Tàn Thế

Lượt đọc: 1186 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhà máy Black Forest Solutions

GABRIEL BOLIVAR, thành viên duy nhất còn lại trong bốn "người sống sót" ban đầu của chuyến bay Regis Air 753, đợi trong một hố trũng tường lấm lem sâu bên dưới tầng thoát nước của Lò mổ Số 3, thấp hơn nhà máy thịt hộp Black Forest Solutions hai tầng lầu.

Chiếc quan tài quá cỡ của Chúa Tể nằm trên một khung dầm làm từ đất đá, trong bóng tối tĩnh mịch của căn hầm dưới lòng đất - vậy mà dấu hiệu nhiệt của nó lại mạnh và rõ ràng đến nỗi trong tầm nhìn của Bolivar, chiếc quan tài tỏa sáng như thể được thắp đèn từ bên trong. Đủ để Bolivar có thể quan sát được phần rìa chạm trổ gần cánh cửa đôi mở lên trên.

Nhiệt độ xung quanh cơ thể Chúa Tể mạnh đến mức tỏa ra ánh hào quang.

Bolivar đang ở giai đoạn thứ hai trong quá trình tiến hóa của ma cà rồng. Nỗi đau đớn của sự biến đổi chẳng hề biến mất, chủ yếu dịu bớt bởi việc ăn uống hằng ngày, món ăn máu tươi nuôi dưỡng cơ thể hắn theo một cách tương tự protein và nước đắp nên cơ bắp con người.

Hệ tuần hoàn mới của hắn đã hoàn thiện, động mạch giờ vận chuyển chất bổ dưỡng đến các khoang thân trên. Hệ tiêu hóa được đơn giản hóa, chất thải thoát khỏi cơ thể hắn qua một lỗ duy nhất. Da thịt hắn đã trụi sạch lông và trơn nhẵn như mặt kính. Hai ngón tay giữa của hắn dài ra, dày cui, những ngón tay trông như vuốt với móng cứng như đá, trong khi những móng tay còn lại đã rụng hết vì không còn cần thiết đối với tình trạng hiện tại của hắn, cũng như tóc và bộ phận sinh dục. Mắt hắn chỉ còn con ngươi, và một vòng tròn đỏ che khuất phần lòng trắng mắt người. Hắn nhận biết hơi nóng bằng thang độ xám, và chức năng thính giác của hắn - một cơ quan nội tạng, khác hẳn thứ mô sụn vô dụng gắn ở hai bên cái đầu nhẵn thín của hắn - được khuếch đại hết mức: hắn có thể nghe tiếng côn trùng cục cựa trong những bức tường đất.

Giờ hắn dựa vào bản năng động vật nhiều hơn là vào các giác quan con người đang suy yếu của mình. Hắn nhận biết rất rõ chu kỳ Mặt Trời, kể cả khi ở sâu bên dưới bề mặt Trái Đất: hắn biết đêm đang buông xuống trên kia. Cơ thể hắn đạt tới khoảng 323 độ K, hay 50 độ C - hay 120 độ F. Từ dưới mặt đất, hắn cảm nhận được chứng sợ bị giam giữ, chứng sợ bóng tối, sự ẩm ướt và không gian khép kín. Hắn cảm thấy thoải mái và an toàn dưới lòng đất, hắn kéo lớp đất lạnh phủ lên người suốt cả ngày như con người đắp tấm chăn ấm áp.

Trên hết, hắn nếm trải mức độ ngang hàng với Chúa Tể vượt ngoài mối tâm giao bình thường mà tất cả những đứa con của Chúa Tể đều rất thích. Bolivar cảm thấy mình đang được chuẩn bị cho một mục đích cao cả hơn trong dòng giống đang lớn dần này. Chẳng hạn như chỉ mình hắn biết địa điểm ẩn náu của Chúa Tể. Hắn biết sự hiểu biết của hắn rộng hơn và sâu sắc hơn những người khác. Hắn hiểu điều này mà không cần phải hình thành xúc cảm hay quan điểm độc lập gì về nó.

Nó chỉ đơn giản là như vậy.

Hắn được yêu cầu ở bên cạnh Chúa Tể vào thời điểm nổi dậy.

Cửa trên quan tài bật tung cả hai cánh. Hai bàn tay khổng lồ xuất hiện trước, từng ngón tay lần lượt bám chặt vào hai bên chiếc quan tài mở toang, kết hợp nhuần nhuyễn với nhau như chân nhện. Chúa Tể vươn mình ngồi thẳng dậy, mấy cục đất cũ rơi từ nửa trên tấm lưng khổng lồ xuống chiếc giường đất.

Nó mở mắt. Chúa Tể đã chứng kiến vô số thứ, vượt ra ngoài ranh giới cái hố trũng tối om dưới mặt đất này.

