Tàn Thế

Lượt đọc: 1193 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TẠO ĐOẠN II

OCCIDO LUMEN.

GIAI THOẠI

Người môi giới da nâu mặc áo khoác Nehru bằng nhung đen xoay xoay chiếc nhẫn ngọc mắt mèo xanh quanh phần gốc ngón tay út trong lúc dạo mát ở kênh đào. "Xin ông nhớ cho là tôi chưa từng gặp Mynheer Blaak. Ông ấy thích như vậy hơn."

Setrakian đi bên cạnh người môi giới. Setrakian đang du hành với hộ chiếu Bỉ, dưới cái tên Roald Pirk, nghề nghiệp được khai là "buôn bán sách cổ". Hộ chiếu này được làm giả vô cùng tinh vi.

Đó là năm 1972. Setrakian bốn mươi sáu tuổi.

"Tuy nhiên, tôi có thể đảm bảo rằng ông ấy rất giàu có," người môi giới tiếp tục. "Ông có thích tiền lắm không, ông Pirk?"

"Có chứ."

"Vậy thì ông sẽ thích Mynheer Blaak lắm. Với quyển sách ông ấy đang tìm kiếm này, ông ấy sẽ trả cho ông hậu hĩnh. Tôi được ủy quyền để nói rằng ông ấy sẽ trả được mức giá ông đưa ra, mà tôi thì cho là tuyên bố đó khá hùng hồn. Điều này có làm ông vui không?"

"Có."

"Nên vậy. Ông quả là may mắn khi có được quyển sách hiếm đến thế. Tôi dám chắc ông biết nguồn gốc của nó. Ông không mê tín đấy chứ?"

"Thật ra là có. Nghề này là thế mà."

"À. Và đó là lý do ông chọn từ bỏ cuốn sách à? Cá nhân tôi nghĩ nó giống như phiên bản sách của truyện Con quỷ trong chai. Ông biết câu chuyện đó không?"

"Stevenson, có đúng không?"

"Chính xác. Ồ, tôi hy vọng ông không nghĩ là tôi đang kiểm tra kiến thức văn học để đánh giá mức độ thành thật của ông. Tôi nhắc đến Stevenson chỉ vì gần đây tôi mới môi giới một ấn bản cực hiếm của quyển Chúa Tể Ballantrae. Nhưng trong cuốn Con quỷ mà rõ ràng ông có nhớ ấy, cái chai bị nguyền rủa mỗi lần bị bán lại thêm một lần mất giá. Với quyển sách này thì không. Không, không hề. Ngược lại mới đúng."

Mắt người môi giới ánh lên vẻ hào hứng trước một cửa sổ trưng bày sáng choang họ vừa bước qua. Khác với hầu hết các tủ trưng bày khác dọc De Wallen, quận đèn đỏ của Amsterdam, người chiếm giữ ô cửa sổ đặc biệt này là một anh chàng chuyển giới, không phải gái bán hoa thông thường.

Người môi giới vuốt ria mép rồi hướng mắt về con đường lát gạch. "Dù sao thì," ông ta nói tiếp, "quyển sách đó luôn để lại những hậu quả rắc rối. Riêng tôi thì tôi sẽ không đụng đến nó. Mynheer Blaak là một nhà sưu tập đầy thèm khát, một chuyên gia hàng đầu. Ông ấy thích những quyển sách cấm ít người biết đến, và chi phiếu của ông ấy luôn rõ ràng. Nhưng tôi cho là phải cảnh báo ông điều này thì mới công bằng, đã có một vài mưu toan gian lận đấy."

"Tôi hiểu."

"Tất nhiên, tôi không phải chịu trách nhiệm về số phận của những tay bán sách gian dối này. Dẫu vậy, tôi phải nói rằng Mynheer Blaak vô cùng hứng thú với quyển sách, vì ông ấy đã trả tôi nửa số tiền hoa hồng cho mỗi giao dịch không thành công. Để tôi có thể tiếp tục tìm kiếm và đưa những người có tiềm năng đến cửa nhà ông ấy, có thể nói là vậy."

Người môi giới hờ hững lôi ra một đôi găng tay cotton trắng đẹp đẽ đeo vào bàn tay được tỉa tót cẩn thận.

"Xin ông thứ lỗi cho," Setrakian nói, "tôi không đến tận Amsterdam để đi bộ dọc các kênh đào xinh đẹp. Như đã nói, tôi là một người mê tín, và tôi muốn giải phóng bản thân khỏi gánh nặng của một quyển sách quý giá nhường này càng sớm càng tốt. Thẳng thắn mà nói, tôi thậm chí còn lo về cướp hơn là về lời nguyền."

"Tôi hiểu, đúng vậy. Ông là người thực tế."

"Khi nào và ở đâu Mynheer Blaak sẽ có thể thực hiện cuộc giao dịch này?"

"Vậy ông có mang cuốn sách theo không?"

