Tấm Ảnh Tình Yêu Và Một Câu Chuyện Khác

Lượt đọc: 705 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phụ Lục

"Tôi chỉ có một câu chuyện mà thôi..."

Phỏng vấn Ichikawa Takuji

Tử Ninh và Mộc Miên thực hiện.

(Đây là bài phỏng vấn nhà văn Ichikawa Takuji, tổng hợp từ các câu hỏi do bạn đọc đóng góp cho trang Nhã Nam Nho Xanh cùng biên tập viên ban Nhật-Trung-Hàn. Phỏng vấn thực hiện qua thư vào tháng Sáu năm 2016)

Nhiều câu hỏi khiến tôi có cảm giác các bạn đã đọc kỹ tác phẩm của tôi. Điều này khiến tôi rất hứng khởi khi trả lời. Một điều lạ là các câu hỏi này tôi chưa từng được hỏi ở Nhật. Tôi đã cố gắng dùng từ ngữ giản đơn nhất để trả lời, nếu có chỗ nào khó dịch thì xin thứ lỗi. Cảm ơn các bạn.

1. Được biết ông đã tốt nghiệp chuyên ngành kinh tế, vậy lý do nào khiến ông trở thành một tiểu thuyết gia?

Từ nhỏ tôi đã thích chạy bộ, cấp hai và cấp ba tôi đều tham gia câu lạc bộ điền kinh. Lên đại học, tôi còn trở thành vận động viên điền kinh cự ly 800 mét, đến năm thứ hai, tôi có thể chạy trong khoảng thời gian đủ để lọt vào bảng xếp hạng toàn quốc.

Thành tích của tôi cuối cùng cũng được công nhận khi một nhãn hàng thể thao lớn mời tôi tham gia đội tuyển của công ty.

Tuy nhiên năm 20 tuổi, vì luyện tập quá sức mà tôi đổ bệnh, giấc mơ đó vĩnh viễn tan biến (tôi có viết về việc này trong Em sẽ đến cùng cơn mưa).

Sau đó tôi có ý định trở thành nhà báo, phóng viên thể thao nhưng tất cả đều thất bại.

Năm 27 tuổi, tôi cưới người con gái là bạn học chung thời cấp ba và cô ấy có bầu ngay sau khi cưới. Khi đó, không hiểu sao tôi bị thôi thúc bởi ý nghĩ "Mình nhất định phải viết tiểu thuyết". Và tôi đã viết một mạch xong cuốn Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi.

Gần đây tôi phát hiện ra sự thôi thúc đó có liên quan tới mẹ tôi.

Mẹ tôi đã không giữ được chị gái tôi khi chị còn trong bụng mẹ. Lúc mang thai tôi, mẹ cũng bị bác sĩ cảnh báo là "nếu không bỏ thai thì không đảm bảo được tính mạng của mẹ". Vậy nhưng mẹ vẫn kiên quyết giữ lại thai, bất chấp nguy hiểm để đưa tôi đến với thế giới này. Từ đó mẹ yếu hẳn đi, không bao giờ còn khỏe được như trước.

Được mẹ kể lại chuyện đó, một cách vô thức, tôi cảm thấy vô cùng lo lắng cho chuyện sinh nở của vợ mình. Tôi nghĩ mình đã viết Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi là để xua đi cảm giác đó.

Khi đưa truyện cho vợ tôi đọc, cô ấy đã khóc vì cảm động.

Tôi bỗng cảm thấy "thật tuyệt khi viết tiểu thuyết và được người khác đọc" và quyết định trở thành nhà văn.

Tôi nảy ra ý định đưa các tác phẩm của mình lên mạng Internet. Lúc này tôi đã tầm 35, 36 tuổi rồi.

Sau khi tôi công bố các tác phẩm, có rất nhiều người trở thành độc giả của tôi.

Khoảng gần hai năm sau đó, tôi được công ty AlphaPolis để mắt tới và đặt vấn đề xuất bản sách. Vậy là tôi trở thành tác giả.

2. Tính cách của nhân vật trong các tiểu thuyết của ông có một phần nào phản ánh chính con người ông không?

Không chỉ có nhân vật nam mà tôi nghĩ cả nhân vật nữ cũng lấy hình mẫu từ tôi. Một nhà tâm lý từng chẩn đoán tôi là "một cô bé mười bốn tuổi". Giới tính vô cùng khó nhận biết, chưa trưởng thành. Tồn tại rất kém, sợ đủ thứ. Nhưng trí tò mò lại rất phát triển, chuyện gì cũng muốn thử. Tuy đã cố giữ ý nhưng vẫn bị mọi người gọi là "dị thường", "dở người", đôi khi còn bị chế nhạo nữa.

