Tàn Thế

Lượt đọc: 1155 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Cánh cửa phòng ngủ của Zack bật tung và nó quay lại. Bố nó lao vào, trông như thể đinh ninh sẽ chứng kiến một màn vật lộn. "Chúa ơi , bố ạ," Zack nói, ngồi thẳng dậy trong túi ngủ.

Eph đưa mắt nhìn khắp phòng. "Setrakian bảo vừa vào đây tìm con."

"ừm..." Zack giả vờ dụi mắt. "Chắc ông ấy không thấy con nằm dưới sàn."

"ừ. Chắc thế." Eph nhìn Zack một hồi, vẻ nghi ngờ, nhưng rõ ràng anh đang bận tâm đến điều gì đó cấp thiết hơn so với chuyện bắt quả tang con trai mình nói dối. Anh đảo một vòng quanh phòng, kiểm tra ô cửa sổ chắn song sắt. Zack để ý thấy bố nó để một tay ra sau lưng và di chuyển theo kiểu làm sao để Zack không nhìn thấy được anh đang cầm gì.

Nora chạy vào sau anh, rồi dừng lại khi thấy Zack.

"Có chuyện gì thế ạ?" Zack vừa hỏi vừa đứng lên.

Bố nó lắc đầu trấn an, nhưng nụ cười quá vội - chỉ nhếch miệng cười, trong khi ánh mắt không hề lơi là cảnh giác, không một chút nào. "Ngó nghiêng xung quanh tí thôi. Con đợi ở đây nhé, được chứ? Bố sẽ quay lại ngay."

Anh rời khỏi phòng, quay người sao cho vẫn giấu được cái thứ đang để ở sau lưng. Zack tự hỏi: không biết đó là thứ tách-bụp hay là một thanh kiếm bạc?

"Ở yên đây nhé," Nora nói rồi đóng cửa.

Zack băn khoăn không hiểu họ đang tìm gì. Zack đã nghe mẹ nhắc đến tên Nora một lần trong lúc cãi nhau với bố nó - ừ thì, cũng không hẳn là cãi nhau vì lúc đó họ đã chia tay rồi, mà nó giống một cuộc xả hết ấm ức trong lòng hơn . Và Zack từng thấy bố hôn Nora - ngay trước khi anh bỏ họ lại để đi cùng Setrakian và Fet. Sau đó cô cứ bồn chồn lo lắng mãi suốt thời gian ba người họ vắng mặt. Và khi họ trở về - mọi thứ đều thay đổi. Bố Zack trông vô cùng suy sụp - Zack không bao giờ muốn thấy bố lại mang dáng vẻ như thế nữa. Còn ông Setrakian thì trở về trong tình trạng ốm yếu. Sau đó, Zack nghe lỏm được một phần cuộc nói chuyện, nhưng thế vẫn chưa đủ.

Chuyện gì đó về một "chúa tể".

Chuyện gì đó về ánh mặt trời và không thể "tiêu diệt nó".

Chuyện gì đó về "sự kết thúc của thế giới ".

Bây giờ, khi Zack đang đứng một mình trong căn phòng dành cho khách, cố luận giải hết thảy những bí ẩn đang quay cuồng xung quanh, nó để ý thấy một hình ảnh lòe nhòe phản chiếu trong mấy tấm gương treo trên tường . Một hình dạng méo mó, gần giống hình ảnh bị rung - một thứ lẽ ra phải rõ nét, nhưng thay vào đó, nhìn trong gương nó lại mờ mờ không rõ.

Thứ gì đó đang ở cửa sổ phòng nó.

Zack xoay người, lúc đầu chầm chậm - rồi quay phắt lại.

Cô đang bám dính vào mặt ngoài tòa nhà bằng cách nào đó. Cơ thể cô rời rạc và méo mó, đôi mắt đỏ rừng rực mở to. Mái tóc giờ mỏng dính và phai hết màu của cô xõa ra, chiếc váy đồng phục giáo viên rách một bên vai, phần da thịt phơi trần lấm đất. Các bó cơ ở cổ cô sưng lên và biến dạng, mấy con giun máu luồn trườn dưới má cô, băng ngang trán cô.

Mẹ.

Cô đã tới . Đúng như Zack vẫn chắc mẩm.

Theo bản năng, nó tiến một bước đến chỗ mẹ. Rồi nó đọc được vẻ mặt cô, đột ngột biến đổi từ đau đớn sang một sắc thái tối tăm chỉ có thể được miêu tả là ma quỷ.

Cô đã nhận thấy các chấn [1] .

Ngay lập tức, hàm cô mở rộng - rộng hết cỡ, giống y như trong đoạn video - và một vòi chích bắn vọt ra từ sâu dưới lưỡi cô. Nó đâm vào cửa sổ, khiến lớp kính răng rắc nứt ra, rồi cứ thế chọc xuyên qua cái lỗ vừa tạo được. Cái vòi chích dài gần hai mét, thon dần về phía đầu và duỗi ra hết cỡ chỉ cách cổ họng Zack vài phân.

