Tấm Ảnh Tình Yêu Và Một Câu Chuyện Khác

Lượt đọc: 612 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Sau lần đó tôi cũng thường hay nhìn thấy nàng.

Đúng như tôi nghĩ, nàng là sinh viên cùng trường với tôi. Trong giờ học đại cương ở hội trường lớn, tôi hay nhìn thấy nàng ngồi cạnh cửa sổ. Cũng có khi tôi gặp nàng ở căng tin trường. Nàng đi cùng nhóm bạn.

Một người thì quá cao, một người thì quá béo. Còn nàng thì quá nhỏ bé lại ngồi ở giữa hai cô kia, cả nhóm tạo cho mọi người xung quanh một cảm giác hết sức mờ nhạt.

Nói đúng hơn thì giống một tập hợp các đồ thừa, giữa một rừng các nữ sinh xinh tươi mơn mởn, riêng ba cô là chẳng có sắc thái gì. Bọn con trai hầu như chẳng để mắt đến nhóm ba cô nàng tự chủ và khép kín này.

Phía sau trường có một nhà máy hóa học, vào thời gian nhất định của một mùa nhất định, mùi hôi thối từ nhà máy lại theo gió bay vào tận trường học. Hầu như tất cả mọi người đều không thể chịu đựng được mùi hôi thối nồng nặc đó, hoặc là họ trốn bên trong phòng học đóng cửa kín mít, hoặc là họ nhanh chóng đi về nhằm thoát ra khỏi vùng hôi thối.

Vậy mà nàng có vẻ hoàn toàn không để ý đến mùi hôi khó chịu đó. Vì lúc nào mũi cũng sụt sịt nên tôi nghĩ nàng có vấn đề về khứu giác.

Cũng có lần tôi nhìn thấy nàng ngồi ăn một mình trong căng tin vắng tanh giữa một bầu không khí đầy mùi hôi. Nàng rất tự nhiên, ngay cả việc xung quanh mình không có một ai, ngay cả khi xung quanh ngập trong mùi hôi, nàng vẫn không màng đến và cứ thế vui vẻ thưởng thức bữa trưa của mình.

Xét theo ý nghĩa nào đó, chuyện nàng vô cảm với mùi hôi lại là may mắn đối với tôi.

Đó là do mùi của thứ thuốc mỡ mà tôi đang sử dụng loại thuốc được sản xuất tại Israel này có mùi hôi mà tôi cũng không biết phải tả như thế nào. Mùi hôi độc đáo của loại thuốc này có thể coi là thuộc tính thứ hai của tôi, nó cũng là một tấm áo trói làm bằng chất bay hơi, hạn chế mọi hoạt động của tôi.

Từ bé, tôi đã khổ vì bệnh da liễu. Bố tôi cũng mắc căn bệnh y hệt nên có thể nói đây là bệnh di truyền.

Những nốt tròn nhỏ xuất hiện ở vùng da mềm như bụng hoặc phía trong đùi và cả những vùng nhạy cảm khác khiến tôi khổ sở vì ngứa cùng cực. Tôi đã dùng thử nhiều loại thuốc khác nhau nhưng kết quả chẳng có mấy khác biệt. Những cơn ngứa dai dẳng giống như cô tình nhân hay ghen tuông, cứ bám riết theo tôi không bao giờ chịu rời ra.

Thế mà loại thuốc mỡ Israel tôi tình cờ có được lại có khả năng biến cô tình nhân xấu tính đó trở thành cô bạn tính khí thất thường.

Kể từ đó, tôi vẫn tiếp tục dùng loại thuốc này dù không chắc đó có phải là sự lựa chọn đúng đắn không. Cũng có thể trên đời này chẳng có giải pháp nào toàn bích.

Chính vì lý do như vậy, chuyện nàng vô cảm với mùi đã trở thành nhân tố lớn kéo chúng tôi xích lại gần nhau. Nói là xích lại gần nhau nhưng thật ra đó là mối quan hệ phi dục tính, còn xa mới tới kiểu quan hệ nóng bỏng dạng vuốt ve, mơn trớn rồi kết thúc trên giường.

Bấy giờ tôi vẫn là gã trai hoàn toàn không có kinh nghiệm gì về phụ nữ (kinh nghiệm về phụ nữ mà tôi nói ở đây bao gồm cả những bước cơ bản như nắm tay nhau đi dạo). Những bạn nữ cùng lứa với tôi đều đã trưởng thành hơn hẳn tôi, thuần thục về tình dục hơn hẳn tôi, và sự tồn tại của họ vượt trội hơn hẳn tôi.

Tôi thầm thích cô bạn Toyama Miyuki học cùng lớp đại cương. Nàng là cô gái có nét đẹp rất truyền thống, cứ hình dung trong một lớp có hai mươi gã con trai thì có đến sáu cậu thầm thương trộm nhớ nàng. Bản thân Miyuki cũng ý thức được mình đẹp, tuy nhiên nàng không bị trói buộc bởi điều đó mà cư xử rất tự nhiên.

Từ cùng giới đến khác giới, từ người già đến trẻ con, ngay cả những chú chó, cũng yêu mến nàng. Thật hoàn hảo.

Nếu có ai đó ghét nàng thì chắc đó là kẻ ghét toàn bộ nhân loại chỉ trừ bản thân. Hoặc là kẻ ngay chính mình cũng ghét đến mức muốn ói.

Vừa nhìn thấy nàng tôi đã rung động, và từ đó, tôi không dám nhìn thẳng vào nàng một lần nào nữa. Tình yêu là như thế đó.

Về tình yêu thì tôi có kinh nghiệm đầy mình. Dĩ nhiên phải chú thích là tình yêu đơn phương thôi.

Trong quá trình tích lũy kinh nghiệm từ nhiều mối tình đơn phương, tôi đúc kết ra một điều rằng yêu đơn phương cũng là một kiểu quan hệ hoàn chỉnh giữa con người với con người. Không phải chỉ những mối tình đơm hoa kết trái mới có ý nghĩa. Tình đơn phương tự bản thân đã là một phần ngoại truyện hoàn mỹ trong cuộc đời. Dù cho tình yêu không thành, thì hãy giữ tình cảm ấy trong tim mình. Tôi luôn nghĩ vậy.

Chính vì thế, ngay lúc kết thân nàng một cách vội vàng (nàng mà tôi đề cập ở đây không phải Toyama Miyuki mà là Satonaka Shizuru. Cô nàng có tật sụt sịt mũi, hay nói dối tầm phào đó tên là Shizuru), tôi hoàn toàn không có một chút cảm xúc đặc biệt nào. Hoặc có lẽ đâu đó có cảm xúc thật nhưng lúc bấy giờ tôi vẫn chưa nhận ra.

« Lùi
Tiến »