Eph đến cạnh Zack, kéo tay nó, giữ nó xoay lưng về phía ánh sáng uvc nóng bỏng từ chiếc đèn trong lồng cửa sổ.
"Bố đi đi!" Zack hét lên.
"Anh bạn," Eph nói, cố trấn an nó, trấn an cả hai người. "Nhóc, Z. Này."
"Bố đã cố giết mẹ!"
Eph không biết phải nói gì, vì quả thật là như vậy. "Mẹ con... mẹ con đã chết rồi."
"Với con thì không!"
"Con thấy mẹ rồi mà, Z." Eph không muốn phải nhắc đến cái vòi chích. "Con thấy nó rồi đấy. Đó không còn là mẹ con nữa. Bố xin lỗi."
"Bố đâu nhất thiết phải giết mẹ!" Zack nói, giọng vẫn khản đặc do cơn nghẹn thở.
"Cần chứ," Eph nói. "Bố phải làm vậy."
Anh bước đến chỗ Zack, lại cố tìm cách nói chuyện, nhưng thằng bé đã tránh ra. Thay vào đó, nó đến bên Nora, giờ đang vừa tiện để đóng vai người phụ nữ thay thế, và vùi mặt vào vai cô mà khóc.
Nora nhìn Eph, ánh mắt toát lên sự an ủi, nhưng Eph không có thời gian để tiếp nhận. Fet đang đứng ở ngưỡng cửa đằng sau anh.
"Đi thôi," Eph nói, hối hả rời khỏi phòng.
Đội tuần tra đêm
HỌ TIẾP TỤC TUẦN HÀNH đến công viên Marcus Garvey, năm cảnh sát đã tan ca đi bộ, còn viên hạ sĩ thì lái xe riêng.
Không phù hiệu. Không camera tuần tra. Không báo cáo sau nhiệm vụ. Không thẩm vấn, không bố cáo, không Sở Nội vụ.
Đây là hành động phô diễn sức mạnh. Chỉnh đốn mọi thứ.
"Chứng loạn thần có khả năng lây nhiễm," phía FBI gán cho nó thuật ngữ này. "Chứng mất trí liên quan tới dịch bệnh."
Chuyện gì đã xảy ra với thuật ngữ "kẻ xấu" hay ho lỗi thời rồi? Từ đó hết mốt rồi sao?
Chính phủ đang tính dàn quân lực lượng cảnh sát liên bang? Vệ binh Quốc gia? Quân đội?
Ít nhất cũng phải cho bọn cớm chúng tôi một cơ hội chứ.
"Này, cái quái...!"
Một người trong số họ đang ôm cánh tay. Một vết cắt sâu, xuyên thẳng qua tay áo.
Một vật nữa được ném xuống, đáp ngay dưới chân họ.
"Giờ lại còn ném đá nữa à?"
Họ quét mắt khắp các mái nhà.
"Đằng kia!"
Một phiến đá trang trí lớn hình hoa loa kèn lao vun vút xuống đầu họ, buộc họ phải tản ra. Phiến đá vỡ thành từng mảnh trên lề đường, đập vào cẳng chân họ.
"Trong này!"
Họ chạy về phía cánh cửa rồi ập vào trong. Người đầu tiên chạy vào phóng lên cầu thang đến chiếu nghỉ tầng hai. Ở đó, một cô bé mặc váy ngủ dài đang đứng giữa hành lang.
"Ra khỏi đây đi cưng!" anh ta hét lên, đẩy cô bé qua một bên để chạy tới đợt thang tiếp theo. Ai đó đang ở trên đấy. Viên cảnh sát không thèm chần chừ tính tới luật giao chiến hay sử dụng vũ lực một cách hợp pháp. Anh ta hét bảo tên kia dừng lại, rồi giơ súng về phía hắn bắn bốn phát, hạ gục hắn.
Anh ta tiến về phía kẻ phá rối, tư thế sẵn sàng. Một người đàn ông da đen bị bốn phát đạn chuẩn xác găm vào ngực. Tay cớm mỉm cười nhìn xuống giữa lòng cầu thang.
"Tôi hạ được một tên rồi!"
Gã da đen ngồi dậy. Tay cớm lùi lại, bắn thêm một loạt đạn nữa cho tới khi gã kia lao bổ lên người anh ta, ghì chặt và làm gì đó ở cổ anh ta.
Tay cớm xoay vòng, cây súng trường bị ép chặt giữa hai người, cảm nhận được thanh vịn cầu thang tì vào hông mình.
Cả hai cùng rơi xuống, tiếp đất rất mạnh. Một cảnh sát khác quay người lại và nhìn thấy nghi phạm đang đè lên tay cảnh sát đầu tiên, cắn cổ anh ta hay sao đó. Trước khi khai hỏa, anh ta ngước nhìn lên xem họ ngã xuống từ đâu - và thấy cô bé mặc váy ngủ.
Cô bé nhảy xuống, hất anh ta ngã sõng soài, giạng chân đè lên anh ta, bấu vào mặt và cổ anh ta.
Tay cớm thứ ba bắn cô bé, hất cô bật ngửa ra sau. Anh ta vừa định bám theo kẻ quái dị kia thì một bàn tay từ sau lưng anh ta vươn ra trượt xuống, một cái móng tay như vuốt chim rạch cổ anh ta, xoay anh ta bổ nhào vào trong vòng tay của sinh vật đó.
Kelly Goodweather, với cơn thịnh nộ vì đói và khát máu bị khơi dậy bởi nỗi khao khát đứa con trai, kéo lê tên cớm bằng một tay vào trong căn hộ gần nhất, đóng sập cửa lại để có thể ngấu nghiến đến cùng mà không bị ai làm phiền.