Tôi đã kể về lần đầu tiên gặp Shizuru thì cũng nên kể lại lần đầu tiên tôi gặp Miyuki.
Gã con trai lúc nào cũng cúi gằm mặt như tôi lần đầu tiên nhìn thẳng vào Miyuki cũng là ở căng tin trường. Một tháng trôi qua kể từ ngày nhập học, việc đăng ký môn học hầu như đã hoàn tất, những cô cậu tân sinh viên cuối cùng cũng tìm được chỗ của mình trong thế giới mới mẻ này.
Tôi lúc nào cũng để ý đến mùi hôi cơ thể mình tỏa ra (nếu phải giải thích cho rành rẽ thì mùi này tựa như mùi men trong tiệm bánh mì trộn lẫn với mùi mỹ phẩm trong khu mua sắm. Những mùi đứng riêng thì rất thơm nhưng kết hợp lại thì thật kinh khủng), vì thế tôi luôn giữ khoảng cách với mọi người xung quanh. Ngay cả ở căng tin, tôi cũng chọn bàn trong góc ít người qua lại.
Ngày hôm đó, lúc tôi đang ngồi một mình ăn set cơm B thì nghe thấy tiếng gọi.
"Có phải bạn là Segawa không?"
Tôi ngẩng đầu lên nhìn, là Miyuki. Từ khi nhập học đến nay, lần đầu tiên chúng tôi nhìn thẳng vào mắt nhau. Trước đôi mắt kiều diễm ấy, ngay lập tức tôi bị rơi vào lưới tình. Ngực tôi dội lên dự cảm có lẽ mối tình đơn phương lần thứ 12 của tôi sắp bắt đầu. Tôi vội rời ánh mắt, nhìn xuống khoảng không ở tầm vai nàng, rồi mắt tôi đóng đinh luôn ở đó.
"Này, bạn đừng ngồi ăn một mình. Lại bàn đằng kia với bọn mình đi."
Nhìn sang hướng nàng nói, tôi thấy một nhóm tầm bốn, năm người cả nam lẫn nữ cùng học lớp đại cương với tôi.
"Có duyên mới học cùng lớp với nhau nên chúng mình làm bạn đi."
Nói xong, nàng hất mái tóc dài một cách duyên dáng.
"Cám ơn bạn."
Tôi trả lời. Nói thực lòng, tôi cũng không thích ngồi ăn một mình, vì thế khi nghe đề nghị của nàng tôi sướng rơn, vả lại tôi rất muốn tìm hiểu nhiều hơn về nàng. Thế là, tôi mang khay thức án chuyển đến bàn nơi nàng và các bạn đang ngồi.
Chọn chiếc ghế ở ngoài rìa, tôi còn kéo dịch ra thêm một chút để giữ khoảng cách với những người khác.
Nhóm bạn đó, người thì "a, chào", người thì "rất vui làm quen với cậu", họ chào tôi một cách thoải mái rồi lại quay trở lại với câu chuyện của mình. Còn tôi thì vừa ăn nốt phần thức ăn set B vừa lắng tai nghe những câu chuyện của bọn họ.
Chẳng mấy chốc, tôi lờ mờ vẽ ra được sơ đồ mối quan hệ của nhóm nhỏ này. Vừa lơ đãng nhìn tôi vừa điểm thêm những mũi tên màu xanh màu đỏ trên đầu bọn họ.
Anh chàng có vẻ rất ngạo mạn tên là Shirahama (ban đầu tôi nghĩ có thể chỉ là do phong cách có vẻ ngạo mạn, nhưng hóa ra đó là kẻ ngạo mạn từ tận xương tủy), gã ngồi ở vị trí trung tâm của bàn. Shirahama tỏ vẻ thích Miyuki một cách rõ ràng. Thế nhưng thái độ thể hiện quá rõ ràng của gã lại khiến cho tôi có cảm giác như tình cảm đó không đáng tin cậy lắm. Tình yêu, chẳng phải là thứ tình cảm thầm kín sao?