Việc lộ mình dưới ánh sáng mặt trời, sau cuộc chạm trán với thợ săn ma cà rồng Setrakian, bác sĩ Goodweather và chuyên gia diệt chuột bọ Fet, đã khiến cả cơ thể và tâm trí Chúa Tể tối lại. Lớp da thịt vốn trong suốt của nó giờ thô cứng và giống như da thuộc. Thứ da này nhăn nhúm lại khi Chúa Tể chuyển động, rạn nứt và bắt đầu tróc ra. Nó gỡ từng mảnh thịt ra khỏi cơ thể như đang thay bộ lông đen. Giờ Chúa Tể đang bị mất hơn bốn mươi phần trăm da thịt, khiến nó trông như một thứ khủng khiếp nào đó hiện ra từ một khối thạch cao đen đang bong tróc. Vì da thịt nó không tái tạo mà chỉ có phần biểu bì bên ngoài rơi ra, để lộ lớp da thô bên dưới đầy các mạch máu: hạ bì và đôi chỗ là các mô dưới da, phơi ra lớp mạc nông, về màu sắc, nó trải từ màu đỏ máu đến màu vàng mỡ, như một hỗn hợp óng ánh gồm củ cải đường và sữa trứng. Đám giun mao mạch của Chúa Tể lộ rõ khắp nơi, nhưng đặc biệt là phần mặt, bơi ngay dưới bề mặt lớp hạ bì phơi lộ, lợn cợn chạy khắp cơ thể khổng lồ của nó.

Chúa Tể cảm nhận được tên tay sai Bolivar của mình đang ở gần. Nó vung đôi chân to lên hai bên thành chiếc quan tài cũ kỹ, khom lưng cúi sát mặt đất. Một ít đất trên giường bám vào Chúa Tể, mấy cục đất và mảnh thịt rơi xuống sàn khi nó di chuyển. Thường thì một con ma cà rồng da thịt nhẵn nhụi sẽ rời khỏi đất một cách sạch sẽ y như con người đứng lên từ bồn tắm.

Chúa Tể bóc thêm vài mẩu thịt nữa ra khỏi thân trên. Nó nhận ra nó không thể di chuyển nhanh nhẹn thoải mái mà không lột bớt lớp vỏ ngoài thảm thương. Vật chủ này sẽ không tồn tại được lâu nữa. Bolivar, đang đứng chờ sẵn gần cái hang thấp kiêm lối ra khỏi phòng, là một lựa chọn sẵn có và là ứng cử viên ngắn hạn có thể chấp nhận được cho vinh dự lớn lao này. Vì Bolivar không có người thân níu kéo, điều kiện tiên quyết để làm vật chủ. Nhưng Bolivar chỉ vừa bắt đầu giai đoạn tiến hóa thứ hai. Hắn chưa hoàn toàn trưởng thành.

Nó có thể đợi. Nó sẽ đợi. Hiện tại, Chúa Tể còn nhiều việc để làm.

Chúa Tể dẫn đường, luồn cúi bò ra khỏi hầm, rồi leo thoăn thoắt dọc những đường hầm thấp, ngoằn ngoèo, Bolivar theo sát phía sau. Nó vào một căn phòng lớn hơn, gần mặt đất hơn, mặt sàn rộng là một thảm đất ẩm mềm mại như trong một khu vườn trống lý tưởng. Ở đây, trần nhà đủ cao nên ngay cả Chúa Tể cũng có thể đứng thẳng.

Mặt trời khuất mặt đang lặn ở trên kia, bóng tối bắt đầu công cuộc chiếm lĩnh hằng đêm, lớp đất xung quanh Chúa Tể bắt đầu xáo động. Các chi cơ thể xuất hiện, một bàn tay nhỏ ở đây, một cái chân gầy ở kia, như những chồi non đang mọc lên trên mặt đất. Mấy cái đầu trẻ măng, bên trên vẫn còn tóc, chầm chậm nhô lên. Một số khuôn mặt vô cảm, một số lại nhăn nhó vì sự đau đớn từ quá trình tái sinh ban đêm của mình.

Chúng là những đứa trẻ khiếm thị trên xe buýt, sau khi biến đổi vẫn mù lòa và đói ngấu như những con dòi mới sinh. Bị nguyền rủa những hai lần bởi mặt trời - ban đầu bị mù bởi nhật thực, giờ lại phải trốn chạy khỏi quang phổ cực tím chết chóc của mặt trời - chúng sẽ trở thành những "cảm nhân" trong lực lượng đang ngày càng mở rộng của Chúa Tể: những sinh vật được phú cho năng lực cảm thụ cấp tiến hơn phần còn lại của dòng giống này. Sự tinh nhạy đặc biệt của chúng sẽ khiến chúng trở nên vô cùng hữu dụng cả với tư cách thợ săn lẫn sát thủ.

Xem này.

Chúa Tể ra lệnh cho Bolivar, đặt vào tâm trí Bolivar điểm nhìn của Kelly Goodweather khi cô đối mặt với vị giáo sư già trên mái nhà ở khu Spanish Harlem mới gần đây.

Dấu hiệu nhiệt của ông già tỏa ánh sáng xám và mát, còn thanh kiếm trong tay ông lại sáng rực đến nỗi mí mắt đang chớp liên hồi của Bolivar phải cụp xuống khi hắn nheo mắt lại phòng thủ.

Kelly bỏ chạy qua các mái nhà, Bolivar chia sẻ tầm nhìn của cô khi cô nhảy và chạy - cho đến khi cô lao xuống hông một tòa nhà.

Sau đó, Chúa Tể đưa vào đầu Bolivar một nhận thức như của động vật về vị trí tòa nhà bên trong bản đồ hệ thống giao thông dưới lòng đất đang ngày càng mở rộng của giống loài này.

Lão già. Hắn là của ngươi.

« Lùi
Tiến »