SÂN GA TRỐNG HOÁC khi Eph nhảy xuống đường tàu, theo Fet vào đường hầm tàu điện ngầm chạy dọc theo công trình "bồn tắm" của dự án Khu vực Số 0.
Anh chưa từng nghĩ sẽ quay lại đây, quay lại nơi này. Sau tất cả những chuyện họ đã chứng kiến và chạm trán trước đó, anh không thể tưởng tượng nổi sẽ có nguồn động lực nào đủ mạnh để buộc anh phải trở lại mê cung dưới mặt đất nơi Chúa Tể làm tổ này.
Nhưng các vết chai chỉ trong một ngày đã mọc lên. Rượu scotch đã giúp anh. Rượu scotch đã giúp được kha khá.
Anh rảo bước trên nền đá đen dọc chính cái đường ray bỏ hoang lần trước. Lũ chuột đã không quay lại. Anh đi qua ống nước thải đã bị các công nhân xây hầm, cũng đã biến mất, bỏ lại.
Fet mang theo thanh cốt thép thường dùng. Mặc dù họ đem theo những loại vũ khí thích hợp và hữu dụng hơn - đèn
[1] cực tím, kiếm bạc, súng bắn đinh nạp đầy đinh nhỏ bằng bạc nguyên chất - nhưng Fet vẫn cứ cầm theo cây gậy diệt chuột, dù cả hai người họ đều biết ở đây chẳng còn con chuột nào nữa. Ma cà rồng đã tràn vào cướp phá lãnh địa dưới mặt đất của lũ chuột.
Fet cũng thích cây súng bắn đinh. Súng bắn đinh hoạt động bằng khí nén đòi hỏi phải có hệ thống ống và nước. Súng bắn đinh chạy bằng điện thì không cung cấp đủ đà và quỹ đạo bay. Cả hai đều khó mang theo người. Cây súng vận hành bằng thuốc súng của Fet - một thứ vũ khí lấy từ kho khí giới toàn những món đồ kỳ lạ từ cổ chí kim của ông lão - hoạt động bằng một khẩu súng săn nạp thuốc súng. Năm mươi cây đinh bạc một băng, được nạp qua bụng súng như ổ đạn của khẩu UZI. Đạn chì khoét lỗ trên cơ thể ma cà rồng, như với con người - nhưng khi ta đã mất hệ thần kinh, nỗi đau thể xác không còn là vấn đề nữa, các viên đạn bọc đồng đã bị giáng cấp chỉ còn là những thiết bị cùn mòn. Một cây súng trường có khả năng cầm chân bọn chúng, nhưng trừ phi ta bắn đứt cổ, còn không thì những phát đạn nhỏ sẽ chẳng giết nổi ma cà rồng. Bạc, trong hình dạng một chiếc đinh dài gần bốn phân, có thể diệt trừ virus. Đạn chì khiến chúng giận dữ, nhưng đinh bạc làm chúng tổn hại đến tận gốc. Và, gần như là quan trọng nhất, ít nhất là với Eph: chúng sợ bạc. Cũng như ánh sáng cực tím trong phạm vi đèn uvc bước sóng ngắn sáng rọi. Đối với ma cà rồng, bạc và ánh sáng mặt trời cũng có tác động tương tự cây gậy của người diệt chuột bọ đối với lũ chuột.
Fet đã tìm đến họ với tư cách một nhân viên thành phố, một chuyên gia diệt chuột bọ muốn biết điều gì đã đuổi lũ chuột chạy khỏi lòng đất. Trong các cuộc thám hiểm dưới lòng đất, anh đã đụng phải vài con ma cà rồng, và các kỹ năng của anh - một nhân viên diệt chuột bọ tận tâm, một chuyên gia trong các hoạt động dưới lòng thành phố - vô cùng thích hợp với công cuộc săn ma cà rồng. Anh chính là người đầu tiên dẫn Eph và Setrakian xuống đây để tìm tổ của Chúa Tể.
Mùi lò mổ vẫn mắc kẹt trong căn hầm. Mùi hôi hám của những ma cà rồng bị nướng thành tro - và mùi amoniac phảng phất từ chất thải của những sinh vật này.
