CHÂN TAY NGƯỜI ĐÀN ÔNG co giật lần cuối cùng, mùi thoang thoảng của hơi thở cuối thoát ra khỏi miệng anh ta, tiếng nấc hấp hối báo hiệu chấm dứt bữa ăn của Chúa tể. Thi thể trần truồng, cứng đơ của anh ta được cái bóng sừng sững thả ra, đổ sụp xuống bên cạnh bốn nạn nhân khác cũng đang nằm dưới chân Sardu.
Tất cả bọn họ đều để lộ vết chích gây thương tích trên phần thịt mềm ở đùi trong, ngay tại động mạch đùi. Quan niệm phổ biến rằng ma cà rồng uống máu từ cổ nạn nhân không sai, nhưng những ma cà rồng quyền uy lại thích động mạch đùi phải hơn. Áp suất và sự oxy hóa ở đó thật hoàn hảo, và mùi vị đậm đà hơn, gần như thuần khiết. Mặt khác, tĩnh mạch cảnh lại mang dòng máu pha tạp, vị nồng. Tuy vậy, việc hút máu từ lâu đã không còn khiến Chúa tể phấn khích. Nhiều lần, con ma cà rồng cổ đại này đánh chén mà thậm chí còn không nhìn vào mắt nạn nhân – dù dòng adrenaline sợ hãi dâng trào trong họ vẫn nêm thêm một cảm giác kích thích đến lạ kỳ vào vị máu tanh.
Suốt nhiều thế kỷ, nỗi đau của con người vẫn giữ vị tươi ngon và thậm chí còn tiếp thêm sinh lực cho hắn: những biểu hiện phong phú của nỗi đau ấy làm Chúa tể thích thú, bản giao hưởng êm ái nào tiếng thở hổn hển, nào tiếng hét, tiếng thoát hơi của bầy người vẫn khơi lên hứng thú của sinh vật này.
Nhưng giờ đây, đặc biệt khi đánh chén ê hề thế này, hắn cần sự im lặng tuyệt đối. Từ bên trong, Chúa tể triệu hồi giọng nói nguyên thủy của mình – giọng nói gốc – giọng nói thuộc bản chất của hắn, bỏ qua mọi vật ký sinh trong cơ thể và tâm trí hắn. Hắn bật ra một lời thầm thì: một nhịp điệu, một tiếng rì rầm trấn an tinh thần từ bên trong, một dây trói tinh thần, làm tê liệt con mồi gần đó trong khoảng thời gian tối đa để Chúa tể có thể yên ổn dùng bữa.
Nhưng xét cho cùng, Lời Thầm Thì phải được sử dụng một cách cẩn trọng, vì nó để lộ giọng nói thực của Chúa tể. Bản chất của hắn.
Phải mất một chút thời gian và công sức mới có thể khiến mọi giọng nói tạm trú ngưng bặt để hắn tìm lại được giọng nói của chính mình. Việc này rất nguy hiểm, vì những giọng nói này được Chúa tể dùng làm công cụ che giấu. Các giọng nói – bao gồm cả giọng Sardu, chàng thợ săn bị Chúa tể chiếm hữu cơ thể – ngụy trang cho sự hiện diện, vị trí và suy nghĩ của Chúa tể trước những Ma cà rồng Cổ đại. Chúng che giấu hắn.
Hắn đã sử dụng Lời Thầm Thì bên trong chiếc 777 khi hạ cánh, giờ hắn lại dùng thứ âm thanh-nhịp điệu đó để đạt được sự im lặng tuyệt đối và tập trung suy nghĩ. Chúa tể có thể làm điều đó ở đây – cách mặt đất hàng chục mét, trong một căn hầm bê tông ở trung tâm khu nhà xác bị bỏ hoang một phần. Phòng của Chúa tể nằm chính giữa một mê cung những bãi gia súc ngoằn ngoèo và những đường hầm phục vụ bên dưới lò mổ trâu bò. Máu và rác thải từng được gom lại ở đó, nhưng bây giờ, sau cuộc dọn dẹp triệt để trước khi Chúa tể đến sống, công trình kiến trúc này trông chẳng khác gì một giáo đường công nghiệp nhỏ.
Vết chém đang phập phồng trên lưng Chúa tể đã bắt đầu lành, gần như ngay lập tức. Hắn chưa từng sợ vết thương sẽ gây hại lâu dài – hắn chưa từng sợ bất cứ điều gì – nhưng vết chém sẽ tạo sẹo, làm ô uế thân thể hắn như một sự sỉ nhục. Lão già ngu xuẩn kia cùng những con người sát cánh bên lão sẽ phải hối tiếc vì cái ngày họ cản đường Chúa tể.
Âm hưởng yếu ớt của cơn giận dữ – của nỗi phẫn nộ sâu sắc – rì rầm qua nhiều giọng nói và ý chí độc nhất của hắn. Chúa tể cảm thấy bực mình, một cảm giác mới lạ và đầy kích thích. Hắn không thường xuyên được trải nghiệm cảm giác căm phẫn, vậy nên Chúa tể đón nhận – thậm chí là hoan nghênh – phản ứng lạ thường này.
Một tiếng cười khẽ lạch cạch xuyên suốt cơ thể bị thương của hắn. Trong trò chơi này, Chúa tể đã đi trước rất nhiều nước cờ, và hết thảy những con tốt đủ loại của hắn đều đang hành động theo đúng dự kiến. Bolivar, tên trung úy hăng hái trong hàng ngũ, đang tỏ ra khá giỏi lan truyền cơn khát và thậm chí còn thu nạp được vài kẻ nô bộc có thể chạy việc cho chúng. Sự ngạo mạn của Palmer lớn dần theo từng bước phát triển chiến lược, nhưng Chúa tể vẫn hoàn toàn nắm được ông ta trong lòng bàn tay. Vụ Che Khuất đã đánh dấu thời điểm triển khai kế hoạch. Nó đã định hình được hình dạng mảnh khảnh, linh thiêng cần thiết, và bây giờ – sớm thôi – Trái Đất sẽ bùng cháy...
Trên sàn, một thi thể rên lên, bất ngờ níu lấy sự sống. Khoan khoái và thích thú, Chúa Tể ghim mắt nhìn nó. Trong tâm trí hắn, các giọng nói đồng thanh vang lên trở lại. Chúa Tể chăm chú nhìn gã đàn ông dưới chân mình, nỗi đau đớn và sợ hãi vẫn còn vương trong ánh mắt anh ta - một món thiết đãi không ngờ tới.
Lần này, Chúa Tể đắm mình tận hưởng món tráng miệng thơm ngon này. Bên dưới mái vòm của Nhà Xác, Chúa Tể nâng thi thể kia lên, cẩn thận đặt bàn tay lên ngực, bên trên trái tim gã đàn ông, và hăm hở dập tắt giai điệu bên trong.