Lần duy nhất Setrakian được phép ra ngoài hàng rào kẽm gai ngụy trang của trại Treblinka là để làm thư viện cho Dreverhaven. Tên bác sĩ sống trong căn nhà chỉ cách trại vài phút lái xe, công nhân lần lượt được chuyển tới đó bởi một nhóm ba lính gác vũ trang người Ukraina. Setrakian không tiếp xúc mấy với Dreverhaven ở nhà hắn, và may mắn hơn cả, anh cũng không hề tiếp xúc với hắn trong phòng khám bệnh ở trại, nơi Dreverhaven cố gắng thỏa mãn trí tò mò về khoa học và y khoa của hắn theo kiểu một thằng nhóc được nuông chiều đang bị bỏ mặc một mình chơi trò cắt giun làm đôi và đốt cánh ruồi.
Ngay từ hồi đó, Dreverhaven đã thích sưu tầm sách, dùng cách rò rỉ thông tin về chiến tranh và cuộc diệt chủng - cướp vàng và kim cương từ các xác sống - để trả những món tiền khổng lồ cho những văn bản hiếm có từ Phần Lan, Pháp, Anh và Ý, chiếm làm của riêng những vật phẩm có lai lịch không rõ ràng trong suốt giai đoạn hỗn loạn chợ đen thời chiến tranh. Setrakian đã được lệnh hoàn thiện một thư viện hai phòng làm bằng gỗ sồi đắt tiền, hoàn thành một cái thang lăn bằng sắt và một ô cửa sổ kính màu có hình cây gậy của Asclepius. Thường bị nhầm với biểu tượng hai con rắn quấn quanh cây trượng có cánh, hình ảnh cây gậy Asclepius với hình một con rắn hay một con giun dài quấn quanh cây gậy mới tượng trưng cho ngành y và bác sĩ. Nhưng đầu cây gậy trong hình ảnh trên ô cửa sổ kính màu của Dreverhaven lại vẽ một cái đầu lâu, biểu tượng của đội SS Đức Quốc xã.
Dreverhaven từng có lần đích thân kiểm tra tay nghề của Setrakian, đôi mắt xanh lơ của hắn lạnh băng trong khi ngón tay hắn lần theo cạnh dưới các giá kệ, tìm kiếm bất kỳ chỗ nào còn gồ ghề. Hắn gật đầu khen ngợi chàng Do Thái trẻ và đuổi anh đi.
Họ gặp nhau một lần nữa, khi Setrakian đối diện với "Hố Cháy", tên bác sĩ đang theo dõi cuộc tàn sát cũng với đôi mắt xanh lạnh lẽo đó. Lúc ấy, đôi mắt này không nhận ra Setrakian: quá nhiều khuôn mặt, tất cả hắn đều không phân biệt nổi. Dẫu vậy, hắn vẫn bận rộn với cuộc thí nghiệm, một trợ lý tính thời gian từ khi viên đạn tiếp xúc với gáy nạn nhân cho đến cơn co giật đau đớn cuối cùng của họ.
Hiểu biết uyên bác của Setrakian về văn hóa dân gian và lịch sử huyền bí của ma cà rồng gắn liền với cuộc săn đuổi tên Đức Quốc xã ở trại tập trung đang tìm kiếm một văn bản cổ xưa được biết đến với tên Occido Lumen.
Setrakian tránh "Blaak" một đoạn khá xa, theo sau hắn với khoảng cách ba bước chân, ngay ngoài tầm vòi chích.
Dreverhaven chống gậy bước đi, rõ ràng không hề lo lắng về mối nguy hiểm khi có một người lạ sau lưng. Có lẽ hắn đặt niềm tin vào những người đi bộ buổi đêm quanh Wallen, sự hiện diện của họ sẽ ngăn cản bất kỳ hành động tấn công nào. Hoặc có lẽ, hắn chỉ muốn ra vẻ thành thật.