Nhận thấy mình đã bị tụt lại, Eph vừa rảo bước để bắt kịp Fet, vừa quét đèn pin khắp đường hầm.
Chuyên gia diệt chuột bọ nhấm nhấm một điếu xì gà Toro chưa châm lửa, hành động quen thuộc mỗi khi anh muốn nói chuyện vòng vo. "Anh ổn chứ?" Fet hỏi.
"Tôi ổn," Eph đáp. "Không thể nào ổn hơn."
"Nó đang hoang mang đấy mà. Trời ạ, hồi ở tuổi nó tôi cũng hoang mang lắm, trong khi mẹ tôi không... anh biết đấy."
"Tôi hiểu. Nó cần thời gian. Và đó lại đúng là một trong những thứ tôi không thể cho nó lúc này."
"Nó là đứa bé ngoan. Tôi thường không thích trẻ con đâu, nhưng tôi quý con anh."
Eph gật đầu, cảm kích trước nỗ lực của Fet. "Tôi cũng quý nó."
"Tôi thấy lo cho ông già."
Eph cẩn trọng bước qua mấy hòn đá lung lay. "Ông ấy quá mệt mỏi."
"Về mặt thể xác thì hiển nhiên rồi. Nhưng còn hơn thế nữa."
"Sự thất bại."
"Phải, chính nó. Tới gần đến thế, sau bao nhiêu năm đeo đuổi những thứ này, chỉ để chứng kiến Chúa Tể vẫn chống chịu và sống sót sau cơ hội tốt nhất của ông già. Nhưng còn chuyện khác nữa. Có những điều ông ấy không kể cho chúng ta. Hoặc chưa kể cho chúng ta. Tôi chắc chắn đấy."
Eph nhớ lại lúc con ma cà rồng chúa ném cái áo choàng ra sau với một cử chỉ đắc thắng, da thịt trắng như hoa ly của nó bị nướng dưới ánh sáng ban ngày trong khi nó quay mặt về phía mặt trời và tru lên đầy thách thức - rồi biến mất qua mép mái nhà. "Ông ấy tưởng ánh nắng sẽ diệt được Chúa Tể."
Fet nhấm nhấm điếu xì gà. "Ít nhất mặt trời cũng đã làm nó bị thương. Ai mà biết được thứ đó có thể phơi mình dưới nắng bao lâu. Còn anh - anh đã chém nó. Bằng bạc." Eph đã tương đối may mắn chém được một nhát ngang lưng Chúa Tể, vết thương sau đó đã bị mặt trời biến thành một vết sẹo đen sì. "Nếu nó có thể bị thương thì chắc ta có thể tiêu diệt nó. Đúng không?"
"Nhưng... chẳng phải một con thú bị thương thường nguy hiểm hơn sao?"
"Động vật, cũng như người, được nỗi đau và sợ hãi tiếp thêm động lực. Nhưng còn thứ này? Nó vốn sống trong nỗi đau và sợ hãi. Nó chẳng cần thêm bất kỳ động lực nào nữa."
"Để tiêu diệt chúng ta."
"Tôi đã nghĩ rất nhiều về chuyện đó. Có phải hắn muốn tiêu diệt toàn bộ nhân loại không? Ý tôi là, chúng ta là thức ăn của hắn. Ta là bữa sáng, bữa trưa và bữa tối của hắn. Hắn biến mọi người thành ma cà rồng, vậy là đi toi toàn bộ nguồn thực phẩm còn gì. Khi anh đã giết sạch gà thì làm gì còn trứng nữa."
Eph bị ấn tượng trước lý lẽ của Fet, logic của chuyên gia diệt chuột bọ. "Hắn phải duy trì sự cân bằng chứ, phải không? Biến đổi quá nhiều người thành ma cà rồng tức là tạo ra quá nhiều nhu cầu về những bữa ăn người. Nền kinh tế máu đấy."
"Trừ phi vẫn còn một số mệnh khác cho chúng ta. Tôi chỉ mong ông già có câu trả lời. Nếu ông ấy không..."
