
Karla Brown là một cô gái người Mỹ trẻ trung, xinh đẹp với mái tóc vàng óng, thân hình quyến rũ, tính cách cởi mở, nhiệt thành. Cô có một vị hôn phu cao ráo, vạm vỡ tên là Mark Fair, cả hai vô cùng xứng đôi vừa lứa. Giờ đây, cặp đôi chuẩn bị chuyển nhà tới mái ấm mới trên đại lộ Acton, thị trấn Wood River.
Tối thứ Ba, Karla và Mark tổ chức một bữa tiệc tân gia, mời bạn bè thân thiết đến nâng cốc thay lời cảm ơn vì đã hỗ trợ họ chuyển nhà. Sáng hôm sau, Mark đi làm còn Karla ở nhà dọn dẹp, đợi Mark tan sở.
Một người bạn của Mark, Tom Feigenbaum đã hứa sẽ cho anh một ngôi nhà dành cho chó nên sau khi tan làm, Mark đánh xe đến gặp bạn. Họ cùng nhau cất nhà dành cho chó lên xe và trở về nhà Mark.
Về đến cửa nhà, Mark xuống xe, cất tiếng gọi Karla để khoe với cô chiến lợi phẩm mới. Thế nhưng, dù anh có gọi bao nhiêu lần Karla cũng không đáp lại. Cho rằng vợ chưa cưới của mình đã ra ngoài mua sắm, Mark và Tom mang chiếc chuông ra đặt ở sân sau. Họ phát hiện cửa sân sau không khóa, điều này khiến Mark lưu ý và thắc mắc không biết vì sao Karla lại bất cẩn như vậy, anh thầm nhủ phải nhắc nhở cô nhiều hơn.
Xong xuôi, Mark dẫn Tom đi thăm quan ngôi nhà mới. Sau khi xem hết một lượt các phòng chính, cả hai cùng xuống tầng hầm. Bước xuống căn hầm, Mark nhìn thấy vài chiếc bàn nhỏ nằm chỏng chợ, úp ngược trên mặt đất, ghế sofa và sàn nhà có nhiều vết nước. Khung cảnh lộn xộn khiến Mark không khỏi bất ngờ: “Chuyện gì thế này? Rõ ràng hai ngày trước bọn mình vừa dọn dẹp chỗ này mà!” Vào lúc Mark chuẩn bị quay lên để tìm Karla, anh chợt trông thấy cửa phòng giặt hé mở. Bước tới, một cảnh tượng khủng khiếp lộ ra trước mắt anh: Karla đang quỳ ở đó, thân trên mặc một chiếc áo len, từ eo trở xuống hoàn toàn lõa lồ 7 . Hai tay cô bị trói ngoặt về phía sau bằng dây điện, đầu nhúng vào xô nước.
Mark và Tom vội vàng chạy đến kéo đầu Karla ra khỏi xô. Lúc này, khuôn mặt của cô đã tím tái, sưng phù lên. Trên trán và cằm đều có vết thương, cô gái đã không còn hơi thở.
Mark gục xuống vì sốc và đau buồn, anh nhờ Tom tìm một tấm chăn để đắp cho Karla rồi mới gọi điện báo án.
Ngay lập tức, cảnh sát địa phương nhanh chóng có mặt tại hiện trường. Khám nghiệm sơ bộ cho thấy đầu của nạn nhân bị chấn thương nghiêm trọng, có thể do một vũ khí cùn gây ra. Cổ nạn nhân bị buộc lại bằng hai chiếc tất, cho thấy cô đã bị siết cổ. Ngoài ra, Karla đã chết trước khi bị nhúng đầu vào xô nước.
Cảnh sát hiểu rõ rằng hiện trường là nơi cung cấp manh mối quan trọng nhất để giải quyết vụ án, nhưng việc thu thập bằng chứng lại vấp phải nhiều khó khăn. Chiếc máy ảnh mà điều tra viên mang theo không hoạt động do đèn pin hỏng. Thêm vào đó, việc trích xuất vân tay không thuận lợi do Mark và Karla được nhiều bạn bè, người thân giúp đỡ khi chuyển nhà, dẫn đến loãng thông tin tại hiện trường.
