
Sáng sớm ngày 16 tháng 4 năm 2007, khuôn viên trường Đại học Bách khoa Virginia đang chìm trong im ắng, hầu hết các sinh viên vẫn đang say ngủ. Một trong những người hiếm hoi thức giấc là Grewal, anh vừa trải qua một đêm thức trắng tự học và đang chuẩn bị vào nhà tắm rửa mặt cho tỉnh táo.
Lúc này, bạn cùng phòng của anh, Cho Seung-hui bước vào. Dù chung phòng nhưng cả hai không bao giờ nói chuyện với nhau, hai người không chào hỏi, ai làm việc nấy. Cho Seung-hui, 23 tuổi hoàn toàn xa lạ với Grewal, trong ký ức của anh, người bạn cùng phòng gốc Hàn Quốc này luôn lạnh lùng, vô cảm và hờ hững với người xung quanh như thể họ là không khí. Grewal không ngờ rằng, đây chính là lần cuối cùng anh nhìn thấy Cho Seung-hui.
Tới 7 giờ 15 phút sáng, trung tâm báo động 911 nhận được cuộc gọi từ một sinh viên ở Đại học Bách khoa Virginia, cô gái cho biết có một cuộc nổ súng đã xảy ra trong ký túc xá. Lực lượng cứu hộ khẩn trương di chuyển đến địa điểm xảy ra vụ việc nhưng hai người bị bắn đã thiệt mạng khi họ tới nơi, nạn nhân gồm nữ sinh năm nhất tên Emily Hilscher và quản lý ký túc xá, Ryan Clark.
Cảnh sát cũng có mặt tại hiện trường và bắt đầu điều tra trong khuôn viên, đóng thang máy để hạn chế đi lại. Nhiều sinh viên vẫn không hay biết về vụ việc nhưng việc cảnh sát xuất hiện trong khu vực khiến họ thấy bất an. Ban đầu, cảnh sát nghi ngờ cái chết của hai nạn nhân xuất phát từ chuyện tình cảm nên đã tập trung dò hỏi bạn trai của nữ nạn nhân. Chính sai lầm này là một trong những yếu tố dọn đường cho tấn thảm kịch xảy ra chỉ vài giờ sau đó.
Chẳng ai ngờ, vào thời điểm đó kẻ sát nhân đang lang thang trong sân trường. Sau khi bắn chết hai nạn nhân đầu tiên, Cho Seung-hui quay lại ký túc xá, sắp xếp tài liệu cá nhân rồi đến bưu điện gửi thư. Địa chỉ người nhận là Đài Phát thanh và Truyền hình Quốc gia NBC News.
Nhà tâm lý học tội phạm Louis Schlesinger cho rằng, đây chính là thời điểm mang tính quyết định với Cho Seung-hui. Sau khi thực hiện vụ giết người đầu tiên, hắn tự tin hơn và sẵn sàng thực hiện vụ tấn công ở quy mô lớn. Hành động gửi thư tuyên bố cho giới truyền thông cho thấy hắn đã hạ quyết tâm.
Lúc này, nhiều sinh viên vẫn không hay biết về cái chết của bạn học. Đến 9 giờ 26 phút, nhà trường thông báo đã xảy ra nổ súng trong khu vực ký túc xá và yêu cầu sinh viên hợp tác với cảnh sát để đảm bảo an toàn cho chính mình. Nếu bất kỳ ai phát hiện đối tượng khả nghi, hãy lập tức liên hệ với bảo vệ. Thế nhưng, với số lượng sinh viên lên tới hơn 26.000 người, thông tin không thể kịp thời tới tại toàn bộ sinh viên trong khu vực.
Chỉ bốn phút sau khi thông báo được phát đi, Cho Seung-hui bước vào Tòa nhà Norris, nơi có các giảng đường dạy học với nhiều giáo viên, sinh viên đang tham gia lớp học. Hắn mang theo hai khẩu súng lục, hàng trăm viên đạn, dao và dây xích. Trong lúc Cho Seung-hui dùng xích khóa của tòa nhà để ngăn nạn nhân trốn thoát, hành lang giảng đường vẫn vô cùng yên tĩnh. Không ai biết rằng một cơn bão đẫm máu chuẩn bị xảy ra, phá tan sự bình yên thường nhật.
Rất nhanh, Cho Seung-hui tiến vào phòng học 206 và xả súng vào những người có mặt trong phòng khiến một giáo sư và chín sinh viên thiệt mạng. Xong việc, hắn di chuyển tới một lớp học khác, toàn bộ sinh viên đều hoảng sợ, nằm rạp xuống đất không dám động đậy, chẳng ai có thể ngăn cản con quái vật khát máu. Suốt toàn bộ quá trình, Cho Seung-hui không thể hiện bất cứ biểu cảm nào, không kích động, không sợ hãi.