Tôi cứ cắt từng đặc điểm từ con người tôi ra và dán lên các nhân vật thôi.

3. Tại sao trong các cuốn sách của ông luôn có yếu tố kỳ ảo? Đó có phải thể hiện những khát khao không thể thành hình ở đời thực hay không?

Với tôi, tiểu thuyết là sự giải phóng khỏi hai ức chế. Thứ nhất là lịch sử cá nhân tôi. Đó là một cách tự trị liệu, một lần nữa giải thoát những đau buồn, bất an bấy lâu giấu kín trong lòng, chẳng hạn như mối quan hệ giữa tôi và mẹ. Cuốn Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi và Em sẽ đến cùng cơn mưa đã ra đời vì lý do như vậy.

Thứ hai, đấy là sự giải phóng lịch sử nằm sâu bên trong con người. Đây chính là "vô thức tập thể" mà nhà tâm lý học người Thụy Sĩ Carl Jung đề cập tới. Biên tập viên của tôi khi đọc cuốn Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào đã thốt lên rằng "Đây là A-lại-da thức!" Chính xác là như vậy. Đây là việc giải phóng câu chuyện nằm ở tận cùng tâm hồn con người.

(A-lại-da thức là thuật ngữ phiên âm, dịch ý là Tạng thức, là khái niệm quan trọng trong Duy thức tông, một trong hai nhánh chính của Phật giáo Đại thừa. Thức này chứa đựng mọi sự trải nghiệm của đời sống mỗi con người và nguồn gốc tất cả các hiện tượng tinh thần)

Người ta cũng thường gọi đó là thần thoại, câu chuyện cổ tích hay là tín ngưỡng. Đó cũng là giấc mơ, là thứ ngôn ngữ mà pháp sư nói sau khi rơi vào trạng thái thôi miên. Vì lẽ đó mà biên tập viên của tôi tự gọi mình là Saniwa - tức sứ giả của thần linh, tự coi mình có nhiệm vụ truyền đạt ngôn ngữ của pháp sư tới mọi người.

Theo tôi, đặc điểm nổi bật của những câu chuyện này là "ranh giới biến mất".

Trong Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi là ranh giới giữa mình và người khác; trong Nơi em quay về có tôi đứng đợi là thời gian; trong Em sẽ đến cùng cơn mưa là giữa người chết và người sống; trong Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào là giữa giấc mơ và hiện thực, giữa thế giới hiện tại và thế giới bên kia. Tôi nghĩ có lẽ đây là thế giới mà bộ não cũ của con người từng nhìn thấy. Là hình ảnh khi con người vẫn còn là động vật.

Mặc dù vậy, bản thân tôi không hề thấy điều đó có gì kỳ lạ. Một trạng thái ghi chép tự động hoàn toàn. Tôi thậm chí còn nói với mọi người xung quanh rằng "Viết giống như là một hiện tượng sinh lý". Những gì tôi nói trên đây là mãi sau này tôi mới hiểu được ra từ các tác phẩm của mình.

Giống như câu hỏi đã đề cập đến, có lẽ câu trả lời chính xác nhất là tôi đã ở trạng thái chập chờn nửa tỉnh nửa mơ và chỉ việc viết lại giấc mơ đó mà thôi.

4. Tại sao ở mỗi cuốn sách luôn có sự chờ đợi? Điều gì khiến sự chờ đợi ở mỗi cuốn sách trở nên đặc biệt và không trùng lặp?

Điều này hình như có liên quan tới mong muốn mãnh liệt của tôi là "muốn ở mãi một nơi". Tôi dễ lo lắng nên những nơi lạ khiến tôi sợ hãi. Bởi vậy, tôi luôn viết những câu chuyện theo dạng "bản thân không xê dịch mà là các mối quan hệ mới tự tìm tới". Viết như vậy khiến tôi thấy thoải mái nhất.

Tôi mắc chứng hay hoảng loạn từ hồi thiếu niên nên hiếm khi rời khỏi thị trấn nơi mình sinh sống. Ngay cả những lần ngủ trên giường không phải của mình, nếu không tính chuyện ngủ ở bệnh viện, cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Buổi tối tôi đi ngủ lúc 9 giờ và dậy lúc 5 giờ sáng. Tôi không thích phá bỏ thói quen này. Điều tôi thích nhất ở ngôi nhà của mình là có bể cá và nhiều cây xanh.

