Tàn Thế

Lượt đọc: 1192 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Khu Flatlands

DÙNG MỘT CON DAO CẠO gắp lấy từ hiệu cầm đồ, Eph cạo râu nửa mặt trước khi mất hứng thú. Anh thần người ra, nhìn trân trối vào tấm gương trên bồn rửa đầy nước trắng đục, má phải vẫn phủ toàn bọt.

Anh nghĩ về quyển sách - Occido Lumen - và cách mọi thứ đang chống lại anh. Palmer và tài sản của ông ta. Ngăn chặn mọi động thái họ có thể làm. Họ - Zack - sẽ thành ra thế nào nếu anh thất bại?

Lưỡi dao dính máu. Một khía mỏng chuyển thành màu đỏ và máu ứa ra. Anh nhìn vệt máu trên lưỡi dao thép và để tâm trí trôi dạt về ngày Zack chào đời mười một năm trước.

Sau một lần sảy thai và một lần đẻ non khi thai được hai mươi chín tuần tuổi, Kelly đã nằm nghỉ trên giường suốt hai tháng trước khi sinh Zack. Cô theo sát một kế hoạch sinh rõ ràng: không gây tê ngoài màng cứng hay dùng bất kỳ loại thuốc nào, không sinh mổ. Mười tiếng sau, hầu như không có chuyển biến gì. Bác sĩ đề nghị dùng thuốc kích thích chuyển dạ Pitocin để đẩy nhanh tốc độ, nhưng Kelly từ chối, vẫn bám sát kế hoạch của mình. Sau tám tiếng chuyển dạ, cô bỏ cuộc và bắt đầu được truyền Pitocin. Hai tiếng sau đó, khi đã chịu đựng những con co thắt đau đớn gần như cả một ngày, cuối cùng cô cũng chấp nhận cho gây tê ngoài màng cứng. Liều lượng Pitocin dần dần được tăng lên cho đến khi nó đạt đến mức độ cao nhất mà nhịp tim em bé cho phép.

Giờ thứ hai mươi bảy, bác sĩ đề nghị cô chọn phương pháp sinh mổ, nhưng Kelly không đồng ý. Dù đã đầu hàng trước mọi phương diện khác, cô vẫn kiên quyết sinh thường. Máy hiển thị tim thai cho thấy tim vẫn đập ổn định, cổ tử cung của cô mở đến tám phân, và Kelly gắng sức đẩy con mình ra với thế giới.

Nhưng năm tiếng sau, dù một y tá kỳ cựu đã nhiệt tình mát xa bụng, em bé vẫn bướng bỉnh nằm ngang bụng, và cổ tử cung của Kelly dừng mở ở mức tám phân. Giờ cô lộ rõ vẻ đau đớn do những cơn co thắt, dù đã được gây tê ngoài màng cứng thành công. Bác sĩ của Kelly lăn một chiếc ghế đẩu tới cạnh giường cô, lại đề nghị cô sinh mổ. Lần này, Kelly đồng ý-

Eph mặc áo choàng và tháp tùng Kelly đến phòng mổ trắng toát qua lớp cửa đôi ở cuối hành lang. Máy hiển thị tim thai trấn an anh bằng tiếng tích-tích-tích nhanh và đều. Y tá tham gia phẫu thuật lau cái bụng căng phồng của Kelly bằng chất khử trùng màu nâu vàng, rồi bác sĩ sản khoa rạch phần bụng dưới từ trái sang phải bằng những nhát phóng khoáng, tự tin: mô liên kết tách ra, rồi tới dải cơ đôi nằm dọc trong phần cơ săn chắc của bụng dưới, tiếp theo là đến màng bụng mỏng, để lộ thành tử cung dày màu mận. Bác sĩ phẫu thuật đổi sang kéo cắt băng để giảm thiểu nguy cơ cứa vào thai nhi và rạch đường cuối cùng.

Những bàn tay đeo găng thò vào kéo ra một sinh linh mới - nhưng Zack vẫn chưa chào đời. Nó "ở trong màng thóp", theo cách họ nói; nghĩa là vẫn được bao bọc bởi lớp màng ối mỏng kín. Nó phồng lên như một quả bóng, một lớp màng mờ đục bao quanh thai nhi như một quả trứng nylon. Vào thời điểm đó, Zack vẫn đang ăn qua cơ thể mẹ, vẫn nhận chất dinh dưỡng và oxy qua dây rốn. Bác sĩ sản khoa và các y tá tham gia phẫu thuật cố gắng giữ vững dáng vẻ chuyên nghiệp, nhưng cả Kelly và Eph đều cảm nhận được sự lo lắng lộ rõ ở họ. Mãi đến sau này Eph mới biết tỷ lệ trường hợp các em bé sinh ra trong màng thóp chỉ chưa tới một phần nghìn, và con số một nghìn đó tăng lên đến hàng vạn với những đứa bé không bị sinh non.