Nghe thấy tiếng súng, sinh viên của các lớp lân cận trở nên hỗn loạn và trốn dưới gầm bàn, nhiều người lấy bàn và ghế ra để chặn cửa. Tại phòng học tiếp theo, Cho Seung-hui phá cửa và ngay lập tức bước vào bắt đầu bắn giết.
Cuối cùng, Cho Seung-hui dừng lại ở phòng học 204. Một vị giáo sư lớn tuổi đã vô cùng dũng cảm, chống đỡ với kẻ sát nhân và ra lệnh cho sinh viên nhanh chóng trốn thoát qua đường cửa sổ. Người thầy giáo đáng kính đã bỏ mạng để cứu sống học trò của mình.
9 giờ 45 phút, cảnh sát nhận được cuộc gọi cầu cứu thứ hai từ Đại học Bách Khoa Virginia, lực lượng chức năng ập đến hiện trường và bao vây tòa nhà Norris. Sau khi mất thời gian phá khóa cửa, cảnh sát cuối cùng cũng vào được giảng đường và bắt đầu tìm kiếm kẻ sát nhân theo tiếng súng.
Biết rằng mình không thể trốn thoát, Cho Seung-hui đã tự sát bằng một phát súng vào đầu. Trong vòng chín phút, hắn đã bắn hơn 170 phát súng, cướp đi mạng sống của nhiều giáo viên và sinh viên. Tổng số người chết trong tòa nhà Norris và hai nạn nhân trước đó là 32 người.
Sáng hôm sau, thông tin về vụ thảm sát tại Đại học Bách khoa Virginia lan rộng khắp thế giới. Danh tính và lai lịch của hung thủ được quan tâm hơn cả: Cho Seung-hui là ai? Tại sao hắn lại xuống tay sát hại nhiều người đến vậy? Giờ là lúc các chuyên gia tâm lý bắt tay vào nghiên cứu và phân tích vụ việc.
Một số nhà tâm lý học chỉ ra rằng, hành vi giết người là điểm kết thúc của một quá trình tâm lý lâu dài. Điểm bắt đầu thường khởi nguồn từ khi kẻ phạm tội còn bé và không ngừng phát triển trong quá trình trưởng thành. Tương tự với Cho Seung-hui, hắn được phản ánh là có nhiều hành động bất thường từ khi còn là một đứa trẻ.
Thuở bé, Cho Seung-hui rất lầm lì và có dấu hiệu bị tự kỷ, không chủ động giao tiếp với mọi người, hay khóa mình trong phòng. Kể cả khi gặp người lớn tuổi, hắn cũng không bao giờ lên tiếng chào hỏi. Gia đình của kẻ sát nhân chỉ cho rằng con mình ít nói và không chú trọng đến vấn đề tâm lý của hắn.
Lên trung học, bệnh tự kỷ của Cho Seung-hui ngày càng trầm trọng. Khi có người bắt chuyện, hắn luôn cúi gằm mặt xuống bàn để tránh phải trả lời bất cứ câu hỏi nào. Các bạn cùng lớp đều nhận xét hắn là người nhút nhát, ít nói.
Đây cũng chính là những đặc điểm tính cách của nhiều kẻ giết người do các nhà tâm lý học đúc kết từ nghiên cứu lâu năm. Theo đó, tội phạm giết người thường trầm lặng, thu mình, cô độc, không thích giao tiếp và không có mối quan hệ thân thiết với người khác. Tâm lý của họ bài xích việc giao du, hoang tưởng và rất tiêu cực.
Xuất thân ngoại quốc, Cho Seung-hui thường xuyên bị bạn cùng lớp chế giễu và dùng những biệt danh xấu xí để bôi nhọ, trêu đùa. Đôi lúc, họ cố ý sỉ nhục và bắt nạt Cho Seung-hui vì biết hắn sẽ không phản kháng.
Trong lớp học, Cho Seung-hui cũng không bao giờ mở miệng, Giáo viên dạy tiếng Anh ở trường trung học từng yêu cầu hắn đọc to bài văn trong sách nhưng Cho Seung-hui từ chối. Hắn ngồi nhìn chằm chằm vào sách giáo khoa cho đến khi bị khiển trách và buộc phải lên tiếng. Nhưng cách phát âm không chuẩn tiếng Anh khiến Cho Seung-hui trở thành trò cười trong mắt những học sinh khác và bị chế nhạo.