Bởi vậy, chẳng có gì xảy ra với tôi cả. Mọi việc là từ bên ngoài tới. Và tôi "đợi" điều đó.

Tôi chưa bao giờ ý thức để tạo sự khác biệt trong "chờ đợi" ở mỗi tác phẩm. Giống như tôi đã trả lời ở câu hỏi số 3, tôi không phải là nhà văn "suy nghĩ rồi viết". Ở một khoảnh khắc nào đó, ý tưởng hay câu chuyện bỗng nhiên biến thành hình ảnh và hiện lên trong đầu tôi. Các cảnh cuối và đoạn cao trào thường xuất hiện như những thước phim, và câu chuyện cứ thế tự phát triển. Giống như là đang mơ vậy.

5. Với mỗi cuốn sách, ông thường tập trung viết trong một thời gian, dành toàn hộ tâm sức cho nó hay là viết một cách tản mạn, khi nào tìm được hứng lại viết một đoạn?

Tôi thường viết liền một mạch từ đầu đến cuối theo chu kỳ. Với tôi, vì viết tiểu thuyết giống như hiện tượng sinh lý nên nếu để ngắt quãng thì cảm xúc sẽ thay đổi. Cuốn Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào hơi giống như vậy. Tính từ đoạn Yuji nằm viện thì phần trước và phần sau đó, cảm xúc của tôi khá khác nhau.

Tôi nghĩ nguyên nhân là vì phần trước được đăng trên mạng khi tôi vẫn là tay viết nghiệp dư, phần sau được viết khi tôi đã trở thành nhà văn chuyên nghiệp.

Trong ngày tôi cũng thường tập trung viết trong buổi sáng. Hôm nào sớm thì tôi viết từ lúc 5 giờ sáng, ăn trưa xong, theo nguyên tắc là tôi không viết nữa. Nhưng thực tế thì có nhiều hôm buổi chiều tôi vẫn viết chừng hai tiếng. Bởi khi đã vào mạch rồi thì không dừng được.

Cách viết của tôi giống như võ sĩ quyền Anh vậy. Viết liền một lèo, xong một đoạn thì đứng dậy, đi vòng vòng quanh nhà (tôi vốn là vận động viên điền kinh). Việc này cứ lặp đi lặp lại. Viết xong rồi chạy, viết xong rồi chạy. Làm vậy tốt cho sức khỏe. Vừa vận động vừa viết. Tôi mắc chứng rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD) nên không thể ngồi yên một chỗ được.

6. Mỗi khi cấu tứ một câu chuyện, thường ông định sẵn kết cục của câu chuyện hay chỉ xây dựng tính cách nhân vật và để tính cách đó dẫn dắt các nhân vật đi đến kết cục tất yếu?

Giống như tôi đã trả lời ở câu hỏi số 4, kết cục và cảnh cao trào xuất hiện trong đầu tôi trước, sau đó tôi mới lắp câu chuyện vào. Vì hầu hết các nhân vật đều là hình bóng của tôi nên ít khi câu chuyện bị ảnh hưởng.

7. Trong tiểu thuyết Nơi em quay về có tôi đứng đợi có nhắc đến bài hát về chú Cuội. Đây là bài hát rất quen thuộc với người Việt Nam. Tại sao ông lại biết bài hát này? Vì sao ông lại lồng câu chuyện về Việt Nam vào tác phẩm này?

Trưởng nhóm nghiên cứu của tôi thời đại học có mẹ là người Việt Nam. Bố anh ấy là một thương nhân người Nhật Bản. Hai người gặp nhau tại Việt Nam và sinh anh ấy tại Việt Nam. Để thoát khỏi tình cảnh hỗn loạn thời chiến, gia đình họ đã sang Pháp, sau đó là Monaco, nghe nói anh ấy đã học cấp ba tại Anh quốc. Nếu tôi nhớ không nhầm thì sau khi tốt nghiệp đại học, anh ấy đã làm việc tại trụ sở Liên Hiệp Quốc ở Brussels.

Khi viết cuốn Nơi em quay về có tôi đứng đợi, vì muốn nhân vật người vợ của Birdman trải qua một cuộc đời dữ dội như anh bạn tôi, tôi đã chọn bối cảnh như vậy. Giống như nhà thần thoại học người Mỹ Joseph Campbell từng nói: "Chính những người đã từng bị tổn thương mới có thể trở thành những người cứu tế", tôi cũng nghĩ, phải là người như vậy mới có thể hiểu được nỗi thống khổ của Yuko.

