[1]
Alfonso Creem đã ở công viên được một tiếng, đang chọn vị trí chiến lược.
Cậu ta luôn kén chọn như vậy.
Điều duy nhất cậu ta không thích ở địa điểm này là đèn an ninh ở trên cao, đang chiếu ánh sáng màu cam xuống. Thế nên cậu ta bảo tay sai của mình, Royal - chỉ là Royal thôi - phá khóa trên chân đèn, gỡ tấm kim loại ra và nhét một cái móc lốp xe vào trong. Vấn đề đã được giải quyết. Ánh đèn nhấp nháy phía trên cao, và Creem gật đầu phê chuẩn.
Cậu ta ra đứng dưới bóng ánh đèn. Hai cánh tay cơ bắp của cậu ta thõng xuống do quá to không khoanh lại trước ngực được. Phần cơ hoành của cậu ta rộng và gần như vuông. Đại ca băng Jersey Sapphires là một người da đen gốc Colombia, con trai của ông bố Anh và bà mẹ Colombia. Băng Jersey Sapphires thống trị mọi dãy phố xung quanh công viên Arlington. Họ cũng có thể chiếm công viên nếu muốn, nhưng nó không đáng để lôi họ vào rắc rối. Công viên vào ban đêm là khu chợ cho bọn tội phạm, và giải tán nó là việc của cảnh sát và những công dân tốt, không phải băng Sapphires. Quả thật, Creem đã có lợi thế khi chiếm được khu vực chết này ở ngay giữa thành phố Jersey: một nhà vệ sinh công cộng kéo bọn cặn bã tránh xa các dãy phố của cậu ta.
Creem đã giành được mọi hang cùng ngõ hẻm thuần túy bằng vũ lực. Cậu ta lăn xả vào như một chiếc xe tăng Sherman và nện cho đến khi quân đối phương phải quy phục. Mỗi lần chiếm được một góc phố mới, cậu ta lại ăn mừng bằng cách bọc bạc cho một chiếc răng của mình. Creem có nụ cười đáng sợ và sáng chói. Các ngón tay cậu ta cũng đeo đầy trang sức bạc lấp lánh. Cậu ta cũng có cả dây chuyền xích, nhưng tối nay cậu ta để dây chuyền ở nhà; đó là thứ đầu tiên những kẻ tuyệt vọng chộp lấy khi biết mình sắp bị giết.
Royal đứng gần Creem, toát mồ hôi trong chiếc áo parka viền lông, đội mũ len đen khâu hình quân bài át bích lên mặt trước. "Nó không nói là gặp một mình à?"
Creem bảo, "Chỉ bảo nó muốn đánh cược thôi."
"Hừ. Vậy kế hoạch là gì?"
"Kế hoạch của nó? Biết thế quái nào được. Kế hoạch của tao? Một vết sẹo đẹp cho thằng bóng." Creem vờ như ngón cái dày cộm của mình là con dao cạo đang rạch sâu ngang mặt Royal. "Tao chúa ghét phần lớn bọn Mexico, nhưng đặc biệt là thằng này."
"Không biết sao lại chọn công viên."
Các vụ án mạng trong công viên thường không được làm sáng tỏ. Vì chẳng có tiếng la hét nào cả. Nếu bạn đủ dũng cảm để vào công viên Arlington sau khi trời tối thì bạn cũng đủ ngu ngốc để chết. Để phòng ngừa, Creem đã phủ keo Crazy Glue lên ngón tay để che vân tay và đã chuẩn bị sẵn một cán dao cạo phẳng bôi Vaseline và chất tẩy - y như cậu ta sẽ làm với báng súng - để tránh để lại bất kỳ dấu vết ADN nào.
Một chiếc xe hơi dài màu đen tấp vào lề. Không bằng limousine, nhưng phô trương hơn một chiếc Cadillac độ. Nó đi chậm dần ở khúc cua, rồi dừng lại. Những ô cửa sổ màu vẫn đóng kín. Tài xế không bước ra.
Royal nhìn Creem. Creem nhìn Royal.
Cửa sau mở ra khúc cua. Người ngồi trong xe bước xuống, đeo kính râm. Còn cả một chiếc áo sơ mi kẻ ca rô không cài cúc khoác ngoài áo ba lỗ trắng, quần thụng, đôi bốt đen mới. Cậu cởi mũ cao bồi, để lộ chiếc khăn bao đầu màu đỏ cột chặt bên dưới, và ném cái mũ lên ghế xe.
Royal nói thầm, "Cái quái gì thế này?"