Nhà xã hội học người Mỹ Catherine Newman cho rằng, Cho Seung-hui luôn trốn trong thế giới của riêng mình, ẩn sau sự bình thản, lạnh lùng là ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ suốt nhiều năm trời. Thế giới nội tâm của kẻ giết người vô cùng méo mó, tại đó, đau khổ và bất bình được phóng đại hàng trăm triệu lần.
Mặc dù quãng thời gian trung học không hề vui vẻ, thành tích học tập của Cho Seung-hui vẫn khá tốt, hắn được nhận vào Đại học Bách khoa Virginia với điểm số cao. Người nhà của Cho Seung-hui mong rằng hắn sẽ có một khởi đầu mới khi bước chân vào đại học, nhưng câu chuyện lại rẽ sang một hướng khác hẳn.
Trở thành tân sinh viên, Cho Seung-hui vẫn giữ lối sống cũ và không hề chủ động giao tiếp với bất kỳ ai. Đôi khi, hắn cũng nói chuyện với bạn cùng lớp nhưng chỉ toàn là lời nhảm nhí. Cho Seung-hui từng tuyên bố rằng hắn đi nghỉ mát cùng Tổng thống Putin 28 và có bạn gái ở ngoài không gian. Những câu chuyện hoang đường của hắn khiến bạn cùng lớp e ngại, không dừng lại ở đó, hành động của Cho Seung-hui cũng làm người khác kỳ thị.
Mùa thu năm 2005, Cho Seung-hui đeo bám không ngừng hai nữ sinh cùng trường. Sau khi bị tố cáo, hắn đã cố gắng kiềm chế hành vi bất thường của mình. Nhưng điều này trở thành cái gai trong lòng Cho Seung-hui, hắn tuyên bố với bạn cùng phòng rằng mình sẽ tự tử. Lo lắng Cho Seung-hui làm điều dại dột, bạn cùng phòng của hắn đã báo cho nhà trường. Ban quản lý nhà trường bắt Cho Seung-hui thực hiện đánh giá tâm lý, kết quả cho thấy hắn có bệnh tâm lý nhưng không phải là đối tượng nguy hiểm.
Giáo viên của Cho Seung-hui cho biết, trong lớp học hắn luôn đội mũ và đeo kính râm khiến người khác không nhìn rõ vẻ mặt, gây khó chịu cho bạn học xung quanh. Louis Schlesinger phân tích, hung thủ không muốn người khác nhìn thấy mình, điều này bộc lộ sự tự ti và chán ghét bản thân, vì vậy, hắn cho rằng người xung quanh cũng ghét bỏ mình.
Thời học đại học, Cho Seung-hui đã soạn hai vở kịch, về sau đều trở thành tài liệu nghiên cứu cho các nhà khoa học. Chuyên gia tâm lý cho biết, hai vở kịch tiết lộ về tâm lý của kẻ giết người, hắn luôn tin rằng mình là nạn nhân, suy nghĩ vô cùng hoang đường và có xu hướng phạm tội rõ rệt.
Những kẻ phạm tội có khuynh hướng bạo lực thường không hòa nhập được với đám đông. Thông thường, họ không được coi là đối tượng nguy hiểm nhưng khi bộc phát thì sẽ lên kế hoạch giết người vô cùng bài bản chứ không tùy ý tấn công. Ví dụ, hung thủ sẽ chuẩn bị đầy đủ vũ khí, nghĩ trước khi nào thích hợp để nổ súng...
Thực tế, Cho Seung-hui đã lên kế hoạch cho vụ thảm sát từ lâu. Tháng 2 năm 2007, hắn đặt mua súng lục từ trang web trực tuyến, tháng 3, hắn mua đạn và đến trường bắn luyện tập để cải thiện kỹ năng. Trước khi thực hiện cuộc xả súng, Cho Seung-hui cũng đã quay video tuyệt mệnh và viết một tuyên bố cá nhân.
Hai ngày sau thảm kịch, đài phát thanh NBC News nhận được đoạn băng ghi hình và lá thư của Cho Seung-hui, nội dung bên trong khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc. Thời điểm đó, chỉ có đoạn bằng của kẻ giết người được công khai, trong hình, Cho Seung-hui liên tục nói: “Tất cả là do các người ép tôi, tôi không còn lựa chọn nào khác.” Lá thư tuyên cáo của Cho Seung-hui đã bộc lộ nội tâm của hắn. Kẻ chủ mưu của tấn thảm kịch có nỗi căm hận sâu sắc với thế giới bên ngoài và chính bản thân mình. Để xoa dịu những cảm xúc tiêu cực, hắn tạo ra một thế giới riêng mà trong đó, Cho Seung-hui trở thành người làm chủ tất cả và thao túng người khác. Mọi thông tin đều phản ánh tâm lý biến thái và dị thường của kẻ sát nhân.
