Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534402 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
34.

Fujikawa đứng bên cửa sổ nhìn xuống đường . Cô và Yoshihiro vừa từ ngoài phố về . Sau khi mua sắm chán chê , cô thấy chẳng còn gì thú vị ở thành phố này nữa .

 Quay lại thấy Yoshihiro nằm dài trên giường, cô bắt đầu mè nheo :

 - Sao em chán quá, ở đây chẳng có gì vui hết .

 Yoshihiro chống tay ngồi lên :

 - Ở bên cạnh anh, em không thấy vui sao ?

 - Vì vui nên em mới chịu khó qua đây đó . Ngoài anh ra, chẳng có gì để vui cả .

 - Em có bị ấn tượng không ? Lần trước qua, em thích lắm mà .

 Fujikawa ngả người vào Yoshihiro, khuôn mặt của cô khẽ nhăn lại :

 - Lần trước còn thấy lạ nên thích . Bây giờ hết rồi , chẳng có gì lạ cả . Em không hiểu tại sao anh có thể sống ở đây kia chứ .

 Yoshihiro ngồi yên, trầm ngâm . Mấy hôm nay, cả anh và cô tránh nói đến chuyện này, vì không muốn làm nặng nề khi gặp lại nhau , nhưng hình như tránh né mãi không được .

 Yoshihiro mở miệng định nói , nhưng vừa lúc đó Fujikawa đã cố tình lên tiếng trước :

 - Em muốn chơi gam quá .

 Yoshihiro im lặng bước xuống giường đến mở máy tính cho cô . Fujikawa ngồi vào bàn chơi một lát cô lại kêu chán và đòi nghe nhạc . Nhưng khi anh mở máy lên thì cô lại đổi ý đòi hát karaoke .

 Yoshihiro rất ngạc nhiên về tính khí thất thường của Fujikawa, nhưng vẫn im lặng chiều chuộng cô . Anh có tâm lý muốn đền bù những thiệt thòi mà cô phải chịu trong hai năm xa nhau .

 Anh không hiểu rằng Fujikawa muốn thử thách tìm cảm của anh . Cô làm tất cả điều đó để kiểm tra xem anh còn yêu cô như ngày trước không , vì cô đã nghi ngờ khi anh không chịu về Nhật tổ chức đám cưới .

 Cả hai đang hát thì có tiếng chuông điện thoại reo . Yoshihiro bước qua bàn nhấc ống nghe . Anh ra hiệu Fujikawa vặn nhỏ lại, rồi lên tiếng :

 - Alô .

 Bên kia đầu dây, giọng Bích Ngọc có vẻ rụt rè lẫn hoảng hốt :

 - Xin lỗi giám đốc, đáng lẽ tôi không được làm phiền ông , nhưng vì không gọi cho anh Quân được, nên đành gọi cho ông .

 - Thôi được rồi, không cần đính chính . Chuyện gì vậy ? Cô nói nhanh lên, ngắn gọn thôi !

 - Dạ, tôi và Uyển Thư đang ở bệnh viện . Chúng tôi bị xe tông ... Tôi thì chỉ bị nhẹ, nhưng ...

 Yoshihiro nhíu mày :

 - Uyển Thư có sao không ?

 - Dạ, nó bị nặng lắm . Chưa biết là thế nào, nhưng bất tỉnh và máu ra nhiều lắm . Tôi không biết địa chỉ của gia đình nó, nên ...

 - Thôi được rồi . Cô đang ở đâu, tôi sẽ tới .

 Anh kiên nhẫn chờ Bích Ngọc nói địa chỉ bệnh viện rồi gác máy . Khi quay lại, thấy Fujikawa nhìn mình chằm chằm . Anh thoáng lúng túng, rồi nói với vẻ tự nhiên :

 - Uyển Thư đang nằm bệnh viện, anh phải đến đó xem sao ?

 - Cô ta bị gì vậy anh ?

 - Anh chỉ biết là gặp tai nạn xe, còn tình trạng ra sao thì chưa biết .

 - Tại sao lại gọi cho anh ? Thế ở đây, cô ấy không còn ai à ?

 - Anh không biết . Cô Ngọc cũng là nhân viên của công ty, cô ta bảo rằng không biết địa chỉ của gia đình Uyển Thư .