"Thì sẽ chẳng ai có cả."
Họ đến một đoạn hầm giao nhau bẩn thỉu. Eph giơ đèn Luma lên, tia UVC soi rọi những vệt chất thải ma cà rồng bắn lung tung: nước tiểu và phân của chúng, những chất sinh học phát sáng dưới phạm vi ánh sáng yếu. Những vệt bẩn này không còn có màu chói mắt như Eph vẫn nhớ. Chúng đang phai dần. Điều này có nghĩa là gần đây không có con ma cà rồng nào quay lại nơi này. Có lẽ, qua khả năng thần giao cách cảm rõ ràng của chúng, bọn ma cà rồng đã được cảnh báo phải tránh xa ra nhờ cái chết của hàng trăm sinh vật bằng hữu mà Eph, Fet và Setrakian đã tiêu diệt.
Fet chọc thanh thép vào một ụ những chiếc điện thoại di động vứt đi, chất đống như một cái tháp. Một đài tưởng niệm linh tinh cho sự phù phiếm của loài người - như thể ma cà rồng đã hút hết sự sống ra khỏi con người và tất cả những gì còn lại là các thiết bị của họ.
Fet nói khẽ, "Tôi cứ nghĩ mãi về một chuyện ông ấy nói. Ông ấy bảo những huyền thoại từ các nền văn hóa và thời đại khác nhau tiết lộ những nỗi sợ cơ bản giống nhau của loài người. Những biểu tượng toàn cầu."
"Những nguyên mẫu."
"Đúng là từ đó. Những nỗi kinh hoàng phổ biến với mọi bộ tộc và quốc gia, cấy sâu vào toàn thể nhân loại - bệnh tật và dịch hạch, chiến tranh, lòng tham. Ý ông ấy là nếu những thứ này không chỉ là mê tín thì sao? Nếu chúng liên quan trực tiếp đến nhau thì sao? Không phải những nỗi sợ riêng rẽ được nối kết với nhau bởi tiềm thức chúng ta - mà nếu chúng có gốc rễ từ quá khứ của chúng ta thì sao? Nói cách khác, nếu đây không phải là những huyền thoại phổ biến thì sao? Nếu chúng là những sự thật phổ biến thì sao?"
Eph thấy khó mà tiêu hóa được giả thuyết ấy dưới lòng thành phố đang bị vây hãm này. "Cậu muốn nói là ông ấy cho rằng có lẽ chúng ta vẫn luôn biết...?"
"Phải... vẫn luôn sợ. Rằng mối đe dọa này - chủng tộc ma cà rồng tồn tại nhờ máu người với căn bệnh chiếm hữu cơ thể người của chúng - vẫn tồn tại và được biết đến. Nhưng vì chúng ở dưới lòng đất, hoặc ở đâu đó, ẩn vào trong bóng tối, nên sự thật chuyển thành huyền thoại. Sự thật trở thành câu chuyện dân gian. Nhưng cái nguồn sợ hãi này chảy rất sâu, xuyên qua mọi dân tộc và mọi nền văn hóa, đến nỗi nó không bao giờ biến mất."
Eph gật đầu, hứng thú nhưng lại không tập trung. Fet có thể dừng lại ngẫm đến bức tranh toàn cảnh, trong khi tình huống của Eph lại trái ngược với Fet. Vợ anh - vợ cũ của anh - đã bị chiếm hữu, bị biến đổi. Và giờ cô đang liều mình biến đổi huyết thống của cô, Người Thân của cô, con trai họ. Bệnh dịch quái quỷ này đã ảnh hưởng đến anh trên phương diện cá nhân, và anh thấy khó mà tập trung được vào bất kỳ chuyện gì khác, nói gì đến việc lý thuyết hóa mọi chuyện ở tầm vĩ mô - dù trên thực tế, đây là một khóa huấn luyện đối với một bác sĩ dịch tễ học như anh. Nhưng khi một chuyện quỷ quyệt thế này bước vào đời sống riêng tư của ta, mọi thể loại suy nghĩ cao siêu đều bị ném ra ngoài cửa sổ.