Trong khi nhiều nhà tâm lý học tìm kiếm câu trả lời cho hành vi của Cho Seung-hui, có một giáo sư tâm lý học hiểu rõ tâm tư của kẻ giết người. Giáo sư tâm lý của Đại học Arizona, Bob Beckett có trải nghiệm tương tự với Cho Seung-hui khi còn đi học. Từng bị chế nhạo và xúc phạm, ông luôn kìm nén sự tức giận của mình và cô lập bản thân. Sau khi lên đại học, Beckett dần lên kế hoạch giết người để xả nỗi lòng. Vào một đêm lạnh giá, Beckett, lúc này 22 tuổi, đã định dùng súng bắn chết toàn bộ sinh viên trong ký túc xá. Nhưng, ngay khi vừa cướp đi mạng sống của một tân sinh viên, Beckett dừng lại và đầu thú.
Ông bị kết án tù chung thân với tội danh giết người nhưng một báo cáo giám định tâm lý đã thay đổi số phận Beckett. Sau năm năm ngồi tù, một thành viên trong bồi thẩm đoàn nhận thấy tình trạng tâm thần của Beckett có nhiều tiến triển tích cực. Lúc này, mẹ của người quá cố viết thư cho tòa án, tuyên bố tha thứ cho Beckett và hy vọng ông được thả tự do. Cuối cùng, tòa án đã tôn trọng ước nguyện của gia đình nạn nhân và trả tự do cho Beckett.
Sau sự kiện này, Bob Beckett như được tái sinh. Giờ đây, ông là giáo sư tâm lý môi trường tại Đại học Arizona với hơn ba mươi năm kinh nghiệm giảng dạy. Đồng thời, ông cũng mở khóa học tâm lý về sự hạnh phúc và giúp chính quyền lập ra quy tắc để hạn chế tình trạng bắt nạt học đường.
Theo các chuyên gia tâm lý, nhiều sát nhân ẩn dưới khuôn viên trường học thực chất là nạn nhân của những trò đùa xấu tính và bắt nạt học đường từ khi còn nhỏ. Dần dần, họ biến thành những kẻ sống ngoài lề xã hội, không có lấy một cơ hội hòa nhập vì bị tất cả mọi người quay lưng, ngó lơ một cách tàn nhẫn.
Theo thời gian, tâm lý của người bị bắt nạt trở nên lập dị, bất thường. Vấn đề tâm lý trở nên trầm trọng được coi là bệnh lý tâm thần, tuy nhiên có rất ít người chú trọng khám chữa vấn đề tinh thần. Hầu hết bạn học và giáo viên xung quanh đều biết đến dấu hiệu bệnh của Cho Seung-hui nhưng không ai hiểu rõ người bệnh nghĩ gì, muốn gì. Nếu Cho Seung-hui được can thiệp tâm lý kịp thời thì bị kịch có thể đã không xảy ra.
CHIA SẺ CỦA CHUYÊN GIA TÂM LÝ TỘI PHẠM
Theo phân tích, đặc điểm của tội phạm bạo lực học đường là không có bạn bè, thiếu hòa đồng. Hầu hết những kẻ này đều bị cô lập và bắt nạt khi còn nhỏ, phải nếm trải nhiều nỗi đau mà người bình thường không biết đến. Trái tim họ chứa đầy tức giận và bất lực, một khi đã xác định mục tiêu trả thù thì ngày càng khó kiềm chế được ham muốn giết chóc.
Thêm vào đó, những sát thủ học đường trẻ tuổi cho rằng hành động của mình rất “ngầu” và khiến bản thân có uy quyền hơn, làm cho người khác phải sợ hãi. Tội phạm lớn tuổi lại cảm thấy việc giết người là một cách khẳng định sức mạnh, cho phép họ thống trị mọi việc. Những sát thủ trẻ người non dạ thường khó lòng kiểm soát bản thân, luôn để lộ cảm xúc trên mặt. Họ giống như một trái bom di động, có thể bất chợt phát nổ bất cứ lúc nào. Nếu bạn bè, thầy cô không chú ý tới biểu hiện bệnh tâm lý của họ và để những kẻ này có cơ hội tiếp cận với các loại vũ khí như súng, dao... thì thảm sát có thể xảy ra bất cứ lúc nào.