Khoảnh khắc lạ lùng này kéo dài, đứa bé chưa chào đời vẫn nối với người mẹ sức cùng lực kiệt, nó đã ra ngoài, nhưng vẫn chưa chào đời. Rồi tấm màng đột nhiên toác ra, rách ngược từ đầu Zack và để lộ khuôn mặt lấp lánh của nó. Lại thêm một khoảnh khắc mà thời gian ngừng trôi... rồi thằng bé òa khóc và được đặt lên ngực Kelly trong khi vẫn đang tong tỏng nước.

Sự căng thẳng kéo dài trong phòng phẫu thuật, xen lẫn với niềm vui sướng hiển nhiên, Kelly kéo tay chân Zack ra để đếm số ngón. Cô lục soát người nó kỹ càng để tìm dấu hiệu dị tật, và chỉ thấy niềm hạnh phúc. Thằng bé được ba cân sáu, đầu trụi lủi như một đống bột nhào bánh mì và cũng trắng như vậy. Chỉ số Apgar của nó là tám sau hai phút, chín sau năm phút.

Đứa trẻ khỏe mạnh.

Tuy nhiên, Kelly lại phải chịu chứng trầm cảm sau sinh nghiêm trọng. Không gì khó lường và hủy hoại sức khỏe nặng như chứng trầm cảm, dĩ nhiên là trừ nỗi kinh sợ u ám. Quá trình lâm bồn trường kỳ vất vả khiến cô mất sức đến mức không ra được sữa, cộng với kế hoạch sinh bị bỏ xó khiến cô thấy mình như một kẻ thất bại. Có thời điểm, Kelly bảo Eph rằng cô cảm thấy mình đã khiến anh thất vọng, và điều này làm anh bối rối. Cô cảm thấy mình suy sụp từ bên trong. Mọi thứ trong đời đã đến quá dễ dàng, với cả hai người họ, trước khi chuyện này xảy ra.

Khi cô đã khá hơn - khi cô ôm cậu bé vàng, đứa con trai mới sinh của mình - cô không hề rời Zack nửa bước. Suốt một thời gian, cô trở nên ám ảnh với hiện tượng sinh trong màng thóp và nghiên cứu ý nghĩa của nó. Một số nguồn tuyên bố rằng trường hợp kỳ lạ này là một điềm may, thậm chí là dự báo trước điều gì đó vĩ đại. Những giải thích khác ám chỉ rằng người mang màng thóp, họ được gọi như thế, là người thấy được tương lai, không bao giờ chết đuối và được các thiên thần che chắn tâm hồn. Cô tìm ý nghĩa của nó trong văn chương, viện dẫn vài nhân vật mang màng thóp, như David Copperfield và cậu bé trong tiểu thuyết The Shining. Những người nổi tiếng trong đời thật, như Sigmund Freud, Lord Byron và Napoleon Bonaparte. Đồng thời, cô không thèm đếm xỉa đến những mối liên hệ tiêu cực - thật ra, ở một vài quốc gia châu Âu, người ta đồn rằng đứa bé được sinh ra trong màng thóp có thể đã bị nguyền rủa - trái ngược với những cảm giác không thỏa đáng đáng buồn của chính cô khi quả quyết rằng con trai cô, tác phẩm của cô, là một đứa trẻ khác biệt.

Qua thời gian, chính những thôi thúc này đã đầu độc mối quan hệ của cô với Eph, dẫn đến cuộc ly hôn anh không hề mong muốn, cùng với trận chiến giành quyền nuôi con kéo theo sau đó: một trận chiến, từ khi cô bị biến đổi, đã chuyển thành cuộc tranh đấu sống còn. Kelly đã quyết định rằng nếu không thể trở nên hoàn hảo cho một người đàn ông đòi hỏi cao đến thế, vậy thì cô sẽ không là gì với anh cả. Vậy là chính sự suy sụp của cá nhân Eph - chứng nghiện rượu của anh - đã khiến cô vừa âm thầm hoan hỉ vừa phát hoảng. Mong ước tệ hại của Kelly đã thành sự thật. Vì nó cho thấy rằng ngay cả Ephraim Goodweather cũng không thể đạt đến được những tiêu chuẩn quá cao của chính mình.

Eph mỉm cười chế giễu với bản thân mới cạo râu một nửa trong gương. Anh với lấy chai rượu mơ và uống mừng sự hoàn hảo khốn nạn của mình, nuốt ực hai ngụm ngọt gắt.

"Anh không cần phải làm vậy."

