Fet đã lẩn đi ngay sau vụ va chạm, biết rõ đâu là trận chiến mình sẽ thua. Tiếng la hét gần như không thể chịu được, nhưng anh vẫn còn nhiệm vụ cần hoàn thành, và anh phải tập trung vào nó.
Anh trèo ngược vào một trong những ống dẫn, nhận ra nó gần như không đủ không gian để chứa được mình. Một ưu điểm của nỗi sợ hãi là dòng adrenaline chảy khắp người anh có tác dụng làm giãn nở tròng mắt, và anh nhận ra mình có thể nhìn xung quanh một cách rõ ràng đến quái đản.
Anh mở bọc giẻ ra và vặn đủ một vòng trên đồng hồ hẹn giờ. Ba phút. Một trăm tám mươi giây. Một quả trứng lòng đào.
Anh nguyền rủa vận rủi của mình vì bây giờ đã nhận ra rằng, với cuộc chiến ma cà rồng trong đường hầm, anh sẽ phải đi sâu hơn vào trong những ống dẫn được ma cà rồng sử dụng để di chuyển qua sông, thêm vào đó còn phải đi giật lùi với cánh tay bầm dập và cái chân rỉ máu.
Trước khi thả đồng hồ bấm giờ ra, anh nhìn các cơ thể của dân chuột chũi trên mặt đất, quằn quại vì bị ma cà rồng hút máu. Họ đã bị nhiễm, đã không thể cứu được nữa - tất cả chỉ trừ Cray-Z. Anh ta đứng gần một cột bê tông, quan sát như một tên ngốc hạnh phúc. Thế nhưng anh ta lại không bị những sinh vật ghê tởm kia động đến, không hề bị quấy nhiễu khi chúng vượt qua anh ta.
Rồi Fet thấy thân hình lêu nghêu của Bolivar tiến tới chỗ Cray-Z. Cray-Z quỳ xuống trước mặt tên ca sĩ, viền quanh hai người là khói và ánh sáng bụi, trông như các nhân vật trên con tem Kinh Thánh.
Bolivar đặt tay lên đầu Cray-Z, và tên điên cúi xuống. Rồi anh ta hôn lên bàn tay đó và cầu nguyện.
Fet đã chứng kiến đủ. Anh đặt thiết bị xuống một khe hở và bỏ tay khỏi mặt đồng hồ... một... hai... ba... đếm cùng lúc với tiếng tích tắc trong lúc chộp lấy cái túi vải len thô và đi giật lùi rút lui.
Fet không ngừng đẩy người lùi lại, sau một lúc thì cảm thấy cơ thể dễ chịu hơn vì được bôi trơn bởi chính dòng máu đang trào ra từ mình.
... bốn mươi... bốn mốt... bốn hai...
Một đám sinh vật tiến đến miệng ống dẫn, bị thu hút bởi mùi hương ngon lành của Fet. Anh thấy hình dáng chúng trong lỗ hổng nhỏ và mất hết hy vọng.
... bảy ba... bảy tư... bảy lăm...
Anh trượt nhanh hết mức có thể, đồng thời mở túi vải thô lấy ra cây súng bắn đinh. Anh vừa lùi vừa bắn đinh bạc - la hét như một người lính xả trọn đạn súng máy vào hang ổ kẻ thù.
Đinh cắm sâu vào xương gò má và trán của ma cà rồng tấn công đầu tiên, một người đàn ông tầm sáu mươi tuổi mặc vest tươm tất. Fet lại bắn, phá nát mắt và găm bạc vào miệng người đàn ông đó, cây đinh đầu nhỏ cắm vào phần thịt mềm trong cổ họng ông ta.
Sinh vật đó ré lên và lùi lại. Những con khác bò qua kẻ đồng đội bại trận, trườn nhanh qua ống dẫn. Fet thấy nó tiến lại - con này là một cô gái mảnh dẻ, mặc quần chạy bộ, vai bị thương, xương đòn lộ ra cạ vào thành ống.
... một trăm năm mươi... một trăm năm mốt... một trăm năm hai...
Fet bắn sinh vật đang tiến tới. Nó vẫn bò về phía anh dù mặt đã găm đầy bạc. Cái vòi chích chết tiệt bắn ra khỏi khuôn mặt như chiếc gối cắm kim, căng hết mức, gần chạm vào Fet, buộc anh phải bò cật lực hơn, trượt trên máu của mình, anh bắn trượt phát tiếp theo, cây đinh bay vèo qua con ma cà rồng đầu đàn và cắm vào cổ họng của sinh vật sau nó.
Anh đã đi được bao xa rồi? Cách vụ nổ hơn mười lăm mét? Hơn ba mươi mét?
Không đủ.
Ba que thuốc nổ và một quả trứng lòng đào chết dẫm, rồi anh sẽ biết thôi.
Trong lúc vẫn không ngừng bắn và la hét, anh nhớ đến các bức hình chụp những căn nhà bật đèn sáng trưng bên trong cửa sổ. Những căn nhà không bao giờ cần đến chuyên gia diệt chuột bọ. Nếu có bất kỳ cách nào để anh có thể sống sót sau chuyện này, anh tự hứa sẽ thắp sáng mọi ô cửa sổ trong căn hộ của mình và ra ngoài đường chỉ để nhìn lại.
... một trăm bảy sáu... một trăm bảy bảy... một trăm bảy...
Khi vụ nổ bùng lên phía sau các sinh vật kia và hơi nóng phả vào Vasiliy, anh cảm thấy cơ thể mình được đẩy đi bởi một pít-tông khí xả bỏng cháy, và nguyên cả một cơ thể - của một ma cà rồng cháy sém - đập vào anh... khiến anh bất tỉnh.
Khi anh chìm dần vào khoảng không thinh lặng, một từ bật ra từ sâu thẳm tâm trí thay thế nhịp đếm trong đầu anh:
CRO... CRO...
CROATOAN.