Nói cách khác, có lẽ con mèo đang giả làm chuột.
Đứng giữa hai cô gái trong cửa sổ sáng rực đèn đỏ, Dreverhaven xoay chìa trong ổ khóa cửa, và Setrakian theo hắn lên một tầng cầu thang trải thảm đỏ. Dreverhaven ở hai tầng trên cùng, được trang hoàng lộng lẫy, nếu không muốn nói là một nơi vô cùng đáng sống. Bóng đèn chiếu sáng nhẹ, những chiếc đèn bàn vặn nhỏ tỏa ánh sáng lờ mờ xuống mấy tấm thảm mềm mại. Các cửa sổ mặt tiền quay về hướng Đông. Không có những tấm rèm nặng nề. Không có cửa sổ phía sau, và khi ước lượng kích thước căn phòng, Setrakian cho là nó quá hẹp. Ngay lập tức, ông nhớ lại mối nghi ngờ tương tự ông từng nuôi dưỡng ở căn nhà gần trại Treblinka của hắn - mối nghi ngờ dấy lên từ những lời đồn trong trại về một căn phòng thí nghiệm bí mật trong nhà Dreverhaven, một phòng phẫu thuật bị giấu kín.
Dreverhaven đi đến một chiếc bàn được thắp sáng, đặt cây gậy lên đó. Trên một cái đĩa sứ, Setrakian nhận ra các giấy tờ ông đưa cho người môi giới ban nãy: các tài liệu về nguồn gốc quyển sách, cho thấy mối liên hệ có vẻ hợp lý với cuộc đấu giá ở Marseilles năm 1911, tất cả đều tốn một mớ tiền để ngụy tạo.
Dreverhaven cởi mũ đặt lên bàn, nhưng hắn vẫn không quay người lại. "Tôi rót cho ông một ly rượu khai vị nhé?"
"Tiếc thật, nhưng thôi," Setrakian trả lời, mở hai cái khóa va li nhưng vẫn để móc cài đóng chặt. "Di chuyển nhiều khiến hệ tiêu hóa của tôi không được tốt cho lắm."
"À. Dạ dày tôi thì lại như bọc sắt."
"Không cần vì tôi mà không uống đâu."
Dreverhaven quay lại, chậm rãi, trong ánh sáng lờ mờ. "Tôi không thể, ông Pirk. Nguyên tắc của tôi là không bao giờ uống một mình."
Thay vì một Strigoi bị thời gian tàn phá như Setrakian mong đợi, ông kinh ngạc - dù đã cố che giấu - nhận thấy Dreverhaven vẫn giống hệt mấy thập kỷ trước, vẫn cặp mắt như pha lê ấy. Tóc đen nhánh xõa xuống gáy. Setrakian cảm thấy chất chua trào lên trong dạ dày, nhưng ông không có lý do gì để sợ cả: Dreverhaven đã không nhận ra ông hồi ở Hố Cháy và chắc chắn sẽ không nhận ra ông lúc này, sau hơn một phần tư thế kỷ.
"Vậy," Dreverhaven nói. "Ta hoàn tất cuộc giao dịch vui vẻ thôi."
Thử thách ý chí lớn nhất của Setrakian phải tính đến việc giả vờ sửng sốt với lời nói của ma cà rồng. Hoặc chính xác là, lối nói chuyện của hắn. Tên ma cà rồng giao tiếp bằng kiểu thần giao cách cảm thường thấy, "nói" trực tiếp vào đầu Setrakian - nhưng hắn đã học được cách điều khiển đôi môi vô dụng của mình để nhép theo cách nói chuyện của con người. Giờ Setrakian đã hiểu làm sao mà, theo cung cách này, "Jan- Piet Blaak" vẫn đi lại quanh Amsterdam vào ban đêm mà không sợ bị phát hiện.