Nora tiến vào, nhẹ nhàng đóng cánh cửa phòng tắm lại sau lưng. Cô đi chân trần, đã thay sang quần jean mới và áo phông rộng, mái tóc đen được kẹp ra sau đầu.

Eph nói với hình phản chiếu của cô trong gương. "Chúng ta lỗi thời rồi, em biết chứ? Thời của chúng ta đã qua rồi. Thế kỷ hai mươi là những con virus. Còn thế kỷ hai mốt? Ma cà rồng." Anh lại uống, như để chứng tỏ anh có uống cũng không sao và chứng minh rằng không lý lẽ nào có thể can ngăn được anh. "Anh không hiểu sao em lại không uống rượu. Rượu được làm ra cho mục đích này mà. Cách duy nhất để nuốt trôi cái hiện thực mới này là săn đuổi nó với vài thứ có ích." Thêm một ngụm nữa, rồi anh nhìn lại nhãn hiệu. "Phải chi anh có được vài thứ có ích."

"Em không thích anh như thế này."

"Anh là loại bị các chuyên gia gọi là 'nghiện rượu chức năng cao'. Hoặc anh có thể giấu tiệt nó khi ra ngoài, nếu em muốn."

Cô khoanh tay lại, dựa nghiêng vào tường, nhìn chằm chằm lưng anh và biết cô sẽ chẳng đi được tới đâu cả. "Chỉ là vấn đề thời gian thôi, anh biết mà. Trước khi con khát máu dẫn Kelly quay lại đây, tìm Zack. Và điều đó có nghĩa, thông qua cô ấy, là Chúa Tể. Dẫn hắn thẳng đến Setrakian."

Nếu chai rượu không còn gì, có khi anh đã đập nó vào tường. "Thật là điên hết sức. Nhưng nó rất thật. Anh chưa từng gặp con ác mộng nào gần với thực tại đến thế này."

"Ý em là em nghĩ anh phải đưa Zack đi khỏi đây."

Eph gật đầu, bấu cả hai tay vào thành bồn rửa. "Anh biết. Chính anh cũng đang dần chấp nhận quyết định đó."

"Và em nghĩ anh cần đi cùng thằng bé."

Eph cân nhắc một lúc, một cách nghiêm túc, rồi quay người khỏi tấm gương để đối mặt với cô. "Việc này kiểu như khi trung úy thông báo với đại úy rằng anh ta không đáp ứng được nhiệm vụ à?"

Nora nói, "Việc này kiểu như khi ai đó quan tâm đến anh đủ để sợ rằng anh sẽ làm chính mình bị thương. Thế là tốt nhất cho thằng bé - và tốt hơn cho anh."

Câu nói đó đã xoa dịu anh. "Anh không thể bỏ em lại đây để thế chỗ anh, Nora. Cả hai ta đều biết thành phố đang sụp đổ. New York tàn rồi. Thà nó đổ xuống anh còn hơn là xuống em."

"Uống rượu xong nói năng linh tinh."

"Em đúng về một chuyện. Có Zack ở đây, anh không thể cống hiến hết mình cho cuộc chiến này. Thằng bé phải đi. Anh cần phải biết là nó đã rời khỏi đây, nó đã được an toàn. Có một chỗ này, ở Vermont..."

"Em không đi đâu."

Eph hít thở sâu. "Cứ nghe anh đã."

"Em không đi đâu, Eph. Anh cứ tưởng anh đang ra tay nghĩa hiệp, nhưng thật ra, anh đang xúc phạm em đấy. Đây là thành phố của em thì đúng hơn là của anh. Zack là một đứa trẻ tuyệt vời, anh biết là em nghĩ vậy mà, nhưng em ở đây không phải để làm những công việc của phụ nữ như trông trẻ và xếp quần áo. Em là một nhà khoa học y dược giống như anh."

"Anh biết tất cả những điều đó, tin anh đi. Anh chỉ đang nghĩ về mẹ em thôi."

Câu nói khiến cô đột ngột dừng lại. Môi Nora vẫn mở, sẵn sàng đáp trả, nhưng lời anh nói khiến cô không thở nổi.

"Anh biết bác ấy không khỏe," anh tiếp tục. "Bác đang trong giai đoạn đầu chứng mất trí, và anh biết em vẫn luôn canh cánh lo cho bác ấy, cũng y như anh bận tâm về Zack. Đây là cơ hội để em đưa bác đi cùng. Anh đang muốn nói với em rằng họ hàng Kelly có một chỗ này, trên một ngọn núi ở Vermont..."

"Ở đây, em có thể có ích hơn."