Eph nhận thấy càng lúc càng bị ám ảnh bởi Eldritch Palmer, chủ tịch Tập đoàn Stoneheart, một trong ba người giàu nhất thế giới - cũng là người họ xác định được là kẻ đồng mưu của Chúa Tể. Khi những cuộc tấn công trong nước leo thang, tăng gấp đôi sau mỗi đêm, tình trạng căng thẳng lan rộng theo cấp số mũ, các bản tin vẫn kiên quyết giảm nhẹ chúng thành "những cuộc bạo loạn" đơn thuần. Thế cũng giống như gọi một cuộc cách mạng là một cuộc biểu tình bị cô lập vậy. Chắc chắn họ biết rõ tình hình, nhưng một người nào đó - hẳn là Palmer, người đã được ban cho cái quyền thoải mái lừa dối công chúng Mỹ và thế giới - đang tác động đến truyền thông và kiểm soát CDC. Chỉ Tập đoàn Stoneheart của ông ta mới có thể tài trợ và thúc ép một chiến dịch hoành tráng đánh lạc hướng dư luận về hiện tượng che khuất. Eph đã thầm hạ quyết tâm rằng nếu họ không thể dễ dàng diệt trừ Chúa Tể thì, chậc, họ cũng chắc chắn có thể tiêu diệt Palmer, không những đã già khú mà còn khét tiếng ốm yếu. Nếu là bất kỳ người nào khác thì chắc đã ngỏm từ mười năm trước, nhưng khối tài sản khổng lồ và những nguồn lực vô hạn của Palmer đã giúp ông ta sống sót, như một chiếc xe cổ cần bảo dưỡng liên tục mới có thể tiếp tục vận hành. Người bác sĩ trong Eph đoán rằng đối với Palmer, sự sống đã biến thành một thứ để tôn sùng: Ông ta còn tiếp tục được bao lâu?
Con thịnh nộ của Eph dành cho Chúa Tể - vì đã biến đổi Kelly, vì đã đảo lộn tất cả những gì Eph hằng tin về khoa học và y tế - có lý do chính đáng nhưng bất lực, giống như việc anh dứ nắm đấm về phía Thần Chết vậy. Nhưng việc tuyên án Palmer, con người đã kích hoạt và hợp tác với Chúa Tể, đã mang đường hướng và mục đích đến cho nỗi giày vò của Eph. Thậm chí còn hơn thế nữa, nó hợp pháp hóa mong mỏi được trả mối thù riêng.
Lão già này đã phá nát cuộc sống của con trai Eph và làm tan vỡ trái tim thằng bé.
Họ đã tới căn phòng dài vốn là đích đến. Trước khi rẽ vào góc, Fet giơ cây súng bắn đinh trong tư thế sẵn sàng còn Eph vung kiếm lên.
Đầu bên kia căn phòng thấp là một mô đất cùng rác rưởi. Cái bệ thờ dơ bẩn từng là chỗ đặt cỗ quan tài - cái hòm chạm khắc phức tạp đã băng qua Đại Tây Dương trong khoang chứa hàng lạnh lẽo trên chuyến bay 753 thuộc hãng hàng không Regis, và bên trong nó, Chúa Tể bị chôn vùi dưới lớp đất mùn mềm lạnh.
Cỗ quan tài không còn nữa. Lại biến mất, như ở nhà chứa máy bay được bảo vệ nghiêm ngặt tại sân bay LaGuardia. Trên mặt bệ thờ đất bằng phẳng vẫn hằn dấu vết của nó.
Ai đó - hay, nói cho đúng hơn, thú gì đó - đã trở lại lấy nó đi trước khi Eph và Fet có thể phá hủy nơi yên nghỉ của Chúa Tể.
"Hắn đã trở lại đây," Fet nói, nhìn xung quanh.
Eph thất vọng não nề. Anh đã mong được phá hủy cái hòm nặng trịch đó - được biến cơn thịnh nộ của mình thành một hình thức hủy diệt hữu hình, và được phá hủy nơi ở của con quái vật này theo một cách cụ thể nào đó. Để nó biết rằng họ chưa bỏ cuộc và sẽ không bao giờ lùi bước.
