Tàn Thế

Lượt đọc: 1182 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

Setrakian trở vào trong, kéo mở một thùng gỗ nhỏ chứa đầy báo ố vàng. Từ bên trong, ông khéo léo rút ra một món đồ thủy tinh thường dùng để đựng chất hóa học - giống thứ ở trong căn bếp của nhà giả kim hơn là trong phòng thí nghiệm khoa học. Zack ở ngay gần đó, đang nhai thanh ngũ cốc cuối cùng của họ. Thằng bé tìm thấy một cây kiếm bạc và nhấc nó lên, cầm thứ vũ khí này bằng sự thận trọng đúng mực, nhận thấy nó nặng đến mức đáng kinh ngạc. Rồi Zack sờ vào đường viền bong tróc của một tấm giáp ngực làm từ da động vật dày, lông ngựa và nhựa cây.

"Thế kỷ mười bốn," Setrakian nói với thằng bé. "Có tuổi đời từ thuở đầu của Đế quốc Ottoman và thời kỳ Cái Chết Đen. Cháu thấy cái miếng che cổ không?" Ông chỉ lên phần trên mặt trước tấm khiên cao đến tận cằm người mặc. "Từ một thợ săn của thế kỷ mười bốn, không được sử sách lưu danh. Một tác phẩm xứng đáng trưng bày trong bảo tàng, không có công dụng hiện đại nào đối với chúng ta. Nhưng ông không thể bỏ nó lại."

"Bảy thế kỷ trước?" Zack hỏi, lướt đầu ngón tay dọc cái khung giòn. "Lâu thế cơ ạ? Nếu chúng tồn tại lâu như vậy, và nếu chúng mạnh đến vậy, tại sao chúng lại phải trốn chui trốn nhủi?"

"Tiết lộ sức mạnh là hy sinh sức mạnh," Setrakian nói. "Những người có sức mạnh thực sự sử dụng tầm ảnh hưởng của mình theo những cách ta không thể nhìn thấy hay cảm nhận được. Có người sẽ nói rằng thứ nhìn thấy được là thứ dễ bị tổn thương."

Zack xem xét sườn tấm giáp, nơi một chữ thập bị cháy sém vào lớp da. "Chúng là quỷ dữ ạ?"

Setrakian không biết phải trả lời câu hỏi đó như thế nào. "Cháu nghĩ sao?"

"Cháu đoán là còn tùy."

"Vào cái gì?"

"Tùy vào việc ông có tin vào Chúa hay không."

Setrakian gật đầu. "Ông nghĩ điều đó khá chính xác đấy."

"Thế ạ?" Zack nói. "Ông thì có không? Tin vào Chúa ấy ạ?"

Setrakian cau mày, rồi hy vọng thằng bé không nhìn thấy. "Đức tin của một ông già không quan trọng đâu. Ông là quá khứ. Cháu là tương lai. Cháu tin vào gì?"

Zack tiến đến chỗ một chiếc gương cầm tay phủ bạc thật phía sau. "Mẹ cháu nói Chúa tạo ra chúng ta theo hình ảnh của Người. Và Người tạo ra vạn vật."

Setrakian gật đầu, thấu hiểu câu hỏi ẩn trong câu trả lời của thằng bé. "Đó gọi là nghịch lý. Khi hai giả thuyết hợp lý có vẻ mâu thuẫn nhau. Thường thì nó đồng nghĩa với việc một giả thuyết không chính xác."

"Nhưng tại sao Người lại tạo ra ta để... để ta có thể biến đổi thành bọn chúng?"

"Cháu nên hỏi Người đi."

Cậu bé đáp khẽ, "Cháu hỏi rồi."

Setrakian gật đầu, vỗ vai Zack. "Người cũng chưa bao giờ trả lời ông. Đôi khi chính ta phải tìm kiếm câu trả lời cho mình. Và có lúc ta chẳng bao giờ tìm được."

Một tình huống khó xử, nhưng Zack lại cuốn hút Setrakian. Thằng bé có sự tò mò khôn ngoan và thái độ sốt sắng phản ánh rõ ràng cả thế hệ của nó.

"Ông nghe nói mấy cậu trai tuổi cháu thích dao lắm," Setrakian nói, tìm lấy một con dao đưa cho thằng bé. Một con dao gấp lưỡi bạc dài mười phân với chuôi làm bằng xương màu nâu.

"Ôi chao." Zack nghịch nghịch cơ chế khóa chốt để gập nó lại, rồi lại mở nó ra. "Chắc cháu nên kiểm tra với bố để đảm bảo là nó dùng được."

