TÒA NHÀ THẤP là một trong hơn chục tòa nhà ở phía cuối con đường đổ nát, một khu văn phòng đã sụp lún trước cả khi cơn khủng hoảng ập đến. Nó vẫn giữ bảng hiệu của chủ trước, Tập đoàn Công nghiệp R. L., vốn là gara và hãng vận tải xe bọc thép, vậy nên bao quanh nó vẫn là một hàng rào lưới vững chãi cao hơn ba mét rưỡi. Muốn vào phải đưa thẻ từ qua cổng điện.
Nửa diện tích bên trong dùng làm gara đang để chiếc Jaguar màu kem của tay bác sĩ và một dàn xe đen trông như xe hộ tống cho một nhân vật cấp cao. Nửa diện tích từng làm văn phòng đã được sửa lại thành một phòng phẫu thuật nhỏ riêng tư, dành cho một bệnh nhân duy nhất.
Eldritch Palmer nằm trong phòng hồi sức, bị đánh thức bởi sự thiếu thoải mái thường thấy sau phẫu thuật. Ông ta vươn mình dậy một cách chậm rãi nhưng vững vàng, do đã vượt qua con đường tăm tối phục hồi ý thức này nhiều lần trước đây. Đội ngũ phẫu thuật của ông ta biết rõ liều lượng chuẩn khi kết hợp thuốc giảm đau và thuốc gây mê. Họ không còn gây mê sâu cho ông ta nữa. Ở cái tuổi thất thập cổ lai hy của ông ta, như thế là quá liều lĩnh. Còn đối với Palmer, dùng càng ít thuốc gây mê thì ông ta hồi phục càng nhanh.
Người ông ta vẫn gắn với đủ thứ máy móc kiểm tra tính hiệu quả của lá gan mới. Người hiến gan là một đứa nhóc El Salvador bỏ nhà đi bụi, kiểm tra âm tính với bệnh tật, ma túy và cồn. Một cơ quan nội tạng màu nâu hồng, trẻ trung, khỏe mạnh, gần như có hình tam giác, kích cỡ tương đương quả bóng bầu dục. Được thực hiện ngay trên máy bay phản lực trong chưa đầy mười bốn tiếng kể từ khi thu hoạch, lần ghép gan này, theo như Palmer đếm được, là lần thứ bảy của ông ta. Cơ thể ông ta trải qua các lần ghép mô như máy pha cà phê trải qua các lần thay bộ lọc.
Lá gan, vừa là cơ quan nội tạng lớn nhất vừa là tuyến đơn lớn nhất trong cơ thể người, đảm nhiệm nhiều chức năng sống còn, bao gồm trao đổi chất, dự trữ glycogen, tổng hợp protein huyết tương, sản sinh hormone và thải độc. Hiện nay, chưa có giải pháp y tế nào để bù đắp cho tình trạng thiếu gan trong cơ thể - bất hạnh lớn nhất đối với kẻ hiến tạng bất đắc dĩ người El Salvador.
Fitzwilliam, y tá, vệ sĩ và người đồng hành trung kiên của Palmer, đứng ở góc phòng với bộ dạng luôn cảnh giác của hầu hết các cựu lính thủy đánh bộ. Bác sĩ phẫu thuật bước vào, vẫn đeo khẩu trang, rút ra một đôi găng tay mới. Ông bác sĩ là người tỉ mỉ, tham vọng và giàu đến mức không tưởng, kể cả khi so với chuẩn chung của đa số bác sĩ phẫu thuật.
Ông ta lật tấm chăn phủ ra. Vết rạch vừa được khâu lại này đã bị mở lại từ vết sẹo của lần ghép trước. Nhìn bề ngoài, ngực Palmer là một bức tranh lổn nhổn những vết sẹo dị dạng. Ở bên trong, phần thân trên của ông ta là một cái giỏ cứng đựng những cơ quan nội tạng suy yếu. Bác sĩ phẫu thuật đã nói với ông ta, "Tôi e là cơ thể của ngài không thể chịu đựng thêm một lần ghép mô hay nội tạng nào nữa, thưa ngài Palmer. Đến đây là kết thúc rồi."
Palmer mỉm cười. Cơ thể ông ta là ổ chứa nội tạng của người khác, và xét trên phương diện đó, ông ta cũng không mấy khác Chúa Tể, hiện thân của một ổ chứa những linh hồn sống.
