấm ảnh đầu tiên tôi chụp Shizuru. Tôi biết là nàng đã cầm đi mấy tấm phim, nhưng không ngờ lại được gặp lại những tấm ảnh đó tại nơi này.
Trên đường quốc lộ xe ô tô chạy đông đúc. Shizuru xoay lưng đứng trước vạch sang đường. So với những bức ảnh ở gian trưng bày trước, bức ảnh này trông nàng trẻ con đến ngạc nhiên. Nàng đã nhỏ như thế này sao?
Mái tóc cắt đơn giản, chiếc áo smock màu lông chuột. Cử chỉ có nét gì đó rất gượng gạo.
Từ ngày gặp gỡ đến nay đã 6 năm trôi qua. Thật khó tin. Tôi có cảm giác cảnh tượng Shizuru khăng khăng giơ tay lên cao xin đường, chỉ mới xảy ra cách đây vài hôm mà thôi. Nụ cười đạt 60%, đôi mắt to sau cặp kính viễn, mũi luôn sụt sịt. Tất cả đã là chuyện của 6 năm trước rồi.
Một cảm xúc mạnh đột nhiên cuộn lên trong ngực tôi.
Ngay lúc này đây, tôi muốn quay lại thời điểm đó. Tôi muốn một lần nữa được bắt đầu lại tại nơi ấy. Cứ làm bạn mãi mãi cũng được. Mà không, chỉ cần tôi cảm nhận được sự tồn tại của nàng, chỉ cần dõi theo nàng từ xa là đủ. Cho dù không nói chuyện cũng không sao, cho dù nàng không biết tôi là ai cũng không sao, cho dù hết cả cuộc đời này, tôi chỉ yêu đơn phương cũng được, tôi chỉ muốn nàng được sống. Lần này tôi sẽ làm tốt, tôi sẽ không để mọi chuyện xảy ra như thế này. Vì thế, thời gian hãy quay trở lại đi!
Nước mắt bất chợt dâng trào. Tôi hé miệng, khẽ thở ra, cố kiềm chế cảm xúc. Cảm giác có ngưòi bên cạnh, tôi lấy tay áo lau khóe mắt.
"Thật là cô gái đáng yêu."
Đứng bên cạnh tôi là một phu nhân đã lớn tuổi, dáng người nhỏ nhắn. Mái tóc bạc thật đẹp và đôi kính đồi mồi, trên tay bà xách chiếc giỏ da đã khá cũ.
"Bức hình này," tôi nói như để trả lời bà lão, "Là do cháu chụp ạ."
Giọng tôi nghèn nghẹn vì nước mắt nhưng có vẻ bà lão không nhận thấy. Bà gật đầu như một chú chim non.
"Nàng là người yêu của cháu."
Bà lão mỉm cười như vẻ chuyện ấy là đương nhiên.
"Bà cũng nghĩ vậy. Đây là tấm ảnh chụp người con gái cháu yêu đúng không?"
Đúng vậy, đây là tấm ảnh tình yêu của chúng tôi. Ngay giây phút gặp gỡ này, cô ấy đã nói yêu tôi. Cô gái bước đi lưng quay về phía ống kính đó vừa mới bắt đầu yêu. Có phải vì thế nên dáng vẻ nhìn từ phía sau đầy hạnh phúc.
Tôi tiến vào bên trong cùng với bà lão. Hình như chân bị yếu nên bà đi rất chậm. Cứ mỗi bước đi, cổ họng của bà lại vang lên âm thanh gừ, gừ khá kỳ lạ, như chú chim bồ câu già.
Tấm ảnh kế tiếp là hình Shizuru đang đi bộ trên con đường chính của trường.
Nàng bước từng bước rất vui trong không gian không có một ai. Những bước chân vô cùng độc đáo, đầy cá tính.
"Ôi, nhìn đáng yêu quá!" Bà lão nói. "Bạn gái của cháu thật là một người tuyệt vời nhỉ!"
Tôi vâng dạ gật đầu, đằng hắng giọng nhiều lần rồi giải thích.
"Cháu vẫn còn nhớ rất rõ."
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh và nói. Vậy mà hình ảnh của nàng vẫn cứ nhòa đi.
