EPH CÓ CẢM GIÁC ĐANG BỊ THEO DÕI khi hai người họ băng sang đường. Trong lúc đó, Fet tập trung vào đám chuột. Những con vật gặm nhấm đã bị chiếm chỗ nhốn nháo chạy từ nhà này sang nhà kia và theo rãnh nước, rõ ràng đang hoảng sợ và hỗn loạn.
"Nhìn lên trên kìa," Fet nói.
Thứ mà Eph nghĩ là chim bồ câu đậu trên gờ tường thực ra lại là chuột. Đang nhìn xuống, dõi theo Eph và Fet như thể chờ xem họ sẽ làm gì. Sự xuất hiện của chúng có công dụng như một phong vũ biểu báo hiệu cuộc xâm chiếm của ma cà rồng đang lan dưới lòng đất, đuổi lũ chuột khỏi ổ. Trong sự chấn động mà bọn Strigoi gây ra cho các con vật, hoặc trong sự hiện diện xấu xa rõ rệt của chúng, có gì đó khiến cho các sinh vật khác đều khó chịu.
"Hẳn là có một ổ gần đây," Fet nói.
Họ tiến gần đến một quán bar, và Fet thấy khát khô cả họng. Anh quay lại, thử mở cửa và phát hiện ra nó không khóa. Một quán bar cổ, được dựng lên từ hơn 150 năm trước - quán bia hoạt động liên tục lâu đời nhất thành phố New York, tấm bảng hiệu ba hoa - nhưng không có khách, cũng chẳng có nhân viên pha chế. Thứ duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng là tiếng rì rầm từ chiếc ti vi đặt cao trong góc, đang phát bản tin.
Họ bước ra quầy bar phía sau, tối hơn và cũng vắng tanh. Những cốc bia vơi nửa đặt trên bàn, vài cái ghế vẫn còn treo áo khoác. Khi bữa tiệc ở đây kết thúc, nó đã kết thúc một cách đột ngột.
Eph kiểm tra các nhà vệ sinh - phòng vệ sinh nam có mấy bồn tiểu lớn cổ lỗ, nối với một máng xối dưới sàn - và thấy ở đó cũng không có ai, y như dự đoán.
Anh trở ra ngoài, đôi ủng chà lên lớp mùn cưa trên sàn. Fet đặt túi xuống, kéo một chiếc ghế ra và đặt chân lên đó.
Eph ra sau quầy bar. Không có các chai rượu, máy xay hay xô đá - chỉ có các vòi rót bia với mấy cái kệ đựng những chiếc ly thủy tinh 0,3 lít đợi sẵn phía dưới. Quán này chỉ phục vụ bia. Không rượu, đúng như Eph muốn. Chỉ có bia độc quyền của quán, sẵn cả bia nhẹ lẫn bia đen. Mấy vòi rót bia cổ chỉ để trưng bày, nhưng các vòi mới đều chảy êm ru. Eph rót hai cốc bia đen. "Cạn ly vì...?"
Fet đứng dậy đi tới quầy bar, cầm một cốc bia. "Giết bọn hút máu."
Eph nốc nửa cốc. "Trông như mọi người đã vội vã rời khỏi đây."
"Cuộc gọi cuối cùng," Fet nói, lau bọt khỏi bờ môi trên dày. "Cuộc gọi cuối cùng trên khắp thị trấn."
Một giọng nói từ ti vi khiến họ chú ý, và họ bước vào phòng khách. Một phóng viên đang đưa tin từ một thị trấn gần Bronxville, quê nhà của một trong bốn người sống sót trên chuyến bay 753. Khói đen kịt bầu trời sau lưng anh ta, dòng chữ chạy trên bản tin ghi BẠO LOẠN TIẾP DIỄN Ở BRONXVILLE.
Fet rướn lên đổi kênh. Phố Wall đang chao đảo trước nỗi sợ hãi của khách hàng, mối đe dọa về một vụ bùng phát còn lớn hơn cả dịch cúm H1N1, cùng sự biến mất ngày càng nhiều của những người môi giới. Người giao dịch được quay cảnh đang ngồi bất động trong khi chỉ số bình quân thị trường tụt dốc không phanh.