Setrakian quét mắt khắp phòng tìm một lối thoát khác. Ông cần biết chắc tên Strigoi sẽ bị mắc kẹt ở đây trước khi ông nhảy bổ vào hắn. Ông đã đi quá xa để có thể cho phép Dreverhaven thoát khỏi tay mình.
Setrakian nói, "Nếu tôi hiểu đúng, vậy là ông không hề lo lắng về quyển sách, bất chấp những vận rủi dường như vẫn giáng xuống đầu những kẻ sở hữu nó?"
Dreverhaven đứng để tay sau lưng. "Tôi là người sẵn lòng đón nhận những thứ bị nguyền rủa, ông Pirk ạ. Vả lại, có vẻ như chưa có vận rủi nào giáng xuống ông cả."
"Không... vẫn chưa," Setrakian nói dối. "Và cho phép tôi được hỏi, tại sao lại là cuốn sách này?"
"Hứng thú về học thuật, có thể nói vậy. Có thể ông nghĩ chính tôi cũng là một người môi giới. Thật ra, tôi đảm nhận công cuộc tìm kiếm toàn cầu này cho một bên khác. Quả thật cuốn sách này rất hiếm, đã không xuất đầu lộ diện hơn một nửa thế kỷ rồi. Nhiều người tin rằng bản duy nhất còn lại của nó đã bị phá hủy. Nhưng - dựa trên các giấy tờ của ông - có lẽ nó đã sống sót. Hoặc là có bản thứ hai. Ông đã sẵn sàng lấy nó ra chưa?"
"Rồi. Trước tiên, tôi muốn thấy tiền thanh toán đã."
"À. Đương nhiên rồi. Trong chiếc cặp trên cái ghế ở góc sau lưng ông."
Setrakian di chuyển sang bên, với một vẻ tự nhiên ông không hề cảm thấy, lấy ngón tay dò tìm chốt khóa và mở nắp cặp ra. Chiếc cặp chứa đầy các xấp tiền Hà Lan.
"Rất tốt," Setrakian nói.
"Đổi tiền lấy sách, ông Pirk. Giờ tới lượt ông."
Setrakian vẫn để cặp mở và quay lại chỗ chiếc va li của mình. Ông tháo móc cài, mắt vẫn dán vào Dreverhaven. "Có thể ông đã biết, bìa của nó kỳ lạ lắm."
"Tôi biết điều đó, vâng."
"Nhưng tôi cam đoan nó chỉ là một phần nguyên nhân khiến giá sách lên cao ngất ngưởng."
"Xin để tôi nhắc cho ông nhớ, thưa ông, chính ông là người ra giá. Và đừng đánh giá một quyển sách qua bìa của nó. Cũng như hầu hết những lời sáo rỗng khác, đó là một lời khuyên sáng suốt thường bị phớt lờ."
Setrakian đem va li đến chiếc bàn đang để mớ giấy tờ chứng minh nguồn gốc. Ông kéo mở nắp va li dưới ánh đèn yếu ót, rồi lùi lại. "Xin mời ông."
"Phiền ông," tên ma cà rồng nói. "Tôi muốn ông lấy nó ra. Xin ông đấy."
"Được thôi."
Setrakian trở lại chỗ chiếc va li và thò bàn tay đeo găng đen vào trong. Ông lôi ra quyển sách gáy bạc, hai mặt trước sau đều được ép tấm bạc trơn.
Ông đưa nó cho Dreverhaven. Mắt ma cà rồng nheo lại, sáng rực.
Setrakian tiến một bước về phía hắn. "Chắc là ông muốn kiểm tra nó chứ?"
"Đặt nó xuống bàn đi, thưa ông."
"Cái bàn kia sao? Nhưng ánh đèn ở đây sáng hơn nhiều."
"Phiền ông đặt nó xuống cái bàn kia."
Setrakian không lập tức tuân theo. Ông vẫn đứng yên, quyển sách bạc nặng trĩu trên tay. "Nhưng hẳn là ông muốn kiểm tra nó."