Tôi vẽ một đường mũi tên màu xanh từ đỉnh đầu Shirahama đến đầu Miyuki. (Dĩ nhiên trên đỉnh đầu tôi và Miyuki cũng có một đường mũi tên màu xanh kết nối.)
Còn có một cậu người gầy nhẳng tên là Sekiguchi, tôi cũng vẽ một đường mũi tên nối từ đỉnh đầu cậu ta đến đỉnh đầu Miyuki. Khác hẳn với Shirahama, tình cảm của Sekiguchi không phô trương, được che giấu một cách cẩn trọng, chỉ có một tia sáng rất nhỏ là dấu hiệu tình cảm cậu dành cho Miyuki. Nếu không phải là một chuyên gia kỳ cựu về tình đơn phương như tôi đây thì khó mà nhận ra được. Cậu chàng bộc lộ tình cảm bằng những lời bóng gió xa xôi như những ám hiệu riêng vậy. Có lẽ, dù 100 năm nữa trôi qua thì Miyuki cũng chẳng thể nào hiểu được loại ám hiệu đó.
Sekiguchi luôn luôn hài hước. Cậu luôn mang thái độ như thể ngay cả việc mình được sinh ra trên thế giới này đã là chuyện khôi hài. Theo một ý nghĩa nào đó, tôi thấy đó cũng là một tình trạng chính xác của con người.
Ngoài ra, trong nhóm còn có một cô bạn tên là Saki, có thể coi là phiên bản nữ của Sekiguchi, cô cũng âm thầm thích Sekiguchi. Tôi vẽ một mũi tên màu đỏ nối từ đầu Saki đến đỉnh đầu Sekiguchi. Tôi nghĩ một người tinh tế như Sekiguchi chắc sẽ nhận ra tình cảm của Saki, nhưng cậu ta vờ như không nhận ra bằng một cách cũng rất tinh tế.
Còn có một cô gái nữa, tên là Yuka, chỉ có Yuka và Miyuki là hoàn toàn trung lập, trên đầu hai cô sạch không, chẳng thể vẽ mũi tên nào nối đến đầu bất kỳ ai khác. Dù mới mười mấy tuổi Yuka đã rất già, cô nàng đã quên đi cái gọi là tình yêu, mất hết sức tươi trẻ xuân thì, trông héo rũ như rau xanh cất lâu ngày trong tủ lạnh. Cô nàng là kiểu phụ nữ cảm thấy tuyệt vọng với tình yêu ngay cả trước khi bắt đầu yêu.
Nhìn vào sơ đồ quan hệ vừa vẽ, tôi thấy sự hâm mộ dành cho Miyuki quả là áp đảo. Lúc này, tôi có phần cảm thấy tội nghiệp cho nàng. Không hiểu tại sao nhưng tôi hiểu được cảm giác đó. Những cô gái hoàn hảo như nàng luôn quan tâm tới cả những kẻ yêu mình đơn phương. Nàng tự cảm thấy có trách nhiệm trong việc mình không yêu người ta, nên lúc nào cũng cảm thấy có lỗi. Nói vậy, có thể thấy, được người khác yêu thích cũng chẳng vui bằng đứng bên lề quan sát đâu.
Từ sau ngày hôm đó, không hiểu sao tôi thường xuyên đi cùng với nhóm bọn họ. Tôi vẫn chú ý giữ khoảng cách, lúc nào cũng nhớ đứng ở vị trí cuối gió, cố gắng giảm bớt lượng thuốc xức để được ở cạnh Miyuki.
Cũng có ngày tôi may mắn được đi riêng cùng nàng.
Bọn tôi thường ngồi ở khu vực giữa giảng đường có bậc thang. Nếu là một mình, tôi hay chọn vị trí cạnh cửa sổ, nhưng chỗ đó không hợp nếu tôi ngồi với nàng.
