Trời đã sáng khi họ ra khỏi hầm. Eph cất kiếm cùng những thiết bị khác trong một cái túi thể thao vắt qua vai; Fet để vũ khí trong một cái túi kéo nhỏ anh thường dùng đựng dụng cụ và bả chuột. Họ mặc trang phục lao động, người dính bẩn từ những đường hầm bên dưới Khu vực Số 0.
Phố Wall yên ắng đến rùng mình, vỉa hè gần như vắng tanh. Tiếng còi hú rền rĩ đằng xa, khẩn cầu một lời hồi đáp không bao giờ xuất hiện. Khói đen đã trở thành thứ thường trực trên bầu trời thành phố.
Vài người đi bộ vội vàng thoáng gật đầu chào khi hối hả băng qua họ. Người đeo khẩu trang, người lấy khăn quàng cổ che mũi và miệng - do thông tin sai lệch về "virus" bí ẩn này. Hầu hết hàng quán đều đã đóng cửa - bị cướp phá, hết sạch đồ hoặc mất điện. Họ đi qua một siêu thị sáng đèn nhưng không có nhân viên nào. Người bên trong đang lấy nốt những trái cây hỏng trên các quầy đằng trước, hoặc các món đồ hộp trên những giá kệ đang trống dần phía sau. Tất cả những gì có thể ăn được. Tủ mát chứa đồ uống đã bị càn quét hết, khu đồ ăn đông lạnh cũng thế. Máy tính tiền cũng chẳng còn gì, bởi vì bản tính thì khó đòi. Nhưng sớm thôi, tiền rồi sẽ chẳng có giá trị bằng một góc nước và thực phẩm.
"Điên thật," Eph lầm bầm.
"Ít nhất vài người vẫn còn điện," Fet nói. "Đợi đến khi điện thoại và laptop của họ hết pin, rồi họ nhận ra không thể sạc pin. Lúc đó thể nào cũng gào rú cho xem."
Đèn báo qua đường cho người đi bộ đổi biểu tượng, chuyển từ bàn tay màu đỏ sang hình người đang bước màu trắng, nhưng chẳng có ai để mà qua đường. Manhattan không có người đi bộ thì không phải Manhattan. Eph nghe tiếng còi xe vang lên trên những đại lộ chính, nhưng thảng hoặc mới có một chiếc taxi băng qua những phố nhỏ - tài xế rạp người trên vô lăng, hành khách nom nóp ngồi trên ghế sau.
Theo thói quen, hai người họ dừng lại ở giao lộ tiếp theo, đèn báo qua đường chuyển thành màu đỏ. "Theo anh, sao lại là bây giờ nhỉ?" Eph hỏi. "Nếu chúng đã ở đây lâu đến thế, hàng mấy thế kỷ - thứ gì đã kích động chuyện này?"
Fet đáp, "Múi giờ của hắn và của chúng ta không giống nhau. Ta tính đời mình bằng ngày tháng năm, bằng lịch. Hắn là một sinh vật của bóng đêm. Hắn chỉ có một mối bận tâm là bầu trời."
"Nhật thực," Eph bật thốt. "Hắn vẫn đợi sự kiện đó."
"Có lẽ nó có ý nghĩa gì đó," Fet nói. "Báo hiệu một điều gì đó cho hắn..."
Trên đường rời đồn cảnh sát, một tay cớm Sở Lưu thông liếc nhìn họ, đấu mắt với Eph.
"Chết tiệt." Eph nhìn đi chỗ khác, nhưng không đủ nhanh hay tự nhiên. Dù lực lượng cảnh sát đang tan tác, khuôn mặt anh vẫn thường xuyên xuất hiện trên truyền hình, và mọi người đều đang xem ti vi, chờ được chỉ dẫn nên làm gì.
Khi họ bước tiếp, tay cảnh sát quay đi. Mình chỉ hoang tưởng thôi, Eph nghĩ.
Vòng qua góc đường, tuân theo những chỉ dẫn cặn kẽ, tên cảnh sát gọi điện thoại.