"Ông tin là nó để vừa khít túi quần cháu đấy. Cháu không thấy à?" Ông nhìn Zack gập lưỡi dao lại và nhét con dao vào túi quần. "Tốt. Đứa con trai nào cũng nên có một con dao. Đặt tên cho nó đi, rồi nó sẽ là của cháu mãi mãi."

"Tên ấy ạ?" Zack hỏi.

"Lúc nào cũng phải đặt tên cho vũ khí. Cháu không thể tin những thứ cháu không thể gọi tên được."

Zack vỗ vỗ túi quần, ánh mắt nhìn xa xăm. "Chắc phải mất thời gian suy nghĩ đấy ạ."

Eph tiến tới, thấy Zack và Setrakian đang ở cùng nhau và cảm nhận được có điều gì đó riêng tư giữa hai người họ.

Tay Zack đút sâu vào trong túi quần cất con dao, nhưng nó không nói gì.

"Có một cái túi giấy ở ghế trước xe van," Setrakian nói. "Trong có sandwich đấy. Cháu phải khỏe mạnh mới được."

Zack nói, "Không phải lại kẹp thịt hun khói nữa chứ ạ."

"Ông xin lỗi," Setrakian đáp, "nhưng nó được giảm giá trong lần gần đây nhất ông đi chợ. Đây là cái cuối cùng rồi. Ông có cho ít mù tạt ngon lành lên đấy. Trong túi còn có cả hai cái bánh ngọt ngon nữa. Cháu có thể ăn một cái và mang cái còn lại về đây cho ông."

Zack gật đầu, Eph vò đầu thằng bé khi nó đi ra cửa sau. "Khóa cửa xe lại khi con vào trong rồi nhé, nhớ chứ?"

"Con biết rồi..."

Eph dõi theo thằng bé, thấy nó trèo vào trong cửa bên phía hành khách của chiếc xe van đang đỗ ngay bên ngoài. Quay về phía Setrakian, Eph hỏi, "Ông ổn chứ?"

"Cũng khá ổn. Đây. Tôi có thứ này cho anh."

Eph nhận lấy một cái hòm gỗ quét sơn. Anh mở nắp hòm ra, để lộ một khẩu súng ngắn được bảo quản sạch sẽ, chỉ có dãy số sê-ri đã bị mài đi mất. Xung quanh nó là năm cuốn tạp chí đạn dược được lèn vào miếng xốp xám.

Eph nói, "Cái này có vẻ cực kỳ bất hợp pháp đây."

"Và cực kỳ hữu dụng. Này, chúng là đạn bạc đấy. Được làm theo yêu cầu."

Eph nâng khẩu súng ra khỏi hộp, xoay người lại để Zack không thể nhìn thấy anh. "Tôi thấy mình như Kỵ Sĩ Cô Độc ấy."

"Anh ta đã đi đúng hướng, phải không? Nhưng thứ anh ta thiếu là đạn đầu rỗng. Những viên đạn này sẽ vỡ ra bên trong cơ thể rồi nổ tung. Một phát đạn vào bất cứ đâu trên thân Strigoi cũng sẽ làm được điều đó."

Lời giới thiệu này có chút kiểu cách. Eph nói, "Có lẽ Fet nên giữ một khẩu."

"Vasiliy thích súng bắn đinh. Cậu ấy thiên về hoạt động chân tay hơn."

"Còn ông thích kiếm."

"Trong những lúc rối ren như thế này, tốt nhất là cứ dùng thứ mình quen thuộc nhất." Nora tiến tới, bị thu hút bởi hình dáng kỳ lạ của khẩu súng. "Tôi còn một con dao bạc cỡ vừa khác, có lẽ cực kỳ hợp với cô đấy, bác sĩ Martinez."

Cô gật đầu, hai tay đều đút trong túi. "Đó là món nữ trang duy nhất tôi muốn bây giờ."

Eph trả khẩu súng vào hòm và đóng nắp lại. Vấn đề này trở nên dễ dàng hơn khi có Nora ở đây. "Ông nghĩ chuyện gì đã xảy ra trên nóc nhà?" anh hỏi Setrakian. "Chuyện Chúa Tể vẫn sống sót dưới ánh mặt trời? Có phải như thế nghĩa là nó khác với đám còn lại?"

"Chắc chắn là hắn khác rồi. Hắn là ông tổ của bọn chúng mà."

Nora nói, "Đúng vậy. Được rồi. Vậy là ta biết - biết rõ đến đau đớn - các thế hệ ma cà rồng tiếp theo được tạo ra như thế nào. Do bị nhiễm từ vòi chích và đại loại thế. Nhưng ai đã tạo ra con đầu tiên? Và bằng cách nào?"