Dreverhaven hướng ánh mắt từ bìa sách bằng bạc lên mặt Setrakian. "Râu của ông, ông Pirk. Nó che mất mặt ông. Nó khiến ông trông giống một người Do Thái."
"Vậy sao? Tôi đoán là ông không ưa người Do Thái."
"Họ không ưa tôi. Mùi của ông, Pirk - nó quen quá."
"Sao ông không lại gần hơn để xem cuốn sách nhỉ?"
"Tôi không cần làm thế. Nó là đồ giả."
"Có thể. Có lẽ là vậy, hẳn rồi. Nhưng lớp bạc - tôi có thể đảm bảo với ông rằng bạc này là thật đấy."
Setrakian tiến về phía Dreverhaven, giơ cuốn sách ra đằng trước. Dreverhaven lùi ra sau, rồi bước chậm lại. "Tay ngươi," hắn nói. "Ngươi bị tàn tật." Dreverhaven lại nhìn vào mặt Setrakian. "Tên thợ mộc. Vậy ra là ngươi."
Setrakian mở phanh áo khoác, rút từ túi trong bên trái ra một thanh kiếm lưỡi bạc cỡ vừa. "Ngươi trở nên biếng nhác rồi nhỉ, bác sĩ."
Dreverhaven phóng vòi chích ra. Không phóng hết cỡ mà chỉ là động tác giả, tên ma cà rồng béo múp nhầy lùi lên bức tường phía sau và lại xuống ngay.
Setrakian đã lường trước được mánh lới này. Thật ra, tên bác sĩ kém lanh lẹ hơn hẳn so với rất nhiều ma cà rồng khác Setrakian từng đụng độ. Setrakian vội đứng quay lưng về phía cửa sổ, lối thoát duy nhất của tên ma cà rồng.
"Ngươi quá chậm, bác sĩ," Setrakian nói. "Săn đuổi ngươi ở đây quá dễ."
Dreverhaven rít lên. Đôi mắt con quái vật lộ vẻ lo lắng khi nhiệt lượng do gắng sức làm tan chảy lớp mỹ phẩm trên mặt hắn.
Dreverhaven liếc nhìn cửa chính, nhưng Setrakian không bị lừa. Những sinh vật này luôn xây ngầm một lối thoát hiểm khẩn cấp. Kể cả một tên mạt rệp húp híp như Dreverhaven.
Setrakian giả vờ tấn công, khiến tên Strigoi mất thăng bằng, buộc hắn phải đánh trả. Dreverhaven bắn vòi chích ra, lại một cú tấn công không đến nơi đến chốn. Setrakian đáp trả bằng một cú vung kiếm, nếu vươn ra hết cỡ thì hẳn đã có thể cắt phăng cái vòi chích.
Đến đó, Dreverhaven bèn bỏ trốn, hối hả chạy dọc mấy kệ sách phía sau, nhưng Setrakian cũng nhanh không kém. Ông vẫn cầm quyển sách bằng một tay và ném nó vào con ma cà rồng béo, khiến con ma cà rồng giật bắn ra sau tránh thứ bạc độc. Ngay sau đó, Setrakian đã ở trên người hắn.
Ông kề mũi kiếm bạc lên cổ họng Dreverhaven. Đầu
con ma cà rồng ngả ra sau, đỉnh đầu áp vào gáy những cuốn sách quý xếp dọc cái kệ phía trên, mắt hắn trừng trừng nhìn Setrakian.
Bạc khiến hắn yếu đi, kìm chế vòi chích của hắn. Setrakian thò tay vào cái túi áo khoác sâu nhất - được lót chì - và rút ra một chuỗi trang sức bạc bọc trong tấm lưới thép, được cột lại bằng một đoạn dây cáp.