Thằng bóng băng qua vỉa hè, tiến vào trong qua lỗ hàng rào. Chiếc áo ba lỗ trắng sáng lên trong bóng đêm khi cậu thong thả bước trên lớp đất cỏ.
Creem không tin vào mắt mình cho đến khi cậu chàng kia đã đến đủ gần để lộ rõ hình xăm trên xương đòn.
SOY COMO SOY. Tôi là chính tôi.
Creem nói, "Hẳn tao phải tỏ ra bị ấn tượng hả?"
Gus Elizalde của băng La Mugre khu Spanish Harlem cười mỉm nhưng không nói gì.
Chiếc xe vẫn đậu im lìm ở khúc cua.
Creem hỏi, "Sao? Mày đến tận đây để bảo tao là mày vừa trúng số hả?"
"Đại loại thế."
Creem không thèm trả lời mà chỉ nhìn cậu từ trên xuống dưới.
Gus nói, "Thật ra, tao đến đây để mời tặng mày một phần tấm vé trúng thưởng."
Creem hằm hè, cố đoán mánh lới của anh chàng Mexico. "Mày nghĩ gì thế hả? Sao lại đi thứ đó vào lãnh địa của tao?"
"Mày lúc nào cũng chỉ biết chỉ trích, Creem ạ," Gus nói. "Bởi vậy mày mới chết dí ở Jersey mãi."
"Mày đang nói chuyện với vua thành phố Jersey đấy. Mày còn đem theo ai trong cái xe trượt tuyết đấy thế?"
"Hỏi đúng lúc thật." Gus quay lại hất cằm, và cửa bên phía tài xế mở ra. Thay vì một lái xe thuê đội mũ lưỡi trai, một người đàn ông hộ pháp bước ra, mặc áo trùm đầu, mặt khuất trong bóng tối. Gã vòng ra đứng trước xe, cúi đầu chờ đợi.
Creem bảo, "Vậy là mày ăn cắp xe từ sân bay. Chơi lớn đấy."
"Cách cũ không còn tác dụng đâu, Creem. Tao đã chứng kiến nó. Tao đã chứng kiến cái kết chết tiệt. Chiến đấu giành địa bàn? Cái chuyện vớ vẩn chiếm từng dãy phố đã quá lỗi thời rồi. Chẳng có ý nghĩa gì sất. Trận chiến giành lãnh thổ duy nhất có ý nghĩa bây giờ là được ăn cả hoặc ngã về không. Ta hoặc chúng."
"Chúng nào?"
"Mày phải biết là có chuyện đang xảy ra. Và không chỉ ở hòn đảo lớn bên kia sông đâu."
"Đảo lớn? Đó là vấn đề của mày."
"Nhìn cái công viên này đi. Đám nghiện của mày đâu rồi? Bọn điếm bán ma túy nữa? Hoạt động biến đâu hết rồi? Ở đây chết cả rồi. Vì chúng bắt những người sống về đêm trước tiên."
Creem gầm gừ. Cậu ta không thích khi Gus có lý. "Tao biết chuyện kinh doanh ở đây đã bị giải tán."
"Việc kinh doanh buộc phải biến mất, bạn ạ. Có một loại ma túy mới rất nổi trên đường phố. Kiểm tra thử đi. Nó được gọi là máu người đấy. Và mày có thể lấy miễn phí nếu mày thích."
Royal nói, "Mày cũng cùng một giuộc với đám điên cứ nói về ma cà rồng kia. Loco."
"Chúng đã bắt mẹ và anh trai tao đấy. Mày nhớ Crispin không?"
Thằng anh nghiện ngập của Gus. Creem bảo, "Tao nhớ." "Chậc, giờ mày không còn thấy anh ta lảng vảng ở công
[2] viên này nữa đâu. Nhưng tao không thấy hận thù, Creem ạ. Không còn nữa. Đây là một ngày mới. Tao phải đặt cảm xúc cá nhân sang một bên. Vì ngay bây giờ, tao đang tập hợp một đội chiến nhất gồm những thằng rắn nhất tao có thể tìm được."
"Nếu mày ở đây để bàn về một kế hoạch nhảm nhí như cướp ngân hàng hay cái khỉ gì đó, lợi dụng tình hình hỗn loạn này, vậy thì việc đó đã..."
"Cướp bóc chỉ dành cho bọn tay mơ thôi. Đồ tụi nó cướp được chỉ là lương theo ngày. Tao đang có sẵn một công việc thực sự, được trả công thực sự. Gọi tay chân của mày lại đi, để tụi nó nghe vụ này."
"Tay chân nào?"
"Creem. Những đứa tính tối nay sẽ đưa tao về với cát bụi ấy, gọi tụi nó vào đây."