Trên kênh NY1, tập trung vào tình hình giao thông, mọi ngõ ra vào Manhattan đều kẹt cứng những người đang chạy khỏi hòn đảo trước tin đồn về lệnh cách ly. Cả giao thông hàng không lẫn đường sắt đều quá tải, các sân bay và ga tàu chìm trong cảnh hỗn loạn.
Eph nghe thấy tiếng trực thăng trên đầu. Một chiếc máy bay lên thẳng có lẽ là cách duy nhất thuận tiện để ra vào Manhattan lúc này. Nếu ta có sân trực thăng riêng. Như Eldritch Palmer.
Eph tìm được một chiếc điện thoại cố định đã lỗi thời đằng sau quầy bar. Anh nghe âm hiệu quay số lạo xạo và kiên nhẫn dùng bảng quay số để gọi cho Setrakian.
Điện thoại kêu, và Nora trả lời. "Zack thế nào rồi?" Eph hỏi trước khi cô kịp lên tiếng.
"Đỡ hơn rồi. Nó đã phát điên mất một lúc đấy."
"Cô ấy không trở lại chứ?"
"Không. Setrakian đuổi cô ấy khỏi mái nhà rồi."
"Khỏi mái nhà? Chúa ơi." Eph thấy nôn nao. Anh chộp lấy một cái cốc sạch, vội rót thêm cốc bia nữa. "Giờ Zack đang ở đâu?"
"Trên lầu. Anh muốn em gọi thằng bé không?"
"Thôi. Cứ để anh nói chuyện trực tiếp với nó khi anh về."
"Em cũng nghĩ thế. Anh phá được cỗ quan tài chưa?"
"Chưa," Eph đáp. "Nó biến mất rồi."
"Biến mất?" cô hỏi.
"Rõ là hắn không bị thương nặng. Không chậm đi chút nào. Và... lạ lắm, nhưng dưới đó có những hình vẽ kỳ quái trên tường, phun son..."
"Ý anh là sao, có người vẽ graffiti à?"
Eph vỗ vỗ chiếc điện thoại trong túi, trấn an bản thân rằng chiếc điện thoại màu hồng vẫn nằm ở đó. "Anh có quay phim lại. Anh thật sự không biết phải diễn tả thế nào." Anh đưa điện thoại ra xa một lúc để uống thêm bia. "Nhưng để anh nói cho mà nghe. Thành phố... nó kỳ quái lắm. Tĩnh lặng."
"Ở đây thì không," Nora nói. "Có im ắng một chút vì giờ đang là bình minh - nhưng không kéo dài được lâu đâu. Bây giờ mặt trời có vẻ không làm chúng sợ như trước nữa. Như kiểu chúng đang trở nên liều lĩnh hơn."
"Chính xác là như thế đấy," Eph nói. "Chúng đang học hỏi, trở nên thông minh hơn. Ta phải rời khỏi đó thôi. Ngay hôm nay."
"Setrakian cũng vừa nói thế. Vì Kelly."
"Vì giờ cô ấy đã biết chỗ chúng ta ở hả?"
"Vì cô ấy biết - nghĩa là Chúa Tể cũng biết."
Eph ấn bàn tay lên đôi mắt nhắm nghiền để đẩy lùi cơn nhức đầu. "Được rồi."
"Giờ anh đang ở đâu?"
"Quận Tài chính, gần ga Ferry Loop." Anh không đề cập đến việc mình đang ở trong một quán bar. "Fet biết chỗ có một chiếc xe lớn hơn. Bọn anh sẽ đi lấy xe và sớm quay về."
"Có điều là... xin anh hãy trở về đây lành lặn nhé."
"Bọn anh cũng định thế đấy."