"Shirahama đâu?" Nàng hỏi.
"Chịu," tôi vừa gãi sườn vừa ngập ngừng trả lối, "Chắc cậu ấy đi làm thêm."
"Vậy à," nàng nói, rồi hỏi tiếp, "Cậu ngứa à?"
"Ừ, hơi ngứa một tẹo," tôi trả lời. Tuy trả lời nàng là "một tẹo" nhưng thật ra không hề "một tẹo" chút nào. Vì tôi đã giảm lượng thuốc dùng thành tối thiểu, nên cơn ngứa đã gia tăng tối đa.
"Cả Saki và Yuka đều tự ý nghỉ học. Bọn họ quá đáng ghê. Cậu xem này."
Nàng cho tôi xem hai phiếu điểm danh ghi tên hai cô bạn. Tôi gật đầu, xếp hai phiếu điểm danh ghi tên Shirahama và Sekiguchi cạnh đó.
Nàng cười khúc khích.
"Tự dưng phải đi điểm danh không công cho bọn họ nhỉ."
Dĩ nhiên tôi không nghĩ vậy. Nếu là được cùng nàng, chỉ hai đứa ngồi bên nhau trong lớp, thì tôi tình nguyện điểm danh hộ bọn họ đến khi tốt nghiệp.
Nàng lén lút đặt cuốn tạp chí phụ nữ lên đùi.
Tôi nhìn trộm, đó là cuốn Đặc san cô dâu.
Nhận ra ánh mắt của tôi, nàng khẽ rụt cổ lại.
"Một lúc nào đó, mình nghĩ ngày mình làm cô dâu cũng sẽ đến."
"Chắc chắn Miyuki sẽ là một cô dâu tuyệt đẹp đấy."
Khi nghe tôi nói thế, nàng nín thở, sau đó quay đầu lại, nhìn sang tôi.
Phía bên mặt bị ánh mắt nàng nhìn bỗng thấy ngứa râm ran. Tôi bắt đầu gãi cổ sột soạt.
"Cám ơn cậu."
Phải một lúc lâu sau, nàng mới nói.
"Còn Segawa thì sao?" Nàng tiếp tục, "Không biết cậu sẽ kết hôn với cô gái như thế nào nhỉ?"
"Chắc chắn là..." mình sẽ cưới người con gái giống như cậu, những lời muốn nói chỉ hiện lên trong ý thức tôi thôi, mà bất giác lồng ngực đã nhói đau. Nếu nói hẳn ra chắc là tôi chết mất.
"Chắc là tớ sẽ không lập gia đình đâu."
Sau một hồi do dự suy nghĩ, tôi chỉ trả lời nàng có thế.
"Vậy thì đáng tiếc quá." Nàng nói ngay.
"Không, thực ra thì tớ..."
"Mình không nói cậu." Nàng ngắt lời, "Ý mình nói là tiếc cho người con gái nào lý ra sẽ được gả cho cậu ấy."
Tôi ngẩng mặt lên, nhìn vào bên tai phải của nàng. Đó là một vành tai rất đẹp. Những sợi lông tơ vàng ánh lên trên màu phớt hồng của tai.
"Cậu đang nắm giữ trong tay mình phần hạnh phúc của một người nào đó."
Nàng nói và nhìn chằm chằm vào tôi như muốn nắm bắt ánh mắt tôi. Tôi thì vẫn cứ nhìn mãi vào tai phải của nàng.
"Và người con gái sẽ đón nhận phần hạnh phúc ấy chắc chắn ở đâu đó trên thế giới này. Cậu thử suy nghĩ về vấn đề này đi nhé."
Người mà tôi muốn mang lại hạnh phúc chính là Miyuki, nhưng hạnh phúc nàng đáng được hưởng hẳn là to lớn hơn nhiều so với hạnh phúc tôi có thể mang lại cho nàng.
Phần hạnh phúc của một người mà tôi đang nắm giữ sẽ được dành cho ai?