Sau đó, cảnh sát bắt đầu lấy lời khai của những người sống trong khu vực. Một người hàng xóm tên Paul Main cho biết, buổi chiều xảy ra vụ án, anh ta cùng bạn là John Plante đã dành phần lớn thời gian chuyện trò ngay trước hiên nhà. Plante khai báo, ngày hôm đó anh ta đi tìm việc, đến chơi với Main một lúc rồi lại tiếp tục đi đến nơi khác để kiếm việc.
Ngoài ra, họ chia sẻ rằng đã cùng một người bạn khác tới giúp đỡ Mark và Karla dọn nhà trước khi xảy ra vụ án. Theo lý, cả ba sẽ được mời đến buổi tiệc của Mark và Karla, phần vì Main là hàng xóm của cặp đôi, phần vì người bạn còn lại là bạn cùng trường cấp hai với Karla. Nhưng cuối cùng, họ đã không nhận được lời mời nào, người bạn có quen biết kia cũng chỉ tới chào hỏi Karla bên ngoài nhà.
Bob Lewis, một người tham dự bữa tiệc, nói rằng đã trông thấy một người có dáng vẻ thô lỗ hét tên của Karla nên cô đã nói chuyện đôi câu với anh ta. Cảnh sát phỏng đoán người này là bạn của Paul Main.
Hỏi thăm người bạn cùng phòng cũ của Karla, cảnh sát biết được nạn nhân có mối quan hệ bất hòa với bố dượng và từng bị đánh đập. Tuy nhiên, điều tra sau đó cho thấy bố dượng của Karla không liên quan tới vụ việc.
Lúc này, cảnh sát chuyển sự chú ý sang vị hôn phu của Karla là Mark Fair. Mark và Tom những người đầu tiên phát hiện ra thi thể, hơn nữa lại có thể tự do ra vào căn nhà. Thế nhưng, gia đình và bạn bè của Karla không tin Mark là thủ phạm, cặp đôi có tình cảm tốt và hiếm khi xảy ra tranh cãi. Sau đó, cảnh sát đã yêu cầu Mark thực hiện bài kiểm tra nói dối bằng máy và anh đã vượt qua một cách suôn sẻ.
Thông qua thẩm vấn bằng máy phát hiện nói dối, một nhân vật khác rơi vào tầm ngắm. Đó chính là hàng xóm của Karla, Paul
Main. Mặc dù cảnh sát cho rằng anh ta là nghi phạm lớn nhất vì không ai biết anh ta đã làm gì sau khi Plante rời đi, nhưng không có bằng chứng nào đủ chắc chắn để chứng minh Main có liên quan tới cái chết của Karla. Cảnh sát địa phương rơi vào bế tắc và vụ án không có tiến triển trong vài tháng.
Cuối cùng, họ đã nhờ đến sự giúp đỡ của FBI, đặc vụ Alva Busch tiếp quản vụ việc. Chuyên gia tâm lý tội phạm John Douglas cũng nhận được thông báo và tham gia giúp đỡ Busch phá án.
Có trong tay ảnh chụp hiện trường và báo cáo vụ việc từ phía cảnh sát gửi tới, Douglas và Busch tiến hành phân tích chi tiết: Thi thể được tìm thấy ở một nơi có nước, điều này cho thấy kẻ sát nhân đã cố gắng phá hoại hiện trường để ngăn lực lượng chức năng tìm kiếm và khai thác manh mối; hung thủ có thể sống gần nạn nhân. Trong phần lớn các vụ án tương tự, tội phạm là hàng xóm hoặc người quen của nạn nhân bởi ít người sẽ chọn địa điểm gây án cách xa nơi trú ẩn. Nếu trên người dính máu, hắn sẽ tìm một địa điểm lân cận để lau chùi, xử lý quần áo. Kẻ sát nhân có thể rất quen thuộc với địa hình khu vực hoặc với chính Karla, đồng thời nắm được thói quen sinh hoạt của Karla và Mark, từ đó dễ dàng tìm được thời gian thuận tiện để động thủ.
Hung thủ không lên kế hoạch giết hại nạn nhân, bởi nếu có thì hắn sẽ mang sẵn hung khí theo người. Tuy nhiên, Karla bị bóp cổ đến chết và các vết thương được gây ra bởi một vũ khí cùn. Điều này cho thấy cô đã cự tuyệt hung thủ khiến hắn trở nên cuồng nộ, dẫn đến hành động sát hại.