Anh cúp máy và lục lọi dưới quầy bar. Anh đang tìm xem có thứ gì để trữ thêm bia, anh cần bia cho chuyến leo xuống dưới lòng đất lần nữa. Thứ gì đó ngoài cốc thủy tinh. Anh tìm thấy một cái chai cũ, bọc da, chuyên dùng đựng rượu, và khi đã phủi hết bụi khỏi cái nắp đồng, anh phát hiện ra đây là chai rượu brandy ngon lâu năm. Rượu không dính bụi: có lẽ chủ quán đặt nó ở đó để hóp nhanh một ngụm cho trôi đi mùi vị đơn điệu của bia. Anh súc rượu ra khỏi chai và đang để nó bên trên một bồn rửa nhỏ, cẩn thận đổ đầy bia vào thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Anh vội vòng qua quầy bar, tiến đến chỗ túi vũ khí của mình, nhưng rồi nhận ra: ma cà rồng không gõ cửa. Anh vượt qua Fet đến chỗ cửa, thận trọng nhìn qua cửa sổ và thấy bác sĩ Everett Barnes, giám đốc Trung tâm Kiểm soát và Phòng chống Bệnh dịch. Vị bác sĩ già miền quê không mặc quân phục - CDC ban đầu thuộc hải quân Hoa Kỳ - mà mặc vest màu trắng ngà, áo khoác ngoài không cài khuy. Trông ông như thể vừa hối hả chạy đi giữa chừng bữa sáng muộn.
Eph có thể quan sát khu vực đường phố ngay đằng sau ông, Barnes có vẻ chỉ có một mình, ít nhất là lúc này. Eph mở khóa và kéo cửa ra.
"Ephraim," Barnes nói.
Eph túm lấy ve áo ông, lôi ông vào trong và lại khóa trái cửa. "Ông," anh lên tiếng, kiểm tra con phố lần nữa. "Những người còn lại đâu?"
Giám đốc Barnes đẩy người tránh xa Eph, chỉnh lại áo khoác. "Họ đã được lệnh tránh xa chỗ này. Nhưng đừng hiểu lầm, họ sẽ tới đây sớm thôi. Tôi đã nhất quyết đòi vài phút riêng tư với anh."
"Chúa ơi," Eph nói, kiểm tra mái nhà bên kia đường trước khi lùi ra khỏi mấy ô cửa sổ mặt tiền. "Sao họ đưa được ông đến đây nhanh thế?"
"Ưu tiên hàng đầu là tôi được nói chuyện với anh. Không ai muốn hại anh cả, Ephraim. Tất cả đều theo chỉ thị của tôi."
Eph quay đi, trở lại quầy bar. "Có lẽ chỉ mình ông nghĩ thế."
"Chúng tôi cần anh góp sức," Barnes nói, theo chân Eph. "Tôi cần anh, Ephraim. Giờ tôi hiểu chuyện này rồi."
"Nghe này," Eph nói, đã đến chỗ quầy bar và xoay người lại. "Có thể ông đã hiểu chuyện gì đang xảy ra, cũng có thể không. Có thể ông là một phần của nó, tôi không biết được. Có khi ông thậm chí còn chẳng biết gì. Nhưng có người đứng sau chuyện này, một người rất quyền lực, và nếu bây giờ tôi đi đâu với ông, chắc chắn hậu quả sẽ là tôi bị bắt hoặc chết. Hoặc tệ hơn."
"Tôi rất mong được nghe anh nói, Ephraim. Bất kỳ điều gì anh cần nói. Tôi đứng trước mặt anh với tư cách một người đang nhận lỗi. Giờ tôi đã biết chúng ta đang vướng trong vòng kìm kẹp của một thứ gì đó mang tính hủy diệt đến từ thế giới khác."
"Không phải thế giới khác. Thế giới này." Eph đóng nắp chai rượu brandy.
Fet đang ở sau Barnes. "Bao lâu nữa thì họ vào?" anh hỏi.
