Tàn Thế

Lượt đọc: 1188 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ga Nam Ferry Inner Loop thuộc IRT

FET ĐẾN KHU TRẠI CỦA NGƯỜI VÔ GIA CƯ trước khi đêm xuống. Anh đem theo gói thuốc nổ gắn đồng hồ bấm giờ luộc trứng và cây súng bắn đinh cất trong một chiếc túi vải len thô. Đến ga Bowling Green, anh chúi xuống bên dưới , thận trọng đi dọc đường ray về phía khu trại ở ga Nam Ferry.

Đến đó, anh chật vật định vị chỗ Cray-Z sống. Chỉ còn lại vài thứ: mấy mảnh gỗ từ tấm biển của anh ta và khuôn mặt tươi cười của thị trưởng Koch. Như vậy là đủ để cho Fet một điểm mốc. Anh rẽ và bắt đầu men theo đường hầm.

Anh nghe thấy tiếng rung chuyển vọng lại xuyên qua đường hầm. Tiếng kim loại va đập ầm ĩ và những giọng nói rì rầm xa xa.

Anh rút súng bắn đinh ra và tiến tới đoạn đường vòng. Đến đây, anh thấy Cray-Z, giờ đã lột sạch đồ chỉ để lại chiếc quần lót bẩn thỉu, làn da nâu ánh lên bởi nước rò rỉ trong hầm và mồ hôi, bím tóc bù xù đung đưa sau lưng trong lúc anh ta hì hục kéo chiếc sofa ọp ẹp của mình lên.

Đây là cái lán tan tác của anh ta, các mảnh vỡ chất chồng với mảnh vụn của những căn lán bỏ hoang khác, tạo thành một vật cản chắn ngang đường tàu. Cái đống phế thải này chắc phải cao mét rưỡi tính từ chân đến đỉnh, nơi anh ta đặt thêm mấy thanh nẹp đường ray gãy khúc lên trên.

" [1] " Fet gọi. " [2] "

Cray-Z xoay người lại, đứng trên đỉnh đống phế liệu của mình như một nghệ sĩ đang vật lộn với con cuồng loạn. Anh ta đang cầm một khúc ống thép. " [3] " anh ta gào lên như thể đang đứng trên đỉnh núi. " [4] "

Fet mất một lúc mới lên tiếng được. " [5] "

" [6] " Cray-Z đáp.

Lúc này, mấy dân chuột chũi còn lại thong thả bước tới , quan sát tác phẩm của Cray-Z. " [7] " một người hỏi. Anh ta là Caver Carl, một cựu nhân viên đường sắt nhận thấy mình không thể rời bỏ những đường hầm thân thuộc sau khi nghỉ hưu nên đã trở lại với chúng như một thủy thủ lui về với biển cả. Carl đeo đèn pha trên đầu, ánh đèn chuyển động theo sự rung lắc của đầu ông ta.

Khó chịu với ánh đèn, Cray-Z bật ra một tiếng hô xung trận từ trên đỉnh đống chướng ngại vật của mình. " [8] "

Caver Carl và vài người khác tiến lên, cố dỡ đống phế thải xuống. " [9] "

Ngay lập tức, Cray-Z nhảy xuống khỏi đống đồ bỏ, tiếp đất cạnh Fet. Fet dang rộng hai tay tiến tới chỗ anh ta, cố gắng xoa dịu tình hình, hy vọng dụ được những người này làm việc cho mình. " [10] "

Cray-Z không có tâm trạng nói chuyện. Anh ta vung ống thép vào Fet, và Fet theo bản năng giơ cẳng tay trái lên chặn cú đánh. Cái ống làm rạn xương anh.

Fet hú lên, và rồi, dùng cây súng bắn đinh nặng trịch làm gậy, anh đánh mạnh vào ngang thái dương Cray-Z. Cú đánh khiến gã điên loạng choạng, nhưng anh ta vẫn tiếp tục sấn tới . Fet quất vào sườn Cray-Z, rồi đá vào bắp chân trái làm đầu gối gã điên trật khớp , cuối cùng cũng hạ gục được anh ta.

" [11] " Caver Carl la to.

Fet dừng lại lắng nghe.

Thiết bị báo hiệu rung lên bần bật. Anh quay lại và nhìn thấy, dọc theo đường ray, một đám bụi sáng đập vào đoạn cong trên tường hầm.

Chuyến tàu số 5 đang tiến gần đến lối rẽ chữ Ư.