Bài hát chú Cuội là tôi tìm hiểu qua Internet. Khi đó tôi không nghĩ gì sâu xa cả, nhưng về sau, khi phát hiện truyền thuyết về chú Cuội cũng là một phần làm nên hạt nhân của tiểu thuyết này, tôi ngạc nhiên tới mức run rẩy mình mẩy. Những sự ngẫu nhiên kỳ lạ như thế vẫn thường xảy ra với tôi.

8. Trong Nơi em quay về có tôi đứng đợi, có phải người vợ đã trở về ở cuối truyện?

Tôi nghĩ chắc chắn là vậy. Tôi có một tật là luôn miêu tả các tình tiết theo kiểu lưỡng nghĩa hoặc đa nghĩa. Tôi ám chỉ một cách trừu tượng và tránh né kết luận rõ ràng. Có lẽ là bởi câu chuyện phản ánh hình dạng của một thế giới vô thức. Sự biến mất của những ranh giới.

Nhưng đó chắc chắn là cô ấy. Có lẽ vậy.

9. Được biết, Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi là tác phẩm đầu tay của ông nhưng về sau mới được công bố. Có lý do gì đặc biệt không?

Tôi viết cuốn Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi năm 27 tuổi và một thời gian sau đó, tôi vẫn theo đuổi phong cách kỳ bí.

Khi mạng Internet bắt đầu phổ cập, tôi lần lượt đăng tải các truyện của mình lên mạng. Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi và Nơi em quay về có tôi đứng đợi là các tiểu thuyết kỳ bí tôi gửi cho nhà xuất bản.

Sau khi đọc truyện của tôi, công ty AlphaPolis đã gọi cho tôi, thế là tôi bất ngờ trở thành tác giả có sách xuất bản. Điều này tôi đã đề cập tới ở câu hỏi đầu tiên.

Tôi rất bất ngờ vì không nghĩ mình sẽ ra mắt công chúng trong vai trò một nhà văn viết truyện tình yêu. Ở Nhật Bản, tiểu thuyết kỳ bí được ưa chuộng hơn nhiều.

Nghe nói ở Nhật chỉ có tôi là nhà văn "chuyên viết về tình yêu nam giới". Vì chưa có ai giống tôi nên sau khi cuốn đầu tiên xuất bản, biên tập viên và nhân viên nhà sách hay nói với tôi là có một dòng tiểu thuyết mới, tiểu thuyết "Ichikawa Takuji".

10. Satoru trong Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi có một khả năng mà có lẽ không ít người mong muốn, đó là nghe được tiếng lòng của người mình yêu. Nhưng tại sao cuộc tình của họ vẫn không thể có kết thúc tốt đẹp hơn?

Lý do lớn nhất thì giống như tôi đã trả lời bên trên, bởi vì khi đó tôi vô cùng bất an. Theo thuật ngữ tâm thần học thì đó là "sự giải phóng khỏi ức chế'. Giống như phương pháp tự do liên tưởng hay liệu pháp khay cát, khi ta bộc lộ sự bất an đang cố kìm nén bên trong ra bên ngoài, những xung đột trong lòng sẽ biến mất. Tôi đã vô thức trị liệu cho bản thân bằng hành động viết. Viết ra những điều mình không mong xảy đến, tôi đã giải tỏa được mối lo lắng ngày càng dâng cao trong lòng.

(Liệu pháp do Dora Kalff, một nhà nữ tâm phân học theo trường phái Jung phát triển, bằng cách để bệnh nhân dùng cát, nước và các đồ vậtmini diễn tả thế giới bên trong của mình. Như vậy, bệnh nhân có thể tự thể hiện và khám phá tâm lý mình ở một tầng bậc mà ngôn ngữ (như trong phương pháp tự do liên tưởng) có thể không chạm tới được, trong một "không gian an toàn" và giới hạn là khay cát)

Với ý nghĩa đó, tôi nghĩ rằng mình là một nhà văn "rất mang tính cá nhân". Những đòi hỏi vô thức trong con người tôi đã trở thành động cơ của ngòi bút.

Tuy nhiên biên tập viên lại nói với tôi rằng: "Chính vì thế mà tiểu thuyết của anh Ichikawa lại có tính phổ quát." Tôi không viết một cách giả tạo, viết chỉ để cho có chuyện, tôi đối diện với lòng mình, thành thật với bản thân và viết chân thực đến tận cùng.

