Kelly rút lên phía trên tòa nhà ốp gạch, móng vuốt thò ra từ hai ngón tay giữa giúp cô leo thẳng tắp trên bức tường tòa nhà, hệt như một con nhện. Con thịnh nộ vì có người xía mũi vào chuyện của mình giúp cô tiến bước. Cô cảm nhận được - với cảm xúc mãnh liệt của một người mẹ mơ về đứa con đang gọi to tên mình - rằng người thân của cô đang ở rất gần. Cảm nhận được nỗi đau đậm chất con người của thằng bé như một ngọn đèn tâm linh dẫn đường. Lòng mong mỏi được ở bên mẹ của Zack đã làm tăng gấp đôi khát khao hút máu thằng bé của con ma cà rồng.
Khi lại nhìn vào Zachary Goodweather, thứ cô thấy không phải là một cậu bé. Không phải con trai cô, tình yêu của cô. Thay vào đó, cô thấy một phần bản thân đang cố chấp níu giữ phần người trong mình. Cô thấy một thứ vẫn là của cô xét về mặt sinh học, một phần thuộc về cô mãi mãi. Dòng máu của chính cô, chỉ có điều không phải thứ máu trắng ma cà rồng mà vẫn là máu đỏ của con người, vẫn vận chuyển oxy, không phải thức ăn. Cô thấy một phần chưa hoàn thiện của cô, đang bị kìm giữ bằng vũ lực.
Và cô muốn nó. Muốn đến phát điên.
Đây không phải là tình yêu của con người, mà là nhu cầu của ma cà rồng. Ham muốn của ma cà rồng. Sự sinh sản của con người lan truyền theo chiều hướng ngoại, tạo thành và phát triển, trong khi sự sinh sôi của ma cà rồng vận hành theo chiều ngược lại, quay về với huyết thống, chiếm giữ các tế bào sống và biến đổi chúng đến tận gốc rễ.
Nhân tố tích cực, tình yêu, biến thành thứ đối lập với nó, mà trên thực tế, không phải thù hận hay cái chết. Nhân tố tiêu cực là sự lây nhiễm. Thay vì chia sẻ tình yêu, kết hợp tinh trùng và trứng, hay hòa lẫn các vốn gene lại với nhau để tạo nên một sinh thể mới độc nhất vô nhị, quá trình sinh sản lại trở nên mục ruỗng. Một chất trơ xâm nhập một tế bào sống và sản sinh ra hàng trăm triệu bản sao y hệt. Nó không mang tính chia sẻ hay sáng tạo, mà hung bạo và hủy diệt. Nó là một sự ô uế và hư hỏng. Là sự cưỡng đoạt và thay thế về mặt sinh học.
Cô cần Zack. Chừng nào thằng bé chưa biến đổi, cô vẫn sẽ chưa hoàn thiện.
Cái thứ mang tên Kelly đứng sừng sững trên rìa mái nhà, dửng dưng trước cái thành phố đớn đau bao quanh. Cô chỉ biết đến cơn khát. Một cơn thèm máu, và thèm khát huyết mạch của mình. Chính cơn cuồng điên này đã thúc ép cô; một virus chỉ biết một điều duy nhất: rằng nó phải lây nhiễm.
Cô vừa bắt đầu tìm đường khác để vào bên trong căn phòng gạch này thì từ đằng sau cửa trập, cô nghe thấy tiếng một đôi giày cũ lạo xạo trên nền sỏi.
Trong bóng tối, cô nhìn ông rất rõ. Ông già thợ săn Setrakian xuất hiện cùng thanh kiếm bạc, tiến về phía trước. Ông định găm cô vào rìa mái nhà và bóng đêm.
Tín hiệu nhiệt của ông vừa mảnh vừa yếu; một lão già, dòng máu chảy chậm. Ông có vẻ nhỏ người, tuy nhiên với cô bây giờ thì con người nào trông cũng nhỏ cả. Nhỏ và vô dạng, những sinh vật đang cố bám vào rìa sự sống, bị vướng chân bởi hiểu biết tầm thường của mình. Con bướm với cái đầu thần chết trên cái lưng có cánh nhìn con nhộng lông lá bằng vẻ khinh bỉ tột cùng. Một giai đoạn đầu của quá trình tiến hóa, một vật mẫu lỗi thời không có khả năng lắng nghe niềm hân hoan dịu dàng của Chúa Tể.
Có gì đó trong cô luôn tìm đường trở về với Ngài. Một hình thức giao tiếp sơ khai nhưng hữu hiệu của loài vật. Sự tương thông của bầy ong.
Khi ông già tiến về phía cô với lưỡi kiếm bạc chết chóc chói sáng trước mắt, một lời hồi đáp trực tiếp từ Chúa Tể được cô tiếp âm truyền đến tâm trí người báo thù già nua.
Abraham.
Từ Chúa Tể, tuy nhiên, Kelly nhận ra, không phải bằng giọng nói quyền uy của Ngài.
Abraham. Đừng.
Nó vang lên với ngữ điệu của một phụ nữ. Không phải của Kelly. Một giọng nói cô chưa từng nghe.
Nhưng Setrakian thì đã nghe rồi. Cô nhìn thấy điều đó trong tín hiệu nhiệt của ông, cách tim ông đập dồn.
Ta cũng sống trong bà ấy... Ta sống trong bà ấy...
Kẻ báo thù dừng lại, đôi mắt ánh lên vẻ yếu đuối. Ma cà rồng Kelly tóm lấy thời cơ, hạ cằm xuống, miệng ngoác ra, cảm thấy cú phóng đang chực chờ của cái vòi chích kích động.
Nhưng đúng lúc đó, người thợ săn giương vũ khí hét lên lao vào cô. Cô không còn lựa chọn nào khác. Lưỡi kiếm bạc rực cháy trong tầm nhìn tối đen của cô.
Cô xoay người chạy dọc rìa mái, rẽ xuống và lom khom chạy men theo tường nhà. Từ khu đất trống phía dưới, cô nhìn ông già một lần nữa, tín hiệu nhiệt rúm ró của ông đứng đó một mình, nhìn cô đi mất.