"Ngay sau lúc này, chúng cháu đã nói chuyện với nhau trong nhà ăn vắng tanh. Rồi sau đó trở thành bạn của nhau. Nàng đã ăn bánh donut trông rất ngon lành. Thật sự trông rất ngon."
"Ừ, ừ. Đúng vậy!" Phu nhân gật gù đồng tình. "Bà cũng rất thích bánh bích quy. Bà vẫn thường nướng bánh cho mấy con trai ở nhà."
Ký ức sao mà tươi mới. Giọng nói hơi khàn, nụ cười gượng gạo, những miếng khăn giấy đã sử dụng đầy trong túi áo.
Ngoài ra còn có ảnh nàng đang nhảy lò cò trên con đường quốc lộ trước lúc bình minh. Nàng nhảy trông thật hạnh phúc. Dưới ánh đèn đường, niềm vui sống lấp lánh trong mắt nàng.
"A, trông giống bìa album Abbey Road." Bà lão reo lên vui mừng. "Cháu có biết không?"
"Dạ, biết chứ ạ. Đó là bức ảnh Paul đang cầm điếu thuốc trên tay, đi chân trần đúng không ạ?"
"Đúng rồi, đứa con trai lớn của bà rất thích, nó thường hay nghe nhạc của nhóm đấy."
Rồi bà lão hát nho nhỏ bài Oh, darling với chất giọng thanh, hay đến bất ngờ. Cứ thế bà tiến lên phía trước. Tôi không còn nghe thấy âm thanh gừ, gừ của bà nữa.
Tôi hơi ngạc nhiên khi đến bức ảnh kế tiếp. Bởi người được chụp trong bức ảnh đó là tôi. Chắc Shizuru đã chụp. Tôi hoàn toàn không biết về tấm hình này.
"Là hình cháu đấy." Phu nhân hào hứng nói. "Tấm hình đẹp nhỉ!"
Trong ảnh tôi đang nằm trên giường đọc sách. Góc chụp là từ nhà bếp. Shizuru ở trong nhà bếp là chuyện hằng ngày, nên tôi đã chẳng mảy may để ý, tôi hoàn toàn chìm đắm vào cuốn sách. Chắc đó là khoảnh khắc thoáng qua rất nhanh, nên tôi mới không nhận ra. Tôi đã coi việc nàng ở bên là điều hiển nhiên, và tin rằng những ngày tháng ấy sẽ kéo dài mãi mãi. Ánh mắt của nàng thật hiền từ, trước mặt nàng tôi được thả lỏng, tự nhiên như đứa trẻ đang trong vòng tay mẹ.
"Hồi ấy thật vui quá!" Cổ tôi nghẹn lại, chỉ bật ra được âm thanh thì thào. "Thật sự hồi ấy, mỗi ngày trôi qua đều rất vui. Cuộc sống cùng với nàng thật vui, cháu chưa bao giờ nghĩ sẽ có lúc kết thúc, và để mất nàng, cháu..."
Tôi nghẹn giọng. Bà lão dịu dàng vỗ nhẹ tay tôi, bà còn nói thì thầm nhỏ hơn tôi.
"Mọi người đều như vậy cả, tất cả mọi người."
Cuộc sống là như vậy. Sự chia ly bao giờ cũng đến trước suy nghĩ của con người. Dù vậy, mọi người vẫn cứ vừa mỉm cười vừa nói. "Tạm biệt nhé, hẹn gặp lại. Tạm biệt nhé, hẹn gặp lại ở đâu đó..."
Tôi mím chặt môi, nhìn nàng với đôi mắt nhạt nhòa.
"Chỉ cần cháu muốn," bà lão nói, "Thì chắc chắn sẽ được gặp lại, đúng không?"
Tôi nuốt nước mắt, căng gò má lên gật đầu liên tục. Nhiều lần, nhiều lần. Tôi tiến lên phía trước như bị nàng đưa lối.
Bức hình đó được treo một cách lặng lẽ trong góc phòng trưng bày.
Tôi bị cuốn vào đó, nín thở trước vẻ hạnh phúc của Shizuru.
Nụ hôn trong rừng. Dưới gốc cây thanh lương trà, bên bờ hồ, trong mưa, chúng tôi đã hôn nhau.