"Không lâu đâu," Barnes đáp, lộ rõ vẻ hoài nghi với chuyên gia diệt chuột cao lớn mặc bộ áo liền quần bẩn thỉu. Barnes chuyển sự chú ý về lại Eph và bình rượu. "Giờ là lúc anh nên uống rượu à?"
"Hơn bao giờ hết," Eph nói. "Cứ tự phục vụ nếu muốn nhé. Tôi đề cử món bia đen."
"Nghe này, tôi biết anh đã trải qua nhiều..."
"Những gì xảy ra với tôi không thật sự quan trọng, Everett. Đây không phải chuyện về tôi, vậy nên có kêu gọi cái tôi của tôi như thế nào chăng nữa thì ông cũng chẳng tiến được đến đâu đâu. Điều đang làm tôi lo ngại là những sự thật nửa vời này - hay tôi nên nói là những lời dối trá trắng trợn mới phải - đang được phát tán dưới sự bảo hộ của CDC. Giờ ông không phục vụ công chúng nữa sao, Everett? Chỉ phục vụ chính quyền của ông thôi?"
Giám đốc Barnes cau mày. "Nhất thiết phải cả hai chứ."
"Nhu nhược," Eph nói. "Vô lý. Thậm chí là tội ác."
"Đây là lý do tôi cần anh góp sức, Ephraim. Tôi cần kinh nghiệm trực quan của anh, chuyên môn của anh..."
"Quá muộn rồi! Ít nhất ông cũng phải thấy được điều đó rồi chứ?"
Barnes hơi lùi lại, để mắt đến Fet vì Fet khiến ông căng thẳng. "Anh đã đúng về Bronxville. Chúng tôi đã phong tỏa nó rồi."
"Phong tỏa?" Fet nói. "Bằng cách nào?"
"Hàng rào lưới."
Eph cười chua chát. "Hàng rào lưới ư? Chúa ơi, Everett. Đây chính xác là ý tôi muốn nói đấy. Ông đang phản ứng với nhận thức của công chúng về virus, thay vì với chính mối hiểm họa. Trấn an họ bằng hàng rào sao? Bằng một biểu tượng? Bọn chúng sẽ xé nát những hàng rào đó..."
"Vậy hãy nói đi. Cho tôi biết tôi cần gì. Anh cần gì."
"Bắt đầu bằng việc tiêu hủy những cái xác. Đó là bước một."
"Tiêu hủy...? Anh biết tôi không thể làm thế."
"Vậy ông có làm gì khác cũng chẳng ích gì. Ông phải cử quân đội đến quét sạch nơi đó và loại bỏ từng người mang mầm bệnh. Rồi mở rộng chiến dịch xuống phía Nam, vào thành phố này, ra khắp Brooklyn và Bronx..."
"Anh đang nói đến việc giết người hàng loạt đấy. Hãy nghĩ tới hình ảnh..."
"Hãy nghĩ tới thực tế, Everett. Tôi là bác sĩ, cũng giống như ông. Nhưng bây giờ, đây là một thế giới mới."
Fet bước tránh ra, trở lại phía đầu quán, để mắt đến con phố. Eph nói, "Họ không muốn ông đưa tôi về để giúp đỡ. Họ muốn ông giao nộp tôi để có thể vô hiệu hóa tôi và những người tôi quen biết. Thứ này" - anh với lấy túi vũ khí, rút ra một cây kiếm bạc - "giờ là dao mổ của tôi. Cách duy nhất để chữa lành các sinh vật này là giải thoát chúng - và phải, điều này có nghĩa là sự tàn sát hàng loạt. Không phải chữa bệnh. Ông muốn giúp đỡ, thực sự giúp đỡ sao? Vậy thì hãy lên ti vi và nói với họ điều đó. Nói với họ sự thật."
Barnes nhìn Fet đang ở phía trước. "Giờ anh đang đi với ai vậy hả? Tôi cứ tưởng sẽ gặp anh cùng bác sĩ Martinez."