"Cảm ơn, bác sĩ. Tôi hiểu." Giọng Palmer nghe vẫn khản đặc từ ống thở. "Thật ra, tôi đang muốn đề nghị ông chấm dứt cuộc phẫu thuật tại đây. Tôi biết ông vẫn lo Hiệp hội Y khoa Mỹ sẽ phát hiện ra các phương pháp thu hoạch nội tạng của chúng ta, và do đó tôi sẽ giải thoát ông khỏi trách nhiệm. Thù lao cho cuộc phẫu thuật này sẽ là khoản cuối cùng ông được nhận. Từ giờ tôi sẽ không yêu cầu can thiệp y tế nữa - không bao giờ nữa."
Đôi mắt của bác sĩ phẫu thuật vẫn toát lên vẻ ngờ vực. Eldritch Palmer, gần như đã ốm yếu cả đời, sở hữu một quyết tâm sống lạ kỳ: một bản năng sinh tồn quyết liệt và phi thường mà ông bác sĩ phẫu thuật chưa từng thấy bao giờ. Rốt cuộc ông ta cũng đầu hàng trước định mệnh cuối cùng của mình sao?
Chẳng có gì quan trọng. Bác sĩ phẫu thuật thấy nhẹ nhõm và cảm kích. Ông ta đã lên kế hoạch nghỉ hưu được một thời gian rồi, và mọi thứ đều đã thu xếp xong xuôi. Thật sung sướng khi được giải thoát mọi vướng bận vào khoảng thời gian hỗn độn thế này. Ông ta chỉ hy vọng các chuyến bay đến Honduras vẫn còn hoạt động. Và trong thời điểm bất ổn dân sự cao độ hiện tại, cho dù tòa nhà này bị thiêu rụi thì cũng sẽ chẳng khơi lên một cuộc điều tra.
Bác sĩ nuốt tất cả những suy nghĩ này vào trong lòng với một nụ cười lịch sự. Ông ta cáo lui dưới ánh mắt khắc nghiệt của Fitzwilliam.
Palmer cụp mắt xuống. Ông ta để tâm trí quay về với sự kiện Chúa Tể phải phơi mình dưới ánh mặt trời, mà thủ phạm là lão già ngu ngốc đó, Setrakian. Ông ta đánh giá diễn biến này theo khía cạnh duy nhất ông ta hiểu được: Việc này có ý nghĩa thế nào với ông ta?
Nó chỉ đẩy nhanh dòng thời gian, tức là xúc tiến cái phán quyết sắp dành cho ông ta.
Rốt cuộc, ngày tàn của ông ta đã đến gần.
Setrakian. Phải chăng thất bại thực sự có vị đắng? Hay nó giống tro tàn trên đầu lưỡi hơn?
Palmer chưa từng biết thất bại là gì - sẽ không bao giờ biết thất bại là gì. Và có mấy người nói được như thế?
Setrakian đứng đó như một hòn đá giữa dòng sông chảy xiết. Ngờ nghệch và ngạo mạn tin rằng mình đang chặn được dòng chảy - trong khi thật ra, dòng sông hiển nhiên đang chảy với tốc độ tối đa xung quanh ông.
Sự phù phiếm của loài người. Tất cả đều khởi nguồn với sự hứa hẹn như vậy, đúng không? Vậy nhưng tất cả đều kết thúc một cách quá hiển nhiên.
Suy nghĩ của ông ta chuyển sang Quỹ Palmer. Giới siêu giàu hiển nhiên cho rằng mỗi cá nhân nằm trong số những người giàu nhất thế giới sẽ đều cấp vốn cho một tổ chức từ thiện mang tên mình. Tổ chức này, quỹ từ thiện độc nhất của ông ta, đã sử dụng những nguồn trợ cấp phong phú của mình cho việc vận chuyển và chữa trị cho số trẻ em chật ních hai xe buýt chịu ảnh hưởng bởi hiện tượng che khuất Trái Đất gần đây. Những đứa trẻ bị mù lòa trong sự kiện thiên văn hiếm có này - hoặc do hé nhìn nhật thực trong khi không có dụng cụ bảo vệ mắt phù hợp, hoặc do một sai sót tai hại trong các mắt kính của một lô kính bảo vệ trẻ em. Những chiếc kính lỗi đã được lần ra xuất xứ từ một nhà máy Trung Quốc, dấu vết đứt đoạn ở một khu đất trống tại Đài Bắc...
Quỹ của ông ta cam kết không chi trả gì cho việc cải tạo và giáo dục lại những linh hồn tội nghiệp này. Và quả thực, Palmer muốn làm thế.
Chúa Tể cũng đã yêu cầu thế.