Những dân chuột chũi khác tiếp tục lôi các thứ từ đống phế thải ra nhưng vô ích. Cray-Z dùng ống thép để đứng dậy trên cái chân lành, nhảy tưng tưng.

" [12] " anh ta hú lên. " [13] "

Đoàn tàu xông tới họ, và Fet thấy không còn thời gian nữa. Anh lùi lại tránh tai ương sắp tới , ánh đèn tàu sáng rực soi rọi điệu nhảy của Cray-Z: một điệu jig điên rồ trên cái chân còng queo.

Khi đoàn tàu vụt qua, Fet thoáng thấy khuôn mặt người lái tàu. Cô ta nhìn chằm chằm về phía trước, không chút biểu cảm. Chắc chắn cô ta đã nhìn thấy đống phế thải. Vậy mà cô ta chẳng hề kéo phanh, cô ta chẳng làm gì cả.

Cô ta có ánh nhìn xa xăm vạn dặm của một ma cà rồng mới bị biến đổi.

ÂM, đoàn tàu va vào vật cản, bánh lái xoay tít mù. Toa đầu đâm vào đống đồ bỏ, hất nó văng tung tóe, ngoạm mấy thứ đồ lớn hơn kéo đi khoảng chín mét trước khi trật khỏi đường ray. Các toa tàu lắc lư nghiêng sang phải, va vào gờ thềm ga ở đầu vòng xoay, vẫn tiếp tục trượt, kéo theo một dải tia lửa. Rồi toa đầu máy lắc về phía bên kia, các toa tàu phía sau nó cũng bị kéo theo - đoàn tàu gập lại trong khoảng không gian chật hẹp của đường ray.

Tiếng rít kim loại chói tai nghe gần giống tiếng người trong cơn thịnh nộ và đau đớn. Vì đường hầm và khuynh hướng vọng âm như trong cổ họng của nó, các toa tàu dừng một lúc lâu thì âm thanh kinh khủng kia mới ngưng hẳn.

Đoàn tàu có thêm nhiều thi thể bám bên ngoài. Một số vừa bị giết - bị nghiền nát và rơi rụng dần dọc theo gờ thềm ga. Số còn lại mắc vào đoàn tàu trong suốt quá trình va chạm ngoạn mục cho đến tận khi kết thúc. Khi các toa tàu dừng lại, chúng rơi khỏi tàu như đỉa rơi khỏi da thịt, rớt xuống đất, xác định phương hướng.

Chúng chậm chạp quay về phía những dân chuột chũi vẫn đang đứng đó nhìn trân trân không thể tin vào mắt mình.

Đám đi nhờ tàu bước ra khỏi lớp khói bụi của thảm kịch vừa rồi, chẳng hề bối rối, chỉ mỗi dáng đi là liêu xiêu kỳ cục. Các khớp xương của chúng khẽ kêu răng rắc khi chúng tiến lên.

Fet vội lục trong chiếc túi vải len thô, lôi ra quả bom hẹn giờ tự chế của Setrakian. Anh cảm thấy bắp chân phải bỏng rát, bèn nhìn xuống. Một mảnh sắt mỏng dài nhọn hoắt chẳng hiểu bằng cách nào đã đâm xuyên qua chân anh. Nếu rút nó ra, anh sẽ bị chảy máu nghiêm trọng - và ngay bây giờ, máu là thứ anh không muốn ngửi thấy nhất. Anh đành để mặc nó cắm vào cơ bắp mình đầy đau đớn.

Cray-Z đến gần đường ray hơn, nhìn kinh ngạc. Sao lại có nhiều người sống sót thế?

Rồi, khi đám đi nhờ tàu tiến lại gần hơn, kể cả Cray-Z cũng nhận thấy có gì đó thiếu thiếu ở những người này. Anh ta nhận ra vết tích nhân tính trên mặt họ, nhưng chỉ có vậy thôi: vết tích. Như tia sáng trí tuệ tham lam giống con người mà ta có thể nhìn thấy trong mắt một con chó háu đói.

Anh ta nhận ra vài người trong số họ, những người ở dưới lòng đất. Những bằng hữu chuột chũi - trừ một người. Một sinh vật cao gầy, trắng bệch và để ngực trần, như được tạc thành một bức tượng nhỏ màu ngà. Mớ tóc bao lấy khuôn mặt góc cạnh, đẹp trai và bị chiếm hữu hoàn toàn.

