Tàn Thế

Lượt đọc: 1150 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trích nhật ký của Ephraim Goodweather

Thứ Sáu, 26 tháng Mười một

Chỉ mất sáu mươi ngày để thế giới bị hủy diệt. Và chúng tôi đã góp phần dẫn đến sự kiện này - những chểnh mảng của chúng tôi, sự ngạo mạn của chúng tôi...

Đến khi cuộc khủng hoảng này được trình lên Quốc hội để phân tích, ban hành dự thảo luật và cuối cùng bị phủ quyết, thì chúng tôi đã thua rồi. Bóng đêm đã thuộc về chúng.

Để lại chúng tôi ngóng trông ánh sáng ban ngày khi nó không còn là của chúng tôi nữa...

Nhưng toàn bộ chuyện này đều xảy ra sau khi "chứng cứ bằng video không thể chối cãi” của chúng tôi đã được cả thế giới biết đến - tính chân thực của nó đã bị nhấn chìm trong hàng ngàn lời bác bỏ đầy tự mãn cùng các màn nhái được đăng tải trên YouTube, tất cả đã dập tắt mọi hy vọng của chúng tôi.

Nó trở thành một trò đùa trên chương trình Chuyện đêm khuya, chúng tôi bị gọi là những kẻ thích tỏ ra bố đời biết tuốt, bị cười cợt lăng mạ - cho đến khi bóng đêm buông xuống và chúng tôi phải quay ra đối mặt với một khoảng không mênh mông, bất nhẫn.

Giai đoạn đầu tiên trong phản ứng của công chúng đối với bất cứ bệnh dịch nào luôn là Chối bỏ.

Thứ hai, Tìm người để đổ lỗi.

Những lý do lấp liếm thường thấy lại được đưa ra để đánh lạc hướng dư luận: tai họa kinh tế, biến loạn xã hội, mâu thuẫn chủng tộc, mối đe dọa khủng bố.

Nhưng xét cho cùng, chuyện này là tại chúng tôi. Tất cả chúng tôi. Chúng tôi cho phép nó xảy ra vì không bao giờ tin rằng nó có thể xảy ra. Chúng tôi quá thông minh. Quá cấp tiến. Quá mạnh.

Và giờ thì bóng tối đã bao phủ trọn vẹn.

Không còn gì được xác định, không còn gì là tuyệt đối - không còn gốc rễ cho sự tồn tại của chúng tôi. Nguyên lý cơ bản của sinh học con người đã được viết lại, không phải bằng mã ADN mà bằng máu và virus.

Các ký sinh trùng và ác quỷ có mặt khắp hang cùng ngõ hẻm. Tương lai của chúng tôi không còn là cái chết theo kiểu phân rã hữu cơ tự nhiên nữa mà là một sự đột biến phức tạp quỷ quái. Một sự lây nhiễm. Một sự biến đổi.

Chúng đã cướp hàng xóm, bạn bè, gia đình khỏi tay chúng tôi. Giờ chúng mang khuôn mặt của họ, khuôn mặt của những người chúng tôi quen biết, những Người Thân của chúng tôi.

Chúng tôi đã bị lôi ra khỏi tổ ấm của mình. Bị ném ra khỏi chính vương quốc của mình, chúng tôi lang thang khắp các vùng hẻo lánh để tìm kiếm phép màu. Những người sống sót chúng tôi đổ máu, chúng tôi vụn vỡ, chúng tôi bị đánh bại.

Nhưng chúng tôi không bị biến đổi. Chúng tôi không phải Chúng .

vẫn chưa.

Đây sẽ không được xem như một bản ghi chép hay một biên niên sử, mà là lời khóc than, là bài thơ về những hóa thạch, sự tưởng nhớ đến cái kết của một kỷ nguyên văn minh.

Khủng long gần như không để lại bất kỳ dấu tích gì của Chúng . Một vài mảnh xương được bảo quản trong hổ phách, nội tạng của Chúng , chất thải của Chúng .

Tôi chỉ mong chúng tôi có thể để lại gì đó nhiều hơn Chúng .

« Lùi
Tiến »