"Đằng này," Fet gọi. "Nhìn này."
Một xoáy màu tung tóe ở chân bức tường bên hông trông sống động hẳn dưới ánh sáng tỏa ra từ cây đèn của Fet, biểu thị một vệt nước tiểu mới của ma cà rồng. Sau đó, Fet quét đèn pin thường lên khắp bức tường.
Các hình graffiti đủ kiểu đủ dạng, sắp xếp một cách ngẫu nhiên, bao phủ toàn bộ chỗ tường đá. Tiến lại gần hơn, Eph nhận thấy rõ phần lớn các hình vẽ là những biến thể của một motif hình lục đỉnh, với kiểu dáng từ thô sơ đến trừu tượng đến không thể luận nổi. Hình bên này tựa như ngôi sao; hình bên kia lại giống trùng amip hơn. Tác phẩm graffiti này trải khắp bức tường rộng theo kiểu một thứ gì đó đang tự sao chép chính mình, lấp đầy mặt tường đá từ dưới lên trên. Đứng sát lại, mùi son vẫn còn mới.
"Cái này," Fet nói, lùi lại để nhìn bao quát, "còn mới."
Eph tới gần để xem xét vết khắc ở chính giữa một trong những ngôi sao có vẻ tinh vi hơn. Nó giống lưỡi câu, hay móng vuốt, hay...
"Trăng lưỡi liềm." Eph chiếu đèn cực tím từ đầu này sang đầu kia cái motif phức tạp đó. Vô hình trước mắt thường, hai hình dạng giống hệt nhau ẩn giữa các vectơ của cái mạng gân này. Và một cây cung, chỉ về dãy hầm đằng xa.
"Chắc chúng đang di cư," Fet nói. "Chỉ đường..."
Eph gật đầu, đưa mắt theo ánh nhìn của Fet. Nó chỉ về hướng Đông Nam.
"Bố tôi từng kể cho tôi nghe về những dấu hiệu này," Fet nói. "Ngôn ngữ của dân du mục - từ thời ông đặt chân đến đất nước này sau chiến tranh. Những hình vẽ bằng phấn cho biết ngôi nhà có hiếu khách hay không - nơi ta có thể kiếm được chỗ ăn, tìm thấy chỗ ngủ, hoặc thậm chí cảnh báo người khác về một vị chủ nhà không mấy thân thiện. Qua nhiều năm, tôi đã thấy những dấu hiệu tương tự ở các nhà kho, đường hầm, hầm chứa..."
"Nó có nghĩa gì?"
"Tôi không biết ngôn ngữ đó." Anh nhìn xung quanh. "Nhưng có vẻ như nó đang chỉ về hướng kia. Ngó thử xem trong đống này có chiếc điện thoại nào còn pin không. Chiếc nào có camera ấy."
Eph bới trên đỉnh đống điện thoại, bật thử và ném những chiếc đen ngòm đi. Một chiếc Nokia màu hồng với sợi dây móc điện thoại phát sáng hình Hello Kitty nhấp nháy khởi động trên tay anh. Anh thảy nó cho Fet.
Fet xem xét chiếc điện thoại. "Tôi chả bao giờ hiểu được con mèo chết bằm này. Đầu quá to. Sao đây lại là mèo được? Nhìn mà xem. Có phải nó bị bệnh... đầu úng nước không nhỉ?"
"Ý anh là tràn dịch não?" Eph nói, băn khoăn không biết cái này từ đâu mà ra.
Fet giật phăng sợi dây móc điện thoại vứt đi. "Vật xúi quẩy đấy. Con mèo chết tiệt. Tôi ghét con mèo khốn kiếp đó."
Anh chụp ảnh vết khắc hình trăng lưỡi liềm được chiếu sáng dưới ánh đèn màu chàm, rồi quay phim toàn bộ bức tranh tường quái gở, không khỏi choáng ngợp khi nhìn nó trong căn phòng âm u này, đồng thời bị ám ảnh bởi bản chất xâm phạm của nó - và hoang mang về ý nghĩa của nó.
---❊ ❖ ❊---