Creem lừ mắt nhìn Gus một lúc. Rồi cậu ta huýt sáo. Creem là nhà vô địch huýt sáo. Lớp bạc trên răng cậu ta tạo nên một hiệu lệnh chói tai.
Ba đứa băng Sapphires khác ló ra từ mấy thân cây, tay nhét trong túi. Gus để mở cả hai bàn tay ở ngoài để họ có thể thấy được.
"Được rồi," Creem lên tiếng. "Nói nhanh đi, thằng Mễ."
"Tao sẽ nói chậm. Bọn mày nghe cho kỹ."
Cậu trình bày tất cả với họ. Trận chiến giành địa bàn giữa phe Cổ Đại và tên Chúa Tể phản bội.
"Chắc mày phê thuốc rồi," Creem nói.
Nhưng Gus thấy ánh lửa trong mắt cậu ta. Cậu thấy ngòi nổ của sự kích động đã cháy. "Thứ tao đang đề nghị là số tiền nhiều hơn tất cả những gì bọn mày có thể kiếm được từ các phi vụ buôn bán ma túy. Cơ hội tùy ý giết chóc hoặc đả thương - và không bao giờ phải đi tù vì việc đó. Tao đang cho bọn mày cơ hội ngàn năm có một để đá đít vô số đứa trong năm quận. Và - cứ làm việc này cho đàng hoàng tử tế, sau đó là ta yên phận cả đời."
"Và nếu bọn tao không làm đàng hoàng tử tế thì sao?"
"Vậy thì dù sao đi nữa tiền cũng chẳng còn nghĩa lý gì. Nhưng ít nhất bọn mày sẽ cực khoái, vì nếu không có gì khác xảy ra, chuyện này sẽ hay ho lắm cho xem, mày hiểu ý tao chứ?"
Creem nói, "Khỉ thật, mày tử tế đến mức không tin được. Tao phải thấy mấy tờ bạc xanh trước đã."
Gus cười khùng khục. "Để tao nói mày nghe tao sẽ làm gì. Tao sẽ cho mày thấy ba màu luôn, Creem ạ. Màu bạc, màu xanh, màu trắng."
Cậu giơ tay lên ra hiệu với tay tài xế trùm mũ kín đầu. Gã ra sau xe, mở cốp lôi ra hai cái túi. Gã mang chúng qua khe hở hàng rào tới nơi mọi người tụ hợp và đặt chúng xuống.
Một cái là túi vải lớn màu đen, cái còn lại là túi xách da cỡ vừa.
"Bạn mày là ai thế?" Creem hỏi. Gã tài xế cao lớn, đi đôi Doc Martens nặng trịch, mặc quần jean xanh và áo trùm đầu rộng. Creem không nhìn được mặt gã dưới lớp mũ trùm đầu, nhưng với khoảng cách gần thế này, có thể thấy rõ gã này không bình thường.
"Anh ta được gọi là Quinlan," Gus đáp.
Một tiếng hét vang lên từ đầu bên kia công viên - tiếng hét của một người đàn ông, nghe còn kinh khủng hơn cả tiếng hét của phụ nữ. Những người kia quay lại.
Gus bảo, "Nhanh lên nào. Đầu tiên - bạc."
Cậu quỳ xuống kéo khóa túi vải. Ánh sáng không được dư dả cho lắm. Gus rút khẩu súng trường ra và cảm nhận được đám Sapphires cũng đang với lấy súng. Gus búng công tắc của cái đèn lắp ở nòng súng, tưởng đây là bóng đèn sợi đốt bình thường, nhưng nó lại là đèn tia cực tím. Dĩ nhiên rồi.
Cậu chiếu ánh đèn cực tím vào chỗ vũ khí còn lại. Một cái nỏ, mũi tên bọc bạc ở đầu. Một con dao dẹt bằng bạc, hình quạt, cán gỗ uốn lượn. Một thanh kiếm được thiết kế như mã tấu bản rộng, với một đường cong lớn và chuôi bọc da xù xì.
Gus nói, "Mày thích bạc nhỉ, Creem?"
Đống vũ khí kỳ lạ đã khơi gợi hứng thú của Creem. Nhưng cậu ta vẫn thấy chờn trước gã lái xe Quinlan. "Được rồi. Màu xanh thì sao?"
Quinlan mở hai quai túi da. Chất đầy tiền mặt, các sợi chống tiền giả sáng lên dưới ánh đèn uvc của Gus.