Đó là Gabriel Bolivar. Âm nhạc của hắn vẫn chưa lan tỏa tới những người sống dưới lòng thành phố, thế mà mọi ánh mắt vẫn đổ dồn về hắn. Hắn nổi bật hẳn so với đám còn lại, khí chất nghệ sĩ biểu diễn của hắn hồi còn là người vẫn toát ra ở cái xác sống. Hắn mặc quần da màu đen và đi ủng cao bồi, nhưng không mặc áo. Mỗi mạch máu, múi cơ và sợi gân trên người hắn đều hiện rõ dưới lớp da mỏng, trong mờ.

Sát bên hắn là hai phụ nữ dặt dẹo. Cánh tay một người bị chém toác ra, một vết cắt sâu, xuyên cả cơ thịt và xương, gần như chặt lìa cánh tay ra khỏi thân. Máu không tuôn từ vết cắt mà rỉ ra - và không phải máu đỏ mà là một chất màu trắng nhớt hơn sữa nhưng mỏng hơn kem.

Caver Carl bắt đầu cầu nguyện. Giọng thổn thức nhỏ nhẹ của ông ta nghe cao vút, nhuốm đầy sợ hãi, đến nỗi ban đầu Fet tưởng đó là giọng một bé trai.

Bolivar chỉ vào đám dân chuột chũi đang nhìn chằm chằm - và ngay lập tức, bọn đi nhờ tàu nhảy bổ vào họ.

Cái sinh vật-phụ nữ kia chạy thẳng tới Caver Carl, đánh ông ta ngã ngửa ra, đáp xuống ngực ông ta và ghìm ông ta xuống mặt đất. Cô ta bốc mùi vỏ cam mốc và thịt thối. Ông ta cố né, nhưng cô ta đã tóm chặt cánh tay ông ta vặn ngay khớp, khiến nó gãy ngay tức khắc.

Bàn tay nóng hầm hập của cô ta đẩy cằm Carl bằng sức mạnh khủng khiếp. Đầu ông ta bị đẩy ra sau cho tới khi gần gãy, cổ kéo căng phơi ra hoàn toàn. Từ góc nhìn ngược từ dưới lên, nhờ ánh đèn từ mũ thợ mỏ, tất cả những gì ông ta có thể nhìn thấy là các cặp chân, giày chưa thắt dây và những bàn chân trần chạy ngang qua. Một đám sinh vật - quân tiếp viện - nhào đến họ từ các đường hầm, một cuộc xâm lăng quy mô lớn tràn qua khu trại, các sinh vật túm tụm vào những cơ thể co giật.

Một sinh vật khác nhập hội cùng người phụ nữ đang đè lên Carl, điên cuồng xé áo ông ta. Ông ta cảm thấy một vết cắn mạnh ở cổ. Không phải một vết cắn - không phải răng - mà là một vết chích, ngay sau đó là cảm giác thít lại như bị hút máu. Sinh vật còn lại bấu vào đường chỉ khâu bên trong quần Carl, xé chúng rách đến dưới háng và siết lấy phần đùi trong của ông ta.

Đầu tiên là cơn đau, buốt rát. Sau đó, chỉ trong khoảnh khắc... sự tê liệt. Cảm giác như có một pít-tông đang thụi vào cơ thịt của ông ta.

Carl đang bị hút cạn máu. Ông ta cố hét lên, miệng ông ta mở to nhưng không có giọng nói nào phát ra, chỉ có bốn ngón tay dài nóng rực. Sinh vật kia giữ lấy má ông ta từ bên trong, móng tay như vuốt chim của nó cắt lẹm ông ta đến tận xương quai hàm. Da thịt nó có vị mặn gắt - cho đến khi nó bị át hết bởi vị tanh của chính máu ông ta.

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] Này, người anh em!

[2] Anh đang làm cái quái gì thế ?

[3] Đến lúc rồi!

[4] Phải có ai làm gì đó chứ!

[5] Anh sẽ làm đoàn tàu chết tiệt trật bánh mất!

[6] Giờ thì anh biết kế hoạch rồi đấy!

[7] Anh làm gì thế?

[8] Ta là gã khờ của Chúa, nhưng chúng sẽ không bắt ta sớm thế này được đâu!

[9] Nếu có tàu đâm vào là họ sẽ đuổi ta ra khỏi đây mãi mãi luôn đấy!

[10] Mọi người gượm đã...

[11] Nghe kìa!

[12] Bọn tội đồ khốn nạn!

[13] Đám chuột chũi các người đều mù cả rồi! Chúng đến rồi đấy! Giờ các người không còn sự lựa chọn nào khác đâu mà phải chiến đấu với chúng thôi. Hãy chiến đấu vì mạng sống của mình!

« Lùi
Tiến »