XIN CHÀO THẾ GIỚI.
Hoặc những gì còn lại của nó.
Tôi từng nghĩ rằng không có việc gì vô dụng hơn là viết blog.
Tôi từng chẳng thể tưởng tượng nổi có việc gì lãng phí thời gian hơn việc này.
Ý tôi là, ai thèm quan tâm bạn nói gì chứ?
Vậy nên tôi thật sự chẳng biết chuyện này là sao nữa.
Nhưng tôi cần phải làm việc này.
Có lẽ tôi có hai lý do.
Một là để ổn định lại suy nghĩ của mình. Để đưa chúng vào cái màn hình máy tính này, nơi tôi có thể nhìn thấy chúng và có lẽ sẽ luận ra được một ý nghĩa nào đó trong toàn bộ chuyện đang xảy ra. Bởi vì những điều tôi trải qua trong vài ngày vừa rồi đã biến đổi tôi - theo đúng nghĩa đen - và tôi cần cố gắng tìm hiểu xem bây giờ mình là ai.
Còn lý do thứ hai?
Đơn giản lắm. Nói lên sự thật. Sự thật về chuyện đang xảy ra.
Tôi là ai? Tôi kiếm sống bằng nghề diệt chuột bọ. Vậy nên nếu bạn tình cờ sống tại một trong năm quận của thành phố New York, bạn nhìn thấy một con chuột trong bồn tắm nhà mình và gọi đến Cục Kiểm soát Động vật Gây hại...
Chuẩn rồi đấy. Tôi là anh chàng sẽ xuất hiện hai tuần sau đó.
Bạn từng có thể để công việc bẩn thỉu đấy cho tôi. Tống khứ bọn chuột bọ. Diệt trừ đám động vật gây hại.
Nhưng không còn thế nữa.
Một căn bệnh lây nhiễm đang lan khắp thành phố, lan ra cả thế giới. Một giống loài xâm lăng mới. Một căn bệnh tác động lên toàn nhân loại.
Những sinh vật này đang làm tổ trong tầng hầm nhà bạn.
Trên gác mái nhà bạn.
Tường nhà bạn.
Giờ mới là phần hấp dẫn.
Với chuột cống, chuột nhắt và gián - cách tốt nhất để trừ khử căn bệnh lây nhiễm là loại bỏ nguồn thức ăn.
Được rồi.
Vấn đề duy nhất nằm ở nguồn thức ăn của giống loài mới này?
Đúng vậy.
Là chúng ta.
Bạn và tôi.
Bạn thấy chưa, trong trường hợp đến giờ bạn vẫn chưa hiểu ra chuyện này - chúng ta đang mắc trong cả mớ rắc rối đây này.