Kẻ tội phạm có thể đã lấy cớ đến thăm nhà mới để tới gặp Karla, nạn nhân cũng có quen biết với hung thủ nên mới để hắn vào nhà. Nhưng mục đích thực sự của kẻ giết người là quan hệ tình dục với cô gái, khi bị Karla từ chối và phản kháng, hắn đã xuống tay giết người.
Vết nước trên sàn nhà và ghế sofa có thể là dấu hiệu cho thấy hung thủ đã tìm cách đánh thức Karla sau khi bóp cổ nạn nhân. Không đạt được kết quả như mong muốn, hắn đã kéo Karla xuống sàn nhà và ấn đầu cô vào xô nước. Nhìn qua thì giống như một dạng nghi thức kỳ quái, nhưng thực tế là hắn muốn đánh lạc hướng và che đậy chân tướng thực. Thế nhưng, chính những hành động này của hung thủ đã tiết lộ thêm nhiều manh mối và chứng cứ để vạch trần hắn.
Việc nhúng đầu nạn nhân vào xô nước cũng có thể mang một ý nghĩa khác. Karla đã khước từ kẻ sát nhân và hắn muốn cô phải nếm trải nhục nhã.
Cảnh sát địa phương đã từng tiếp xúc với hung thủ trong quá trình lấy lời khai sơ bộ. Hắn chắc chắn rất hợp tác và phối hợp với cảnh sát, cho rằng bản thân có thể làm chủ được cục diện. Khi sự việc dịu xuống, hung thủ sẽ lặng lẽ ra đi. Có khả năng cao hắn nghiện rượu hoặc thuốc lá và sử dụng những chất kích thích này để giảm áp lực tinh thần. Ngoài ra, rượu còn đóng vai trò khách quan, giúp kẻ giết người có thêm dũng khí bước vào nhà Karla. Tuy nhiên, việc dàn dựng hiện trường sau khi gây án cho thấy hắn vẫn giữ được tỉnh táo.
Sau khi giết người, hung thủ có thể sẽ tìm cách thay đổi diện mạo. Ví dụ, nếu trước kia hắn để râu hoặc tóc dài thì sau khi hạ thủ, hắn sẽ cắt tóc, cạo râu, nếu trước đó không nuôi râu thì sau đó sẽ để râu. Bản chất của hung thủ là một người lộn xộn, không chú trọng vẻ bề ngoài nhưng giờ đây lại phải cố tỏ ra chỉn chu, gọn gàng. Điều này sẽ khiến chính hắn thấy mệt mỏi vì phải nỗ lực kiểm soát hành vi.
Kẻ giết người có thể sẽ ngầm theo dõi tiến độ điều tra của cảnh sát. Nếu không thấy tin tức về manh mối mới, hắn sẽ vô cùng nhẹ nhõm. Ngược lại, biết được cuộc điều tra có nhiều khởi sắc sẽ khiến kẻ sát nhân trở nên hoang mang. Vì vậy, Douglas đề nghị cảnh sát công bố những đầu mối hữu ích trong vụ việc để thu hút sự chú ý của công chúng, đồng thời đẩy hung thủ vào trạng thái “ngồi trên đống lửa”, dễ sơ xuất mà xuất đầu lộ diện.
Đặc vụ Busch đề xuất mở quan tài, khám nghiệm tử thi và lan truyền thông tin qua các phương tiện truyền thông để đảm bảo tin tức tới tại hung thủ. Douglas đồng ý và tuyên bố với thế giới rằng cảnh sát sẽ hạ quyết tâm giải quyết vụ án này cho dù phải mất tới hàng chục năm. Bồn chồn không yên, hung thủ sẽ tìm cách để nghe ngóng, thậm chí mò đến nghĩa trang để dòm ngó tiến triển của cảnh sát.
Lực lượng chức năng và FBI tiến hành một cuộc điều tra sâu dựa trên phác họa về hung thủ, kết quả thu hẹp được hai nghi phạm lớn nhất chính là Paul Main và John Plante. Vào ngày xảy ra vụ việc, cả hai đều ở ngay sát bên nhà nạn nhân, Plante cũng thừa nhận có uống bia. Trước đó, lời khai của hai nghi phạm có điểm bất đồng, khả năng là do ảnh hưởng của rượu khiến trí nhớ kém hoặc một trong hai người đã nói dối.