"Đúng vậy," Eph nói. "Làm sao gà lại sinh ra trước trứng được?"

"Chính xác," Setrakian nói, kéo cây gậy có tay cầm hình đầu sói xuống khỏi tường để tì người lên. "Tôi tin bí mật của toàn bộ chuyện này nằm ở quá trình sinh ra Chúa Tể."

Nora hỏi, "Bí mật gì?"

"Chìa khóa để tiêu diệt hắn."

Họ im lặng một lúc, đắm mình vào suy nghĩ này. Eph nói, "Vậy là... ông biết gì đó."

Setrakian đáp, "Tôi có một giả thuyết, đã được chứng minh, ít nhất là một phần, bởi những gì chúng ta đã chứng kiến trên nóc nhà đó. Nhưng tôi không muốn sai lầm, vì nó sẽ làm ta chệch hướng, và như ta đã biết, bây giờ, thời gian là cát bụi, và chiếc đồng hồ cát không còn được lật bởi bàn tay con người nữa."

Nora nói, "Nếu ánh mặt trời không hủy hoại được nó, vậy thì bạc có khi cũng không làm được."

"Cơ thể vật chủ của nó có thể bị thương và thậm chí là chết," Setrakian trả lời. "Ephraim đã chém được nó. Nhưng không, cô nói đúng. Ta không thể giả định rằng chỉ cần bạc là đủ."

Eph nói, "Ông đã nhắc đến những con khác. Bảy con Cổ Đại, ông đã nói thế. Chúa Tể và sáu con khác, ba con ở Cựu Thế giới, ba con ở Tân Thế giới. Chúng ở đâu trong toàn bộ chuyện này?"

"Chính tôi cũng đang băn khoăn về điều đó đây."

"Liệu chúng có cùng phe với hắn trong chuyện này không? Tôi cho là có."

"Ngược lại mới đúng," Setrakian nói. "Chúng phản đối hắn, toàn tâm toàn ý. Cái đó thì tôi chắc chắn."

"Còn việc tạo ra chúng thì sao? Những sinh vật này xuất hiện vào cùng một thời điểm, hoặc bằng cùng một cách à?"

"Tôi không thể hình dung được câu trả lời nào khác, nên đúng vậy."

Nora hỏi, "Truyền thuyết nói gì về những ma cà rồng đầu tiên?"

"Thật ra là rất ít. Một số người đã cố gắng chúng với Judas® [1] , hoặc câu chuyện về Lilith® [2] , nhưng đó chỉ là ảo tưởng thường thấy của những người theo chủ nghĩa xét lại thôi. Tuy nhiên... có một quyển sách. Một nguồn thông tin."

Eph nhìn quanh. "Chỉ tôi chỗ chiếc hộp đi. Tôi lấy cho."

"Đây là quyển sách tôi vẫn chưa được sở hữu. Một quyển sách tôi đã dành một phần kha khá đời mình để cố kiếm tìm."

"Để tôi đoán nhé," Eph nói. "Cẩm nang giải cứu thế giới cho thợ săn ma cà rồng."

Gần đúng. Nó được gọi là Occido Lumen. Dịch sát nghĩa là Ta dập tắt ánh sáng, hay rộng hơn là Ánh sáng lụi tàn.

Một trong mười hai tông đồ đầu tiên của Chúa Jesus, là người đã phản bội Chúa.

Nhân vật trong huyền thoại Do Thái, thường bị coi là một nữ quỷ.

Setrakian lôi cuốn catalog đấu giá của Sotheby ra, mở tới một trang đã được gấp lại.

Cuốn sách được nằm trong danh sách, tuy nhiên ở chỗ lẽ ra phải có một tấm hình lại là dòng chữ KHÔNG CÓ HÌNH MINH HỌA.

"Nó viết về gì thế?" Eph hỏi.