"Nhưng em có thể không? Ý anh là, anh có thể không? Đến anh cũng chẳng biết nữa. Bây giờ, việc gì là quan trọng nhất? Anh sẽ nói là sống sót. Đó chắc chắn là điều tốt đẹp nhất ta có thể hy vọng. Ít nhất là với cách này, một trong hai ta sẽ được an toàn. Và anh biết đó không phải điều em muốn. Anh biết đòi hỏi em như thế là quá nhiều. Em nói đúng - nếu đây là một bệnh dịch bình thường do virus, em và anh sẽ là những người quan trọng nhất trong thành phố này. Ta sẽ là mấu chốt của chuyện này - vì mọi lý do thỏa đáng. Còn với tình trạng bây giờ, dị chủng này đã vượt hẳn ra khỏi kiến thức chuyên môn của ta. Thế giới không cần ta nữa, Nora. Nó không cần bác sĩ hay nhà khoa học. Nó cần thầy trừ tà. Nó cần Abraham Setrakian." Eph tiến đến chỗ cô. "Anh biết vừa đủ để trở nên nguy hiểm. Và vì vậy - anh phải trở nên nguy hiểm."

Câu nói kéo cô tiến ra xa khỏi tường. "Chính xác thì điều đó có nghĩa là gì?"

"Anh có thể làm vật hy sinh. Hoặc ít nhất thì cũng có giá trị hy sinh như người bình thường. Trừ phi cái người bình thường đang được nói đến là một chủ tiệm cầm đồ già với trái tim không khỏe mạnh. Khỉ thật, Fet giờ cống hiến cho cuộc chiến này nhiều hơn anh nhiều. Với ông già, cậu ấy đáng giá hơn anh."

"Em không thích cách anh đang nói."

Anh sốt ruột vì phải chờ cô chấp nhận thực tế như cách anh hiểu. Vì phải làm cho cô hiểu. "Anh muốn chiến đấu. Anh muốn cống hiến hết mình cho nó. Nhưng anh không thể, khi Kelly đang bám theo những người anh quan tâm nhất. Anh cần phải biết rằng những người thân của anh đang được an toàn. Có nghĩa là Zack. Và có nghĩa là em."

Anh với lấy tay cô. Ngón tay họ đan vào nhau. Sự rung động thật sâu sắc, và Eph bất chợt nghĩ đến một chuyện: tính đến giờ, đã bao nhiêu ngày rồi kể từ khi anh trải nghiệm sự tiếp xúc thân thể đơn giản với một người khác?

"Anh định làm gì?" Nora hỏi.

Anh đan ngón tay chặt hơn vào tay cô, đo lường sự vừa vặn trong khi anh một lần nữa xác nhận kế hoạch đang thành hình trong đầu. Nguy hiểm và liều lĩnh, nhưng hiệu quả. Có thể khiến thế trận thay đổi.

Anh trả lời, "Đơn giản là tỏ ra hữu dụng thôi."

Anh quay đi, cố với chai rượu trên thành bồn rửa, nhưng cô đã nắm cánh tay anh kéo anh lại phía mình. "Cứ để nó ở đó đi," cô nói. "Xin anh đấy." Đôi mắt màu nâu trà của cô thật đẹp, thật buồn - thật con người. "Anh không cần nó đâu."

"Nhưng anh muốn nó. Và nó muốn anh."

Anh những muốn quay đi nhưng cô đã nhanh tay giữ anh lại. "Kelly không khiến anh dừng lại được à?"

Eph suy nghĩ một hồi. "Em biết đấy, anh còn không chắc liệu cô ấy có bao giờ thực sự cố gắng không nữa."

Nora với tay lên mặt anh, đầu tiên chạm vào bên má chưa cạo, còn lởm chởm râu, rồi đến bên đã nhẵn mịn, nhẹ nhàng vuốt ve nó bằng mu ngón tay. Sự đụng chạm khiến cả hai tan chảy.

"Em có thể khiến anh dừng lại," cô nói, áp sát mặt anh.

Cô hôn bên má lởm chởm trước. Rồi anh chạm môi cô, trải nghiệm niềm hy vọng và xúc cảm dâng tràn mạnh mẽ, y như cái ôm đầu tiên. Mọi ký ức về hai lần làm tình trước đó của họ ồ ạt trở lại với anh một cách nóng bỏng và đầy mong đợi, và chính sự tiếp xúc thân thể cơ bản này đã khiến những cái ôm hôn nồng nàn hơn. Thứ từng bị mất giờ đã được khát khao trở lại.

Kiệt sức, rã rời và hoàn toàn không chuẩn bị trước, họ vẫn dính chặt lấy nhau trong lúc Eph đẩy lùi Nora áp vào bức tường lát đá, đôi tay anh khao khát da thịt cô. Đối mặt với tình trạng kinh hoàng vô nhân tính này, cơn cuồng say của con người chính là một hành động bất chấp.

« Lùi
Tiến »