Setrakian gật đầu. "Nó đây."

Người môi giới chỉ vào chiếc vali quai đôi, khóa đôi, bằng da Cling màu đen trong tay Setrakian. "Mang theo người à?"

"Không, quá mạo hiểm." Setrakian chuyển chiếc vali từ tay này sang tay kia, hy vọng đưa ra được tín hiệu chỉ điều ngược lại. "Nhưng nó ở đây. Ở Amsterdam. Gần đây."

"Vậy xin ông hãy thứ lỗi cho sự đường đột của tôi. Nhưng nếu ông thực sự sở hữu cuốn Lumen, thế thì ông phải biết nội dung của nó. Lý do tồn tại của nó, đúng chứ?"

Setrakian dừng lại. Bây giờ ông mới nhận thấy họ đã lang thang rời khỏi những con phố nhộn nhịp và giờ đang ở trong một con hẻm hẹp không một bóng người. Người môi giới chắp tay lại sau lưng như đang nói chuyện bình thường.

"Tôi biết," Setrakian nói. "Nhưng sẽ thật ngu xuẩn nếu tôi tiết lộ quá nhiều."

"Thật vậy," người môi giới nói. "Và chúng tôi cũng không trông chờ ông sẽ làm vậy, nhưng - ông có thể tóm tắt ngắn gọn ấn tượng của ông về nó được không? Chỉ vài lời thôi, nếu ông có thể."

Setrakian nhận thấy ánh kim loại nháng lên sau lưng người môi giới - hay đó là bàn tay mang găng của ông ta nhỉ? Dù sao thì Setrakian cũng không sợ. Ông đã sẵn sàng cho tình huống này.

"MaTakh Elohim. Sứ giả của Chúa. Các thiên thần. Tổng lãnh thiên thần. Trong trường hợp này, những Thiên Thần Sa Ngã. Và dòng giống đồi bại của chúng trên trái đất này."

Ánh mắt người môi giới thoáng lóe lên, rồi lại tĩnh lặng. "Tuyệt vời. Chà, Mynheer Blaak vô cùng háo hức được gặp ông và sẽ sớm liên lạc."

Người môi giới chìa một bàn tay đeo găng trắng ra cho Setrakian. Setrakian đang đeo găng tay đen, và người môi giới chắc chắn đã cảm nhận được những ngón tay còng queo của ông khi họ bắt tay - nhưng, trừ việc khựng người lại một cách bất lịch sự, ông ta không phản ứng gì khác. Setrakian nói, "Tôi cho ông địa chỉ ở đây của tôi nhé?"

Người môi giới thô lỗ xua bàn tay đeo găng. "Tôi không được biết gì cả. Thưa ông, tôi chúc ông mọi sự thành công." Ông ta cất bước quay lại lối họ vừa đi.

"Nhưng ông ấy sẽ liên lạc với tôi bằng cách nào?" Setrakian hỏi với theo.

"Tôi chỉ biết là ông ấy sẽ liên lạc," người môi giới nói với lại qua bờ vai viền nhung. "Chúc ông buổi tối tốt lành, ông Pirk."

Setrakian dõi theo người đàn ông bảnh bao, đủ lâu để thấy ông ta rẽ về phía ô cửa sổ họ đã đi qua lúc nãy và lịch sự gõ cửa. Setrakian dựng cổ áo choàng lên và đi về hướng Tây, rời con kênh đen như mực để đến Quảng trường Dam.

Amsterdam, thành phố của những kênh đào, là một nơi trú ẩn khác thường cho một Strigoi, vốn bản chất không thể vượt qua dòng nước chảy. Nhưng tất cả những năm tháng truy lùng tên bác sĩ Đức Quốc xã Werner Dreverhaven, bác sĩ trại Treblinka, đã dẫn Setrakian vào trong mạng lưới những nhà buôn sách cổ bí mật. Tiếp đó, nó đặt ông lên con đường dẫn đến đối tượng nỗi ám ảnh của Dreverhaven, bản dịch Latin cực hiếm của một văn bản Lưỡng Hà ít người biết.

De Wallen nổi tiếng nhờ hợp chất ma túy khủng khiếp, quán cà phê, câu lạc bộ tình dục, nhà thổ và trai gái bán dâm đứng trong cửa sổ. Tuy nhiên, các con hẻm và kênh đào của thành phố cảng này cũng là nơi trú ngụ của một nhóm tuy nhỏ nhưng có sức ảnh hưởng lớn gồm những nhà buôn sách cổ đã mua đi bán lại các văn bản gốc khắp thế giới.