"Khó giải thích lắm. Và thậm chí còn khó chấp nhận hơn. Trong nhiệm kỳ ở Vienna, tôi đã buộc phải trở nên thành thạo nhiều hệ thống huyền bí: Tarot, Qabbalah, ma thuật Enochian... tất cả và bất kỳ thứ gì giúp tôi hiểu các vấn đề cốt yếu tôi gặp phải. Chúng đều là những chủ đề rất khó, không thể đưa vào chương trình giảng dạy, nhưng vì những lý do tôi không tiện tiết lộ ở đây, trường đại học đã tìm được rất nhiều nguồn bảo trợ cho nghiên cứu của tôi. Chính trong những năm đó, tôi lần đầu nghe tới cuốn Lumen. Một nhà buôn sách từ Leipzig mang theo một bộ ảnh trắng đen đến tìm tôi. Những bức ảnh tĩnh nhiễu hạt, chụp vài trang của cuốn sách. Yêu cầu của ông ta rất thái quá. Tôi đã tìm được một vài quyển sách pháp thuật từ nhà buôn này - và với vài cuốn, ông ta đã đòi một số tiền đáng kể - nhưng lần này... lần này thật lố bịch. Tôi đã tìm hiểu và biết được rằng, kể cả trong giới học giả, cuốn sách này vẫn được coi là một huyền thoại, một lời đồn, một trò lừa bịp. Nói văn vẻ ra thì đồng nghĩa với một truyền thuyết thành thị. Nghe nói cuốn sách có đề cập đến bản chất và nguồn gốc đích thực của tất cả các Strigoi, nhưng quan trọng hơn, nó nhắc đến toàn bộ bảy con cổ Đại... Ba tuần sau đó, tôi đến hiệu sách của ông ta - một cửa hàng khiêm tốn trên phố Nalewski. Nó đã đóng cửa. Tôi không bao giờ nghe thấy tin gì từ ông ta nữa."

Nora nói, "Bảy cái tên - gồm cả tên của Sardu à?"

"Chính xác," Setrakian đáp. "Và biết được tên của hắn - tên thật của hắn - ta sẽ tóm được hắn."

"Ông đang nói với tôi là tất cả những gì chúng ta đang tìm kiếm chính là cuốn Danh bạ điện thoại đắt nhất thế giới à?" Eph hỏi.

Setrakian cười hiền và đưa cuốn catalog cho Eph. "Tôi hiểu sự nghi ngờ của anh. Tôi thực sự hiểu. Đối với một người hiện đại, một con người của khoa học - kể cả là người đã chứng kiến tất cả những gì anh từng chứng kiến - tri thức cổ đại có vẻ lỗi thời. Cổ lỗ. Kỳ quặc. Nhưng hãy nhớ điều này. Cái tên thực sự nắm giữ bản chất của một thứ. Và phải - kể cả những cái tên được liệt kê trong một cuốn danh bạ. Tên, chữ cái, con số, khi được hiểu một cách sâu sắc, đều sở hữu năng lực khổng lồ. Mọi thứ trong vũ trụ của chúng ta đều được mã hóa, hiểu được mật mã là hiểu được thứ đó - và hiểu được thứ đó là kiểm soát được nó. Tôi từng gặp một người đàn ông, một người rất khôn ngoan, có thể gây ra cái chết tức thời chỉ bằng việc nói ra một từ sáu âm tiết. Một từ thôi, Eph - nhưng rất ít người biết. Nào, cứ thử tưởng tượng xem cuốn sách đó có những gì..."

Nora nhìn qua vai Eph đọc cuốn catalog. "Và nó sẽ được đem ra đấu giá trong vòng hai ngày nữa?"

Setrakian nói, "Trùng hợp đến không tin nổi, có đúng không?"

Eph nhìn ông. "Tôi không nghĩ vậy."

"Chính xác. Tôi tin tất cả chuyện này đều là một phần của bí ẩn. Cuốn sách này có lai lịch rất hắc ám và phức tạp. Khi tôi nói người ta tin rằng nó bị nguyền rủa thì ý tôi không phải là ai đó đã đổ bệnh sau khi đọc nó. Ý tôi muốn nhắc đến những chuyện kinh khủng đã xảy ra xung quanh sự xuất hiện của nó mỗi khi nó lộ diện. Hai nhà đấu giá từng đưa nó vào danh sách đã bị thiêu trụi trước khi buổi đấu giá bắt đầu. Nhà đấu giá thứ ba loại nó khỏi danh sách và đóng cửa vĩnh viễn. Vật phẩm này giờ đang được định giá vào khoảng mười lăm đến hai lăm triệu đô."

"Mười lăm đến hai lăm..." Nora thốt lên, phồng má. "Ta đang nói về một cuốn sách đấy à?"

"Không phải là một cuốn sách bất kỳ." Setrakian lấy lại cuốn catalog. "Ta phải có được nó. Không còn lựa chọn nào khác."

Nora nói, "Họ có nhận séc cá nhân không?"

"Đó là Vấn đề đấy. Với mức giá này, có rất ít khả năng ta có thể mua được nó bằng con đường hợp pháp."

Eph tối sầm mặt lại. "Đó là tiền của Eldritch Palmer," anh nói.

"Chính xác," Setrakian đáp, gật đầu rất nhẹ. "Và qua hắn, Sardu - Chúa Tể."

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] Judas

[2] Lilith

« Lùi
Tiến »