 Một anh lửa nghi ngờ lóe lên trong mắt Fujikawa , nhưng cô dập tắt ngay, giọng cô trở nên nhiệt tình :

 - Thế thì anh đến đó ngay đi .

 - Đi với anh nhé, Fujikawa ?

 Fujikawa lắc đầu :

 - Thôi, em sợ vô bệnh viện lắm . Bao giờ cô ấy về, em sẽ đến thăm sau .

 - Nhưng ... ở nhà một mình, em không buồn chứ ?

 - Không buồn chút nào . Anh đi đi ! Anh phải có trách nhiệm với nhân viên chứ .

 Yoshihiro vẫn có vẻ không yên tâm :

 - Anh đi một chút rồi về ngay . Ở nhà nếu buồn thì em hát karaoke nhé, Fujikawa .

 Fujikawa cười hồn nhiên :

 - Đừng lo mà, em có phải là con nít đâu .

 Và cô đẩy Yoshihiro ra cửa với thái độ thân mật, dễ thương .

 Cô đến cửa sổ nhìn xuống đường . Thấy anh đã chạy ra cổng , cô bèn quay vào, đứng nhìn khắp phòng rồi đến lục tỉ mỉ từng ngăn tủ, kiểm tra cả từng chi tiết trên giường .

 Không có dấu hiệu gì cho thấy đã từng có phụ nữ ở đây . Bàn làm việc của anh cũng không có ảnh của Uyển Thư . Cô mỉm cười khi thấy ảnh của mình được lồng trong khung khiếng . Và cô tự thấy xấu hổ vì đã nghi ngờ Yoshihiro .

 Fujikawa dẹp lại mọi thứ như cũ , rồi đến cửa sổ đứng ngó xuống đường chờ Yoshihiro về .

 Và trong khi bồn chồn chờ đợi, cô lại thấy nhói đau khi nhớ lại hình ảnh lúc nãy . Đó là cử chỉ hấp tấp nóng ruột của Yoshihiro khi nghe tin Uyển Thư vào bệnh viện . Cô mơ hồ cảm thấy rằng , sự lo lắng ấy không đơn thuần vì trách nhiệm , mà nó như tình cảm thầm kín mà chính anh cũng không nhận ra .

 Nghĩ đến đó, cô lại thấy chán ngán khi phải ở lại thành phố này .

 Thấy xe Yoshihiro chạy vào sân, Fujikawa cũng không muốn chạy xuống . Cô quay nhìn ra cửa , im lìm chờ anh đi lên .

 Thấy vẻ mặt không vui của cô, Yoshihiro lo lắng :

 - Nãy giờ, em buồn lắm phải không ?

 - Uyển Thư thế nào rồi anh ?

 - Cô ta tỉnh lại rồi , nhưng bị băng bó nhiều chỗ, mặt mũi đều bị biến dạng .

 - Biến dạng à ? Sao thế ?

 - Cô ta té đập mặt xuống đường . Có thể sau này mặt mũi sẽ không bình thường nữa .

 - Ôi ! Thật là khủng khiếp !

 Fujikawa kêu lên, khẽ rùng mình . Đối với cô, trở nên xấu xí là một điều kinh khủng . Cô thấy sợ không phải vì Uyển Thư, mà vì sợ mình có thể gặp tai nạn giống cô ta , ngay ở thành phố này .

 Yoshihiro như hiểu ý nghĩ của cô, anh nói như dỗ dành :

 - Đừng sợ, em sẽ không bị tai nạn như cô ta đâu .

 - Chắc ở đây, người ta chạy xe thiếu cẩn thận lắm hả anh ? Em thấy họ chạy như sắp đụng nhau ấy .

 - Nhưng đó là những người đi loại xe hai bánh , còn em thì sẽ an toàn hơn . Anh sẽ không để bất cứ chuyện gì xảy ra với em đâu .

 - Em biết .

 - Vậy thì em đừng để chuyện của cô ta ám ảnh nữa .

 Fujikawa nhìn Yoshihiro , nhưng không nói gì . Đầu óc cô vẫn nghĩ về Uyển Thư . Mai mốt đây, khuôn mặt đẹp gợi cảm của cô ta sẽ biến mất, thay vào đó là bộ mặt xấu xí . Uyển Thư sẽ không đủ tiền đến viện thẩm mỹ, cô ta xấu như vậy, chắc chắn sẽ không quyến rũ được Yoshihiro .

« Lùi
Tiến »