Những người có cùng một nỗi bất an, đau khổ giống vậy sẽ có sự đồng cảm với tiểu thuyết của tôi mà khi đọc các tiểu thuyết khác họ không có được. Tôi nghĩ đây cũng là một sự khuây khỏa. Tuy rằng làm như vậy sẽ hạn chế đối tượng độc giả.

11. Có một sự tương đồng nhất định giữa Em sẽ đến cùng cơn mưa và Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi. Takumi và Satoru đều bị chấn thương dẫn đến không thể tiếp tục chạy được, và cũng vì thế mà từ bỏ người con gái mình yêu thương. Nhưng mối tình của Satoru và Yuko thì mãi mãi dở dang, còn Takumi và Mio cuối cùng đã quay về bên nhau và thành hôn, dù hạnh phúc rất ngắn ngủi. Có phải tình yêu của Takumi và Mio là một sự phát triển có hậu hơn cho mối tình của Satoru và Yuko hay không? Ông nghĩ gì khi xây dựng hai mối tình có sự tương đồng như vậy?

Em sẽ đến cùng cơn mưa, Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi và Nơi em quay về cổ tôi đứng đợi là ba câu chuyện tương đối giống nhau.

Tôi gặp vợ tôi hồi cấp ba, chúng tôi yêu nhau khi vào đại học nhưng vì tôi đổ bệnh nên từng quyết định sẽ chia tay cô ấy. Trải nghiệm này là nền cho cả ba tiểu thuyết trên.

Khi xuất bản cuốn đầu tiên, một cuốn sách gồm hai truyện Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi và Nơi em quay về có tôi đứng đợi, tôi đã có cảm giác mình sẽ không thể ra được cuốn tiếp theo. Hầu hết các tác giả ở Nhật đều trở thành nhà văn sau khi đoạt giải tại một cuộc thi nào đó do các nhà xuất bản lớn tổ chức. Trước tôi, ở Nhật hầu như chưa có ai đưa tác phẩm của mình lên mạng, lọt vào mắt nhà xuất bản rồi trở thành nhà văn cả.

Thường thì các tác giả sau khi đoạt giải thưởng cây bút mới, tham dự tiệc chiêu đãi, gặp gỡ các nhà xuất bản sẽ được đặt viết cuốn tiếp theo. Vì không có trải nghiệm này nên tôi đã miệt mài gửi sách của mình tới các nhà xuất bản lớn để tự quảng bá. Và nhà xuất bản Shogakukan đã nhận lời xuất bản cuốn Em sẽ đến cùng cơn mưa.

Biên tập viên của Shogakukan ngỏ ý muốn thay bìa và tái bản cuốn Nơi em quay về có tôi đứng đợi. Tuy nhiên, giám đốc AlphaPolis bảo sẽ cố gắng để sách bán được nhiều hơn nữa. Trước tình hình như vậy, tôi nói với cả hai bên rằng mình sẽ viết một câu chuyện có cùng nội dung là hai người bạn cấp ba yêu nhau, lấy nhau, chỉ khác là cô gái không bị sẩy thai cũng không bị nhỏ lại. Hai nhà xuất bản đồng ỷ, thế là Em sẽ đến cùng cơn mưa ra đời.

Có nằm mơ tôi cũng không nghĩ Em sẽ đến cùng cơn mưa trở thành cuốn sách bán chạy đến thế.

Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi có kết cục buồn có lẽ là bởi nó phản ánh mối quan hệ giữa tôi và mẹ. Khi viết cuốn đó, tôi đã vô cùng bất an.

Còn khi viết cuốn Em sẽ đến cùng cơn mưa, tôi hào hứng lắm vì "một nhà xuất bản lớn sẽ phát hành", cho nên tôi thấy hạnh phúc hơn là bất an. Vì lý do này mà vợ tôi đã xen vào mối quan hệ giữa tôi và mẹ dưới một hình thức kỳ lạ như câu chuyện đã đề cập.

Thực tế thì tôi chỉ có duy nhất một câu chuyện mà thôi, câu chuyện đó cứ biến tấu tùy theo cảm xúc của tôi lúc bấy giờ. Lúc trở thành hợp âm chính, lúc lại là hợp âm phụ. Có lẽ là như vậy.

12. Trong các cuốn sách của mình, ông yêu thích cuốn nào nhất? Tại sao?

Tôi nghĩ cuốn tôi đọc lại nhiều nhất là cuốn Tấm ảnh tình yêu và một câu chuyện khác. Dù đọc lại cả mấy chục lần nhưng tôi vẫn khóc. Tôi thích những câu chuyện như vậy.