Có gì đó trong cách Barnes nhắc đến tên Nora khiến Eph thấy lạ. Nhưng anh không nghĩ sâu xa hơn được. Fet vội vã quay lại từ chỗ cửa sổ phía trước.
"Họ đến rồi," Fet nói.
Eph đánh bạo đến gần đủ để nhìn thấy mấy chiếc xe van đang dừng lại, phong tỏa con phố từ mọi hướng. Fet đi qua anh, chộp lấy vai Barnes, dẫn ông tới một cái bàn phía sau và để ông ngồi trong góc. Eph quàng túi thể thao qua vai và đưa cái túi kéo cho Fet.
"Xin anh đấy," Barnes nói. "Tôi cầu xin anh. Cả hai anh. Tôi có thể bảo vệ các anh."
"Nghe này," Fet nói. "Ông vừa chính thức trở thành con tin đấy, thế nên câm miệng đi." Anh nói với Eph, "Giờ thì sao? Làm sao cầm chân bọn họ đây? Đèn uvc không có tác dụng với FBI đâu."
Eph nhìn quanh quán bia cũ kỹ để tìm câu trả lời. Tranh ảnh và đủ các thứ tem vé tạp nham của một thế kỷ rưỡi treo trên tường và xếp bừa bộn trên mấy cái giá sau quầy bar. Chân dung Lincoln, Garfield, McKinley và tượng bán thân của JFK - tất cả những vị tổng thống bị sát hại. Gần đó, giữa một đống đồ cổ như súng trường, cốc đựng kem cạo râu và các bản cáo phó đóng khung, có treo một con dao găm nhỏ bằng bạc.
Gần đấy, một bảng hiệu: BỌN TA ĐÃ Ở ĐÂY TRƯỚC KHI CÁC NGƯƠI RA ĐỜI.
Eph lao ra sau quầy bar. Anh hất lớp mùn cưa phủ trên cái khoen tròn gắn vào sàn gỗ mòn vẹt.
Fet, xuất hiện bên cạnh Eph, giúp anh nâng cánh cửa sập lên.
Mùi bốc lên đã cho họ biết tất cả những gì cần thiết. Amoniac. Hăng và còn mới.
Vẫn ngồi trên ghế trong góc, giám đốc Barnes nói, "Họ sẽ vào theo anh thôi."
"Cứ từ cái mùi này mà nói, tôi không khuyến khích việc đó đâu," Fet nói, bắt đầu đi xuống trước.
"Everett này," Eph nói, bật đèn Luma lên trước khi bước xuống. "Phòng khi vẫn còn có gì mơ hồ, thì để tôi nói cho rõ nhé. Tôi bỏ việc."
Eph theo Fet xuống dưới, cây đèn chiếu ánh sáng màu chàm siêu thực soi rọi khu vực trữ đồ dưới quầy bar. Fet với lên đóng cánh cửa trên đầu.
"Để đó đi," Eph lầm bầm. "Nếu ông ấy hèn hạ đúng như tôi nghĩ thì giờ đã chạy ra cửa rồi."
Fet nghe theo, cửa sập vẫn để mở.
Trần thấp, đủ thứ lặt vặt tích từ nhiều thập kỷ - các thùng vại cổ, vài chiếc ghế gãy, những chồng giá để cốc trống trơn và một cái máy rửa bát công nghiệp cũ - thu hẹp lối đi. Fet chỉnh lại mấy cái dây chun dày bao quanh mắt cá và cổ tay áo khoác - một mánh anh đã chật vật học được từ những ngày tháng đặt bẫy các căn hộ đầy gián. Anh đưa mấy cái cho Eph. "Cho bọn giun," anh vừa nói vừa kéo khóa áo khoác.
Eph băng qua sàn đá, mở cánh cửa hông dẫn đến một căn phòng trữ đá ấm áp, cũ kỹ. Phòng trống.
Tiếp đến là một cánh cửa gỗ với tay nắm cổ hình bầu dục. Lớp bụi trên sàn phía trước cửa đã bị quét thành hình quạt. Fet gật đầu ra hiệu, và Eph giật cửa mở bung ra.