Zack cứng đờ người , hai lá phổi hen suyễn của nó khóa lại, không để thoát ra một hơi thở nào.

Ở đầu mũi tên thịt đó, phần đỉnh vòi chẻ đôi kết cấu phức tạp run lên, sục sạo trong không khí. Zack vẫn chôn chân tại chỗ. Cái vòi chích thả lỏng, và rồi, kèm theo một cú hất đầu bất chợt , cô rụt phắt nó trở vào trong miệng. Kelly Goodweather đâm đầu vào cửa sổ, làm vỡ toang chỗ kính còn lại. Cô co mình lách vào bên trong khung cửa sổ há hoác, chỉ cần dấn thêm vài phân là chạm tới cổ họng Zack để dâng Người Thân của mình cho Chúa Tể.

Zack chết đứng trước cặp mắt của cô. Đỏ ngầu, chính giữa có các đốm đen. Nó quét mắt tới lui , cố tìm kiếm hình bóng của mẹ.

Có phải cô đã chết như bố nó nói? Hay vẫn còn sống?

Có phải cô đã ra đi mãi mãi? Hay cô vẫn ở đây - ngay trong căn phòng này với nó?

Cô có còn là mẹ của nó không? Hay giờ cô đã thuộc về người khác?

Cô nhét đầu vào giữa các chấn song, khiến cho thịt bị nghiến xương bị gãy, như một con rắn ép mình vào trong hang thỏ, tuyệt vọng tìm cách rút ngắn khoảng cách giữa vòi chích của cô và da thịt của thằng bé. Hàm cô lại mở rộng, đôi mắt rực sáng dán chặt vào cổ họng thằng bé, ngay trên yết hầu.

Eph lao trở lại phòng ngủ. Anh thấy Zack đang đứng đó, im thin thít nhìn Kelly, con ma cà rồng đang nhét đầu vào giữa các song sắt, sẵn sàng tấn công. Eph rút một thanh kiếm bạc ra từ sau lưng, hét lên, "KHÔNG!" và nhảy ra trước mặt Zack.

Nora xông vào phòng ngay sau Eph, bật cây đèn Luma, cái đèn kêu o o chiếu ra thứ ánh sáng UVC gay gắt. Nora chững lại khi thấy Kelly Goodweather - con người đã bị hủy hoại này, bà mẹ-quái vật này - nhưng rồi cô lại tiến lên, vươn cánh tay đang cầm chiếc đèn diệt virus.

Eph cũng tiến lại gần Kelly và cái vòi chích gớm ghiếc của cô. Mắt con ma cà rồng sâu hoắm bởi cơn cuồng nộ thú tính.

"CỨT ĐI! LÙI LẠI!" Eph gầm lên với Kelly theo cái cách có lẽ anh sẽ làm với một loài động vật hoang dã nào đó đang tìm cách xâm nhập nhà anh tìm thức ăn. Anh nâng thanh kiếm lên và chạy về phía cửa sổ.

Nhìn lại đứa con trai lần cuối với ánh mắt hau háu đầy đau đớn, Kelly lùi khỏi lồng cửa sổ, vừa kịp tránh được lưỡi kiếm của Eph - và phóng đi theo mép tường bên ngoài tòa nhà.

Nora đặt chiếc đèn vào trong cái lồng, dựa nó vào hai chấn song giao nhau sao cho ánh sáng hủy diệt của nó lấp đầy khoảng không nơi ô cửa sổ vỡ, không cho Kelly trở lại.

Eph chạy về phía con trai. Zack đã cụp mắt xuống, hai tay ôm lấy cổ họng, ngực phập phồng. Ban đầu Eph tưởng nó đang thất vọng, nhưng rồi nhận ra vấn đề nghiêm trọng hơn thế.

Một cơn hoảng loạn. Thằng bé bị khóa chặt bên trong chính nó. Nó không thể thở.

Eph điên cuồng tìm kiếm xung quanh, tìm thấy bình xịt hen của Zack trên nóc chiếc ti vi cũ. Anh ấn bình xịt vào tay Zack và cầm tay nó đưa lên miệng.

Eph ấn bình xịt, Zack hít lấy hít để, và thuốc xịt đã mở hai lá phổi của nó. Vẻ tái nhợt của nó lập tức được cải thiện, phế quản nở ra như một quả bóng bay - và Zack đổ sụp người xuống, lả đi.

Eph đặt thanh kiếm xuống, đỡ lấy thằng bé, nhưng Zack, vừa tỉnh táo trở lại, đã đẩy anh ra, chạy thẳng về phía khung cửa sổ trống rỗng. "Mẹ!" nó rền rĩ.

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] song

« Lùi
Tiến »