Mắt con ma cà rồng mở to, nhưng nó không thể di chuyển vì Setrakian đã đặt sợi dây chuyền lên đầu nó, để chuỗi dây rủ xuống vai sinh vật ấy.
Chiếc vòng cổ bạc đè lên con Strigoi như một sợi xích đá năm mươi cân. Setrakian kéo một chiếc ghế lại vừa kịp lúc Dreverhaven đổ rạp xuống, chiếc ghế đỡ con ma cà rồng khỏi ngã xuống sàn. Đầu sinh vật đó ngoặt sang một bên, tay run rẩy một cách bất lực trên đùi.
Setrakian nhặt quyển sách lên - thật ra, nó là cuốn Nguồn gốc các loài của Darwin, tái bản lần thứ sáu, mặt sau và gáy phủ bạc Britannia - và thả nó vào lại vali. Kiếm trong tay, ông quay trở lại cái giá sách tên Dreverhaven tuyệt vọng vừa đâm sầm vào.
Sau khi lục soát kỹ lưỡng, thận trọng đề phòng bẫy treo, Setrakian đã tìm được quyển sách chốt cửa. Ông nghe một tiếng cách và cảm thấy bản lề kệ sách xoay mở ra, bèn đẩy mạnh để bức tường mở ra trên trục xoay.
Thứ ông nhận thấy đầu tiên là mùi. Căn phòng phía sau này của Dreverhaven không có cửa sổ, không lỗ thông hơi, một cái ổ chứa sách bỏ đi, rác và đống giẻ bốc mùi nồng nặc. Nhưng đây không phải nguồn gốc của mùi hôi kinh tởm nhất. Nó bốc ra từ tầng trên cùng, muốn tới được đó thì phải đi lên một cầu thang tung tóe máu.
Một phòng phẫu thuật, có cái bàn thép không gỉ gắn cố định trên lớp gạch đen, trông như được trát bằng máu người đóng cục. Bụi bẩn và máu đông của hàng thập kỷ che phủ mọi bề mặt, ruồi giận dữ vo ve quanh một tủ lạnh đựng thịt vấy máu ở trong góc.
Setrakian nín thở mở tủ lạnh ra, vì ông buộc phải làm vậy. Nó chỉ trữ những vật phẩm của sự đồi bại, không có gì thực sự đáng quan tâm. Không có thông tin gì giúp ích cho cuộc truy lùng của Setrakian. Ông nhận ra mình đang ngày càng quen với sự đồi bại và giết chóc.
Ông quay trở lại với sinh vật đang chịu đau trên ghế. Mặt Dreverhaven giờ đã tan chảy hết, để lộ con Strigoi bên dưới. Setrakian bước đến chỗ cửa sổ, bình minh mới bắt đầu lọt vào, chẳng mấy chốc sẽ ngập tràn căn hộ, quét sạch bóng tối và con ma cà rồng.
"Ta kinh hãi biết bao mỗi bình minh trong trại," Setrakian nói. "Sự bắt đầu của một ngày nữa trong trại tử thần. Ta không sợ cái chết, nhưng ta cũng không chọn nó. Ta chọn sinh tồn. Và bằng cách làm vậy, ta chọn nỗi sợ."
Ta vui lòng được chết.
Setrakian nhìn Dreverhaven. Con Strigoi không buồn giả vờ động đậy môi nữa.
Mọi ham muốn của ta từ lâu đã được thỏa mãn. Ta đã đi xa hết mức mà một người, hoặc quỷ, có thể đi được trong cuộc đời này. Ta không còn khao khát gì nữa. Sự lặp đi lặp lại chỉ dập tắt khoái lạc mà thôi.
"Quyển sách," Setrakian nói, đánh liều đến sát Dreverhaven. "Nó không còn tồn tại nữa."