Ngoài ra, hành vi của cả hai đều phù hợp với hồ sơ tâm lý của kẻ giết người, đặc biệt là Plante. Đối tượng rất hợp tác với cảnh sát điều tra, vui vẻ thực thẩm vấn với máy phát hiện nói dối. Sau đó, hắn lặng lẽ lánh khỏi tầm mắt của cảnh sát trong một khoảng thời gian rồi mới xuất hiện trở lại.
Không lâu sau, cảnh sát bắt đầu mở quan tài nghiệm thi cũng như đưa tin về sự kiện này trên đài báo và các phương tiện truyền thông khác. May mắn là thi thể của Karla được bảo quản rất tốt. Bác sĩ pháp y có tiếng Mary Case đã tiến hành khám nghiệm tử thi một lần nữa. Kết quả thu được cho thấy Karla bị chết đuối. Điểm mấu chốt được tìm thấy chính là vết cắn trên cơ thể nạn nhân.
Nắm được điều này, đặc vụ FBI Alva Busch đã yêu cầu cảnh sát sở tại đến nhà Main để điều tra dưới danh nghĩa khảo sát hộ gia đình đủ điều kiện nhận hỗ trợ của chính phủ. Trong lúc trò chuyện, họ đã dẫn đến chủ đề về vụ án của Karla, tiết lộ rằng nạn nhân đã bị bắn, bóp cổ và dìm trong thùng nước. Tuy nhiên, Main vẫn một mực phủ nhận.
Trong khi cảnh sát dồn hướng điều tra vào Main, một người phụ nữ từng tham dự bữa tiệc của Karla đã cung cấp manh mối mới: Vào ngày Karla bị giết, một người đàn ông tuyên bố đã đến nhà Karla và trông thấy trên người cô có vết cắn. Nhân chứng cho rằng đây là những lời lẽ linh tinh nên không mấy quan tâm. Sau đó, người đàn ông kia còn nói rằng hắn phải rời đi để tránh trẻ thành nghi phạm quan trọng. Đối tượng này chính là John Plante.
Nghe tin, đặc vụ Busch không giấu được kinh ngạc. Dấu răng trên cơ thể nạn nhân chỉ mới được phát hiện cách đây không lâu, làm sao Plante có thể biết được điều này vào ngày xảy ra vụ án? Ngoài ra, cảnh sát đã tìm hiểu về Plante và phát hiện rằng sau khi vụ án xảy ra, đối tượng bắt đầu để râu, vợ chồng Plante đã ly hôn... Tất cả đều trùng khớp với phân tích về hung thủ của Douglas.
Sau đó, Busch nhận được sự chấp thuận của tòa án và yêu cầu Plante gửi mẫu răng cá nhân cho cảnh sát. Đối tượng rất hợp tác trong toàn bộ quá trình. Tuy nhiên, hắn ngay lập tức gọi điện hỏi thăm tình hình vụ án sau khi cung cấp mẫu răng. Kết quả thẩm định cho thấy, dấu răng trên người Karla chính là của Plante. Hắn bị kết tội giết người, có mưu đồ cưỡng hiếp và đột nhập vào nhà riêng, chịu án 75 năm tù.
CHIA SẺ CỦA CHUYÊN GIA TÂM LÝ TỘI PHẠM
Trong nhiều trường hợp, kẻ phạm tội sẽ tìm cách bố trí, sắp đặt hiện trường vụ án để che giấu manh mối, tạo hiện trường giả nhằm đánh lạc hướng điều tra viên. Giả mạo hiện trường là một hiện tượng thường gặp, nhưng các chuyên gia tâm lý tội phạm và điều tra viên vẫn có thể tìm ra chân tướng thực sự thông qua quá trình khám xét và phân tích kỹ lưỡng.
Khi khám nghiệm hiện trường, các điều tra viên cần làm rõ những câu hỏi sau: Nguyên nhân tử vong thật sự là gì? Tại hiện trường có dấu hiệu vật lộn không? Công cụ phạm tội hoặc hung khí được để ở đâu? Hung thủ có lấy đồ vật gì ở hiện trường vụ án không?