Cánh tay tôi choàng phía sau ôm lấy nàng, và tay nàng cũng ôm lấy cổ tôi. Vào lúc ấy, tôi không nhận ra, trên cổ tay nàng có đeo một chuỗi vòng đá.
Tóc cả hai ướt đẫm, óng ánh. Gò má nàng ướt đẫm không phải do mưa mà là nước mắt.
Nàng nhắm mắt lại. Vào khoảnh khắc này, dường như nàng đang cố sống cho cả cuộc đời mình. Dường như tất cả tình yêu của nàng đã dồn hết vào nụ hôn. Nàng đang cố lưu lại hình ảnh mình vĩnh viễn tại đây, nơi khu rừng thiên đường.
Được sinh ra trên cõi đời này thật là tuyệt.
Tôi nghe Miyuki kể lại rằng, đó là lời nói cuối cùng của Shizuru.
Tớ rất vui vì được sinh ra là chính tớ chứ không phải ai khác.
Gặp được Makoto, tớ đã có một tình yêu tuyệt vời. Chỉ cần yêu đơn phương thôi tớ đã cảm thấy mãn nguyện lắm, ấy vậy mà tình cảm đó đã được cậu đáp lại, cuộc sống quá ưu ái với tớ rồi.
Vì vậy, tớ đã ghi nhớ nụ hôn trong rừng đó vào trái tim mình, mỉm cười mà ra đi. Này, cậu đừng tỏ vẻ mặt buồn rầu như thế chứ. Bởi vì chắc chắn bọn mình sẽ gặp lại nhau một ngày nào đó, ở một nơi nào đó... Không lâu nữa đâu. Tạm biệt cậu.
"Cậu còn nhớ những lời ngày xưa mình nói với cậu không?"
Khi tôi quay lại, không biết bà lão đã đi tự khi nào, chỉ có Miyuki đang đứng đó.
"Mình đã từng nói, trong tay cậu đang nắm giữ hạnh phúc của một ai đó."
"Tớ vẫn nhớ." Tôi gật đầu.
"Chắc chắn cô gái chờ đợi để đón nhận hạnh phúc đó sẽ ở đâu đó trên thế giới này."
Tôi lại gật đầu thêm một lần nữa.
"Cô ấy," Miyuki nói rồi đưa ánh mắt dịu dàng nhìn Shizuru trong bức ảnh, "chắc chắn sẽ trân trọng đón nhận niềm hạnh phúc đó."
Tôi cũng lần theo ánh mắt của nàng, ngắm Shizuru trong bức hình.
Shizuru nhắm mắt, hai cánh tay ôm lấy cổ tôi. Nàng nghiêng đầu, ngửa mặt, hôn vào môi tôi một cách vô tư.
Shizuru trong giây phút đó hạnh phúc hơn bất cứ ai trên thế gian này. Và người đã trao cho nàng niềm hạnh phúc ấy, chính là tôi.
"Shizuru cũng," tôi nói, "đã mang lại cho tớ hạnh phúc."
"Đúng vậy nhỉ!" Miyuki mỉm cười.
Khuôn mặt của tôi lúc trao cho Shizuru nụ hôn cũng hạnh phúc giống hệt nàng.
Trong khu rừng Thiên đường, vào ngày mưa, hai chúng tôi đã trao cho nhau nụ hôn tuyệt diệu nhất thế giới.
Bên dưới tấm hình có viết lời tựa.
"It was the only kiss, the only love I have ever known."
Nụ hôn duy nhất trong đời, chỉ một tình yêu duy nhất.
Nước mắt lăn trên gò má. Tôi sụt sịt mũi, nói với Miyuki.
"Tớ muốn gặp Shizuru lắm."
Miyuki cũng đang khóc.
"Ừ, mình cũng vậy."
"Chắc chắn một lúc nào đó."
"Ừ, chắc chắn ở một nơi xa nào đó, sẽ gặp lại nhau. Cho nên, cho đến lúc đấy..."
Tôi gật đầu. Nhiều lần, nhiều lần.
Miyuki nhẹ nhàng đưa cho tôi chiếc khăn tay.