Creem định thò tay vào trong túi - rồi dừng lại. Cậu ta để ý thấy bàn tay Quinlan đang nắm chặt quai túi. Hầu hết các móng tay của gã đã biến mất, da gã nhẵn nhụi. Nhưng hai ngón tay giữa của gã mới đáng tởm. Dài gấp đôi các ngón khác, cong lại ở gốc - cong đến mức đầu ngón tay quặp xuống gan bàn tay rồi vươn ra cạnh bàn tay.
Một tiếng hét nữa xé đôi màn đêm, tiếp theo là một tiếng tru. Quinlan đóng túi lại, nhìn hàng cây phía trước. Gã đưa túi tiền cho Gus, đổi lấy khẩu súng trường. Sau đó, với sức mạnh và tốc độ không tưởng, gã vọt vào đám cây.
Creem lên tiếng, "Cái quái gì...?"
Nếu có lối đi thì hẳn gã Quinlan này cũng đã lờ tịt nó rồi. Đám giang hồ nghe thấy tiếng cành cây gãy răng rắc.
Gus quàng túi vũ khí lên vai. "Đi thôi. Bọn mày không muốn bỏ lỡ chuyện này đâu."
Rất dễ để theo dấu Quinlan, vì gã đã mở một con đường bằng cách đốn hạ các cành cây, chỉ thẳng về phía trước, chỉ có điều phải len lỏi giữa các gốc cây. Họ hối hả đi theo, gặp Quinlan tại một khu đất trống phía bên kia, và thấy gã đang đứng yên, súng áp vào ngực.
Mũ trùm đầu của gã đã lật ra sau. Creem thở dốc, nhìn cái đầu trọc nhẵn nhụi của gã tài xế từ đằng sau. Trong bóng tối, trông như gã này không có tai. Creem vòng lên để nhìn mặt gã rõ hơn - và chiếc xe tăng hình người run lên bần bật như bông hoa nhỏ trong con bão.
Sinh vật được gọi là Quinlan không có tai và hầu như cũng chẳng còn mũi. Cổ họng dày. Da trong mờ, gần như óng ánh. Và mắt đỏ máu - cặp mắt sáng nhất Creem từng thấy - lõm sâu bên trong cái đầu trắng nhợt nhẵn thín của gã.
Ngay lúc đó, một bóng hình xồ ra từ các cành cây phía trên, nhẹ nhàng đáp xuống đất và nhảy qua khu đất trống. Quinlan phóng ra để chặn nó lại như một con báo sư tử truy lùng linh dương. Hai bên chạm mặt, Quinlan hạ vai xuống để chuẩn bị cho trận chiến ngoài trời.
Cái hình dáng kia ré lên, nằm xoài ra, rồi lăn lông lốc - sau đó bật thẳng dậy.
Ngay tức thì, Quinlan chĩa ngọn đèn trên nòng súng về phía hình dáng kia. Nó rít lên và bật lùi lại, nhìn từ xa vẫn thấy mặt nó lộ rõ vẻ đau đớn. Rồi Quinlan bóp cò. Một viên đạn bạc sáng loáng nổ, phá nát đầu nó.
Chỉ có điều - sinh vật kia không chết như con người. Một chất màu trắng phun ra từ cổ nó, rồi nó gập tay vào đổ gục xuống đất.
Quinlan quay ngoắt đầu - trước cả khi sinh vật tiếp theo phóng từ cây ra. Lần này là phụ nữ, phi ra xa Quinlan, tiến tới những người khác. Nhắm vào những người khác. Gus rút cây mã tấu trong túi ra. Người phụ nữ - mặc rách rưới như con điếm bán ma túy dơ dáy nhất trần đời, chỉ có điều cô ta lanh lẹ và mắt rực đỏ - lảo đảo lùi lại khi thấy thanh mã tấu, nhưng đã quá muộn. Chỉ bằng một động tác gọn ghẽ, Gus cắt ngọt xớt hai đầu vai và cổ cô ta, khiến cô ta đầu một đường, thân một nẻo. Khi tất cả đã yên vị dưới mặt đất, một chất lỏng sền sệt màu trắng rỉ ra từ vết thương của cô ta.
"Và đây là màu trắng," Gus nói.
Quinlan quay lại chỗ họ, nạp đạn cho khẩu súng trường và nâng cái mũ trùm bằng vải cotton dày lên đầu.
"Được rồi, ừ," Creem nói, nhún nhảy như đứa trẻ cần đi vệ sinh vào sáng Giáng sinh, "ừ, tao tuyên bố bọn tao sẽ tham gia."
---❊ ❖ ❊---
CHÚ THÍCH
[1] MƯỜI RƯỠI TỐI.[2] Tiếng Tây Ban Nha: điên loạn.