Truyện mà tôi cảm giác mình viết tốt đến mức bản thân cũng ngạc nhiên là truyện "Thêm một lần nữa, nụ cười đó". Truyện này được in trong tập truyện ngắn Chúng mình chỉ gặp nhau đêm ấy. Tất cả những gì tôi muốn miêu tả đều có trong truyện, đã vậy lại còn được miêu tả rất súc tích. Truyện này có độ dài chừng 100 trang giấy cỡ 400 ô chữ nhưng chỉ viết trong có mấy ngày. Một trạng thái "ghi chép tự động" hoàn toàn.

Tiếp theo là truyện "Thung lũng lúc chạng vạng" và "Én đêm". Tôi cũng thích hai truyện này.

Các truyện kể trên đều chưa được xuất bản tại Việt Nam, nhưng tôi mong sẽ có ngày các bạn đọc được chúng.

Các cuốn Nơi em quay về có tôi đứng đợi, Em sẽ đến cùng cơn mưa và Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào là ngoại lệ, được xếp vào tượng đài rồi. Đó là những tiểu thuyết thay đổi cuộc đời tôi nên tôi không thể đánh giá.

13. Ông thích đọc tiểu thuyết của nhà văn nào nhất? Tại sao?

Có rất nhiều nhà văn tôi thích nhưng lý do thì chỉ có một. Đó là giọng văn, cách hành văn của nhà văn đó. Tôi là một người đọc ít khi chú ý đến cốt truyện mà chỉ quan tâm tới những tiểu tiết như "lời thoại này hay quá", "mình thích lối ẩn dụ đó"...

Ngoài ra, cảm xúc chạm gần "giấc mơ" đến thế nào cũng rất quan trọng. Phần lớn những tác giả có văn phong mà tôi ưa thích cũng đều có những cảm xúc gần như trong mơ.

Sau đây là những tác giả tôi nhớ ra (không theo thứ tự): Anthony Doerr, Nicholson Baker, Jeffrey Eugenides, Nick Hornby, Kurt Vonnegut, John Irving, Ian McEwan, Paul Auster, Steven Millhauser, Stuart Dybek, John Fowles, W. G. Sebald, Michael Ondaatje, John Banville. Tác giả viết cho thiếu niên thì có John Green, Jerry Spinelli. Còn nhiều nữa nhưng tôi ch! tạm liệt kê chừng này.

14. Ông có dự định đến Việt Nam trong thời gian tới không?

Như tôi đã chia sẻ ở trên, tôi mắc chứng hay hoảng loạn nên hầu như không thể sử dụng các phương tiện giao thông. Tuy vậy, khi nào khắc phục được bệnh này, tôi cũng muốn đến Việt Nam một lần. Thú thực tôi rất tò mò về các con sông ở Việt Nam. Sông ở Việt Nam có rất nhiều loại lục bình nên tôi muốn được xem tận mắt. Tôi sẽ cố gắng để một ngày nào đó "cùng cơn mưa đến với các độc giả Việt Nam."

(Năm 2017, con trai nhà văn đã thay mặt cha tới thăm Việt Nam và chuyển lại cho tác giả món quà của các bạn đọc và biên tập viên)

15. Cuối cùng, ông có thể tiết lộ một chút về cuốn tiểu thuyết đang viết của mình cho độc giả Việt Nam được không?

Tôi đã viết được chừng một nửa.

Nhân vật chính là một cậu bé 15 tuổi. Thị trấn nơi cậu bé sống có một nhà máy rất to. Con gái của giám đốc nhà máy (học cùng lớp với cậu) đề nghị cậu viết tiểu sử cho cô với số tiền thù lao cao bất ngờ. Cậu bé đã nhận lời.

Cậu tới căn nhà ven hồ tráng lệ nơi cô bé đang sống để phỏng vấn cô. Qua các lần phỏng vấn, ấn tượng về cô trong cậu bắt đầu thay đổi.

Cậu cứ tưởng cô bướng bỉnh và tự mãn nhưng thực tế lại không như vậy, cô rất tinh tế và chân thành. Cậu dần dần phải lòng cô.

Nhưng lúc này, cậu vẫn chưa biết ý định của cô. Động cơ thực sự của cô khi nhờ cậu viết tiểu sử là gì?

Đại khái là như vậy. Một câu chuyện rất hấp dẫn. Lãng mạn và hài hước.

Xin cảm ơn ông.

« Lùi
Tiến »