Đừng chần chừ. Đừng suy nghĩ. Eph đã học được điều đó. Đừng bao giờ cho chúng thời gian tập hợp và lường trước, vì một trong số chúng sẽ hy sinh bản thân để đám còn lại có thể có cơ hội tấn công ta. Khi đối mặt với những vòi chích có thể vươn dài mét rưỡi, hai mét, cùng khả năng nhìn xuyên đêm phi thường của chúng, ta tuyệt đối đừng bao giờ dừng di chuyển cho đến khi tiêu diệt được con quái vật cuối cùng.
Cổ là điểm yếu của chúng - cũng như họng là điểm yếu của nạn nhân chúng, cắt đứt cột sống là ta phá hủy được thân thể và thứ sống trong đó. Khiến chúng mất một lượng lớn máu trắng cũng sẽ thu được kết quả tương tự, dù việc rút máu nguy hiểm hơn nhiều, vì những con giun mao mạch trốn thoát vẫn tiếp tục sống bên ngoài cơ thể đó, tìm kiếm những cơ thể người mới để xâm chiếm. Bảo sao Fet lại thích buộc cổ tay áo.
Eph tiêu diệt hai con đầu tiên bằng phương pháp đã chứng tỏ là hiệu quả nhất: dùng đèn uvc như cây đuốc để đẩy lùi con thú, cô lập và dồn nó vào tường, sau đó tiến lại gần và vung kiếm tung một đòn ân sủng. Vũ khí bạc làm chúng bị thương và gây ra cho ma cà rồng một thứ tương tự nỗi đau của con người, còn ánh sáng tia cực tím như ngọn lửa thiêu đốt ADN của chúng.
Fet dùng súng bắn đinh bạc vào mặt chúng, khiến chúng mù mắt, hoặc nếu không thì cũng làm chúng mất phương hướng, sau đó nhắm xuyên qua cổ họng căng phồng của chúng. Những con giun èo oặt trườn khắp sàn nhà ướt. Eph giết một ít bằng đèn uvc, trong khi những con khác tuyệt mạng dưới gót ủng giẫm mạnh của Fet. Sau khi giậm thình thịch lên vài con, Fet xúc chúng vào một cái lọ nhỏ cất trong túi kéo. "Cho ông già," anh nói, trước khi tiếp tục công việc giết chóc.
Trong lúc hối hả tiến vào căn phòng kế tiếp, họ nghe thấy vô số tiếng bước chân và giọng nói trong quán bar phía trên.
Một con bổ nhào vào Eph từ bên cạnh - trên người vẫn đeo chiếc tạp dề pha chế - mắt nó mở to, hau háu. Eph chém sập tay, đẩy con vật lùi lại bằng ánh đèn. Eph đang học cách phớt lờ khuynh hướng nhân từ của người bác sĩ trong anh. Con ma cà rồng nghiến răng đến tội ở trong góc khi Eph tiến tới kết liễu nó.
Hai con khác, có thể là ba, đã vọt qua cánh cửa tiếp theo ngay khi thấy ánh đèn màu chàm đang tới. Một nhóm vẫn ở lại, núp dưới những cái kệ gãy, sẵn sàng tấn công.
Fet bước tới cạnh Eph, tay cầm đèn. Eph tiến đến chỗ bọn ma cà rồng, nhưng Fet đã chụp cánh tay anh. Trong khi Eph thở dốc, chuyên gia diệt chuột bọ hành động một cách đầy chuyên nghiệp, tập trung, không hề mệt mỏi.
"Đợi đã," Fet nói. "Để chúng cho mấy người bạn FBI của Barnes đi."
Nhận thấy ưu điểm trong suy nghĩ của Fet, Eph lùi lại, đèn vẫn chĩa vào chúng. "Giờ thì sao?"
"Mấy con kia chạy rồi. Có lối ra đấy."
Eph nhìn cánh cửa kế tiếp. "Anh nên đúng thì hơn," anh nói.