Nó vẫn tồn tại. Nhưng chỉ kẻ ngốc mới dám truy lùng nó. Truy lùng quyển Occido Lumen nghĩa là ngươi đang truy lùng Chúa Tể. Ngươi có thể bắt được một tên hầu rệu rã như ta, nhưng nếu ngươi chống lại Chúa Tể, lợi thế chắc chắn sẽ không thuộc về ngươi. Cũng như nó đã không thuộc về người vợ yêu quý của ngươi.
Vậy quả là tên ma cà rồng vẫn còn một chút đồi bại trong người. Hắn vẫn có chỗ chứa, dù nhỏ và vô nghĩa đến thế nào, cho ham muốn bệnh hoạn của mình. Ánh mắt ma cà rồng không hề rời khỏi mắt Setrakian.
Ánh sáng ban ngày giờ đã rọi lên người họ, mặt trời xuất hiện ở góc cửa sổ. Setrakian đứng đó và bất chợt nắm lấy lưng ghế Dreverhaven, nghiêng ghế tì trên hai chân sau và kéo nó xuyên qua kệ sách tới căn phòng bí mật phía sau, để lại hai vết rạch trên sàn gỗ.
"Ánh mặt trời," Setrakian tuyên bố, "không phải thứ ngươi đáng được hưởng, bác sĩ."
Con strigoi nhìn ông chằm chằm, mắt đong đầy mong đợi. Cuối cùng thì đây chính là điều hắn không ngờ tới. Dreverhaven mong mỏi được tham gia mọi hành động đồi bại, bất kể hắn đóng vai trò gì.
Setrakian vẫn hết sức kiểm soát cơn thịnh nộ của mình.
"Ngươi nói sự bất tử không tốt cho sự đồi bại sao?" Setrakian đặt vai lên kệ sách, chắn ánh mặt trời. "Vậy thì ngươi sẽ được tận hưởng sự bất tử."
Chính thế đấy, thợ mộc. Đó là đam mê của ngươi, tên Do Thái ạ. Ngươi suy tính gì thế?
Kế hoạch kéo dài ba ngày. Suốt bảy mươi hai tiếng đồng hồ, Setrakian làm việc không ngừng nghỉ trong cơn mê trả thù. Việc chặt con Strigoi ra từng khúc trên chính chiếc bàn mổ của Dreverhaven, cắt rời và đốt khử trùng cả bốn chi, là phần nguy hiểm nhất. Sau đó, ông mua được một chậu trồng hoa tulip bằng chì để làm một chiếc quan tài không lấm đất cho con strigoi đang đeo dây chuyền bạc, để cắt đứt giao tiếp của con ma cà rồng với Chúa Tể. Ông nhét cái thứ kinh tởm đó cùng tứ chi bị cắt lìa của nó vào quan tài. Setrakian thuê một chiếc thuyền nhỏ và chất chậu cây lên đó. Rồi ông chèo một mình ra tuốt ngoài Biển Bắc. Sau một hồi vật lộn, ông xoay xở đẩy được cái hộp qua mạn mà không đánh đắm thuyền - như vậy, sinh vật ấy bị mắc cạn giữa các lục địa, được an toàn khỏi ánh mặt trời chết chóc, nhưng mãi mãi sẽ chẳng làm được gì nữa.
Chỉ đến khi chiếc hộp chùn nghỉm xuống đáy đại dương thì giọng nói chế giễu của Dreverhaven mới rời khỏi tâm trí Setrakian, như một con điên đã tìm được thuốc chữa. Setrakian nhìn những ngón tay còng queo của mình, thâm tím và chảy máu, bỏng rát vì nước biển - và siết lại thành hai nắm đấm xoắn xít.
Ông quả thật đang sắp phát điên. Ông nhận ra đã đến lúc rút về ở ẩn, hệt như con Strigoi kia đã làm. Để bí mật tiếp tục công việc của mình, và để đợi thời cơ.
Thời cơ tìm được quyển sách. Tìm được Chúa Tể.
Đã đến lúc tới Mỹ rồi.