Setrakian biết được rằng Dreverhaven - dưới lốt một nhà sưu tầm sách tên Jan-Piet Blaak - đã lẩn trốn đến Vùng Đất Trũng sau chiến tranh, dịch chuyển khắp nước Bỉ cho đến đầu thập niên 1950, vượt biên vào Hà Lan và định cư ở Amsterdam năm 1955. Ở De Wallen, hắn có thể di chuyển tự do vào buổi tối, dọc những con đường được các kênh lạch đưa ra ngoài vòng pháp luật, và nghiên cứu vào ban ngày mà không bị ai phát hiện. Các kênh đào khiến hắn không muốn ở đây, nhưng rõ ràng cám dỗ từ nghề buôn sách - đặc biệt là cuốn Occido Lumen - quá hấp dẫn. Hắn đã dựng ổ ở đây và chọn thành phố này làm nơi ở cố định.

Khu vực giữa thành phố trông như một hòn đảo, tỏa ra từ Quảng trường Dam, được kênh đào bao quanh một phần nhưng không bị chia làm hai. Setrakian băng qua những tòa nhà đầu hồi ba trăm năm tuổi, mùi khói thuốc lá cuộn bay ra từ những ô cửa sổ vang tiếng nhạc dân ca Mỹ. Một phụ nữ trẻ hối hả chạy qua, tập tễnh trên một chiếc giày gãy gót, bị muộn ca làm đêm, đôi chân đeo nịt tất và đôi tất mắt lưới lộ ra dưới viền áo khoác lông chồn giả.

Setrakian bắt gặp hai chú bồ câu đậu trên mấy viên sỏi rải đường, không hề để ý ông đang đi tới. Ông bước chậm lại, nhìn xem thứ gì đã thu hút sự hứng thú của chúng.

Lũ bồ câu đang rỉa xác một con chuột cống.

"Tôi nghe bảo ông có cuốn Lumen à?"

Setrakian khựng đờ người. Kẻ đó đang ở rất gần - thật ra là ngay đằng sau ông. Nhưng giọng nói lại xuất phát từ trong đầu ông.

Setrakian xoay nửa người lại, thất kinh. "Mynheer Blaak?"

Ông đã lầm. Không có ai đằng sau ông cả.

"Ông Pirk phải không nhỉ?"

Setrakian nhảy bật sang bên phải. Trong lối vào tối tăm của một con hẻm, một dáng hình đứng bệ vệ, mặc áo choàng dài trang trọng, đội mũ chóp cao, tì vào một cây gậy nhỏ đầu bịt kim loại.

Setrakian nuốt dòng adrenaline, sự mong chờ cùng nỗi sợ hãi của mình vào trong lòng. "Làm sao ông tìm được tôi, thưa ông?"

"Quyển sách. Nó mới quan trọng. Ông có giữ nó không, Pirk?"

"Tôi... tôi cất nó gần đây."

"Khách sạn của ông ở đâu?"

"Tôi thuê một căn hộ gần ga. Nếu ông muốn, tôi rất sẵn lòng thực hiện giao dịch của chúng ta ở đó..."

"Tôi e là mình không tiện đi xa đến thế, vì tôi bị gút nặng."

Setrakian xoay hẳn người về phía bóng đen đó. Có vài người trên quảng trường, và ông đánh liều tiến một bước về phía Dreverhaven, ra vẻ không ngờ vực gì cả. Ông không ngửi thấy mùi đất thường thấy ở Strigoi, nhưng mùi khói thuốc lá cuộn thấm vào màn đêm như nước hoa. "Vậy ông đề nghị thế nào? Tôi rất muốn kết thúc vụ mua bán này trong tối nay."

"Nhưng ông phải quay lại căn hộ của ông trước."

"Phải. Chắc là vậy."

"Hừm." Hình bóng kia dấn lên một bước, gõ chân gậy bọc kim loại xuống mặt đường lát sỏi. Mấy con chim bồ câu vẫy cánh bay lên sau lưng Setrakian. Blaak hỏi, "Tôi lấy làm lạ là một người giữa một thành phố xa lạ lại tin tưởng để một thứ đồ giá trị như thế trong căn hộ của mình thay vì tự thân bảo vệ nó."

Setrakian chuyển chiếc va li từ tay này sang tay kia. "Ý ông là gì?"

"Tôi không tin một nhà sưu tầm thực thụ lại mạo hiểm để một vật phẩm quý báu như thế rời khỏi tầm mắt. Hoặc tầm tay của ông ta."

Setrakian đáp, "Quanh đây đầy cướp đấy."

"Trong chính chúng ta cũng có. Nếu ông thật sự muốn giải thoát bản thân khỏi gánh nặng của món đồ bị nguyền rủa này với một mức giá cao thì giờ ông sẽ đi theo tôi, Pirk. Nhà tôi chỉ cách đây mấy bước chân thôi."

Dreverhaven xoay người đi vào hẻm, dùng gậy nhưng không dựa vào nó. Setrakian trấn tĩnh lại, liếm môi và vừa sờ tay lên đám râu Cling gớm guốc của mình vừa bước theo tên tội phạm chiến tranh xác sống vào trong con hẻm lát đá.

« Lùi
Tiến »